Chế
Độ Cộng Sản Hà Nội Sẽ Đi Về
Đâu?
Lư
Từ ngày chủ nghĩa
cộng sản sụp đổ tại Nga Xô và Đông Âu
chấm dứt chiến tranh lạnh, ngoài nạn khủng
bố quốc tế, Trung Cộng là mối lo ngại
đường dài của Hoa Kỳ. Hiểm họa Trung
Cộng đối với Hoa Kỳ không phải đơn
thuần trên lănh vực kinh tế. Tuy hàng hóa sản
xuất tại Trung Cộng đang tràn ngập thị
trường Hoa Kỳ và thế giới, nhưng với
phẩm chất hàng hóa và với quy luật cạnh tranh
hiện thời th́ nền kinh tế của Trung Cộng
c̣n thua kém nhiều nước ngay trong vùng và trên thế
giới, như thế, chưa phải là mối đe
dọa trầm trọng. Mối đe dọa đến
từ quốc gia có dân số đông nhất địa
cầu, chính là khả năng bành trướng của
họ không những về kinh tế mà c̣n về
đất đai. Lịch
sử đă chứng minh tham vọng bành trướng bá
quyền của Trung Cộng từ hàng ngàn năm qua.
Mặt khác,
trên b́nh diện địa lư chính trị, phía Tây với
chưóng ngại Hy Mă Lạp Sơn, đă hết
đường cho Trung Cộng bành trướng. Hoa Kỳ đă giúp đỡ sự phát triển
kinh tế của Nhật Bản, Đại Hàn và Đài
Loan, như vậy các hướng Đông và Đông-Bắc
đă bị phong tỏa. Trung Cộng
chỉ c̣n có hướng nh́n về vùng Đông-Nam Á mà thôi.
Đây là vùng đất và biển có tầm quan trọng to
lớn đối với Trung Cộng. Quan trọng không
chỉ là do vùng này có những khoáng sản như dầu
mỏ dưới ḷng Biển Đông; nhưng nó là con
đường hàng hải huyết mạch đối
với Trung Cộng, Đại Hàn và Nhật Bản,
nối liền Thái B́nh Dương và Ấn Độ
Dương. Trong những thập niên 50, lợi dụng vai
tṛ đàn anh tiếp sức cho cộng sản Hà Nội,
họ đă có những tham vọng chiếm lấn các
hải đảo và vùng biển của Việt Nam, Phi
Luật Tân, Mă Lai và Nam Dương khi họ vẽ bản
đồ 9 gạch, nhận toàn bộ Biển Đông và
các hải đảo thuộc về họ. Sau chiến tranh
lạnh, tham vọng bành trướng này không thể nào
thực hiện được v́ gặp phải sự
chống đối không những của các quốc gia trong
vùng mà của cả các cường quốc trên thế
giới, đặc biệt là Hoa Kỳ. Tuy nhiều nhà phân
tích không đồng ư với giả thuyết Hoa Kỳ
đang muốn ngăn chặn sự bành trướng
của Bắc Kinh trên vùng Đông Nam Á; nhưng thực
chất, những lo ngại của Hoa Kỳ và các
nước trong vùng là có cơ sở. Tóm
lại, tham vọng bành trướng của Bắc Kinh
cũng như ư chí ngăn chặn tham vọng bành
trướng đó của Hoa Kỳ và thế giới là có
thật. Nó không mang tính chất tấn
công và pḥng thủ như thời chiến tranh lạnh;
nhưng t́nh h́nh không v́ thế mà không căng thẳng
đến mức độ cực kỳ nguy hiểm.
Và không phải ngẫu nhiên
mà trong ṿng thi chung kết Liên hoan Tiếng hát truyền h́nh
toàn quốc giải Sao Mai - 2003 do Đài Truyền h́nh
cộng sản Việt Nam tổ chức tại Khu du
lịch quốc tế đảo Tuần Châu, thành phố
Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, các thí sinh đă bị
bắt buộc chọn những bài ca của cái thời
chiến tranh "chống Mỹ cứu nước".
Nào là "Trường Sơn Đông, Trường Sơn
Tây", nào là "Năm Anh Em Trên Chiếc Xe Tăng",
nào là "Ḥ Kéo Pháo", nào là "Tiếng Chày Trên Sóc Bom
Bô", nào là "Gặp Nhau Trên Đỉnh Trường
Sơn" vv... Toàn là những bài hát mà các thí
sinh ở lứa tuổi đôi mươi, sinh sau chiến
tranh, không "cảm" được. Cũng không
phải ngẫu nhiên mà tin tức về một cuộc
viếng thăm Hoa Kỳ trong vài tháng tới đây của
tướng Phạm Văn Trà, Bộ Trưởng Quốc
Pḥng cộng sản Hà Nội đă được tiết
lộ qua các hăng thông tấn ngoại quốc, trong lúc báo
chí, truyền thông của chế độ Cộng Sản
im hơi lặng tiếng. Những hiện tượng
trên đây cho thấy, lănh đạo cộng sản Hà
Nội đang rất bối rối trong mối quan hệ
ngoại giao tay ba với Hoa Kỳ và Trung Cộng. Những
lúng túng này xuất phát từ những ư nghĩ "nô
tài" và sẳn sàng bán rẻ Tổ Quốc v́ quyền
lợi cá nhân và bè nhóm của tập đoàn phản dân
hại nước Cộng Sản Hà Nội.
Tuy luôn
miệng hô hào "đoàn kết, thống nhất" trong
Đảng, trong thời kỳ cực thịnh của
họ, nội bộ đảng cộng sản Việt
Về phía Hoa Kỳ th́ sau
khi bức tường Bá Linh sụp đổ, họ
sẵn sàng bắt tay với kẻ thù
xưa. Sau những tiến triển về
ngoại giao, kinh tế, tháng 3/2000, bộ trưởng
Quốc Pḥng Hoa Kỳ lúc đó là William Cohen đă tới
thăm chính thức Việt
Sau chuyến đi Hà
Nội của ông bộ trưởng Quốc Pḥng William
Cohen (từ ngày 13 đến 15 tháng 3, 2000), người Mỹ hiểu
Cộng Sản Hà Nội quá ngu dại và quá tham lam
đến nỗi mờ mắt, không thể nh́n thấy
sự thật... chiến lược trong khu vực và trên
địa bàn chiến lược Á Châu.
Người Mỹ thấy
cần phải cho Cộng sản Hà Nội biết
rằng vào năm 2003, Cộng sản Hà Nội không c̣n
ở trong cái thế bắt buộc người Mỹ
“phải” và nuôi chúng cho béo để sống và tồn
tại. Ngày 3 tháng 4, 2000, trong một bản
tin của Reuters, nhiều chuyên gia về Việt
Kư giả Reuters viết
rằng trong 2 thập niên 1960s và 1970s, tin tức Việt Nam
chiếm những hàng đầu của thời sự
thế giới, th́ nay nhiều nhà phân tích xem Việt Nam là
một trường hợp suy thoái, xuống cấp,
đ́nh đốn và tụt hậu, điều mà các nhà
lănh đạo Hà Nội dường như không nhận ra,
khi giao thiệp với thế giới bên ngoài.
Ông Robert Templer, tác giả
cuốn “Shadows and Wins” viết về nước Việt
Ông David Marr, một sử
gia Úc theo dơi t́nh h́nh Việt Nam, nói Hà Nội đă phát
triển tập quán thương thuyết kiểu Lê
đức Thọ thời chiến tranh, làm đối thủ
mệt mỏi, nhưng không hữu hiệu trong t́nh h́nh
hiện nay. Ông Marr nói: “Trong năm 1975, Việt
Nếu tính vấn
đề “lợi hại” th́ nếu Bắc Kinh ra lệnh
tiến quân xuống Đông Nam Á th́ lợi chưa thấy
mà chắc chắn có hại rất lớn ngay. Tuy tất
cả Á Châu có thể tê liệt v́ chiến tranh nhưng
khối người gần 1,300 triệu ở Trung Hoa không
thể có mậu dịch thương mại với bên
ngoài trong nhiều năm, có thể ít lắm là 10 năm. Kinh tế Trung Hoa có thể bị tê liệt ngay
lập mà chiến tranh ngày nay thật khó đoán
trước, chắc chắn sẽ không kéo dài. Sự tàn phá cũng như phân biệt thắng
bại, có khi rất chớp nhoáng. Đây là chưa nói
đến sự tàn phá khủng khiếp bằng hỏa
tiễn nguyên tử, có thể làm cho Trung Hoa trở lại
thời kỳ đồ đá. Nếu có chiến tranh th́ vấn
đề đế quốc Trung Hoa phải tan ră thành
nhiều tiểu quốc, là điều chắc chắn
phải xẩy ra.
Năm 1966, thủ
tướng Trung Cộng Chu Ân Lai (Zhou
Enlai) đă nói một câu rất rơ để khẳng
định vị trí của Việt
Về
chiến lược hiện nay, năm 2003, Hoa Kỳ
sở trường về đánh mau, đánh mạnh,
tốc chiến tốc thắng. Người Mỹ
đánh nhau theo lối nhà giầu và tránh
dùng bộ binh. Họ chỉ ưa sử
dụng các vũ khí tầm xa và không quân, và dùng đất
nước người khác làm băi chiến trường. Trong khi đó Bắc Kinh c̣n tính
lấy thịt đè người, tung
hàng triệu quân “đi bộ” vào chiến
trường. Cộng sản
Hà Nội đau
và kẹt trong cái thế “trâu ḅ húc nhau, ruồi muỗi
chết”. Nếu Bắc Kinh sai Cộng sản Hà Nội tung hàng triệu quân sang đánh Thái Lan th́ toàn
thể Việt
Khi quân đội Nhật
Bản tiến vào Đông Dương tháng 9 năm 1940
để thực hiện domino đánh chiếm Đông Nam
Á vào đầu năm 1942 th́ quân Nhật như tiến vào
chỗ không người. Quân đội các nước Anh, Ḥa
Lan và Mỹ trú đóng tại Tân Gia Ba, Mă Lai, Nam Dương
và Phi Luật Tân.... đă gần như không có sức kháng cự. Hai
chiến hạm
(battleships) nổi danh của Anh là Prince of Wales và
Repulse đă trở thành vịt nước cho phi cơ
Nhật oanh tạc và đánh ch́m trong vài giờ đồng
hồ. 150,000 quân Mỹ và Phi đă giơ tay
hàng. Quân Nhật lúc đó phần lớn đi bộ và
đi xe đạp. Chỉ có một
số ít xe vận tải với súng
ống cổ lỗ sĩ.
Ngày nay th́ khác,
không ai biết Đệ Thất Hạm Đội Hoa
Kỳ có hỏa lực hùng mạnh tới mức nào?
Ta chỉ lấy chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, không
quá 100 giờ mà đại quân
Cộng
sản Hà Nội ngày nay đă mất hẳn cái tinh thần
“chống Mỹ cứu nước”. Toàn đảng,
toàn quân, đă bị hủ hóa, sa
đọa, tham những tới mức hết thuốc
chữa. Mạnh ai nấy lo, mạnh tên nào kiếm chác
được th́ ăn một ḿnh, rồi t́m
đường trốn chạy sang Mỹ. Ta có thể nói
rằng ở Hà Nội hiện nay, tên nọ ngó ŕnh tên kia. Tên nào cũng chỉ nơm nớp lo bị
giết. Tên nào cũng “dé chân chèo” lo t́m
đường đào thoát, trốn chạy. Một số lớn xây dựng cơ sở
đồn điền (trang trại) xa Hà Nội để
t́m nơi ẩn thân. Riêng tài sản bọn chủ
đồn điền, địa chủ mới, này có
tới 30 tỷ đôla và khoảng 5 triệu héc ta
đất đai. Những tên hưu
trí như Mai Chí Thọ th́ t́m cách ở ngay
Về nhân sự th́ hầu
như không có bất cứ một tên Cộng sản, tôn
giáo quốc doanh hay c̣ mồi hải ngoại nào có
đủ tầm vóc hay tŕnh độ để nói chuyện
thân mật với người Mỹ. Hầu như không có
một chính trị gia thân Cộng nào có đủ tŕnh
độ và tư cách để nói chuyện với
quyền lực Hoa Kỳ. Cũng chẳng ai biết Quyền
Lực Hoa Kỳ nằm ở đâu, trong tay người
nào, th́ làm sao nói chuyện?
Như vậy, ta có thể
tin rằng trong giai đoạn ngay bây giờ, chưa …có
hiểm họa Trung Cộng đánh chiếm Việt
Ngày nay,
thật khó mà tấn công bất ngờ. Ta thử
tưởng tượng nếu đại hạm
đội Hoa Kỳ với hơn 10 đại chiến
hạm “biết trước” cuộc tấn công Trân Châu
Cảng ngày 7/12/1941, và dàn trận “chào đón” hạm
đội Nhật từ xa, c̣n cách Hạ Uy Di vài trăm
hải lư? Trận
Trân Châu Cảng (
Với suy
nghĩ Siêu Chiến Lược, người Mỹ đă
biết trước cuộc tấn công nhưng để
cho quân Nhật đánh và thắng với yếu tố
bất ngờ. Hoa Kỳ cần kích thích ḷng yêu
nước của toàn dân Mỹ và tuyên chiến với
Nhật. Người Mỹ cần phải có chiến tranh
để đánh cho Nhật và Đức tan tành, không c̣n
manh giáp, trước khi Đức và Nhật có khả
năng chế tạo vũ khí nguyên tử. Ngay
sau khi Nhật “thắng” trận Trân Châu Cảng th́ 3 ngày
sau, như đổ thêm dầu vào lửa, Hitler tuyên
chiến với Hoa Kỳ! Thế là cả nước
Mỹ gồng ḿnh sản xuất cho chiến tranh. Kết quả là Đức và Nhật đă
thảm bại và “ngoan ngoăn” cho đến ngày nay.
Hiện
tại Việt Cộng không c̣n con bài tẩy nào để
nói chuyện hay mặc cả với Mỹ ngoài vấn
đề tù binh Mỹ c̣n sống. Tuy
nhiên Việt Cộng vẫn chối bai bải là không c̣n
giam giữ người nào. Do đó, các nhân vật
Mỹ thấy cần phải nói thẳng vào mặt
Cộng sản Hà Nội rằng “Các anh chẳng c̣n ǵ
để nói chuyện với chúng tôi!” Hiện nay Cộng
sản Hà nội chẳng biết làm cách nào để
đi đêm hay năn nỉ với Mỹ. Nói ǵ
đến ngoại giao cù cưa, cù nhầy, kéo dài thời
gian kiểu Lê Đức Thọ?
Ngày nay th́ khác.
Cộng sản Hà Nội đă trở thành một lũ
chuột ngày, chỉ biết ăn cướp ăn
cắp, tham lam và đă quá no nê v́ tham nhũng ăn cắp
của dân. Cán bộ Cộng sản đă trở thành
“địa chủ đỏ”, “tư bản đỏ”
với hơn 100,000 đồn điền (plantations)
trồng trọt khoảng 5 triệu héc ta, và hàng ngàn
triệu đôla gửi tại các ngân hàng ngoại quốc.
Bọn “ăn cướp Cộng
sản Hà Nội” chỉ muốn ôm tiền trốn
chạy, chứ không c̣n bụng dạ nào chống Tầu.
Cộng sản Hà Nội không thể có cái thế nhân dân
đoàn kết chống xâm lăng là do
ḷng dân cả nước căm thù Cộng sản
đến cùng cực. Cái thế mạnh
Cộng sản của thập niên 1960s với sự
ủng hộ của Nga Xô và Trung Cộng cũng không c̣n
nữa. Ngày nay, Bắc Kinh “nắm chặt cổ”
bọn lănh đạo Cộng sản Hà Nội không cho
cục cựa, với ư đồ biến Việt Nam thành
một thuộc tỉnh phía Nam của Trung Cộng.
Không những thế nhân
sự Cộng sản Hà Nội toàn một lũ
ngu dốt, không hiểu biết ǵ về chính trị và
chiến lược quốc tế. Ông David Marr nói “Hà
Nội vẫn quen thói ngoại giao thương thuyết
“cù nhầy, cù cưa” kéo dài theo kiểu
Lê Đức Thọ...” không hợp thời nữa quả
là đúng. Cộng sản Hà Nội không thể ngờ
rằng trong hơn 10 năm qua, người Mỹ đă,
theo kiểu gậy ông đập lưng ông, lợi
dụng sự cù cưa cù nhầy của chúng để kéo
dài thương thuyết mà không phải cho Cộng Sản
một ân huệ nào hết, trong khi vẫn cứu
được khoảng một triệu người
Việt Nam, tinh hoa của nước Việt mang sang Hoa
Kỳ mà không tốn tiền. Rồi mai đây số tinh
hoa người việt Nam này họ sẽ trở về
xây dựng lại một nước Việt Nam hoang tàn
đổ nát, mà những kẻ gây ra chính là bọn nội
thù Cộng Sản
Một sự suy nghĩ
rùng rợn về chiến lược khi thấy rằng
Mỹ đă bốc hết những người mà họ
muốn mang đi Mỹ. Việt Nam đă hoàn toàn mở
rộng để thành băi chiến trường... nguyên
tử nhằm tiêu diệt cả hai đạo quân
khổng lồ của Việt Cộng và Trung Cộng.
Cộng sản Hà Nội cũng không thể ngờ
rằng chính cái bánh vẽ liên minh quân sự và thuê
mướn Vịnh Cam Ranh đă được
người Mỹ xử dụng để Bắc Kinh tiêu
diệt hết những thành phần sáng giá lănh đạo
Cộng sản Việt Nam, từ Phạm Hùng năm 1990
đến Đào Duy Tùng, Trần văn Trà, Lê Mai, Nguyễn
đ́nh Tứ năm 1996, đến nay hàng trăm cán
bộ cấp cao khác. Sự trớ trêu là chính Lê khả
Phiêu là đao phủ thủ của Bắc Kinh trong sự
tàn sát này. Sự đoàn kết nội bộ,
hay là sức mạnh cố hữu của Cộng sản
Hà Nội, đă hoàn toàn tan ră.
Hiện nay, Cộng sản
Hà Nội đang ở trong cái cảnh thù trong giặc ngoài,
bị Bắc Kinh chèn ép ở trên đầu, trong khi toàn dân
Việt Nam sôi sục căm thù, chỉ đợi dịp vùng
lên tiêu diệt bè lũ Cộng sản và các Tôn Giáo Quốc
Doanh. Nội bộ Cộng sản th́ không c̣n
ai tin ai. Chẳng ai có thể ra lệnh
cho ai. Và mạnh ai nấy lo giấu
giếm của cải, cho con cháu chạy ra nước
ngoài trước, rồi liệu kiếm đường
hưu trí và chuồn. Trong tháng qua (7/2003) Bắc Kinh
đă "bí mật" chỉ thị cho Cộng Sản
Hà Nội là phải thiết lập cho được các
Hội Đồng Cố Vấn ngay trong Việt Nam do các
Hoa Kiều trực tiếp điều động và
chỉ đạo, từ cấp Xă, Huyện (Quận) lên
đến Tỉnh Ủy. Theo ông Lê Văn Xương
một nhà nghiên cứu Chiến Lược, th́ t́nh báo
của Bắc Kinh đă thường xuyên có mặt tại
Việt Nam khoảng vài trăm ngàn tên dưới các mác du
lịch hay đi buôn bán, đầu tư, và trong một
nguồn tin khác từ trong nước cho hay là Trung Cộng
cũng đă gởi sang Việt Nam từ 27 đến 30 ngàn
cán bộ T́nh Báo Chiến Lược dưới danh
nghĩa "Đông Y Sĩ", như vậy th́ dân
Việt Nam có thể bị diệt chủng và không thể
sinh sản được nửa, v́ uống phải
thuốc của các đông y sĩ người Tầu, và
Bắc Kinh sẽ diệt chủng dân Việt nam một
cách âm thầm với những kế hoạch thật vô
cùng tinh vi. Trong lịch sử Việt
Khi ông David Marr nói “Hà Nội
đă phát triển tập quán thương thuyết
kiểu Lê đức Thọ thời chiến tranh, làm
đối thủ mệt mỏi, nhưng không hữu
hiệu trong t́nh h́nh hiện nay....” th́ ta thấy ngay sự
sơ hở chiến lược của Cộng sản Hà
Nội trong khoảng 15 năm qua.
Ngay từ năm
1987, Tổng Thống Nga Xô Gorbachev đă biểu Hà Nội
không nên trông cậy vào viện trợ và trợ giúp từ
Nga Xô nữa. Vậy liệu mà chạy theo Mỹ,
kết thân với Mỹ để có đồng minh
mới, để giữ thăng bằng cán cân lực
lượng trong khi đối phó với Bắc Kinh,
hơn Cộng sản Hà Nội, đáng lẽ Cộng
sản Hà Nội phải nắm ngay lấy cơ hội
tuớng Vessey đến Hà Nội, giao trả toàn bộ tù
binh Mỹ trong sự bí mật và khi đó Trung Quốc
chưa kịp can thiệp.
Đến năm 1990,
thủ tướng Phạm Hùng bị Bắc Kinh
đầu độc chết th́ người Mỹ chưng hửng. Bắc Kinh bắt
đầu đẩy tên tay sai gốc Tầu Lê Khả
Phiêu từ dưới lên trên để nắm quyền
hành quan trọng nhất là Tổng Cục Chính Trị và
Công an. Phe Cộng sản người Việt kể cả
phe miền Nam như Mai Chí Thọ, Đào Duy Tùng, Vơ văn
Kiệt đều lúng túng, không biết đi với Mỹ
bằng cách nào? Cũng bởi lư do tập thể họp
hành và quyết định nên không một cá nhân Cộng
sản nào có đủ tư cách nói chuyện đi đêm
với Mỹ.
Vấn
đề ngoại giao đi đêm và mật đàm vô cùng
quan trọng. Ta có thể lấy thí dụ ông Kissinger
đă đến Bắc Kinh qua ngả Karachi, Hồi
Quốc, để mật đàm và ngay trong năm 1971,
Mỹ đă đi đến nhiều sự thỏa
thuận với Trung Cộng như tháo khoán cho phép du
lịch Trung Cộng, ủng hộ Bắc Kinh vào Liên
Hiệp Quốc, nắm một ghế quan trọng trong
Hội đồng Bảo An và đuổi Đài Loan ra
ngoài Liên Hiệp Quốc cho đến ngày nay. Những
thỏa thuận tối mật với Bắc Kinh đă cho
phép Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam, lừa Việt
Cộng vào chiếm miền Nam để chận
đứng domino với Trung Cộng chuẩn bị
tấn công từ phía Lạng Sơn. Khoảng năm 1994,
Arafat lúc đó là chủ tịch PLO cũng đă mật
đàm với Do Thái tại Na Uy dưới sự trung gian
ḥa giải của Hoa Kỳ và Bắc Âu trong 2 năm
liền mà hầu như không ai biết.
Người
Mỹ hiểu rằng bất cứ chuyện ǵ họ
thảo luận với Hà Nội, đều bị Bắc
Kinh nghe rơ hết. Do đó họ không cần giấu
giếm. Trái lại họ công khai hóa nhiều thứ, dùng
tin thật làm phản tin (disinformation), để đưa
luôn cả Bắc Kinh vào bẫy.
Ngày 1 tháng 6, 1991, Ngũ Giác
Đài quyết định bỏ Subic Bay, căn cứ
hải quân Phi Luật Tân, nhưng cũng là căn cứ
tiếp liệu và điều hành Đệ Thất
Hạm Đội Hoa Kỳ. Hà Nội mừng rơn,
yến chí lớn là Mỹ đă quyết định thuê
Vịnh Cam Ranh. Bắc Kinh suy nghĩ khác
hơn. Bắc Kinh nghĩ rằng sẽ
ngăn chận Hà Nội không cho Mỹ thuê Vịnh Cam Ranh
để Đệ Thất Hạm Đội không có
nơi trú đóng. Trong khi đó th́ Bắc Kinh sẽ tung hoành ở biển Đông và khống
chế vùng quần đảo Trường Sa, khi nên th́
Trời cũng chiều người. Ngày 9
tháng 6, 1991, núi lửa Pinatubo của Phi phát nổ dữ
dội. Tro bụi bay ngập vùng trời Đông Nam Á.
Ở
Khi Bắc Kinh bắt
đầu hung hăng khoe móng khoe
vuốt với thái độ trịch thượng ở
biển Nam Hải th́ nhiều nước Á Châu sợ hăi.
Đài Loan, Nam Dương, Thái Lan, Tân Gia
Ba.... đều lo sắm sửa vũ khí tối tân
của... Mỹ! Thị trường vũ
khí Á Châu trở nên sôi động hơn bao giờ hết.
Nhưng không mấy người, nhất là Việt
Cộng và Bắc Kinh, hiểu rằng Hoa Kỳ đă
tới giai đoạn không cần phải dùng các căn
cứ quân sự hải ngoại để đóng quân
thường trực, v́ ngày nay hạm đội Hoa Kỳ
như chiếc Ronald Reagan với 6 ngàn thủy thủ
đoàn, vừa mới hạ thủy chẳng hạn có
thể đi 20 năm mà không cần vào bờ. Duy tŕ
một căn cứ khổng lồ ở hải ngoại
rất tốn tiền và gây ra nhiều sự ỷ
lại, hoặc va chạm với dân địa
phương. Hỏa tiễn nguyên tử chiến
lược có thể tiêu diệt bất cứ căn
cứ quân sự nào trong ṿng vài phút. Vấn đề pḥng
thủ một căn cứ quân sự, luôn cả chính
quyền và quốc gia “chủ đất” lại càng khó
khăn và tốn kém hơn. Người
Mỹ chẳng thích thú ǵ khi phải ủng hộ hay thân thiện
những chính phủ độc tài tham nhũng thối nát
kiểu như tổng thống Marcos, tham nhũng và tàn ác
loại số một của Phi Luật Tân trong mấy
chục năm qua.
Người Mỹ hiểu
rằng nếu quân đội bộ chiến Mỹ không có
mặt ở lục địa Á châu (Việt Nam) th́ tránh
được nhiều sự va chạm, đụng
độ và vấn đề thể diện, và nhất là
tiết kiệm được nhiều tỷ đôla
mỗi năm. Ngày nay, những sự đe dọa quân
sự hay xâm lăng đă thu gọn lại về phía Trung
Cộng. Tuy chiến lược domino là yếu tố
ngăn chận Trung Cộng tiến quân domino với nhiều
triệu quân Việt Cộng là một ẩn số bí
mật của các chiến lược gia Hoa Kỳ.
Cộng sản Hà Nội đă hoàn toàn nhầm lẫn
chiến lược cả quân sự lẫn ngoại giao,
khi thương thuyết kiểu cù cưa Lê Đức
Thọ trong hơn 15 năm qua. Cộng
sản Hà Nội tưởng rằng Cam Ranh vẫn c̣n có giá
trị chiến lược quân sự, và là một nơi
người Mỹ thèm muốn. Cộng
sản không ngờ rằng người Mỹ lộ
vẻ thèm muốn, th́ chỉ là kế lừa. Ta c̣n
nhớ ngày 15 tháng 1, 1994, trước khi công bố băi
bỏ cấm vận (ngày 3/2/1994), Đô đốc Charles
Larson, tư lệnh quân lực Mỹ Thái B́nh Dương,
đă đến Hà Nội và tỏ vẻ thích thú, công khai
mong muốn được dùng Vịnh Cam Ranh là căn
cứ cho Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ.
Rồi đến 10 tháng sau, tháng 10, 1994, vị kế
nhiệm của ông Larson, Đô đốc Richard Macke,
cũng đến Hà Nội nói chuyện thân mật với
Vơ Văn Kiệt, và cũng công khai lộ vẻ thích thú
“muốn” có vịnh Cam Ranh cho hải quân Mỹ xử
dụng. Cái tài t́nh của người Mỹ là họ
vẽ bánh vẽ rất khéo, rất không tốn tiền,
cũng không cam kết ǵ cả, mà làm cho Cộng sản Hà
Nội tưởng thật, tưởng bở, và yên chí
rằng Mỹ mong muốn vào Cam Ranh lắm lắm. Cộng sản Hà Nội thương thuyết cù
cưa, làm giá cao, ra giá thật cao, để rồi không
đi đến đâu cả. Và đó
là cái chết cho chúng bây giờ chúng có hiểu ra th́ cũng
đă quá muộn.
Trong một buổi
thuyết tŕnh về Nhân quyền tại Việt Nam (Human
Rights Caucus on Vietnam) của Quốc Hội Hoa Kỳ ngày
29/3/2000, Dân biểu Loretta Sanchez có hỏi ư kiến các
đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam
Thống Nhất hải ngoại tại Hoa Kỳ (Pháp
sư Thích Giác Đức kiêm nhiệm luôn Giáo chủ
Phật Giáo Đại Chúng), Giáo hội Phật Giáo Ḥa
Hảo Hải Ngoại, Nghị Hội Toàn Quốc
Người Việt tại Hoa Kỳ (Nguyễn Mậu
Trinh) và Liên Minh Việt Nam Tự Do (Nguyễn Trọng
Đức), về vấn đề ép buộc Cộng
sản Hà Nội phải thực thi nhân quyền để
đổi lấy viện trợ của Ngân Hàng Thế Giới.
Các đại diện đă ủng hộ
mạnh mẽ biện pháp này. Ta có thể nh́n thấy
rằng vấn đề Việt Nam c̣n đang
được bàn thảo ở cấp thấp nhất
giữa vài vị Dân Biểu Hoa Kỳ thuộc vùng quận
Cam và mấy tên chính trị quốc doanh, c̣ mồi thuộc
vào loại “đại sứ quốc doanh bán chính thức”
của Cộng sản Hà Nội. Ta cũng thấy chính
trị Hoa Kỳ quả là khó hiểu và rất khó phẩm
b́nh. Điều khôi hài là mấy tên chó săn c̣ mồi quốc
doanh này tưởng rằng được “nói chuyện”
như vậy, sẽ gây “áp lực” được với
người Mỹ
Trong cuộc
Hội thảo “Trong Sáng Chính quyền là Lựa Chọn Duy
Nhất Để Việt Nam Hội Nhập Vào Cộng
đồng Thế Giới”, họp ngày
Vấn đề Úc có làm
“sen đầm” bảo vệ an ninh
Đông Nam Á “nổi” hay không, th́ xin miễn phẩm b́nh. Ta
có thể thấy Úc đang muốn điền vào sự
trống trải quân lực vùng Đông Nam Á trong khi quân
lực Cộng sản Hà Nội trở thành lính buôn
lậu, ăn cắp, làm đồn điền và sản
xuất quốc doanh, quân doanh.
Ngày
Thật là thê thảm cho
Cộng sản “đại thắng” năm 1975 để
rồi lại phải cho chính “anh hùng” số Một
của cộng sản ăn nói cái lối ăn mày Cộng
sản, vừa muốn xin tiền Mỹ lại vừa
muốn bám chặt lấy cái gọi là “định
hướng xă hội chủ nghĩa”. Người
Việt gọi đây là cái lối “ăn
mày cha” của những tên vừa dốt, vừa hèn,
lại vừa xảo trá, mà lại không biết thân. Mỹ có khinh cũng là phải thôi.
Ai mà không
biết rằng Cộng sản đang giấu tù binh
Mỹ? Vấn đề “t́m” tù binh và đào xới
khắp nơi để chứng tỏ là Cộng sản
c̣n giấu người c̣n sống, c̣n trên 2,000 tù binh Mỹ
mất tích! Nếu chết th́ phải c̣n xác,
c̣n xương chứ? Mỗi lần
một tù binh nhẩy dù xuống đất, cả ngàn du
kích, bộ đội bao vây bắt sống, th́ làm sao
“mất tích”?
C̣n vấn đề “làm
giầu” theo định hướng xă
hội chủ nghĩa... th́ có ai cấm Cộng sản làm
giầu? Cộng sản làm giầu theo
lối ăn cướp, chứ có bao giờ làm giầu
theo định hướng xă hội chủ nghĩa?
“Đại tướng” Giáp của quân đội Cộng
sản mà ăn nói dốt như vậy, th́ mai đây
nếu cả bọn đầu năo Cộng sản có
bị giết chết, đập chết như một
lũ chó dại, chó điên, th́ cũng là đúng thôi.
Nếu Cộng sản có chết th́ là điều đáng
mừng cho 80 triệu người Việt và cả
nước Mỹ. Người Mỹ “không bao giờ”
phải có “nghĩa vụ” giúp đỡ Cộng sản!.
Biết đâu sẽ có ngày người Việt Nam ở
Hăi Ngoại sẽ gắn huân chương cao quư nhất
nước cho các quân kỳ Mỹ diễn hành tại Hà
Nội, để tỏ ḷng biết ơn quân đội
Hoa Kỳ và Đồng Minh đă từng giúp họ
chiến đấu chống Cộng sản trong thập
niên 1960s?. Thượng Nghị Sĩ John McCain đă nói khi
đến thăm Cộng đồng Việt Nam tại
Bolsa, quận Cam, ngày 1 tháng 3, 2000 “Các bạn sẽ xây
dựng tượng đài kỷ niệm chiến sĩ
Hoa kỳ và Việt Nam Cộng Ḥa ngay tại Saigon!”
Hồi
đầu thập niên 1970s, Lê Đức Thọ không
hiểu chiến lược của người Mỹ,
cứ nằng nặc đ̣i Mỹ phải rút. Thọ không ngờ rằng Mỹ đang muốn
rút và chỉ sợ không rút nổi. Nay được
Thọ đ̣i điều kiện tiên quyết là phải
rút quân Mỹ trước, th́ c̣n ǵ tốt đẹp
hơn cho Mỹ?. Bọn sư hổ
mang quốc doanh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống
Nhất cũng hăng hái đuổi Mỹ, rước
Cộng sản vào chiếm miền
Người
Mỹ không lạ ǵ đă tâm của Thọ và đồng
bọn Cộng sản Hà Nội. Chúng tưởng
rằng Mỹ cần rút lui hay là bỏ chạy để
nuốt trọn miền
Đă hơn 10 năm qua,
chúng tôi không bao giờ b́nh phẩm sự dại dột ngu dốt về chiến lược quân
sự hay ngoại giao với Mỹ của toàn đảng
Cộng sản Hà Nội. Chúng dốt và làm tay
sai cho Tầu th́ mặc kệ chúng, cho chúng chết sớm.
Dậy khôn chúng làm chi?. Việc ǵ
phải dậy chó gặm xương?. Cộng sản càng dại dột bao nhiêu th́
sẽ thất bại và mau chết bấy nhiêu. Dân tộc Việt
Ngày nay, gió
chính trị, chiến lược đă đổi
chiều. Người Mỹ thấy chúng quá ngu nên phải nói huỵch toẹt vào mặt
Cộng sản Hà Nội rằng chúng chỉ làm chó săn
tay sai cho Bắc Kinh, và chẳng làm nổi tṛ trống ǵ!
Đă đến lúc phải cho bè lũ
Cộng sản Hà Nội biết rằng chúng sắp
chết đến nơi. Chúng phải
tắm trong máu của chúng. Kế hoạch trốn
chạy vào các chùa quốc doanh hay trong các giáo hội “Ma Giáo”
như Ấn Quang, Vạn Hạnh, Từ Đàm và trong các
đồn điền để làm chiến khu “bỏ túi”
đă lộ tẩy. Chúng tôi khẳng định rằng
không bỏ sót một tên Cộng sản nào từ cấp
xă, huyện ủy trở lên đến Trung Ương
Đảng, bộ Chính Trị. Dù cho chúng đào lỗ
dưới đất để trốn cũng không thoát
chết.
Ngày nay các b́nh luận gia
cũng đề cập đến vai tṛ của Trung
Cộng trong vùng cũng như sự lệ thuộc
của Hà Nội đối với Bắc Kinh và cho
rằng có thể Bắc Kinh đă bật đèn xanh cho Hà
Nội. Nên nhớ rằng, cho đến hiện nay,
Bắc Kinh vẫn là chỗ dựa duy nhất của
chế độ cộng sản Hà Nội và Bắc Kinh
đang nắm trong tay nhiều phương tiện
để khống chế Hà Nội, nếu Hà Nội
tỏ ư phản trắc. Bắc Kinh như con cọp
đang ngủ, mặt mũi hiền từ; nhưng
bất cứ lúc nào cũng có thể tung
vuốt tát vào mặt con mồi cộng sản Hà Nội.
V́ thế, tuy Phạm Văn Trà đă ngỏ ư xin sang
thăm Mỹ và được bộ trưởng
Quốc Pḥng Hoa Kỳ, Donald Rumsfeld chấp thuận gửi
thư mời, Hà Nội vẫn có nhu
cầu lớn tiếng thanh minh với Trung Cộng
rằng họ luôn coi Mỹ là kẻ thù. Hàng trăm bài hát
"chống Mỹ cứu nước" đă
được các thí sinh giải Sao Mai cất lên ngay ở
cửa ngơ Trung Cộng là tỉnh Quảng Ninh, chính là tín
hiệu báo cáo với Bắc Kinh sự trung thành của Hà
Nội.
Nhưng dù có
ḥ, có hát hỏng, có khấu đầu dâng đất, dâng
biển, Cộng Sản Hà Nội đang chơi một tṛ
chơi quá dại dột và hết sức nguy hiểm.
Hà Nội nên nhớ rằng Mỹ cũng
chẳng hiền từ ǵ mà Trung Cộng th́ nổi
tiếng tàn độc. Tập đoàn
lănh đạo Hà Nội đang chơi với lửa.
Nếu họ có bị phỏng hay có bị chết cháy theo chế độ th́ đó cũng là
nghiệp dĩ. Chúng ta chờ xem Cộng Sản Hà Nội
sẽ làm cháy giang sơn Việt
Lư