Chiến Lược Domino Trung Cộng sẽ thất bại tại Việt Nam

 

 

Năm 2002, người Mỹ không thể quên hẳn Việt Nam. Cái thế domino Trung Cộng phải thất bại, và chắc chắn sẽ thất bại, chính là lư do giúp cho Việt Nam tiêu diệt Cộng sản, dành lại độc lập tự do.  Hà Nội hiện nay đang tính kế "bắt bí" Hoa Kỳ! Cộng sản Hà Nội đang nợ hàng chục tỷ đôla mà không thể kiếm đâu ra tiền trả nợ đáo hạn. Nếu không trả nợ đáo hạn th́ kinh tế ngoại thương và nhập cảng có thể bị gián đoạn bất cứ lúc nào. Nguồn tiền để cấp cứu (để trả nợ) duy nhất chỉ có từ Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) và từ hai ngân khoản của họ là ESAF (Enhanced Structural Adjustment Facility) và SAC (Structural Adjustment Credit), mà ta gọi là "giật tạm, vay sổi" với mức lời rất nhẹ.  Nhưng Quỹ IMF đ̣i hỏi phải có sự hứa hẹn chắc chắn với lịch tŕnh trả nợ thật đúng ngày. Đó là chưa kể đến vấn đề phải áp dụng sửa đổi cơ cấu (đổi mới) kinh tế. Ngoài ra, hai ngân khoản nói trên rất ít ỏi, chỉ có vài trăm triệu đôla mỗi năm. Trong t́nh h́nh kiệt quệ tài chính của Hà Nội hiện nay, th́ mấy chục triệu hay mấy trăm triệu đôla cũng quư. Nhưng Hà Nội sẽ chỉ dùng để trả nợ tạm, mua thời gian, kéo dài sự thoi thóp kinh tế trong khi ráo riết sửa soạn chiến tranh.

Quỹ IMF nh́n thấy rơ là Hà Nội đang mua vũ khí của Nga để đe dọa Mỹ. Như vậy sẽ có một màn quịt nợ hay là gây hấn, gây căng thẳng chiến tranh để khỏi trả nợ theo lối săng-ta (blackmail). Hà Nội ngụ ư "nếu các anh đừng đ̣i nợ" th́ mọi việc sẽ êm đềm, vui vẻ. Nếu các anh cứ đ̣i, th́ chúng tôi gây xáo trộn, bất ổn trong vùng, để cho sụp đổ kinh tế tất cả. Như vậy IMF và Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) sẽ lỗ to và mất mát nhiều hơn nữa! Do đó, hiện nay IMF đang thảo luận với Hà Nội về vấn đề cho vay ESAF và SAC, nhưng chắc không đi đến đâu. Lừa được Mỹ để lấy tiền đă khó. Mà dọa Mỹ để vay rồi quịt nợ lại càng khó hơn.

Một giả thuyết, nếu Bắc Kinh "sai khiến" Hà Nội gây căng thẳng tại biển Đông, dọa tấn công tầu hải quân Mỹ th́ người Mỹ tính sao? Năn nỉ bắc Kinh dàn ḥa dùm? Đồng thời I-Rắc và Bắc Hàn cũng gây hấn, sinh sự, th́ sao? Nếu có điều đ́nh hay dàn ḥa, hoặc "nhờ" Bắc Kinh thu xếp hộ th́ Hoa Kỳ vẫn ở cái thế yếu. Trên phương diện quân sự chiến lược, hễ mất thế "thượng phong" (initiatives) th́ kể như là thua, bị lép vế, và rất khó đảo ngược, trừ phi đánh nhau? Mà Hoa Kỳ không thể đánh nhau với Bắc Kinh trong khi Bắc Kinh không trực diện đối đầu, mà chỉ ném đá giấu tay!

            Ngày 26/1/1999, tại Hà Nội, ông Eric Offerdal, đại diện Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF, nói rằng nếu Việt Nam không có thay đổi trong quy mô cũng như phương hướng cải tổ th́ kinh tế Việt Nam khó ḷng ngóc đầu dậy nổi.

            Trong khi vật giá gia tăng khoảng 50% với thuế Trị giá Gia Tăng th́ Hà Nội vẫn c̣n tính mức tăng trưởng sẽ đạt 5.8 đến 6%. IMF ước tính mức tăng trưởng hàng năm cao lắm sẽ là 3% trong khi mức đầu tư trực tiếp vào Việt Nam tiếp tục giảm. Vào đầu năm 1999 đến nay , nhờ số Việt Kiều đông đảo về ăn Tết  và mang theo thật nhiều đôla tiền mặt nên đồng tiền Cộng sản c̣n vững giá.

 

1. Trung Quốc liên tay với Khờ Me Đỏ để chận Cộng sản Hà Nội thực hiện Domino Sô Viết.

            Ngày 3 tháng 1 năm 1978, Khờ Me Đỏ do PolPot cầm đầu chính thức cắt đứt ngoại giao với Cộng sản Hà Nội. Hà Nội đắng cay v́ đă trông thấy rơ sự rạn nứt giữa hai nước Cộng sản.  Thế domino tiến đánh Thái Lan và Đông Nam Á đă bị phá vỡ hoàn toàn và đưa tới hậu quả chiến tranh Miên Việt. Hà Nội cũng biết Cao Miên có sự hỗ trợ của Trung Cộng nên mới dám ra mặt chống đối. Tuy Cộng sản Hà Nội thấy có "dịp" đánh chiếm Cao Miên và thanh toán chế độ PolPot nhưng c̣n úy kỵ Trung Cộng sẽ ra tay tấn công miền Bắc.

            Bộ Chính trị Hà Nội ra chỉ thị ngầm cho các đảng viên, cán bộ là Trung Cộng đă trở mặt "chống chúng ta" và căn dặn phải "đề cao cảnh giác". Chuyên gia Trung Quốc đă bỏ về không giúp cho sự xây cất các kiến trúc quan trọng như cầu Thăng Long, khai thác các hầm mỏ, xây dựng các nhà máy. Các viện trợ cũng bị cắt đứt. Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng công an, ủy viên bộ Chính Trị, đưa ra một đề nghị khá hấp dẫn: Nếu "đánh và đuổi" toàn bộ Hoa kiều miền Bắc, nhà nước có thể được "lợi" khoảng 200 triệu Mỹ kim do cướp đoạt của cải của họ!

            Bộ Chính Trị nghe thấy "Mỹ kim" là mừng rơn, chấp thuận liền, không cần nghĩ đến thực tế và hậu quả. Khoảng hơn 200 ngàn Hoa kiều miền Bắc bị tịch thu tài sản, đuổi ra khỏi các nơi làm việc, công trường, và cho "tự do" đi qua Móng Cái, Đông Hưng về Tàu. Số tài sản và nhà cửa nhỏ nhoi cướp được th́ bọn công an cán bộ chia nhau, chẳng thấy đồng "mỹ kim" nào cho nhà nước Cộng sản.

            Các cơ sở, nhà máy, hầm mỏ tự nhiên mất hết các công nhân dầy kinh nghiệm người Hoa, đă bị tê liệt. Đổi lại, Việt Cộng "được" sự chống phá của nước khổng lồ Trung Hoa!  Trung Quốc công khai giúp Khờ Me Đỏ PolPot chống phá Hà Nội và dồn Hà Nội vào thế lưỡng đầu thọ địch. Sự duy tŕ một quân đội thật lớn  lao tới 60 vạn để trấn giữ vùng biên giới đă khiến cho cộng sản Hà Nội bị lún sâu mỗi ngày vào sa lầy và kiệt quệ.

 

2. Trận đánh cuối cùng của chiến lược Domino Sô Viết!

Tháng 3 năm 1978, Liên xô bí mật đổ lên Cam Ranh khoảng 4 ngàn xe tăng, xe lội nước PT 76, và các xe tải, đại pháo 130 ly. Tất cả được di chuyển vào ban đêm. Chúng chạy vào tới Tháp Chàm th́ rẽ vào Sông Pha, theo đường cận sơn xuống Tây Ninh và sửa soạn tràn qua Miên. Việt Cộng  đă ỷ lại vào Liên xô, không sợ Trung Cộng. Liên xô cũng căm tức Trung Cộng xé rào theo Mỹ nên muốn cho Việt Cộng chọc tức khiến Trung Cộng phải tấn công Bắc Việt,  và Liên xô sẽ có dịp tấn công Trung Cộng từ phía Bắc.

            Liên Xô biết chắc chắn Trung Cộng sẽ tấn công Bắc Việt nếu Việt Cộng tràn qua Miên.  Nếu Liên Xô tấn  công, th́ Việt Cộng sẽ từ phía  Nam đánh lên, và Trung Cộng sẽ bị kẹt vào cái thế lưỡng đầu thọ địch, vô cùng nguy hiểm.  Nếu có chiến tranh, Bắc Kinh sẽ  khó ḷng giữ vững được sự thống nhất chặt chẽ. Sự phân hóa, chia rẽ  nội bộ sẽ xẩy ra và Trung Cộng rất dễ trở thành "Tam Quốc", với nội loạn triền miên trong hàng thế kỷ!

           Trung Cộng và Hoa Kỳ  khi thả cho Cộng sản thắng tại Cao Miên và Việt Nam trong ṿng hai tuần lễ (17/4 và 30/4, 1975), đă tính trước Việt Cộng sẽ theo lệnh Liên Xô đánh domino tràn qua Miên, qua Thái, chiếm Mă Lai, Singapore và uy hiếp Nam Dương, Brunei, Úc châu, với sự hỗ trợ của quân lực hùng mạnh với các tàu ngầm nguyên tử Liên Xô tại Thái B́nh Dương.

            Vậy vấn đề là làm sao cho Việt Cộng vào thật nhanh chiếm Miền NamSaigon để rồi bị Khờ Me Đỏ cản trở  không cho mượn đường qua Miên tiến đánh Thái Lan. Nếu Việt Cộng tấn công Cao Miên th́ Khờ Me Đỏ sẽ  đánh du kích và làm cho bộ đội Việt Cộng sa lầy tại Miên. Trong sự sa lầy, các đoàn quân nghèo nàn đói khổ sẽ không thể tiến xa hơn để chiếm Đông Nam Á, và kinh tế Việt Cộng sẽ mau kiệt quệ. Việt Cộng sẽ phải quay sang Tây Phương năn nỉ và sẽ phải chấp nhận nhiều điều kiện trong số đó có vấn đề thả các tù cải tạo cũng như các người Mỹ  mất tích có thể c̣n đang bị cầm tù. Do đó người ta đă "thả" cho PolPot vào Nam Vang trước ngày 17 tháng 4, 1975 để củng cố quyền lực trước khi "thả" cho Việt Cộng vào Saigon ngày 30 tháng 4, 1975.

            Suy nghĩ chiến lược của cả Liên Xô và Trung Cộng,  đều sai lầm v́ chiến tranh quá nhanh, chớp nhoáng. Người Mỹ th́ an ủi là dù sao cũng chận được thế domino Sô Viết tại Đông Nam Á Châu. Đúng một năm sau khi Việt Cộng tràn ngập Căm Bốt ngày 26 tháng 12, 1978, vào lễ Giáng Sinh 1979, Liên Xô cũng nhào vào A Phú Hăn (Afghanistan) và cũng bị sa lầy luôn ở đó. Phải đến năm 1986, nhờ sự dàn xếp của Mỹ, Liên Xô mới rút ra khỏi A Phú Hăn nhưng đă trở thành một con sư tử què. Sự bại trận và thất bại trong cuộc chạy đua vũ trang  với Mỹ đă đưa đến sự sụp đổ của toàn đế quốc Liên Xô vào những năm 1989-1991.

            Cuối năm 1975, PolPot sang thăm Trung Quốc và được các lănh tụ Trung Quốc đón tiếp trong một lễ nghi long trọng chưa từng có trong lịch sử thành Bắc Kinh. PolPot đă không ngờ ḿnh chỉ là một tên nghèo hèn, từ một nước nhỏ bé lại được hậu đăi trọng thể như vậy, nên đă vô cùng cảm động và biết ơn sự tử tế hiếm có và nồng hậu của Bắc Kinh. Tự nhiên y được Bắc Kinh khuyến cáo phải đề pḥng dă tâm của Hà nội sẽ xâm lăng Miên và đặt bù nh́n lên cầm quyền. PolPot cũng hứa chắc là sẽ làm cho quân đội Việt Cộng phải sa lầy tại Miên với chiến thuật du kích của y. Trung Quốc  cũng  cam đoan sẽ viện trợ tối đa cho PolPot để đối phó với Hà nội.

            Không biết Bắc Kinh dặn ḍ y ra sao, PolPot sau khi về Nam Vang đă ra lệnh giết sạch những người biết đọc biết viết từ 11 tuổi trở lên. Đeo kính trắng cũng là người có "học" và phải bị giết. Cuộc tàn sát này quả   cùng ghê rợn  đến nỗi chính  các cán bộ Khờ Me  Đỏ cũng chịu không nổi. Những cán bộ trí thức cũng bị nghi ngờ có thể bắt tay với Việt Cộng và bị thủ tiêu. Người Việt sinh sống ở Miên cũng bị cả Lon Nol lẫn Khờ Me Đỏ tàn sát khoảng 200,000 người.  Bọn Miên giết người Việt theo lối “cặp chả”. Chúng dùng tre kẹp khoảng 5 hay 6 người một rồi chặt đầu. Xác bị kẹp được thả xuống sông để thành một cái bè xác người chết, trôi suôi gịng Cửu Long về vùng Cần Thơ,  Hậu Giang. Xương trắng đầy đồng. Sông Cửu Long tại miền Nam trôi nổi toàn xác chết từ Miên theo gịng nước phù sa chẩy về. (Sau này người Mỹ có làm một cuốn phim tên là "Cánh đồng giết người"  (The Killing  Field) kể  chuyện PolPot  giết dân  Miên ra sao?)

            Mục đích của PolPot rất giản dị: giết hết những người có học th́ Việt Cộng sẽ không có người làm bù nh́n tay sai và như vậy chúng sẽ chậm tấn công v́ không lẽ lại lập người Việt  lên làm chính  phủ bù nh́n  tại Miên! Trong  thâm tâm PolPot chỉ  muốn giết sạch những  người ngoại chủng như  Miên gốc Hoa, gốc  Việt mà phần  nhiều là giai  cấp thượng lưu,  có học thức,  giầu có và  lănh đạo nước Miên. Nhiều cán bộ  Khờ Me Đỏ khi bị giết cũng  không ngờ rằng bị giết v́ có máu ngoại chủng (Miên lai Hoa, lai Việt, hoặc gốc Hoa, gốc Việt) trong người. Năm 1975, sau khi nắm chính quyền, PolPot cho mời  nhiều người Miên du học bên Pháp về hợp tác.  Trong số những người đáp lời mời có Sien An là bạn cũ cùng học từ nhỏ. Khi từ Pháp về tới  phi trường Pochentong, Sien An  tuyên bố đặt ḿnh  dưới sự chỉ huy của cách mạng. Nhưng không ai hiểu v́   do ǵ mà chỉ 3 ngày sau, cả hai vợ chồng nhà trí thức Siên  An bị PolPot cho  lệnh phải xử tử  ngay. Chính Siên An cũng không ngờ v́ ḿnh là Miên gốc Hoa mà bị giết.

            Tuy PolPot có hai tên phụ tá có tŕnh độ học vấn khá cao là Khieu Samphan và Ieng Sary, nhưng tất cả bọn đă được Bắc Kinh đánh giá quá cao trong kế hoạch ngăn chặn Việt Cộng.

            Đúng như sự tiên liệu của Trung Cộng. Sau khi nhận đầy đủ vơ khí do Liên Xô cung cấp để đánh Miên, bộ tham mưu Việt Cộng đă nắm chắc phần thắng nhưng kẹt không kiếm được một người Miên nào có tác phong xứng đáng lập chính phủ bù nh́n. Tuy lực lượng của y chỉ có vỏn vẹn một sư đoàn 101, luộm thuộm, chắp vá, và mấy chục ngàn quân du kích lẻ tẻ, ô hợp, nhưng PolPot ỷ vào cái "thế mạnh" Trung Cộng nên ra sức quấy rối Việt Nam.

            Một trận chiến giữa hai phe cộng sản nghèo đói có vẻ thê thảm hơn người ta ước lượng.  Các giếng nước đều bị PolPot cho lệnh thả xác chết xuống. Nhưng bộ đội Việt Cộng khát quá cũng phải uống vậy. Quân lính "trẻ con" Việt Cộng xài xe tăng Liên xô thật phí phạm. Chúng không cần tránh né các băi ḿn. Chúng coi thường cái chết v́ biết trước sau ǵ th́ cũng chết  , cần ǵ phải giữ ǵn? Chúng cũng không biết giá trị tiền bạc về chiếc xe tăng và không hiểu ǵ về máy móc để có thể có một chút hiểu biết về bảo tŕ xe tăng. Xe tăng hư là bỏ. Việt Cộng thường xích chân lũ bộ  đội trẻ nít này vào xe tăng nên khi xe tăng bị đạn cháy chúng cũng bị chết cháy luôn.

            Một tên bộ đội trẻ con viết thư về nhà nói “Đă hai lần con mất dịp hi sinh.... “! Y ngụ ư suưt  chết 2 lần nhưng Đảng Cộng sản dậy y “chết” là “hi sinh” cho tổ quốc xă hội chủ nghĩa! Điều khủng khiếp trong câu chuyện nhỏ này là trẻ con miền Bắc đă bị nhồi sọ tới mức chúng đă trở thành người máy, không c̣n tính người và t́nh người, chỉ biết bắn giết “bất cứ ai” kể cả cha mẹ anh em,  cho Đảng và hi sinh v́ Đảng.

            Tháng 9, 1978, Việt Cộng tấn công vùng "mỏ vẹt" Soài Riêng (Parrot Beak, Svay Rieng) và sư đoàn duy nhất chủ lực của Miên Cộng bị tan ră. Trong trận này có một trung đoàn trưởng Miên tên là Heng Samrin ra hàng. Việt Cộng mừng quưnh liền chuẩn bị cho Heng Samrin ra cầm đầu chính phủ bù nh́n tương lai, và rút quân về. Đám tàn quân Miên Cộng v́ quá sợ PolPot giết nên đă báo cáo tốt, nói đă đánh bại quân Việt Cộng khiến chúng phải chạy về Việt Nam.

            PolPot yên chí Việt Cộng thua thật sự và như vậy chắc c̣n lâu mới dám tấn công lần nữa. Y yên chí là mọi chuyện tốt đẹp nên đă báo cáo thêm thắt cho tốt đẹp hơn cho các cố vấn Trung Cộng nghe.

            Cũng trong khoảng tháng 9 năm 1978, đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America) lên án tội ác diệt chủng của PolPot trong ba ngày liền. Sự kiện này có vẻ mào đầu hay mời mọc cho sự tiến công của Việt Cộng vào Cao Miên để tiêu diệt chế độ PolPot. Đêm lễ Giáng Sinh 1978, tuy PolPot không theo Thiên Chúa giáo, nhưng cũng là dịp y uống rượu say sưa với các đồng chí và cố vấn Trung  Cộng

             Ngay sau nửa đêm 25 rạng ngày 26 tháng 12 năm 1978, quân đội Việt Cộng tràn sang như nước vỡ bờ bằng 7 mũi dùi tiến sâu vào lănh thổ Miên và tiến thẳng lên Nam Vang, cách Tây Ninh khoảng  200 cây số mà không gặp một chút kháng cự nào.

 PolPot và các đồng chí bỏ chạy tán loạn, bỏ cả giấy tờ chạy lấy người. Các cố vấn Trung Quốc chạy như ma đuổi lên Battambang, rồi từ đó qua Thái Lan đáp máy bay về Tầu. Việt Cộng đánh thốc lên Battambang và nh́n  qua Thái Lan, nhưng  không tiến quân xa  hơn nữa.  Đây là giai đoạn Việt Cộng giở quẻ với Liên Xô.  Việt Cộng ngại tiến sang Thái th́ Trung Cộng sẽ tấn công Lạng Sơn ở phía Bắc. Việt Cộng ra điều kiện cho Liên Xô phải viện trợ thêm xe tăng, đại pháo, quân dụng, lương thực và phải chuẩn bị tấn công Trung Cộng từ phía Bắc để làm nhẹ áp lực tại Lạng Sơn. Một ẩn ư “riêng” của Việt Cộng lúc đó là chiếm Cao Miên “cho ḿnh”, không phải cho Liên Xô. Chính v́ việc này mà tổng bí thư Leonid Brezhnev của Liên Xô đă tức ói máu, tức cho đến chết vào năm 1982.

            Trở lại cuộc rút bỏ miền Nam của Hoa Kỳ năm 1973 và 1975, ta thấy người Mỹ quả cao tay khi dùng chính Cộng sản ngăn chận domino. Ta có thể kết luận rằng Hoa Kỳ đă chấp nhận (giả) thua chiến tranh chiến thuật tại Việt Nam nhưng họ đă toàn thắng trong chiến tranh chiến lược domino.  Nhưng ngày nay, Hoa Kỳ lại phải đối phó với chiến lược domino mới tại Việt Nam của Trung Cộng. Trung Cộng chắc chắn sẽ thắng Mỹ, đuổi Mỹ ra khỏi Á Châu và làm bá chủ thế giới.  Nếu Trung Cộng thua th́ nước Tầu sẽ bị chia cắt làm nhiều tiểu quốc. Cộng sản Hà Nội chắc chắn sẽ bị tiêu diệt v́ ở trong cái thế kẹt... domino, giữa hai đại cường!

            Chính v́ thủ đoạn tráo trở lật lọng của Việt Cộng mà Trung Quốc ngày nay  nắm chặt Việt Cộng bằng bàn tay sắt, không cho đi với Mỹ. Năm 1978, Đặng Tiểu B́nh tuyên bố công khai rằng “Chế độ Cộng sản Hà Nội là một tập đoàn chó đẻ lưu manh nhất Á Châu!”

Năm 1976, tổng bí thư Cộng sản Lê Duẩn đi Liên Xô để tấu tŕnh về thành quả "chiến thắng" miền Nam, các  sự thu hoạch khả quan trong  tương lai, và hi vọng Liên xô sẽ giúp đỡ phát triển kinh tế hậu chiến với kỹ nghệ (công nghiệp) nặng. Brezhnev và các đồng chí lớn trong bộ Chính Trị Liên xô dựa vào báo cáo của Duẩn và đặt chỉ tiêu cung cấp các thứ lương thực như gạo, thịt cá, trái cây, lâm sản, cao su, cà phê, trà, vải vóc, sữa, thuốc tây, toàn là những sản phẩm của miền Nam, để trả nợ súng đạn.

            Liên xô cũng vui vẻ đưa cho Lê Duẩn coi danh sách 41 nhà máy công nghiệp nặng hiện Liên xô đang xử dụng. Các nhà máy này sẽ được tháo gỡ cho xuống tàu chở sang Việt Nam. Việt Nam sẽ "chỉ" phải đài thọ lương bổng và nuôi ăn ở các chuyên gia Liên xô tháo gỡ, lắp ráp, và điều hành các nhà  máy này cho đến khi người Việt có khả năng thay thế. Lê Duẩn mừng quưnh, cảm ơn cảm tạ các đồng chí đại Liên xô rối rít và hăng hái kư ngay vào bản thỏa hiệp trao đổi cũng vĩ đại này.

            Nhưng đến khi về nước kiếm được người đọc chữ Nga (cả Bắc Việt chỉ có vài người có đủ khả năng nói tiếng Nga thông thạo đủ làm thông ngôn thông dịch trong mọi vấn đề trong cuộc bang giao Việt Sô), cả tập đoàn lănh đạo cộng sản Hà nội ngẩn ngơ v́ các nhà máy phần nhiều đă quá già nua, cổ lỗ sĩ, từ hồi Đệ Nhất thế chiến (1914-1918) hay trước khi cách mạng tháng 10 cộng sản Bolshevik lên cầm  quyền năm 1917.

            Những "nhà máy" này  không đáng giá trị sắt vụn v́ phần nhiều làm bằng  gang hay loại thép xấu đă han rỉ, mục nát phần  lớn. Liên xô đang muốn canh tân nên  phế bỏ nhà máy cũ để mua các nhà máy hiện đại từ các nước tư bản thay thế. Trong thập niên '60s, Liên xô đă phải  mua toàn bộ nhà máy chế tạo xe hơi LaĐa của hăng Fiat của Ư, và sau đó mua thêm nhà máy chế tạo xe vận tải hiệu Kama của hăng Ford, Hoa Kỳ.

            Trong các thập niên '50s, '60s, người ta "đo lường" tiến bộ khoa học, kinh tế, và phát triển tại mỗi nước bằng kỹ nghệ xe hơi và số xe hơi tính theo đầu người dân, sau đó mới tới TV, tủ lạnh, máy bay, và các tiện nghi khác. Liên Xô đă phải xấu hổ, đỏ mặt ngượng ngùng mỗi khi khoe các tiến bộ  về hỏa tiễn  (tên lửa) và phi hành gia không gian, nhưng người dân Nga hầu hết không biết đến xe hơi, TV, tủ lạnh, máy điều ḥa không khí hay phát nhiệt là cái ǵ?

            Cho đến những năm 1989-1993 th́ sự thiếu thốn bên Liên Xô đă tệ hại thê thảm đến mức những người  dân Nga phải xếp  hàng từ sáng đến tối trong tuyết giá để được mua một mẩu phó mát hay một ổ bánh ḿ mà không biết tương lai sẽ ra sao?

            Ruột gan  tê tái, nhưng  vẫn phải ngậm  bồ ḥn làm  ngọt, Lê Duẩn phải thảo văn thư từ chối khéo  v́ Việt Nam chưa đủ khả năng tiếp nhận công nghiệp nặng, nhưng vẫn giữ các lời cam kết cung cấp lương thực, nhu yếu phẩm để trả nợ vơ khí!

            Nhưng Lê Duẩn cũng vẫn thua sự lưu manh tráo trở của cán bộ cộng sản. Sau khi Duẩn chết, cán bộ cộng sản đă toa rập với Hoa thương lưu manh từ Singapore, Hồng Kông, Đài Loan nhập cảng máy móc thiết bị để đầu tư sản xuất,  mở mang kinh tế.  Năm 1994, người ta khui ra có tới 78%  máy  móc nhập nội  từ năm 1988 đến 1993 đă  chỉ là máy loại "vất đi" đă phế thải từ  thập niên '50s  và được tạm tân trang lại. Những máy móc này được tính theo giá máy mới, hiện đại, kiểu tối tân nhất để cổ phần đầu tư từ phía người Tầu có vẻ nhiều theo đúng khế ước!

            Chính các thỏa hiệp trả nợ năm 1976 đă làm cho kinh tế kiệt quệ, tinh thần cán bộ xuống dốc trở nên tiêu cực làm cho cả nước phá sản. Các cán bộ kinh tế không hiểu tại sao chỉ được lệnh thu mua, sản xuất hàng và đưa xuống tàu Liên xô "xuất khẩu" mà không thấy tiền bạc ǵ cả. Chỉ thấy  tiền giấy lộn "bạc cụ Hồ" mỗi  ngày mỗi nhiều và mất giá trị thật nhanh.

            Nước Việt Nam nghèo nàn hậu chiến, chưa phục hồi được ǵ, chính phủ lại không biết làm kinh tế, mà lại phải lo cung cấp trả nợ cho một nước khổng lồ như Liên xô với mấy chục tàu biển lúc  nào cũng chực sẵn lấy hàng th́ làm sao có thể "khá"? Sự phí phạm "chất xám" bằng cách giam giữ tù đầy hàng triệu người, sự cấm đoán làm ăn buôn bán kiểu "cấm chợ ngăn sông", nền  giáo dục thoái hóa cực kỳ với giáo sư, giáo viên đói ăn...  đă khiến cho hàng chục triệu người bất măn, oán thù, phá hoại, th́ làm sao đứng vững? Chính v́ thấy Liên xô hút máu hút mủ nước Việt một cách tàn bạo vô hạn định mà các cán bộ đă nản ḷng, lo xoay sở kiếm chác làm lợi cho bản thân.

            Sự kiện cán bộ trở nên tham ô, ăn cắp đă trở thành đại nạn quốc gia vào năm 1993.  Toàn thể cán bộ, công an các ngành đă trở thành một ăn cắp, cướp ngày và buôn lậu. Chúng không từ một cái ǵ, không từ một thủ đoạn nào,  không từ một mánh khóe nào để thủ lợi. Từ  thủ tướng Vơ Văn Kiệt trở xuống đến các giám đốc thủ trưởng nhỏ nhất, toàn bộ Nhà nước đều ăn  cắp. Công an các cấp  th́ buôn lậu và bao  che buôn lậu đĩ điếm. Công  ty du lịch th́ buôn bán gái  điếm tổ chức "sex tours" cho Hoa kiều hành lạc với trẻ nhỏ. Tướng Đoàn Khuê, tham mưu trưởng quân đội,  là trùm ma túy  và các đồn điền quân đội trồng  thuốc phiện từ Lai Châu xuống  đến Điện Biên Phủ. Đà Nẵng và  Hải Pḥng đă trở thành những  điểm xuất phát của bạch phiến tinh chế và thuốc phiện ra thị trường quốc tế.

            Nếu các  nước tư bản có "thương t́nh" dân  Việt mà viện trợ  th́ cũng chỉ làm giầu cho Liên xô và chính quyền cộng sản. Lệnh cấm vận đă giúp cho dân Việt mau kiệt quệ và thật nghèo để có thể quịt nợ Liên xô và làm cho Hà nội mất sự ủng hộ của Liên xô một khi Liên xô thấy không có lợi ǵ tại Việt Nam!

            Tất cả các sự viện trợ và cứu trợ nhân đạo bằng tiền bạc và phẩm vật cho dân Việt đều bị Nhà nước Việt Cộng  chiếm giữ hết, không bao giờ phân phát cho dân nghèo.

            Cũng năm 1976, Lê Duẩn cho  khởi đầu kế hoạch ngũ niên (5 năm) để sản xuất và tiến mau, tiến  mạnh, tiến vững chắc đến chủ nghĩa xă hội. Chỉ tiêu của y ra là đến năm 1981 mức sản xuất lương thực phải đạt 21 triệu tấn cho cả nước. Ước lượng năm 1976 là 16 triệu tấn. Quả là một sự ước lượng quá lạc quan với chương tŕnh 5 năm, mỗi năm gia tăng 1 triệu tấn!

            Đài BBC đă phê b́nh  những người lănh đạo cộng sản  tính toán kinh tế như người đi săn lạc quan! Chúng tính có 10 viên đạn mang đi th́ chắc chắn sẽ mang về 10 con thú!

            Trong bài diễn văn đọc trước đại hội Đảng kỳ 4, cuối năm 1976, Duẩn nói dân tộc Việt sẽ xây dựng một xă hội mới trong đó không có cảnh người bóc lột người!  Câu này quả là đúng! Trong nước Việt xă hội chủ nghĩa, không có người nào bóc lột người nào mà chỉ  Đảng và Nhà nước bóc lột  người dân Việt đến tận xương tủy!

           Kết quả sau 2 cái kế hoạch 5 năm, từ 1976 đến 1986, chỉ tiêu đạt được có 18 triệu tấn theo báo cáo láo của cán bộ.  C̣n cái kế hoạch 5 năm sau cùng 1986-1991 th́ bỏ dở v́ Liên xô quá kiệt quệ đă cắt ngang nửa chừng viện trợ.

            Những người quốc gia bị tù đă sống lây lất, lê lết trong kiếp sống mỏi ṃn trong nhiều năm. Đa số đă không ân hận là đă góp sức trong cuộc chiến chống Cộng. Tất cả đều tiếc là trước kia đă không hết ḷng gắng sức tiêu diệt Cộng sản nhiều hơn nữa. Tất cả những người dân đă sống trong chế độ cộng sản  đều nghĩ  phải tiêu diệt Cộng sản và không thể nhân đạo với chúng.

Tháng 10, 1991, sau cái chết thảm khốc của vợ chồng tên đồ tể Cộng sản Ceaucescu tại Lỗ Mă Ni do đám đông cuồng nộ,  một "lũ bốn người" tự nhận là luật gia, trí thức tại San José, Orange, San Diego và Pháp đă ra kiến nghị hêu gọi khoan hồng và tha tội cho cộng sản mặc dầu bọn này chưa chết và chưa biết ai sẽ giết chúng. Đó là các ông Vũ Quốc Thúc, Nguyễn hữu  Thống, Nghiêm xuân Hồng  và Nguyễn cao Hách. Mấy vị trí thức này quả là đầy ḷng nhân đạo. Lẽ dễ hiểu là các ngài đă ra đi từ năm 1975 và có một vị, Vũ Quốc Thúc,  được Mai Chí Thọ đích thân cho đi Pháp năm 1976 v́ đă từng học chung với Tổng Thống Pháp Giscard D'Estaing và đă được ông này can thiệp với Thọ cho xuất ngoại.

            Trước khi vị này ra đi Mai Chí Thọ đă đăi ăn và yêu cầu vị này nếu có sang Pháp th́ nói "tốt cho anh em cộng sản" dùm! Các vị này quả là những người có nhân đạo và phước đức.  Các vị đă không  cần nghĩ đến hàng chục triệu oan hồn và  hàng chục triệu người c̣n sống là nạn nhân cộng sản, đang đ̣i Cộng sản  phải trả nợ máu, và đang đ̣i tiêu diệt Cộng sản! Các vị đă không nghĩ  những tên Cộng sản với tội ác đẫm máu của  chúng phải bị tiêu diệt  để cho toàn thể dân tộc Việt có cơ hội hồi sinh xây dựng lại đất nước.

            Nếu muốn cho chúng sống th́ các vị nên lập kiến nghị đừng lật đổ Cộng sản có phải tiện sổ sách hơn không? Các vị theo học luật "người" có vẻ giỏi với cấp bằng tiến sĩ đầy ḿnh nhưng các vị không biết  theo Luật Trời th́ những người xin tha tội cho cộng sản th́ phải gánh tội cho chúng! Dù không biết Luật th́ Luật Trời vẫn áp dụng thẳng tay dù mới chỉ trong kiến nghị!

            Từ sau khi tên hai vợ chồng  tên đồ tể sát nhân Ceaucescu bị giết ở Roumania vào cuối năm 1989, đă có vài tên c̣ mồi cho Cộng sản viết bài mong đại xá cho Việt Cộng, đừng tàn sát chúng tội nghiệp!  Không lẽ các vị luật gia trí thức cũng giống mấy tên c̣ mồi  này? Có thể ta cũng nên chiều  theo ư các vị này không giết những tên cao cấp cộng sản và nên cho các vị này cùng đi học tập cải tạo với các cán bộ cộng sản cao cấp cho vui, cho bơ t́nh đồng chí thương xót lẫn nhau. Thỏ chết, cáo thương mà!

            Các ngài đă ngây thơ tưởng tượng  "người ta" sẽ bắt Việt Cộng nhốt lại rồi mang ra ṭa xử và các ngài sẽ đứng ra bào chữa cho chúng theo truyền thống dân chủ pháp trị kiểu Mỹ hay kiểu Pháp! Chúng tôi sẽ tàn sát lănh đạo Việt Cộng và những tên tăng ni quốc doanh, sư công an trong các chùa quốc doanh.  Chúng tôi sẽ cho chúng tắm trong máu của chúng. Thấy dân Việt "dă man" như vậy, các ngài nên từ bỏ, đừng nhận ḿnh là người Việt nữa cho tiện! Có lẽ giờ này các ngài cũng đă có quốc tịch nước ngoài rồi. Cộng sản không phải là "người Việt", chúng là quỷ đỏ!

            Chính v́ sự cấm vận bao vây kinh tế của Hoa Kỳ đă khiến chúng nhượng bộ thả gần hết khoảng hơn 100 ngàn sĩ quan quốc gia và cho phép họ được đi Hoa Kỳ do người Mỹ đài thọ. Tuy một số khá đông tù nhân đă bị chết, nhưng những người c̣n sống đều căm thù sự tàn ác của cộng sản. Hầu hết đều tàn tạ, kiệt sức, mất tinh thần sau hàng chục năm bị đầy đọa đói khổ.

            Tuy ba người kia có vẻ im hơi lặng tiếng nhiều năm qua, đến những năm 1998, 1999, 2000, luật sư Nguyễn Hữu Thống trở thành một thứ lư thuyết gia cố vấn  cho bọn c̣ mồi Mạng Lưới Nhân Quyền cho đến ngày nay .

 

3. Cuộc tấn công  của Việt Cộng tại Miên ,Trung Cộng nhằm tiêu diệt các tướng Cộng sản người Việt sáng giá?

PolPot sau này trú ngụ vùng PaiLin giáp biên giới Thái Lan.  Quân đội Thái, do lệnh từ Bắc Kinh,  cũng nuôi dưỡng, tiếp  tế và  bao che  cho PolPot  được tồn  tại cho  đến năm 1995.  Hai đoàn  đặc nhiệm  (task forces)  Thái số  388 và  830 thường xuyên tiếp tế lương thực và vũ khí cho Khờ Me Đỏ. Tháng 12 năm 1993, người ta bắt được mấy trăm xe tải chở 1,500 tấn  vũ khí từ Thái Lan cho Khờ Me Đỏ. Trong số này có 30 khẩu đại bác 130 ly. Vũ khí đều của Trung Cộng. Sau vụ này, không hiểu người Mỹ thu xếp ra sao mà Trung  Cộng đă cắt giảm viện  trợ cho PolPot  rất nhiều có thể nói là hết hẳn  vào năm 1995. PolPot chỉ c̣n  trông cậy vào nguồn lợi hồng ngọc và đá quí sản xuất  tại PaiLin. Có lẽ quân đội Thái Lan đă ham nguồn lợi này nên mới trợ giúp cho PolPot. (Pol Pot và Khờ Me Đỏ trên thực tế  đă bị tiêu diệt vào tháng 4 năm 1998)

            Thời gian Việt Cộng chiếm xong Miên chưa đầy một tuần lễ, khác hẳn với Liên Xô sau này bị sa lầy tại Afghanistan trong 8  năm và chịu thua, rút quân. Trung Cộng và Hoa Kỳ sững sờ v́ PolPot  đánh quá bết, hay Việt Cộng đánh quá hay? Trung Cộng cũng khá đau v́ Việt Cộng đánh và thắng PolPot quá nhanh khiến Trung Cộng không kịp trở tay cứu  đàn em. Tướng Lê Trọng Tấn đă  bầy kế hoạch đánh chiếm Cao Miên một cách thần tốc ngoài tất cả  mọi dự liệu của Trung Quốc. V́ lẽ này, hai đại tướng Lê Trọng  Tấn (chết 1986) và Hoàng văn Thái (chết 1990) đă  bị gián điệp Trung Cộng (?) ám hại trước khi nắm bộ  Quốc Pḥng.  Trung Cộng không bao giờ muốn thấy Việt Nam, dù là Cộng sản hay Quốc Gia,  những tướng lănh hay chiến lược gia tài giỏi có thể làm cho Trung Cộng điêu đứng và có thể tan ră.

           Đây cũng là một bài học về đối ngoại cho người Việt. Hồ chí Minh trước kia đă tin tưởng hoàn toàn vào Trung Cộng. Hồ đă khiến cho các lănh  đạo Cộng sản Hà Nội phải tin tưởng tuyệt đối vào "thiện chí" của lănh đạo Bắc Kinh.  Trung Cộng cũng đă  chấp thuận cho Đoàn  Khuê, một tên vô tài và thần phục Bắc Kinh, được nắm bộ Quốc Pḥng từ năm 1990 đến 1996.

            Tuần báo Newsweek phê b́nh trận đánh Cao Miên của quân đội nhân dân Hà Nội đáng được gọi là điển h́nh và có thể được dậy trong các quân trường. Kế hoạch làm cho Việt Cộng bị sa lầy  tại Miên đă thất bại không như  ư muốn của Hoa Kỳ và Trung Cộng.  Hoa Kỳ chỉ  thể tự an  ủi chế độ diệt chủng của PolPot đă bị đuổi ra khỏi Nam Vang và ít ra Việt Cộng v́ sợ Trung Quốc đánh sau lưng đă không dám tiến sang Thái Lan.

            Dầu sao PolPot đă làm cho dân Miên phải kinh tởm y và bộ đội Việt Cộng đă được mừng đón như những cứu tinh! Ngày 7 tháng 1 năm 1979, Heng Samrin lập xong chính phủ mới và hai tháng sau, Hồng Thập Tự quốc tế viện trợ nhân đạo cho Miên khoảng 150 triệu Mỹ kim phẩm vật. Có thể nước Mỹ đă hối hận với dân tộc Miên sau vụ 17 tháng 4 năm 1975 và vụ ủng hộ PolPot chống Việt Cộng sau này, nên đă viện trợ cho dân Miên qua hội Hồng Thập Tự. Bộ đội Việt Cộng có đi cướp vàng yểm tâm tại các tượng Phật và chôn dấu trong các chùa.

            Năm 1979, khi Hồng Thập Tự quốc  tế chở phẩm vật cứu trợ tới Miên th́ các cô gái Miên biểu t́nh với các biểu ngữ: "Hăy gửi cho chúng tôi những xe vận tải đầy đàn ông!" PolPot quả đă giết khá nhiều đàn ông Miên. Nhờ quân đội Việt Cộng sang Miên cũng khá  đông (khoảng 200  ngàn), các cô  gái Miên cũng  dễ kiếm chồng. Bất cứ bộ đội nào lấy vợ Miên cũng được giải ngũ ở lại đất Miên sinh hoạt b́nh thường.  Hiện nay số con lai Miên-Việt đă khá đông và tiếng Việt được xử dụng tại khắp nơi và trong trường học. Các đoàn người nghèo miền Bắc đă di cư tới Miên cũng khá nhiều. Việt Cộng tổ chức cho đi di dân  cả huyện một lúc cho những huyện thật nghèo và đông dân như vùng Thái B́nh, Thanh Nghệ.

            Tháng 9, 1995, quốc trưởng Cao Miên  Sihanouk đi thăm Hà Nội. Trước khi đi, ông Sihanouk  cũng cảm tạ quân đội Cộng  sản Việt Nam đă đánh đuổi PolPot. Nếu không th́ bản  thân ông và nhiều người Miên khác sẽ bị giết chết hết.

 

4. Trận đánh “bài học” biên giới Lạng Sơn  4giờ sáng ngày 17 tháng 2,1979. Trung Cộng áp dụng chiến tranh diệt chủng (genocidal war) tại Việt Nam.

Sau khi Việt Cộng "đánh" người Hoa và tống xuất người Hoa năm 1978, Trung Cộng cũng dồn quân xuống biên giới Bắc Việt. Trung Cộng đưa một số lớn máy bay MiG, khoảng vài trăm chiếc, xuống các phi trường Hoa Nam. Những phi cơ này luôn luôn bay lượn sát không phận Bắc Việt như để thị oai với Hà nội.

            Việt Cộng tỏ ra anh hùng v́ c̣n ỷ lại vào Liên xô nên không sợ áp lực quân sự Trung Quốc. Vơ Nguyên Giáp và các tướng Việt Cộng đă điều quân ra biên giới với chủ yếu xử dụng tối đa các dàn súng và hỏa tiễn pḥng không. Người ta ước lượng Việt Cộng đă đưa ra biên giới khoảng 4 ngàn(4,000)  dàn đại bác và đại liên pḥng không và  hàng ngàn hỏa tiễn pḥng không  SAM2! Việt Cộng chắc mẩm chuyến này sẽ bắn máy bay Trung Cộng rụng như sung (turkey shoot), nhưng chúng đă không học đến chữ ngờ!

            Trung Cộng đă định bụng khi Việt Cộng tấn công mạnh sang Miên sẽ áp lực tại miền Bắc khiến cho Việt Cộng không thể toàn thắng tại Miên và rất dễ bị sa lầy. Nhưng khi Việt Cộng tốc chiến, tốc thắng chiếm Miên trong ṿng một tuần lễ th́ cả Trung Cộng lẫn Hoa Kỳ đều chưng hửng. Trước chuyện đă rồi, Trung Cộng không có "cớ" đánh Việt Cộng và cũng  úy kỵ Liên xô sẽ tấn công  miền Bắc Trung Hoa. Nhưng Trung Cộng đă không chịu bó tay một cách giản dị như vậy!

            Ngày 16 tháng 2 năm 1979, thủ tướng Việt Cộng Phạm Văn Đồng và Văn Tiến Dũng, tổng tham mưu trưởng quân đội cộng sản, người đă "đại thắng Miền Nam" cùng đi Cao Miên để chứng kiến thắng trận và chính phủ mới do Heng Samrin lănh đạo.

            Đúng 4 giờ sáng ngày hôm sau,  17 tháng 2 năm 1979, trong cái lạnh khoảng O độ Celsius, quân đội Trung Cộng do tướng Dương Đắc Chí tư lệnh Hoa Nam chỉ huy, đă lẳng lặng đi bộ sang phía Việt Nam suốt dọc biên giới dài gần 1,000 dặm Anh (miles) hay là 1,500 cây số.  V́ bị tràn ngập bất ngờ trong khi đang ngủ say, sự chống trả của bộ đội Bắc Việt gần như không có. Không có một máy bay nào được xử dụng. Tất cả các dàn cao xạ, đại bác pḥng không, các hỏa tiễn SAM2 đều bị quân Trung Cộng hốt sạch. (Tướng Dương đắc Chí đă chết  mùa thu năm 1994.)

            Tất cả  các đường rầy xe  lửa cũng bị dọn  sạch, luôn cả "tà vẹt" (ties) và đá lót đường rầy. Các cây cầu bằng sắt th́ được khiêng đi mất. Cầu bằng bê tông th́ bị đập tan lấy sắt. Thậm chí các đầu cầu (abutments) có thể được dùng để xây cất lại cầu cũng bị phá nát. Các cột đèn, cột điện thoại cũng được khiêng về Tàu.

            Các đồ vật, vải vóc, máy móc, ăn cướp được trong miền Nam chất đầy trong các hang núi như động Tam Thanh cũng bị dọn sạch sẽ. Các phẩm vật như vải vóc, đường, sữa trong các hợp tác xă được mang ra phát không cho dân chúng. Mỏ Apatít (phosphate) tại LaoKay được dọn sạch đến mức toàn bộ khu mỏ trở lại thời kỳ nguyên thủy, khi chưa khai thác!

            Hang Pắc Bó là nơi Hồ Chí Minh trú ngụ giữa dân tộc Tày chất phác đă được Việt Cộng coi như là mả tổ, v́ đây là nơi Hồ thành lập Mặt Trận Việt Minh. Hồ rất sợ người Việt, nên y thường trú ngụ nơi các dân tộc thiểu số. Trước cửa hang Pắc Bó có một ao nước với một cái suối nước nhỏ chảy qua. Hồ đặt tên là hồ Các Mác và suối Lê nin! Việc này chứng tỏ Hồ đă vong bản hoàn toàn, không c̣n nhớ đến tổ tiên Hồng, Lạc. Sau khi chiếm miền Nam, Việt Cộng đă đưa những đồ quư ăn cướp được dấu vào trong hang Pắc Bó v́ hang này đă trở thành di tích lịch sử, "thánh địa" của cộng sản! Lúc nào cũng có lính gác bảo vệ hang và bảo vệ luôn cả kho tàng của chế độ!

            Về địa lư phong thủy (fengshui) th́ người Tàu coi hang Pắc Bó là mả tổ thực sự của cộng sản Hà nội. Vậy muốn triệt long mạch khiến cho cộng sản Việt Nam tiêu tùng th́ phải phá tan hang Pắc Bó! Sau khi đă dọn sạch của cải, quân Trung Cộng đă đưa nhiều xe chất nổ vào hang và phá cho sập.            Lạng Sơn cũng bị phá nổ tan gần thành b́nh địa. Bắc Kinh đă triệt để áp dụng “chiến tranh diệt chủng” tại vùng biên giới Hoa Việt.  Lũ đàn em của Hồ từ Lê Duẩn trở xuống đều vô cùng đau đớn về chuyện này và chúng cũng kinh sợ thủ đoạn ghê gớm của Trung Cộng.

            Từ Đồng Đăng về đến Lạng Sơn có khoảng hơn 40 pháo đài (fortresses) kiên cố bằng bê tông cốt sắt được xây cất từ thời Pháp và Nhật để bảo vệ Lạng Sơn hay là cửa ngơ vào Hà Nội. Mỗi pháo đài được xây ch́m vào trong núi với đủ chỗ ở, súng đạn, lương thực cho khoảng một ngàn người cầm cự lâu dài. Các pháo đài kiên cố này không sợ bom đạn v́ dựa vào các núi cao, hiểm trở, đầy sương mù với chướng khí quanh năm mù mịt. Như vậy riêng trong các pháo đài này có khoảng hơn 40 ngàn quân Bắc Việt.

            V́ Lạng Sơn chỉ cách Hà nội có 140 cây số (90 miles), nên các pháo đài này đă được ví là cánh cửa bằng thép để bảo vệ Hà nội. Nếu mất các pháo đài th́ mất Lạng Sơn, mà mất Lạng Sơn th́ Hà Nội khó ḷng giữ được.

            Quân Trung Cộng đă nhẹ nhàng đưa các xe đặt máy hơi ép (air compressors) loại lớn có công xuất cao đến các pháo đài và bơm hơi độc vào trong giết hết quân pḥng thủ. Chỉ trong có mấy ngày đầu, quân Trung Cộng đă hoàn toàn làm chủ biên giới và chiếm Lạng Sơn. Toàn bộ lănh tụ cộng sản Hà Nội và gia đ́nh đă hốt hoảng di tản gấp vào  Nam trong đêm tối. Nhưng quân  đội Trung Quốc đă rút bỏ ngày 6 tháng 3, 1979 sau khi "dọn" sạch sẽ hết mọi  thứ.

            Hà nội  phải  đợi  đến  đúng  một tháng sau, ngày 17 tháng 3 năm 1979, mới dám trở lại Lạng Sơn và khoe rầm đă "chiếm lại" Lạng Sơn. Số quân Bắc Việt bị bắt và bị giết không ai biết rơ bao nhiêu, nhưng có thể tới 70  ngàn. Tất cả các xác chết được đốt sạch cho phi tang. Sau này, tháng 6 năm 1989, xác mấy chục ngàn sinh viên bị giết tại Thiên an Môn cũng bị đốt ngay tại chỗ.

            Trận Lạng Sơn dầu sao cũng có một điểm "son" về tinh thần chống xâm lăng phương Bắc của người Việt. Mức độ "tử  chiến" đầy hận thù "ngàn năm" của người Việt chống Trung  Quốc đă biểu lộ và thể hiện trong trận  Lạng Sơn. Các chiến sĩ du kích và chính qui, cả nam lẫn nữ, đều  đă "quên" họ là cộng sản hay không cộng sản. Họ đă "quên" luôn cả cộng sản khi cầm súng chiến đấu chống quân thù truyền kiếp.  Sự liều ḿnh quyết tử trước họng súng quân thù  Trung Cộng đă làm cho các cấp chỉ huy Trung Cộng phải khiếp đảm. Bọn Trung Cộng đă mang các chiến sĩ Việt Nam bị bắt ra cho xe tăng cán đến nát thây. Cả hai bên đều tàn sát tù binh vô cùng dă man. Tinh thần  "Sát Thát" hay là "Sát Trung" cao độ của người Việt đă làm cho người Tầu phải nhụt chí mỗi khi tính đến chuyện xâm lăng Việt Nam bằng vơ lực.

            Ngay sau khi tốc chiến, tốc thắng và cấp tốc rút lui, Trung Cộng đă tuyên bố chỉ cho Việt Nam một bài học. Sở dĩ Trung Cộng tránh dùng danh từ chiến tranh để cho Liên Xô không có cớ gây sự, gây hấn, và tấn công. Người Mỹ th́ làm như không biết chuyện ǵ đă xảy ra.

            Báo chí có hỏi chính phủ Hoa Kỳ về t́nh h́nh trận Lạng Sơn mà họ nghĩ  vệ tinh nhân tạo của Mỹ có những h́nh ảnh rơ ràng. Nhưng chính phủ Mỹ trả lời Lạng Sơn mây mù dày đặc, vệ tinh không thể chụp ảnh. Sự thật th́ vệ tinh Mỹ trong giai đoạn này có thể chụp ảnh bất chấp thời tiết. Có nhiều loại máy ảnh có thể "xuyên thủng" qua sương mù, hay lá cây rừng như chụp bằng radar, bằng hồng ngoại tuyến (infra red).

            Cả hai bên tham chiến, Trung Cộng và Việt Cộng đều nín lặng coi như không có ǵ quan trọng đă xảy ra. Sự kiện Trung Cộng thu dọn sạch sẽ không c̣n dấu tích khiến cho không c̣n một bằng chứng nào về "tội ác" của Trung Cộng. Trung Cộng ngậm miệng là phải v́ họ cho "bài học" chứ không nói là chiến tranh nên không thể nói là thắng hay thua.

            Việt Cộng th́ đau như hoạn, nhưng phải ngậm bồ ḥn làm ngọt. Việt Cộng cũng dựa vào sự kiện "không có bằng chứng" để nói đại với nhân dân trong nước là thắng, không thiệt hại ǵ cả. Để có thể tác chiến chớp nhoáng như vậy trên một mặt trận dài 1500 cây số, Trung Cộng chắc chắn đă phải dùng hàng triệu quân và dân công "thu dọn chiến trường".

            Sau khi trở lại Lạng Sơn khoảng trung tuần tháng 3 năm 1979, Việt Cộng có đưa nhiều đơn vị đặc công sang qua biên giới đột kích và bắt sống một ít lính và thường dân Trung Cộng để sau này trao đổi tù binh với Trung Cộng cho đẹp mặt. Phải đến tháng 9, 1979, Liên Xô mới kư hiệp ước An Ninh Hỗ Tương với Cộng sản Hà nội để ngăn ngừa một  cuộc tấn  công khác  của Trung  Cộng.

            Việt Cộng sau này phải xử dụng tới 60 vạn quân để án ngữ biên giới. Đa số quân này là thành phần Thanh Nghệ Tĩnh, rất quả cảm và chiến đấu giỏi. Nhưng duy tŕ một số quân lớn như vậy quả là hao tốn tiền bạc, lương thực. Lần này, Việt Cộng khôn ngoan hơn. Chúng không cho đóng quân lẻ tẻ. Chúng cho đóng thành đại đơn vị như những căn cứ khổng lồ trên các yếu điểm dọc biên giới. Mỗi căn cứ  đều có đầy đủ các đơn vị cần thiết để có thể  tự túc, cầm cự lâu dài. Năm 1980, Trung Cộng đổi chiến thuật. Họ cho tập trung đại pháo 130 ly và bắn trải thảm (blanket fire) tiêu diệt nhiều căn cứ loại này, rồi thôi!

            Tuy nhiên, Trung Cộng vẫn không thể chấp nhận chiến tranh nếu Việt Cộng đánh từ phía Nam lên và Liên Xô từ phía Bắc xuống. Đến tháng 9, 1979, Liên Xô mới kư kết Hiệp Ước Hỗ Tương Pḥng thủ (Mutual Defense Pact) với Hà Nội với mục đích cùng liên tay tấn công Trung Cộng, nhưng đă quá muộn.  Bắc Kinh liền ra lệnh cho quân khu Hoa Nam phải đưa nhiều sư đoàn công binh đến trồng khoảng 2,300,000 quả ḿn các loại dọc theo biên giới Hoa Việt dài hơn 1 ngàn cây số, từ Vân Nam tới Quảng Tây.

            Cuối năm 1993, chủ tịch Trung Cộng Giang Trạch Dân đến tận miền Nam Việt Nam để nh́n những ruộng lúa mênh mông. Họ Giang hiểu rằng đến năm 2020, Trung Quốc sẽ phải nhập cảng ít nhất 33 triệu tấn lương thực để nuôi dân. Chỉ riêng hai vựa lúa miền Nam và Thái Lan cũng đủ nuôi dân Tầu sang tới cuối thế kỷ 21.  Họ Giang liền ra lệnh cho quân khu Hoa Nam mang 300,000 quân đến gỡ ḿn. Đến tháng 7, 1999, quân khu Hoa Nam báo cáo đă dọn xong ḿn. Biên  giới Hoa Việt đă mở rộng cho Trung Cộng tiến quân xuống Việt Nam và đồng thời buộc Việt Cộng phải động viên khoảng 4 triệu quân và 2 triệu dân công tải lương, đạn, để tiến đánh Đông Nam Á theo chiến lược domino.

            Tháng 7, 1979, bộ trưởng thương mại Hoa kỳ Balridge sang Bắc Kinh và trao cho Trung Quốc một tấm chi phiếu 300 triệu đô la để giúp Trung Quốc có tiền bồi thường các nạn nhân đă bị cộng sản truất hữu tài sản tại Thượng Hải năm 1950.

            Năm 1980, tạp chí Paris Match của Pháp đăng h́nh lính cộng sản Bắc Việt dùng h́nh Đặng Tiểu B́nh làm "bia" để tập đâm lưỡi lê. Tấm h́nh này chứng tỏ sự ngoan cố và hỗn láo của Việt Cộng. Dĩ nhiên Bắc Kinh đă  được thể ra điều  kiện bắt buộc Việt  Cộng phải thay đổi nhân sự theo ư muốn của Bắc Kinh. Việt Cộng đă phải triệu tập  đại hội Đảng kỳ 7 vào tháng 6, 1991  để loại bỏ hai tên thân Mỹ là Mai Chí Thọ và Nguyễn Cơ Thạch  và đưa Lê đức Anh và Đoàn Khuê lên cầm quyền.

            Đến cuối tháng 1, 1994, trước khi Mỹ công bố bỏ cấm vận ngày 3 tháng 2, 1994,  Việt Cộng lại bị Trung Cộng bắt buộc phải họp đại hội Đảng bán nhiệm kỳ để đưa số ủy viên bộ Chính Trị từ 13 lên 17 tên, đa số là người của Bắc Kinh.  Đại hội Đảng cũng loại bỏ những tên không được ḷng Trung Cộng và duy tŕ những tên chuyên môn làm chó  săn nghe lệnh Trung Cộng như Lê Đức Anh, Đoàn Khuê, Lê Khả Phiêu, Nguyễn mạnh Cầm, Nguyễn Hà Phan. Lê đức Anh và Đoàn Khuê nắm quân đội.  Lê khả Phiêu nắm công an. Nguyễn mạnh Cầm nắm ngoại giao. Thủ tướng VC Vơ văn Kiệt chỉ c̣n  chức vụ nhận  tiền đầu tư  và kinh tài  cho tập thể lănh đạo. Sau đại hội bất thường này,  tại Trung Ương Đảng và bộ Chính trị, phe làm chó săn cho Trung Cộng nắm đa số tuyệt đối.

 

5. Ra Đi Bán Chính Thức và Chính Thức.

Cuối năm 1978 và đầu năm 1979, song song với chiến trường Việt Miên, Việt Cộng thả cho Hoa Kiều được xuất ngoại "bán chính thức" với điều kiện nộp vàng cho nhà nước và bỏ vàng ra đóng ghe, tàu. Mỗi người trung b́nh đóng cho cộng sản khoảng 1 cân Anh vàng (gần nửa kilô). Mai Chí Thọ đă thu được rất nhiều vàng, hàng chục tấn. Các đàn em y cũng béo bở không kém. Nhưng không mấy ai biết Mai Chí Thọ xử dụng số vàng đó ra sao? Thọ giao cho Hà nội khoảng 1 nửa để trả nợ cho Liên Xô c̣n bao nhiêu Thọ chia chác với đàn em và bỏ túi.

Trong khoảng 6 tháng đầu năm 1979, số người Hoa tỵ nạn, có lẫn người Việt, sang tới Mă Lai và Nam Dương có tới 100 ngàn người. Sự tràn ngập người tỵ nạn khiến cho toàn thế giới báo động. Các nước triệu tập một hội nghị khẩn cấp về tỵ nạn và buộc Việt Cộng phải ngưng ngay các cuộc cho đi "bán chính thức". Việt Cộng phải lập thủ tục giấy tờ cho những người Việt nào có đủ điều kiện đoàn tụ gia đ́nh theo chương tŕnh Orderly Departure Program - ODP.

            Trong vụ ra đi "chính thức" này, Mai Chí Thọ cũng lấy tiền, nhưng ít hơn, mỗi người khoảng 3 lạng vàng (112.5 grams). Trong danh sách  những người được Mai  Chí Thọ cho đi chính thức hầu hết là người Hoa trong khi danh sách  của Hoa Kỳ toàn người Việt. Đệ Thất Hạm Đội của Hoa Kỳ cũng "cắm sào" tại biển Nam Hải để giám sát Việt Cộng. Thật ra th́ người Mỹ cũng đă răn đe Việt Cộng không cho tấn công Thái Lan.  Nhưng Hoa Kỳ đă mặc nhiên mặc kệ Việt Cộng chiếm đóng Cao Miên cho tới 1990!

            (Khi vào việc người ta mới thấy  cái "tài" bóc lột, làm tiền, đ̣i hối lộ, móc ngoặc, buôn lậu, gian giảo, xoay sở, mánh mung, ăn cắp của  công... của cán bộ cộng sản từ cấp cao nhất đến cấp thấp nhất quả là tinh vi, láu cá và lưu manh hạng nhất.)

Trong khoảng  10 năm Việt  Cộng chiếm đóng  Cao Miên từ  1979 đến 1989, dân Miên quả đă dễ thở và hồi sinh trở lại. Việt Cộng đă đối đăi khá nhân đạo với dân Miên và không giết người Miên như PolPot. Nhưng Việt Cộng đă không ngờ bị kẹt ở Miên lâu dài, không thể bỏ, và cũng  không thể tiến xa  hơn! Thế domino   sự xâm chiến Đông Nam Á đă  trở thành ảo mộng! Phải đến năm  1990, 1991, v́ áp lực quốc tế mạnh và sự sụp đổ đế quốc Liên xô đă làm cho Việt Cộng suy yếu và phải rút quân ra khỏi Miên. Người  ta biết Việt Cộng có để lại  một số lớn quân cải trang thành lính Miên của chính quyền Hun Sen nhưng không ai biết con số đích xác là bao nhiêu.

            Trung Cộng cũng không mạnh miệng phản đối vụ Việt Cộng tống xuất Hoa kiều. Lẽ dễ hiểu tất cả các Hoa Kiều đă được đi tới các nước Âu châu và Mỹ, Úc châu, và đời sống của họ chắc chắn khá hơn tại Việt Nam và Trung Quốc. Các Hoa kiều  sẽ tập hợp  thành "bang". Các  bang trưởng sẽ  phải thu tiền của kiều dân để "cống" cho Bắc  Kinh! Con số về  tiền "triều cống" của  khoảng 130 triệu Hoa Kiều hải ngoại quả khổng lồ. Có thể tới hàng chục tỷ đôla. Tại Nhật có khoảng hơn 100 ngàn Hàn kiều. Những kiều dân này đă gởi "biếu" chủ tịch Kim Nhật Thành Bắc Hàn hơn 1 tỷ đôla mỗi năm. Nhờ số tiền này,  Bắc Hàn cộng sản đă đứng vững đến ngày nay. Kim Nhật Thành đă chết tháng 7, 1994.

Trong Miền Nam cũng không có ǵ sáng sủa hơn. Sau khi điều nghiên kỹ càng và huấn luyện hàng trăm ngàn thanh niên cán bộ trong hơn 6 tháng về cách thức kiểm kê, Mai Chí Thọ đề nghị "đánh tư sản mại bản" và được sự chấp thuận của Liên xô và Hà Nội.

            Ngày 21 tháng 3, 1978, Thọ  ra lệnh "đánh" những nhà giầu miền Nam, đa số là người Hoa trong Chợ Lớn. Tổng cộng đợt đầu 30,000 nhà giầu, các tiệm buôn lớn. Đợt 2 đánh 20,000 hộ thương mại, gọi là “Tư Sản Mại Bản”.  Chỉ tiêu đưa ra là phải "lấy" được 10 tấn vàng nộp cho Liên xô. Kết quả, các thương gia “giấu” vàng giả và kim cương giả cho chúng lấy.  Trận "đánh" này đă thất bại hoàn toàn và hơn 8 ngàn cán bộ đă đi tù v́ bị cáo là ăn cắp vàng thật và tráo vàng giả! Liên Xô mang vàng ăn cướp của Việt Nam bán tại Thụy Sĩ. Người Thụy Sĩ nấu vàng lên thấy đều là đồng và ch́.  Mai Chí Thọ liền đề nghị cho người Hoa đi “bán chính thức” để thu số vàng cần thiết giao nộp cho Liên Xô.

Sự cho ra  đi "bán chính thức" có nghĩa là  người ra đi được phép công khai xuất ngoại "không giấy tờ, không sổ thông hành" xuống thuyền ra ngoài biển để đến các bờ bến nước khác như Thái Lan, Mă Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, Hồng Kông hoặc được tàu lớn vớt trên biển, và họ được nhận với tư cách tỵ nạn.

            Những người đi "bán chính thức" được đăng kư với chủ tàu có công an kiểm soát với giá trả bằng vàng từ 12 lạng trở lên. Số vàng này chủ tàu chỉ lấy độ 2 lạng, công an địa phương 2 lạng, c̣n 8 lạng phải đóng cho Mai Chí Thọ (mỗi lạng vàng nặng 37.5 gram).

Những người vượt biên đi "chui" có nghĩa là đi lén lút, trốn tránh công an, chỉ tốn ít tiền khoảng từ 1 đến 3 lạng vàng. Nhưng rất dễ bị lừa gạt mất vàng hoặc bị công an bắt bỏ tù vừa mất vàng vừa phải có tiền  chuộc ra khỏi tù. Nếu đi lọt  ra ngoài biển lại sợ nạn  băo tố, phong ba, hỏng máy trôi dạt trên biển chết đói chết khát, hoặc bị hải tặc Thái Lan cướp bóc, hăm hiếp và quăng xuống biển.

            Trong mấy năm đầu số người ra đi dễ dàng được các nước nhận tỵ nạn và cho vào nước họ, nhiều nhất là Hoa Kỳ. Nhưng sau này, số người quá đông nên có sự thanh lọc coi người nào có đủ tiêu chuẩn mới được nhận. Nếu không th́ phải sống lay lất  trong các trại tạm cư, hoặc bị đuổi trả về Việt Nam.

            Chính phủ Thái Lan cũng đă dung túng  cho các thuyền đánh cá Thái trở thành hải tặc để làm nhụt chí người ra đi. Những thủ đoạn tàn bạo của hải tặc Thái cũng nhằm mục đích làm nản chí người Việt. Mă Lai cũng là nước đă  tiêu diệt khoảng 50 ngàn thuyền nhân Việt riêng trong năm 1979 bằng cách cắt dây cho ghe thuyền trôi nổi và chết trên biển  cả. Chính bộ trưởng nội vụ Mă Lai  năm 1979 đă ra lệnh này. Lệnh cắt dây đuổi ghe tị nạn ra ngoài biển vẫn được Mă Lai duy tŕ cho đến năm 1991... ).

            Khoảng những năm cuối thập niên '80s, hải tặc  Thái lộng hành đến mức chúng  dàn hàng mấy trăm chiếc sẵn ngoài khơi để đợi thuyền vượt biên. Mỗi khi chúng thấy có ghe vượt biên chúng ra lệnh cho 4 hay 5 chiếc săn bắt, bao vây và cướp. Chúng cướp của, hăm hiếp và giết sạch các thuyền nhân cho hết nhân chứng.

            (Năm 1991, Việt Cộng cũng tổ chức  "hải tặc" để cướp lại khiến cho Thái Lan phải báo động. Sau này,  những dữ kiện về  hải tặc phải được  góp  lại  thành  một cuốn "Bạch Thư" kể tội Thái Lan và Mă Lai. Hai nước Thái Mă phải có thái độ rơ ràng về vấn đề này nếu không muốn bị Việt Nam trừng phạt báo thù. Thái Lan cũng phải trả lại 25 ngàn dặm vuông đất đă dựa thế Nhật Bản chiếm của hai nước Miên Lào vào năm 1941! Thái Lan cũng  phải cho những người Việt cư ngụ tại  Bắc Thái Lan được sống  b́nh thường  như người Thái. Hiện nay, những người này bị cấm làm 44 nghề. Năm 1994, người ta được biết Trung Hoa vĩ đại đă tổ chức hải tặc ngay  tại biển Đông để "làm chủ" mặt nước tại vùng đang có sự tranh chấp về dầu khí này. Một làng ở Bắc Thái thân Cộng sản đến nỗi ngày nay đă trở thành “bảo tàng viện Hồ chí Minh”.

            Nước Mỹ với trách nhiệm chiến tranh ở Đông Dương đương nhiên phải đứng  ra tiếp nhận  những người  tỵ nạn cho  định cư tại  Hoa Kỳ. Trung Quốc thấy  người Hoa có dịp vào Hoa Kỳ cũng tỏ ư ủng hộ. Người Hoa được coi là "nạn nhân" v́ họ đă bỏ lại tài sản để làm giầu  cho Việt Cộng!

            Người Mỹ ngẩn ngơ v́ họ  chỉ muốn cứu người Việt. Họ không ưa ǵ người  Hoa Chợ Lớn v́ chính nạn đầu cơ tích  trữ, làm giá, tiếp tay cho cộng sản, tham nhũng do người Hoa chủ trương đă khiến cho chiến tranh chống  Cộng không thể thắng. Nay lại  phải "rước" cái đám người Hoa này vào Mỹ ăn hại và phá hoại kinh tế Hoa Kỳ! Thành tích của người Hoa Chợ Lớn tại Mỹ đáng kể nhất là  gần 10 cái ṣng bạc (casinos) tại tỉnh Commerce, bang California.

            Chỉ trong khoảng 6  tháng cuối năm 1978 và 6 tháng đầu năm 1979, số người ồ ạt ra đi tới hơn 100 ngàn người hầu hết là những người Hoa giầu có và một số ít người Việt. Sự ra đi này đă làm giầu cho Mai Chí  Thọ và toàn bộ đảng ủy, công an miền Nam. Ta thử  làm con tính nhân mỗi  đầu người trung b́nh 12 lạng vàng ta sẽ  thấy Mai Chí Thọ hốt của nhiều như  thế nào?

            Mỗi kilô vàng là 26 lạng (tael, 37.5 grams). Số vàng Thọ thu được lên đến nhiều tấn vàng. Khi những  người Hoa xuống tàu  th́ công an đă chực  sẵn ngay tại đầu cầu với cân, với chuyên viên  coi vàng thật hay giả, và nhiều giỏ tre lớn mà người ta gọi là giỏ "cần xế"! Mỗi người phải tŕnh giấy tờ  chứng minh ḿnh là người Hoa, sau đó để vàng trên bàn. Số vàng được mở ra cân và xét thật giả rồi bỏ vào giỏ cần xế. Lần lượt tiếp tục những người khác cho đến khi đầy tàu khoảng từ 700 đến 1,500 người tùy theo tàu lớn nhỏ.

            Người Mỹ  thấy làn sóng tung  người đi bán chính thức  là một đ̣n của Việt Cộng đưa gánh nặng nuôi người Hoa cho Mỹ, vội phản công cấp tốc. Tháng 4, 1979, Đệ Thất Hạm Đội được lệnh vào sát bờ biển Việt Nam và người Mỹ cảnh cáo Việt Cộng cấm không cho tung người xuất ngoại kiểu "luật rừng" nữa, nếu không người Mỹ sẽ có biện pháp!

Việt Cộng  cũng bị buộc phải đi  họp hội nghị Giơ Neo tháng 7, 1979 và chúng phải thỏa thuận cho những người không thích ở với chế độ cộng sản và có thân nhân ở nước ngoài được ra đi hợp pháp và trong ṿng trật tự. Chương tŕnh ra đi trật tự này  dưới danh nghĩa là Liên Hiệp Quốc bảo trợ nhưng  thật ra là người  Mỹ và mấy nước khác như Canada, Úc, Pháp. Chương tŕnh này được gọi là ODP (Orderly Departure Program) bắt đầu từ năm 1980.

            Năm 1980, hai bên Mỹ Việt trao đổi danh sách những người được phép ra đi chính thức. Bên phía Mỹ đưa ra một danh sách khoảng 30 ngàn người hầu hết người Việt có liên hệ gia đ́nh với người đă ra đi năm 1975. Nhưng khi bên Việt Cộng đưa danh sách hơn 30 ngàn người ra đi "đoàn tụ" th́ toàn tên người Hoa ở Chợ Lớn.

            Một giới chức Hoa Kỳ đă lắc đầu nói : "Danh sách người ra đi đoàn tụ  của Việt Cộng đưa ra giống cuốn niên giám điện thoại Chợ Lớn!" V́ sự mâu thuẫn giữa hai danh sách nên vấn đề cho người ra  đi trong trật tự đă  bị kẹt lại trong  nhiều năm và sau cùng Hoa Kỳ cũng phải nhượng bộ. Do đó số người Hoa được sang Hoa Kỳ khá đông.

            Cho đến  những năm 1982, 1983 những người  ra đi chính thức  phải có giấy tờ hợp lệ và phải đưa 3 lạng vàng cho Năm Thạch, quản lư sở ngoại kiều đường Nguyễn Du là tay em  của Thọ. Những người Tàu không đủ giấy tờ hợp  lệ th́ phải chi vàng nhiều hơn và phải hiến tất cả tài sản nhà đất cho cán bộ.

            Phần lớn những người Tàu Chợ  Lớn mới có tiền chi cho Thạch  và họ được ra đi. Những người Việt nghèo khổ không có tiền th́ không được đi mặc dù giấy tờ hợp lệ.  Thật là một sự mỉa mai v́ chiến tranh chết người Việt   chỉ có người Tàu hưởng lợi.  Người Tầu ra đi không lỗ, lại c̣n có lời. Khi họ sang đến Mỹ th́ họ thường được trợ cấp xă hội khoảng 500, rồi 600 rồi gần 700 đôla (California) mỗi tháng, cùng với sự săn sóc bệnh tật (medicare) dài dài từ  năm 1979, 1980 cho đến ngày nay, và cho đến khi họ chết. Trái lại, những người  Việt đi chậm từ  1983 trở đi chỉ được trợ cấp 18 tháng, rồi 12 tháng, rồi cắt đứt hẳn.

            Tháng 7, 1983, tờ báo Time ở Hoa Kỳ có một bài viết về t́nh trạng cho ra đi đoàn tụ trong trật tự (ODP - Orderly Departure Program) đă nói về  vấn đề người Mỹ chỉ muốn  đón người Việt, trái lại Việt Cộng chỉ muốn đẩy người Tàu  ra đi để lấy tiền khoảng 4 ngàn đôla mỗi người. Số tiền này  tương đương với 10 lạng vàng và cũng là bản án  tử h́nh cho Năm Thạch.  Thọ họp với các đàn  em và kết luận  Năm Thạch đă ăn bớt rất nhiều và nộp cho Thọ trung b́nh mỗi đầu người chỉ có 1 lạng vàng! Ngày 22 tháng 12 năm 1983, Năm Thạch bị giết tại nhà riêng nhưng nguồn tin chính thức nói là y tự tử!

            Khác với miền Bắc sau năm 1954 chỉ có một số rất ít người vượt tuyến vào Nam v́ sự canh pḥng trong Miền Bắc rất chặt chẽ. Nhưng trong Nam sau 1975 th́ khác hẳn.  Cái viễn tượng được đi Hoa Kỳ là một xứ tự do đă cám dỗ rất nhiều người. Ở với cộng sản th́ tương lai mù mịt, công ăn việc làm không có, sự túng thiếu đói khổ luôn luôn bên cạnh. Nhiều người hi vọng nếu sang được Hoa Kỳ th́ con cái sẽ được học hành tử tế và có tương lai. Ở trong nhà hay ngoài đường, chỗ nào cũng có công an ḍm ngó, xét hỏi. Con người lúc nào cũng nơm nớp sợ sệt đến mức tinh thần khủng hoảng. Tất cả  mọi người đều có  ư nghĩ ra đi. Một câu nói đùa rỡn nhưng ngụ ư sâu xa cay đắng luôn luôn ở cửa miệng mọi người: "Sống với Cộng sản th́ cái cột đèn nếu nó biết đi, nó cũng đi!"

            Thường thường nếu có nhiều vàng th́ đi cả nhà, nếu có ít th́ đi một vài người trước đă. Khi lọt qua Mỹ rồi sẽ gởi tiền về cho  người trong nhà tiếp tục đi  nốt. Chắc chân nhất là đă có người nhà ở sẵn bên Mỹ th́ chỉ cần đi lọt là có người bảo lănh vào đất Mỹ ngay. Người nào cũng muốn ra đi cho sớm khi c̣n tiền và v́ chậm lại th́ mỗi ngày mỗi khó khăn. Công an cộng sản cũng tinh ma t́m cách ŕnh rập những người ra đi để bắt bớ, lột tiền và đ̣i tiền chuộc.

           Có nhiều người đi lọt sang tới các đảo nhưng không đủ điều kiện vào đất Mỹ đă phải chấp nhận đi Canada, Úc châu, Pháp, Ư, Đan Mạch, Ḥa Lan, Bỉ, Tây Đức, Na Uy, Thụy Điển. Người Việt do  đó đă có  mặt tại khắp  nơi  trên  thế giới. Rồi  họ  bảo lănh  gia đ́nh ra đi chính thức và làn  sóng tỵ nạn sẽ kéo dài  triền miên tới cả trăm năm nữa cũng chưa hết!

            Chỉ khi nào  chế độ cộng sản bị dẹp tan th́ làn sóng tỵ nạn mới  chấm dứt và khoảng nửa triệu người tỵ nạn Việt, Mên, Lào, hiện đang sống rải rác khắp các trại tỵ nạn từ Hồng Kông tới Thái Lan, Mă Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân cũng sẽ được hồi hương làm lại cuộc đời!

Số người ra đi thật nhiều nhưng bị chết trên biển cũng khá nhiều. Đặc biệt khoảng năm 1980 trở đi, các ngư phủ Thái Lan thấy những người vượt biên có vẻ có nhiều tiền và trên ghe có nhiều đàn bà con gái. Chúng đi đánh cá nhưng hễ thấy có ghe thuyền chở người  tỵ nạn th́ chúng trở  mặt thành hải tặc cướp  bóc, hăm hiếp, giết người với những thủ đoạn vô cùng dă man!

Số người tỵ nạn bị Việt Cộng sát  hại, bị băo tố, bị người Mă Lai cho cắt dây bỏ trôi ngoài biển, bị hải tặc Thái Lan giết hại có thể lên tới trên 1 triệu (1,000,000 ) người!  Riêng trong năm 1979 và đầu năm 1980, số người bị Mă Lai bắt xuống thuyền rồi cắt dây cho trôi nổi  trên biển và  chết, có tới 50,000 người. Bộ trưởng nội vụ Mă Lai đă ra cái lệnh tàn ác này.

            Những người bị Việt Cộng bắt ngay  tại bờ sông, bờ biển trong  khi đang sửa soạn ra đi, bị chúng giam rồi đ̣i tiền chuộc cũng tới cả triệu người. Trong các  trại tù thường có cảnh cả nhà bị tù với những đứa trẻ c̣n đang bú mẹ. Các trại tù, nhà giam ven biển thường chật ních tù vượt biên.

            Đến năm 1987, sau khi Nguyễn văn Linh làm tổng bí thư và Phạm Hùng làm thủ tướng và tuyên bố mở cửa, đổi mới, người Mỹ thấy có thể nói chuyện “được” với Hà Nội. Năm 1987, Ủy viên đặc sứ của TT Reagan, tướng John Vessey đến Hà Nội để thương lượng  thả tù binh Mỹ và tù binh Việt Nam Cộng Ḥa. Người Mỹ hứa sẽ cho tất cả tù binh (học tập cải tạo) VNCH đi Mỹ cùng cả gia đ́nh ngay sau khi ra khỏi trại giam, để họ không c̣n ở lại hoạt động chống Cộng.  Bắc Kinh cũng đồng ư v́ họ không muốn thấy người Việt quốc gia và cộng sản đoàn kết với nhau, khi cần thiết, để chống Tầu.  Người Mỹ cũng hứa sau khi bốc hết các tù binh Mỹ và VNCH th́ sẽ xúc tiến băi bỏ cấm vận, bang giao và viện trợ, bồi thường tái thiết Việt Nam.  Vấn đề thuê Vịnh Cam Ranh và liên minh quân sự để chống Trung Quốc cũng được đặt ra.

            Chính v́ mật đàm quá thân mật với người Mỹ mà thủ tướng Phạm Hùng đă bị Trung Cộng đầu độc chết năm 1990.  Cùng thời gian này, Bắc Kinh ra mật lệnh phải đôn thiếu tướng Lê Khả Phiêu lên chức vụ Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị nhưng nắm toàn quyền quân đội và Đảng. Phiêu lập tức thay thế các cán bộ chính trị tại các đơn vị bộ đội trong cuộc “rèn cán chỉnh quân” vĩ đại nhất từ khi đại thắng Cao Miên năm 1979.  Phiêu lên dần dần cho đến khi nắm trọn quyền hành hay là tổng bí thư Đảng vào cuối năm 1997. Các đơn vị gián điệp Trung Quốc cũng được lệnh giám sát người Việt tối đa và phá hoại mọi kế hoạch âm mưu đi với Mỹ của phe Cộng sản người Việt.  Bắc Kinh cũng cử một viên “toàn quyền” bí mật ngồi ngay tại Hà Nội để giám sát và điều khiển mọi việc, mọi hoạt động của bộ Chính Trị và Trung Ương đảng CSVN.

Năm 1981 tới 1985, Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân TP Saigon Mai Chí Thọ đă chán ngấy việc cung cấp hàng cho tàu Liên Xô v́ quá  tốn tiền mà y không có lợi ǵ cả. Thọ liền một mặt báo cáo nguồn hàng đă kiệt quệ, chỉ c̣n hải sản bằng các tàu quốc doanh đánh cá ngoài biển và Biển Hồ (Tonlé Sap) Cao Miên.  Thọ họp  với một số  Hoa thương Chợ Lớn  và chúng tính  xuất cảng "lậu" để lấy ngoại tệ bỏ túi. Các tàu từ Singapore và Hồng Kông tới lấy hàng rồi trả bằng ngoại tệ cho Thọ tại Thụy sĩ. Trong 5 năm, từ 1980 đến 1985, Thọ bỏ túi khoảng 600 triệu đô la.

            Thọ quả   một tay "giỏi" kiếm tiền  và có vẻ không hại  đến dân Miền Nam.  V́ riêng sự cho nhập các thùng quà, thuốc tây đă cứu sống và nuôi sống nhiều gia đ́nh trong nhiều năm. Sự liên lạc   trợ giúp của Việt kiều nước ngoài  đối với thân nhân  đă giúp cho  nhiều người sống sót và nhiều người có thể tính chuyện ra  đi.  Thành phố Saigon tấp nập với hàng ngoại hóa, với xe cộ đi lại, với  kẻ buôn người bán khá sầm  uất vào những  năm đầu thập niên '80s.

            Liên Xô bực tức  Thọ vô cùng nhưng đă không  "bứng" nổi Thọ v́ Thọ quá mạnh. Sự kiện Thọ hủ hóa, tham nhũng,  buôn bán đă có lợi cho đa số cán bộ miền Nam. Bọn này hùa theo Thọ, ủng hộ Thọ và mọi người đều vui vẻ cả. Phải đến cuối năm 1985, Thọ mới chịu bỏ Saigon, ra Hà Nội để đi lên chức lớn hơn nắm công an toàn quốc và nhường  chỗ cho Phan Văn Khải,  một tên được Liên Xô đỡ đầu.

            Nhưng Phan Văn Khải đă không  thể "trị" được đám cán bộ trong Nam đă "thành tinh" với các mánh khoé do Thọ bày biểu. Chúng hùa nhau tổ chức xuất cảng và nhập cảng hàng lậu, qua mặt nhà nước. Tiền bạc  của nhà nước cho  các kế hoạch th́ chúng mang đi buôn. Khi đi buôn th́ giá vàng hạ, nhưng khi trả lại tiền th́ chúng chỉ cần trả bằng một nửa hay một  phần ba số vàng trước kia chúng mua vào!

            Tên huyện ủy Tịnh Biên người Quảng Ngăi đă "nghĩ" ra một kế hoạch làm ăn rất hay.  Y nói huyện Tịnh Biên cần có một nhà máy nước đá để ướp cá và để cho nhân dân xử dụng đá trong mùa nóng. Y được trợ cấp ngân khoản để lập nhà máy và khoảng gần một năm sau nhà máy đă được xây cất xong.

            Cuối năm 1982, người ta thấy y  cho chở nước đá sang Miên bán với giá thật cao khoảng 1 chỉ vàng (50 đôla) cho một cây nước đá 50 kilos. Lấy vàng xong y mua thuốc lá Samit của Thái Lan mang về bán được thêm lời lần nữa. Làm ăn không cần vốn, không phải thuế má ǵ, th́ chẳng mấy lúc mà giầu có!

            Các cơ sở kinh tài khác của Việt Cộng thường đến cuối năm là bị chúng gây hỏa hoạn cháy hết sổ sách giấy tờ cho phi tang sự ăn cắp của chúng. Mỗi năm trong  tháng 12 và tháng 1 thường có rất nhiều vụ  cháy kho, cháy cơ sở tại  khắp nơi!

 

6. Việt Nam tan hoang dưới chế độ Cộng sản công an trị.

Dân số gia tăng hàng năm  gần 2 triệu người cộng với  trẻ nhỏ lớn lên khiến cho khắp nước Việt chỗ nào cũng đông nghẹt người. Nhưng  hầu hết là thất nghiệp, vô học, thiếu ăn. Ăn mày đầy rẫy khắp nơi. Đang ăn một bát phở  cũng phải coi chừng v́ có khi chúng giật bát phở chạy vừa chạy vừa bỏ vô  miệng. Thường chúng đưa  bàn tay dơ bẩn "sờ" vào bát phở đang ăn và hỏi người ăn xong chưa? Thấy bàn tay dơ bẩn, người ăn đủ thấy ghê tởm  mặc cho y lấy bát phở.

            Tất cả phong hóa, đạo đức, luân thường, đạo lư, đều bị sự nghèo đói làm cho tiêu ma. Con người quá đói làm bất cứ chuyện ǵ để kiếm ăn. Những sự tin tưởng nhau, thành thật và tín nhiệm nhau, những t́nh cảm chân thật, chân thành, hầu như không c̣n mấy ở các thành phố lớn tại Việt Nam. Đa số thiếu nữ, phụ nữ kể cả các cô giáo, đă v́ quá túng thiếu phải bán rẻ con người. Sau này,  sự chấn chỉnh lại xă hội sẽ là một vấn đề khá gay go!

 

            kia tuổi sáu mươi rồi

            sao không được phép ngồi bán khoai!

            ..............................................................

            kia như giải lụa đào

            sao bát phở vài hào cũng trao?

            ..............................................................

   ( Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề 1961)

 

Sự giáo dục tại các trường học là một sự suy thoái cùng cực trong thời gian cộng sản cầm  quyền. Các thầy cô giáo  với số lương quá ít ỏi đă không thể đủ sức khoẻ để dạy học. Hầu hết phải làm thêm ngoài giờ,   người phải đi đạp xích lô, để có đủ cơm ăn. Có giáo viên để  ngay xe xích lô của ḿnh trước lớp học. Cũng là một cử chỉ bỉ mặt nhà nước cộng sản. Trong trường học, luôn luôn có cán bộ cộng sản giám sát hành vi, cử chỉ, lời nói của  các giáo viên, giáo sư. Chúng không tha thứ bất cứ một giáo viên nào có lời lẽ chống chế độ.

            Chúng đặt vấn đề nhồi sọ trẻ nhỏ với cái mà chúng gọi là "chính trị", là "chủ nghĩa xă hội" là ưu tiên hàng đầu. Chúng hi vọng những trẻ nhỏ lớn  lên sẽ quên gịng  giống Lạc Hồng, Âu Lạc, mà chỉ nhớ ḿnh là người cộng sản với giặc Hồ, với Xít Ta Lin, với Mác, Lê Nin là  tổ tiên!

            Các trẻ nhỏ hầu hết quá nghèo đói, thiếu dinh dưỡng, âu lo, buồn rầu v́ gia cảnh khó khăn, có khi v́ cha mẹ bị tù tội, bệnh tật, đă  không đủ ư thức, sáng suốt và can đảm để học. Các thiếu niên càng chán nản việc học hơn nữa v́ thấy trước là không có tương lai học lên cao học hoặc có công ăn việc làm với một đời sống b́nh thường. Các  trẻ nhà nghèo chỉ lo kiếm  ăn sống qua ngày như các con thú nhỏ kiềm mồi. Việc học hành, quần áo hoặc sinh sống như con người là điểm không bao giờ Cộng sản nghĩ tới.

            Cộng sản mà nói chuyện học hành th́  thật con chó con mèo Liên Xô cũng không ngửi được. "Bác  Hồ" của chúng đă  ra tiêu chuẩn là  phải đủ "tam đại bần cố nông" mới được làm đồng chí cộng sản, chứ "bác" có bao giờ cần người có học?

            Các thanh niên nam th́ phải đăng kư "nghĩa vụ quân sự" và đi lính vào năm 18 tuổi.  Các thiếu nữ th́ được "thúc giục, khuyến khích" t́nh nguyện thoát ly gia đ́nh đi thanh niên xung phong, có nghĩa là làm hộ lư không lương cho đám thanh niên thoát ly, và tương lai cũng mù mịt nữa. Đại học chỉ dành cho các thành phần "tốt"  như con cái cán bộ, nhưng  sự dạy dỗ cũng chẳng có bao nhiêu và sinh viên tốt nghiệp dốt vẫn hoàn dốt.

            Khi muốn  lợi dụng lao động  của thanh niên, thanh  nữ không phải trả lương, Hồ thường  dùng khẩu  hiệu. Khẩu  hiệu thông  dụng nhất  là "đâu cần thanh niên có, đâu khó  có thanh niên". Hồ  huy động tất cả  thanh niên thanh nữ phải gia nhập thanh niên xung phong, thanh niên cộng sản, du kích địa phương, công an địa phương, dân công tải đạn, lao công chiến trường, xung phong Nam tiến vượt Trường Sơn, y tá chiến trường, để lợi dụng tối đa lao động của họ cho đến khi sức cùng lực kiệt và bệnh hoạn đến chết. Nam nữ thoát ly gia đ́nh đến các nông trường, công trường, các công tŕnh thủy lợi, đắp đê, đắp đường, đào kênh, đào mương.  Các sự chung đụng ăn chung ở lộn khiến cho thanh niên thanh nữ giải quyết sinh lư lẫn lộn. V́ quá nghèo đói rách rưới, không một thanh niên nào dám mơ ước ái t́nh hạnh phúc, thành lập gia đ́nh với nhà cửa, tương lai sáng sủa. Các nền tảng gia đ́nh, đạo đức, luân lư hoàn toàn bị phá bỏ. Sau 5 năm, 10 năm, sức lao động đă suy nhược ṃn mỏi v́ thiếu dinh dưỡng, thuốc  men, những con người tàn tạ này  mới sáng mắt ra hiểu được sự  tàn độc của Hồ và cộng sản th́ đă muộn.

 

            Em là thanh niên xung phong

            Đắp đường tải đạn long đong tháng ngày!

            Đảng nuôi hai bữa một ngày

            Cơm độn ba bát, muối đầy ḷng (bàn) tay!

            Áo quần hai bộ đổi thay

            Một năm đi phép mười ngày có lương!

            Cho nên chẳng có người thương

            Xuân t́nh chợt gặp giữa đường với nhau!

            Nói ra bảo kể khổ đau

 

Cấp bằng đại học cộng sản Việt Nam không được bất cứ một nước nào trên thế giới công nhận. Tŕnh độ học vấn miền  Bắc đă  suy thoái ngay sau khi cộng sản vào Hà nội cuối năm 1954. Mỗi năm, Phạm Văn Đồng với tư cách  thủ tướng, chỉ cần ra "chỉ tiêu" cho bao  nhiêu kỹ sư, bao nhiêu y sĩ, bao nhiêu luật sư, được đậu tốt nghiệp th́ khoa trưởng đại học sẽ  lựa các sinh viên nào  con cán bộ cao cấp cho đậu để đạt chỉ tiêu (norm). Muốn vào đại học bắt buộc phải là con cán bộ. Con cái những người thuộc "thành phần xấu" như địa chủ, sĩ quan "ngụy",  cha mẹ bị tù tội  hay bị giết v́ đấu  tố, tư sản mại bản, hoặc chỉ "không là con  cái" cán bộ cũng không được chấp nhận vào đại học.

 

            Anh là một sinh viên Hà nội

            đêm trừ tịch anh ngồi đun suốt tối

            Chiếc bát men vỡ hỏng thay nồi

            Mắt nhấp nhiu anh ngoáy nếm liên hồi

            những mẩu sắn chặt bỏ đi v́ thối

            lợn không nhá nổi, anh ơi!  

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề 1969)

 

            Người ta  không cần biết khả năng  học vấn ra sao! Thật ra th́ tốt nghiệp hay không cũng sẽ thành cán bộ. Khi thành cán bộ rồi sẽ nhờ thần thế, chạy chọt vào chỗ nào, chân nào kiếm ăn, tham nhũng được. Mộng của nhiều thanh niên là làm sao được làm thủy thủ các tàu viễn dương là   thể kiếm chác, buôn bán, kể cả buôn lậu và cả gia đ́nh sẽ được sung sướng. Câu nói đầu miệng của người Miền Bắc là sống trong chế độ Việt Cộng đều cần phải có là: nhất thân, nh́ thế!

            Tất cả nước Việt năm 1991 có gần 4 triệu cán bộ mọi cấp, mọi ngành, chưa kể cán bộ công an địa phương do quỹ của xă và tỉnh đài thọ. Như vậy tổng số cán bộ toàn quốc có thể đến 8 triệu  người cộng với khoảng  gần 1 triệu trong  quân đội. Số  bộ đội giải ngũ  khoảng nửa  triệu người cũng được trợ cấp nhưng rất ít ỏi.

            Ngoài ra c̣n có những người đă từng là công chức, quân đội, phế binh,  của chính quyền quốc  gia cũ cũng khoảng  hơn một triệu người  hay là hơn 1 triệu gia đ́nh.  Cả nước Việt có khoảng 14 triệu gia đ́nh hay là 73 triệu người (1991).  Ít lắm cũng có khoảng 10 triệu  gia đ́nh hay là 50 triệu  người quá nghèo đói và khoảng 25 triệu trẻ nhỏ dưới 15 tuổi không được  giáo dục. Ta lưu ư biết đọc biết viết không phải là được "giáo dục" với một  tŕnh độ học vấn và hiểu biết tạm đủ. Vào năm 2000, 50% dân số hay là 40 triệu người ở tuổi dưới 25! Việt Nam có số dân trẻ tuổi nhất thế giới.

            Hầu hết tất cả cán bộ, công nhân viên, bộ đội, công an, bộ đội giải ngũ, phế binh và toàn thể dân chúng đều oán ghét Việt Cộng v́ đời sống của họ quá cơ cực. Nhưng không thể có sự nổi  dậy hay nổi loạn chống đối v́  giặc Hồ đă xây dựng nên một guồng máy công an trị rất hiệu quả v́ tính cách khủng bố vô cùng tàn bạo.

            Tất cả mọi người thấy có ǵ khác lạ là phải báo cáo ngay cho công an. Không phải v́ họ thích chế độ, nhưng v́ nhiều  do như sợ sệt, ham lợi, hạ người khác để cho ḿnh được thay thế, hoặc  nếu không mau lẹ báo cho công an th́ có khi cũng bị t́nh nghi, bị vạ lây hoặc bị bắt giam. Ngoài sự sống trong t́nh trạng nghi ngờ lẫn nhau,  không ai có thể  "thành thật" với ai, mỗi người c̣n lo chạy ăn ngày hai bữa th́ c̣n hơi sức đâu mà chống với đối?

            Trong sự nghèo khổ tất cả mọi thứ trong xă hội đều suy thoái đến cùng cực. Năm 1991, có khoảng 2 triệu người mù chữ, nhưng số trẻ nhỏ thất học trên toàn quốc lên tới  80%! Do  con số người thất học ta có thể  h́nh dung các tệ nạn, tội ác, hỗn loạn, mức độ nghèo khổ, bệnh tật, trong xă hội lên tới mức nào hiện nay và trong 10 năm tới.

            T́nh trạng cướp bóc, ăn mày, đĩ điếm, buôn lậu, đầy rẫy khắp mọi nơi trong nước Việt từ Nam Quan cho đến Cà Mau. Các thương phế binh cộng sản, lính cộng sản giải ngũ và dân buôn lậu nhập với nhau thành đoàn hàng ngàn người từ Lạng Sơn, từ biên giới Việt Miên, từ các tỉnh ven biển để tải hàng lậu. Chúng đi khơi khơi và v́ quá đông lại có vơ trang nên hải quan và công an không dám ra mặt ngăn cản bắt bớ. Công an, cán bộ cũng nương theo  sự hỗn loạn trong xă hội để kiếm ăn.

 

7.  Những người trở về trên tầu Việt Nam Thương Tín năm 1975.

Trong thời gian cộng sản chiếm đóng  miền Nam, nhiều người đă hậm hực tiếc rẻ đă không chạy thoát trước ngày 30 tháng 4, ra nước ngoài. Nhưng mọi người đă sững sờ khi nghe tin chiếc tàu Việt Nam Thương Tín trở về từ đảo Guam với khoảng 1,500 người "đ̣i về"  với chế độ cộng sản chứ không thèm ở trên xứ tự do.

            Đầu tháng 9, 1975, tàu Việt Nam Thương Tín  được cập bến Nha Trang và Việt Cộng đă cho lột sạch sẽ  trước khi đưa tất cả vào  trại giam. Mỗi người phải trút bỏ hết quần áo và được cấp phát 2 bộ quần áo cũ hay quần áo tù. Cộng sản làm như vậy để tiện lục soát trong quần áo  tịch thu toàn bộ. Người Mỹ đă t́m đủ mọi cách để dỗ dành, chiều chuộng họ ở lại nhưng không được.

            Họ nhất quyết tin tưởng nếu "thành tâm" về với cộng sản như vậy, họ sẽ được cộng sản đăi ngộ tử tế và coi như anh hùng! Viên trung tá đứng ra đảm nhiệm lái tàu Việt Nam Thương Tín đă tỏ vẻ mừng rỡ nói ra miệng là: "Công tôi mang chiếc tàu này về cho nhà nước th́ chắc họ sẽ cho xe Jeep ra đón tôi!" H́nh như viên trung tá này sau này đă bị vợ bỏ v́ đă làm hỏng tương lai của cả gia đ́nh.

            Người nào cũng hi vọng là sự trở về của họ sẽ được cộng sản thích thú chấp nhận.  Người Mỹ th́ biết  những người trở về sẽ vô cùng cực khổ v́ thiếu thốn nên đă trang bị cho họ đủ thứ mùng mền, chăn gối, lương thực ê hề. Có người đă phải nói người Mỹ cho nhiều đồ như cho con gái về nhà chồng!

            Kết quả là mỗi người được cộng sản đón bằng cái c̣ng số 8, bất kể đàn bà trẻ con!  Tất cả phải lột sạch quần áo để công an  khám trong lông, trong tóc t́m cái ǵ có thể giấu được. Quần áo bị tịch thu để công an có thời giờ lục soát kỹ càng và lấy luôn. Trong số những người về có tới 400 sĩ quan cảnh sát, và mấy trăm sĩ quan quân đội. Có thể do cái thái độ không ưa người Mỹ xui nên, hay tại họ ngu dại và vô phước, hay tại họ c̣n quá nhiều nghiệp chướng phải trả, nên họ đă hăng hái quyết liệt đ̣i về. Đàn bà và trẻ con bị giam tối thiểu 9 tháng, những người khác từ 5 năm trở lên, tùy theo thành phần, lư lịch. Một số lớn bị t́nh nghi do CIA "cài" về để làm gián điệp, t́nh báo!

            Thân nhân gia đ́nh của những sĩ quan trở về đă thất vọng và nguyền rủa chồng họ không tiếc lời. Báo hại những người vợ nghèo nàn này c̣n phải lo tiền bạc đồ ăn đi thăm nuôi. Nhiều bà đă quá giận bỏ chồng khiến cho gia đ́nh tan nát. Các "nạn nhân" chỉ c̣n cúi đầu sống trong sự tiếc hận, tủi hổ với lương tâm và với mọi người, và tiếc nuối một dịp may đă mất đi vĩnh viễn. Sau này, khi ra khỏi tù, họ không  dám hé môi là đă "đ̣i về" v́ nếu nói ra th́ chắc chắn thế nào cũng bị chửi!

            Thật khó cho những người đă biết Cộng sản và những người đời sau lại có thể tin đă có tới hơn 1,500 người đ̣i được vào tù cộng sản!

 

8. Làm thế nào để các sĩ quan VNCH và công chức Miền Nam tự ḿnh đến đăng kư vào tù Cộng sản?

Sau khi vào Saigon, thấy sĩ quan  binh lính miền Nam  c̣n quá đông, Cộng sản bối rối lo sợ. Những người quốc gia vẫn tin tưởng cộng sản sẽ thực hiện ḥa giải, ḥa hợp dân tộc, xóa bỏ hận thù như chúng đă luôn luôn nói như vậy. Họ hi vọng Cộng sản sẽ cần đến những bàn tay của họ để xây dựng đất nước sau nhiều năm chiến tranh.

            Nhưng Việt Cộng đă không nghĩ như vậy. Với tŕnh độ quá kém cỏi, chúng sợ sẽ không thể lo công ăn việc làm cho một số đông người và chúng sợ họ sẽ nổi loạn. Sau khi buộc mọi quân nhân các cấp phải ra tŕnh diện đăng kư, chúng thấy con số người quá đông. Số sĩ quan hơn 100 ngàn, hạ sĩ quan, binh lính hơn 600 ngàn. Chúng thấy cần phải có kế hoạch bỏ tù tất cả các sĩ quan là những người có thể lănh đạo hay cầm quân chống lại chúng.

            Trước hết chúng kêu gọi các binh sĩ đi "học" 3 ngày, hạ sĩ quan 7 ngày, khiến cho mọi người đều tưởng là h́nh phạt "học tập" như vậy quả là nhẹ nhàng. Binh sĩ và hạ sĩ quan mà chỉ có 3 ngày  với 7 ngày th́ sĩ quan và sĩ quan cao cấp nghĩ ḿnh không phải học nhiều hơn mấy.

Tháng 6, 1975, Việt Cộng cho Huỳnh Tấn Phát lên TV nham nhở tuyên bố mập  mờ các sĩ quan cấp tá và tướng đi học tập "đường lối chính sách mới" của nhà nước và mang  theo lương thực 1 tháng. Mọi người đều hiểu chỉ đi học có 30 ngày nên tất cả mọi người đều sốt sắng hăng hái ra đi. Họ tính đi học có 30 ngày th́ đi học cho xong rồi về nhà tính chuyện làm ăn b́nh thường. Ngay  đêm hôm đầu, khoảng hơn 400 sĩ quan cảnh sát đă có kinh nghiệm với sự dối trá của cộng sản nên không đi và bị chúng tới tận nhà bắt c̣ng tay mang đi.

            (Mấy năm sau, Huỳnh Tấn Phát, ni sư “quỷ cái quốc doanh”  Huỳnh Liên, quỷ tăng Thích Thiện Minh... đă bị Cộng sản thủ tiêu v́ bệnh “công thần”. Chỉ có Trương Như Tảng trốn thoát. Nguyễn Công Hoan, tên dân biểu hai chế độ, cũng vượt biên năm 1978 để làm đại sứ không chính thức cho Cộng sản miền Nam, nhưng không làm nên cơm cháo ǵ.)

            Sau khi bắt giam các sĩ quan cao cấp đâu đấy trước khi chấm dứt thời hạn  30 ngày, chúng ra lệnh cho các sĩ quan cấp úy đi học tập và mang theo 10 ngày lương thực. Mọi người đều tin là sẽ chỉ có 10 ngày v́ sĩ quan cấp tá nhiều hơn những 30 ngày. Khi họ tŕnh diện học tập  xong th́  bọn Việt Cộng  trở mặt ngay cho c̣ng cứ 2 người một c̣ng  giải đi các nơi  giam giữ. Cộng sản đă "thành công" khi không phải đi bắt mà hơn 100  ngàn người tự đến nộp ḿnh.

            Sau khi đánh lừa hơn 200,000 sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Ḥa, công chức và cán bộ cấp xă để giam giữ  trong hàng trăm trại tù rải rác  khắp nước từ Bắc vào Nam, Cộng sản áp dụng sự hành hạ khủng khiếp như địa ngục suốt từ năm 1975 cho đến cuối thập niên '80s. Các sĩ quan từ cấp tá trở lên đều bị  đưa đi  những nơi núi rừng  miền Bắc, miền Trung  Nam để "học tập cải tạo".

            Họ là những người tù không được xử án, không có thời hạn giam giữ, và không hi vọng có ngày về. Chính sự không biết ngày  về và tuyệt vọng đă  làm cho nhiều người mau kiệt quệ tinh thần, thể xác, mau tàn tạ và chết rất nhanh. Cộng sản chỉ muốn như vậy. Chúng bóc lột lao động các tù nhân cho đến khi họ kiệt quệ và chết. Những người tù được lệnh vào rừng chặt tre, đốn cây, đẽo gỗ để xây dựng trại, để cung cấp cho nhà nước với hai bàn tay không!

            Cộng sản không có ǵ để cung cấp cho họ. Cũng bằng hai bàn tay không các người tù phải t́m những miếng sắt vụn, những đồ phế thải chiến tranh để chế tạo ra dụng cụ. Họ phải sản xuất lương thực  cho trại giam, để nuôi các  quản trại, cai tù và cho Nhà nước. Họ được chia khẩu phần chết đói với những miếng sắn (khoai ḿ) đă lâu ngày có nhiều chất độc. Họ phải làm những bản tự  khai trong nhiều tháng  để kể những "tội ác" của họ trong khi chiến đấu chống Cộng. Họ luôn luôn bị kiểm thảo, chửi rủa, làm nhục. V́ số tù nhân quá đông, cộng sản  không thể tra khảo, đánh đập mà chúng bắt họ làm bản tự khai. Mỗi ngày khai xong, chúng gom lại và ngày hôm sau bắt khai nữa.  Khai xong, chúng so sánh với bản trước thấy sai một vài chữ là chúng bắt khai lại. Cứ khai đi khai lại hoài cho đến khi nào chúng  chán thôi không bắt khai nữa.

            Khi số tù đầu tiên bị giải ra Bắc, dân miền Bắc được lệnh Cộng sản ném đá vào đầu họ để cho họ biết là "nhân dân" thù ghét các sĩ quan "ngụy". "Ngụy"   danh từ chơi chữ của Cộng sản để chỉ người quốc gia. Ngụy có nghĩa là giặc, là địch, là cái ǵ trái với lẽ phải. Tại nhiều nơi, chúng bắt các "cải tạo viên" đi gỡ ḿn  tại những băi ḿn hàng rào trong thời chiến tranh. Các tù nhân đi gỡ ḿn phần nhiều không chết cũng bị thương thành tàn phế.

            Theo "luật" cộng sản, chúng chỉ được quyền bắt người khi có trát bắt do ṭa án kư. Nhưng tại sao lại có chuyện công an bắt người, bắt bất cứ ai, bất cứ lúc nào, như cơm bữa? Mỗi tên công an thường có cả tập trát bắt người trong ḿnh nhưng trát chưa có tên chỉ có đóng dấu và chữ kư. Chúng ít chữ nghĩa nên khi bắt ai chúng cứ việc bắt người đó rồi bắt nạn nhân tự điền tên vào một tờ giấy do chúng đưa ra.  Trong sự sợ hăi, kinh hoảng, nạn nhân điền tên tuổi, địa chỉ của ḿnh rơ ràng không dám sai lầm. Nạn nhân đă không ngờ chính ḿnh viết trát để bắt ḿnh!

            Một kiểu bắt người khá thông minh của công an cộng sản là hỏi giấy nạn nhân xong rồi  điềm nhiên bỏ vào túi áo,  rồi bắt nạn nhân v́ "tội" không có giấy tờ tùy thân! Ngay sau  khi bị bắt giam, các nạn  nhân "đương nhiên không c̣n" quyền công dân và cộng sản dĩ nhiên không cần phải tôn trọng nhân quyền. Sau khi được "thả", v́ Cộng sản có  thể "thả" chứ không  "tha", nạn nhân phải tiếp tục  ra đồn công an phường hay xă tŕnh diện hàng tuần trong tư thế bị giam lỏng tại gia. Phải hơn một năm sau, nếu không phạm lỗi và tŕnh  diện đầy  đủ, tù  nhân sẽ  được đưa ra buổi họp nhân dân phường hay xă để b́nh nghị theo công an đề nghị và được "trả lại" quyền công dân.

            Một số khá  đông các sĩ quan quân đội Việt Nam  Cộng Ḥa là những thành phần  trí thức có  tŕnh độ khoa học  kỹ thuật cao,  có khả năng lănh đạo, tổ chức và chỉ huy giỏi  và hầu hết đă được Hoa Kỳ đào tạo khá tốn tiền trong nhiều năm trong rất nhiều ngành nghề. Đây là một vốn liếng (chất xám) khổng lồ   tinh hoa cần thiết của cả dân tộc, nhưng Cộng sản đă thẳng tay dẹp bỏ cho họ vào tù.

            Phải đến năm 1986 trở đi, "nhờ" người Mỹ cấm vận bao vây kinh tế nên Việt Cộng phải chịu thả các sĩ quan từ từ với điều kiện người Mỹ phải mang họ sang Hoa Kỳ. Việt Cộng rất sợ những sĩ quan quốc gia biết chỉ huy rất dễ cầm đầu nổi loạn.  Nhân dân th́ quá thù ghét Cộng sản. Họ sẵn sàng theo bất cứ ai để nổi dậy tiêu diệt Cộng sản. Từ năm 1990 đến 1995 số sĩ quan ra khỏi tù và đi Mỹ khá đông đến mức gần hết. Người ta chuẩn bị đến năm 1996 là mọi việc sẽ  xong. Đến cuối năm 1994, số sĩ quan cao cấp và cấp tướng c̣n sống đă đến Hoa Kỳ đủ mặt. Người Mỹ dụng ư các sĩ quan cao cấp và ở tù lâu năm, trên 10 năm, ra khỏi trại là được lo thủ tục đi Hoa Kỳ cấp tốc!

 

9. Tại sao Cộng sản chỉ có người tham lam, dốt nát và chỉ ăn cắp?

            Sự căm  thù, phẫn uất  đă khiến những  chuyên gia kỹ  thuật người quốc gia sau khi ra khỏi tù đă không thể giúp đỡ cộng sản về phương diện hiểu biết, khoa học, kỹ thuật. Các "chuyên gia" cộng sản tốt nghiệp ở Liên Xô và vài nước khác đă chỉ  danh mà không có thực tài v́ tŕnh độ khoa học và giáo dục ở Liên Xô rất lạc hậu. Tiếng Nga là một thứ tiếng vô cùng khó học. Các du học sinh Việt Cộng tại Liên Xô đều được lựa chọn theo thành phần con cán bộ cao cấp không  theo khả năng học giỏi. Khi đi học chúng chỉ học qua loa chiếu lệ rồi trở về nhận một chức vụ nào đó có thể tham nhũng, ăn cắp để làm giầu.

            Người Nga cũng  không cần biết bọn này học giỏi hay không. Khi đến hạn măn khóa họ cho đại bằng cấp rồi tống về cho đủ số tiêu chuẩn. Con gái Lê Duẩn được ưu tiên đi học tại Liên Xô. Nhưng cô gái này không ưa Cộng sản, lười biếng không thích học mà lại thích làm đĩ lăng nhăng kiếm tiền. Cô gái này chỉ thích “Chủ nghĩa Xă Hội và Liên Xô”.  Với bản tánh thích hưởng thụ lại là con Lê Duẩn, nên không ai dám phê b́nh hay chỉ trích. Đại sứ Việt Cộng cũng không dám báo cáo mặc dù chính quyền  Liên  thúc dục  trục xuất    gái  này về nước.

            Khoảng năm 1981, cô gái này có bầu vào nhà thương Moscow để phá thai. Người Nga thấy cô này quá lăng loàn khinh bỉ chủ nghĩa Cộng sản  nghèo nàn với tuyên truyền giả dối, bịp bợm, đă nhân dịp tiêm cho cô này một liều thuốc ngủ nặng cho chết.  Hà nội phải phổ biến tin tức hạn chế là cô Hồng Mỹ con gái đồng chí Lê Duẩn đi du học đă lấy một người Nga và đă từ trần tại Liên xô v́ đẻ khó!

            Bọn lănh tụ Việt Cộng vốn gốc quỷ sứ từ địa ngục lên để hành hạ dân Việt. Dù là quỷ chúng cũng vẫn bị hậu quả là con cái không ra ǵ. Người Việt thường nói "đồ vô phúc nên  hay bị tuyệt tự". Con trai  độc nhất của Phạm  văn Đồng nhẩy dù, dù không mở, chết nát thây. Nguyễn văn Linh có 1 thằng con trai cũng bị người ta giết và không bắt được thủ phạm. Đinh Đức Thiện bị chính con trai bắn chết nhưng phải nói bị xe cán. Con cái Mai Chí Thọ, Trần Nam Trung và Vơ văn Kiệt đều hư hỏng không ra ǵ. Sau này v́ quá  giầu, bọn đầu năo cộng  sản Hà Nội đă t́m cách gửi con cháu sang Mỹ, Canada và Úc để học hành?,  hưởng thụ và  giữ tiền. Nhưng bọn quỷ con này cũng chẳng khá hơn bố mẹ chúng. Chúng cũng chỉ t́m sự ăn chơi đàng điếm và hư hỏng.

            Có người nghĩ rằng Việt  Cộng cho  con  cái và cán  bộ đi học ngoại quốc th́ sau này sẽ  có nhiều người giỏi giúp nước.  Những người đă sống ở nước ngoài nhất là Hoa Kỳ đều hiểu rằng Anh ngữ và học đại học với sự tốt nghiệp giỏi giang không phải  dễ dàng . Thường th́  phải học từ nhỏ  tại Mỹ rồi khi lớn lên mới đủ căn bản học  vấn và tŕnh độ Anh  ngữ để gia nhập đại  học. Tỷ lệ nhập đại học cho người Mỹ có khi chưa đến 20%. Khi có học bổng hoặc có nhiều tiền, ta có thể cho con cái  "học" bất cứ trường nào ở hải ngoại. Nhà trường  chỉ cần lấy tiền. Nếu ta học "không nổi" th́ không phải chuyện  của họ. Khi "tốt nghiệp" họ cấp chứng chỉ hay văn bằng nhưng họ cũng hiểu rằng những người này sẽ về nước chứ không đi xin việc ở Mỹ để  thể làm  cho trường học  mang tiếng. Con  cái cán bộ giầu có phần nhiều kém  thông minh và ham chơi hơn học. Vả lại  học cũng không "vô" nên  chúng thường  học quấy quá cho qua! Vào năm 2000, bộ Giáo Dục Hà Nội kiểm tra lại các cán bộ có “bằng cấp” đă t́m ra không dưới 10% sử dụng bằng giả, cho hợp lệ và chứng tỏ khả năng chức vụ.

            Ta nên tổ chức đại học Anh ngữ ngay tại Việt Nam bằng sự kết liên với nhiều đại học Hoa Kỳ. Tiền du học cho một học sinh ưu tú tại Harvard có thể tốn đến 100,000 đôla hay hơn, một năm. Số tiền này, ta có thể mướn giáo sư để dậy nhiều sinh viên ngay tại Việt Nam. Ta nên khuyến khích song ngữ Anh Việt ngay từ tiểu và trung học. Các đài truyền h́nh nên có riêng một băng tần chiếu những phim giáo dục bằng tiếng Anh. Ta nên tổ chức những viện nghiên cứu và phát triển (research & development) để thu hút những sinh viên bác học ưu tú trong nước và hải  ngoại. Sự  trao đổi và tu nghiệp giữa các khoa học gia, bác học, nghiên cứu sinh rành ngoại ngữ rất cần thiết cho đa số. Mỗi năm các nước tiên tiến tiêu hàng trăm tỷ đôla về nghiên cứu và phát triển.  Chỉ những sinh viên quá thông minh xuất sắc và rành Anh ngữ mới nên cho du học nước ngoài ở tŕnh độ cao cấp.  Ta lưu ư những người giỏi và xuất sắc rất dễ bị mua chuộc bằng hôn nhân và lương cao để ở lại nước ngoài và ta sẽ mất người! Nhiều người thích ở lại nước ngoài v́ có điều kiện vật chất và phương tiện thuận tiện cho họ nghiên cứu và phát triển.)

            Từ khoảng 1975 đến nay (1995) Nhật Bản và Trung  Quốc, Đài Loan.... có sĩ số học tại Hoa Kỳ rất cao, trung  b́nh 40 ngàn người mỗi năm cho mỗi nước. Nhưng về chất lượng th́ hầu hết dưới mức trung b́nh và có thể gọi là tầm thường. Những sinh viên giỏi thường t́m cách ở lại hoặc bị mua chuộc "trước" khi tốt nghiệp. Anh ngữ có nhiều  tŕnh độ khác  nhau tuy có  vẻ dễ học. Nhưng Anh ngữ cao cấp vô cùng khó khăn và phải mất nhiều công phu nghiên cứu và ứng dụng trong nhiều năm.  Tỷ lệ người Mỹ biết đọc và viết thông thạo Anh ngữ quá thấp trong khi h́nh như người nào cũng "nói" được Anh ngữ. Viết báo tương đối dễ hơn viết sách. Người có tŕnh độ để hiểu những sách khoa học, kinh tế, kỹ thuật bằng Anh ngữ lại càng ít hơn nữa. Việt Nam hi vọng  sẽ có rất  nhiều trẻ nhỏ  cực kỳ thông  minh hiện tại và trong tương lai. Sức mạnh của dân tộc Việt trong tương lai sẽ là những đứa trẻ thông minh xuất sắc hiện nay và sau này. Vậy ta cần phải phát triển giáo dục  với sự trợ cấp các  học sinh, sinh viên ưu tú và tạo điều kiện (trường học, thư viện, chỗ ăn ở, viện nghiên cứu) cho họ ngay từ sau khi diệt Cộng sản!

            (Đầu năm 2000, nhiều tổ chức Hoa kỳ đă giúp đỡ Việt Nam bằng cách soạn lại các sách giáo khoa từ lớp 6 đến lớp 12 theo lối Mỹ,  chú trọng đến vấn đề luyện học tiếng Anh tối tân hơn. Trong thời đại Internet, Nhật Bản và Nam Hàn mới đây đă phải ra lệnh khuyến khích học sinh cả nước phải học thêm ngoại ngữ tiếng Anh)

            Chính v́ không có các chuyên viên và lănh đạo kinh tế có thực tài, Việt Cộng đă không thể đạt kết quả trong các kế hoạch kiến thiết và kinh tế hậu chiến. Việt Cộng quá căm thù người Việt nên đă không thể bắt chước ông tổ Xít Ta Lin của chúng.  Họ Xít thấy các nhà khoa học Đức quá giỏi, giỏi  hơn các khoa học gia Liên xô  nhiều, nên ngay khi Thế Chiến 2 vừa  chấm dứt, y cho mở  ngay một chiến dịch đặc biệt mang hết các nhà bác học Đức về Liên xô với quy chế biệt đăi. Những nhà khoa học này đă giúp Xít Ta Lin thành công trong việc chế tạo bom nguyên tử và hỏa tiễn tầm xa trong thập niên '50s và họ được trở về Đức vào đầu thập niên '60s để dưỡng lăo.

            Kinh tế Việt Cộng là kinh tế "xă hội chủ nghĩa". Trên thực tế, phải gọi là kinh tế nô lệ, kinh tế bóc lột, kinh tế ăn cướp của nhân dân. Hồ và các lănh tụ Việt Cộng không bao giờ biết "kinh tế" là ǵ. Chúng chỉ biết đưa toàn bộ nhân dân vào nô lệ lao động khổ sai bằng tay chân để sản  xuất nuôi chúng. Chúng chỉ nghĩ đến hành hạ bóc lột nhân dân và cho nhân dân ăn thật đói để khỏi chống đối nổi loạn. Làm sao có thể có kinh tế khi toàn  dân phải thành "vô sản"? Làm sao có kinh tế khi Nhà nước "quản   tất cả"? Làm sao có kinh tế khi không có luật kinh tế và cũng không có "bộ kinh tế"? Khi không có luật pháp   "bộ tư pháp" th́ đất nước đă "loạn" lung tung, làm sao có kinh tế? Ta phải kết luận Việt Cộng không cần làm kinh tế. Chúng đă giết chết các căn bản cần thiết về kinh tế như sự thành tín, sự chịu khó làm việc, sự nâng cao phẩm giá, tài năng khéo léo và đời sống công nhân, sự hiểu biết về doanh  thương, kinh doanh và xây dựng căn bản kinh tế. V́ quá ngu dốt, cán bộ cộng sản chỉ biết ăn cướp và bóc lột công lao, của cải, sức lực lao động của toàn thể nhân dân và đất nước để hưởng thụ và cung hiến cho Liên xô!

            Sau khi đế quốc Liên xô sụp đổ vào năm 1990-1991, Việt Cộng đă tệ hại hơn nữa. Chúng bán hết cả nước. Chúng dung túng cho Hoa thương các nước đến để thao túng, lũng đoạn toàn bộ đất nước. Chúng sang nhượng các đất đai tốt đẹp  nhất trong nước  cho Hoa thương. Chúng dung túng Hoa thương mang hàng lậu tràn ngập để chia chác và vét vàng và ngoại tệ. Hoa thương tiếp tay cho chúng để chuyển của cải ra giấu nước ngoài.  Chúng làm cho nhân dân cả nước nghèo khổ cùng cực. V́ nghèo khổ họ đă đào xới, tàn phá tan nát đất nước và môi sinh. Các thú vật quư hiếm như hổ, gấu, báo (beo), rắn, nhiều loại khỉ đều được dân chúng bắt bán cho Hoa kiều!

            Năm 1994, người ta thấy sự diệt chủng Việt  Nam là chuyện đương nhiên "đang" xẩy ra. Ta không thấy một người nào lên tiếng kết tội kết án cộng sản đă tàn phá đất nước. Các chính trị gia chỉ lăm le đợi Mỹ bỏ cấm vận  và bang giao  để nhẩy vào "ăn có" chơi  tṛ dân chủ đa nguyên với Việt  Cộng. Bọn sư hổ mang quốc doanh cộng sản  cũng giở tṛ tranh  đấu giả tạo ước  mong sẽ thành công như năm 1963 và 1975. Tất cả đều "mặc nhiên" công nhận sự hiện hữu và tồn tại của chế độ cộng sản.  Họ đ̣i tự do tôn giáo tuy vẫn đang làm giáo hội quốc doanh, họ đ̣i chùa và nhà thờ tuy vẫn đang ở trong chùa  nhà thờ,  họ đề cao tuyên truyền cho một vài người tù và một vài tên sư quốc doanh đóng kịch của họ, họ đ̣i nhân quyền, họ đ̣i dân chủ đa nguyên, họ đ̣i tranh đấu chính trị đối lập với cộng sản, họ đ̣i cộng sản đổi tên. Nhưng không một tên nào "dám" đ̣i tiêu diệt cộng sản! Ta không thấy có một tên nào lên tiếng v́ dân v́ nước. Không một tên nào dám nói rằng muốn cứu dân cứu nước th́ cần phải tiêu diệt Cộng sản!

            V́ quá ỷ lại vào Liên xô nên Việt Cộng không cần đến các chuyên gia miền Nam.  Chúng coi ư thức hệ cộng sản trong mỗi người là trên hết. Khẩu hiệu chọn lựa người của chúng là Hồng (đỏ) hơn Chuyên (chuyên gia, chuyên môn) hay là cộng sản (đỏ) hơn là tay nghề giỏi. Trước khi hỏi về khả năng chuyên nghiệp, Việt Cộng cần người đó  phải  đảng viên  cộng sản  thuần túy. Với mặc  cảm "thắng trận", cán bộ Việt Cộng không chịu "học hỏi" hay nhờ vả những kẻ thua trận. Chúng cũng không thể tin bất cứ ai không phải là cộng sản như chúng. Với tâm địa phản phúc, lật lọng, cán bộ cấp cao cộng sản thường suy  bụng ta ra bụng người. Chúng nghĩ mọi người đều có thể hại chúng như chúng đă hại người ta.

Sau khi bắt các sĩ quan đi tù, cán bộ cộng sản ḍm ngó đến gái miền Nam nhất là vợ các sĩ quan mà chúng thấy có nhà cửa sẵn sàng. Chúng đưa ra một lập luận là các sĩ quan Việt Nam Cộng Ḥa đều là CIA! Và vợ con họ cũng là CIA (Trung Ương T́nh Báo Hoa Kỳ) nốt! Vậy muốn biết được mưu đồ, ư đồ của CIA th́ cách tốt nhất là chiếm đoạt t́nh cảm của đàn bà, con gái miền Nam rồi sau đó thăm ḍ tin tức CIA! Thật ra th́ các cán bộ với tư cách quê mùa, cử chỉ đê tiện, hạ cấp, đầu óc ngu si, ăn nói như súc vật th́ các bà các cô khá giả miền Nam làm sao chấp nhận nổi mà yêu với thương!

            Nhưng "trời" sinh ra nồi nào có vung nấy. Mấy tên cán bộ có rủng rỉnh tiền th́ hay gặp các cô gái làm tiền. Các cô gái này quả đáo để. Thấy sự ngớ ngẩn của mấy tên cán bộ quê mùa mà họ gọi là cán ngố, các cô trổ tài đóng kịch quyến rũ chúng khiến cho chúng chết mê, chết mệt, mê tơi đến mức bán cả Bác và Đảng! Cô nào cũng tự nhận là bà trung tá, bà thiếu tá, bà đại úy Việt Nam Cộng Ḥa!

            Mùi nước hoa, son phấn, với quần áo lụa là quả đă làm cho các cán bộ mê mẩn tâm thần. Những tên đă có vợ miền Bắc thản nhiên mặc kệ vợ con và tự coi như chưa có vợ để lấy thêm vợ người Nam và hưởng thụ sung sướng, lạc thú miền Nam. Có người đă mai mỉa: chủ nghĩa Cộng sản không sụp đổ v́ bom đạn Mỹ, nhưng cán bộ cộng sản lại bị nịt vú và quần lót đàn bà miền Nam thắt cổ!

            Chỉ trong thời gian ngắn các cô gái làm tiền đă khiến cho hầu hết cán bộ cộng sản bị hủ hóa. Trong đầu óc chỉ nghĩ cách kiếm tiền, làm tiền, xoay sở, ăn cắp. Chúng thường gọi là mánh mung, phe phẩy để làm vừa ư, để chiều ḷng các người đẹp miền Nam.

            Cũng do các cô "vợ mới" miền Nam này mà các tin tức bí mật của cộng sản định "đánh" dân, cướp của dân đều được người dân Saigon biết trước. Trong nhiều năm sau 1975, Saigon đă trở nên chiến trường khá quan trọng của "trận giặc tin đồn" và đă làm cho hầu hết các kế hoạch ăn cướp của dân của Việt Cộng bị thất bại v́ đă mất bí mật!

            Trong chế độ cộng sản không có tự do báo chí. Chỉ có báo của nhà nước. Có một tờ báo "tư", tờ Tin Sáng, do Ngô Công Đức chủ trương, nhưng cũng chỉ được đăng những tin tức của nhà nước mà thôi. Tờ báo này sau này cũng bị đ́nh bản. Tin tức trở nên hiếm hoi. Tối đến, người ta hay đón nghe đài BBC. Cán bộ cũng không tin những tin tức đài Hà nội mà chúng cho là láo khoét. Chúng cũng chỉ tin nơi đài BBC. Đài BBC quả thật đă được toàn dân Việt Nam tín nhiệm nhưng đài này thường loan tin tức quốc tế và chính trị, không loan những tin tức bí mật về các thủ đoạn và âm mưu, kế hoạch của Việt Cộng.

            Cái đài vô tuyến "miệng" mà ngày trước người ta gọi là Radio Catinat đă trở nên một vơ khí chống Cộng lợi hại. Mỗi sáng, giá vàng, đô la, và những loại hàng quan trọng có giá được tung ra bằng miệng từ Chợ Lớn. Sau đó đến các tin "đồn" về mọi thủ đoạn và âm mưu ăn cướp của Cộng sản mà người dân cần phải biết.

            Năm 1977, khi cộng sản thấy thất bại về kinh tế mới và các công tŕnh thủy lợi, chúng lại tính đuổi dân Saigon ra đi như Nam Vang lần nữa. Chúng cho may rất nhiều cờ quốc gia, màu vàng ba sọc đỏ, với dự tính sẽ cho treo trong đêm đầy đường đầy phố.  Rồi chúng cho người mặc quân phục Việt Nam Cộng Ḥa giả bộ đảo chánh và chiếm thành phố. Nhân dân tự nhiên sẽ vui mừng ùa ra đường th́ lúc đó bộ đội Việt Cộng (khoảng 9 sư đoàn)  sẽ lùa dân ra khỏi thành phố. Lời đồn đại về kế hoạch đuổi dân này lan rộng rất nhanh, khiến cho Cộng sản điên đầu phải bỏ kế hoạch mặc dầu chúng đă may được một số cờ khá lớn.

            Cũng có nhiều tin đồn nói xấu Cộng sản không đúng sự thật, những câu chuyện diễu cợt mỉa mai cộng sản, những câu chuyện kể tội cộng sản, nhưng người dân cũng vẫn thổi phồng lên cho mọi người cùng nghe cho vui.  Cộng sản tức bực  điên đầu  v́ chúng  nghe được hết. Nhưng chúng không thể cải chính tin đồn. Đó cũng là một sự tiêu khiển, giải trí trong một đời sống không c̣n một chút tự do tối thiểu dưới sự áp chế của những tên cán bộ tàn ác của giặc Hồ nhưng lúc nào cũng nói nhân nghĩa, đạo đức!

 

10. Cuộc vét vĩ đại.

Trong thời gian chiếm đóng Miền Nam, Việt Cộng quả giỏi về vét. Chúng cứ lẳng lặng tháo gỡ, di chuyển tất cả những ǵ chúng có thể mang đi. Các chuyên gia Liên xô quả là tinh mắt, thấy cái ǵ   thể lấy được  là chúng ra  lệnh cho chính quyền Việt Cộng phải mang giao nộp cho chúng.

Việt Cộng thúc dục dân đi sản xuất với tiền công hay giá mua rẻ mạt. Liên xô muốn có gỗ quư lót sàn nhà. Lập tức có lệnh về các tỉnh có gỗ quư phải lo đi cưa gấp, chở về xă, huy động nhân công trong xă cưa nhỏ theo tiêu chuẩn mẫu mực, rồi niềng lại và chuyển xuống cửa khẩu (hải cảng) gần nhất để xuất khẩu. Tại mỗi cửa khẩu lúc nào cũng có nhiều tàu Liên xô đợi "ăn" hàng. Các tầu ngoại quốc không thể đợi v́ quá tốn tiền. Phí tổn một ngày đậu tại bến trung b́nh khoảng 2 ngàn đôla cho 1 chiếc tàu 25 ngàn tấn.

Nhưng tàu Liên xô là tầu quốc doanh, không tốn tiền ǵ hết kể cả tiền bến, phao.  Hàng "xuất khẩu" của Việt Cộng cũng không tốn tiền  mua v́ đó là hàng  trả nợ, lấy được món  nào hay món đó. Các tầu buôn và tầu chiến Liên xô tại Thái B́nh Dương và các nơi đều đổ về Việt Nam để lấy tiếp tế thịt cá, rau đậu, trứng tươi.  Số tàu này càng đông hơn khi mùa lạnh làm các cửa khẩu Liên xô bị băng giá 6 tháng mỗi năm. Nếu phải mua lương thực tiếp tế của các nước khác th́ tốn nhiều ngoại tệ và giá cả cung cấp quá mắc. Miền Nam là xứ nhiệt đới nên mọi thứ đều có sẵn quanh năm lại không tốn tiền mua v́ là đ̣i nợ vơ khí chiến tranh.

            Mai Chí Thọ và thành ủy thành phố Hồ Chí Minh coi như phải chịu trách nhiệm toàn miền Nam. Nếu muốn tỏ ra được việc, Thọ phải thoả măn  mọi yêu cầu của Liên Xô.  Trong năm đầu, Việt Cộng thấy của cải miền Nam dư thừa, các kho hàng đầy ắp, dân chúng vui mừng v́ hết chiến tranh và có vẻ sẵn sàng hợp tác với cộng sản. Trong đầu óc ngây thơ của những người thích Cộng sản, họ nghĩ Liên xô sẽ "ngon" hơn Mỹ, và giầu mạnh dư thừa hơn Mỹ. Không ai học đến chữ ngờ! Các cán bộ miền Bắc và Mai Chí Thọ tha hồ báo cáo với viễn tượng lạc quan nhất.

            Nhưng Việt Cộng không ngờ Liên   cũng “tin” vào báo cáo tốt đó và đặt  chỉ tiêu cung cấp để trả nợ. Chỉ trong hai năm đến giữa năm 1977, Miền Nam đă bị vét sạch sẽ. Thọ và các tỉnh ủy phải dở tṛ ù ĺ đổ thừa tại này tại nọ những đă trễ. Miền Nam đă hết cả vốn  để sản xuất. Máy móc  hết không có bộ  phận rời để sửa chữa, bảo tŕ. Ḅ bị vét sạch làm thịt th́ làm sao có ḅ con để gây giống? Cá, tôm, mớ rau, quả chanh, quả cam, trái chuối, thượng vàng hạ  cám, đều được đưa xuống tàu Liên xô! Dân Việt đă đói lại càng đói thêm, không c̣n   để ăn.

            Sự việc xuất cảng không tiền để trả nợ và để đổi mấy thứ vơ khí cổ lỗ phế thải từ Thế Chiến II để đánh Cao Miên đă làm cho kinh tế cả nước kiệt quệ thật nhanh.  Từ sự suy thoái kinh tế, bắt đầu bụng dạ cán bộ cũng thay đổi. Người nào cũng nghĩ là sau bao nhiêu năm gian khổ hi sinh th́ nay đến lúc phải hưởng thụ. Họ chờ đợi Nhà nước Cộng sản măi cũng chẳng  thấy cho họ được cái ǵ gọi là đời sống no ấm, sung túc như họ đă được hứa hẹn, đă mơ ước từ bao nhiêu năm. Họ tỉnh ngộ v́ biết bị lừa gạt hết cả tương lai, hết cả cuộc đời. Ngày nay (1991), gần 4 triệu cán bộ và công nhân viên nhà nước cũng mong có sự thay đổi từ bên ngoài với hi vọng đời sống sẽ dễ thở hơn.

            Năm 1978, thư từ với nước ngoài đă gia tăng nhiều và các người Việt di tản khắc khoải lo cho số phận những người ở lại. Họ tới tấp gởi quà, gởi tiền nhưng Việt Cộng không có nổi một cái ngân hàng ngoại quốc nào đại diện cho chúng. Các ngân hàng ngoại quốc đành chuyển tới ngân hàng Novotny của Liên xô tại Singapore làm trung gian trao lại cho Việt Cộng.

            Ngân hàng Novotny chỉ báo cho Việt Cộng biết người nhận và số tiền, Việt Cộng trả cho người nhận  bằng tiền Việt Cộng. Về  phần hàng hóa th́ hầu hết ứ đọng tại Thái v́ cộng sản Hà nội không  cho phép nhận quà từ  nước tư bản. Liên xô th́ chắc chắn không bằng ḷng cho sự xé rào này. Viễn tượng hàng hóa tốt đẹp của thế giới tự do vào Việt Nam sẽ ḷi ra sự nghèo nàn, thiếu  thốn và bần tiện của Liên xô và khối Cộng sản.

Nhưng Mai Chí Thọ bất chấp Liên xô. Y thấy kinh tế miền Nam kiệt quệ, dân cư các thành phố đă phải bán hết đồ đạc đi ăn và hầu như tất cả đều không có công ăn việc làm đă nhiều năm. Với tư cách chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố, Thọ cần phải cho  thành phố đẹp mặt với sự sung túc,  phồn thịnh, Thọ cho phép các thùng quà đầu tiên được vào Tân Sơn Nhất khoảng giữa năm 1978.

Khi chứng kiến những thùng quà được hải quan Tân Sơn Nhất khui ra với đủ thứ quần áo, vật dụng, xà bông, thuốc lá, người viết bài đă phải "than" Cộng sản  sẽ tiêu tùng v́ những thứ đồ xa xỉ này. Với những người sống quen ở ngoại quốc th́ đó là thường. Nhưng với cán bộ Cộng sản nghèo đói kinh niên th́ những món hàng này đă khơi dậy ḷng ham muốn của họ. Ai lại  không muốn có tiền để mua sắm, hưởng thụ và mua quà nước ngoài về tặng cho vợ con?

            (Trước năm 1975, người Việt hay diễu cợt nhau là “nghèo mà ham” và “quê một cục”. Không ai ngờ đó là một thứ “đồng dao”, điềm trời báo hiệu một đoàn người đông đảo nhưng quê mùa, quê một cục, rất ngu dốt và rất tham lam, ham đủ thứ, nghèo mà hạm! Đó là cán bộ Cộng sản!)

Các thùng quà ào ạt về với mức độ khủng khiếp vào những năm 1979 đến 1982. Các cố vấn Liên xô đă coi việc tham quan Saigon là điều may mắn  v́ chỉ có  ở Saigon họ mới mua được những quần áo, máy hát, máy thu băng, vật dụng mang nhăn hiệu tư bản với một giá tương đối rẻ. V́ hầu hết là quà tặng nên người bán không cần bán ra theo giá vốn. Do đó có nhiều món c̣n rẻ hơn ở ngoại quốc.

Người Liên Xô đi tới đâu cũng  bị người Việt chửi rủa, nhạo báng. Họ tổ chức đánh lén người Nga khiến chúng đi ra ngoài là phải đi tập thể có công an hộ tống. Tháng 6, 1991, một người Nga coi sóc xác ướp của giặc Hồ đă bị một người dân Hà Nội ném chai xăng (Molotov cocktail) trộn át xít cháy nặng và chết. Sự đốt người này chứng tỏ ḷng dân căm  thù phẫn uất người Nga  đến cùng cực v́ chúng đă giúp cho giặc Hồ và Việt Cộng đàn áp bóc lột dân Việt cực kỳ dă man trong gần 50 năm!

            Mai Chí Thọ không cần lo cho chế độ. Y chỉ lo cho đầy túi tham của y. Có thể những tên Cộng sản cao cấp đă biết rơ mặt trái của Cộng sản nên chúng không cần phải ngu dại thật thà như cấp dưới. Thọ kiếm tiền bằng nhiều cách. Y cho bắt các nhà giàu khảo của như Ưng Thi (chủ hệ thống rạp Rex), Ismael, người Ấn Độ chuyên nhập cảng vàng lậu, gia đ́nh chú Hỏa Hui Bon Hoa, hoa thương Trần Thành   một số những người  thật giầu Saigon và  Chợ Lớn. Riêng Ismael, Thọ giam tù cho đến khi Ấn kiều này nhả ra 27 triệu đôla từ trương mục ngân hàng Thụy Sĩ. Thọ lấy 17 triệu và báo cáo về Hà Nội 10 triệu.

            Với hầu hết, Thọ lấy tiền và nhà cửa xong th́ cho xuất ngoại để bịt miệng. Tiền th́ Thọ bỏ túi hay gởi vào ngân hàng Thụy sĩ. C̣n nhà cửa th́ Thọ giao cho sở nhà đất quản lư phân phát cho cán bộ ở. Sau  khi cạn các nhà  giàu th́ Thọ làm tiền cho xuất ngoại đi Pháp. Mỗi người đi Pháp năm 1976, 1977 phải trả tới 25 lạng vàng. Đến khi cho đi "bán chính thức" vào năm 1978, 1979 th́ số  vàng tụt xuống c̣n 18 lạng, rồi 12 lạng. Đến năm 1986, Thọ ra Hà Nội làm bộ trưởng Công An. Người dân  đồn rằng Thọ chỉ thiếu cái bồn tắm bằng vàng!

Việt Cộng không thể tiếp tục tính đuổi dân v́ ngay ngày 30 tháng 4 năm 1977, quân Khờ Me Đỏ pháo kích Châu Đốc nặng nề và trận chiến biên giới Tây Nam với Cao Miên, hay là chiến tranh Đông Dương kỳ 3 chính thức mở màn tuy vẫn có những giao chiến lẻ tẻ ngay từ cuối năm 1975.

            Các sư đoàn bao vây Saigon đă được điều động ra biên giới. Saigon trở thành hậu phương cần thiết để sản xuất cung cấp cho chiến trường. Mai Chí Thọ lúc đó đă ngồi vững trăi trên ghế chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hồ chí Minh nên y muốn Saigon phải mang một bộ mặt thịnh vượng sung túc cho đẹp mặt y. Năm 1978, Thọ đă cho phép dân Saigon nhận những thùng quà từ Mỹ và các nước gửi về. Những thùng quà này đă giúp cho phần lớn dân Saigon và các tỉnh sống qua những giai đoạn khó khăn gay go nhất.

Chính những thùng quà, tiền gởi, và hàng trăm tấn vàng c̣n lại trong tay nhân dân, đă tạo nên một nền kinh tế riêng biệt khiến cho kinh tế cộng sản phải thất bại hoàn toàn. Những thùng quà với những đồ vật xa xỉ đẹp đẽ xuất xứ từ thế giới tư bản đă cám dỗ và khiến cho sự tham nhũng của các cán bộ cộng sản mỗi ngày mỗi tệ hại hơn, và tiền bạc cộng sản mất giá thê thảm.

Chính nhờ kế hoạch kinh tế mới mà Saigon c̣n nguyên vẹn với tất cả của cải vàng bạc ẩn náu trong nhân dân. Saigon nguyên vẹn và các thùng quà đă giúp nhiều gia đ́nh có của cải để vượt biên. Chợ Lớn tuy bị cướp bóc nhiều nhưng cũng c̣n đủ mạnh để khiến cho toàn thể cán bộ cộng sản bị hủ hóa, tham nhũng và tù tội.

            Khi quân Mông Cổ xâm lăng và chiếm đóng Trung Quốc, người Hán đă "dậy" cho những chiến sĩ kiêu dũng có thể sống trên lưng ngựa hàng năm trời trong các cuộc viễn chinh từ Đông sang Tây, từ Bắc xuống Nam, mọi nghề ngón ăn chơi đến nỗi Marco Polo phải kêu trời, và viết sách cho Âu châu bắt chước! Chẳng mấy chốc người Mông Cổ đă bị người Hán hủ hóa và đồng hóa.

            Trước khi Hốt Tất Liệt (Kublai Khan) băng hà năm 1287, y đă ra lệnh sửa soạn xâm lăng Việt Nam lần thứ tư.  Nhưng con cháu y đă lười biếng, suy thoái  ăn chơi đến nỗi hủy bỏ luôn cuộc viễn chinh mặc dầu binh, lương, chiến thuyền đă sửa soạn xong. Chính lũ con cháu suy thoái này đă không giữ nổi cơ đồ nhà Nguyên, và Chu Nguyên Chương đă nổi dậy phá tan chế độ Mông Cổ và lập nên nhà Minh.

            Đa số dân Mông Cổ vào Trung Nguyên đă trở thành người Hán. Sau này người Măn Thanh cũng chịu chung số phận. Người Măn đă bắt dân Hán róc bím để trở thành người Măn, nhưng rốt cuộc cũng bị đồng hóa trở thành người Hán. Ngày nay, Nội Mông và Măn Châu đă trở thành những tỉnh của Trung Quốc.

Việt Cộng đă không đọc sử. Chúng tưởng  đưa hàng triệu cán bộ nghèo đói ngu dốt vào miền Nam để ăn cướp và bắt dân miền Nam phải nghèo, phải vào tập thể, và phải thành "người xă hội chủ nghĩa"!

            Lịch sử đă chứng minh  số ít và nghèo thường dễ bị số giàu và nhiều đồng hóa. Hồ chí Minh thường dạy cán bộ với dân như cá với nước. Mấy triệu cán bộ, bộ đội, công an đă bơi lội trong cái "ao nước" mấy chục triệu dân cứng đầu và khôn ngoan miền Nam, và chúng đă cố gắng trở thành người Nam, học đ̣i nếp sống văn minh miền Nam!

            Có lẽ đến nay 2002, bọn lănh tụ ngu ngốc của Hà nội vẫn không nhận thức toàn thể cán bộ của chúng đă bị miền Nam hủ hóa và đồng hóa đến tiêu tùng cả "lư tưởng cách mạng", và  "chủ nghĩa Mác Lênin bách chiến, bách thắng muôn năm"!

            Cộng sản coi  phụ nữ vừa là đồ  chơi, đồ trang trí vừa  là nô lệ. B́nh đẳng b́nh quyền chỉ có nghĩa là phụ nữ cũng phải đi lao động nô lệ cho chế  độ như thanh niên.  Nhưng phụ nữ  c̣n phải có nhiệm vụ thỏa măn yêu sách sinh lư của các cán bộ cộng sản.  Ngay từ năm 1950, song song với  việc thành lập quân đội nhân dân cấp sư  đoàn, Hồ đă  ra lệnh bắt các  thôn nữ miền Bắc  và Trung xung vào các đơn  vị từ tiểu đội trở  lên và các cơ sở  hoạt động để làm cán  bộ hộ lư và cần vụ.  Bài vè dưới đây đă diễn tả nỗi  cay đắng và cơ  cực của người phụ nữ Việt dưới chế độ Cộng sản:

 

            Chồng bị bắt lính phương xa

            Mẹ cha cải tạo chết già rừng sâu

            Ngày cầy theo kiếp ngựa trâu

            Đêm làm cái nệm để hầu quan viên

            Đảng ủy, chủ tịch ưu tiên

            Trưởng công an xă tiếp liền theo sau

            Ơn đảng, nghĩa bác dầy sâu

            Nhân dân thành đĩ thành trâu hết đời

            Thấu t́nh chăng hỡi đất trời?

 

            Cộng sản bóc lột lao động tận t́nh. Những ngày "lễ" kỷ niệm thường là những ngày chúng bắt toàn dân phải nai lưng thi đua công tác lao động xây dựng hay sản xuất.

 

            Nhớ ngày mùng 3 tháng 2

            Liềm búa lễ đài máu đỏ mưa sa

            Nhớ ngày mùng 8 tháng 3

            Đàn ông đi lính, đàn bà đi phu

            Nhớ ngày hăm sáu tháng tư

            Thanh niên chết trận hoặc tù quanh năm

            Nhớ ngày mười chín tháng 5

            Công nhân đào đất xây lăng bác Hồ

            20 tháng 7 lập lờ

            Thương binh tử sĩ được tờ vẻ vang!

            Bước sang tháng 8 rơ ràng

            Phất cờ khởi nghĩa xóm làng mừng vui!

            Nào ngờ vận nước c̣n sui

            Mùng 2 tháng 9 ngậm ngùi Việt Nam

            Ái Quốc lại hóa Việt gian

            Chiến tranh huynh đệ tương tàn từ đây

            Con côi, vợ góa, mẹ gầy

            Rừng xanh tàn úa, máu tràn biển Đông!

 

            Người ta mỉa mai đào mả Hồ trong ngày sinh nhật của y. Ư nhân dân chỉ mong Hồ và chế độ cộng sản của y chết sớm. Nguyễn Ái Quốc là tên Hồ chí Minh trước năm 1941.  Nhân dân tưởng Hồ "Ái Quốc" đă không ngờ Hồ chính là Việt gian thứ gian ác độc địa nhất.

 

 

11. Thi sĩ Vô Danh tả bộ máy tù đầy của Cộng sản trong tập thơ “Vô Đề" :

 

            Trong bộ máy

            Trong bộ máy tù đầy bằng sắt

            tôi không muốn thấy những gịng nước mắt

            càng không muốn thấy những điệu cười!

            Tôi muốn sao tất cả mọi người

            chỉ có hàm răng nghiến chặt!

            Bàn tay không đụng vào đâu!

            Không chịu hóa thân thành chó hay trâu!

            Phải thấm thía rằng tù chóng hay lâu

            do có hay không lũ người trâu, người chó!

            Nếu chúng ta không là đất thó

            chúng ta sẽ được là Người!

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề  1970)

 

            Dù đời ta

            Dù đời ta sa đáy vực khổ oan

            Cũng được, miễn là thoát ra khỏi đó!

            Đời ta sẽ tự do như gió

            mang lời ca tha thiết tâm can

            Bay khắp địa cầu kêu cứu nhân gian

            trừ Cộng sản!

            Là nghệ sĩ ta chỉ có một niềm lo đơn giản

            Ta biết khổ oan là một thứ linh đan!

            Nuốt vào là bỏng cháy tim gan

            lời ca hóa ra vạn tuế!

            nên quằn quại nổi ch́m đớn đau là thế!

            Bạc cả tóc râu dưới đáy vạc dầu

            ta chỉ ngẩng đầu cầu xin Thượng Đế

            đừng để linh đan quá lửa đốt thành than

            cả cuộc đời sáng tạo tân toan!  

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề  1973)

 

 

            Nh́n Thần Chết!

            Nh́n Thần Chết hiện lên dần từng bước

            thân tù cao không có lực sô lùi!

            Anh chết oan, chết thảm, chết dập vùi

            Hồn khổ năo không thể nào siêu thoát

            đêm đêm hiện về đây lạnh toát

            bộ đồ đen, bụng phù chướng bước đi

            Anh ngước nh́n tôi, ra hiệu chẳng nói ǵ!

            Mặt bủng xám, mắt ngời lên sáng quắc!

            Anh bạn ơi, đời tù lao nghiệt khắc

            thể nào đốt được nén hương thơm

            tặng hồn anh cùng quả trứng bát cơm

            để tỏ ư sót thương và tưởng niệm!

            Anh đă linh thiêng về đây ứng nghiệm

            thế đủ rồi, tôi hiểu, hăy nên lui!

            Thể xác anh, chuột khoét đă chôn vùi

            Hồn anh hăy về vui nơi Cực Lạc!

            Lưu luyến chi đời tù lao đói rạc

            sống đọa đầy, thoi thóp, giống ngựa trâu!

            Chết như anh, hết khổ, có chi sầu?

            Anh vẫn nh́n tôi, bướng bỉnh lắc đầu

            coi mặt đất cực h́nh chưa hưởng đủ?

            Tùy anh đó, thôi chào anh, tôi ngủ!

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề  1964)

 

 

            Hôm nay 19 - 5...

            Hôm nay 19 - 5

            Tôi nằm toan làm thơ chửi Bác

            vần thơ mới hơi phang phác

            th́ tôi thôi!

            Tôi nghĩ Bác

            chính trị gia sọt rác

            không đáng để tôi

            đổ mồ hôi làm thơ,

            là thơ chửi Bác!

            Đến thằng Mác

            tổ sư Bác

            cũng chưa được tôi nguệch ngoạc vài câu!

            Thôi hơi đâu!

            Mặc thây bọn văn sĩ cô đầu

            vuốt râu, xoa đầu, mơn trớn Bác

            Thế rồi tôi đi làm việc khác,

            kệ cha Bác!

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề  1964)

 

 

            Trước mắt nhà thơ....

            Trước mắt nhà thơ, vạn vật tỏ mờ, ảo thực!

            Vũng nước ổ gà cũng hóa đại dương!

            Bác phu xe lưng gập xuống đường

            cũng nhỏ, cũng to chẳng khác ǵ

            các đế vương lừng danh sách sử!

            Nhà thơ có khả năng biến chiếc điếu cầy thành bất tử!

            Biến đám cầm quyền nghiêng ngả non sông

            thành lũ hề nhố nhế bông lông!

            Nhưng ở xứ muội mông

            những nhà thơ loại này chỉ có

            hai bàn tay không!

            Mà cảnh sát tự do xông tới nhà khóa lại!

            Thế giới muốn gập những nhà thơ loại này

            xin mời vào các trại tập trung rùng rợn trên rừng!

            Các nhà thơ sẽ đọc cho nghe những lời thơ

            chẳng phải là tráng sĩ Kinh Kha tóc kia cũng dựng

            hất từng chiếc mũ vàng sao lấp lánh đêm rừng!

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề 1972)

 

            Toán tôi giỡ lạc... (đậu phọng).

            Toán tôi giỡ (rỡ) lạc ngoài đồng

            ông quản giáo ngồi trông đàng hoàng

            Thừa cơ quản giáo trông ngang

            một anh tranh thủ vội vàng nuốt nhai

            vài nhân lạc cả vỏ ngoài

            Quả tang! báng súng nện hoài không thôi!

            Mồm anh toé máu, vều môi!   

            (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề 1963)

 

12. Sấm Trạng và đọan kết

 

            Chuột sa chĩnh gạo nằm chơi!

            Trâu cầy ngu ngốc chào đời bước ra!

            ( Sấm Trạng Tŕnh )

 

            Những tên cán bộ cộng sản vốn chỉ quen đánh nhau và chỉ quen nghe chỉ thị từ cấp trên. Chúng không hề có một chút kiến thức nào về kinh tế, tài chính. Chúng đang quen sống trong đời sống cơ cực nghèo nàn trong rừng, trong ruộng, nên khi được ra thành phố chúng như ngủ mơ thức dậy, thấy cái ǵ cũng đẹp đẽ, tốt đẹp.

            Làm kẻ thắng trận quả là sung sướng và oai vệ. Chúng chia nhau mọi chức vụ, quyền hành. Chúng chia nhau các nhà cửa (villas) lớn và xe hơi của các nhà giầu và tham nhũng đă bỏ chạy. Chúng nh́n người dân miền Nam với vẻ khinh bỉ người bại trận.  Điều khá lạ lùng là tŕnh độ dốt nát, ngu xuẩn đến  mức chó lợn của bè lũ lănh đạo Việt gian Cộng sản từ trên cấp cao nhất trở xuống. Ta phải nói chúng ngu đến nỗi không tự biết là ngu!

            Khi vào việc chúng không bao giờ nhận chúng dốt nát và không có một sự hiểu biết tối thiểu về công việc. Chúng chỉ lo họp với nhau và bàn soạn đủ thứ để đi đến "quyết định tập thể"  chúng cho là  không thể sai lầm.  Chúng họp hành như vậy để rồi "đẻ" ra các nghị quyết, các quyết định đầu ngô, ḿnh sở, mâu thuẫn với nhau. Cái ǵ chúng cũng đổ thừa cho "tập thể" quyết định th́ phải đúng, không thể sai. Nhưng v́ tập thể quyết định nên không có ai chịu trách nhiệm. Chế độ cộng sản ví như một con rắn quá nhiều đầu không biết ḅ về hướng nào, hoặc như một con rắn không đầu, chẳng biết ḅ đi đâu.

            Cụ Trạng quả đă nói trước: “Chuột sa chĩnh gạo nằm chơi!” Cái cảnh cộng sản vào miền Nam đúng là chuột sa chĩnh gạo. Rồi đến: "Chức này quyền nọ say mê. Làm cho thiên hạ khôn bề tựa nương"! Mỗi tên Việt Cộng phải có ít lắm hai ba chức vụ với nhiều bí danh, bí số. Không bao giờ người dân biết tên nào nắm thực quyền, làm việc ở đâu, hoặc đến tối chúng ngủ ở đâu?

            Làm việc nước mà chúng lén lút, lẩn lút như trộm cướp. Mỗi ngày chúng ra một thứ luật mới chủ ư vấn đề cướp bóc của dân. Dân không biết đường nào ṃ! Thật đúng là khôn bề tựa nương! Cai trị dân mà lại chỉ tối ngày tính lừa gạt, ăn cướp và bịp bợm dân th́ dân biết nương tựa vào đâu?

            Giặc Hồ có bao giờ dậy cán bộ phải học giỏi để biết làm việc, phục vụ nhân dân? Hồ đă giết hết những người có học, có sự thông minh hiểu biết. Hồ chỉ dùng và tin tưởng những người dốt th́ lấy ai ra làm kinh tế, làm cho đất nước giàu mạnh?

            Những người dân sống trong chế độ Cộng sản phải nhận định  Nhà nước (chính phủ) cộng sản không bao giờ nói thật. Chúng nói ǵ th́ dân hiểu ngược lại. Kết quả sau mấy ngày vui vẻ ban đầu, người dân miền Nam thấy rơ bộ mặt thật của cộng sản và sự ngu dại dốt nát của chúng và họ bắt đầu phá hoại chúng, "đánh" lại chúng trên mọi lănh vực.

            Cộng sản tưởng rằng đă nắm, đă nhốt được dân trong cái “rọ” công an trị. Chúng nghĩ rằng chế độ Cộng sản sẽ vĩnh viễn tồn tại.  Chúng tính toán thật chu đáo. Hầu như người dân không thể nổi dậy hay nổi loạn chống Cộng. Nhưng Cộng sản không ngờ đến sự uất ức, căm hờn thù hận của người dân Việt Nam.  Cộng sản cũng khờ ngờ đến ngày những cái “dù che” bảo vệ chúng là Liên Xô và Trung Quốc đă trở nên bất lực và c̣n quay trở lại kềm kẹp chúng. Cộng sản không ngời rằng t́nh h́nh chính trị và các yếu tố chiến lược quốc tế đă đưa đến sự cần thiết phải  tiêu diệt chế độ Cộng sản  Hà Nội.  Cộng sản Hà Nội không ngờ chúng sẽ chết trên đống của tài tài sản ăn cướp và phải thắm trong chính máu của chúng.                                              

            Riêng bọn cán bộ tư bản đỏ có nhiều tiền th́ tính đường chuyển tiền sang Mỹ và bỏ chạy. Bọn này hiểu rằng t́nh h́nh quá nguy ngập với toàn thể nhân dân thù hận bên trong, Bắc Kinh đè đầu cưỡi cổ, và  Mỹ th́ chỉ có bánh vẽ nơi đầu lưỡi, đầu môi. Cái thế 80 triệu người thù hận với hai anh khổng lồ chận đầu, chận đuôi, th́ làm sao sống, làm sao tồn tại,  làm sao chạy trốn? T́nh h́nh c̣n nguy khốn hơn nữa nếu Hoa Kỳ bỏ rơi luôn, cắt đứt mọi viện trợ, cho vay, cắt bỏ mọi thứ chiếu khán nhập cảnh Hoa Kỳ,  th́ cán bộ Cộng sản tư bản đỏ, giầu có chỉ c̣n có nước khóc. Không có tiền Mỹ, Bắc Kinh sẽ ra lệnh lột của tư bản đỏ lấy tiền để xây dựng xa lộ Trường Sơn, Dung Quất, 5 cây cầu qua sông Hồng, cảng Vũng Áng.... Ta có thể thấy một màn rùng rợn là Cộng sản làm thịt lẫn nhau. Mang cái “mác thân Mỹ” cũng có nghĩa là bản án tử h́nh, tiền bạc bị lột sạch sẽ.

            Vào ngày tháng này người viết bài chỉ có thể viết như vậy. Đây chính là thủ đoạn chiến lược để đối phó với tập thể sư cha quốc doanh, nhân quyền c̣ mồi, phê đảng c̣ mồi do Tổng Cục Phản Gián tung ra hải ngoại trong 10 năm qua.  Sau vụ đảo Hải Nam, Bắc Kinh có thể đă ra lệnh cho Cộng sản Hà Nội đoạn tuyệt, cắt đứt mọi liên lạc với Mỹ. Ngày 14/4, có tin Hà Nội cấm chỉ chuyển tiền từ Mỹ về ủng hộ những tên Nguyễn văn Lư, Thích Quảng Độ, Hà sĩ Phu Nguyễn xuân Tụ và cụ Lê Quang Liêm.  Ta có thể thấy Bắc Kinh và Lê Khả Phiêu đă bắt đầu nghi ngờ những con bài c̣ mồi, quốc doanh dính líu đến Hoa Kỳ. Bắc Kinh không thích vấn đề người Việt Cộng và Mỹ có thể liên lạc với nhau dưới bất cứ h́nh thức nào. Chiếc phi cơ bị phá nổ ở Thanh Trạch là cụ thể, điển h́nh. Như vậy vấn đề dẹp bỏ c̣ mồi quốc doanh, c̣ mồi nhân quyền với Mỹ với những tên Đoàn viết Hoạt, Đoàn Thanh Liêm, Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Minh Cần, Vi Anh, Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, v.v.,  là điều có thể xẩy ra. Bọn báo chí chó săn, bồi bút, bồi đài, bồi báo cho Cộng sản ở Hoa Kỳ sẽ trở nên vơ, lạc lơng, không biết nương tựa vào đâu? May mà chúng ở Mỹ chứ không th́ bị cán bộ Trung Cộng giết chết hết.

            Ta có thể thấy bọn chó săn tay sai cho Cộng sản ở Hoa Kỳ  sẽ không biết nương tựa vào đâu, đứng với ai?  Muốn hồi chánh cũng không có chính quyền quốc gia nào nhận. Tệ hơn nữa là Tổng Cục Phản Gián đưa danh sách của bọn này cho Mỹ hay chính quyền quốc gia tương lai để lập công!

             Cho đến ngày nay, chính khách nhân quyền Cộng  sản Đoàn Viết Hoạt và mấy tên chầu ŕa Nguyễn Chí Thiện, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Minh Cần chưa được nh́n thấy cái cầu tiêu chính trị Hoa Kỳ, nói ǵ đến đi vào gịng chính (mainstream) chính trị Mỹ hay là héo lánh, bén mảng đến quyền lực thật sự của Mỹ.  Người Mỹ đă chuẩn bị c̣ng số 8 để dẫn độ toàn bọn c̣ mồi phản gián và tăng ni quốc doanh về Việt Nam. Để chúng ở Mỹ chỉ làm cho ô nhiễm môi sinh, dơ bẩn cả cầu tiêu của Mỹ.

            Cộng Sản Hà Nội hiện nay có hai phe nhưng hai phe này KHÔNG chống nhau.  Chúng chỉ “khác nhau”. Phe tư bản đỏ phần lớn đă nghỉ hưu non muốn chạy trốn sang Mỹ và một phe dang làm việc bị buộc phải theo lệnh Bắc Kinh.  Lệnh Bắc Kinh quái ác ở chỗ phải tiêu diệt bất cứ tên nào manh nha trốn đi Mỹ và chuyển tiền sang Mỹ rồi cho vợ con sang Mỹ trước. Phe tư bản đỏ có quá nhiều tiền, chúng tính chẳng dại ǵ ở lại chịu chết, nên cố chuyển tiền   chạy trốn sang Mỹ. Nhưng tính là một chuyện. Mang được tiền vào Mỹ an toàn lại là chuyện khác. Rồi đến bản thân có vào được Mỹ sinh sống hay không lại là chuyện khác nữa! Trong năm 2000, nhiều người Việt đă phát tài v́ mang tiền mặt sang Mỹ dùm cho cán bộ để hưởng hoa hồng, khoảng 20%. Một số văn pḥng chuyển tiền đă trở thành ủi tiền cho tư bản đỏ. Nhưng hầu như những món tiền khổng lồ thất tán, xé lẻ khi qua nhiều tay, nhiều giai đoạn. Trong khi đó th́ chính chủ nhân những số tiền khổng lồ này c̣n bị kẹt ở Việt Nam không thể sang Mỹ. Ta thấy đồng tiền tham nhũng, ăn cắp của nhân dân khó mà bảo toàn hay hưởng thụ. Đôla trả về Mỹ! Của thiên giả địa!

            (ngày nay, và cho đến khi Cộng sản bị tiêu diệt, sẽ chẳng có tên tổng bí thư Cộng sản Hà Nội nào được đến Bạch Cung gặp tổng thống Hoa Kỳ, hội họp hợp tác thượng đỉnh. Người Mỹ để “dành” sự gặp gỡ thượng đỉnh cho lănh đạo người quốc gia - nếu có - trong tương lai. Vị lănh đạo này sẽ được sự hợp tác và ủng hộ toàn diện của Hoa Kỳ và quốc tế. Ngày 17 tháng 11, 2000, tại Hà Nội, tổng bí thư Lê Khả Phiêu bị Bắc Kinh buộc phải tiếp đón TT Clinton trong sự lạnh nhạt, cứng rắn và Phiêu phải khẳng định đi theo chủ nghĩa xă hội đến cùng, đến chết.Sau này các đồng chí chó săn, c̣ mồi, tay sai, bồi bút, bồi báo, bồi phát thanh, liên tôn, phóng viên gián điệp.... cho Cộng sản có bị tước bỏ quốc tịch và bị dẫn độ về Việt Nam th́ nhớ lại rằng bài viết này đă cảnh cáo trước. )

 

Đảng hết thở, cuộc đời mới thở!

Đảng c̣n kia, bát phở hóa thành mơ!                    

                             (Thi sĩ Vô Danh - Thơ Vô Đề)

 

            Cộng sản Hà Nội phải bị tiêu diệt cho toàn dân Việt Nam 80 triệu người có đường sống.  Chúng ta không cần phải thương hại hay lo lắng cho những tên lầm đường, ngu dại, tham ăn, chạy theo Cộng sản. Chúng ta không có chính quyềụn, chính phủ, và chúng ta không có nhận hồi chánh, đầu hàng. Người Mỹ cho vào Mỹ dễ dàng để tị nạn Cộng sản.  Khi nào hết Cộng sản, họ đuổi về Việt Nam cũng dễ.  Những tên Cộng sản và bọn chó săn c̣ mồi, theo đuôi, vỗ tay chầu ŕa, trở cờ sẽ bị trừng trị theo luật người và luật Trời. Nếu chúng ta có thấy chúng thân tàn ma dại, con cháu tàn mạt thê thảm th́ chúng phải hiểu là do chúng đă tiếp tay, hoan hô, cổ vũ cho Cộng sản và phải chia sẻ tội ác thất đức với Cộng sản. Chúng đừng có tưởng rằng chỉ chầu ŕa, vỗ tay, hoan hô bọn c̣ mồi là không ai biết và không ai bắt tội.

            Binh bất yếùm trá! Vấn đề chiến lược, chiến thuật lúc nào cũng lạnh lùng, tàn nhẫn, không t́nh cảm, luôn luôn biến đổi, thay đổi, uyển chuyển không ngừng.  Hễ không biết cái thế chiến lược của ḿnh và của người th́ phải chết.  Cộng sản Hà Nội hiện nay biết đang ở trong cái thế chết, nhưng phải chịu trận, không thể chạy đi đâu cho thoát. Những tên hoạt động hải ngoại và bọn chó săn bồi bút, bồi báo, bồi phát thanh, sư cha quốc doanh vẫn nhơn nhơn theo kiểu c̣n nước c̣n tát, không hề tỏ vẻ ăn năn hay rút lui.

           Bài này phải được viết  ra để cho mọi  người Việt hiểu rằng chúng ta vẫn c̣n hi vọng thắng trận cuối cùng, trong cuộc chiến đấu tiêu diệt Cộng sản Hà Nội

 

                                                                                                                                                                                    ChuSa

                                                                                                                                                                                    Seattle, Sept.21st, 2002