Cộng Sản tổ chức đoàn ngũ hóa người Việt hải ngoại để đánh phá xă hội Hoa Kỳ.

 

( VietCong’s Subversive Operations to Attack  America!)

 

 

 

ChuSa

Ngày 2 tháng 9, 2002 

 

 

           Ngày thứ Tư 12/4/2000, nữ kư giả Pháp Sylvie Pasquier làm việc cho báo Pháp L’Express đă bị công an canh chừng ngay tại khách sạn và đă bị bắt giam một ngày trước khi trục xuất về Pháp ngày 14/4. Có tin cô Pasquier nhằm phỏng vấn bác sĩ Nguyễn đan Quế.  Có điều cô Pasquier không biết địa chỉ ông Quế và đă dại dột hỏi thăm đúng vào những tên công an ch́m gài trong khách sạn.  Khi cô Pasquier đến nhà bác sĩ Quế 4 giờ chiều ngày 12/4 th́ cả trung đội công an đă dàn sẵn trước cửa nhà bác sĩ Quế để ngăn cản cô không cho vào nhà. Sau đó chúng điệu cô Pasquier lên xe mang về giam đến chiều ngày 14/4 th́ tống xuất cô về Pháp.

 

Sự cấm tiếp xúc với bác sĩ Quế, trong khi chính Cộng sản tiếp ông chủ tịch Quốc Hội Pháp và Lê Khả Phiêu nhận lời mời đi Pháp ngày 21/ 5/2000,  chứng tỏ Cộng sản không muốn  bất cứ ai khác giao thiệp với bên ngoài.

 

Ngược lại lịch sử trong thập niên 1990s, hay là trong 15 năm qua,  chỉ có cuộc điều đ́nh ở cấp cao nhất là tướng John Vessey đến tận Hà Nội năm 1987 để điều đ́nh về việc giao trả người Mỹ mất tích MIA’s và thả các cựu sĩ quan công chức VNCH ra khỏi tù. Đây chính là điểm sơ hở của Hà Nội. Đáng lẽ nhân dịp này,  lúc này Liên Xô c̣n mạnh và có thể yểm trợ cho Hà Nội chống Trung Quốc và Trung Quốc vẫn c̣n yếu, Hà Nội có thể yêu cầu người Mỹ cho thủ tướng Phạm Hùng đi thăm Hoa Kỳ trong bí mật và nói chuyện luôn ở cấp thượng đỉnh. Đây là một lối ngoại giao khéo léo, buộc Mỹ phải công nhận bang giao “bán chính thức” để đổi lấy các tù nhân.

 

( Cộng sản không nghĩ và không hiểu rằng từ khi bỏ cấm vận năm 1994, nguyên thủ Hoa Kỳ, TT Clinton, vẫn tránh né không có gặp gỡ thượng đỉnh với Hà Nội. Chính quyền Mỹ đă đơn phương công bố bỏ cấm vận, đơn phương công bố bang giao, đơn phương công bố  gửi đại sứ. Đặc biệt là ngay sau khi công bố bang giao tháng 7 năm 1995,  th́ đến tháng 10, Cộng sản tưởng bở đă gửi phái đoàn “thượng đỉnh” với chủ tịch nước Lê Đức Anh, thủ tướng  Vơ Văn Kiệt và 6 tên bộ trưởng đi dự Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. Chúng nhắn nhe xin được đến Bạch Cung gặp TT Clinton và tưởng rằng sẽ được tiếp đón, v́ mới công bố bang giao.

 

TT Clinton lờ đi, thoái thác rằng bận. Lê văn Bàng năn nỉ xin Phó TT Gore cho gặp th́ ông này cũng cáo bận nốt.  Thị Trưởng New York cũng làm nhục phái đoàn Cộng sản Hà Nội khi họ mời 140 phái đoàn các quốc gia dự ḥa nhạc và tiệc tùng, th́ chỉ có phái đoàn Cộng sản Hà Nội “không” có giấy mời! Lê Đức Anh ra diễn đàn Liên Hiệp Quốc đọc diễn văn th́ có tới hơn 90% ghế bỏ trống! Trung Quốc cũng sỏ lá không hề nói “hộ” cho Cộng sản Hà Nội một câu, một tiếng, như Liên Xô ngày trước.

Thấy phái đoàn Lê Đức Anh ôm nhục trở về, tổng bí thư Đỗ Mười nói với nhà báo Nhật Bản tháng 11, 1995: “Tôi có thể đi đến bất cứ nơi nào để gặp TT Clinton!” Nhưng Đỗ Mười cũng chỉ được một sự khinh bỉ, im lặng lạnh lùng từ phía người Mỹ.

 

Một cái “tài đặc biệt” của toàn bộ Cộng sản từ tổng bí thư đảng xuống đến những tên c̣ mồi nhân quyền, sư quốc doanh, văn sĩ thi sĩ công an, bồi bút quốc doanh, chó săn Cộng sản ở hải ngoại... đều trơ trẽn, vô liêm sỉ như một lũ chó lợn, một lũ ngợm mà người ta trát đồ dơ bẩn vào mặt cũng không biết nhục. Tên c̣ mồi nhân quyền Đoàn viết Hoạt với bộ mặt vừa ngu, vừa đần, vừa điên,  vẫn trơ trẽn nhận giải thưởng báo chí quốc tế trong khi chưa ai thấy tờ “báo” của y ở bất cứ đâu?

 

  Bác Hồ chết phải giờ trùng!

  Để cho con cháu (Cộng sản) đứa khùng đứa điên!

 

Chết phải giờ “trùng” tức là giờ của ác quỷ. Ác quỷ Cộng sản chỉ “giỏi” vấn đề tàn ác, chứ không bao giờ khôn ngoan hay thông minh. Nếu ta thấy những tên văn sĩ công an và bọn chó săn nằm vùng, c̣ mồi nhân quyền,  sư tăng quốc doanh hải ngoại là một lũ điên khùng, ngu ngốc, th́ ta không nên ngạc nhiên. )

 

Nhưng ngay trong nội bộ Cộng sản Hà Nội cũng chẳng có tên nào tin cậy tên nào.  Không có tên nào có quyền quyết định v́ phải do tập thể lănh đạo, quyết định và chỉ huy.  Cái cảnh cá đối bằng đầu, cá mè một lứa, chẳng tên Cộng sản nào tin nhau v́ cùng nghi ngờ nhau, cùng ngu dốt như nhau, th́ làm sao nói chuyện ngoại giao thượng đỉnh với Mỹ? Ngoại giao không ở cấp thượng đỉnh th́ chỉ là ngoại giao xó bếp, nói chuyện ở đầu đường, xó chợ,  hoàn toàn vô giá trị.

 

Tính sổ lại trong hơn 15 năm qua, Cộng sản Hà Nội đă bỏ lỡ nhiều cơ hội ngoại giao bằng... vàng với Hoa Kỳ, và không bao giờ lấy lại được nữa.

 

1. Thực tế giá trị của Cộng sản Hà Nội vào năm 1999- 2002 và trong thời gian tới... ?

 

        Sau chuyến đi Hà Nội của ông bộ trưởng Quốc Pḥng William Cohen (từ ngày 13 đến 15 tháng 3, 2000),  người Mỹ hiểu CSHN quá ngu dại và quá tham lam đến nỗi mờ mắt, không thể nh́n thấy sự thật... chiến lược trong khu vực và trên địa bàn chiến lược Á Châu. Cộng sản Hà Nội có thể ví như một gái điếm về già, xấu xí, hết thời, vô duyên, nhưng không hề tự biết ḿnh như vậy. Hễ thấy người nào nh́n tới là tưởng... bở, cười duyên và ra giá thật cao!

 

Người Mỹ thấy cần phải cho Cộng sản Hà Nội biết rằng vào năm 2002, Cộng sản Hà Nội không c̣n ở trong cái thế bắt buộc người Mỹ “phải” và nuôi chúng cho béo để sống  và tồn tại.

Ngày 3 tháng 4, 2000, trong một bản tin của Reuters, nhiều chuyên gia về Việt Nam đă nhận định một cách phũ phàng về vị thế của Cộng sản Việt Nam.

 

Kư giả Reuters viết rằng trong 2 thập niên 1960s và 1970s, tin tức Việt Nam chiếm những hàng đầu của thời sự thế giới, th́ nay nhiều nhà phân tích xem Việt Nam là một trường hợp suy thoái, xuống cấp, đ́nh đốn và tụt hậu, điều mà các nhà lănh đạo Hà Nội dường như không nhận ra, khi giao thiệp với thế giới bên ngoài.

Ông Robert Templer, tác giả cuốn “Shadows and Wins” viết về nước Việt Nam đương đại, nhận xét rằng vị thế hiện tại của Việt Nam Cộng sản là rất yếu.

 

Vị trí của việt Nam trong ván cờ thế giới được bản tin Reuters ghi nhận với tựa đề “Vietnam, from  Strategic Domino to Backwater” - Vị trí Việt Nam từ con cờ domino chiến lược tới vũng nước ao tù sau nhà.

Ông nói với phóng viên Reuters rằng chưa bao giờ Việt Nam kém quan trọng đối với thế giới như hiện nay. Theo cách diễn tả của Reuters, Việt Nam đă biến mất trên màn ảnh radar kinh tế: mới đây trong bảng xếp hạng của báo Wall Street Journal và hội Heritage Foundation, bản doanh tại Hoa Kỳ, Việt Nam xếp hàng thứ 148 về tự do kinh doanh, chỉ trên Lào và Bắc Hàn.

 

Ông David Marr, một sử gia Úc theo dơi t́nh h́nh Việt Nam, nói Hà Nội đă phát triển tập quán thương thuyết kiểu Lê đức Thọ thời chiến tranh, làm đối thủ mệt mỏi, nhưng không hữu hiệu trong t́nh h́nh hiện nay....

 

Ông Marr nói:

“Trong năm 1975, Việt Nam là trung tâm vũ trụ. Nhưng bây giờ là một tay chơi kém thế, nhỏ yếu trong ván cờ khu vực, vẫn c̣n là khó cho họ chấp nhận thực tế.”

 

William Turley, một học giả về VN tại Đại Học Southern Illinois, nói rằng Hà Nội có thể cũng được ve văn từ phía Hoa Kỳ hay Trung Quốc nếu xẩy ra trường hợp quan hệ Mỹ-Trung Quốc tệ hại xấu xa hơn.

 

Bản tin trên đây không phải do sự t́nh cờ.  Đây là một cách bảo thẳng Cộng sản Hà Nội rằng “các anh không c̣n một chút giá trị ǵ, trên nhiều mặt.” Về chiến lược domino th́ Trung Cộng với Hoa Kỳ đang trao đổi thương mại mậu dịch tới trên 200 tỷ đôla một năm và thặng dư về phía Trung Quốc lên đến 60-70 tỷ đôla một năm.  Như vậy Trung Quốc không dại ǵ gây chiến tranh hay trực diện xung đột với Mỹ. Vụ Đài Loan trong tháng 3, 2000, đă chứng tỏ ḥa b́nh và ḥa hoăn, sống chung trong thương mại đầu tư và phát triển kinh tế là điều tốt đẹp nhất cho bất cứ quốc gia nào liên hệ hay là toàn thể Á Châu.

 

Ông William Turley đă nói đúng: Hiện nay bang giao giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc chưa có ǵ tệ hại, th́ việc ǵ Hoa Kỳ phải o bế Cộng sản Hà Nội và để làm mất ḷng Trung Cộng? .

Nếu tính vấn đề “lợi hại” th́ nếu Bắc Kinh ra lệnh tiến quân xuống Đông Nam Á  th́ lợi chưa thấy mà chắc chắn có hại rất lớn ngay.  Tuy tất cả Á Châu có thể tê liệt v́ chiến tranh nhưng khối người gần 1,300 triệu ở Trung Hoa không thể có mậu dịch thương mại với bên ngoài trong nhiều năm, có thể ít lắm là 10 năm. Kinh tế Trung Hoa có thể bị tê liệt ngay lập tức trong khi chưa kịp xây dựng hay chuyển đổi sang kinh tế chiến tranh. Mà chiến tranh ngày nay thật khó đoán trước. Chắc chắn sẽ không kéo dài. Sự tàn phá cũng như phân biệt thắng bại, có khi rất chớp nhoáng.  Đây là chưa nói đến sự tàn phá khủng khiếp bằng hỏa tiễn nguyên tử, có thể làm cho Trung Hoa trở lại thời kỳ đồ đá. Nếu có chiến tranh  th́ vấn đề đế quốc Trung Hoa phải tan ră thành nhiều tiểu quốc, là điều chắc chắn phải xẩy ra.

Năm 1966, thủ tướng Trung Cộng Chu Ân Lai (Zhou Enlai) đă nói một câu rất rơ để khẳng định vị trí của Việt Nam và Trung Hoa:

 “Việt Nam là môi và Trung Quốc là răng. Cái môi bảo vệ cái răng. Và đương nhiên cái răng cũng phải bảo vệ cái môi. V́ nếu môi hở th́ răng lạnh!”

 

Đây cũng là một lối nói “Việt Nam là của Trung Quốc”, hay ít lắm Bắc Kinh không thể để cho bất cứ cường quốc nào  nhẩy vào Việt Nam, đe dọa an ninh Trung Quốc. Căn cứ vào điểm này, ta có thể thấy vấn đề liên minh quân sự và thuê mướn Vịnh Cam Ranh chỉ là bánh vẽ vào thời điểm năm 2000, khác xa với những năm cuối thập niên 1980, khi tướng John Vessey đến Hà Nội.  Người Mỹ không có lợi ǵ với Việt Nam mà cần phải chiếm đóng lănh thổ xa xôi và đầy phức tạp này. Đệ Thất Hạm Đội chỉ cần những hải cảng cho thủy thủ lên bờ giải trí như Manila, Hồng Kông, Tân Gia Ba...  Như vậy th́ người Mỹ không cần phải liên minh quân sự với Hà Nội để chận Trung Cộng v́ Bắc Kinh chưa bao giờ sửa soạn để tiến đánh Đông Nam Á. Về kinh tế, Bắc Kinh cũng chưa chuẩn bị một nền “kinh tế chiến tranh” để đối đầu với Mỹ như Hitler hay Liên Xô ngày trước. C̣n Việt Cộng th́ hoàn toàn không c̣n khả năng để tấn công bất cứ ai.

 

Về chiến lược hiện nay, năm 2002, Hoa Kỳ sở trường về đánh mau, đánh mạnh, tốc chiến tốc thắng. Người Mỹ đánh nhau theo lối nhà giầu và tránh dùng bộ binh. Họ chỉ ưa sử dụng các vũ khí tầm xa và không quân, và dùng đất nước người khác làm băi chiến trường.  Trong khi đó Bắc Kinh c̣n tính lấy thịt đè người, tung hàng triệu quân “đi bộ” vào chiến trường.  Cộng sản Hà Nội  đau và kẹt trong cái thế “trâu ḅ húc nhau, ruồi muỗi chết”. Nếu Bắc Kinh sai Cộng sản Hà Nội tung hàng triệu quân sang đánh Thái Lan th́ toàn thể Việt Nam sẽ thành băi chiến trường nguyên tử!

 

Giá trị “domino” cũng như giá trị chiến đấu của quân đội Cộng sản Việt Nam vào năm 2000 hay 2002  cũng đă khác xa với thời thập niên 1960s và 1970s, và xa hơn nữa nếu ta truy cứu lại lịch sử.

 

Khi quân đội Nhật Bản tiến vào Đông Dương tháng 9 năm 1940 để thực hiện domino đánh chiếm Đông Nam Á vào đầu năm 1942 th́ quân Nhật như tiến vào chỗ không người. Quân đội các nước Anh, Ḥa Lan và Mỹ trú đóng tại Tân Gia Ba, Mă Lai, Nam Dương và Phi Luật Tân.... đă gần như  không có sức kháng cự. Hai chiến hạm  (battleships) nổi danh của Anh là Prince of Wales và Repulse đă trở thành vịt nước cho phi cơ Nhật oanh tạc và đánh ch́m trong vài giờ đồng hồ. 150,000 quân Mỹ và Phi đă giơ tay hàng.  Quân Nhật lúc đó phần lớn đi bộ và đi xe đạp. Chỉ có một số ít xe vận tải với súng ống cổ lỗ sĩ.

 

Ngày nay th́ khác. Vào năm 2002, không ai biết Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ có hỏa lực hùng mạnh tới mức nào?  Ta chỉ lấy chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, không quá 100 giờ mà đại quân Iraq của Saddam Hussein bị đánh tan tành, không c̣n manh giáp. Chủ lực của chiến tranh vùng Vịnh Ba Tư là Đệ Lục Hạm Đội. Trong trận chiến Kosovo và cuộc oanh tạc Nam Tư kéo dài 77 ngày đầu năm 1999, Nam Tư đă phải xin điều đ́nh để được rút khỏi Kosovo.  Trong cả hai trận đánh,  gọi là chiến tranh th́ hơi quá đáng, người lính bộ binh Mỹ hoàn toàn không phải trực tiếp và trực diện chiến đấu.

 

Cộng sản Hà Nội ngày nay đă mất hẳn cái tinh thần “chống Mỹ cứu nước”. Toàn đảng, toàn quân, đă bị hủ hóa, sa đọa, tham những tới mức hết thuốc chữa. Mạnh ai nấy lo, mạnh tên nào kiếm chác được th́ ăn một ḿnh, rồi t́m đường trốn chạy sang Mỹ. Ta có thể nói rằng ở Hà Nội hiện nay, tên nọ ngó ŕnh tên kia. Tên nào cũng chỉ nơm nớp lo bị giết. Tên nào cũng “dé chân chèo” lo t́m đường đào thoát, trốn chạy. Một số lớn xây dựng cơ sở đồn điền (trang trại) xa Hà Nội để t́m nơi ẩn thân. Riêng tài sản bọn chủ đồn điền, địa chủ mới, này có tới 30 tỷ đôla và khoảng 5 triệu héc ta đất đai.  Những tên hưu trí như Mai Chí Thọ th́ t́m cách ở ngay Saigon, xa lửa để khỏi bị rát mặt. T́nh trạng chia rẽ, phân hóa, mạnh ai nấy lo thân,  như vậy th́ đánh đấm ǵ được ai, mà người Mỹ phải nể sợ, cầu thân?

 

Về nhân sự th́ hầu như không có bất cứ một tên Cộng sản, quốc doanh hay c̣ mồi hải ngoại nào có đủ tầm vóc hay tŕnh độ để nói chuyện thân mật với người Mỹ. Hầu như không có một chính trị gia thân Cộng nào có đủ tŕnh độ tiếng Anh và tư cách để nói chuyện với quyền lực Hoa Kỳ. Cũng chẳng ai biết quyền lực Hoa Kỳ nằm ở đâu, trong tay người nào, th́ làm sao nói chuyện?

 

       Như vậy, ta có thể tin rằng trong giai đoạn ngay trước mắt, trong vài năm tới đây, chưa có hiểm họa Trung Cộng đánh chiếm Việt Nam để làm domino tiến chiếm Á Châu. Việt Cộng th́ chẳng có bụng dạ nào, cũng chẳng có người, chẳng có tiền bạc hay súng đạn, để tiến đánh Thái Lan.  Hoa Kỳ không cần phải “vội vă  vào Việt Nam. Vấn đề  ngăn chận Trung Cộng chưa cần thiết trong khi Bắc Kinh chưa nhúc nhích và c̣n đang giao hảo thân thiện với tất cả thế giới.  Vả lại chiến tranh giữa hai cường quốc nguyên tử rất khó xẩy ra khi cả hai bên c̣n dè dặt và tự chế. Một  vấn đề khác nữa là trong kỷ nguyên điện tử và thông tin và sự đề cao cảnh giác, người ta không thể, hay là rất khó tấn công bất ngờ. 

 

Yếu tố bất ngờ vốn là yếu tố tất thắng trong nhiều cuộc tấn công. Ngày nay, thật khó mà tấn công bất ngờ.  Ta thử tưởng tượng nếu đại hạm đội Hoa Kỳ với hơn 10 đại chiến hạm “biết trước” cuộc tấn công Trân Châu Cảng ngày 7/12/1941, và dàn trận “chào đón” hạm đội Nhật từ xa, c̣n cách Hạ Uy Di vài trăm hải lư?  Trận Trân Châu Cảng  (Pearl Harbor) sẽ không xẩy ra. Nhật Bản sẽ thua một trận đánh nhưng c̣n nguyên vẹn cho đến khi chế được bom nguyên tử để lại tấn công nữa!

 

Với suy nghĩ siêu chiến lược, người Mỹ đă biết trước cuộc tấn công nhưng để cho quân Nhật đánh và thắng với yếu tố bất ngờ. Hoa Kỳ cần kích thích ḷng yêu nước của toàn dân Mỹ và tuyên chiến với Nhật. Người Mỹ cần phải có chiến tranh để đánh cho Nhật và Đức tan tành, không c̣n manh giáp, trước khi Đức và Nhật có khả năng chế tạo vũ khí nguyên tử. Ngay sau khi Nhật “thắng” trận Trân Châu Cảng  th́ 3 ngày sau, như đổ thêm dầu vào lửa,  Hitler tuyên chiến với Hoa Kỳ! Thế là cả nước Mỹ gồng ḿnh sản xuất cho chiến tranh. Kết quả là Đức và Nhật đă thảm bại và “ngoan ngoăn” cho đến ngày nay.  

 

Vào năm 2002, Việt Cộng không c̣n con bài tẩy nào để nói chuyện hay mặc cả với Mỹ ngoài vấn đề tù binh Mỹ c̣n sống. Tuy nhiên Việt Cộng vẫn chối bai bải là không c̣n giam giữ người nào.  Do đó, các nhân vật Mỹ thấy cần phải nói thẳng vào mặt Cộng sản Hà Nội rằng “Các anh chẳng c̣n ǵ để nói chuyện với chúng tôi!” Hiện nay Cộng sản Hà nội chẳng biết làm cách nào để đi đêm hay năn nỉ với Mỹ. Nói ǵ đến ngoại giao cù cưa, cù nhầy, kéo dài thời gian kiểu Lê Đức Thọ?

 

2. Cộng sản Hà Nội không có khả năng chống xâm lăng phương Bắc.

 

Trong lịch sử Việt Nam, mỗi lần đánh bại quân xâm lăng từ phương Bắc, tổ tiên người Việt đă có sẵn một yếu tố toàn dân đoàn kết chống Tầu! Sau đó mới đến vấn đề chiến lược và động viên toàn thể nhân dân chống giặc.

Ngày nay th́ khác. Cộng sản Hà Nội đă trở thành một chuột ngày, chỉ biết ăn cướp ngày, đă quá no nê v́ tham nhũng ăn cắp của dân. Cán bộ Cộng sản đă trở thành “địa chủ đỏ”, “tư bản đỏ” với hơn 100,000 đồn điền (plantations) trồng trọt khoảng 5 triệu héc ta, và hàng ngàn triệu đôla gửi tại các ngân hàng ngoại quốc. Bọn “chó ngao Cộng sản Hà Nội” chỉ muốn ôm tiền trốn chạy, chứ không c̣n bụng dạ nào chống Tầu.  Cộng sản Hà Nội không thể có cái thế nhân dân đoàn kết chống xâm lăng là do ḷng dân cả nước căm thù chúng đến cùng cực.  Cái thế mạnh Cộng sản của thập niên 1960s với sự ủng hộ của Liên Xô và Trung Quốc cũng không c̣n nữa. Ngày nay, Bắc Kinh “nắm chặt cổ” bọn lănh đạo Cộng sản Hà Nội không cho cục cựa, với ư đồ biến Việt Nam thành một thuộc tỉnh phía Nam của Trung Hoa.

 

Không những thế nhân sự Cộng sản Hà Nội toàn một ngu dốt, không hiểu biết ǵ về chính trị và chiến lược quốc tế.  Ông David Marr nói “Hà Nội vẫn quen thói ngoại giao thương thuyết “cù nhầy, cù cưa” kéo dài theo kiểu Lê Đức Thọ...” không hợp thời nữa quả là đúng. Cộng sản Hà Nội không thể ngờ rằng trong hơn 10 năm qua, người Mỹ đă, theo kiểu gậy ông đập lưng ông, lợi dụng sự cù cưa cù nhầy của chúng để kéo dài thương thuyết, mà không phải cho qui chế tối huệ quốc, trong khi vẫn cứu được khoảng nửa triệu người Việt Nam, tinh hoa của nước Việt, mang sang Hoa Kỳ, mà không tốn tiền.       

Một sự suy nghĩ rùng rợn về chiến lược khi thấy rằng Mỹ đă bốc hết những người mà họ muốn mang đi Mỹ. Việt Nam đă hoàn toàn mở rộng để thành băi chiến trường... nguyên tử nhằm tiêu diệt cả hai đạo quân khổng lồ của Việt Cộng và Trung Cộng. 

 

Cộng sản   Nội cũng không thể ngờ rằng chính cái bánh vẽ liên minh quân sự và thuê mướn Vịnh Cam Ranh đă được người Mỹ xử dụng để Bắc Kinh tiêu diệt hết những thành phần sáng giá lănh đạo Cộng sản Việt Nam, từ Phạm Hùng năm 1990 đến Đào Duy Tùng, Trần văn Trà, Lê Mai, Nguyễn đ́nh Tứ năm 1996, và hàng trăm cán bộ cấp cao khác. Sự trớ trêu là chính đương kim tổng bí thư  khả Phiêu là đao phủ thủ của Bắc Kinh trong sự tàn sát này. Sự đoàn kết nội bộ, hay là sức mạnh cố hữu của Cộng sản Hà Nội, đă tan ră hoàn toàn.

 

Hiện nay, Cộng sản Hà Nội đang ở trong cái cảnh thù trong giặc ngoài, bị Bắc Kinh chèn ép ở trên đầu, trong khi toàn dân Việt Nam sôi sục căm thù, chỉ đợi dịp vùng lên tiêu diệt bè lũ Cộng sản và giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Quốc Doanh.  Nội bộ Cộng sản th́ không c̣n ai tin ai. Chẳng ai có thể ra lệnh cho ai. Và mạnh ai nấy lo giấu giếm của cải, cho con cháu chạy ra nước ngoài trước, rồi liệu kiếm đường hưu trí và chuồn.

 

Đến cuối năm 1999,  th́ người Mỹ “thôi hẳn”, không muốn thương thuyếùt hay nói chuyện ǵ thêm nữa. Nói chuyện thương thuyết kiểu Lê Đức Thọ th́ nói làm ǵ cho mệt? Đă nhiều lần, người Mỹ nhắc đi nhắc lại rằng không bao giờ mở lại thương thuyết về hiệp định Thương Mại nữa. Chấm hết.

Khi ông David Marr nói “Hà Nội đă phát triển tập quán thương thuyết kiểu Lê đức Thọ thời chiến tranh, làm đối thủ mệt mỏi, nhưng không hữu hiệu trong t́nh h́nh hiện nay....” th́ ta thấy ngay sự sơ hở chiến lược của Cộng sản Hà Nội trong khoảng 15 năm qua.

Ngay từ năm 1987, Tổng Thống Liên Xô Gorbachev đă biểu Hà Nội không nên trông cậy vào viện trợ và trợ giúp từ Liên Xô nữa. Vậy liệu mà chạy theo Mỹ, kết thân với Mỹ để có đồng minh mới, để giữ thăng bằng cán cân lực lượng trong khi đối phó với Bắc Kinh.  Người Mỹ thời đó c̣n có nhiều thiện cảm với Cộng sản Hà Nội, nhất là chưa có một người quốc gia nào sáng giá và quan trọng?,,, hơn Cộng sản Hà Nội.  Đáng lẽ CSHN phải nắm ngay lấy cơ hội tuớng Vessey đến Hà Nội, giao trả toàn bộ tù binh Mỹ trong sự bí mật và khi đó Trung Quốc chưa kịp can thiệp.

 

Đến năm 1990, thủ tướng Phạm Hùng bị Bắc Kinh đầu độc chết th́ người Mỹ chưng hửng. Bắc Kinh bắt đầu đẩy Lê Khả Phiêu từ dưới lên trên để nắm quyền hành quan trọng nhất  Tổng Cục Chính Trị và Công an.  Phe Cộng sản người Việt  kể cả phe miền Nam như Mai Chí Thọ, Đào Duy Tùng, Vơ văn Kiệt đều lúng túng, không biết đi với Mỹ bằng cách nào? Cũng bởi lư do tập thể họp hành và quyết định nên không một cá nhân Cộng sản nào có đủ tư cách nói chuyện đi đêm với Mỹ.

 

Vấn đề ngoại giao đi đêm và mật đàm vô cùng quan trọng. Ta có thể lấy thí dụ ông Kissinger đă đến Bắc Kinh qua ngả Karachi, Hồi Quốc, để mật đàm và ngay trong năm 1971, Mỹ đă đi đến nhiều sự thỏa thuận với Trung Cộng như tháo khoán cho phép du lịch Trung Cộng, ủng hộ Bắc Kinh vào Liên Hiệp Quốc, nắm một ghế quan trọng trong Hội đồng Bảo An và đuổi Đài Loan ra ngoài Liên Hiệp Quốc cho đến ngày nay. Những thỏa thuận tối mật với Bắc Kinh đă cho phép Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam, lừa Việt Cộng vào chiếm miền Nam để chận đứng domino với Trung Cộng chuẩn bị tấn công từ phía Lạng Sơn..... Khoảng năm 1994, chủ tịch PLO Arafat cũng đă mật đàm với Do Thái tại Na Uy dưới sự trung gian ḥa giải của Hoa Kỳ và Bắc Âu trong 2 năm liền mà hầu như không ai biết.

 

Người Mỹ hiểu rằng bất cứ chuyện ǵ họ thảo luận với Hà Nội, đều bị Bắc Kinh nghe rơ hết.  Do đó họ không cần giấu giếm. Trái lại họ công khai hóa nhiều thứ, dùng tin thật làm phản tin (disinformation),  để đưa luôn cả Bắc Kinh vào bẫy. 

 

Ngày 1 tháng 6, 1991, Ngũ Giác Đài quyết định bỏ Subic Bay, căn cứ hải quân Phi Luật Tân, nhưng cũng là căn cứ tiếp liệu và điều hành Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ. Hà Nội mừng rơn, yến chí lớn là Mỹ đă quyết định thuê Vịnh Cam Ranh. Bắc Kinh suy nghĩ khác hơn. Bắc Kinh nghĩ rằng sẽ ngăn chận Hà Nội không cho Mỹ thuê Vịnh Cam Ranh để Đệ Thất Hạm Đội không có nơi trú đóng. Trong khi đó th́ Bắc Kinh sẽ tung hoành ở biển Đông và khống chế vùng quần đảo Trường Sa. 

Khi nên th́ Trời cũng chiều người. Ngày 9 tháng 6, 1991, núi lửa Pinatubo của Phi phát nổ dữ dội. Tro bụi bay ngập vùng trời Đông Nam Á. Ở Saigon cũng bị tro bụi núi lửa. Thế  Mỹ phải bỏ luôn cả căn cứ không quân Clark Field Airbase, bất khả sử dụng v́ tro bụi tràn ngập.

 

Khi Bắc Kinh bắt đầu hung hăng khoe móng khoe vuốt với thái độ trịch thượng ở biển Nam Hải th́ nhiều nước Á Châu sợ hăi. Đài Loan, Nam Dương, Thái Lan, Tân Gia Ba.... đều lo sắm sửa vũ khí tối tân của... Mỹ! Thị trường vũ khí Á Châu trở nên sôi động hơn bao giờ hết.

 

Nhưng không mấy người, nhất là Việt Cộng và Bắc Kinh, hiểu rằng Hoa Kỳ đă tới giai đoạn không cần phải dùng các căn cứ quân sự hải ngoại để đóng quân thường trực. Duy tŕ một căn cứ khổng lồ ở hải ngoại rất tốn tiền và gây ra nhiều sự ỷ lại, va chạm với dân địa phương. Hỏa tiễn nguyên tử chiến lược có thể tiêu diệt bất cứ căn cứ quân sự nào trong mấy phút. Vấn đề pḥng thủ một căn cứ quân sự, luôn cả chính quyền và quốc gia “chủ đất” lại càng khó khăn và tốn kém hơn. Người Mỹ chẳng thích thú ǵ khi phải ủng hộ tổng thống Marcos, tham nhũng và tàn ác loại số một, của Phi Luật Tân trong mấy  chục năm.

 

Người Mỹ hiểu rằng nếu quân đội bộ chiến Mỹ không có mặt ở lục địa Á châu (Việt Nam) th́ tránh được nhiều sự va chạm, đụng độ và vấn đề thể diện, và nhất là tiết kiệm được nhiều tỷ đôla mỗi năm. Ngày nay, những sự đe dọa quân sự hay xâm lăng đă giảm nhiều và đă thu gọn lại về phía Trung Quốc.  Tuy chiến lược domino là yếu tố ngăn chận Trung Cộng  tiến quân domino với nhiều triệu quân Việt Cộng là một ẩn số bí mật của các chiến lược gia Hoa Kỳ.

 

Cộng sản Hà Nội đă hoàn toàn nhầm lẫn chiến lược cả quân sự lẫn ngoại giao, khi thương thuyết kiểu cù cưa  Đức Thọ trong hơn 15 năm qua.  Cộng sản Hà Nội tưởng rằng Cam Ranh vẫn c̣n có giá trị chiến lược quân sự, và là một nơi người Mỹ thèm muốn. Cộng sản không ngờ rằng người Mỹ lộ vẻ thèm muốn, th́ chỉ là kế lừa. Ta c̣n nhớ ngày 15 tháng 1, 1994, trước khi công bố băi bỏ cấm vận (ngày 3/2/1994), Đô đốc Charles Larson, tư lệnh quân lực Mỹ Thái B́nh Dương, đă đến Hà Nội và tỏ vẻ thích thú, công khai  mong muốn được dùng Vịnh Cam Ranh là căn cứ cho Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ. Rồi đến 10 tháng sau, tháng 10, 1994, vị kế nhiệm của ông Larson, Đô đốc Richard Macke, cũng đến Hà Nội nói chuyện thân mật với Vơ Văn Kiệt, và cũng công khai lộ vẻ thích thú “muốn” có vịnh Cam Ranh cho hải quân Mỹ xử dụng. 

 

Cái tài t́nh của người Mỹ là họ vẽ bánh vẽ rất khéo, rất không tốn tiền, cũng không cam kết ǵ cả, mà làm cho Cộng sản Hà Nội tưởng thật, tưởng bở, và yên chí rằng Mỹ mong muốn vào Cam Ranh lắm lắm. Cộng sản Hà Nội  thương thuyết cù cưa, làm giá cao, ra giá thật cao,  để rồi không đi đến đâu cả.  Và đó là cái chết cho chúng sau này.

 

Trong một buổi thuyết tŕnh về Nhân quyền tại Việt Nam (Human Rights Caucus on Vietnam) của Quốc Hội Hoa Kỳ ngày 29/3/2000, Dân biểu Loretta Sanchez có hỏi ư kiến các đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hải ngoại tại Hoa Kỳ (Pháp sư Thích Giác Đức kiêm nhiệm luôn Giáo chủ Phật Giáo Đại Chúng), Giáo hội Phật Giáo Ḥa Hảo Hải Ngoại, Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ (Nguyễn Mậu Trinh) và Liên Minh Việt Nam Tự Do (Nguyễn Trọng Đức), về vấn đề  ép buộc Cộng sản Hà Nội phải thực thi nhân quyền để đổi lấy viện trợ của Ngân Hàng Thế Giới.  Các vị đại diện đă ủng hộ mạnh mẽ biện pháp này.

 

Ta có thể nh́n thấy rằng vấn đề Việt Nam c̣n đang được bàn thảo ở cấp thấp nhất giữa vài vị Dân Biểu Hoa Kỳ thuộc vùng quận Cam và mấy tên chính trị quốc doanh, c̣ mồi thuộc vào loại “đại sứ quốc doanh bán chính thức” của Cộng sản Hà Nội.. Ta cũng thấy chính trị Hoa Kỳ quả là khó hiểu và rất khó phẩm b́nh. Điều khôi hài là mấy tên chó săn c̣ mồi quốc doanh này tưởng rằng được “nói chuyện” như vậy, sẽ “áp lực” với Mỹ

 

Trong cuộc Hội thảo “Trong Sáng Chính quyền là Lựa Chọn Duy Nhất Để Việt Nam Hội Nhập Vào Cộng đồng Thế Giới”, họp ngày 21/3/2000, Dân biểu Smith nói “Hoa Kỳ cần phải học bài học hợp tác quân sự với Nam Dương thời TT Suharto.” Dân Biểu Smith ám chỉ là Hoa Kỳ đă huấn luyện quân sự cho một chế độ độc tài để rồi chế độ này đă lạm dụng vũ lực để đàn áp dân chúng nổi dậy đ̣i tự do dân chủ ở Nam Dương và đ̣i độc lập tại Đông Timor trong những năm 1996- 1999.

 

Đô Đốc Dennis Blair, Tư Lệnh Quân Lực Hoa Kỳ tại Thái B́nh Dương, trước đó đă chỉ trích quân đội Nam Dương về những vi phạm nhân quyền và đàn áp nhân dân khi viếng thăm Jakarta,  thủ đô Nam Dương. Đô Đốc Blair nói rằng theo dự đoán của ông th́ c̣n lâu mới có thể tái lập sự hợp tác quân sự giữa Nam Dương và Hoa Kỳ, đă bị cắt đứt khi Nam Dương cho phép quân đội đàn áp tàn bạo nhân dân Đông Timor vào tháng 8, 1999.

 

Đồng  thời, có tin “Úc sửa luật, tăng quân trừ bị, công khai làm “sen đầm”, giữ trật tự an ninh vùng Đông Nam Á Châu.” Sau khi thành công trong việc tái lập trật tự tại Đông Timor, quân đội Úc  đă trực tiếp dẹp loạn ở New Guinea và Mă Lai, và chính quyền Úc hiện đang gấp rút tăng cường quân lực để sẵn sàng chiến đầu tại nước ngoài. Úc đang cho sửa soạn huấn luyện và trang bị cho quân trừ bị thành thục để có thể đứng cạnh  quân chính qui  Úc chiến đấu ở ngoại quốc.

 

         Vấn đề Úc có làm “sen đầm” bảo vệ an ninh Đông Nam Á “nổi” hay không, th́ xin miễn phẩm b́nh. Ta có thể thấy Úc đang muốn điền vào sự trống  trải quân lực vùng Đông Nam Á trong khi quân lực  Cộng sản Hà Nội trở thành lính buôn lậu, làm đồn điền và sản xuất quốc doanh, quân doanh. 

 

Ngày 9/4/2000, tại Hà Nội, tướng Vơ Nguyên Giáp tuyên bố “Hoa Kỳ có nghĩa vụ tái thiết Việt Nam và chủ động b́nh thường hóa các quan hệ với Việt Nam. Chúng tôi có thể gạt bỏ quá khứ nhưng không thể quên hết. Trong khi chúng tôi giúp sức t́m quân nhân Mỹ mất tích, Hoa Kỳ cũng phải trợ lực Việt Nam khắc phục những hậu quả cực kỳ to lớn của chiến tranh. Việt Nam vẫn cần phải duy tŕ bản sắc quốc gia và chủ nghĩa xă hội trong khi cải tổ và hội nhập với Cộng đồng Quốc tế. Chúng ta cần đẩy sâu hơn cải tổ để cho mọi người tiếp tục làm giầu trong định hướng xă hội chủ nghĩa.”

Thật là thê thảm cho Cộng sản “đại thắng” năm 1975 để rồi lại phải cho chính “anh hùng” số Một của cộng sản ăn nói cái lối ăn mày Cộng sản, vừa muốn xin tiền Mỹ lại vừa muốn bám chặt lấy cái gọi là “định hướng xă hội chủ nghĩa”.  Người Việt gọi đây là cái lối “ ăn mày cha” của những tên vừa ngu lại vừa hèn, mà lại không biết thân. Mỹ có khinh cũng là phải thôi. 

 

Ai mà không biết rằng Cộng sản đang giấu tù binh Mỹ? Vấn đề “t́m” tù binh và đào xới khắp nơi để chứng tỏ là Cộng sản c̣n giấu người c̣n sống, c̣n trên 2,000 tù binh Mỹ mất tích! Nếu chết th́ phải c̣n xác, c̣n xương chứ? Mỗi lần một tù binh nhẩy dù xuống đất,  cả ngàn du kích, bộ đội bao vây bắt sống, th́ làm sao “mất tích”?

 

C̣n vấn đề “làm giầu” theo định hướng xă hội chủ nghĩa... th́ có ai cấm Cộng sản làm giầu?  Cộng sản làm giầu theo lối ăn cướp, chứ có bao giờ làm giầu theo định hướng xă hội chủ nghĩa? “Đại tướng” Giáp của quân đội Cộng sản mà ăn nói ngu như chó. Nếu cả bọn đầu năo Cộng sản có bị giết chết, đập chết như một chó dại, chó điên, th́ cũng là đúng thôi. Người Mỹ “không bao giờ” phải có “nghĩa vụ” giúp đỡ Cộng sản! Nếu Cộng sản có chết th́ là điều đáng mừng cho 80 triệu người Việt và cả nước Mỹ.

 

Biết đâu sẽ có ngày người Việt Nam sẽ gắn huân chương cao quư nhất nước  cho các quân kỳ Mỹ diễn hành tại Hà Nội, để tỏ ḷng biết ơn quân đội Hoa Kỳ và Đồng Minh đă từng giúp họ chiến đấu chống Cộng trong thập niên 1960s?  Thượng Nghị Sĩ John McCain đă nói khi đến thăm Cộng đồng Việt Nam tại Bolsa, quận Cam, ngày 1 tháng 3, 2000:

 “Các bạn sẽ xây dựng tượng đài kỷ niệm chiến sĩ Hoa kỳ và Việt Nam Cộng Ḥa ngay tại Saigon!”

 

 Hồi đầu thập niên 1970s, Lê Đức Thọ không hiểu chiến lược của người Mỹ, cứ nằng nặc đ̣i Mỹ phải rút. Thọ không ngờ rằng Mỹ đang muốn rút và chỉ sợ không rút nổi. Nay được Thọ đ̣i điều kiện tiên quyết là phải rút quân Mỹ trước, th́ c̣n ǵ tốt đẹp hơn cho Mỹ?  Bọn sư hổ mang quốc doanh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng hăng hái đuổi Mỹ,  rước Cộng sản vào chiếm miền Nam. 

 

Người Mỹ không lạ ǵ đă tâm của Thọ và đồng bọn Cộng sản Hà Nội. Chúng tưởng rằng Mỹ cần rút lui hay là bỏ chạy để nuốt trọn miền Nam rồi sau đó tiến đánh Thái Lan, Mă Lai, Tân Gia Ba, thực hiện hoạt động làm chó săn cho Liên Xô.  Thọ không ngờ rằng Mỹ đă đi đêm với Trung Cộng và Bắc Kinh đă bán đứng Cộng sản Việt Nam. Ta đă thấy vấn đề Thọ và Cộng sản Hà Nội lao vào cái bẫy sập miền Nam năm 1975 để rồi không thể tiến đánh Thái Lan. Sau đó th́ cán bộ đảng viên trở thành một tham nhũng ăn cắp, cướp ngày, hủ hóa, suy thoái đến mức tan tành cả đảng, cả chế độ.

 

Đă 10 năm qua, ChuSa không bao giờ b́nh phẩm sự dại dột ngu dốt về chiến lược quân sự hay ngoại giao với Mỹ của toàn đảng Cộng sản Hà Nội. Chúng ngu dốt th́ mặc kệ chúng, cho chúng chết sớm. Dậy khôn chúng làm chi?  Việc ǵ phải dậy chó gặm xương?  Cộng sản càng dại dột bao nhiêu th́ sẽ thất bại và mau chết bấy nhiêu. Dân tộc Việt Nam sẽ có dịp thấy ngày Cộng sản bị tiêu diệt. Chúng  sẽ bị giết chết hết không có đất chôn.

 

Ngày nay, gió chính trị, chiến lược đă đổi chiều. Người Mỹ thấy chúng quá ngu nên phải nói huỵch toẹt vào mặt Cộng sản Hà Nội rằng chúng chỉ làm chó săn tay sai cho Bắc Kinh, và chẳng làm nổi tṛ trống ǵ!  Đă đến lúc phải cho bè Cộng sản Hà Nội biết rằng chúng sắp chết đến nơi. Chúng phải tắm trong máu của chúng. Kế hoạch trốn chạy vào các chùa quốc doanh của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Ấn Quang, Vạn Hạnh, Từ Đàm và trong các đồn điền để làm chiến khu “bỏ túi” đă lộ tẩy. ChuSa khẳng định rằng không bỏ sót một tên Cộng sản nào từ cấp huyện ủy trở lên đến Trung Ương Đảng, bộ Chính Trị.  Dù cho chúng đào lỗ dưới đất để trốn cũng không thoát chết. 

                                                                                                 

3. Chiến lược của Hoa Kỳ đă thay đổi vào năm 2002

 

Ngày 3 tháng 2, cũng là ngày kỷ niệm thành lập đảng Cộng sản Đông Dương năm 1930. Người Mỹ hiểu tâm lư Cộng sản thích ăn mừng những ngày lễ và kỷ niệm lớn, nên họ làm cho chúng “khoái” và tin tưởng vào thiện chí của Hoa Kỳ. Điều khôi hài là Cộng sản muốn tin tưởng sự thành thật của người khác, nhưng chính bản thân chúng chỉ dối trá, lừa gạt tất cả mọi người. “Trời” cũng trớ trêu, khiến cho Hồ chí Minh chết đúng ngày lễ kỷ niệm lớn 2 tháng 9, 1969, và Phạm văn Đồng chết lúc nửa đêm rạng sáng ngày 30 tháng 4, năm 2000.

 

Tuần “trăng mật” này vừa là giả vừa là thật, v́ lẽ trong giao tế, ngoại giao quốc tế, không có ǵ là hoàn toàn thành thật như t́nh bạn, t́nh người hoặc ái t́nh. Không bao giờ có chuyện trung thành, chung t́nh với nhau cho đến chết. Nếu có chết th́ chỉ có một bên chết, c̣n bên kia vỗ tay cười. Giao tế quốc tế tàn bạo là ở chỗ đó.

 

Trong 10 năm qua, v́ vấn đề người Mỹ mất tích (MIA’s) mà người Mỹ biết chắc là Hà Nội vẫn c̣n giữ để làm con tin, trao đổi, mà chính quyền Hoa Kỳ phải ngọt nhạt với Cộng sản Hà Nội. Ngoài người Mỹ MIA’s c̣n mấy trăm ngàn sĩ quan và dân chính Việt Nam Cộng Ḥa đang bị Việt Cộng cầm tù trong các trại học tập cải tạo với ư định cho chết rục xương trong tù.

 

Người Mỹ không thể quá lộ liễu rằng chỉ cần cứu người. Như vậy sẽ phải trả giá và có khi rất đắt và kéo dài thời gian quá lâu. Cộng sản giỏi về ngoại giao cù cưa v́ đó là “truyền thống ngoại giao” do Lê đức Thọ để lại.  Do đó người Mỹ phải làm bộ “thân” Cộng sản Hà Nội, muốn “nhờ” Cộng sản Hà Nội ngăn chận (be bờ - contain) Trung Quốc và nhất là muốn thuê mướn Vịnh Cam Ranh. Người Mỹ cũng cẩn thận. Họ ra vẻ không chú ư đến đám người Việt tị nạn Cộng sản tại Hoa Kỳ. Họ không cho lập chính phủ lưu vong người quốc gia, và nhất là tỏ vẻ không ủng hộ bất cứ hoạt động kháng chiến chống cộng nào.

 

Chính quyền Hoa Kỳ không đặt nặng vấn đề được tiếng thắng trận hay mang tiếng thua trận. Họ cần phải cứu người. Cứu người Mỹ v́ đó là trách nhiệm và bổn phận của các chính quyền Hoa Kỳ đối với những chiến sĩ đă hi sinh v́ tổ quốc. Cứu người Việt v́ những người này đều là đồng minh sát cánh chiến đấu với người Mỹ. Nhưng điểm quan trọng hơn hết là những người này hay là con cái họ, đều là tinh hoa của nước Việt Nam. Nếu đặt vấn đề cứu nước Việt Nam th́ phải cứu người trước đă. Nếu chỉ nhằm cứu nước mà quên người th́ cũng chẳng cứu nổi cái ǵ hết. Những gia đ́nh được đi Mỹ theo diện nhân đạo HO, khoảng 480,000 người trong 15 năm từ 1984 đến 1999, và khoảng 500,000 người di tản, vượt biển, thuyềụn nhân đă mang theo những thiếu niên, trẻ nhỏ vào Hoa Kỳ. Đây chính là những chất “xám” (gray matter) vô cùng quan trọng cho vấn đề xây dựng một nước Việt Nam mới sau khi tiêu diệt Cộng sản.

Đây cũng là một thứ “siêu chiến lược” để cứu “tinh hoa” của dân tộc Việt Nam.  Một số lớn những tinh hoa này đă trở thành người Mỹ với nhiều đóng góp đáng kể cho xă hội văn minh Hoa Kỳ. Một số lớn sẽ trở về tiêu diệt Cộng sản,  giải phóng Việt Nam.  Một số lớn khác sẽ trở về Việt Nam để xây dựng một nước Việt Nam hùng mạnh, không c̣n Cộng sản, và sẽ trở thành một cường quốc, bảo đảm sự quân b́nh quân sự và chiến lược tại Á châu. Nếu nói rằng một nước Việt Nam “cường quốc” trong tương lai sẽ mang lại ḥa b́nh trường cửu với văn minh tinh thần cho toàn thể nhân loại, không phải là điều quá đáng.

 

Ngày 3 tháng 5, 2000, Hạ Viện Hoa Kỳ đă thông qua nghị quyết số 295 do Dân Biểu Rohrabacher (quận Cam) đệ tŕnh, với 415 phiếu thuận và 3 phiếu chống. Nghị quyết đ̣i hỏi Cộng sản phải bỏ điều 4 Hiến Pháp. Nghị quyết nhắc lại: Trong cuộc chiến tranh Đông Dương (kỳ 2) đă có khoảng 58,000 quân nhân Hoa Kỳ hi sinh và hơn 300,000 người khác đă biỉ thương trong việc bảo vệ tự do cho dân chúng Việt Nam và vùng Á Châu-Thái B́nh Dương. Ngoài ra, cũng có khoảng 270,350 quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa đă hi sinh và 570,600 người bị thương trước các cuộc tấn công và giao chiến sau cùng vào năm 1975.

 

Sự vinh danh này tuy có vẻ muộn màng nhưng đă chứng tỏ chính sách và chiến lược của Hoa Kỳ đă thay đổi vào năm 2000: người Mỹ đă quay lưng lại Cộng sản Hà Nội! Ta c̣n nhớ năm 1975, Tổng Thống Gerald Ford tuyên bố sau khi mất miền Nam: “Chúng ta nên quay lưng lại (quên) Việt Nam (Cộng Ḥa) và hướng về tương lai!”

Lịch sử là một cái ǵ lạ lùng. Tuy con người có vẻ làm nên lịch sử nhưng dù muốn hay không, lịch sử vẫn đưa đẩy người Mỹ trở lại Việt Nam dù người Mỹ không muốn. Dù Cộng sản không muốn chết, cũng vẫn phải chết. Việt Nam phải được trường tồn. Dân tộc Việt Nam phải tiêu diệt Cộng sản để sống tự do!

 

Về điểm (Hoa Kỳ) cứu người th́ ông McCain đă nói rất rơ, tuy không nói là “cứu”: “Tôi nghĩ họ (CS) đă mất hàng triệu người tài giỏi nhất phải bỏ nước ra đi bằng thuyền, hàng ngàn người bị hành quyết và hàng trăm ngàn người bị lùa vào các trại cải tạo”. Ông McCain không cần nhắc đến hơn nửa triệu người ra đi chính thức theo diện HO và bảo lănh gia đ́nh. Ông cũng không cần nói rằng hầu hết “chất xám” quư báu Việt Nam đang ngụ cư tại Hoa Kỳ. 

                                                                            

4. Tổng Cục Phản Gián và Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tổ chức đoàn

ngũ hóa người Việt hải ngoại để buộc Hoa Kỳ phải tuân theo mọi điều kiện và yêu cầu của chúng?

 

Cộng sản quá ngu dốt khi chúng tính “mời” những người Việt Nam được đào tạo tại Hoa Kỳ, về nước làm việc nô lệ không công cho chúng. Không ai dại ǵ bỏ lương cao và đời sống Hoa Kỳ để về nước ăn lương cán bộ. Người Mỹ gốc Việt đầu tiên là Nguyễn Xuân Oánh đă thích thú ở lại Việt Nam với Cộng sản năm 1975 để mang tài học ra giúp nước. Ngày nay, ông Oánh vẫn c̣n ngồi chơi sơi nước trong sự ṃn mỏi của tuổi già ngoài 70. 

 

Nhưng  Cộng sản không hẳn chịu thua ông McCain và Hoa kỳ trong sự nhục nhă.  Chúng bắt đầu mở một chiến dịch quy mô, cấp tốc để “nhuộm đỏ” người Việt hải ngoại, để họ trở thành công cụ của chúng gây chiến tranh “đen” ngay tại nước Mỹ.  Đây cũng là một sự báo thù trả đũa vấn đề người Mỹ không cho Cộng sản Hà Nội những ǵ chúng muốn.

Hiện nay Cộng sản đă nắm hầu hết truyền thông báo chí, phát thanh để chủ động dư luận có lợi cho Cộng sản và tiêu diệt hẳn mọi dư luận chống Cộng. Tại các cơ sở truyền thông, phát thanh của người Mỹ th́ chúng cài cán bộ bồi bút Cộng sản, khiến những cơ sở này hoạt động cho các thông tin c̣ mồi, thông tin quốc doanh của Tổng Cục Phản Gián và Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (quốc doanh) (Unified Buddhist Church) trong nước và hải ngoại tại Hoa Kỳ.

 

Các chùa chiền ở Mỹ và các cơ sở chuyển tiền đều trở thành tổ chức kinh tài, ủi tiền. Các chùa quốc doanh phải đóng cả triệu đôla mỗi năm cho Tổng Cục Phản Gián. Các chùa quốc doanh được hưởng qui chế “miễn thuế” v́ khai là “bất vụ lợi” (non-profit) nên cũng là nơi trốn thuế rất tốt cho cán bộ Cộng sản.  Các chùa chiền của GHPGVNTN cũng trở thành những ổ giao liên, buôn lậu ma túy, chứa chấp cán bộ Cộng sản ở lậu, bảo lănh cán bộ cộng sản (giả sư) du nhập Hoa Kỳ, chứa chấp băng đảng và hàng hóa buôn lậu, ma túy, súng đạn.... Các chùa chiền của GHPGVNTN đă trở thành một thứ xă hội đen, kinh tài hàng trăm triệu đôla không đóng thuế, và với tính cách tôn giáo đă gần như đứng hẳn ngoài ṿng pháp luật Hoa Kỳ! 

 

Cộng sản sẽ “đoàn ngũ hóa” (regimentation) mọi tầng lớp người Việt, nhất là giới trẻ, trong các hội đoàn tổ chức của chúng trong một thời gian thật ngắn.  Những tổ chức này là những mạng lưới nhện bao trùm tất cả các cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Những danh từ rất kêu, rất “Phật giáo, đạo đức hiền lành  được xử dụng để đánh lừa mọi người,  để che đậy mục đích chính là đoàn ngũ hóa, lợi dụng mọi người trở thành công cụ cho mọi hoạt động Cộng sản công an trị  hay Phật giáo công an trị.  

 

Đó là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất  hải ngoại tại Hoa Kỳ (the Unified Buddhist Church of America with many satellite churches and organizations) với các tổ chức ngoại vi như Gia Đ́nh Phật Tử để nắm giữ đoàn ngũ hóa con em gia đ́nh các Phật tử,  Tổng hội Cư Sĩ để nắm giữ những Phật tử  lớn tuổi, Hội Tu Niệm để đoàn ngũ hóa những người già, bậc huynh trưởng trong các gia đ́nh,  các trường học giáo lư tổ chức trong chùa để nhồi sọ những sự giáo dục không nhất thiết phải là giáo lư Phật giáo như đề cao gương các “thánh tử đạo”, tự thiêu, liệt sĩ, anh hùng... nhằm vào sự tranh đấu cuồng tín hơn là sự tu hành theo Phật giáo.... Ngoài ra c̣n những đội thanh niên (vũ trang chiến đấu) như Tăng Đoàn Bảo Vệ Chánh Pháp....

 

GHPGVNTN có thể được coi là một cái “đầu rắn độc  (The Unified Buddhist Church and satellite churches and organizations is one head of the multi-headed Communist viper) của con rắn độc Cộng sản nhiều đầu.  Cái đầu rắn độc Cộng sản ở hải ngoại này hoạt động kinh tài và đoàn ngũ hóa khối Phật tử.

 

Ngoài ra, GHPGVNTN c̣n xây dựng tên tuổi và tuyên truyền bịp bợm để xóa tên “quốc doanh” (state-owned) qua Pḥng Thông Tin Phật giáo Quốc Tế do Vơ văn Ái cầm đầu tại Pháp. Vơ Văn Ái là một tên Cộng sản nhiều tuổi đảng. Ái cầm đầu một cái hội gọi là “Hội Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam” do Việt Minh tổ chức từ thập niên 1950s và do chính Hồ chí Minh đặt tên. Hồ chí Minh tránh né danh từ “nhân quyền” (human rights) nên y đặt tên một cách đểu cáng là “Quyền Làm Người Việt Nam(rights to be Vietnamese). Không mấy người chú ư đến tṛ chơi chữ này. Dân Việt Nam ít học thấy danh từ này có vẻ lố bịch: Người Việt nào mà không có quyền “làm người Việt Nam”? Họ không thể hiểu cái ǵ là “nhân quyền”!

 

Với tác người bé nhỏ gần như lùn tịt, Ái là một tên Cộng sản gian hùng, láu cá số một. Với danh nghĩa hoạt động cho nhân quyền và  giáo hội PGVNTN đang bị đàn áp, Ái lấy được hàng triệu đôla qua nhiều năm từ các  Hội Bảo Vệ Nhân Quyền và nhiều Hội Đoàn Chính Trị loại “vô chính phủ - non-governmental organizations”. Mỗi tháng Ái cần phải có ít nhất là 15 ngàn đôla để tiêu dùng và để bao cô vợ bé người Anh cao lêu khêu, Ái đứng chưa tới đầu vai cô này,  mà Ái đặt tên là Ỷ Lan (Ỷ Lan  phu nhân), tên của một phi tần nổi danh, đời nhà Lê. Điều mất dậy của Ái là y đi đâu cũng dắt vợ bé Ỷ Lan của y đi theo khiến cho mọi người phải kính cẩn chào “Ỷ Lan phu nhân” mà không ai biết rằng đang cung kính chào vợ bé của Ái! 

       Ái có cái “tài” là sáng tác những bản tin bịa đặt về sư quốc doanh Cộng sản Thích Huyềụn Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Không Tánh và những tên c̣ mồi nhân quyền Đoàn viết Hoạt... rất khéo léo, khiến người nghe, nhất là người Mỹ và các hội bảo vệ nhân quyền tưởng thật. 

Vơ văn Ái có đường dây liên lạc mật thiết  từ Tổng Cục Phản Gián đến y để “sáng chế” những bản tin, rồi từ đó Ái chuyển sang các báo chí và đài phát thanh ở Mỹ, đặc biệt là Việt Báo của Trần thị Nhă Ca.  Hầu như mỗi ngày ta giở tờ Việt Báo, đều thấy một bản văn bịa đặt của Vơ Văn Ái.  Sau này, Ái sẽ phải cung khai đầu đuôi mọi chuyện về mạng lưới thông tin tuyên vận và các hoạt động Cộng sản của y. 

  

      Đó là về tôn giáo. Về chính trị, Cộng sản có một cái “đầu rắn độc” khác là Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh (MTHCM). MTHCM chỉ là cái tên, không bao giờ thật sự kháng chiến chống Cộng. Ngay từ đầu thập niên 1980 khi mới tổ chức, MTHCM đă là một tổ chức Cộng sản trá h́nh, để bịp bợm dân chúng lấy tiền, kinh tài cho Cộng sản. MTHCM do cán bộ Cộng sản núp trong bóng tối điều khiển. Những tên Hoàng Cơ Định, Nguyễn Kim (Huờn), Trần Xuân Ninh, Hoàng Cơ Long chỉ là bù nh́n (puppets) hay là bề ngoài (front), chịu sự giật dây của bọn cán bộ cấp tá và tướng  của Tổng Cục Phản Gián.

Nhờ có mấy chục triệu đôla do đồng bào hăng hái đóng góp vào những năm đầu thập niên 1980s, MTHCM có thể tài trợ hàng ngàn tổ chức chính trị, báo chí và đài phát thanh ở Hoa Kỳ và quốc tế. MTHCM cũng đóng góp cho Tổng Cục Phản Gián mỗi năm khoảng 2 triệu đôla. MTHCM cũng lo lắng sự bảo trợ đi về, nuôi ăn ở, tham quan, của cán bộ Cộng sản các cấp.  Những tổ chức chính trị "nổi tiếng" như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Mạng Lưới Nhân Quyền, Hội Chuyên Gia, Thanh Niên Phan Bội Châu, VPAC, đảng Việt Tân, các tổ chức Cộng đồng hải ngoại... đều trực thuộc dưới quyền chỉ huy, chỉ đạo, ra lệnh của MTHCM. Trong sự chỉ huy, chỉ đạo này có thêm cái món khủng bố, ám sát. Tất cả những người tham gia các tổ chức chính trị và thanh niên ngoại vi của MTHCM đều phải tuyên thệ trung kiên, trung thành, nếu không sẽ bị xử tử.   Những tổ chức “cái” này lại đẻ ra hàng trăm, hàng ngàn tổ chức “con” khác tại mỗi địa phương. MTHCM cũng tổ chức các ban giám đốc cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ và các nước Canada, Pháp, Úc Châu.... Chúng cài cán bộ vào các tổ chức đă có sẵn để lũng đoạn, đánh phá, gây chia rẽ và cuối cùng nắm luôn các tổ chức này.

Chúng sẽ  tổ chức chặt chẽ các Cộng đồng và đe dọa khủng bố khiến không c̣n người Việt nào dám chống đối, chống Cộng. Chúng biến các Cộng đồng người Việt thành các tổ chức Mafia Cộng sản hay là “Xă hội Đen” và áp dụng “luật câm miệng” (omertà) của Mafia khiến không ai dám hó hé một câu.  Chúng sẽ nhằm tiêu diệt những thành phần không theo chúng, hoặc bị chúng nghi ngờ là CIA, FBI. Tất cả các tiệm buôn, tiệm nails, người đi làm lương cao đều phải đóng góp hàng tháng cho chúng.

Các chùa chiền, đền thờ quốc doanh được “miễn thuế”(non-profit organizations) sẽ trở thành những ổ chứa chấp người  ở lậu, những trạm liên lạc, những nơi chuyển vận người băng đảng vũ trang và hàng lậu....

Sau đó chúng sẽ đánh phá xă hội Hoa Kỳ bằng đủ thứ ma túy, buôn lậu súng đạn, nuôi dưỡng các băng đảng xă hội đen, Mafia, cướp bóc, tống tiền các nhà giầu và tiệm buôn.... Nếu chúng bị bắt th́ Hoa Kỳ sẽ chỉ tốn cơm nuôi chúng. Cộng sản Hà Nội không nhận chúng. Hoa kỳ sẽ điên đầu và phải tiêu hàng chục tỷ đôla để bảo vệ an ninh cho người dân Mỹ.

 

Cán bộ Cộng sản được tự do xâm nhập Hoa Kỳ để  hoạt động đánh phá nước Mỹ, trớ trêu thay, lại là do chính sách mở cửa thân thiện với Cộng sản Hà Nội của chính bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trong 10 năm qua. Ngày nay, bộ Ngoại Giao Mỹ đă trở nên bất lực v́ có bằng chứng nhiều gián điệp Cộng sản kẻ thù của nước Mỹ, đang hoạt động trong bộ, mà đến nay vẫn chưa bắt được. Tin giờ chót cho biết một thứ trưởng ngoại giao Mỹ đă bị điều tra v́ t́nh nghi gián điệp. Chiếc computer xách tay đầy tài liệu mật bị mất, chính là của ông này. Chính của ḿnh cất giấu đi rồi lại hô hoán lên rằng “mất” để đánh lạc hướng điều tra.  

Người ta c̣n nhớ cán bộ Phản Gián Trần Thị Thức, vợ Đoàn viết Hoạt,  đi từ Hà Nội đến Hoa Kỳ ngày 1 tháng 8, 1994, và y thị được bộ Ngoại Giao thu dụng ngay, không cần điều tra lư lịch, làm “giáo viên dậy tiếng Việt” các nhân viên ngoại  giao sắp đi Việt Nam nhận nhiệm sở.  Tự nhiên các nhân viên ngoại giao Mỹ đến Việt Nam, từ đại sứ Peterson trở xuống, đều bị Trần Thị Thức “tẩy năo” (brainwashed), để trở thành “thân Hà Nội”.  Phần khác do chính sách thân thiện (?) với Hà Nội và cảm t́nh với Cộng sản Hà nội.

Bộ Ngoại Giao Mỹ từ năm 1994 cho đến năm 1999 đă luôn luôn khẳng định là sẽ “không” ủng hộ bất cứ hoạt động của người quốc gia nào muốn lật đổ chính quyền Hà Nội! Đại sứ Peterson đă đi xa hơn nữa. Tháng 11 năm 1998, đại sứ Peterson và phó đại sứ Dennis Harter xuống quận Cam, đi San José và Hoa Thịnh Đốn để vận động người Việt đừng căm thù Cộng sản và chống đối hiệp ước thương mại nữa.  Ông Peterson tích cực hoạt động cho Cộng sản Hà Nội đến mức người ta phê b́nh là ông cư xử như một đại sứ của Cộng sản Hà Nội hơn là trong tư cách đại sứ  Hoa Kỳ!

 

Vào thời điểm viết bài này, đại tá Phản Gián kiêm thứ trưởng Công an Lê Hùng, tức Nguyễn Phi Hùng, tức Nguyễn Anh Hùng,  ( tức nhà" CachMang" Paltalk ) và cựu bộ trưởng Y Tế  kiêm thiếu tướng Phản Gián Nguyễn Trọng Nhân, một tên  tại hội nghị Y Tế quốc tế năm 1994 tại Ḥa Lan, từng đe dọa treo cổ chặt đầu người Việt tị nạn,  đang ở ngay tại quận Cam và California để đích thân tổ chức và phối trí cán bộ với sự trợ lực của khoảng một đại đội đặc công ám sát và quyết tử. 

 

Hùng cấp tốc điều động Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ MInh và bè lũ chó săn c̣ mồi bồi bút, báo chí, phát thanh quốc doanh và Cộng sản  mở một mặt trận mafia và phá hoại để đánh phá xă hội Hoa Kỳ, và làm áp lực buộc chính quyền Mỹ phải tuân theo những đ̣i hỏi và yêu cầu của chúng nếu muốn có sự yên ổn an toàn cho người Mỹ.  Hùng và Nhân ( hay PTQuang ) cũng thu xếp cho con cái chúng và các cán bộ cao cấp khác được sang Hoa Kỳ du học và ở lại với hôn thú giả. 

 

Riêng vấn đề này, Cộng sản Hà Nội đă vi phạm nguyên tắc và quy luật ngoại giao khi chúng dùng thông hành ngoại giao để mang gián điệp, khủng bố, công an, ám sát, đưa đặc công quyết tử vào Mỹ để tổ chức đánh phá xă hội và quốc gia Hoa Kỳ!

 

      Biện pháp duy nhất cho Hoa Kỳ để đối phó với xă hội đen và bọn khủng bố phá hoại Cộng sản Việt Nam ngay tại nước Mỹ là phải tiêu diệt đầu năo Cộng sản ngay tại Hà Nội càng sớm càng hay.  Ngay từ bây giờ, bộ Ngoại Giao Mỹ có thể ra lệnh trục xuất những tên Việt Cộng cao cấp đến Mỹ bằng thông hành ngoại giao, du lịch, công vụ, hoặc kinh doanh, kinh tế, văn hóa, văn nghệ. 

 

Sau khi diệt xong cái gốc Cộng sản ở Hà Nội th́ vấn đề tiêu diệt cái ngọn Cộng sản, quốc doanh ở Mỹ quả là dễ dàng.  Người Mỹ sẽ phải làm một cuộc tổng càn quét trên toàn nước Mỹ. Tất cả những người trí thức, trẻ tuổi, thanh niên, chính trị gia, tu sĩ.... đă tham gia các tổ chức Cộng sản hay thân Cộng, ngoại vi Cộng sản như giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hải ngoại tại Hoa Kỳ và các giáo hội ngoại vi và các tăng ni đầu năo, Tổng Hội Cư Sĩ, Gia đ́nh Phật Tử, Hội đồng Liên Tôn. Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh,  Hội Chuyên Gia, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Phong Trào Giới Trẻ Dấn Thân và các tổ chức trẻ tuổi, các cơ sở bán phở quốc doanh, kinh tài gửi tiền về Việt Nam, các bất động sản và tài sản tại Hoa kỳ..... đều sẽ bị áp giải dẫn độ về nước, hoặc giam tù ngay tại Hoa Kỳ, toàn bộ tài sản bị tịch thu....

 

 

Các chuyên gia và kỹ thuật gia trong Hội Chuyên Gia đang làm việc sẽ bị xét lư lịch và có thể bị đuổi sở ngay. Bởi lư do tham gia, hoạt động trong các tổ chức Cộng sản, giáo hội quốc doanh, nhân quyền c̣ mồi, báo chí đài phát thanh Cộng sản, nhiều người sẽ bị mất qui chế tị nạn, bị tước bỏ quốc tịch Mỹ và đuổi về Việt Nam.

Vấn đề chính quyền quốc gia Việt Nam có thể điều tra tội ác và kết án vắng mặt cũng như dẫn độ bọn cán bộ Cộng sản, hay hoạt động Cộng sản về nước, lại là một một chuyện khác.  Chắc chắn chính quyền quốc gia Việt Nam sẽ nhận tất cả những người bị Mỹ trục xuất, đuổi về Việt Nam. Những tù thường phạm sẽ được sống tự do với đủ sự giúp đỡ, nhà cửa, để làm lại cuộc đời. Những người    thành tích Cộng sản, thân Cộng, tiếp tay cho Cộng sản, làm báo và phát thanh cho Cộng sản, kinh tài cho Cộng sản, sư ni quốc doanh GHPGVNTN, các cha quốc doanh... sẽ được hưởng qui chế đặc biệt.

 

      5. Điểm mặt những tổ chức và nhân sự Cộng sản, quốc doanh, c̣ mồi hoạt động hải ngoại cho Cộng sản.  Hai bên Mỹ Việt Cộng không bao giờ thành thật với nhau.

 

 Cộng sản phải hiểu rằng những tên cán bộ c̣ mồi nhân quyền như

-vợ chồng Đoàn viết Hoạt-Trần Thị Thức,

-Bùi Tín,

-Vũ thư Hiên,

-Nguyễn Chí Thiện,

-Nguyễn Minh Cần

 

những tên cán bộ phê đảng giả vờ như :

-Trần Độ,

-Hoàng Minh Chính,

-Hà sĩ Phu,

-Hoàng Tiến,

-Nguyễn Thanh Giang,

-Tiêu Dao Bảo Cự,

-Hoàng phủ Ngọc Tường,

-Bùi Minh Quốc, 

 

bọn sư quốc doanh :

-Thích Huyền Quang, 

-Thích Quảng Độ,

- Thích Trí Siêu,

-Thích Tuệ Sỹ,

-Thích Không Tánh,

-Thích Trí Tựu,

- Vơ Văn Ái,

-Lại Thế Hùng

 

  toàn thể tăng ni Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hải ngoại tại Hoa Kỳ như

-Thích Hộ Giác,

-Thích Măn Giác,

-Thích Chánh Lạc,

-Thích Giác Lượng,

-Thích Thanh Cát,

-Thích Minh Tuyên,

-Thích Viên Lư,

-Thích Nguyên Trí,

-Thích Nguyên Đạt,

-Thích Quảng Thanh,

-Thích Chơn Thành,

-Thích Hạnh Đạo,

- Thích Pháp Châu ....,

 

 những tên cư sĩ

Tâm Tràng,

Trần quang  Thuận,

Huỳnh Tấn Lê,

Lư Khôi Việt,

Trần Chung Ngọc,

 nhóm Giao Điểm,

 

 .... đều là những tên nhà quê, tŕnh độ thấp kém, ngu dốt như chó, dâm dục như lợn, không hiểu chính trị Hoa Kỳ, và không hiểu rằng người Việt hải ngoại khinh bỉ coi thường chúng.... Bọn này không ngờ rằng chúng đă có tên trong danh sách phải bị tiêu diệt bằng mọi giá, bất cứ ở đâu!  

Điều khôi hài là đă ra hải ngoại sống với những người căm thù Cộng sản mà chúng vẫn nhơn nhơn tự đắc, giở tṛ bịp bợm, hănh diện với hào quang chiến thắng Cộng sản và tưởng rằng người hải ngoại không biết đến những thủ đoạn tuyên truyền bịp bợm vụng về, ngu đần, dốt như chó của chúng.

 

Cán bộ Cộng sản và c̣ mồi quốc doanh nhân quyền hải ngoại đều mong muốn lập công. Chúng báo cáo tốt đẹp về  Tổng Cục Phản Gián Hà Nội. Chúng hi vọng “phép lạ” sẽ giúp Cộng sản được tồn tại lâu dài. Người hải ngoại sẽ “phục” chế độ Cộng sản  ưu việt, không dám chống Cộng và sẽ theo Cộng sản. Không một tên nào dám báo cáo về Hà Nội ḷng căm thù và sự khinh bỉ cao độ của người Việt hải ngoại đối với Cộng sản.

Cán bộ hải ngoại không dám nh́n thẳng vào sự thật. Chúng không dám báo cáo sự thật thê thảm là hầu hết cán bộ Cộng sản, quốc doanh ở hải ngoại đều mong muốn được ở lại Hoa Kỳ.   Chúng không dám tin rằng Cộng sản sẽ bị tiêu diệt và chúng sẽ bị tiêu diệt theo.

 

Thượng Nghị Sĩ John McCain đă chỉ đóng vai, đóng kịch, thân mật với Cộng sản Hà Nội trong phạm vi ngoại giao và trong sự cố gắng mang tù binh Mỹ trở về. Ngày 3 tháng 2, 1994, khi Tổng thống Clinton công bố băi bỏ cấm vận Cộng sản Hà Nội, người ta thấy hai Thượng ngị Sĩ John McCain và John Kerry đứng sau lưng Tổng thống và vỗ tay hoan hô, mừng rỡ.  Ngày 9 tháng 7, 1995, 2 ngày trước khi TT Clinton công bố bang giao “một chiều”, th́ TNS John McCain tuyên bố:

 “Đă đến lúc cần phải viện trợ và giúp đỡ Cộng sản Hà Nội để ngăn chận Trung Cộng!”

 Người ta phải đặt câu hỏi “Phải chăng khi tuyên bố như vậy, TNS McCain đă “quên” không nhớ đến quân lực hùng mạnh của Hoa Kỳ, mạnh nhất thế giới và có thể đập tan quân đội và đế quốc Trung Hoa trong vài giờ đồng hồ?” 

Một tháng sau khi công bố bang giao, tháng 8, 1995, TT Clinton công bố sự bổ nhiệm dân biểu Pete Peterson làm đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội. Lập tức TNS John McCain tuyên bố ngay: “Tôi sẽ hội đủ 60 phiếu Thượng viện để thông qua và chuẩn nhận sự bổ nhiệm này!”.

 

      Cộng sản Hà Nội mừng rơn, yên chí là có một người “bạn tốt” ở ngay trong Thượng Viện Hoa Kỳ. Chúng đă được đủ thứ từ bỏ cấm vận, bang giao, một đại sứ Mỹ ở Hà Nội, băi miễn luật Jackson Vanick, đến khoảng 400 công ty Mỹ vào làm ăn với đầu tư hàng tỷ đôla... Việt kiều được về thăm nhà, gửi tiền và hàng triệu khách du lịch Mỹ đă mang cho Cộng sản khoảng 6 tỷ đôla mỗi năm...

Cộng sản Hà Nội không cần phải lấy ḷng người Mỹ, không cần phải giao trả tù binh, mà vẫn được mọi thứ như ư chúng mong muốn. V́ chúng được một ông Thượng Nghị Sĩ đầy uy quyền thế lực sẵn sàng giúp đỡ chúng hết ḿnh. Cộng sản Hà Nội sửa soạn tạc tượng ông McCain để thay thế tượng Lê Nin!  

Người ta đă đặt vấn đề “phải chăng Hoa Kỳ đang ngoại giao ở cái thế yếu?” Phải chăng người Mỹ đă thua Việt Cộng trong chiến tranh và nay lại thua trên bàn hội nghị và ngoại giao?

Nhưng chính trị và chiến lược là một vấn đề cần đến thời gian dài.  Cũng không thể hiện trên mặt báo v́ chưa thành h́nh và trong ṿng bí mật. Cái ǵ cũng có thời gian nào đó, không thể là măi măi. Trong khi vẫn “đi” với Việt Cộng để mua thời gian th́ người Mỹ hiểu rằng họ không có mấy hi vọng mang được tù binh Mỹ trở về.

 

Người Mỹ không ngu và hiểu rằng không thể đào xới dưới đất để t́m tù binh c̣n sống. Do sự đào xới khắp Việt Nam và Lào, họ hiểu rằng cả ngàn tù binh vẫn c̣n sống đâu đó v́ “không bao giờ” t́m thấy dấu tích rằng họ đă chết.  Dù có nhiều bằng chứng là hàng ngàn tù binh Mỹ c̣n sống, dù Việt Cộng đă nhiều lần hứa sẽ giao trả tù binh nhưng mọi sự kiên nhẫn đều có giới hạn. Người Mỹ không bắt cá một tay, Họ bắt cá bằng nhiều tay. Có lẽ v́ họ có dư thừa tiền bạc.

 

Người Mỹ vẫn t́m  kế hoạch chiến lược cho Á Châu và Việt Nam. Một số kế hoạch lại dùng những “chất xám” quư giá trong cộng đồng người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ. Khác với thập niên 1960s,  người Mỹ suy nghĩ nhiều kế hoạch để ngăn chận Trung Cộng và đồng thời làm sụp đổ đế quốc Trung Hoa. Liên Xô là “nạn nhân” đầu tiên của siêu chiến lược Hoa Kỳ khi người Mỹ không cần phải bắn một viên đạn, mà đế quốc Liên Xô cũng tan ră thành 15 quốc gia khác nhau. 

Cử chỉ thân mật, thân thiện với Cộng sản Hà Nội của ông McCain trong giai đoạn vừa qua chỉ là đ̣n nhử mồi, hay là củ cà rốt bánh vẽ để mua thời gian, trong khi t́nh h́nh biến chuyển đưa vào một thế chiến lược mới.

 

 

6. Ông McCain tuyên bố ngay tại Hà Nội: Tổng Thống Clinton không nên đến Việt Nam! Mức độ trơ trẽn, vô liêm sỉ, mặt mo, mặt thớt, không biết nhục của lănh đạo Cộng sản Hà Nội và bè lũ chó săn, c̣ mồi nhân quyền quốc doanh, thi sĩ văn   bồi bút công an ở hải ngoại.

 

       Trong một hội luận đặc biệt của chương tŕnh “Today” đài NBC truyềụn h́nh “sống- live” từ Saigon, tại một công viên giữa thành phố, trước cửa rạp Rex và ṭa Đô Chánh cũ,  lúc 6 giờ 30 chiều thứ Sáu 28/4, TNS John McCain đă không chịu ủng hộ một chuyến đi của TT Clinton qua Việt Nam. Hiện chưa có quyết định ǵ về chuyếùn đi này, nhưng rất có thể sẽ được hoạch định trong chuyến công du của TT Clinton đến Brunei nhân dịp họp thượng đỉnh của khối APEC (Hợp Tác Kinh Tế Á Châu Thái B́nh Dương).

 

TNS McCain nói một chuyến đi như vậy (của TT Mỹ) sẽ là một phần thưởng, một cơ may (cho Cộng sản Hà Nội), nhưng Cộng sản Hà Nội không xứng đáng với phần thưởng này. Chế độ Cộng sản Hà Nội đă không làm ǵ tốt đẹp cho dân nước Việt Nam như họ vẫn khoe khoang.

 “Chúng ta phải đánh giá (Cộng sản Hà Nội) và xem liệu có nên giúp đỡ một chế độ đă độc ác, tàn bạo và bất lực không thể làm được những việc cần thiết cho một nước Việt Nam tốt đẹp hơn với tương lai tươi sáng hơn?”

 

Ngay sau khi TNS John McCain tuyên bố như vậy th́ phát ngôn nhân Crowley của Hội đồng An Ninh Quốc Gia Bạch Cung nói: “Trên đường đi (Brunei) sẽ có quyết định của TT Clinton rằng nên dừng chân chỗ nào?”

Việt Cộng vẫn c̣n mong đợi TT Clinton sẽ quyết định đến Hà Nội, trên đường đi Brunei chăng? . Việt Cộng đang nhằm đánh phá xă hội Hoa Kỳ ngay từ bây giờ, dù ông Clinton có đến Hà Nội hay không! Vấn đề TT Clinton đi Hà Nội là do những năm 1997, 1998, Nguyễn Mạnh Cầm đă nhiều lần năn nỉ. Cầm dụng ư đưa TT Clinton vào một cuộc họp thượng đỉnh “bất đắc dĩ” mà trong đó TT Clinton sẽ phải hứa hẹn nhiều thứ có lợi cho Cộng sản. Người Mỹ phải hứa cho qua, chưa phải là hứa “thật”. Những cuộc viếng thăm thượng đỉnh như vậy thường phải có sự kư kết quan trọng cũng ở cấp thượng đỉnh (summit). Nếu không, th́ chỉ là hứa miệng ngoại giao cho phải phép.

 

TNS John McCain nói tiếp:

Tôi không thể che đậy sự thật. Hàng ngàn người đă bị hành quyết, hàng triệu thuyền nhân đă bỏ nước ra đi. Tôi muốn nói đó là sự thật! Mọi tin tức hiện nay cho thấy chế độ Cộng sản Hà Nội đă có thái độ cứng rắn thêm với người dân, trói buộc (kềm kẹp) người dân chặt chẽ hơn nữa. Tôi mong đó chỉ là “tạm thời”!”

 

Người viết bài này đă có lần viết rằng

  lẽ đến khi Cộng sản chết cũng không có gặp gỡ thượng đỉnh giữa Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn”.

  Điều này có vẻ đang thành sự thật, ( trong năm 2000 hay là trong chuyếùn đi cuối cùng của TT Clinton đến Á Châu). Với chính quyền Hoa Kỳ mới của tân tổng thống Bush  trong năm 2001, vấn đề “dây với hủi” Cộng sản Hà Nội là một điều không một người nào trong chính quyền Mỹ dám nghĩ đến v́ sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị của họ. Người Mỹ không muốn làm cho Bắc Kinh hiểu lầm rằng họ muốn vào Việt Nam để tranh dành ảnh hưởng với người Tầu.

 

Người Mỹcũng hiểu rằng Cộng sản Hà Nội chơi lá bài “đi dây” kiểu mới, đưa hai con hổ dữ, Hoa Kỳ và Trung Cộng, hầm hè nhau quanh miếng mồi Việt Nam. Như vậy chỉ co ùCộng sản Ha ụNội hưởng lợi va ụđược sự o bế, cầu thân, viện trơ ỉcủa ca ũhai bên. Ít ra th́ Cộng sản Ha ụNội cũng nhẹgánh áp lực củaTrung Cộng va ụđược My ơviện trợ vũ khí, tiền bạc tiêu xài phủ phê hơn cả 10 năm vừa qua.

 

Thời buổi máy điện toán, bất cứ bài toán nào cũng có thể t́m ra đáp số thật nhanh và dễ dàng. Người Mỹ không thể chấp nhận chiến tranh ở bất cứ đâu. Họ không c̣n bụng dạ nào tham chiến bằng bộ binh với số thương vong và tù binh mỗi ngày. Họ không dại ǵ chơi thân với Cộng sản Hà Nội, một thứ đầy tớ chó săn và chỉ nghe lệnh Bắc Kinh, để rồi phải trực diện thử lửa với Trung Cộng, một điều không cần thiết lắm khi đế quốc Liên Xô đă sụp đổ.

 

Như vậy người Mỹ rất cần một kế hoạch chiến lược giúp họ có thể thắng và bảo vệ quân b́nh quân sự và an ninh ḥa b́nh vùng Á Châu-Thái B́nh Dương. Nếu bảo đảm được vấn đề ḥa b́nh Á Châu th́ không cần phải tấn công hay chiến tranh. Trung Cộng đang ở trong cái thế kẹt, tiến thoái lưỡng nan. Đánh xuống phía Nam th́ sự thảm bại sẽ nhanh hơn và sẽ chết rất nhiều người. Nếu cố thủ th́ cần phải có hiệp ước Thương Mại với Mỹ và gia nhập WTO để cứu văn kinh tế.  Theo sự hiểu biết của người viết, người Mỹ có thể đă t́m ra kế hoạch chiến lược “bất chiến” này. Do đó, họ có vẻ b́nh tĩnh, thản nhiên và không hề tỏ vẻ lo sợ, cuống quít,

 

Trung Cộng cũng chẳng tốt đẹp ǵ. Với hơn 500 triệu công nhân và hàng ngàn tỷ đôla hàng hóa ứ đọng, tồn kho, Bắc Kinh đang ở cái thế không bán được hàng th́ sẽ chết  ngay từ trong nội bộ. Mới đây Bắc Kinh phải sa thải 11 triệu công nhân. Con số này c̣n quá nhỏ, mới chỉ hơn 2%. Người ta ước lượng kỹ nghệ và kinh tế Hoa Lục có thể tiến đến t́nh trạng “ngưng trệ” (stagnant) với hàng trăm triệu công nhân thất nghiệp và một sự rối loạn nội bộ khủng khiếp có thể làm sụp đổ đế quốc Trung Hoa.

 

Do đó Bắc Kinh cần phải o bế Hoa Kỳ để được qui chế  tối huệ quốc vĩnh viễn và được vào WTO, tổ chức kinh tế mậu dịch toàn cầu với gần 150 quốc gia hội viên. Bắc Kinh hi vọng sẽ cầm cự qua cuộc khủng hoảng kinh tế và tiến đến sự ổn định.  Tự nhiên ta có thể hiểu rằng người Mỹ đă hóa giải mọi tham vọng domino của Bắc Kinh tại Đông Nam Á Châu qua sự kư kết hiệp ước Thương Mại và gia nhập WTO. Trong tháng 5, 2000, người ta thấy Bắc Kinh kư kết hiệp ước Thương Mại với Liên Âu và Úc châu.  Tại Quốc Hội Mỹ đă có dư luận nên cho Bắc Kinh quy chế tối huệ quốc vĩnh viễn thay v́ phải tái tục mỗi năm.

 

Cộng sản Hà Nội quả lạc lơng khi mất cái thế đứng chiến lược quan trọng trong các thập niên 40s, 50s, 60s, và 70s. Cộng sản Hà Nội chỉ là một đảng cướp, cướp đêm và cướp ngày. Chúng chỉ biết bóc lột tiền bạc, lao động, con cái tài sản của nhân dân tới mức  đất nước tan hoang.  Cộng sản Hà Nội không thể cai trị v́ chúng không biết thế nào là hành chánh, cai trị. Chúng không biết thế nào là bang giao hay ngoại giao quốc tế. Cộng sản chỉ  biết ăn cướp cạn, cướp ngày, tống tiền, bắt người, giết người và cai trị bằng khủng bố công an trị.

 

Cộng sản Hà Nội không thể sử dụng người tài giỏi khác hơn những đảng viên ṇng cốt, thâm niên, nhiều tuổi đảng, với quá tŕnh thành tích trung thành tuyệt đối và quyết liệt với Đảng Cộng sản. Phó thủ tướng Ngô xuân Lộc bị “mất chức” nhưng vẫn là Ủy viên Trung ương Đảng, để rồi lại trở lại làm “Trợ Lư thủ tướng” cho Phan văn Khải! Nếu hiểu Cộng sản không ai có thể tin trung tướng phản gián Trần Độ  ( nay đă  chết )  hay đại tướng công an Nguyễn Hộ lại có thể phê đảng, chê đảng và bị khai trừ! Tất cả chỉ là kế hoạch c̣ mồi, bịp bợm của Tổng Cục Phản Gián để giết các đảng viên bất măn, và đánh lừa người Việt hải ngoại. Đảng, chế độ và nhân sự Cộng sản không thể thay đổi cho tốt hơn. Ngay cả bọn c̣ mồi nhân quyền như Đoàn viết Hoạt và các báo đảng đài đảng và bọn văn nô, báo, đài, tăng ni quốc doanh cũng đều bất lực không thể tô son, điểm phấn cho bộ mặt Cộng sản được tốt đẹp hơn.

 

Phải ở Hoa Kỳ lâu năm mới hiểu chính trị Hoa Kỳ. Thực tế chính trị và quyền lực, sức mạnh Hoa Kỳ là một điều hoàn toàn bí mật, tới mức vô h́nh. Bọn tay sai, chó săn quốc doanh cho Cộng sản Hà Nội tuy khá đông ở Hoa Kỳ, nhưng ta không cần phải lo ngại v́ chúng chỉ loanh quanh làm “chính trị” bằng viết lách trên báo chợ, báo đảng. Chúng không bao giờ có thể xâm nhập vào gịng chính (mainstream) quyền lực và thế lực chính trị Hoa Kỳ. 

 

Nền “ngoại giao” và hoạt động gián điệp tuyên vận hải ngoại của Cộng sản Hà nội vẫn chỉ là con số không to tướng. Chính v́ các báo cáo hay ho tốt đẹp của cán bộ tuyên vận phản gián, mà Cộng sản Hà Nội bị mù tịt, không biết những sự thật chính trị tại Hoa Kỳ.  V́ không hiểu chính trị Hoa Kỳ, nên Cộng sản Hà Nội mới bị những “cú” bất ngờ như sự sỉ nhục, chửi thẳng vào mặt  của ông  John McCain.

 

Cộng sản Hà Nội ngày nay quả cô đơn. Những người “bạn” Mỹ, những chính khách Hoa Kỳ tới lui, thăm hỏi, quà cáp với nhiều cảm t́nh đă biến đâu mất hết? Đại sứ Peterson đă cố gắng hết ḿnh ra ngoài quyền hạn của ông để giúp đỡ Cộng sản Hà Nội. Nhưng một con én không làm nổi một mùa Xuân! Cho đến giờ này, 2002 từ Bắc Kinh đến Hoa Thịnh Đốn, không mấy người nắm được yếu tố chính của kế hoạch siêu chiến lược tại Á Châu!

Bắc Kinh th́ lạnh lùng với Cộng sản Hà Nội. Chúng bay cố gắng chạy theo Mỹ, mà Mỹ không cho theo. Bây giờ th́ “chết” với tao! Nếu hiểu thế nào là chính sách cai trị của người Tầu  th́ ta có thể hiểu rằng một màn tàn sát sắp diễn ra đến nơi ở ngay Hà Nội.  Bắc Kinh không bao giờ quên thủ đoạn phản phúc của Cộng sản Hà Nội khi trong thập niên 1960s, 1970s đă bám vào Liên Xô để chống Trung Quốc.

 

Trong trường hợp dân tộc Việt Nam tiêu diệt Cộng sản th́ Bắc Kinh sẽ mau chóng giúp đỡ để tạo ân t́nh sau này. Nước Việt Nam độc lập không Cộng sản và có sự thỏa thuận chính trị ngoại giao tốt đẹp với Bắc Kinh th́ cái thế quân b́nh quân sự tại Á Châu sẽ ổn định trong một thời gian lâu dài.

 

      Có lẽ đến khi bị giết chết, lănh đạo Cộng sản Hà Nội cũng không hiểu rằng người Mỹ khinh bỉ tư cách hèn hạ và thủ đoạn lừa gạt một cách nhà quê ngu ngốc của chúng đến mức nào?  Ngoại giao với Mỹ mà không có có sự thành thật th́ chỉ có... chết!

Sau Stalin, các tập đoàn lănh đạo Cộng sản ở Liên Xô, Tầu và Việt Nam đều theo “tam đầu chế” (troika) hay là 3 người tập thể chỉ huy. Cái “tam đầu chế” có ư nghĩa về mặt tướng số nhiều hơn tuy thời gian thực quyền chỉ có trong giai đoạn.  Ở Liên Xô th́ bộ ba Leonid Brezhnev, Suslov và thủ tướng Kosygin. Ở Tầu th́ Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai và Chu Đức.  Ở Việt Nam th́ Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng và Vơ Nguyên Giáp.

Ở Liên Xô tam đầu chế nói trên có nhiệm vụ gây đại chiến nguyên tử tiêu diệt nhân loại. Nhưng khi Mệnh Trời hay là số trời thay đổi th́ 3 người này lần lượt chết trong 3 năm từ 1980 đến 1982. Sau đó, ông Gorbachev được đưa lên (1983) để rút ra khỏi sa lầy A Phú Hăn (Afghanistan) năm 1986, và giải thể đế quốc Liên Xô cuối năm 1989.

Ở Hoa Lục th́ tam đầu chế Mao Trạch Đông và hai họ Chu đều chết trong năm 1976. Đặng Tiểu B́nh lên thay thế và dẹp bỏ luôn chủ nghĩa Cộng sản Mao Ít, thành lập kinh tế thị trường và dùng cách mạng kinh tế thay thế cách mạng Cộng sản. Trung Hoa mau chóng phát triển đến mức phồn thịnh siêu cường như ta thấy ngày nay. Tuy nhiên, Trung Hoa Cộng sản không thể tiến cao hơn trong  ḥa b́nh và phồn thịnh cho cả nước v́ ư đồ hiếu chiến và xây dựng sức mạnh quân sự của các lănh đạo già nua đương thời.

Ở Việt Nam th́ Hồ, Đồng và Giáp khởi đầu Cộng sản Việt Minh. Ta có thể coi là bộ ba “tướng, sĩ, tượng” Hồ là con tướng. Đồng là con sĩ và Giáp là con tượng. Khi bộ ba này chết  th́ chấm dứt chế độ Cộng sản Hà Nội. V́ Cộng sản quá tàn ác, thất đức nên “Trời” bắt Hồ phải chết đúng ngày 2 tháng 9, và Đồng chết đúng ngày 30 tháng . Đại lễ quốc khánh trở thành đại tang cho chế độ, trong khi toàn dân “phấn khởi hồ hởi” v́ những tên ác ôn Cộng sản mà họ thù ghét đă chết và sắp chết đến nơi.

Thật khó đoán Giáp sẽ chết ra sao. Trong bức ảnh mới nhất của Giáp do báo People số đầu tháng 5, 2000,  đăng tải, th́ ta thấy Giáp có thể sẽ bị xử tử, lột lon trước khi bị bắn theo thủ tục khẩn cấp. Giáp phải bị giết một cách thê thảm để đền tội ác của y đưa hàng triệu thanh niên vào chỗ chết và cũng đánh dấu sự chấm dứt chế độ Cộng sản.

 

Đầu Can Vơ tướng “ra binh”

Ắt là trăm họ thái b́nh âu ca! (Sấm Trạng Tŕnh)

 

Riêng 3 chữ đầu ta thấy ngay đủ tên của Giáp. “Đầu” là “nguyên”, “đầu Can” là “Giáp” tính theo “thập Can” -Canh Tân Nhâm Quư Giáp Ất Bính Đinh Mậu Kỷ.. Như vậy “Đầu Can Vơ” chính là Vơ Nguyên Giáp. Năm nay, Canh Th́n, cũng là năm đầu Can. Như vậy Giáp có thể chết hay là ra khỏi binh nghiệp năm Canh Th́n! Cụ Trạng Tŕnh quả là “thánh” khi đọc rơ tên Giáp gắn liền với số mệnh và sự chấm dứt chế độ Cộng sản.

 

Giáp là đại tướng th́ đương nhiên đại tướng suốt đời, cho đến khi chết. Vậy chỉ khi nào Giáp chết th́ y mới “ra binh”, ra khỏi binh nghiệp.  Vậy khi Giáp “ra binh” th́ thiên hạ mới “thái b́nh âu ca” v́ chấm dứt chế độ Cộng sản. Trần Độ cũng là tướng như Giáp. Không bao giờ có chuyện Trần Độ hưu trí hay phê đảng, chê đảng. Tổng Cục Phản Gián bịa đặt để  bịp người hải ngoại là Cộng sản “rạn nứt, chia rẽ” rồi đấy, cứ “ngồi yên mà đợi” cho chúng nó chết!  Người Việt  hải ngoại cứ tiêu diệt Cộng sản xử tử  Vơ nguyên Giáp, toàn bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng, và toàn bộ chó săn c̣ mồi phê đảng, c̣ mồi nhân quyền... có sao đâu?

ChuSa không dám vội tiên đoán lạc quan về thời điểm Cộng sản sẽ chết. Nhưng ta có thể ước lượng về phương diện siêu h́nh phối hợp với cái chết của Trần Độ  vừa  qua  th́ sự thất đức do thảm sát  người vô tội là điềm báo trước chế độ Cộng sản sẽ cáo chung, chấm dứt sớm hơn ta tưởng.

 

          7. Điềm Trời và sự thảm sát Bà Nguyễn Thị Hiệp sáng ngày 25/4/2000!  23 thế kỷ trước, một cái chết đă làm cho Vạn Lư Trường Thành phải sụp đổ!

 

Cán bộ cấp cao và giầu có muốn chạy đi Mỹ th́ Mỹ đưa ra nhiều điều kiện khó khăn. Đi Mỹ du lịch phải hội đủ điều kiện trở về, không thể trốn ở lại. Vụ giết bà Nguyễn thị Hiệp ngày 25/4/2000 đă trở thành bản án tử h́nh cho mọi nhân sự hoạt động tuyên vận, phản gián, buôn lậu ma túy, kinh tài ở hải ngoại.

       Vào thời điểm tháng 9, 2002, Cộng sản Hà Nội đă bị dồn vào đường cùng, vào cái thế cá nằm trên thớt. Tiếc rằng “Kháng chiến Hoàng Cơ Minh” chỉ là tṛ bịp bợm của cán bộ Cộng sản. Chứ nếu là “kháng chiến thật, chống cộng thật” th́ lúc này chỉ cần mang vài ngàn quân về cũng đủ chiến thắng.

          Cộng sản cay cú Thượng Nghị Sĩ John McCain khi trong tháng 2, 2000 và trong khi tranh cử Tổng Thống, ông Mc Cain đă chửi bọn “cai tù” là “gooks”! Ông McCain nói bọn “cai tù” th́ người ta hiểu ngay là bọn lănh đạo Cộng sản Hà Nội, không phải mấy tên lính quèn coi trại tù. Danh từ “gooks” là một từ ngữ đầy vẻ miệt thị, khinh bỉ ngang với những tiếng như “đồ chó đẻ, đồ ăn cháo đái bát, đồ nhổ ra rồi lại liếm”. Thật ra th́ không có danh từ nào đủ dơ bẩn để chỉ bọn Cộng sản Hà Nội, vừa ăn mày xin tiền lại vừa khoe rằng thắng. Vừa ăn cướp ngày cướp đêâm, giết chóc tù đầy người Việt mà miệng lại cứ khoe v́ nhân dân, phục vụ nhân dân, nhân dân phải biết ơn Đảng Cộng sản, biết ơn “bác” Hồ!

Quen thói khủng bố, giết người để làm người khác sợ, Cộng sản Hà Nội tin tưởng chắc chắn là người Mỹ và toàn thế giới đều phải “sợ” chúng, v́ chúng dám giết. Sợ chúng th́ phải chiều chuộng, đưa tiền cho chúng tiêu, và cho bất cứ cái ǵ chúng đ̣i.

 

Không phải sự t́nh cờ mà ngày ông McCain đến Hà Nội, ngày 25/4/2000,  mà chúng mang bà Nguyễn thị Hiệp ra bịt mắt, nhét dẻ vào mồm, và xử bắn bằng một tiểu đội hành quyết bắn 6 viên đạn với 1 phát đạn ân huệ nát đầu, rồi chôn ngay trong sân nhà tù.

Đây là thủ đoạn của phe cứng rắn, và cũng là của phe tay sai Bắc Kinh: chặt cầu ngoại giao với Mỹ, Canada và Tây Phương, và chứng tỏ rằng Cộng sản Hà Nội cương quyết đi trở lại con đường “chống Mỹ”! Nếu Mỹ biết điều th́ mau mau bỏ qua các điều kiện của phía Mỹ. Đồng thời chúng cũng dằn mặt ông McCain rằng Cộng sản “chúng tao” vẫn mạnh mẽ, dữ dằn, và sẵn sàng chống Mỹ lần nữa.

 

Bà Nguyễn thị Hiệp bị cơ sở buôn lậu kinh tài của cộng sản ở Canada “gài” phải mang bạch phiến giấu trong tranh sơn mài từ Hà Nội đi Canada.  Bà Hiệp bị bắt ngày 25/4/1996 tại phi trường Nội Bài với khoảng 5 kí lô bạch phiến, trị giá 5 triệu đôla,  giấu trong những bức tranh sơn mài đă được Tổng Cục Phản Gián “làm sẵn” để chuyển sang Canada. Chính quyền và công an điều tra Canada đă có đủ bằng chứng bà Hiệp bị oan và bị cài (framed). Bà Hiệp chỉ là thợ may, không bao giờ có đủ vốn liếng hay tổ chức buôn lậu với số lượng ma túy có giá trị lớn đến như vậy.

Chỉ riêng với số lượng ma túy lớn, người ta có thể thấy đây là ở mức và tầm vóc Mafia quốc gia hay quốc tế. Trong trường hợp bà Hiệp, chính Tổng Cục Phản Gián  đă tạo dựng nên chuyện kinh tài bằng buôn lậu bạch phiến. Bà Hiệp vô t́nh khi chúng nhờ mang tranh sơn mài. Bà Hiệp không thể biết rằng Cục Phản Gián đă nhét bạch phiến vào trong bức tranh sơn mài. Bà Hiệp bị cài hay là bị ép buộc phải mang tranh sơn mài mà không biết có bạch phiến ở bên trong.

 

Ta có thể thấy vụ thảm sát bà Hiệp đă được bộ Chính trị và Tổng Cục Phản Gián thảo luận, bàn bạc kỹ lưỡng trước khi đến quyết định giết bà Hiệp, sau lời tuyên bố Thượng Nghị Sĩ John McCain  chửi bọn Cộng sản Hà Nội  là đồ “gooks” hồi tháng 2, 2000. Chúng ra vẻ muốn “cố ư cắt đứt ngoại giao” với Canada, Hoa Kỳ và Tây Phương. Nếu Tây Phương “sợ” th́ phải chiều chuộng chúng như từ trước đến nay. Thủ đoạn làm già này có lợi ǵ cho Cộng sản Hà Nội? 

 

Các chính quyền Mỹ, Canada và Tây Phương hiểu ngay dụng ư sắt máu của Cộng sản Hà Nội. Họ không ngờ Cộng sản Hà Nội dă man, tàn độc đến mức mang một phụ nữ ra giết cho mục đích thủ đoạn chính trị. Ngay lập tức, các chính quyền Tây Phương và Hoa Kỳ, Canada đều nh́n thấy rơ mặt thật của cán bộ Cộng sản đang hoạt động trên đất nước họ. Vậy ngoài việc tiêu diệt Cộng sản Hà Nội, c̣n có vấn đề phải tiêu diệt bọn băng đảng xă hội đen của Cộng sản Hà Nội ở hải ngoại bằng mọi giá. 

 Từ xưa đến nay, những kẻ “thua” trong chính trị ở bất cứ nước nào, thường được hưởng qui chế tị nạn chính trị (political asylum) ở nước khác. Nơi dung dưỡng nhiều người ưa thích là Pháp, Anh, Canada và Hoa Kỳ. Giáo chủ Khomeini ở Ba Tư đă được Pháp dung dưỡng cho đến khi trở về nước lật đổ chính quyền Sa Hoàng Ba Tư. Trái lại những người chống ông Khomeini và tị nạn chính trị tại Pháp,  lại bị chính ông này ra lệnh cho truy nă đến cùng và ám sát. Tổng thống quân phiệt Chile đă được Anh quốc cho trú ngụ.

 

Cộng sản Hà Nội khi dùng quyền lực thảm sát bà Hiệp một cách vô cùng man rợ đă làm cho chúng không thể có đường chạy ra nước ngoài. Không một nước nào muốn chứa chúng.  Ngược lại, những tên cán bộ Cộng sản hoạt động hải ngoại, tăng ni quốc doanh, bọn trở cờ theo Cộng, kháng chiến ma mănh, sẽ được hưởng một quy chế đặc biệt để  dẫn độ” về nước xử tội. Những tên đă có quốc tịch ngoại quốc sẽ bị lột bỏ quốc tịch và đuổi về nước chịu tội. Khi về nước th́ tài sản, chùa chiền quốc doanh sẽ bị ngân hàng tịch thu bán đấu giá. Thế là nước lă ra sông.  

 

Đây là chưa kể đến một màn báo thù rùng rợn. Những tên báo đảng, đài đảng, kháng chiến ma, nhân quyền c̣ mồi,  lộng hành chửi bới người Việt quốc gia và Việt Nam Cộng Ḥa có thể bị đám đông cuồng nộ đốt phá, làm thịt....

 

Vụ giết bà Hiệp chứng tỏ đây chính là Cộng sản “thật”, Cộng sản thứ thiệt, Cộng sản trăm phần trăm,  không cần phải giả dối, dấu giếm, hay bịa đặt.

Bà Hiệp chỉ là một phụ nữ yếu đuối và hoàn toàn không có tội chính trị hay tội chống cộng. Bộ Chính Trị đă họp khẩn cấp để ra quyết định giết một phụ nữ yếu đuối và vô tội sau khi đă giam đến 4 năm tù.

 

Nhưng vụ giết bà Hiệp cũng chứng tỏ những tên c̣ mồi quốc doanh ở “tù” như Đoàn viết Hoạt, Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, Thích Tuệ Sỹ...., những tên cán bộ phê đảng như Trần Độ, Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, Dương Thu Hương, Hoàng Tiến, Bùi Ngọc Tấn, Lữ Phương, Tiêu Dao Bảo Cự....  mà vẫn được Tổng Cục Phản Gián gửi bài viết, tuyên ngôn, kiến nghị, bằng điện thư ra hải ngoại để đăng trên các báo đảng Người Việt, Việt Báo Kinh Tế,  Viet Mercury News, để được phát thanh trên các đài VNCR, Á Châu Tự Do, Ngày Nay, Con Ong,  rồi được các tổ chức quốc tế đề cao, tuyên dương, giải thưởng báo chí, giải thưởng nhân quyền, đề nghị giải Nobel ḥa b́nh, rồi lại được quốc tế phỏng vấn, đề nghị cho đi Mỹ, ra Quốc hội Mỹ điều trần nhân quyền, dân chủ, vợ chồng Đoàn viết Hoạt lại được Mỹ nuôi, cho công ăn việc làm.... th́ ta phải hiểu ngay đó là đồ  giả, đồ c̣ mồi quốc doanh Cộng sản thứ thiệt! 

 

      Ta cần phải ghi nhận bọn c̣ mồi Cộng sản nhân quyền như

 vợ chồng giáo sư Đoàn viết Hoạt,

Mạng Lưới Nhân Quyền,

Liên Minh Việt Nam Tự Do, 

Mặt Trận Kháng chiến Hoàng Cơ Minh

 

các tổ chức ngoại vi của chúng như

Hội Chuyên Gia,

Thanh Niên Phan Bội Châu,

Phong Trào Tuổi Trẻ Quàng Khăn Đỏ Dấn Thân cho Cộng sản,

Hội đồng Liên Tôn,

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất,

Công Giáo Quốc Doanh,

 

 các báo, đài như

Người Việt,

Việt Báo (Kinh Tế),

đài VNCR,

ban Việt ngữ đài Á châu Tự Do với bè lũ Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái,

đài Little Saigon với Vũ Quang Ninh, Mai Khanh - con gái tên Cộng sản Bùi Nhật Tiến,  báo Ngày Nay với Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn Khải,

báo Con Ong với Phạm Thông, Bảo Trần,

 

và hầu như toàn thể báo chí đài phát thanh, hội đoàn, tổ chức chính trị, cộng đồng...., kể cả các tổ chức “Human Rights - Asia Watch” đều không dám há miệng hoặc cho ra kiến nghị phản đối, lên án, kết án Cộng sản  Hà Nội  là “không tôn trọng nhân quyền” trong vụ giết bà Nguyễn Thị Hiệp. Tại sao vậy?

 

V́ đây là chính sách của bộ Chính Trị và Tổng Cục Phản Gián th́ tất cả cán bộ, chó săn, c̣ mồi, quốc doanh đều phải  câm miệng hến, không dám hó hé một câu.  Bố bảo, hay là cụ Hồ bảo, cũng không có một tên c̣ mồi nhân quyền, Mạng Lưới Nhân Quyền, ban tiếng Việt đài Á Châu Tự Do, đài VNCR, kháng chiến mafia, phong trào trẻ quàng khăn đỏ dấn thân, các hội đoàn cộng đồng, Hội đồng Liên Tôn... nào dám há miệng phê phán hành động dă man, tàn bạo, “vô nhân quyền” của Cộng sản Hà Nội. Thật đúng là cháy nhà ra mặt chuột!

 

Bà Hiệp bị giết sáng ngày 25/4 tại Hà Nội.  Dĩ nhiên Cộng sản giữ bí mật vụ giết người này ở trong nước nên hầu như không ai biết. Chỉ có các thông tín viên ngoại quốc và chính quyền Canada loan báo. Nhưng c̣n có Trời biết!

 

Ngay chiều ngày 25, giông gió và mưa thật lớn nổi lên trên cả nước. Đây là chuyện hiếm có vào cuối tháng 3 âm lịch ở miền Bắc, nơi mà mùa mưa khởi đầu khoảng tháng 6 âm lịch. Đến gần tối một luồng sét đánh thẳng vào một máy biến áp (transformer) loại khổng lồ 500 Kilovolts tại Ḥa B́nh, gây nên mất điện toàn tỉnh Hà Nội. Khu nhà ở của lănh tụ Cộng sản cũng mất điện luôn. Nhiều cây cối đă bị gió quật, ngă đổ khắp nơi. 

 

Do thiếu điện từ Bắc tải vào trên đường dây 68 MW, nên miền Nam, vùng Saigon các quận 2, 6, 11, Tân B́nh, B́nh Thạnh, Hóc Môn.... đều mất điện.

Cộng sản vẫn tàn ác hơn nửa thế kỷ qua, giết hàng triệu người, đưa nhiều triệu người vào chiến tranh, tàn phá, chết chóc, th́ vấn đề chúng giết một người đàn bà, một phụ nữ, th́ có nghĩa lư ǵ?

Về phương diện  siêu h́nh, nói nôm na là phúc đức, th́ khác. Ỷ vào quyền lực nhất nước, cai trị dân, bảo vệ dân, phục vụ nhân dân, mà họp bàn với nhau để “trực tiếp ra lệnh” giết một phụ nữ vô tội, oan ức, cho mục đích chính trị, là một điều Trời không dung, đất không tha....

 

Giông băo, sét đánh vào nguồn điện lực để cho ch́m cả thủ đô vào tăm tối, chính là điềm báo hiệu chế độ Cộng sản sẽ tiêu tùng v́ sự thất đức tàn bạo này. Đây chính là “cọng rơm cuối cùng” (the last straw) làm cho con lạc đà đang chở nặng, chịu không nổi thêm nữa, và phải ngă gục.

 

Khi xưa Tần Thủy Hoàng đốt sách vở, chôn sống 461 người học tṛ, đầy ải hàng triệu người ra biên giới xây đắp Vạn Lư Trường Thành, là một hành động thông thường của một bạo chúa. Tuy thất đức, nhưng Tần Thủy Hoàng “chưa” đạt đến mức mà ta gọi là “cọng rơm cuối cùng”.  Nếu ngày nay toàn thế giới thán phục công tŕnh vĩ đại Vạn Lư Trường Thành, biểu tượng cho Trung Hoa cũng vĩ đại, th́ cũng là do tham vọng của Tần Thủy Hoàng để bảo vệ quyền lực và nền an ninh cho đế quốc Trung Hoa mà ra.

       Nhưng mối t́nh chung thủy, cảm động, đau thương đến năo nùng của một người vợ trung trinh đă làm cho thành Vạn Lư lở một khoảng lớn, không bao giờ hàn gắn được.

Nàng Mộng Giang Nữ vén áo để lộ cánh tay trần để gội đầu trong sân. Nghe tiếng người hỏi thăm nhà, nàng rũ tóc và ngẩng  đầu lên, thấy một thư sinh.  Nàng trả lời và thấy chàng thư sinh lưu luyến như muốn kéo dài câu chuyện. Nàng mời chàng vào trong nhà dùng nước trà. Trong câu chuyện, nàng nói rằng b́nh sinh nàng vẫn ǵn giữ “tuyết sạch, giá trong”. Nhưng hôm nay đă vô t́nh để lộ cánh tay trần cho chàng nh́n thấy. Đây có thể là duyên nợ sui khiến nên.  Nàng thấy khó ḷng gửi thân phận cho người khác. Nếu chàng không ngại, th́ nàng nguyện thành gia thất với chàng...

Thời xa xưa đó, khoảng năm 219 trước Tây Lịch,  người ta không có câu “tiếng sét ái t́nh”! Nhưng câu chuyện này có thể đúng như vậy.  Một đám cưới giản dị được tổ chức và hai người sống trong hạnh phúc hiếm có của tuổi thanh xuân. Nhưng khi hương lửa đang nồng th́ bạo chúa Tần Thủy Hoàng, sau khi đốt sách chôn học tṛ, ra lệnh tất cả những người có học, đang đi học, mang nghiệp bút nghiên, phải bị bắt lưu đầy ra biên ải xây đắp trường thành Vạn Lư.....

 Bạo chúa sai tướng Mông Điềm mang 700,000 binh sĩ với nhiệm vụ phải đốc thúc hàng triệu dân phu thực hiện công tŕnh xây dựng trường thành để cản quân du mục Hung Nô, Thát Đát (Hsiung Nu, Tartars) từ các vùng hoang vu Mông Cổ tràn xuống phía Nam để giết chóc, cướp phá, đe dọa Trung Nguyên.

Nàng Mộng Giang Nữ tiễn chồng đi trên đường lưu đầy.  Chàng cổ đeo gông, tay bị trói chung với nhiều người thành chuỗi dài những tù nhân. Nàng khóc đến khô cạn nước mắt và kiệt sức. Chàng khuyên nàng hăy trở về và hi vọng sẽ sớm trở về đoàn tụ. Nàng Mộng Giang trở về và nhờ đợi trong nhiều tháng. Sau nàng quyết định mang theo ít lương khô lên đường đến Trường Thành để t́m chồng. Hàng triệu dân phu như những đàn kiến đắp trường thành dài hàng trăm dậm.....

Nàng Mộng Giang đi đến từng toán dân phu, từng khúc trường thành để hỏi thăm có chồng ḿnh ở đó không? Đi đến đâu nàng chỉ gặp sự trả lời rằng không biết, không thấy ai và tên tuổi như người nàng diễn tả. Nhiều tháng sau, nàng đến một nơi th́ mọi người biết ngay là người nàng đang t́m gặp đă làm việc ở đó. Họ ngậm ngùi bảo rằng chàng đă kiệt sức chết khoảng 3 ngày trước và họ đă chôn chàng ngay trong những tảng đá xây dựng trường thành! Họ chỉ cho nàng nơi xác chàng ở đàng sau những tảng đá của khúc thành mới xây dựng xong!

 

Nàng Mộng Giang gục xuống nơi chân thành khóc rượi. Nàng hiểu rằng chàng đă chết trong sự thương nhớ và tuyệt vọng v́ không hi vọng gặp lại nàng.  Nàng hờn oán cái chết của chàng! Nàng hờn oán rằng không được thấy mặt chàng, thấy xác chàng, dù chàng đă chết!

Nỗi oan khiên trong mối t́nh chung thủy, chân thành và sự oán hận thấu trời xanh của nàng Mộng Giang, đă làm cho Trời Đất phải cảm động! Một cơn giông băo nổi lên và một tiếng sét đánh ngay khúc trường thành và làm lộ xác người yêu muôn thuở của nàng Mộng Giang. Nàng ôm xác chồng và khóc nức nở thương cho chồng và thương cho mối t́nh dang dở, thương cho thân phận, duyên kiếp lỡ làng.... Nàng đă khóc cho đến khi hết hơi, tắt thở, tay vẫn ôm xác chồng.

 

Những người dân phu thương cảm hai vợ chồng người trẻ tuổi. Họ hiểu rằng số phận của họ sẽ không hơn ǵ.  Họ sẽ phải làm việc cho đến chết và xác sẽ chôn trong trường thành. Họ chôn hai vợ chồng nàng Mộng Giang trên một g̣ cao nh́n xuống thành Vạn Lư kéo dài hàng vạn dậm.

Người dân trong vùng xây dựng đền thờ Mộng Giang Nữ để nêu gương trinh liệt, chung t́nh của nàng. Họ kính cẩn tạc tượng Nàng vô cùng linh động, đẹp đẽ uy nghi và gọi là “đền Bà”.... Ngày nay, du khách khắp nơi trên thế giới đến thăm Trường Thành, đều đến ngôi đền nguy nga tôn nghiêm gần đó để chiêm bái nàng Mộng Giang....

    

Nơi thành bị sét đánh đổ vỡ không bao giờ xây dựng lại được nữa. Mỗi lần xây xong th́ lại đổ vỡ, để lại một khoảng trống làm cho trường thành bị đứt đoạn.  Không biết sau này, rợ Hung Nô, Mông Cổ, rợ Kim, rợ Măn khi tràn vào xâm lăng, chiếm đóng Trung Hoa có xử dụng khoảng trống này không, th́ không thấy sử nói đến.

 

Cộng sản vô thần không cần phải tin “nhảm” rằng chuyện chúng giết bà Nguyễn thị Hiệp  sẽ làm cho chúng phải tiêu vong . Như vậy ta có thể đoán rằng với sự thảm sát bà Nguyễn Thị Hiệp, Cộng sản hoàn toàn không c̣n phúc đức để tồn tại cả ở trong nước lẫn hải ngoại. Tại sao vậy?

 

Cái chết của bà Hiệp chứng minh sự tàn ác không giới hạn hay giới tuyến của lănh đạo trong nước và cán bộ Cộng sản hải ngoại. Sau khi Cộng sản bị tiêu diệt ở trong nước th́ vấn đề phải đặt ra ra là tiêu diệt cán bộ phản gián, tuyên vận, quốc doanh, c̣ mồi ở hải ngoại. Cái chết của bà Hiệp làm cho các chính quyền Hoa Kỳ, Canada và Tây Phương phải đồng ư tiêu diệt bọn Cộng sản nằm vùng hải ngoại. Họ sẽ tống xuất chúng về nước chịu tội. Họ không muốn có một thứ Mafia, lưu manh, cặn bă của xă hội cộng sản trong nước họ.

 

Về phía chính quyền Việt Nam trong tương lai cũng phải tiêu diệt đạo quân thứ 5 (5th column) này nếu không muốn chúng quấy nhiễu. Thí dụ nếu chính quyền Pháp muốn bang giao với Việt Nam th́ điều kiện tiên quyết là phải cho dẫn độ những tên như Vơ văn Ái, Lại Thế Hùng, Thích Minh Tâm, Mạn Đà La, Thích Nhất Hạnh, Trần Thanh Hiệp, Vơ Long Triều, Nguyễn Gia Kiểng và những tên Việt Cộng nằm vùng khác như Âu Dương Thệ, một tay sai khác của giáo hội quốc doanh Ấn Quang hiện đang ở Đức.( Âu Dương Thệ hiện đang ở Đức, Thệ chỉ huy bọn Cộng sản nằm vùng " ToGiang , DucViet_2 Triệu Quyết  Thắng lên  Paltalk "  ca ngợi tên  “thi sĩ không biết làm thơ” Nguyễn Chí Thiện ).

 

Những người theo các tổ chức chính trị thân Cộng hoặc do cán bộ Cộng sản cầm đầu, nên coi chừng. Nên tính đường rút ra khỏi tổ chức cho sớm. Chúng có thể cài cho làm con dê tế thần, chịu tội thay cho chúng.   Chúng có thể ẵm hết tiền bạc chạy trốn, để mặc kệ người ở lại chịu trận và chịu tù, chịu nợ. Ta phải hiểu là Cộng sản nằm vùng, kinh tài, chính trị,  quốc doanh hải ngoại đang “dé chân chèo”, mắt trước mắt sau t́m đường chuồn. Những tên kinh tài, chuyển ngân, ủi tiền, đang ôm bạc triệu đôla lại càng mong muốn có sự thay đổi để chúng nuốt gọn tiền đầu tư, kinh doanh, kinh tài, cất giấu. 

 

8. Sự thảm sát bà Nguyễn Thị Hiệp chứng tỏ các tṛ hề “phê đảng” của Trần Độ, Nguyễn Thanh Giang, c̣ mồi nhân quyền của Đoàn viết Hoạt, c̣ mồi quốc doanh “tự do tôn giáo” của Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ.... chỉ là tṛ bịp! T́m hiểu Mạng Lưới hoạt động của Tổng Cục Phản Gián tại Hoa Kỳ.

 

Cái chết của bà Nguyễn thị Hiệp biểu hiện cho sự tàn bạo Cộng sản trên cả nước Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ. Bà Hiệp sẽ được vinh danh trong lịch sử. Những tên tham gia vào vụ thảm sát bà Huệ phải bị tiêu diệt. Con cái bà Hiệp sẽ được đền bù xứng đáng.

Cái chết của bà Hiệp cũng chứng tỏ rằng phải tàn ác như vậy mới là Cộng sản “thật”!  Do đó ta thấy câu chuyện “Cộng sản đàn áp  Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, Thích Tuệ Sỹ, Thích Không Tánh.... là hoàn toàn giả dối, bịa đặt! Đọc kỹ những bản văn từ Cục Phản Gián trong nước đưa ra gọi là của những tên sư quốc doanh này, để đăng tải trên báo Người Việt và Việt Báo (Kinh Tế), đài VNCR, Little Saigon và Á Châu Tự Do phát thanh, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái phỏng vấn,  ta thấy  ngay là “tranh đấu bịp của tăng ni quốc doanh”. Nếu Thích Quảng Độ tranh đấu “thật” th́ đă bị giết từ khuya như Thích Thiện Minh, ni sư Huỳnh Liên, và không ai nghe thấy tên tuổi!

 

Từ nhiều năm nay, chúng cứ hô hoán rằng bị công an đưa lên làm việc vài tiếng đồng hồ rồi thả, rồi bắt, rồi lại thả. Thật ra th́ chẳng có bắt hay thả ǵ hết! Chúng vẫn ở trong chùa phây phây viết lách sửa lại, bóp méo lịch sử thuận lợi cho giáo hội quốc doanh. Thích Quảng Độ ở trong “tù” nhưng vẫn có vi tính viết xong bộ Phật Quang đại tự điển 18,000 trang và được Tổng Cục Phản Gián gửi sang Đài Loan in.  Vợ chồng Đoàn viết Hoạt, “thi sĩ không biết làm thơ” Nguyễn Chí Thiện cũng được Tổng Cục Phản Gián và Mặt Trận Kháng Chiến Cộng Sản chống Quốc Gia Việt Nam của Hoàng Cơ Định, Nguyễn Kim,  Trần Xuân Ninh và thiếu tướng CS Nguyễn Văn Hưởng... lo lắng đưa sang Hoa Kỳ và bao che hỗ trợ hoạt động cho đến ngày nay.

 

 Những tên c̣ mồi khác do Tổng Cục Phản Gián tung ra gọi là “phê Đảng” như

Trần Độ,

Nguyễn Hộ,

Bẩy Liếm,

Hoàng Minh Chính,

Nguyễn Thanh Giang,

Hà sĩ Phu, Bùi Minh Quốc,

Lữ Phương, Tiêu Dao Bảo Cự,

Dương Thu Hương,

Nguyễn Huy Thiệp,

tập thể sư quốc Doanh Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất,

  mới đây nhất là Bùi Ngọc Tấn

... vẫn yên ổn với đầy đủ tiêu chuẩn cao, có công an bảo vệ, có máy vi tính, điện thoại, và vẫn họp hành, tuyên bố vung vít....

 

Dân tộc Việt Nam bị kềm kẹp chặt chẽ, bịt mồm bịt miệng, không thể làm được ǵ. Những người quốc gia quyết tâm tiêu diệt cộng sản tuy ở trong bóng tối nhưng họ nh́n thấy rất rơ ràng mọi hoạt động bịp bợm của bọn c̣ mồi Cộng sản.

 

 Bao giờ đá nổi, lông ch́m

Hồ khô, Đồng cạn, búa liềm ra tro!

 

     Đây là một câu đồng dao đă truyền miệng từ khoảng thập niên 1940s. “Đá nổi” th́ “đá” là “Thạch”, hay là thống chế Tưởng giới Thạch chạy ra đảo Đài Loan, một ḥn đảo “nổi” trên mặt biển, năm 1949, khi Mao Trạch Đông chiếm hết lục địa Trung Hoa. “Lông ch́m”có nghĩa Mao (là lông) sẽ chết. Rồi đến khi Hồ chí Minh chết, xác bị ướp để cho “khô đét” là “Hồ khô”. Nhưng phải đến khi “Đồng cạn” hay là Phạm văn Đồng chết, th́ búa liềm (Cộng sản)  sẽ “ra tro” hay là Cộng sản  sẽ tiêu tùng!

 

Một ư nghĩa khác của câu đồng dao này là điềm hạn hán (drought). “Đá nổi” có nghĩa là hồ ao khô cạn, đá ở dưới đáy hồ “nổi lên”.  “Lông ch́m” cũng có nghĩa hồ ao khô cạn tới đáy, dù ném một cái lông chim hay lông gà, cũng “ch́m” ngay xuống đáy hồ, v́ không có nước để làm cho “lông” nổi lên.  “Hồ khô, đồng cạn” cũng có nghĩa   khô hạn không có nước trong hồ ao và ruộng lúa. Một trận hạn hán nặng nề sẽ làm cho Cộng sản Tầu và Việt tiêu tùng. Vào năm 2002, chỉ c̣n 5 nước Cộng sản, đó là Trung Cộng, Việt Cộng, Bắc Hàn, Cu Ba và Lào.  Cộng sản “chính” và mạnh nhất là Tầu và Việt, kéo theo 3 nước kia.  “Đồng cạn” có nghĩa là tiền đồng cạn sạch, tiền cụ Hồ trở thành vô giá trị. Đến lúc này mới thật là “búa liềm  Cộng Sản Hà Nội ra tro”.  Vào tháng 6, ở Việt Nam có tin đồn rằng sẽ có chính quyền mới thay thế Cộng sản.  Dân không ai muốn giữ tiền “cụ Hồ” v́ sợ rằng chính quyền mới sẽ hủy tiền cộng sản.

 

Nhân dân Việt Nam trong nước không phải lo sợ. Chính quyền Việt Nam mới sẽ tiêu diệt Cộng sản! Họ sẽ ban hành tiền mới. Mỗi đầu người (kể cả công nhân  viên chức, cán bộ, bộ đội, công an...  đă ra đầu thú trước chính quyền mới)  sẽ được phát 100 đồng tiền mới, có giá trị tương đương với 30 vạn tiền cộng sản. Những người già trên 60 tuổi, người tàn tật, phụ nữ mang thai sẽ được trợ cấp gấp đôi hay là 200 đồng tiền mới.

 

Trong sự trói buộc, cấm đoán, bịt mồm bịt miệng, không có báo chí, chỉ có báo “miệng” hay là những tin đồn, những câu vè,  những chuyện khôi hài “đen”, để rủa chế độ Cộng sản cho mau chết. 

Chúng khẩu đồng từ th́ ông sư cũng chết! Toàn dân Việt nguyền rủa trong sự oán hận, căm thù th́ Cộng sản làm sao tồn tại lâu dài?  Ư dân là ư Trời! Những câu hát đồng dao. những bài vè hay những tin đồn  từ tâm tư hàng chục triệu người căm thù Cộng sản... đương nhiên trở thành sự thật, không sớm th́ muộn, nhưng phải xẩy ra!

 

Năm 1977, thủ tướng Vẹm Phạm văn Đồng đi chu du các nước làm ăn mày, xin tiền tái thiết, xây dựng kinh tế. Hầu hết đều từ chối. Chỉ có xứ Zambia tặng cho 50 ngàn đôla. Ḥa Lan th́ cho 7,000 tấn bo bo, hay là gạo mọi xứ Ca Mơ Run. Những người ở lại miền Nam sau 1975 và các tù nhân học tập cải tạo, đều không quên cái món “bo bo” mà người ta gọi là gạo ni lông, gạo cao su, chỉ có dạ dầy ngựa mới tiêu nổi.

 

Sở dĩ Hồ chí Minh cho Đồng làm thủ tướng từ năm 1945 trong khoảng hơn 40 năm là do một câu chuyện cực kỳ bí mật. Ngày 16 tháng 8, 1945, Hồ từ Thái Nguyên về Hà Nội để sửa soạn cướp chính quyền. Hồ ngụ tại nhà Đồng. Lúc đó Đồng có vợ là người Hà Nội, con gái nhà hàng kem Bạch Tuyết th́ phải.

Lúc này, Hồ bỏ lại vợ người Tày đă đẻ cho y một đứa con trai (Nông Đức Mạnh), không cho về Hà Nội với y. Đồng mải đi công tác vận động đảng viên lôi kéo dân biểu t́nh với cờ đỏ sao vàng.

 

Ở trong nhà một ḿnh, có sẵn máu dê cao độ, Hồ nh́n vợ Đồng như mèo thấy mỡ. Hồ không hiểu và không ngờ đến nội tâm của người phụ nữ này. “Trao duyên lầm tướng cướp cộng sản”, người đàn bà thanh lịch này không ngờ lấy phải một tên Cộng sản loại ngu dốt, cuồng tín và hôi thối nhất. Nay lại thấy một tên “chủ tịch đồng chí” gầy g̣, đen đủi với hai con mắt hột nhăn láo liên như mắt rắn ráo th́ cô không c̣n chút cảm t́nh nào.

 

Hồ không thể hiểu rằng người đàn bà này khinh bỉ và ghê tởm ḿnh đến mức nào? Nên khi sắp lại gần và ôm hôn “đại” - Hồ có tật dê xồm, với được đàn bà nào ở gần là “ôm hôn  thắm thiết”, đưa cái miệng hôi hám ngay vào mồm vào miệng người ta - th́ cô vợ của Đồng chịu hết nổi, căng thẳng thần kinh và ngất xỉu. Đúng lúc đó, Đồng về và vội vàng cứu chữa. Cô này hồi sinh nhưng mặt mũi đờ đẫn như người mất hồn và không nói năng ǵ cả.  Phải sau này, qua nhiều y sĩ chữa chạy, người ta mới hiểu rằng cô này bị một cú “sốc” (shock) quá mạnh, khiến mất hẳn trí khôn và trí nhớ.

Sau khi về Hà Nội năm 1954, mỗi tuần Hồ đi tới thăm người đàn bà mất trí này. Người ta ngạc nhiên v́ chính Đồng lại không đến thăm vợ y, mà lại là Hồ? 

 

     Khi hiểu Hồ và tính dê xồm của toàn thể đảng viên lănh đạo Cộng sản, ta thấy rơ văn sĩ công an Vũ thư Hiên bịa đặt câu chuyện Hồ lấy cô Xuân (bịa đặt) nào đó làm bé và có bầu. Vũ thư Hiên đă khéo léo đánh bóng Hồ và đổ tiếng ác cho Trần Quốc Hoàn. Thật ra th́ Hoàn và bất cứ tên Cộng sản nào khác đều là “học tṛ” của Hồ về vấn đề quỷ quyệt, lưu manh, nham hiểm, độc ác và dê xồm. Nếu Hiên “thành thật” th́ phải viết rất rơ về nhiều câu chuyện dâm độc, gian ác của bè lănh đạo Cộng sản. Văn sĩ công an Vũ Thư Hiên (sách Đêm Giữa Ban Ngày) phải biết những câu chuyện 3 con điếm Cộng sản mà người dân miền Bắc đă đặt vè, mà tại sao Hiên không dám viết?

 

Cẩn, Thập, Mỹ nên hiển vinh

Bởi v́ Hồ đă làm t́nh nhiều phen!

 

Cẩn, Thập được Cộng sản tuyên dương nữ anh hùng du kích. Hiện nay Thập ở với Nguyễn Hộ. Cẩn được làm đến bộ trưởng. C̣n Nguyễn thị Xuân Mỹ th́ hiện nay là ủy viên bộ Chính Trị. Lê Duẩn nổi danh với 3 vợ. C̣n Lê đức Thọ khi ở cuộc ḥa đàm Ba Lê, th́ không tha cả Nguyễn thị B́nh, hiện nay là Phó chủ tịch nước Cộng sản. Thọ cũng ép một văn công làm bé và cho  đi theo phái đoàn Cộng sản trong cuộc ḥa đàm Ba Lê. Để tránh tiếng, Thọ “gả” vợ bé văn công cho một thiếu tá Cộng sản “bất lực” tên là Hồ quang Hóa và phong cho tên này chức thiếu tướng!

 

 Khoảng năm 1956, Hồ đi Nam Dương dự hội nghị “khối đệ tam” các nước không liên kết, không tư bản và cũng không cộng sản. Tại đây, Hồ lộ rơ thú tính dê xồm của y. Bất cứ phụ nữ, con gái nào ở gần là y “tỏ cảm t́nh” ôm hôn đại vào miệng, bất kể sự kinh tởm của người ta. Phụ nữ Nam Dương thấy Hồ sáp lại gần là bưng miệng cười lảng xa hoặc chạy trốn. Báo chí Nam Dương gọi Hồ là “chủ tịch hôn” (the kissing chairman). Điều đáng nói là bọn ngợm Cộng sản hoàn toàn trơ trẽn, trâng tráo, không biết nhục, không biết thế nào là liêm sỉ.

 

  9. Tổ chức “đoàn ngũ hóa” mọi tầng lớp người Việt hải ngoại để thành “xă hội đen” đánh phá xă hội Hoa Kỳ bằng nhiều mặt.

 

Đồng chí Đỗ Hoàng Điềm của Mặt Trận Kháng Chiến Mafia Hoàng Cơ Minh có thể báo cáo về Tổng Cục Phản Gián rằng đă tổ chức xong hầu hết các ban giám đốc Cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Chỗ nào không thể đánh phá th́ đồng chí Đỗ Hoàng Điềm tổ chức “thêm” một Cộng đồng nữa. Thành thử tuy ta thấy cái quái thai “hai” tổ chức Cộng đồng, nhưng đồng chí Điềm vẫn báo cáo tốt đẹp rằng “ta” đă nắm được toàn thể Cộng đồng, tổ chức chính trị, Hội đồng Liên Tôn,  báo chí và phát thanh hải ngoại tại Hoa Kỳ, kể cả vấn đề cán bộ ta đă được cài để  nắm hết ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do, ban biên tập báo Viet Mercury ở San Jose với đồng chí Nguyễn Xuân Hoàng.

 

Tổng Cục Phản Gián Hà Nội có thể rung đùi v́ những thành quả, thành công tốt đẹp mà Mặt Trận Kháng Chiến Mafia đă đạt được để chống toàn thể dân tộc Việt Nam, chống Hoa kỳ, và để bảo vệ chế độ Cộng sản Hà Nội.

Mặt Trận Kháng Chiến Mafia Hoàng Cơ Minh (MTHCM) có thể được coi là bộ phận chính trị và kinh tài đầu năo Cộng sản quan trọng nhất ở Hoa Kỳ. MTHCM có rất nhiều tổ chức ngoại vi làm đại diện hoạt động, nên không cần phải ra mặt trực tiếp. Tuy tổ chức cơ cấu theo kiểu Cộng sản, MTHCM buộc những người gia nhập phải tuyên thệ theo kiểu... Mafia, tuyệt đối trung thành, trung kiên, phải nói láo theo bộ máy tuyên truyền của MT và hễ phản đảng, phản bội MT là... chết!

 

Những bộ phận hoạt động trực tiếp dưới quyền “chỉ đạo, chỉ huy, điều khiển” của cán bộ Cộng sản trong MT hoặc Tổng Cục Phản Gián (Directorate General of Counter-Espionage - Hanoi’s Spy Office) là Hội Chuyên Gia, “đảng” Việt Tân, “hội” VPAC, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Thanh Niên Phan Bội Châu, Mạng Lưới Nhân Quyền, Hội Đồng Liên Tôn.... và hàng trăm hội đoàn ngoại vi địa phương.  Hệ thống kinh tài gồm có hệ thống quán phở, các địa điểm chuyển tiền về Việt Nam, hệ thống đầu tư vào các công ty, chứng khoán Hoa Kỳ, hệ thống chuyển tiền và ủi tiền cho các tư bản đỏ ở Việt Nam, hệ thống buôn ma túy bạch phiến và vũ khí vào Hoa kỳ....

 

MT cũng có hệ thống báo chí và đài phát thanh với các báo Người Việt, Việt Báo Kinh Tế, Thời Báo San José,  Con Ong, Ngày Nay, Văn Hóa, Thế Kỷ 21, đài VNCR với Lê đ́nh Điểu (đă chết), đài Little Saigon với Vũ Quang Ninh và Mai Khanh,  các nhân viên ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do như Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái,  các “báo sĩ” như Tống Hoằng, Đỗ ngọc Yến, Trần Dạ Từ và Trần Thị Nhă Ca, Phạm Thông, Bảo Trần, Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn Khải, Vũ B́nh Nghi, Trần B́nh Nam tức cựu dân biểu Trần văn Sơn; viết cho Viet Mercury có Nguyễn xuân Hoàng, Nguyễn Minh Cần, Nguyễn Khải, mạng lưới thông tin VNN....

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) có vẻ đứng riêng với MT v́ hoạt động có tính cách khác nhau, tuy hai bên vẫn  hỗ trợ  ngầm cho nhau. GHPGVNTN với tập thể tăng ni quốc doanh Cộng sản và hệ thống chùa chiền khắp nơi, nằm trong  một kế hoạch thật tinh vi và “nhiều mặt”. Đó là kế hoạch chuẩn bị “thay thế” đảng Cộng sản, dùng giáo lư Phật giáo thay thế chủ thuyết mác Lê Nin.

 

Khi Cộng sản phải giải thể hay giải tán do áp lực của Mỹ th́ GHPGVNTN sẽ nhanh chóng thay thế dưới h́nh thức “Phật giáo công an trị”. Nhân sự chóp bu lănh đạo Cộng sản và hệ thống công an trị vẫn nguyên vẹn. Trong trường hợp người quốc gia tiêu diệt Cộng sản th́ cán bộ lănh đạo Trung ương đảng và bộ Chính Trị sẽ mau chóng trốn trong các chùa. Sẵn tiền bạc, phương tiện và sự tuyên truyền gian trá, chúng sẽ mau chóng xuống đường đánh phá chính quyền mới cho đến khi lật đổ, cướp lại chính quyền.

Người Mỹ dĩ nhiên không thể hiểu nổi các kế hoạch “lộn ṣng” thật tinh vi này. Nếu mọi chuyện xẩy ra theo đúng kế hoạch dự trù của bọn tăng ni Cộng sản th́ họ cũng chẳng biết làm ǵ hơn là phải bang giao với chính quyền hiện hữu.

 

Như vậy, người Việt quốc gia phải đặt vấn đề tiêu diệt tận gốc bọn tăng ni Cộng sản trong GHPGVNTN, lănh đạo và huynh trưởng Gia Đ́nh Phật Tử, Tăng Đoàn Bảo Vệ Chánh Pháp, Tổng Hội Cư Sĩ, khoảng 25,000 sư công an trong các chùa quốc doanh và bất cứ tên cán bộ Cộng sản nào giả sư trốn trong chùa.

 

V́ MTHCM tổ chức và hoạt động theo đúng đường lối Cộng sản nên ta rất dễ nhận diện chúng, tuy rằng chúng ít khi nêu tên tuổi cũng như địa chỉ, điện thoại hoạt động. Hiện nay MTHCM đă  trở thành một thứ “siêu đảng” như bộ Chính Trị Cộng sản với những cán bộ Cộng Sản hoạt động trong bí mật chỉ đạo các tổ chức ngoại vi nhỏ hơn.

 

Phong Trào Thanh Niên Phan Bội Châu (PTTNPBC) hoạt động mạnh mẽ và nhắm vào giới trẻ.  PTTTPBC sử dụng một trung gian có vẻ hiền lành là Phong Trào Giới Trẻ Dấn Thân (PTGTDT) để thu gom, quy tụ những thanh niên trẻ tuổi, các sinh viên hải ngoại.  Chúng lái các thanh niên xa dần các mục đích chống Cộng sắt máu và căm thù Cộng sản. Sau một thời gian hoạt động, các thanh niên được kết nạp và tuyên thệ trở thành một thứ đảng viên, bắt buộc phải tuân theo kỷ luật “thép” của tổ chức.  Đến lúc này, các thanh niên, sinh viên cũng chưa biết đang trở thành một thứ đảng viên Cộng sản, do Tổng Cục Phản Gián chỉ đạo và nắm giữ trong kỷ luật thép Mafia.

 

(Giả thử)  Hoa Kỳ kư kết cấp quy chế Tối Huệ Quốc bảo đảm sự lâu dài bền vững của chế độ Cộng sản th́ Hội Chuyên Gia và PTTNPBC, PTTTDT sẽ mau chóng chuyển ḿnh đưa chất xám hải ngoại về nước. Một số các chuyên gia, kỹ   được lệnh phải về nước phục vụ trong các công tŕnh, cơ sở, công ty quốc doanh. (Đă có một số chuyên gia ở Pháp về Việt Nam theo kiểu này.) Một số lớn các chuyên gia khác đang làm việc trong các cơ sở quốc pḥng, kỹ thuật cao của Hoa Kỳ sẽ trở thành điệp viên cung cấp bất cứ thông tin, tài liệu nào và những ǵ mà ... Hà Nội và Bắc Kinh đ̣i hỏi!

Mới đây,  Trung Ương đảng Cộng sản ra lệnh cho Tổng Cục Phản Gián phải xúc tiến kế hoạch “nhuộm đỏ” người Việt ngoại cũng nằm trong ư đồ trên đây.

 

10. Trong kế hoạch “nhuộm đỏ” tiêu diệt những ǵ “xanh” hay là các nhân sự và hoạt động chống Cộng sản. Nhưng chúng ta phải hiểu Cộng Sản làm “những ǵ” khi chúng nói nhuộm đỏ?

 

Ngay từ khi Tổng Thống Clinton công bố bang giao ngày 11 tháng 7, 1995, th́ người Mỹ không ngờ rằng Cộng sản bắt đầu gia tăng kế hoạch nắm giữ người Việt hải ngoại trong bàn tay sắt khủng bố công an trị, qua các tổ chức chính trị, thanh niên “giới trẻ”của chúng.  Cộng sản đă khởi sự bước đầu tiên, hay là một chiến dịch “nắm” các tổ chức Cộng Đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ bằng “cán bộ” Việt Gian Cộng sản và lũ chó săn tay sai cũng “Việt gian” không kém.  Các Cộng đồng nào “không phải” là Cộng sản đều bị chúng ném bùn, ném đất, tấn công không mệt mỏi, năm này qua năm khác, cho đến khi chúng đưa được người của chúng ra ứng cử và nắm Cộng Đồng.  Trong trường hợp không thể đánh đổ ban quản trị cộng đồng th́ chúng cho ra một ban quản trị Cộng đồng thứ hai. Do đó ta thấy tại nhiều nơi có hai tổ chức Cộng đồng.

 

Cộng sản không thể và không dám công khai hoạt động hải ngoại. Chúng hiểu người Việt đều căm thù chúng. Chúng phải dùng thủ đoạn “ném đá giấu tay”. Chúng phải sử dụng một số tay sai, c̣ mồi với nhăn hiệu “người quốc gia cũ” hoặc “không Cộng sản”.

Ta rất dễ nhận diện chúng v́ chúng “không bao giờ” dám nói “chống Cộng” hay “tiêu diệt Cộng sản”. Chúng không muốn công nhận lá cờ quốc gia. Chúng không bao giờ dám vỗ ngực tự xưng là người quốc gia.

 

Chúng “đoàn ngũ hóa”, trói chặt mọi người Việt trong các thứ tổ chức. Nếu tổ chức đă có sẵn th́ chúng cài người vào để đánh phá lũng đoạn nội bộ, cho đến khi tổ chức trở thành “của chúng”, và do cán bộ của chúng chỉ đạo, điều hành. Thí dụ như đài Á Châu Tự Do là của chính quyền Mỹ. Cộng sản liền cài bọn tay sai chó săn vào ban Việt ngữ. Do đó ta thấy chúng chỉ làm cái loa cho bọn c̣ mồi Cộng sản, chứ chẳng có chống Cộng ǵ ráo.

Chúng phỏng vấn, phát thanh những tên cán bộ Cộng sản phê đảng để xây dựng đảng Cộng sản như Hà sĩ Phu, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Dương thu Hương... những tên sư quốc doanh Cộng sản như Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích trí Siêu, những tên giáo gian bán nước cho Vatican và cho Vẹm kiêm “linh mục Cộng sản” như Nguyễn Ngọc Lan, Chân Tín..... Chúng phỏng vấn, đề cao, làm bộ máy tuyên truyền cho những tên c̣ mồi nhân quyền Cộng sản Đoàn viết Hoạt, tên thi sĩ công an không biết làm thơ là Nguyễn chí Thiện, những tên văn sĩ công an Vũ thư Hiên, Nguyễn Minh Cần... Chúng lái dư luận thông tin cho mọi người quen thuộc với những tên Cộng sản và coi những tên Cộng sản này là những “nhà ly khai, phản kháng, phê đảng” và chúng làm như đảng Cộng sản yếu lắm, sắp phải thay đổi đến nơi, không cần phải chống Cộng nữa.

 

Có bao giờ ta thấy những tên Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái của đài Á Châu Tự Do nói lên một câu cho dân tộc Việt Nam rằng cần phải tiêu diệt Cộng sản th́ dân tộc Việt Nam mới có độc lập, tự do thật sự? 

 

Ta chỉ thấy toàn thể bộ máy tuyên vận hải ngoại của Cộng sản gồm các tờ báo lớn như Người Việt của Đỗ ngọc Yến và Tống Hoằng,  Việt Báo (Kinh Tế) của Trần Dạ Từ và Trần Thị Nhă Ca, đài VNCR của Lê đ́nh Điểu (đă chết), đài Little Saigon với Vũ Quang Ninh, Mai Khanh, báo Văn Hóa của Lư Kiến Trúc, báo Thời Báo San José của Vũ B́nh Nghi, Ngày Nay của Nguyễn Ngọc Linh và Nguyễn Khải, Con Ong của Phạm Thông và Bảo Trần, đài Á Châu Tự Do.... xun  xoe t́m cách phỏng vấn, đăng bài, phát thanh những tên c̣ mồi phê đảng, c̣ mồi nhân quyền Cộng sản, sư quốc doanh giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất Quốc Doanh.

      Những người ở ngoài tổ chức, những thường dân, người b́nh thường, th́ bị đe dọa khủng bố, không dám lên tiếng. Cộng sản nắm chặt hầu hết các báo chí, truyền thông, phát thanh hải ngoại. Những tờ báo nào độc lập, ta gọi là báo quảng cáo và sống bằng quảng cáo, th́ phải câm miệng v́ chúng sẽ khủng bố các cửa hàng, tiệm buôn, các chợ buộc phải cắt bỏ quảng cáo trên những tờ báo bướng bỉnh.

 

Chúng nói “tranh đấu” cho nhân quyền, cho tự do tôn giáo. Nhưng “tranh đấu” kiểu hiền lành, “đánh vơ mồm”, thả chim bồ câu, cầu nguyện ḥa b́nh, chửi “cụ” Hồ đă chết từ khuya, th́ Cộng sản sẽ không bao giờ chết. Cộng sản sẽ tồn tại như ư muốn của chúng.

Các tổ chức nằm trong mạng lưới nhện trực thuộc trực tiếp hoặc gián tiếp của Tổng Cục Phản Gián, hoặc trong Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh, không bao giờ dám hô lớn rằng “cần phải tiêu diệt Cộng sản” đểũ mang lại độc lập tự do cho dân tộc, quốc gia Việt Nam.

 

Trần thị Thức, vợ Đoàn viết Hoạt, được Tổng Cục Phản Gián cho đi Mỹ với sự thu xếp của MTHCM, và đến Mỹ ngày 1 tháng 8, 1994, với nhiệm vụ vẽ cái bánh vẽ “nhân quyền” với hi vọng làm xoa dịu ḷng căm thù và sự chống đối của người Việt hải ngoại. Trong khi đó, chúng vẫn bí mật tiến tới được Mỹ kư kết hiệp ước Thương Mại và quy chế tối huệ quốc để được hàng trăm tỷ đôla và sự tồn tại lâu dài cho chế độ Cộng sản.

 

Ngày 24/5/2000, báo Washington Times loan tin cơ quan Điều Tra Liên Bang Hoa Kỳ( FBI ) đă cho  Cộng sản Việt Nam vào danh sách 13 nước có nguy hiểm t́nh báo, gián điệp cho Hoa Kỳ. Như vậy người Mỹ đă nh́n thấy một số lớn nhân viên người Mỹ gốc Việt đang hoạt động gián điệp, thu thập tin tức cho Cộng sản Hà Nội.

MTHCM liền tổ chức ngay cho Trần Thị Thức các hội “Nhân quyền năm 2000”, “Nghĩa Hội Đoàn viết Hoạt”..... Chúng ngụ ư dánh lừa người Việt rằngcứ yên chí đi năm 2000 sẽ có nhân quyền, dân chủ đa nguyên, khỏi phải chống Cộng làm ǵ cho mất công! Chúng yên chí, vào thời điểm cuối năm 1994, sau khi bỏ cấm vận ngày 3 tháng 2, 1994,  là sẽ có quy chế tối huệ quốc và đầu tư, viện trợ, liên minh quân sự hàng trăm tỷ đôla!  Đến năm nay, năm 2002, Việt Nam vẫn chẳng có nhân quyền. Cộng sản vẫn c̣n sờ sờ ra đó. Chúng lờ tịt cái hội “Nhân quyền năm 2000”, không dám nói năng ǵ hết.

 

MTHCM xác nhận đă giao cho “thi sĩ công an không biết làm thơ” Nguyễn Chí Thiện 8 lạng vàng (khoảng 4,000 đôla) tại Hải Pḥng trước khi lo giấy tờ cho tên này đi Mỹ đầu tháng 11, 1995. Ô hay! Kháng chiến “chống” Cộng mà đi về Hà Nội như cơm bữa, tự do liên lạc với Cộng sản, lo giấy tờ cho cán bộ Cộng sản Mỹ rồi nuôi ăn, ở,  th́ ta phải hiểu MTHCM là Cộng sản kháng chiến chống quốc gia và dân tộc Việt Nam, không phải kháng chiến  chống Cộng!  Mấy năm gần đây, MTHCM khoe rằng Cộng sản sẽ dành cho 15% ghế trong quốc hội CS để chơi tṛ dân chủ đa nguyên!

Tên phản quốc Hoàng Cơ Minh tay sai cho Cộng sản có bị chúng giết cũng đáng đời. Cộng sản phải giấu tin này v́ nói ra th́ những tên tham gia Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh và Hội Chuyên Gia, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Phong Trào Giới Trẻ Dấn Thân quàng khăn đỏ...  sẽ bỏ chạy hết!

 

Bọn c̣ mồi nhân quyền Trần thị Thức, Đoàn viết Hoạt vẽ cái “bánh vẽ nhân quyền”; sư quốc doanh Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang  vẽ cái “đ̣i tự do tôn giáo” với giáo hội công an trị  bọn c̣ mồi cán bộ cấp cao và hưu trí Nguyễn Hộ, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu, Hoàng Tiến, Nguyễn Thanh Giang vẽ cái bánh vẽ “phê Đảng”, cha quốc doanh phản quốc Chân Tín.... tất cả đều được đăng trên các báo đảng và phát thanh phỏng vấn trên các đài các báo hải ngoại khoảng 10 năm qua, đă không thành công v́ người Mỹ có quy chế tối huệ quốc với hàng trăm tỷ đôla!

 

Tổng Cục Phản Gián Hà Nội và bọn Mặt Trận Kháng Chiến Mafia Hoàng cơ Minh, GHPGVNTN, bọn c̣ mồi “quốc tế” Đoàn Viết Hoạt và Mạng Lưới Nhân Quyền và các tổ chức ngoại vi đă tẽn ṭ một cách trơ trẽn, vô liêm sỉ.

 Làm sao chúng biết được quyền lực Hoa Kỳ nằm ở đâu mà tranh đấu bịp bợm? Làm sao bịp bợm  qua mặt được quyền lực Hoa Kỳ? Làm sao tranh đấu giả tạo bịp bợm mà làm cho người Mỹ tin được?

 

Trong khi các báo loan tin cuộc thảm sát dă man của Trung Ương Đảng Cộng sản Hà Nội và cái chết của bà Nguyễn thị Hiệp, th́ báo Người Việt quận Cam đă làm đúng nhiệm vụ thông tin Cộng sản là “lờ tịt” trong 4 ngày, không hề đăng tải vụ này.

 

Trái lại, để khỏa lấp vụ bà Nguyễn Thị Hiệp, để cho đồng bào hải ngoại ăn “bánh vẽ phê đảng”, và để kỷ niệm “30 tháng 4 đỏ, đại thắng”,  báo Người Việt loan tin ngày 30 tháng 4, 2000, trên trang nhất, chỗ trang trọng nhất, tin:

 Bị công an Hà Nội tạo áp lực đe dọa, cựu đảng viên Trần Dũng Tiến phải từ bỏ vợ con - Nguyễn Trung Thành phải đốt truyền đơn chống đối để công an khỏi quấy nhiễu gia đ́nh.

 

Thấp hơn nữa trên cùng trang báo,  th́ báo Người Việt hoan hỉ báo tin rằng:

 Phi công Nguyễn Thành Trung, (kẻ phản bội Việt Nam Cộng Ḥa tháng 4, 1975,) là Cộng sản chính gốc, nằm vùng thứ thiệt, có bố là “huyện ủy” Việt Cộng, mà Việt Nam Cộng Ḥa không biết!

 

 Trước hết, chúng tôi cũng xin" báo cáo" cho báo Người Việt biết rằng 27 năm sau tên Việt gian phản quốc Nguyễn Thành Trung, cán bộ tay sai Việt Gian Cộng sản vẫn tiếp tục nằm vùng đánh phá người quốc gia, viết báo phát thanh cho Cộng sản,  đánh phá dân tộc Việt Nam, bán nước Việt Nam cho Cộng sản hơi kỹ. Nguyễn Thành Trung chỉ là con huyện ủy VC. Có người nói Đỗ Ngọc Yến chủ báo Người Việt là cháu ruột tổng bí thư Cộng sản Đỗ Mười Một Tịt th́ sao?

 

T́m hiểu ra th́ đây là “một nguồn tin riêng của một người từ Hà Nội mới qua” cho (báo Người Việt) biết. Vậy báo Người Việt và đồng chí Tống Hoằng nên cho độc giả biết đường dây liên lạc bí mật này? “Người từ Hà Nội” là ai?

Đồng chí Tống Hoằng viết “đảng viên lăo thành Trần Dũng Tiến” th́  cũng nên viết rơ cấp bức thượng tướng Phản Gián 60 tuổi đảng ngang với Trần Độ, Nguyễn Hộ... cho nó rơ ràng, cho bà con biết đây là một tên Việt gian Cộng sản  vào loại số một, đă từng tiêu diệt hàng vạn người quốc gia và người Việt vô tội, nhưng lại là những đồng chí rất thân thương của báo Người Việt, và do đó mới được thông tin gấp từ Hà Nội qua để đăng tải kỷ niệm 30 tháng Tư Đỏ, tháng Tư Cộng sản đại thắng! 

 

Phải chăng bài viết này cũng như thông bạch,  kiến nghị của Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, đều là những thành tích “dâng lên Đảng” của báo Người Việt, Việt Báo và đồng bọn c̣ mồi, Việt gian Cộng sản quốc doanh nằm vùng?

 

Báo Người Việt viết: “Nhưng một đảng viên lăo thành là Trần Dũng Tiến đă phải kư giấy tờ từ bỏ vợ và các con để họ khỏi bị liên lụy v́ các lời phê phán chế độ mà ông thường phổ biến.”

 

Báo Người Việt viết rất đúng: Đảng viên Cộng sản lăo thành từ bỏ vợ con, đốt giấy tờ chống đảng,  để tỏ ḷng trung thành với đảng Cộng sản, là đúng quá rồi. Làm ǵ có chuyện “phê phán chế độ” (phê đảng) mà đảng Cộng sản lại để yên cho sống mà từ bỏ vợ con! Chỗ này, Tổng Cục Phản Gián và báo Người Việt sơ ư. Đảng viên Trần Dũng Tiến đă 80 tuổi th́ vợ chưa chắc đă c̣n sống, mà con cái chắc cũng ngoài 60 tuổi rồi, nhỏ bé ǵ mà phải làm giấy “từ”? Mà làm “giấy từ bỏ vợ con” với ai? Với báo Người Việt để bịp người hải ngoại chăng?

 

Nếu có giấy “từ bỏ vợ con” mà đảng viên Trần Dũng Tiến vẫn ôm “cán bộ cái nhí” như Nguyễn Hộ, Trần Độ th́ sao? H́nh như đồng chí Tống Hoằng chưa đủ tư cách, nhiệm vụ  làm báo bịp cho Cộng sản đấy nhé!

 

Báo Người Việt viết: “Sau khi lá thư này được “công bố” (trên báo Người Việt?) công an đă ngưng không khủng bố bà Trần Dũng Tiến và các con nữa”!

Kỳ lạ chưa? Cán bộ Cộng sản quá giầu tưởng tượng và cũng quá ngu dốt. Chưa lên báo Người Việt mà đă biết rằng công an “ngưng” - không - khủng bố vợ con Trần Dũng Tiến? Đồng chí Tống Hoằng giầu tưởng tượng, nên tưởng tượng bịa đặt thêm tí nữa đi. Nên bịa thế này này: Sau khi công bố trên báo Người Việt th́ “đúng 5 phút sau”, công an ngưng “không” khủng bố vợ con đồng chí tướng công an phản gián, 60 tuổi đảng, là Trần Dũng Tiến nữa.  Như vậy th́ người hải ngoại dễ hiểu tŕnh độ ngu dốt trong sự bịa đặt tin bố láo, bịp bợm của báo Người Việt và các báo, đài làm chó săn cho cộng sản!  Bịp bợm chính là “nghề” chuyên môn của cán bộ Cộng sản Phản Gián và đồng chí Tống Hoằng và tập thể Việt gian bồi bút, đài sĩ chó săn, tay sai cho Cộng sản!

 

Nếu hiểu theo “nghĩa Cộng sản” th́ đồng chí Tống Hoằng rất khéo ăn khéo nói. Với con mắt Cộng sản th́ hai đồng chí cựu tướng trung kiên Trần Dũng Tiến và Nguyễn Trung Thành quả rất trung thành với Đảng nên mới đốt những tài liệu chống đảng, có vợ con làm chứng!

Với người hải ngoại th́ đồng chí Tống Hoằng mập mờ đánh lừa rằng hai đồng chí Tiến và Thành có đọc tài liệu chống đảng thật sự nhưng v́ “sợ” vợ con bị công an khủng bố, nên phải đốt tài liệu, có vợ con và đồng chí Tống Hoằng với  báo Người Việt ở quận Cam làm chứng!

 

Lần sau đồng chí Tống Hoằng nên theo tiêu chuẩn làm báo Hoa Kỳ, nên có ảnh chụp các đồng chí Tiến và Thành đang bắn máy bay Mỹ, đang tấn công giết “ngụy quốc gia miền Nam”, và cả cái ảnh đang “đốt” thư chống đảng, và luôn cả cái ảnh xử bắn bà Nguyễn Thị Hiệp để tiện so sánh,  th́ người ta mới cho là “thật” chứ? Nếu cứ nói khơi khơi trên báo Người Việt và Việt Báo của Nhă Ca và Trần Dạ Từ, báo Văn Hóa của Lư Kiến Trúc.... th́ người ta sẽ bảo rằng đồng chí Tống Hoằng và báo Người Việt và bọn báo chí chó săn cho Cộng sản chỉ làm cái loa bịp bợm hộ cho Cộng sản.

 

11.,,, 18  Mục mọi người cần  chú ư. 

 

Ngày 13 tháng 2, 1999, đồng chí Đỗ ngọc Yến đăng trên báo Người Việt (nguyên văn):  Thêm một cựu Thứ Trưởng ở Hà Nội ủng hộ Tướng Trần Độ đ̣i dân chủ. Phạm Hồng Sơn là em bạn rể Vơ nguyên Giáp.

 

Hà Nội. Theo nguồn tin của đài Á Châu Tự Do, thêm một viên chức cao cấp trong đảng và nhà nước Cộng sản ở Hà Nội đă lên tiếng ủng hộ các ư kiến đ̣i hỏi dân chủ hóa sinh hoạt đảng và guồng máy cai trị của đảng Cộng sản Việt Nam.

Ông Nguyễn văn Đào, 77 tuổi, nguyên là thứ trưởng bộ Ngoại Thương đă bầy tỏ ư kiến qua một lá thư được lưu truyền tại Hà Nội, bầy tỏ những ư kiến giống như ông Hoàng Hữu Nhân mà Người Việt đă loan tin ngày hôm qua. Ngoài chức vụ trong chính phủ, ông Nguyễn văn Đào đă nắm giữ chức bí thư của thành ủy Hà Nội trong nhiều năm. Từ sau đại hội Đảng Cộng sản thứ Bảy (1991) ông không c̣n ở trong Trung Ương Đảng nữa.

Ngày hôm qua, (báo) Người Việt cũng đăng lá thư của Trung tướng Phạm Hồng Sơn, chỉ trích chế độ “đảng cầm quyền” mà đáng lẽ phải gọi là “Đảng trị.” Nay được biết thêm ông Phạm Hồng Sơn năm nay 73 tuổi vốn là anh em cột trèo với Vơ nguyên Giáp, vợ của hai ông đều là con gái nhà văn Đặng Thái Mai. Phạm Hồng Sơn cũng là một người thân cận Lê Khả Phiêu, tổng bí thư đảng  Cộng sản hiện nay. Gần đây ông Sơn đă được vào Ban Lư Luận, tư tưởng của Đảng,  tuy nhiên ông ta không có tên trong danh sách ban Chấp hành Trung ương.

Đài Á Châu Tự Do cũng cho biết. qua các cuộc điện đàm với giáo sư Nguyễn Ngọc Lan ở Saigon, là hiện  phong trào Trần Độ chưa có nhân vật nào ở miền Nam hưởng ứng. Những người đă phản đối chính quyền Hà Nội nhiều lần như Nguyễn Hộ, Tạ Bá Ṭng đều đă bị đàn áp, Nguyễn văn Trấn đă qua đời, hiện nay chưa có ai khác nổi tiếng bằng.

Trong thời gian gần đây, các cuộc điện đàm với các nhân vật chống đối ở Việt Nam đều bị kiểm soát kỹ. Nhiều người gọi từ Mỹ về cho các ông Trần Độ, Hoàng Minh Chính đều chỉ nghe được một câu rồi đường dây chết luôn. Ngoài ra, nhà thơ Bùi Minh Quốc bị quản thúc ở Đà Lạt, phải tới công an tŕnh diện hàng ngày, cuối năm qua đă bị công an gài bẫy. Trong dịp lễ Giáng Sinh, ông được mấy người bạn văn nghệ rủ tới pḥng trà hát karaoke, rồi có các cô gái đến ngồi bên ông lả lơi để công an chụp h́nh.

 

Trên đây ta thấy cả một bài viết c̣ mồi từ đầu đến cuối. Ta cũng có thể nêu ra nhiều vấn đề về hoạt động của các ông Nguyễn Ngọc Bích đài Á Châu Tự Do, các ông Đỗ Ngọc Yến và Tống Hoằng, cựu và tân giám đốc báo Người Việt.

1.       Các ông Bích, Yến và Hoằng “không thể” có thông tín viên hay gián điệp hoạt động ở Hà Nội. Nếu có, th́ các thông tín viên hay điệp viên này cũng không biết và không thèm để ư đến ba cái vụ đảng viên cộng sản hưu trí, già rụng hết răng, đốt giấy tờ trong nhà cho vợ con xem.  Không lẽ đảng viên Tiến và Thành đốt văn thư lại mời phóng viên báo Người Việt và đài Á Châu Tự Do đến xem và đăng báo, phát thanh hải ngoại? Nếu có đến xem, chứng kiến, th́ phải có chụp ảnh quay phim video cho đồng bào tin là “thật” chứ? Có phóng sự thông tin nào ở thế kỷ 21 này lại không có quay phim, chụp ảnh? Như vậy chỉ có Tổng Cục Phản Gián trực tiếp đưa tin bịa đặt cho các báo Người Việt, Việt Báo (Kinh tế), Văn Hóa, Ngày Nay, Thời Báo San José, đài VNCR, đài Á Châu Tự Do....

2.       Như vậy ta có thể tin rằng các ông Nguyễn Ngọc Bích, Đỗ ngọc Yến và Tống Hoằng... đều có liên lạc mật thiết với Tổng Cục Phản Gián và phát thanh, đăng báo những bản tin bịa đặt để bịp người hải ngoại rằng “Cộng sản cho chống đảng, có ly khai, có phê đảng, có đ̣i dân chủ... rồi đấy.  Cứ đợi đi! Cứ đợi cho đến khi Mỹ kư xong hiệp ước Thương Mại với qui chế tối huệ quốc và vài trăm tỷ đôla viện trợ đầu tư, liên minh quân sự.... là ḥa cả làng!” Đài Á Châu Tự Do và báo Người Việt có bao giờ phải chịu trách nhiệm về những bản tin xạo, tin vịt, tin bịp bợm của Tổng Cục Phản Gián Hà Nội?

 

3.       Các ông Nguyễn Ngọc Bích, Đinh Quang Anh Thái, Nguyễn Khanh “quen biết” với cựu Bí Thư Thành Ủy Hà Nội kiêm Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn văn Đào từ hồi nào? Làm sao báo Người Việt lại “nối kết” tên đảng viên Cộng sản loại cao cấp, ác ôn sắt máu nhất này  có ư kiến “dân chủ” giống như Hoàng Hữu Nhân, cựu bí thư thành ủy Hải Pḥng kiêm Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản?  Phải chăng cả đài Á Châu Tự Do lẫn báo Người Việt đều thích làm cái loa phát thanh, tuyên vận cho đảng Cộng sản hà Nội và gọi đó là “Nối Kết Trong Ngoài”! Tại sao ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do và báo Người Việt không công khai hóa vấn đề làm tuyên vận, tuyên truyền cho Cộng sản Hà Nội, mà lại mập mờ “nối kết” trong ngoài để làm ǵ?

 

4.       Chúng tôi rất lấy làm tiếc mà báo cho quí ông Nguyễn Ngọc Bích và Đỗ ngọc Yến, Tống Hoằng rằng chúng tôi cứ để yên cho các ông múa may làm tay sai, chó săn cho Tổng Cục Phản Gián để giúp chúng  được kư kết hiệp ước Thương Mại và được tồn tại. Chúng tôi chú trọng vào vấn đề cái tṛ tay sai bịp bợm của quư ông  chúng tôi mới có th́ giờ lậy tẩy, phanh phui bộ mặt thật làm chó săn cho Cộng sản của các ông! Chúng tôi sẽ phân tích và phê b́nh các báo Việt Báo, Văn Hóa và sư quốc doanh, giáo hội quốc doanh trong nhiều  bài khác.

 

5.       Qua những tin tức do chính đài Á Châu Tự Do, ban Việt ngữ, nói ra, chúng tôi hiểu rằng các ông nguyễn Ngọc Bích, Đinh quang Anh Thái, Nguyễn Khanh liên lạc thường xuyên và mật thiết với Cộng sản, Cộng sản nằm vùng từ trước 1975, các linh mục nằm vùng cho Cộng sản trước 1975 như Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, và tập thể sư quốc doanh Ấn Quang gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN)  với các sư và giáo sư Ấn Quang và Vạn Hạnh như Thích Trí Quang, Thích Huyền Quang, Thích Đức Niệm, Thích Thiện Minh, Thích Trí Thủ và ni sư Huỳnh Liên (đă bị Trí Quang ra lệnh giết), Thích Minh Châu, Thích Quảng Liên, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Minh Nghị, Thích Trí Dũng, Thích Nhất Hạnh, vợ chồng giáo sư Đoàn viết Hoạt, Trần thị Thức và tập thể GHPGVNTN hải ngoại tại Hoa Kỳ với các sư Thích Hộ Giác, Thích Viên Lư, Thích Nguyên Trí (trẻ và già), Thích Nguyên Đạt, Thích Quảng Ba (Úc châu), Thích Viên Lư, Thích Hạnh Đạo, Thích Minh Mẫn, Thích Măn Giác, Thích Pháp Châu, Thích Chánh Lạc, Thích Thanh Cát, (các sư đặc công) Thích Giác Lượng, ni sư Đàm Lựu (đă chết), Thích Thuyền Ấn, Thích Duy Lực (đă chết).... Ngoài ra c̣n Thích Minh Tâm, Thích Nhất Hạnh, ni sư Mạn Đà La ở bên Pháp.... và bọn cán bộ phê đảng “giả vờ” như Hà sĩ Phu, Hoàng Tiến, Hoàng Hữu Nhân, Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính.....

 

6.       Không phải sự t́nh cờ trong 4 năm qua, từ ngày khởi đầu phát thanh tiếng Việt, ta chỉ thấy báo Người Việt, Việt Báo (kinh tế), đài Á Châu Tự Do, đài VNCR, Vơ Văn Ái và bọn cán bộ Cộng sản phê đảng giả vờ  rất nhịp nhàng với nhau qua những vụ phỏng vấn, phát thanh, đăng bài về bọn cán bộ Cộng sản c̣ mồi phê đảng, c̣ mồi nhân quyền để bịp bợm người Việt hải ngoại.  Hễ ai không nghe đài th́ lại được đọc báo. Mạng lưới tuyên vận Cộng sản ở hải ngoại không cần phải làm việc nhiều mà vẫn bao trùm toàn thể Cộng đồng Việt hải ngoại v́ đă có sẵn các đài, báo do Mỹ hoặc MTHCM  trả lương!

 

7.       Đài Á Châu Tự Do khoe rằng đă phỏng vấn cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan. Báo Người Việt ngày thứ Bảy 16/1/1999 đăng rất rơ: Đinh Quang Anh Thái phỏng vấn cán bộ Cộng sản Hoàng Tiến để rồi phát thanh đăng báo bài phỏng vấn đề cao một tên Cộng sản gộc khác là tướng Cộng sản Trần Độ (đă chết), một tên Cộng sản loại khát máu, ác ôn nhất. Trần Độ đă là tư lệnh phó vụ tổng tấn công Tết Mậu Thân ở Miền Nam. Trong vụ Tết Mậu Thân, Trần Độ đặt bản doanh tại chùa Ấn Quang. Mục tiêu của Trần Độ lúc đó là tàn sát dân Saigon và chiếm Saigon.  Hiện nay Trần Độ là Trưởng Khối kiêm chỉ đạo Văn Hóa Trung Ương Đảng. Tướng Cộng sản từ Vơ Nguyên Giáp trở xuống là tướng cho đến chết, không có cái vụ “cựu tướng”!  Đảng viên Cộng sản cũng như đảng viên Mặt Trận Kháng Chiến Mafia Hoàng Cơ Minh và các tổ chức ngoại vi đều phải tuyên thệ trung thành với đảng, với tổ chức cho đến chết. Phản đảng, phản bội lời thề, biến chất, phê đảng, chống đảng là bị xử tử ngay. Nếu có phê đảng mà vẫn được giữ điện thoại cho Nguyễn Khanh, Đinh quang Anh Thái, nhân viên đài Mỹ ở Hoa Kỳ, tự do phỏng vấn, đài Á Châu Tự Do, VNCR, Little Saigon phát thanh, đăng báo Người Việt, Việt Báo.... th́ ta phải hiểu là có sự sắp xếp giữa Tổng Cục Phản Gián và nhân viên đài Á Châu Tự Do.  Các ông Nguyễn Ngọc Bích, Đinh Quang Anh Thái và Nguyễn Khanh phải biết chắc chắn thành phần, thành tích quá khứ  của những tên cộng sản Hoàng Tiến, Hoàng Minh Chính, Thích Quảng Độ, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang  trước khi phỏng vấn, phát thanh, mang đài Á Châu Tự Do ra làm cái loa tuyên truyền bịp bợm cho Cộng sản Hà Nội.

 

8.       Làm sao ông Đỗ Ngọc Yến chủ báo Người Việt lại biết nhiều chi tiết về các Ủy viên Trung Ương đảng Cộng Sản Nguyễn văn Đào, Phạm Hồng Sơn, Bẩy Liếm, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà tức thượng tướng công an Lê văn Quư, và hàng chục tên Cộng sản gộc khác? Làm sao ông Đỗ ngọc Yến lại biết rằng tướng Phạm Hồng Sơn “rất thân cận” với tổng bí thư Lê Khả Phiêu, là anh em cột trèo với Vơ nguyên Giáp? Tại sao báo Người Việt thích khoe khoang tên tuổi thành tích của những tên Cộng sản khát máu nhất với người Việt tị nạn, nạn nhân Cộng sản? Phải chăng đây là một lối đùa đểu hay là trêu tức, chọc tức người Việt căm thù Cộng sản?   Nếu biết là Phạm Hồng Sơn, Nguyễn văn Đào là Cộng sản “gộc” như vậy th́ đề cao trên báo Người Việt để làm ǵ?  Dĩ nhiên ta  hiểu rằng đồng chí Đỗ ngọc Yến phải đăng tải tất cả những ǵ Tổng Cục Phản Gián gửi cho báo Người Việt, trực tiếp hoặc gián tiếp qua phỏng vấn của đài Á Châu Tự Do, đài VNCR (Lê đ́nh Điểu đă chết, Đinh quang Anh Thái và Hoàng Trọng Thụy),  và phải đăng trên trang nhất, chỗ trân trọng nhất, để phổ biến rộng răi trong cộng đồng người Việt. Phải chăng để cho người Việt quen mắt, quen tên cho đến khi những tên Cộng sản khatù máu này trở thành những thần tượng không thể bỏ quên của báo Người Việt?

 Mỗi số báo Người Việt và Việt Báo được gửi 200 bản về cho Tổng Cục Phản Gián để tiện phân phối cho các bộ Cộng sản và chùa quốc doanh Ấn Quang để nghiên cứu thành quả tuyên vận hải ngoại.

 

9.      Tại sao ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do lại phỏng vấn, phát thanh đề cao  (không công - free) cho tên linh mục Cộng sản hay là Công giáo quốc doanh Nguyễn Ngọc Lan?  Trong thập niên 1960s và 1970s hai tên giáo gian Cộng sản Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan đă nhiều lần được gián điệp Cộng sản Vũ ngọc Nhạ đưa vào mật khu Suối Tiên họp với cán bộ cao cấp cục R (Lê Duẩn, Phạm Hùng, Vơ văn Kiệt, Nguyễn văn Linh, Mai chí Thọ...) để bàn kế hoạch lật đổ chính quyền quốc gia Miền Nam. Ngoài ra, cũng c̣n mấy chục tên linh mục Việt gian quốc doanh khác cũng đánh phá quốc gia dân tộc Việt Nam để lập công với Cộng sản và Vatican.  Ngày nay, Chân Tín lo tranh đấu “cuội” đ̣i tự do tôn giáo cho Vatican ở trong nước và Nguyễn Hữu Lễ tranh đấu “cuội”, cũng đ̣i tự do tôn giáo ở ngoài nước. Đó gọi là “Nối Kết trong ngoài”!

 

10.    Sáng ngày 30 tháng 4, 1975, Chân Tín lên tận Củ Chi đón bộ đội Cộng sản vào chiếm Saigon. Trong khi đó Đoàn viết Hoạt, Thích Quảng Độ. Thích Huyền Quang, Thích Tuệ Sỹ, Thích Trí Siêu và toàn ban giảng huấn đại học Vạn Hạnh, tập thể sư quốc doanh Ấn Quang và huynh trưởng Gia Đ́nh Phật Tử, thanh niên phật tử  miền Vạn Hạnh, miền Vĩnh Nghiêm.... đeo băng đỏ nơi cánh tay, cầm cờ Phật  giáo ra đón bộ đội Cộng sản vào chiếm Saigon!

 

11.     Khi cả hai giáo hội lớn nhất nước cùng phản quốc, cùng làm Việt gian bán nước, ra đón Cộng sản vào chiếm miền Nam, th́ Miền Nam có mất về tay Cộng sản cũng là điều rất phải. Ngày nay, cũng vẫn hai giáo hội Công giáo (the Vatican Roman Catholic church) và GHPGVNTN (the Unified Buddhist church), Mặt Trận Kháng Chiến Mafia chống quốc gia Việt Nam và hàng ngàn tổ chức ngoại vi, chùa quốc doanh, báo đảng, đài đảng lại hoạt động mạnh mẽ để giúp cho Cộng sản tồn tại .

12.     Người viết bài này khẳng định là lần này phải điểm mặt, chỉ tên, chỉ đích danh từng cá nhân, từng tổ chức, hội đoàn, giáo hội hoạt động cộng sản, hoạt động chó săn cho Cộng sản, làm tay sai bán nước cho Cộng sản..... Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh, Hội Chuyên Gia, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Thanh Niên Phan Bội Châu, VPAC, Phong Trào Giới Trẻ Quàng Khăn Đỏ Dấn Thân Cho Cộng sản và Hội đồng Liên Tôn Công giáo, Phật Giáo Ấn Quang cứ việc thả chim bồ câu ḥa b́nh, cứ việc cầu nguyện ḥa b́nh để cho Cộng sản khỏi chết.

Dân tộc Việt Nam sẽ gây chiến tranh, sẽ tấn công ngay vào đầu năo Cộng sản tại Hà Nội bằng nhiều mặt, sẽ chiến đấu cho đến khi tiêu diệt tập thể cầm đầu Cộng sản Hà Nội.

 

13.     Tại sao một đài phát thanh lớn như đài Á Châu Tự Do và những tờ báo lớn như báo Người Việt, Việt Báo, Văn Hóa, Ngày Nay, Thời Báo lại tuân lệnh Cộng sản đến mức phải đăng tải trên trang nhất và tích cực phát thanh những tin tức do cán bộ nhà quê ngu dốt của Tổng Cục Phản Gián và tên Cộng sản Vơ Văn Ái bịa đặt?

 

14.     Bùi Minh Quốc già 80 tuổi rồi mà c̣n đi hát karaoke để bị gài “bẫy” chụp ảnh với gái?  Cái “bẫy” này dùng vào việc ǵ? Để bôi nhọ cái danh dự không đáng 1 xu của Bùi Minh Quốc?  Việt Báo th́ luôn luôn loan tin Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Không Tánh “không sợ” bị bắt, v́ công an có bao giờ dám bắt Ủy viên Trung Ương Đảng Thích Quảng Độ, Thích Không Tánh và Thích Tuệ Sỹ?

 

15.     Nhă Ca của Việt Báo và Tống Hoằng của Người Việt trong khi đăng bài của Thích Huyền Quang đ̣i Việt Cộng sảm hối, th́ nên đăng luôn tên thiếu tướng Tổng Cục Phản Gián Phan Ngọc Ấn tức thượng tọa Thích Không Tánh đang “tu hú” với bồ nhí là Phạm thị Yến Phương trong chùa Liên Tŕ Thủ Đức.  Cũng nên đăng rơ thành tích của đại tướng phản gián Nguyễn xuân Quảng, tức Đặng Phúc Tuệ tức Thích Quảng Độ,  đă 55 tuổi đảng, Ủy viên Trung Ương Đảng, đă được cài vào tu tại chùa, giả sư từ năm 1945, để tiện nắm Phật Giáo sau này.

 

16.     Tập thể báo đảng và đài c̣ mồi hải ngoại nên noi gương con chim mồi  to nhất hiện nay là trung tướng Cộng sản Trần Độ. Cộng sản sở trường về sử dụng c̣ mồi và nhiều nhất là trong vấn đề thanh lọc đảng viên bất măn, biến chất và nhất là lăm le chạy theo Mỹ và đôla. Với hải ngoại, Trần Độ c̣ mồi phê đảng để cho người Việt hải ngoại đừng chống Cộng và hiệp ước Thương Mại v́ Cộng sản đang rạn nứt, nội bộ. Đến tướng Trần Độ mà c̣n đ̣i ly khai và bị đảng khai trừ.... Lẽ giản dị là Cộng sản muốn độc quyền đi với Mỹ và cũng muốn tiêu diệt các cán bộ đảng viên nghèo đói, bất măn.

 

17.     Sau khi có tin Trần Độ phê đảng th́ có một số cán bộ phần lớn cao tuổi và hưu trí, sống trong cảnh nghèo đói cùng cực (khoảng 1 đến 2 đôla một tháng lương hưu) đă tưởng thật. Họ rủ nhau khoảng hơn 40 người mang ảnh Hồ và bàn thờ, cờ đỏ đi biểu t́nh tại Hà Nội “bênh vực” Trần Độ. Công an không đàn áp ngay lúc đó. Chúng chỉ giữ trật tự, không cho ai tiếp xúc với đám biểu t́nh, và chụp ảnh. Sau đó, chúng coi ảnh và đi bắt từng người để giết.  Trước Trần Độ, Nguyễn Hộ và Trần văn Trà cũng dựng lên Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ vào năm 1985 để cho các đảng viên miền Nam bất măn gia nhập. Những người này đến Câu Lạc Bộ và tha hồ chửi bới bọn Cộng sản Trung Kỳ vắt chanh bỏ vỏ.... Tổng số đảng viên CS người miền Nam bị Hộ và Trà đưa vào chỗ chết khoảng 15,000 người!

 

18.     Theo tin AFP, ngày 19 tháng 11, 1998, Trần Độ đă đến gặp tổng bí thư Lê Khả Phiêu chuyện tṛ thân mật, rồi trao cho Lê Khả Phiêu bài tham luận “Một Cái Nh́n Trở Lại” để phê đảng theo kiểu xây dựng đảng, không phải để chống đảng. Nếu tướng Trần Độ có thể gặp tổng bí thư Lê Khả Phiêu dễ dàng và thân mật th́ không bao giờ có chuyện Trần Độ chống đảng, ly khai hay bị khai trừ. Tất cả chỉ là bịa đặt, dàn dựng để làm bánh vẽ và c̣ mồi tŕnh diễn.  

 

Không phải chúng tôi thích phê b́nh hay chê bai thủ đoạn c̣ mồi ngu dốt và rẻ tiền của cán bộ “hạng nhất” của Tổng Cục Phản Gián.  Trái lại chúng tôi rất thích và rất mừng. Tranh đấu kiểu bịp bợm trên báo lá cải và đài phát thanh Vẹt Vẹm th́ Cộng sản Hà Nội có chết sớm cũng là điều rất phải mà dân tộc Việt Nam đang mong muốn.

Năm 1990, đại tá Phản Gián kiêm phó tổng biên tập báo Nhân Rân Bùi Tín làm tṛ đi Tây chữa bệnh giả vờ,  rồi ở lại, mời đài BBC đến phỏng vấn để tuyên bố vung vít. Tín “đ̣i” Cộng sản phải đổi tên nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa thành Dân Chủ Cộng Ḥa như năm 1945! Có vậy thôi! Nhưng Tín ra cái điều quan trọng là Cộng sản phải thay đổi như Tín nói. Dân Việt hải ngoại hiểu ngay là cái tṛ “ma nớp” bịp bợm của cán bộ Vẹm nên không thèm chú ư.  Cho đến ngày nay, 12 năm qua, Cộng sản có thay đổi cái ǵ như Tín đ̣i không?

 

Nhưng người Mỹ nh́n thấy ngay. Tín không bao giờ chống Cộng! Tín không bỏ Đảng hay công khai xé thẻ đảng. Chưa bao giờ Tín tỏ vẻ chống đảng Cộng sản.  Đảng Cộng sản cũng không chỉ trích hay chửi rủa khai trừ Tín. Tóm lại, cho đến ngày nay, Tín vẫn là một đảng viên loại trung kiên nhất của Tổng Cục Phản Gián. Người Mỹ liền lợi dụng Tín để t́m hiểu mạng lưới phản gián Cộng sản và các báo lá cải, đài phát thanh Cộng sản hoạt động tại Hoa Kỳ.  Họ cũng dùng Tín trong kế hoạch đánh lừa Cộng sản và cho Cộng sản ăn bánh vẽ. Tín được mời ra quốc hội Mỹ điều trần, được mời đến học viện hải quân Annapolis, được mời đến Lubbock, Texas hàng năm để làm cố vấn cho các tướng Cộng sản muốn thân Mỹ, hội đàm mật với Mỹ.?.... Đời Tín quả là lên hương. Tín báo cáo về Hà Nội là người Mỹ tín nhiệm tin tưởng Tín c̣n hơn cả người quốc gia chế độ Việt Nam Cộng Ḥa miền Nam. 

 

Cho đến ngày nay, người Mỹ vẫn không hề cho phép bất cứ người quốc gia nào lập chính phủ lưu vong hay lực lượng quân sự để đổ bộ, tấn công Việt Nam, tiêu diệt Cộng sản. 

 

Báo Người Việt cũng loan tin cùng trong bài viết về “đảng viên cao cấp Nguyễn Trung Thành, thượng tướng chính ủy công an toàn quốc, đem những bản văn chống   đảng mà ông nhận được, đem đốt trước mặt vợ con ông  để thanh minh rằng ông không muốn liên hệ đến các người chống đối nữa.

 

Báo Người Việt viết tiếp: “Hành động của Nguyễn Trung Thành đă được chính ông thuật lại cho một người khác cũng lâm vào hoàn cảnh của ông là Trần Các trước làm báo Nhân Dân với cấp bậc cao (thượng tướng và là xếp cũ của Bùi Tín) trong chi bộ đảng - báo Nhân Dân, bộ phận tuyên truyền chính thức của đảng Cộng sản.”

 

       Có phải đây là những bài viết, cũng như những bài viết khác của sư quốc doanh GHPGVNTN và các đồng chí Cộng sản “phê Đảng” là do Cục Phản Gián sản xuất rồi chạy bằng điện thư thẳng đến báo Người Việt, ngày nay cũng như trong hơn 10 năm qua? 

 

Các đồng chí báo Người Việt, Việt Báo, Thời Báo, Văn Hóa, đài Á Châu Tự Do, đài VNCR, Little Saigon “không phải” là Cộng sản cầm thẻ đảng v́ các đồng chí không phải là bần cố nông mà lại ăn lương Mỹ, ăn lương của MTHCM,  quốc tịch Hoa Kỳ. Nhưng các đồng chí làm chó săn hoạt động bí mật với Tổng Cục Phản Gián th́ người ngoài làm sao biết được?

 

Muốn biết th́ cũng dễ thôi. Cứ chịu khó đọc mấy tờ báo Người Việt và Việt Báo mỗi ngày là thấy đủ tṛ lục sở Cộng sản quốc doanh. Ta sẽ thấy các đồng chí sư quốc doanh Thích Quảng độ, Thích Không Tánh, Thích Tuệ Sỹ căi nhau, căi lộn với công an,  bị bắt rồi lại thả, bị bắt hoài hoài mỗi ngày và vẫn được thả ngay, vẫn có tên trong những bài viết dài hàng trăm trang giấy và do Tổng Cục Phản Gián ưu ái gửi thẳng đến báo Người Việt, Việt Báo, Thời Báo, Văn Hóa, Ngày Nay, Con Ong... và đài Á Châu Tự Do, VNCR, Little Saigon.....

        Vào năm 2002, trong nước chỉ có một ít Việt Cộng cấp trung ương Đảng hoạt động nằm vùng cho CIA. Nhưng ở hải ngoại, Việt Cộng nằm vùng hơi nhiều. Chúng nắm chặt chẽ báo chí, phát thanh bằng cán bộ phản gián, bằng khủng bố và bằng đe dọa cắt quảng cáo.

Chúng tôi cũng được biết công ty Người Việt và báo Người Việt, báo Thế Kỷ 21, báo Văn Hóa do Lư Kiến Trúc, đài VNCR do Lê Đ́nh Điểu (đă chết), hội VAALA đă từng cố gắng mời văn sĩ công an Vũ thư Hiên sang Mỹ dù Mỹ đă bác đơn 2 lần...,  cũng có đầy Cộng sản nằm vùng trong đó. Bọn này do cựu sinh viên tranh đấu thời thập niên 1960s, chuyên đánh phá chế độ Cộng Ḥa quốc gia Miền Nam, là Đỗ ngọc Yến, sau này có thêm Lê Đ́nh Điểu, Lư Kiến Trúc và nhiều cán bộ giấu tên khác  cầm đầu. Ngày nay Đỗ ngọc Yến lấy cớ bệnh và “nói rằng” giao lại cho Tống Hoằng. 

 

Khi nhắc đến tên Việt Gian Cộng sản nằm vùng Nguyễn Thành Trung vào dịp 30 tháng 4, rằng Trung có bố là huyện ủy Cộng sản,  công ty Người Việt cũng chửi khéo người Việt hải ngoại rằng

 các anh cũng giống như hồi 1975. Các anh chẳng biết ai là Cộng sản nằm vùng?”

 

Nhân dịp này, chúng tôi cũng nên nhắc cho đồng chí Đỗ Ngọc Yến  biết là tin từ một người từ trong nước đi ra cho người hải ngoại biết rằng đồng chí chính là cháu ruột tên cộng sản khốn nạn, sắt máu nhất, ngu dốt nhất và chỉ giỏi thiến lợn, là tổng bí thư Vẹm Đỗ Mười! Thảo nào mà chúng tôi thấy tên Cộng sản nằm vùng Đỗ ngọc Yến và đồng bọn đă tích cực hăng hái hoạt động tuyên vận Cộng sản hải ngoại thật kỹ cho đến ngày nay. Mở tờ báo Người Việt là chúng tôi thấy bọn bồi bút chó săn cho Cộng sản đang nằm vùng cho Cộng sản ở hải ngoại để tiếp hơi, tiếp sức cho Cộng sản được qui chế tối huệ quốc. Bọn chó săn này tích cực hăng hái “cộng sản” hơn cả báo Nhân Dân Hà Nội nữa!

 

Mong rằng từ nay trở đi, các đồng chí Phản Gián Cộng sản do đồng chí Tống Hoằng chỉ huy trong báo Người Việt, các đồng chí Trần Dạ Từ và Trần Thị Nhă Ca báo Việt Báo, đồng chí Lư Kiến Trúc và báo Văn Hóa, đồng chí Vũ B́nh Nghi và Thời Báo, đồng chí Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn Khải và báo Ngày Nay, đồng chí Phạm Thông, Bảo Trần và báo Con Ong,  các đồng chí làm việc trong đài VNCR, Little Saigon và nằm vùng trong đài Á Châu Tự Do nên dẹp bỏ cái vụ đăng bài, phát thanh cho bọn c̣ mồi nhân quyền, c̣ mồi phê đảng giả vờ, và những tin tức chỉ có mục đích tuyên truyền khéo léo cho Cộng sản Hà Nội.

 

Tuy các đồng chí khéo léo nhưng vẫn ngu. Ngu là v́ “nếu Cộng sản vắt chanh bỏ vỏ “thật” đến nỗi các đảng viên Bùi Tín 55 tuổi đảng, Trần Độ 60 tuổi đảng, Nguyễn Hộ 65 tuổi đảng, Hoàng Minh Chính lư thuyết gia Vẹm 55 tuổi đảng, các đồng chí sư quốc doanh Cộng sản Thích Trí Quang, Thích Minh Châu, Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Trí Siêu, Thích Trí Tịnh, Thích Thiện Siêu, Thích Măn Giác, Thích Chánh Lạc, Thích Hộ Giác, Thích Chơn Thành, Thích Quảng Thanh, Thích Giác Lượng, Thích Viên Lư, Thích Minh Tuyên, Thích Giác Đức ... đều có cấp bậc tướng công an của Tổng Cục Phản Gián  ... mà chê đảng, phê đảng th́ ai có thể tin?

 

Các đồng chí tuyên vận nằm vùng quên mất rằng những tên cộng sản khốn nạn và đầy nợ máu với người Việt Nam ấy có chết “thật” cũng đáng đời Cộng sản của chúng! Nhưng đây chúng chỉ là giả vờ. Cứ nghe các đồng chí tuyên vận hải ngoại Vơ Văn Ái nói rằng chúng bị bắt rồi lại thả, hỏi cung rồi lại tha, cứ khoe rằng bắt đi bắt lại hoài, rồi “cúp” điện thoại nhưng vẫn đề rơ tên và điỉa chỉ, số điện thoại cho đồng bào hải ngoại cảm động bố thí cho vài đôla.... Rồi bài viết bài phỏng vấn của các đồng chí này do Cục Phản Gián ngụy tạo, bịa đặt cứ “tự nhiên” chạy thẳng đến các báo Người Việt, Việt Báo, Ngày Nay, Thời Báo, Văn Hóa, các đài VNCR, Little Saigon, Á Châu Tự Do, .... th́ ta thấy ngay đó là một mạng lưới tuyên vận, tuyên truyền bịp bợm của Cục Phản Gián Cộng sản Hà Nội.

Bọn c̣ mồi phê đảng lại được các đồng chí nằm vùng như Nguyễn Khanh, Đinh quang Anh Thái, Lê đ́nh Điểu, Nguyễn Khải... phỏng vấn rất kỹ, rồi “lăng xê”, đăng bài, phát thanh... và để ăn mày, xin tiền đồng bào hải ngoại...., th́ chúng tôi hiểu ngay đây chỉ là một chiến dịch c̣ mồi, tuyên vận, nằm vùng, nhằm đánh phá người Việt quốc gia lần nữa.

 

Một điểm mọi người thấy rất rơ là bọn “chính khách nhân quyền Đoàn viết Hoạt, Trần Thị Thức, Mạng lưới Nhân Quyền.... đều không làm ǵ cả trong 10 năm qua

! Dân Việt Nam vẫn bị kềm kẹp, đói khổ trong khi Cộng sản Hà Nội chế độ Cộng sản dă man, tàn bạo nhất trong lịch sử c̣n tồn tại !

 

Năm 2002 không phải là 1975! Mặt trận tuyên vận với bè báo đảng, đài đảng và các đồng chí Cộng sản đang đánh nhau với... không khí!  Không có chính quyền hay lực lượng quốc gia chống Cộng để chống lại chúng. Cũng không có cả chính phủ lưu vong! Tất cả các đồng chí Việt Gian Cộng sản quốc doanh nằm vùng hải ngoại như một chuột chù, chỗ nào cũng lọt vào để nắm hết. Các đồng chí nắm Mặt Trận Kháng Chiến và các tổ chức ngoại vi. Các đồng chí Cộng sản lại trở thành chính khách c̣ mồi tranh đấu nhân quyền, tranh đấu “đ̣i” giải thể Cộng sản, sư cha quốc doanh tranh đấu đ̣i “tự do tôn giáo” để lờ tịt vấn đề đ̣i tự do cho dân tộc Việt Nam... Các đồng chí Cộng sản tự tạo dư luận, tự khen, rồi thằng nọ viết bài khen thằng kia, thằng nọ phỏng vấn phát thanh nâng bi thằng kia, .... như thế được cái ǵ?

 

Tất cả chỉ là những báo cáo láo về Tổng Cục Phản Gián. Thực lực 80 triệu người Việt chống Cộng hải ngoại và trong nước cho đến ngày nay vẫn c̣n nguyên vẹn và đầy hận thù Cộng sản. Chưa có một sự lừa dối bịp bợm nào làm cho người Việt nguôi ḷng căm thù Cộng sản!

 

Ngày 21/5/2000 tại quận Cam, khoảng hơn ba chục ngàn đồng bào đă nô nức, ào ạt đến dự buổi nhạc hội gây quỹ xây dựng tượng đài chiến sĩ Hoa kỳ và Việt Nam Cộng Ḥa. Không có bán vé vào cửa. Tất cả đă tự nguyện đóng góp có thể hơn 100,000 đôla. Phong Trào Giới Trẻ Quàng Khăn Đỏ Dấn Thân cho Cộng sản của Mặt  Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh “trốn” đâu mất, không thấy một tên nào tḥ mặt ra!

 

Chúng chỉ quen ăn cắp ngày 30 tháng 4 để lái vào hướng “không” chống cộng! Cũng nên ghi nhận ngày 30 tháng 4, 2000, Phong Trào Trẻ Con Cộng Sản đă tổ chức và chỉ có lèo tèo vài ba trăm người tham dự một cách rời rạc, buồn ngủ! Khí thế chống Cộng hăng say của đồng bào hải ngoại khi nô nức đóng góp xây dựng tượng đài, đúng là một cái tát vào mặt bọn cán bộ tuyên vận Cộng sản, hai giáo hội quốc doanh, Mặt Trận Kháng chiến Cộng sản Hoàng Cơ Minh và các tổ chức ngoại vi, Phong trào trẻ con quàng khăn đỏ.,...

 

Tại đây xin nhắc cho các đồng chí Cộng sản trong Tổng Cục Phản Gián, các đồng chí Cộng sản phê đảng, các đồng chí quốc doanh nằm vùng trong các chùa, các báo, các đài phát thanh, các tổ chức chính trị, các phong trào trẻ con quàng khăn đỏ dấn thân cho Cộng sản rằng dân tộc Việt Nam chúng tôi đối phó với Cộng sản Hà Nội bằng siêu chiến lược và siêu quyền lực.  Các đồng chí Cộng sản nằm vùng cứ việc nắm hết báo chí, đài phát thanh, cứ việc nói láo bịp bợm để lập công với Tổng Cục Phản Gián Hà Nội.  Chúng tôi chỉ có một con đường duy nhất, một mục đích duy nhất là tiêu diệt Cộng sản!

 

Mười hai năm đă là quá đủ, không nên để cho bọn c̣ mồi nhân quyền và những cái loa phát thanh cho chúng tiếp tục lâu hơn nữa. Đă đến lúc người Việt phải nói thẳng vào mặt bọn c̣ mồi, quốc doanh, làm chó săn cho Cộng sản này rằng chúng không bịp được ai hết. Chiến dịch ngoại vận bịp bợm của chúng đă thất bại hoàn toàn. Chúng đă chường bộ mặt chó săn của chúng, không thể chối căi.

 

Ít ra Nguyễn Mạnh Cầm đă nói “thật” rằng vấn đề “không kư kết” hiệp ước thương mại là do phía Mỹ, không phải là do phía Việt Cộng. Cầm cũng nói sẽ “cố gắng thực thi” ( hiệp ước thương mại ) . Ta thấy ngay là Cộng sản Hà Nội dự định bịp Mỹ kư xong hiệp ước thương mại là chúng lờ tịt vấn đề thi hành hiệp ước về phía chúng. Ta có thể phỏng định vấn đề này là tù binh hay là giao trả tù binh Mỹ đă bị  coi là mất tích trong 30 năm qua.

Người Mỹ đă tính trước vấn đề Việt Cộng cù nhầy cù cưa (theo kiểu Lê Đức Thọ) sau khi kư xong hiệp ước thương mại. Đàng nào th́ cũng không có hi vọng vấn đề tù binh sẽ được giao trả. Người Mỹ đă bị Việt Cộng lừa nhiều lần từ sau khi kư hiệp định Ba Lê, cho “không” chúng miền Nam năm 1975, cho đến nay. Họ đă mệt mỏi, chẳng muốn dại thêm nữa.

 

Người Mỹ đă cho Việt Cộng biết rằng Việt Nam chẳng c̣n giá trị quân sự hay chiến lược để cho người Mỹ phải lo ngại và o bế chiều chuộng Cộng sản Hà Nội. Vấn đề bang giao th́ từ  sau khi bỏ cấm vận năm 1994 đến nay,  Việt Cộng chưa bao giờ chứng tỏ thiện chí thành thật trên bất cứ một vấn đề nào.

 

Người Mỹ yêu cầu Cộng sản Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền và cho nhân dân Việt Nam được sống trong dân chủ, dù đó là thứ dân chủ tối thiểu. Đáng lẽ Cộng sản Hà Nội phải hiểu rằng đó là vấn đề thay đổi chính sách, thay đổi điều 4 Hiến Pháp, hủy bỏ độc đảng,  cho bầu cử tự do tối thiểu, khởi đầu bằng bầu cử dân chủ cấp xă.

 Đây là sự đ̣i hỏi khai tử đảng Cộng sản được nói một cách khéo léo để giữ thể diện cho Hà Nội.

 

Nhưng Hà Nội lại tạo mấy tên c̣ mồi nhân quyền là vợ chồng cán bộ Cộng sản Đoàn viết Hoạt. “Bắt tù giả vờ” Đoàn viết Hoạt rồi lại thả sang Mỹ để tiếp tục làm gián điệp, tuyên vận đánh lừa, đánh phá Cộng đồng người Việt tại Mỹ. Rồi Cộng sản Hà Nội lại tạo ra mấy tên sư quốc doanh Cộng sản Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Không Tánh.... Ngày nào người ta cũng thấy trên báo chí Cộng sản, báo người Việt, Việt Báo, Ngày Nay, Văn Hóa, Thời Báo.... và thông tin hải ngoại về bọn sư quốc doanh GHPGVNTN múa may, giả vờ kêu bị  “đàn áp” theo kiểu bị “bắt” trong vài giờ đồng hồ, “bắt rồi lại thả”, để rồi lại bị “bắt” nữa, lại “thả” nữa, trong các bản văn, bài viết dài lê thê do Tổng Cục Phản Gián tung ra hải ngoại.  Ghê tởm hơn nữa là mấy ông cha quốc doanh Chân Tín và Nguyễn Ngọc Lan cũng kêu rằng bị Cộng sản “đàn áp” bằng cách giả vờ đụng xe đạp, để đến nỗi bị thương... Cộng sản Hà nội tính rằng cứ giả vờ bắt rồi “thả” vài ba cán bộ Cộng sản Đoàn viết Hoạt, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Trí Siêu... là đủ được gọi là “có nhân quyền”, để buộc Mỹ .

 

Người Mỹ hiểu ngay rằng tiến tŕnh thương thuyết chỉ có lợi cho Cộng sản Hà Nội, chỉ nuôi chúng cho béo, cho tồn tại lâu dài. Họ vẫn không thể “nắm” được Cộng sản Hà Nội trong bất cứ t́nh huống chiến lược nào xẩy ra tại Á Châu, dù có cho chúng hàng trăm tỷ đôla như ư muốn của chúng. Cộng sản Hà Nội không bao giờ thành thật, không giữ tín nhiệm với bất cứ ai, và không giữ trách nhiệm trong bất cứ cam kết nào!

Mặt khác, bất cứ du khách Mỹ nào đến Việt Nam cũng phải thấy ngay là dân chúng Việt, ít lắm là 80% hay là 65 triệu người, với 10 triệu người sắc tộc thiểu số,  đói khổ cùng cực trong gông cùm nô lệ Cộng sản.  Chỉ có một thiểu số Cộng sản quyền lực, tư bản đỏ là sung túc sống trên lưng dân tộc nghèo khổ này. 

Người Mỹ chợt nh́n thấy rằng Cộng sản Hà Nội hoàn toàn bất lực, không thể cai trị (unable to govern) một đất nước đă trở thành “bất khả cai trị” (ungovernable) do chính tay Cộng sản làm cho suy thoái, nát bét, tan nát, tan hoang với mọi thứ tiền bạc, tài nguyên đều kiệt quệ.

 

12.   Cộng sản Hà Nội đưa Ấn Độ vào biển Nam Hải.

 

Bắc Kinh cũng nh́n thấy ngay là Cộng sản Hà Nội không c̣n là một chính quyền có thể khả dụng khi họ cần phải đương đầu với Mỹ về chiến lược hay về một sự trở lại của Mỹ tại Việt Nam và Đông Nam Á. Không có lănh đạo có tài và không có khả năng cai trị Việt Nam, Cộng sản Hà Nội đă trở thành một tên đầy tớ bất lực, vô khả năng   dụng cho mọi toan tính của Bắc Kinh.

Bắc Kinh không bao giờ quên những bài học lịch sử khi Cộng sản Hà Nội dựa vào Liên Xô trong cuối thập niên 1970s, để cứng rắn đối chọi với họ. Bắc Kinh hiểu rằng Cộng sản Hà Nội ngày nay muốn dựa vào Mỹ để trở lại cái thế “đi dây”, lừa cho hai con cọp Hoa Mỹ đối chọi nhau cho Hà Nội thủ lợi.

 

Một thí dụ rơ rệt nhất là Hà Nội đă cho Cộng Ḥa Nga mướn vịnh Cam Ranh đến năm 2004 mới măn hạn. Trong khi đó chúng vẫn mời mọc Mỹ thuê mướn Cam Ranh với giá nhiều tỷ đôla. Hà Nội nghĩ rằng Mỹ sẽ đưa tiền trước, hàng tỷ đôla, để chúng trả cho Nga một số tiền rồi lấy lại Cam Ranh giao cho Mỹ.  Nhưng thương lượng quốc tế không giản dị như vậy. Lỡ Cộng Ḥa Nga đ̣i thật nhiều tiền rồi mới chịu sang tên cho Mỹ th́ sao? Lại c̣n vấn đề Trung Quốc đời nào để yên cho Mỹ vào Cam Ranh dễ dàng! ( Nhưng 5/2002 Nga đa giao lại )

 

Bắc Kinh hiểu rằng Cộng sản Hà Nội không bao giờ tôn trọng hai chữ “thành tín”, cũng như không thèm  biết trách nhiệm trong giao thương, ngoại giao quốc tế. Bắc Kinh biết rơ Cộng sản Hà Nội là thứ lừa thầy phản bạn, vong ân bạc nghĩa, sớm đầu tối đánh, không bao giờ cần biết liêm sỉ, danh dự là cái ǵ?  Bắc Kinh không quên chính lănh tụ Đặng Tiểu B́nh đă từng phê một câu vào năm 1978, khi Hà Nội trở mặt đuổi người Hoa ra khỏi Việt Nam:

 “Cộng sản Hà Nội là một chó đẻ khốn nạn, lưu manh nhất Á Châu!”

 

Với những kỷ niệm không tốt đẹp với Cộng sản Hà Nội như vậy, ta có thể thấy Bắc Kinh kềm giữ Cộng sản Hà nội như một con chó với sợi dây xích, không phải là bạn bè, hữu nghị hay đồng minh, đồng chí.

Bắc Kinh chú trọng theo dơi diễn biến từ năm 1998 khi Cộng sản Hà Nội leo thang đ̣i Hoa Kỳ phải kư kết hiệp ước Thương Mại với chúng. Bắc Kinh hiểu rằng nếu người Mỹ nhẩy vào Việt Nam để liên minh quân sự “be bờ” (contain)  chận họ th́ họ phải có thái độ. Thật là một cơn ác mộng cho Bắc Kinh nếu bị đe dọa  phía Nam khi bọn lưu manh Cộng sản Hà Nội dựa vào Hoa Kỳ để chống lại Trung Hoa. Về phương diện chiến lược, không ai có thể trách cứ hay ngăn chận Bắc Kinh khi họ tung 1 triệu quân hay hơn nữa vào chiếm đóng Bắc Việt, tiêu diệt chế độ Cộng sản Hà Nội và thách đố Hoa kỳ .

 

Người Mỹ quả khôn ngoan... chiến lược khi họ kư kết hiệp ước Thương Mại với Cộng sản Hà Nội vào phút chót. Ngược lại, họ nhanh chóng kư kết hiệp ước Thương Mại với Bắc Kinh sau 13 năm người Tầu phải điều đ́nh một cách gay gắt khó khăn. Người Mỹ đă nh́n ra vấn đề tại sao không kết bạn với Bắc Kinh mà lại kết bạn với một bọn bất lực, bất tín, vô khả năng như Cộng sản Hà Nội và chọc giận Bắc Kinh?  Bắc Kinh cũng hiểu ngay là Mỹ đă bỏ rơi Cộng sản Hà Nội để sống chung ḥa b́nh với họ.

Ngày 6/5/2000, phụ tá bộ trưởng Quốc Pḥng Mỹ, ông Kurt Campbell, đă họp báo và khẳng định:

 

“.... Hoa Kỳ hiện không có bất cứ tham vọng nào tại Á Châu và cũng chẳng có kẻ thù nào cần chiến thắng. Đồng thời, các nguyên tắc mà họ chủ trương, và chủ trương mănh liệt đến nỗi tham chiến tại Việt Nam và mất gần 60,000 quân với mấy trăm tỷ đôla, như kinh tế thị trường, mậu dịch, tự do về chính trị, dân chủ, những nguyên tắc đó giờ đây đều được đa số các xứ Á Châu theo đuổi thực hiện.....”

 

     Bắc Kinh hiểu ngay rằng người Mỹ cao minh, đă nh́n ra cái thế chiến lược tay đôi giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc tại Á Châu. Thật là vô lư khi Hoa Thịnh Đốn bắt tay với Cộng sản Hà Nội mà không nhớ đến yếu tố Bắc Kinh!

Bắc Kinh cũng hiểu rằng thế cờ chiến lược tại Á Châu và Việt Nam đang thay đổi trong ḥa b́nh và có lợi cho họ. Bắc Kinh không mong ǵ hơn là Việt Nam có một chính quyền mới do những người tài giỏi thông minh lănh đạo. Chính quyền này sẽ giao thương với Bắc Kinh trên căn bản ḥa b́nh và hợp tác thành tín, thân thiện. Với một chính quyền Việt Nam vững mạnh với chủ trương ḥa b́nh, ḥa hợp, Bắc Kinh sẽ yên tâm về an ninh quân sự ở phía Nam hay là nền an ninh quốc pḥng các tỉnh Hoa Nam từ Tứ Xuyên, Vân Nam đến Quảng Đông, Hồng Kông và Quảng Tây, quan trọng nhất của Trung Hoa được hoàn toàn bảo đảm.

Kinh nghiệm hơn 2 ngàn năm qua chứng tỏ mọi cuộc xâm lăng từ phương Bắc đều bị đại bại ở Việt Nam. Bắc Kinh khôn ngoan, không dại ǵ học lại những bài học lịch sử đầy cay đắng đó.  Chiến tranh tại phương Nam mà không nắm chắc phần thắng, chỉ là một sự phiêu lưu nguy hiểm, có thể gây hậu quả dội ngược, làm tan ră đế quốc Trung Hoa.  Trước mắt, ngay khi khởi chiến sẽ bị Mỹ trừng phạt, cắt đứt thương mại, đưa cả nước Tầu vào sự hỗn loạn và sụp đổ kinh tế.

 

Đại tướng Vương Thông (Wang Zhong) của nhà Minh (the Ming dynasty) khi bị quân Việt Nam của vua Lê Lợi buộc phải chịu thua năm 1427, đă viết cho Minh Đế Vĩnh Lạc (Ming emperor Yong Le) khi sắp bị giao trả về Trung Hoa rằng:

 “... Xin đừng v́ miếng đất hẻo lánh phương Nam mà làm nhọc nhằn quân lính đi xa muôn dậm. Bây giờ muốn đánh chiếm lại (Việt Nam) phải huy động đại quân như buổi ra đi, đại tướng phải sáu, bảy người vào hạng Trương Phụ.... Nhưng dù lấy lại được th́ sự giữ sau này cũng khó ḷng....”

 

Bắc Kinh tự nhiên phải t́m một nhóm người Việt Nam nào khác hơn Cộng sản, có thể nắm chính quyền tại Hà Nội và kết thân giao hảo với Trung Hoa để bảo vệ an ninh phía Nam của họ! Sự kết thân Hoa-Việt sẽ mang lại sự phồn thịnh thương mại và kinh tế, giao thương cho các tỉnh Hoa Nam và Việt Nam. Một nền ḥa b́nh Trung Việt lâu dài có thể đạt được.

      Có lẽ chính ở điểm t́m nhân sự lănh đạo mới với kế hoạch chiến lược mới, thế đứng mới cho Việt Nam mà hai bên Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh đă gặp nhau. Hai bên Hoa Mỹ có thể đă đồng ư là phải loại bỏ chế độ Cộng sản Hà Nội. Dĩ nhiên 80 triệu người Việt Nam  đều mong muốn có sự thay đổi chế độ cho đời sống được tốt đẹp hơn.

Chính đảng Cộng sản tự đưa ḿnh vào ngơ bí. Lănh đạo Cộng sản nghi ngờ mọi người, nghi ngờ bất cứ ai, v́ quá lo sợ cho tương lai. Vấn đề đưa tên đảng viên tham nhũng ăn cắp Ngô xuân Lộc trở lại chức vụ phó thủ tướng, nói khác đi là “trợ lư thủ tướng”, đă chứng tỏ Cộng sản Hà Nội không thể tin ai khác ngoài một thiểu số đang cầm quyền dù những tên này ngu dốt và chỉ biết ăn cắp. Chúng không cần phải thực thi bất  cứ điều ǵ chúng cam kết với người Mỹ.

 

Khi Nguyễn Mạnh Cầm nói câu: “Việt Nam cần phải nghiên cứu thực thi tốt đẹp hiệp ước để cả hai bên cùng có lợi”.... th́ Cầm đă đồng thời chứng tỏ tánh nết cố hữu của Cộng sản Hà Nội là kư kết ǵ th́ cứ kư kết nhưng chúng không cần phải “thực thi” những điều chúng cam kết! Đó chính là ngoại giao, giao tế quốc tế “kiểu Lê đức Thọ”!

Cộng sản Hà nội cũng không vừa. Thấy Hoa Kỳ và Trung Quốc kư kết hiệp ước Thương Mại với nhau và người Mỹ sốt sắng ủng hộ Hoa Lục vào  tổ chức kinh tế toàn cầu WTO, Hà Nội liền ngó sang Ấn Độ để t́m đồng minh. Từ xưa đến nay, Ấn Độ vẫn hằn học v́ phải đối chọi với Trung Quốc trong khi Hoa Kỳ và Trung Quốc đều thân mật với kẻ thù ngàn đời của họ là nước Hồi giáo Pakistan. 

Tháng 3 năm 2000, bộ trưởng Quốc pḥng Ấn Độ viếng thăm Hà Nội. Cuối tháng 4, 2000, Hà Nội đưa tin hai nước Ấn Độ và Việt Nam Cộng sản sẽ hợp tác với nhau để chế tạo vũ khí như hỏa tiễn, máy bay và súng, đạn.  Đầu tháng 5, báo Washington Post loan tin hải quân Việt Cộng và Ấn Độ, Nhật Bản sửa soạn thao diễn ở biển Đông. Sau khi thao diễn, Ấn Độ sẽ để lại biển Đông (Việt Nam) một hạm đội nhỏ, có thể có hàng không mẫu hạm và tầu ngầm nguyên tử.

Trung Quốc vốn vẫn  coi biển Nam Hải (South China Sea) là cái hồ của họ. Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ coi biển Nam Hải là vùng phải bảo vệ an toàn cho con đường  hải vận quan trọng nhất thế giới.

Sự hiện diện của hải quân Ấn Độ tại Việt Nam để bảo vệ Cộng sản Hà Nội cũng là một sự thách đố với Trung Quốc và Hoa Kỳ.

 

Điều này chứng tỏ Cộng sản Hà Nội ngày nay đă rất cô đơn và vào bước đường cùng. Có thể hơi giống với chính quyền Ngô đ́nh Diệm năm 1963 khi mưu toan bắt tay với Cộng sản Bắc Việt để đuổi Mỹ. Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cũng gửi một phái đoàn ngoại giao đi Ả Rập Sao Đi (Saudi Arabia) cuối tháng 3, 1975, để cầu viện vua Faisal. Vị vua nhân từ, rộng lượng, nhiều tiền và rất ghét Cộng sản này đă hứa viện trợ cho Miền Nam Việt Nam 1 tỷ đôla để tiếp tục chiến đấu chống Cộng, dù Mỹ bỏ rơi.  Nếu tin này về đến Việt Nam th́ Miền Nam có thể đánh nhau thêm ít lắm là một năm nữa. Dĩ nhiên là nhiều người không muốn như vậy. Ngày 25 tháng 3, 1975, vua Faisal bị một ông hoàng Ả Rập trẻ tuổi rút súng bắn chết. Cuộc viện trợ bị hủy bỏ với vị vua mới. Và Miền Nam sụp đổ thật nhanh trong hơn 30 ngày sau đó cho đúng thời hạn.

 

Cộng sản dựa vào Ấn Độ để chống Mỹ, chống Trung Quốc th́ hậu quả sẽ rất thê thảm cho Cộng sản Hà Nội và Ấn Độ.

Cộng sản Hà Nội sửa soạn cho 200,000 cán bộ, công nhân viên nghỉ việc vào cuối năm. Sang năm 2002 sẽ đuổi thêm 200,000 cán bộ nhân viên nữa. Riêng thành phố Saigon sẽ sa thải gần 11,000 nhân viên. Sẽ giải thể 3,000 công ty quốc doanh để biến thành tài sản tư của cán bộ tư bản đỏ. Cộng sản Hà Nội cũng cho phép các công ty quốc doanh “xù nợ” hay là quịt nợ hơn một tỷ đôla.

 

Ngày 21 tháng 5, 2000, tổng bí thư Lê Khả Phiêu  đến Ba Lê để hội đàm với người Pháp, cầu viện trợ, hợp tác kinh doanh. Nhưng Phiêu khẳng định y vẫn theo con đường độc đảng và không cần phải thay đổi ǵ hết. Báo chí Pháp lên án Phiêu là tên đồ tể Pol Pot thứ 2 của Việt Nam. Mọi người đều chê trách Tổng thống Pháp Chirac đă bỏ nguyên tắc dân chủ nhân quyền của Pháp để giao du với một tên độc tài với bàn tay dính đầy máu dân lành.

Trong dịp Phiêu đến Pháp, người Việt và người Pháp biểu t́nh dữ dội để chống Phiêu và chống Cộng sản.  Chính v́ sự chống đối dữ dội mà ngày 24 Phiêu cáo bệnh nhức đầu, hủy bỏ một số chương tŕnh thăm viếng.

 

Chuyến đi Pháp của Phiêu có thể là nhờ vả người Pháp “nói” với Hoa Kỳ cho kư kết và giao trả tù binh với sự trung gian bảo đảm của Pháp.  Nếu thật như vậy th́ Phiêu và Cộng sản sẽ chết không có đất chôn.  Chắc chắn Bắc Kinh sẽ loại bỏ Phiêu và Cộng sản Việt Nam hoặc ngồi yên không giúp đỡ khi Cộng sản Hà Nội bị tấn công, tiêu diệt. Người Mỹ và Pháp sẽ biết yếu điểm của Cộng Sản Hà Nội và họ sẽ cho chết luôn!

 

Cũng ngày thứ Tư 24/5/2000, Hạ Viện Hoa Kỳ với số phiếu 237-197 đă chấp thuận cho Trung Quốc qui chế tối huệ quốc vĩnh viễn, không phải tái tục lại mỗi năm. Việc Trung Quốc gia nhập cơ quan WTO chỉ là vấn đề thời gian ngắn.

 Tổng bí thư Phiêu nhức đầu là phải.  Có lẽ người Pháp đă cho Phiêu biết rơ t́nh h́nh kinh tế, tài chánh vô cùng khó khăn cũng như sức ép của Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh nặng nề đến mức chịu không nổi.  Cái cảnh đi ăn mày mà cứ ôm cái hào quang “đại thắng dổm” từ 25 năm trước th́ chỉ có nước chết sớm. Phiêu và Cộng sản Hà Nội đă quên rằng Pháp c̣n thù hận chúng v́ những thủ đoạn vô cùng tàn ác của Cộng sản Việt Minh đối với họ. Năm 1954,, 8 ngàn quân Pháp bị bắt tù binh ở Điện Biên Phủ. Chỉ  3 tháng sau, đến khi giao trả tù binh chỉ c̣n hơn 2 ngàn c̣n sống và thân tàn ma dại, chẳng sống thêm bao lâu nữa.  

Cùng ngày Phiêu đến Pháp (21/5) th́ ở quận Cam có một đại nhạc hội vào cửa tự do để gây quỹ khoảng 500,000 đôla xây tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ. Tổng cộng số tiền do đồng bào tự do tặng lên tới quá 100,000 đôla, đưa tổng số tiền lên mức gần 400,000 đôla. Khí thế hăng say của khoảng hơn 30,000 đồng bào đă chứng tỏ tinh thần chống Cộng cao độ và hận thù Cộng sản không thể nào dập tắt.

Báo Người Việt thường đăng tin Đoàn viết Hoạt và các loại cán bộ Cộng sản lên trang nhất, ngay chính giữa, chỗ trang trọng nhất, ai mở tờ báo ra cũng phải thấy. Nhưng ảnh chụp đại nhạc hội này được báo Người Việt cho vào trang nhất, cuối trang bên tay mặt, khiến không ai trong bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng CS chú ư. Ảnh  được chụp theo góc cạnh rất khéo, không thấy cờ quốc gia cũng chẳng có những khẩu hiệu chống Cộng.  Nếu có ai chú ư th́ chỉ thấy mấy ḍng chữ không quan trọng như sau ở dưới tấm ảnh:

Chỗ trang trọng chính giữa trang nhất, phía nửa trên tờ báo, Người Việt đăng h́nh ảnh dân chạy loạn Indonesia, h́nh màu và rất rơ ràng.

Tội nghiệp cho đồng chí Tống Hoằng. Làm báo mà viết “lách” kiểu tránh né danh từ “chống Cộng, căm thù Cộng sản” quả là mệt mỏi. Nhưng các đồng chí xứng đáng được thưởng huân chương Sao Vàng v́ công lao làm bộ máy tuyên vận và đăng tin cán bộ Cộng sản c̣ mồi giả vờ phê đảng, c̣ mồi nhân quyền, c̣ mồi sư quốc doanh  trong 20 năm qua. Đề nghị Tổng Cục Phản Gián nên cho các đồng chí báo Người Việt mừng công, báo công và được thăng lên cấp tướng của Tổng Cục.  Đề nghị các đồng chí Tống Hoằng, Đỗ ngọc Yến nên mang ṭa báo Người Việt về Hà Nội thay thế báo Nhân Dân là tiện nhất v́ cái nghề viết “lách” như vậy quả là siêu đẳng rồi đấy. Nói vậy cho vui thôi, chứ Hoa Kỳ là đất tự do, ai muốn viết sao th́ viết.

 

Các đồng chí báo Người Việt, Việt Báo, báo đảng, đài đảng... không nên nghĩ rằng người Việt hải ngoại kém thông minh hơn các đồng chí và không nh́n thấy những thủ đoạn “viết lách”, đăng bài  của c̣ mồi quốc doanh Cộng sản.   Dân tộc Việt Nam không có một tiếng nói, không có một tờ báo, không đài, không cần phải đọ sức với các đồng chí bằng tiền bạc, báo chí, phát thanh. Mục tiêu chính của người Việt Nam là cầm súng tiêu diệt Cộng sản. Để xem ai là kẻ thắng và là kẻ cười sau cùng?

 

Chỉ mong rằng lúc dân tộc Việt Nam tiêu diệt xong Cộng sản, các đồng chí báo Người Việt, Việt Báo, Ngày Nay, Thời Báo, Con Ong, Giao Điểm, Bông Sen, Hoa Sen, ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do,  đài VNCR, đài Little Saigon, giáo hội Công giáo quốc doanh, Phật Giáo quốc doanh, Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia, Thanh Niên Phan Bội Châu, Mạng Lưới Nhân Quyền  và các đồng chí đầu năo ... có dám ra đường nh́n mặt người khác không?  Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và MTHCM và các tổ chức, giáo hội ngoại vi th́ khỏi lo. Lúc đó sẽ được đặt ra ngoài ṿng pháp luật và nhân sự sẽ bị truy nă đến cùng.

 

Nhân sự và hoạt động Cộng sản từ Lê Khả Phiêu trở xuống đến các cán bộ bồi bút, bồi nói, bồi phỏng vấn Vẹm trên các báo đảng, đài đảng hải ngoại đều ngu dốt như chó Vẹm cả một lũ. Như vậy là cái may cho dân tộc Việt Nam. Lũ chó săn cực kỳ ngu xuẩn, hoạt động cho Cộng sản  tưởng rằng làm chủ được mấy tờ báo lá cải, đài phát thanh sủa như chó mà coi đó là thắng lợi, thành công lớn, nắm được dư luận hải ngoại... th́ Cộng sản chết đến đít cũng chưa biết rằng sắp chết!  Một kẻ địch ngu xuẩn như Cộng sản hiện nay, lại kẹt vào thế bí, thế chết, th́ cái ngày dân tộc Việt Nam được sống trong tự do, phồn thịnh, no ấm, không c̣n xa nữa.

 

Mọi biến chuyển trong năm 2002 hoàn toàn thuận lợi cho dân tộc Việt Nam. Người Việt Nam sẽ chiến đấu chống Cộng ngay tại đất nước họ. Họ sẽ đánh một trận đánh cuối cùng để tiêu diệt toàn bộ Cộng sản và để toàn thắng.

 

                                                                                                                                                ChuSa

                                                                                                                                                Ngày 2 tháng 9, 2002