Cuộc
Quật Khởi Của Toàn Dân Việt
hay là
Toàn dân Việt chuẩn bị cho công cuộc
phạt Bắc b́nh Nam
Những
diễn biến đang xảy ra cho chúng ta thấy có hai
“vùng nóng” trên thế giới có thể dẫn tới
cuộc chiến tranh toàn diện bất cứ lúc nào:
I) Vấn Đề Trung
Đông:
Đối với
những ai chuyên quan sát t́nh h́nh thế giới th́ việc
Hoa Kỳ ra tay tấn công Iran và Syria chỉ c̣n là vấn
đề tháng ngày ngắn ngủi. Không sớm tấn công
hai nước này, th́ chuyện Iraq và Afghanistan không thể
ổn định. Và chính nghĩa Nhân Chủ mà Hoa Kỳ
đề cao khó có thể thực hiện được.
Dĩ nhiên
tấn công 2 quốc gia hung đồ này tạo sẽ ra
một làn sóng phản đối trong các quốc gia
lừng khừng ở giữa và các nhóm khủng bố -
tàn dư của các nhóm Hồi giáo cực đoan có thể
sẽ gia tăng khủng bố nhắm vào quyền
lợi của Hoa Kỳ và các nước Tây phương
tại nhiều nơi trên thế giới. Các nhóm khủng
bố khó tấn công vào nội địa của Hoa Kỳ
và các nước Tây phương v́ kể từ sau ngày
9-11-2001, an ninh nội địa của Mỹ và Tây
phương được tăng cường rất
nhiều, các nơi được coi yếu kém là tại
Nga và các nước Đông Âu. Nhưng sự kiện khủng
bố trường học tại Beslan mới đây
ở Nga giết chết hơn 300 người, trong đó
hơn 1 nửa là trẻ em, đă cảnh tỉnh
nước Nga và làm cho ông Putin và Bush gần gũi nhau
hơn bao giờ hết. Như vậy sự hợp tác
giữa các cơ quan chuyên môn của Nga và Mỹ chắc
hẳn đang trên đà củng cố sâu rộng về
nhiều mặt. Biến cố ấy có thể
được coi là một 9-11 tại Nga. Bây giờ th́ Nga
cũng có luật Ái quốc như Mỹ và ông Putin đang
thực hiện một loạt biện pháp quyết
liệt, nhằm tập trung quyền lực vào trung
ương để dễ bề đối phó hữu
hiệu với các nhóm khủng bố tại Nga. Nh́n bề
ngoài th́ điều này có vẻ là bước thụt lùi so
với chiều hướng dân chủ, nhưng lại là
cần thiết để bảo vệ nền an ninh
của Nga và để chuẩn bị cho Nga có một vai
tṛ quan trọng hơn trong vùng Trung Á, cũng như trách
nhiệm hổ tương của Nga liên quan đến bán
đảo Á Rập, thế giới Hồi giáo và toàn
thể Á châu nữa.
Diễn
biến t́nh h́nh hiện nay xác định những
điều mà chúng tôi đă nêu lên trong bài phát biểu hôm July
4th, 2004 liên quan đến vai tṛ của Nga, cũng
như việc Nga sẽ gửi 40.000 quân đến Iraq và
Afghanistan trong thời gian sắp tới. Hiển nhiên ông
Putin và những người nhiệt t́nh ủng hộ ông
tại Nga, cũng như tại khắp nơi trên thế
giới sẽ đủ khôn ngoan và thực tiễn
để nhận lấy offer (đề nghị) lịch
sử này. Đây là những đề nghị mà các Sa Hoàng và
ngay cả ông Lenine và Staline cũng chưa bao giờ
được hưởng, v́ họ chưa bao giờ
được Mỹ đối xử đồng
đẳng thân t́nh khi Liên Xô luôn muốn xâm lăng thế
giới. Diễn biến này một lần nữa xác
định điều mà chúng tôi đă từng có lần
phát biểu là: Hoa Kỳ luôn lấy sự thuyết
phục làm con đường chính phải đi. Vạn
bất đắc dĩ phải xử dụng biện pháp
quân sự quyết liệt, th́ biện pháp quân sự
ấy chỉ nhằm hổ trợ cho sự thuyết
phục mà thôi.
Vậy Hoa
Kỳ thuyết phục cái ǵ ? Họ thuyết phục thế
giới về một thế giới sống sao cho hài ḥa
hơn, trật tự hơn, hợp nhất hơn và ngày
càng hợp nhất hơn để chung sức giải
quyết các vấn nạn của toàn cầu, nhằm
đưa cả nhân loại từng bước tiến
vào thời đại Nhân chủ. Điều này đă
xảy ra với Tây Âu, với Nga, đang xảy ra với
thế giới Hồi giáo và chắc chắn sẽ xảy
ra với Trung cộng. Như thế, khi tấn công Iraq, Hoa
Kỳ đă tỏ rơ quyết tâm để thế giới
hiểu ư định của ḿnh. Nhưng các quốc gia hung
đồ vẫn cố bám vào quyền lực và nh́n vào
lịch sử Hoa Kỳ với cái nh́n đầy sai
lạc, họ không biết thẩm định lịch
sử để t́m hiểu về phương Tây ngày
xưa và Hoa Kỳ ngày nay, nên họ cứ kích động
ḷng thù hận “thánh chiến”, nhằm bảo vệ
đặc quyền, đặc lợi cho cá nhân, cho phe
đảng giáo sĩ của họ, mà chẳng cần quan
tâm đến sự khốn cùng của dân họ và cũng
chẳng cần biết đến những thảm
họa mà nhân loại đang phải đối diện
ở phiá trước. Cho nên trong tương lai rất
gần tới đây, Hoa Kỳ có phải ra tay tấn công
Iran và Syria, th́ cuộc tấn công ấy hoàn toàn chính
đáng, nếu đứng về mặt thực tiễn
chính lược mà chẳng cần một nghị quyết
nào của Liên Hiệp Quốc làm b́nh phong bên ngoài. Một
hành động quân sự như vậy sẽ đem
lại rất nhiều lợi ích cho thế giới
nếu xét về mặt lâu dài. Nếu không tấn công hai
quốc gia hung đồ này th́ mới là nguy hại, v́ các
nhóm cực đoan khác (kể cả Trung cộng) sẽ coi
việc không tấn công này của Hoa Kỳ, là một
dấu hiệu tháo lui và thảm họa toàn cầu sẽ
xảy ra trong tương lai rất gần. Ở
Iran th́ nhóm giáo sĩ cực đoan đang ngày càng bị
quần chúng chán ghét, khi mà hào quang của các Ayatollah bị
phá hủy bởi chính sự dốt nát, cuồng tín và giáo
điều của họ (điều này cũng khá
giống với trường hợp của đảng
Cộng sản Hà Nội sau ngày 30-4-1975 vậy).
Hai mươi
sáu năm trước, khi ḍng họ Palevi ở Iran bị
lật nhào để đưa Khomeini từ Pháp về cai
trị Iran, th́ Khomeini và những người theo ông ta
đă và đang phá hoại Iran một cách có hệ
thống. Cũng chính ông ta là nguồn cổ vũ cho tinh
thần cực đoan Hồi giáo ngày nay cho Osama Bin Laden, cho
nhóm Taliban và nhiều nhóm Mujihaden khác nhau trong thế giới
Hồi giáo. Nh́n bên ngoài th́ có vẻ các giáo sĩ Hồi giáo
cực đoan đang muốn “bảo vệ đạo
pháp”, nhưng khi nh́n về mặt lịch sử th́ chính các
giáo sĩ cực đoan này đă đóng góp công sức
rất lớn vào việc phá hoại Hồi giáo. Sự
dốt nát, cuồng tín giáo điều và tham quyền
cố vị của các giáo sĩ cực đoan này đă
phơi bày tất cả sự yếu kém, lạc hậu,
cuồng tín giáo điều và mặc cảm chua chát của
cả thế giới Hồi giáo.
Do đó, thế giới Hồi giáo phải “giao
kiếm” (theo lời cụ Lư) là quá đúng! Các cao trào
đ̣i hỏi cải cách Hồi giáo ở Iran đang có
cơ hội nảy mầm thông qua các nhóm trẻ, phụ
nữ có học hơn, hiểu biết và giao tiếp
với thế giới nhiều hơn, cho nên họ cởi
mở và thực tiễn hơn. Nhưng để nuôi các
cao trào này phát triển lớn mạnh và toả rộng
hơn trong các nước Hồi giáo, th́ một hành
động quân sự của Hoa Kỳ là cực kỳ
cần thiết, nhằm đánh những đ̣n quyết
liệt vào nhóm cực đoan, lạc hậu Hồi giáo
đang nắm quyền tại Iran. Đánh nhóm giáo sĩ
cực đoan tại Iran mới là đ̣n chính. Việc
đánh Saddam Hussein chỉ mới là đ̣n phụ, đ̣n
đáp ứng kế tiếp (sau Afghanistan) ngay sau biến
cố 9-11 để gia tăng áp lực liên tục
đối với Iran, để hủy diệt tinh
thần nhóm giáo sĩ cực đoan tại Iran, cũng
như lực lượng Vệ binh Cộng hoà là
xương sống bảo vệ chế độ giáo
sĩ cực đoan này, đồng thời tạo ra
một t́nh huống thuận lợi cho các nhóm cải cách
bên trong Iran có thời cơ lớn mạnh lên. Nhóm giáo
sĩ cực đoan Iran càng cựa quậy hung hăng th́
càng lún sâu vào đà tan ră. Hiện tại nhóm giáo sĩ
cực đoan Hồi giáo tại Iran cũng giống
như tên độc tài Saddam Hussein tại Iraq trưóc
đây. Vài tháng trước khi bị Mỹ tấn công,
Saddam Hussein vẫn hung hăng và cứ tưởng Mỹ
không dám tấn công v́ e ngại dư luận quần chúng
Hoa Kỳ và thế giới phản đối. Nhưng sau
đó như chúng ta đă thấy, chế độ
độc tài Saddam Hussein đă bị Hoa Kỳ tiêu
diệt, để rồi chính Saddam đă bị bắt và
chờ ngày lănh án.
Hơn 1 năm
sau ngày Saddam Hussein bị lật đổ, t́nh h́nh Iraq
vẫn chưa ổn định, dân Iraq vẫn chết
hàng ngày. Điều này cũng dễ hiểu thôi v́ cả hai
nhóm Su-ni và Shi-ai đều cần thời gian để
thích nghi với nhau, trong một thế cờ mới, trong
một thế giới mới đang h́nh thành. Đặc
biệt hơn nữa là cần thời gian cho t́nh h́nh Iran
và Syria chín mùi (Iran và Syria
đang giúp đỡ các nhóm khủng bố ngọai
quốc đưa người, vũ khí vào Iraq phá họai.
Làm cho t́nh h́nh Iraq tiếp tục xáo trộn, v́ Iran và Syria
nghĩ rằng Mỹ đang bị sa lầy tại Iraq v́
thế họ càng tỏ ra hung hăng hơn và như vậy Hoa Kỳ có cớ
tấn công Iran và Syria). Khi thời cơ
đến, Hoa Kỳ sẽ ra tay hạch tội Iran và
đánh đ̣n phủ đầu (bằng không quân chẳng
hạn chứ Hoa Kỳ không
cần đổ bộ binh vào đấy), th́ dân Iran
sẽ nổi dậy để hủy diệt nhóm Vệ
binh Cộng Ḥa và nhóm giáo sĩ cực đoan và cuối cùng
là một chế độ dân chủ sẽ
được thiết lập tại đó. Riêng Syria th́
không cần Mỹ ra tay. Do Thái dư sức hỏi tội
Syria với chứng cớ là Syria đang yểm trợ
cũng như nuôi dưỡng, huấn luyện các nhóm
Hồi giáo cực đoan Palestine tấn công vào lănh thổ
Do Thái.
Hiện nay
Syria đang thay đổi toàn bộ nội các để
đáp ứng với t́nh thế mới. Một khi chế
độ giáo sĩ cực đoan hay nhóm yểm trợ
khủng bố như Iran hay Syria tan ră, th́ việc lùng
diệt các nhóm cực đoan Hồi giáo ở khắp
nơi trên thế giới sẽ hữu hiệu gấp
bội nếu so với t́nh h́nh hiện nay. Tại Iraq th́
chỉ cần áp dụng chiến thuật “cá cần
nước” (tức là rút nước ra th́ cá chết)
cũng đủ để ổn định t́nh h́nh
một cách mau chóng.
T́nh h́nh
hiện nay cho thấy các diễn biến đang đi
đúng hướng. Các cáo buộc của Hoa Kỳ và Âu
châu về hồ sơ nguyên tử của Iran, đang
đẩy nhóm giáo sĩ cực đoan ngày càng tỏ ra
điên rồ, hung hăn hơn nữa (phó tổng thống
Iran một người có tinh thần cải cách mới
từ chức, là dấu hiệu cho thấy phe cực
đoan đang nắm toàn bộ quyền lực) và cách
thức mà Iran đang hành xử rất gần với cách
thức mà Kim Jong - Il đang làm. Nhưng Iran và Bắc
Triều Tiên khác nhau. Iran cô đơn đối với
tất cả các nước láng giềng xung quanh. Không
giống như Iraq, hiện nay tại trong nước Iran
đang có những nhóm chống đối nằm sẵn và
thỉnh thoảng họ vẫn dám đối đầu
với nhóm giáo sĩ cực đoan đang cầm
quyền, cho nên cao trào chống đối chính quyền Iran
ngày càng cao, đặc biệt trong giới trẻ mà trung
tâm là viện đại học ở thủ đô Teheran
cái nôi của cuộc cách mạng Hồi giáo (chúng ta nên nhớ là trong cuộc bầu
cử Quốc hội vừa rồi tại Iran, 70% dân Iran
không đi bầu để phản đối việc phe
giáo sĩ cực đoan dở tṛ gian lận để
loại bỏ các ứng cử viên ôn ḥa muốn cải
tổ đất nước). Thêm nữa quân Mỹ đang vây quanh Iran ở 4 mặt,
cho nên chỉ cần một khiêu khích nhỏ cũng
đủ cho Hoa Kỳ oanh tạc
nát các tổng hành dinh của nhóm giáo sĩ quá khích và lực
lượng Vệ binh Cộng ḥa.
Như thế
cuộc cách mạng năm 2005 này tại Iran mới
thực sự là tiền đề mở màn cho cao trào canh
tân Hồi giáo. Tại Hoa
Kỳ, Âu châu th́ nhiều phong trào đ̣i hỏi cải
tổ Hồi giáo đang thành h́nh. Phụ nữ Hồi giáo
đang nh́n thấy và tận dụng vận hội mới
này để t́m kiếm một cơ hội giải phóng
phụ nữ Hồi giáo khỏi xích xiềng của kinh
Koran (cuộc bầu cử ngày 9 tháng 10
năm 2004 sắp tới tại Afghanistan, cũng là cơ
hội cho phụ nữ Hồi giáo Afghanistan tham gia bầu
cử và ứng cử vào chức vụ công quyền, để
họ có tiếng nói nhiều hơn trong một đất
nước, mà cả hàng ngàn năm nay vai tṛ của phụ
nữ bị tước đoạt trong xă hội).
Những tiếng nói đ̣i hỏi Hồi giáo phải
duyệt xét lại những tín điều trong kinh Koran
đă được nhắc đến tại nhiều
hội nghị Hồi giáo. Chúng chưa đủ mạnh
và trực diện (ngoại trừ mới đây 1 giáo
sư của viện đại học tại Syria dám
viết một bài mạnh mẽ yêu cầu đạo
Hồi phải được cải cách, thế giới
Hồi giáo phải tự xét ḿnh và trục xuất
những hành vi bạo động, tự sát
để giết người, thù ghét Tây phương trong
lối suy nghĩ), nhưng rất cần thiết
để đặt nền tảng cho các cao trào canh tân
Hồi giáo sau này.
Về
phương diện kinh tế, những người
hoạch định đường lối toàn cầu th́
họ cũng phải nghĩ đến việc sắp
xếp thế nào đó, khi vùng này bị xáo trộn, th́ vùng
kia phải được phát triển để bảo
đảm cho thị trường kinh tế toàn cầu
được ổn định về tổng quát.
Nghĩa là kinh tế vùng này xuống, th́ kinh tế vùng kia
phải lên, để nền kinh tế toàn cầu có
thể giữ được mức phát triển có
thể chấp nhận được (Thí dụ phát
triển 2.5% chẳng hạn), hầu tránh đi vào sự
suy thoái trầm trọng khó vực dậy nổi. Trong
điều kiện của thế giới hôm nay, giá
dầu đang leo thang (hơn $50/thùng và sẽ lên cao hơn
nữa, có thể tới $80/thùng khi biến cố lớn
xảy ra), việc này sẽ làm cho nền kinh tế toàn
cầu bị tác động tiêu cực và nếu kéo dài lâu
th́ sẽ dẫn tới sự suy thoái kinh tế toàn
cầu.
Cho dù đây là
một mặt khác của cuộc chiến tranh toàn diện
(chúng tôi không đi sâu vào vấn đề này), th́ những
nhà làm chính sách toàn cầu hoặc trực tiếp hoặc
gián tiếp, đều phải nghĩ đến việc
khôi phục lại thị trường kinh tế ở
vùng nào đó, nhằm bù đắp sự suy thoái ở vùng
khác. Vùng sẽ được cho lên sẽ là vùng Trung Đông và
Nga, trong khi vùng đi xuống theo dự trù sẽ là Á châu.
Thời
điểm này đánh dấu bằng việc dẹp tan
chế độ giáo quyền cực đoan ở Iran,
chế độ dung dưỡng khủng bố tại
Syria, để mở đầu cho quá tŕnh ổn
định từng bước toàn vùng Trung Đông và phát
triển vùng ấy thông qua nhiều dự án xây dựng
lớn lao trong vùng. Rất nhiều quốc gia sẽ
được hưởng lợi nhờ công cuộc này
(v́ vùng này có nhiều tài nguyên dầu hoả), qua sự dàn
xếp của Mỹ, tài nguyên này sẽ được chia
xẻ, đem lợi ích cho nhiều quốc gia khác trong vùng
Trung Đông hiện đang thiếu thốn dầu hỏa.
Về lâu dài, vùng Trung Đông này có thể sẽ
được “phủ xanh” (cấy rừng bằng
những kỹ thuật hiện đại), để
giảm nhẹ t́nh trạng nóng dần lên hiện nay
của quả đất. Âu châu là nơi mà có nhiều
quốc gia “cố t́nh”
đóng vai lừng khừng trong công chuyện lớn này,
rồi cũng sẽ được chia xẻ quyền
lợi.
Như thế xét về các
phương diện Chính lược, Chiến lược
và kinh tế th́ việc Hoa Kỳ tấn công Iran và Syria là
rất cần thiết. Việc này cần làm càng mau càng
tốt, càng gọn nhẹ càng hay. Quốc gia trong vùng duy
nhất thường vẫn luôn tỏ ra là có thế
lực, muốn lănh đạo thế giới Ả
Rập là Ai Cập th́ hào khí thời Nasser nay chẳng c̣n.
Ông Mubarrak, tổng thống của Ai Cập hiện nay
đang già nua, bệnh hoạn. Ngoài ra, Ai Cập vẫn
không được các quốc gia thuộc bán đảo
Ả Rập coi là chính thống, Ai Cập lại chịu
ơn Mỹ rất nhiều qua việc hàng năm tiếp
nhận viện trợ của Mỹ hàng tỷ đô la.
Thêm nữa, Do Thái dư sức chận Ai Cập nếu Ai
Cập muốn làm cái ǵ đó để làm lệch cán cân
trong vùng. Nhận định này được chứng
minh rất rơ khi Hoa Kỳ tấn công Afghanistan và Iraq th́ Ai
Cập tỏ thái độ chống đối một cách
chung chung. Mới đây vụ
tấn công vào khách sạn nghỉ mát ở Ai Cập
giết hại nhiều du khách Do Thái, làm nguy hại tới
kỹ nghệ du lịch quan trọng của Ai Cập, càng
làm cho Ai Cập phải có quyết tâm hơn đứng
về phía Mỹ để chống khủng bố và các
nước chứa chấp khủng bố.
II) Vấn Đề Á
Châu:
Trong t́nh h́nh
thế giới hiện nay th́ vấn đề chính yếu
liên quan đến an ninh toàn cầu là cuộc đụng
độ giữa Hoa Kỳ và Trung cộng. Tương quan
lực lượng nếu xét theo ư nghĩa cuộc
chiến tranh cổ điển th́ Trung cộng chẳng có
ǵ để mặc cả với Mỹ (tức là nếu
hai phía mang tất cả sức mạnh quân sự ra
đụng nhau trong một cuộc chiến tranh thực
sự), nhưng “không có ǵ
để mặc cả không có nghĩa là không đe dọa đến an
ninh toàn cầu”. Con
đường mà Trung cộng đang đi là con
đường mà sách lược đă được
vạch ra từ thời Mao Trạch Đông và xa hơn nữa
là theo cả chiều dài lịch sử xâm lăng các lân bang
của người Tàu gốc Hán tộc. Sách lược
ấy: Dùng dân số đông và hàng mă xâm lăng ngấm
ngầm làm kế thôn tính các lân bang trong lâu dài, kết
hợp với các đe dọa bằng vũ lực, tránh
né khi đối phương mạnh, thỏa hiệp
nếu đối phương gia tăng sức ép nhưng
mục tiêu xâm lấn th́ không bao giờ thay đổi.
Như thế
chủ nghĩa bành trướng Hán tộc tự nó đă
là một đe dọa các lân bang và toàn nhân loại. Bắc
Kinh đang thực hiện một loạt các sách
lược khác nhau hầu làm Mỹ yếu đi bằng
cách:
1) Lôi kéo các
quốc gia lừng khừng từ Âu sang Á, Phi châu và Nam
Mỹ để chống Mỹ hay gây khó khăn cho Mỹ.
2) Gây bất
ổn (Thí dụ Nepal, Ấn Độ, Bangladesh, Pakistan, Thái
Lan, Phi, Nam Dương) hay yểm trợ các chính quyền
tay sai thân tín (Việt Nam, Lào, Campuchia, Miến Điện,
Bắc Hàn) tại các nước chung quanh Tàu nhằm
mở rộng ṿng đai an ninh cho Trung cộng.
Đặc
biệt hơn hết, Bắc Kinh hiểu tầm mức
vị trí chiến lược quan trọng của Việt
Nam nên đă ngấm ngầm thôn tính Việt Nam từng
bước một, trong đó cuộc hội nghị
tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên bên Trung
cộng giữa lănh đạo Việt cộng và Tàu cộng
ngày mồng 3 và 4 tháng 9 năm 1990, được coi như
là màn mở đầu của việc đảng Cộng
sản Hà Nội bán nước cho Tàu cộng.
Tại sao ta
lại gọi như vậy mặc dù hội nghị này
bàn về chuyện giải quyết vấn đề
Campuchia ? Xin thưa: Trong hội nghị này, Việt
cộng chấp nhận giải pháp do Tàu cộng
đưa ra. Tức là chính sách đối ngoại của
Việt cộng hoàn toàn tuân theo những chỉ thị
từ Trung cộng. Bằng chứng là sau khi hội
nghị Thành Đô chấm dứt, th́ ngày 5-9-1990, Lê Đức Anh,
chủ tịch chính quyền Việt cộng đă công khai
tuyên bố: “Mỹ và phương Tây muốn nhân cơ hội này
để xoá Cộng sản, nó đang xóa Đông Âu, nó tuyên
bố là nó xóa Cộng sản trên toàn thế giới, rơ ràng
nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải t́m
đồng minh, đồng minh này là Trung quốc”.
Và ta hăy nghe Tổng bí thư Việt cộng Nguyễn
văn Linh phát biểu chứng tỏ Linh cũng là loại
tay sai, ngu dốt: “Song dù (Trung Quốc) bành
trướng thế nào th́
Trung quốc vẫn là một nước xă hội chủ
nghĩa” (trích từ
hồi kư của Trần Quang Cơ, cựu phó bộ
trưởng ngọai giao của cộng sản Việt
Nam). Như vậy, lănh đạo chóp bu Cộng sản Hà
Nội đă biết là Bắc Kinh có kế hoạch bành trướng sang lân bang, nhưng v́ quyền
lợi của phe nhóm và của đảng Cộng sản
Hà Nội, lănh đạo Việt cộng sẵn ḷng quay
sang bám chân Bắc Kinh bằng mọi giá, kể cả hy
sinh quyền lợi của dân tộc để Bắc Kinh
giúp Việt cộng giữ cho đảng Cộng sản
Hà Nội khỏi sụp đổ trước cao trào tan
ră của chủ nghĩa Cộng sản ở Đông Âu và Liên
Xô. Như vậy, đối với Cộng sản Hà
Nội họ coi Tổ Quốc Việt Nam chỉ là công
cụ để tạo ra quyền lực cho đảng
Cộng sản và cho bè phái họ, quyền lợi của
đảng trên quyền lợi của tổ quốc và dân
tộc. V́ vậy tất cả chúng ta
quốc nội, hải ngoại, cùng nhau một ḷng muôn
người như một chuẩn bị cho cuộc
quật khởi để dẹp tan bọn người, vô tổ quốc, phản dân,
hại nước Cộng sản Hà Nội càng sớm càng
tốt.
Chính
từ đây, ảnh hưởng của Tàu gia tăng
tại Việt Nam và chóp bu lănh đạo Việt Cộng
trở thành tay sai thân tín của Tàu và trở thành kẻ bán
nước cho Tàu. Việc nhường đất,
nhường biển là kết quả đương nhiên
của hành động tay sai này. Lê Đức Anh và lănh
đạo chóp bu Hà Nội v́ ngu muội, v́ tham mê quyền
lực, danh vọng, cho nên dù biết Tàu là kẻ thù
truyền kiếp của dân tộc Việt và của
giống ṇi Bách Việt, nhưng họ vẫn đi t́m
đồng minh là Tàu Hán tộc, để nhờ Tàu
Cộng giúp cho chế độ Cộng sản,
độc tài tham nhũng, phản dân tộc Việt
cộng được tồn tại, để họ
tiếp tục ngồi chễm chệ hưởng thụ
trên xương máu của đồng bào. Tội này của
Lê Đức Anh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Vơ
Văn Kiệt và bè lũ lănh đạo chóp bu Việt
cộng không thể tha thứ được. Những
người Cộng sản trong Trung ương
đảng Việt cộng, trong quân đội, công an
cũng sẽ mang tội với tổ tiên, dân tộc
nếu họ không kịp thời quay trở về với
đại nghĩa dân tộc, cùng đứng lên với dân
tộc lật đổ nhóm chóp bu Hà Nội tay sai cho Tàu và
chống lại sự xâm lấn của Tàu tại Việt
Nam để đ̣i lại đất, lấy lại
biển và đem lại ấm
no, tự chủ, thật sự cho dân tộc.
Đồng bào thân
mến,
Chúng tôi
hiểu rất rơ những nỗi thống khổ mà
đồng bào trong nước đă và đang phải chịu đựng,
nỗi tủi nhục mà đồng bào ta đang phải
trải qua, sự khốn khó về tinh thần lẫn
vật chất mà đồng bào ta đang phải
đối diện từng ngày. Đồng bào ta hiện nay
đang phải sống dưới hai tầng áp bức:
1) Thứ
nhất là bởi đảng Cộng sản Hà Nội và
những tên Việt cộng tay sai cho Bắc Kinh, bọn
lănh đạo chóp bu Hà Nội đang bán nước cho Tàu
Cộng.
2) Thứ hai là
chế độ bành trướng Hán tộc đă từng
bước biến đảng Cộng sản Hà Nội
trở thành tay sai cho chúng nhằm thực hiện ư
đồ xâm chiến Á Châu, thôn tính toàn cầu. Bọn Tàu
cộng lại một lần nữa “chống Mỹ tới
người Việt cuối cùng” như là họ
đă từng làm trong cuộc chiến Việt Nam
trước 1975. Tàu cộng lại dùng người
Việt để hy sinh cho công cuộc chống Mỹ,
chiếm Á châu của họ. Lần này qua tay sai ngoan ngoăn là
lănh đạo chóp bu Hà Nội trong bộ chính trị trung
ương đảng Cộng sản Hà Nội
(chúng tôi cố tránh dùng danh từ Việt Nam v́ người
Việt Nam chân chính không bao giờ làm tay sai và bán
nước cho Tàu).
Chúng tôi
hiểu rơ t́nh thế cực kỳ khó khăn và phức
tạp của các anh em hiện đang đứng trong hàng
ngũ đảng Cộng sản Hà Nội nhưng vẫn
c̣n giữ được tấm ḷng với dân tộc,
với đất nước, với giải giang sơn
gấm vóc quư báu mà tổ tiên ta đă anh dũng, ngoan
cường tốn bao mồ hôi, xương máu và công
sức truyền lại cho mỗi người chúng ta. Quư
anh chị em đă hiểu rơ là trong hơn 60 năm qua,
những người lănh đạo chóp bu Cộng sản
Hà Nội đă lạm dụng chiêu bài dân tộc,
để đẩy anh em vào cuộc tương tàn dân
tộc như thế nào và từng bước một chúng
trở thành tay sai trung thành, tận tụy cho quan thầy
phương Bắc ra sao. Bây giờ bọn Trung cộng
đang thao túng toàn diện mọi sinh hoạt của dân ta
và sẵn sàng một lần nữa lại đẩy dân
tộc ta làm bia đỡ đạn cho chúng, để
từng bước thống trị Á châu và toàn cầu.
Hầu hết các anh chị em đang phân vân tự hỏi:
Đứng về chính nghĩa dân tộc là
đúng đấy nhưng làm sao lật đổ bọn
lănh đạo Việt cộng đang làm tay sai cho Tàu và
chống bọn Tàu xâm lăng cho được khi thế
lực Tàu quá mạnh ? V́ chúng hiện diện ở
tầng chóp bu của đảng cộng sản Việt
Nam, chúng nắm quyền ở khắp các cơ quan chính
quyền, chúng len lỏi vào khắp các tỉnh thành, quận
huyện, làng xă thông qua những ổ t́nh báo nằm vùng
đă được xây dựng vững chắc trong
gần 50 năm qua. Chúng nói tiếng Việt như
đồng bào ta, chúng hiểu rơ từng sắc thái
địa phương, từng cơ sở trọng
yếu. Chúng đang nắm hệ thống kinh tế, chúng
ra sức làm ăn buôn bán để thu góp các tài nguyên
của dân tộc để phục vụ cho âm mưu thâm
độc là “nô lệ hóa và
tiêu diệt sinh lực kiên
cường của dân Việt”. Qua những tay sai chóp bu
Việt cộng và những ổ t́nh báo Tàu này, chúng theo dơi
và âm thầm t́m cách tiêu diệt những người
Việt c̣n có ḷng với quê hương dân tộc. Chúng
truyền bá sách báo, phim
ảnh, lối sống Tàu trong nước Việt Nam
để từng bước tiêu diệt văn hóa quư báu
lâu đời của dân ta. Chúng đang
làm những việc vô cùng tàn ác mà các quan Thái thú Tàu đă làm,
nhất là bọn Thái thú nhà Minh với những tên Quốc
Công, Thành Hầu như: Hoàng
Phúc, Trương Phụ, Mộc Thạnh, Lư Bân, Mă Kỳ,
Trần Trí, Phương Chính, Vương Thông, v.v.v.
đă làm khi xâm lăng cai trị nước ta. Nhưng
những tên thái thú Tàu hiện nay ngàn lần thâm hiểm
hơn những tên thái thú Tàu xa xưa, v́ chúng biết
dấu bộ mặt gian ác, thâm hiểm, tham lam một cách
xảo quyệt (chúng đội lốt như là những
người Việt Nam) khiến đại đa số
giới trí thức tại Việt Nam không nhận ra
những kế sách thâm hiểm của chúng.
Chúng tôi cũng
hiểu rơ là quư anh chị em đă nh́n thấy tội ác
tầy trời của bọn “Giang-Hồ” Hán tộc (Giang
Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào), nhưng anh chị em
vẫn c̣n đang giữ thái độ “chờ xem”
đối với các cao trào toàn dân chống Tàu nhằm giành
lại tự chủ cho dân tộc, khôi phục lại giang
sơn gấm vóc do tổ tiên để lại. Quư anh
chị em vẫn c̣n hoài nghi về thái độ của Hoa
Kỳ đối với thế giới, về Ban Lănh
Đạo Việt Nam và quư anh chị em luôn tự hỏi:
Điều đó có thực sự hay không? Nếu có thực
sự th́ tại sao lại để cho bọn Trung
cộng lộng hành tại Việt Nam đến như
vậy và tại sao cộng đồng người
Việt tại hải ngoại, đặc biệt tại
Mỹ lại phân hóa đến như thế ? Lẽ
tất nhiên quư anh chị em lại hỏi tiếp: Nếu
tất cả đều đứng vào trận tuyến
dân tộc để chống Tầu th́ liệu chúng ta có
bị sa vào bẫy do các siêu cường bầy ra hay không,
để rồi đến khi không c̣n cần thiết
nữa, các thế lực quốc tế này lại bán
đứng chúng ta như một món hàng không thương
tiếc ?
Chúng tôi thông
cảm và chia xẻ những suy nghĩ ấy. Hôm nay
đây, qua làn sóng này, chúng tôi xin giải thích đôi
điều chính yếu liên quan đến những câu
hỏi của anh chị em, đồng thời xác
định các cam kết từ nhiều phía có liên hệ
đến toàn bộ t́nh h́nh Việt Nam và cả thế
giới trong giai đoạn hiện nay cũng như
rất lâu dài sau này:
Chúng tôi không bao
giờ dám đơn phương nói về Ban Lănh Đạo
Hoa Kỳ cũng như Ban Lănh Đạo Việt Nam mà bộ
phận chính yếu đang nằm tại Mỹ và bộ phận
gốc khác đang nằm tại Việt Nam. Không ai có
thể biết các vị ấy là ai, hiện đang
sống ra sao, làm ǵ ? Đó là cả một bí ẩn tuyệt
mật, chỉ có một số ít người hiếm hoi
được biết đến các Cụ này mà thôi. Không
một cơ quan t́nh báo quốc tế nào có thể khám phá
ra bí ẩn này ngoài các Cụ Mỹ và các Cụ Việt Nam.
Nói về các Cụ Mỹ th́ chính ngay các cơ quan truyền
thông lớn của Mỹ cũng chẳng được
phép nói tới cho tới khi có một Cụ nào đó
băng hà, nhưng khi nói tới th́ họ cũng chỉ
dùng những ngôn từ b́nh thường để nói
về các Cụ này. Ngoài ra rất ít chi tiết về
đời hoạt động của các Cụ này
được bạch hóa. Các Cụ này họ là những
vĩ nhân của thời đại, cuộc sống
vượt khỏi các câu thúc tầm thường về
danh lợi, cho nên tiếng nói của các Cụ luôn
được coi là các Phán quyết tối hậu không
phải chỉ cho một ai đó mà c̣n đối với
vận mạng toàn cầu. V́ thế, khi nói về các
Cụ hay về các ư định của các Cụ, th́
lời nói của chúng tôi đă phải được
sự chuẩn thuận nghiêm chỉnh của các Cụ
Mỹ và Việt Nam. Không và Không Bao Giờ chúng tôi dám
mạo danh để nói lên điều ǵ, khi mà chúng tôi không
được cho phép nói ra, và ngày hôm nay đây chúng ta
những người yêu nước chân chính trong và ngoài
nước, đă thật sự có được hậu
thuẫn của Trung Tâm Quyền
Lực Hoa Kỳ. Đó là
điều chúng tôi long trọng xác minh với toàn thể
đồng bào trong và ngoài nước.
Sự chọn
lựa một người như tôi để nói về
các vấn đề tối ư quan trọng đến
vận mạng nhân loại toàn cầu là một quyết định
mà tôi không bao giờ ngờ tới. Bất ngờ v́ tôi
mới qua Mỹ chưa quá 12 năm, không hề dính líu
đến các tổ chức chính trị, chưa bao giờ
giữ một vai tṛ chính trị, t́nh báo, không hề
được học hành, đào tạo ở một
trường chuyên nghiệp nào.
Tức là tôi không có một cái ǵ cả ngoài biết suy
nghĩ đúng, sai, một tấm ḷng tha thiết
đến vận mạng của dân tộc, tới sự
tồn vong của nhân loại. Vậy mà các Cụ lại
chọn tôi để làm công cuộc trọng đại
này, là nói cho mọi người biết
về con đường đi tới tốt đẹp
của nhân loại (Nhân Chủ Pháp Trị) và
những nguy hiểm đang chờ đón con người
trước mắt (thiên tai, hiểm họa môi sinh, vũ
khí nguyên tử, các thế lực chậm tiến cực
đoan Hồi giáo, chủ nghĩa bành trướng Hán
tộc, v.v.v.). Nếu con người không biết khôn khéo
và không chung vai góp sức thật t́nh với nhau có lẽ
văn minh hiện nay của nhân loại sẽ sụp
đổ, con người sẽ bị tiêu diệt.
Việc các Cụ chọn tôi - một người Việt
Nam đủ để nói lên cái viễn kiến sâu xa và
ḷng bao dung của các Cụ cũng như tấm ḷng
của các Cụ Mỹ đă dành cho dân tộc Việt Nam
và qua đó cũng để nói với toàn dân Việt và
thế giới rằng: Các Cụ chọn người
chứ người chẳng chọn được các
Cụ; rằng: Sau biết bao
nhiêu thăng trầm, khổ đau của lịch sử
cận đại, dân tộc Việt Nam xứng đáng
được vinh danh, xứng đáng hưởng ấm
no, hạnh phúc trong thời gian sắp tới đây và
rằng: Đức độ, trí tuệ mới là
thước đo để được các Cụ
đối xử đồng đẳng.
Ngắn
gọn ít điều như vậy cũng đủ
để bảo đảm cho những ai c̣n chút nghi
ngờ về một tương lai tốt đẹp
đang chờ đón dân tộc Việt, để làm an tâm
những ai c̣n hoài nghi những điều chúng tôi đă nói
trong thời gian qua có xác thực hay không. Chúng tôi cũng
đều đă trải qua nhiều năm tháng ưu
tư, băn khoăn như vậy. Nhưng sau đó, qua
những bằng chứng cụ thể, qua những
tiếp xúc với các đại diện của các Cụ,
rồi qua những diễn tiến của thế giới
đang đi đúng hướng như đă hoạch
định, khiến chúng tôi đă an tâm là: Tất cả đều
là sự thực chứ không phải là ảo tưởng.
Việc
cộng đồng người Việt hải ngoại
chia rẽ chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí rất
nhỏ. Nó nằm trong một phần của một cái
diệu kế lớn hơn là: Đẩy Trung cộng vào
bẫy sập để chúng tưởng rằng khi
nắm được đảng Cộng sản Hà
Nội ở trong nước, th́ qua các tên Việt cộng
chóp bu và các tên Việt cộng t́nh báo nằm vùng tại Hoa
Kỳ này, chúng cũng nắm được cộng
đồng Việt Nam hải ngoại. Nghị quyết 36
của Cộng sản Hà Nội vừa ban hành với
mục đích khống chế người Việt Hải ngọai đă để lộ các ư đồ này. Có
như vậy, Tàu cộng mới hung hăng và trở thành căm
địch của các nước lân bang và của thế
giới. Như vậy Hoa Kỳ có đủ
chứng cớ để hợp các nước nhỏ
lại mà đánh Trung cộng. Đó là kế “Vương Đạo”
như lời cụ Lư nói.
III) Cuộc Chiến
Tranh Thần Thánh Chống Tàu:
Hỡi
đồng bào cả nước và hải ngoại, kẻ
thù truyền kiếp của dân tộc chúng ta rất là hung
hiểm, thâm độc. Chúng đang đồng hóa dân ta,
hủy diệt văn hóa chúng ta, biến dân ta thành kẻ nô lệ thời đại
(gọi là nô lệ thời đại v́ chúng xử
dụng những kế sách thâm độc khiến chúng ta
không nh́n thấy rằng ḿnh đang làm nô lệ cho Tầu,
không thấy rằng đất nước ḿnh thực ra
đang trở thành 1 tỉnh của Tầu). Chúng đang
toa rập với bè lũ tay sai chóp bu lănh đạo
Việt cộng để đem thanh niên Việt Nam đi
vào chỗ chết, làm bia đỡ đạn cho mộng
xâm lăng Á châu, cai trị thế giới của chúng. V́
vậy đồng bào phải nh́n cho rơ những âm mưu
thâm độc này của kẻ thù truyền kiếp Hán
tộc để vạch mặt, chỉ tên kẻ thù và
chuẩn bị đoàn kết một ḷng để tiêu
diệt bè lũ Việt cộng chóp bu tay sai Tàu và quét
sạch lũ Tàu cộng tham lam, tàn ác ra khỏi bờ cơi
Việt Nam. Ông cha ta nói: “Nước Mất Nhà Tan”. Như
vậy chức tước, giàu sang mà ai đó đang có (v́
cam tâm làm tay sai cho Tàu hay kết bè kết đảng
với lănh đạo chóp bu Việt cộng để hăm hại
đồng bào, tàn phá quê hương thân yêu) chỉ là
bọt nước, một lúc nào đó sẽ mất
trắng tay. C̣n ai đó chỉ mải “làm giàu”, không thèm để ư tới việc Tàu
cộng đang thôn tính, tàn phá nước ta, th́ một lúc
nào đó của cải này, nhà cửa, ruộng
vườn, vợ con cũng sẽ bị bọn Tàu
cướp mất, rồi chính chúng ta hay anh em ta, con cháu
chúng ta cũng sẽ bị bắt làm thân nô lệ lưu
đày sang Tàu như ngày xưa quân Minh chúng đă làm với
dân tộc chúng ta. Lịch sử c̣n đó mong rằng nhân
dân Việt Nam, các hào kiệt trong và ngoài nước đừng
quên.
Vậy
đồng bào và các anh hùng hào kiệt hăy đứng lên
để cùng nhau tận diệt kẻ thù chung của dân tộc và nhân loại. Chúng ta có đầy đủ
chính nghĩa. Chúng ta không cô độc v́ chúng ta đă
thực hiện được các mối liên hệ
chặt chẽ và sâu rộng với Hoa Kỳ thông qua các cam
kết cụ thể ở tầng cao nhất (qua các
Cụ Việt Nam). Khi góp công sức vào cuộc chiến toàn cầu chống chủ nghĩa
bành trướng Hán tộc, chúng ta biết rất rơ là chúng
ta sẽ chiến thắng. Chính nghĩa Nhân Chủ Toàn
Cầu sẽ thắng bạo tàn Hán tộc đă và đang
gây ra thảm họa cho Bách Việt nói chung, cho Việt Nam
nói riêng và cho các dân tộc chung quanh khác. Hoa Kỳ
đặt niềm tin vững chắc vào khả năng,
kinh nghiệm hàng ngàn năm chống chủ nghĩa bánh
trướng Hán tộc của dân tộc ta, th́ chúng ta
cũng phải đặt niềm tin vững chắc vào
thiện chí và quyết tâm của Hoa Kỳ trong việc
đập tan mộng bành trướng của Hán tộc
phương Bắc.
A) Tương Quan Lịch Sử:
Lịch
sử giữa 2 nước Việt Nam, Trung Quốc đă
cho chúng ta thấy rơ rằng:
Khi Tàu mạnh th́ bao giờ Việt Nam cũng mạnh
hay nếu ta có yếu th́ dân tộc luôn có những
người anh hùng áo vải tài giỏi đứng lên
cứu nước. T́nh h́nh hiện nay lại c̣n khác
biệt rất nhiều so với các thời kỳ khác
trong lịch sử xa xưa. Cái mạnh của Tàu bây
giờ chỉ là vỏ bề ngoài. Nó chẳng là ǵ so
với sức mạnh toàn diện của Hoa Kỳ về
kinh tế, kỹ thuật và quân sự. T́nh h́nh Việt Nam
hiện nay có thể ví như thời kỳ nhà Minh xâm
lăng nước ta, lúc đó Thượng thư Hoàng Phúc
đă nói với vua Minh rằng: Muốn chiếm Việt
Nam chỉ cần một Thành Hầu Trương Phụ
nhưng muốn giữ Việt Nam th́ phải cần
đến 10 Trương Phụ. Câu này đă đủ nói
lên tinh thần chiến
đấu oai hùng, không bao giờ
chịu khuất phục của dân tộc ta trước
kẻ thù phương Bắc.
Nếu so sánh
với Lê chiêu Thống và Trần ích Tắc th́ tội ác mà
đảng Cộng sản Hà Nội đă và đang gây ra
cho dân tộc c̣n nghiêm trọng hơn nhiều. Lê chiêu
Thống và Trần ích Tắc chỉ mới sang Tàu xin
cứu viện chứ không đem cả nước
gồm chính quyền và cả quân đội ra làm tay sai cho
giặc Tàu. Biết việc ấy nên các Cụ Việt Nam
đă quyết định: Đánh rắn phải đánh
dập đầu, tức là đánh thẳng vào Tàu
Trung cộng. Cho nên bài phát biểu hôm July 4th
(mồng 4 tháng 7) vừa qua là màn mở đầu cho
một cuộc chiến tranh về văn hóa, tư
tưởng giữa người Việt Nam và các dân
tộc Bách Việt với Tàu. Các Cụ Việt Nam hiểu
rằng: Khi mở ra mặt trận này, Tàu chỉ có
thể từ thủ đến thua (V́ cho tới giờ đây, các nhà lịch sử, nhân chủng học, ngôn ngữ
học, khảo cổ học, di truyền học uy tín trên
thế giới, kể cả một số học giả
của Tàu đều công nhận là: Chủng tộc Bách
Việt là chủng tộc lớn sống về nông
nghiệp trải dài từ vùng Hoa Nam nước Tàu,
Việt Nam và khắp các vùng Đông Nam Á. Chủng tộc Bách
Việt hoàn toàn khác hẳn với chủng tộc Hán
xuất phát từ phía Tây Bắc nước Tàu ngày nay.
Người Hán là dân du mục cho nên văn hóa kém xa văn
hóa Bách Việt. Trong khi đó văn minh Bách Việt là
nền văn minh sáng chói của nhân loại và Hán tộc
đă dùng sức mạnh để cướp lấy
nền văn minh Bách Việt này và nhận làm của Hán
tộc). V́ thế, Bắc Kinh càng lên tiếng phản
đối những lời tố cáo của chúng tôi, về
chủ nghĩa bành trướng Hán tộc đang
được thi hành tại Việt Nam và các nước
Đông Nam Á bao nhiêu, th́ họ càng tỏ ra thua kém về trí
tuệ bấy nhiêu.
Không
đầy 2 tháng sau ngày July 4th, 200, một viện
đại học tại Thượng Hải đă
đưa ra một kết quả nghiên cứu về
mẫu di truyền các dân Tàu và nói rằng: 1 tỷ 160
triệu người Tàu hiện nay đều mang ḍng máu
Hán tộc trong người. Đây đúng là một lối
“khảo cứu khoa học” đầy bịa đặt
trắng trợn, nhằm đối phó lại những
lời chúng tôi kêu gọi các anh em cùng ḍng máu Bách Việt
tại miền Hoa Nam và các nước Bách Việt ở
Đông Nam Á, hăy cùng sát cánh bên nhau, đứng lên tiêu diệt
mộng xâm lăng bành trướng của Tàu Hán tộc
(Hoa Bắc),
kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Bách Việt.
Các cuộc nghiên cứu về lịch sử, khoa học,
di truyền học trước đó đă chứng minh
được là, đại đa số dân Tàu vùng Hoa Nam
bây giờ là con cháu của giống Bách Việt, tuy rằng
đă có lai với Hán tộc một ít. Vậy làm sao
tất cả dân vùng Hoa Nam lại chỉ mang ḍng máu Hán trong người. Nếu có
mang ḍng máu Hán trong người đi nữa, th́ cũng chỉ
là mang một phần nhỏ c̣n ḍng máu chính vẫn là máu Bách
Việt. Tại sao cuộc nghiên cứu di truyền vừa
qua của Bắc Kinh lại không nói tới 1 sự
thực khoa học đă được các học giả
uy tín quốc tế, kể cả của Tàu công nhận là:
“Người
vùng Hoa Nam mang một ít di truyền Hán trong người
nhưng yếu tố di truyền mạnh và chính yếu
đến 75% vẫn là của Bách Việt, giống
với yếu tố di truyền của dân Việt Nam và
các dân vùng Đông Nam Á”. Như
vậy Bắc Kinh chỉ mới nói 1 phần của
sự thực. Tuy nhiên, chúng tôi coi câu trả lời này
của Bắc Kinh qua một nghiên cứu di truyền
đầy tính truyên truyền và phản khoa học là vô
nghĩa, v́ Bắc Kinh không bao giờ dám nêu vấn
đề cốt lơi đó là: Văn Minh Bách Việt mới là
nền tảng của văn minh Trung quốc hiện nay. Chúng
ta tạm gát qua chuyện “khảo cứu khoa học”
của Tàu Trung cộng qua cuộc “nghiên cứu” đầy
tính bóp méo và tuyên truyền ở trên, một dịp khác chúng
tôi sẽ trở lại vấn đề này, chuyện quan trọng bây giờ là ta phải hiểu cái
thế giữa giặc và ta, đồng thời phải
rút ra được các bài học lịch sử mà tổ
tiên ta đă ứng dụng để chống bọn xâm
lăng phương Bắc trong suốt hàng ngàn năm qua.
B) Thế Giặc và Ta:
Trước khi có bài phát biểu July 4th
trên làn sóng này th́ Tàu và Việt cộng đều cả tin
rằng: Trong nước th́ Tàu đă gài người từ
trung ương xuống tận địa phương.
Cả triệu người Tàu đang có mặt khắp
Việt Nam. Bọn Tàu này đang kiểm soát nền kinh
tế èo uột của Việt Nam. Giới trẻ th́
bị ru ngủ trong cần sa, ma túy, học đ̣i ăn
chơi sa đọa, trường học th́ không dạy
học sinh, sinh viên tinh thần kiên cường bất
khuất chống kẻ thù Hán tộc của tổ tiên,
chính quyền th́ tham nhũng từ trên xuống
dưới, ăn chơi sa đọa đầy bịnh
hoạn (Thí dụ việc Phó chủ tịch bộ Thể
dục Thể thao Việt cộng là Lương Quốc
Dũng hăm hiếp cháu bé gái 14 tuổi th́ rơ). Cán bộ các
cấp, các nghành thi nhau ḅn rút, đục khoét tài sản
đất nước (vụ các tổng giám đốc,
giám đốc, phó giám đốc
tổng cục dầu khí tham nhũng cả hàng nhiều
triệu đô la mới đây. C̣n biết bao nhiêu vụ
tham nhũng to lớn khác của các cán bộ cao cấp nhất
như Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Vơ Văn
Kiệt, Phan Văn Khải, Lê Hồng Anh, .v.v.. mà ta không
thể kết hết ra đây. Những tên trong bộ Chính
trị Trung ương đảng Cộng sản hiện
nay, đă thủ đắc tài sản hàng tỉ đô la
để ở các trương mục ngoại quốc.
Trong khi dân chúng th́ đói khổ tột cùng đến
độ hàng triệu phụ nữ và thanh nữ phải
bán thân cho ngoại nhân để nuôi cha mẹ, nuôi em
thơ, nuôi con dại), móc túi tiền c̣m cơi, rách nát của
đồng bào. Dân chúng th́ tranh nhau vất vả để
kiếm sống hàng ngày khiến không c̣n có th́ giờ
tỉnh táo để nh́n thấy nước Việt thân
yêu đang bị rớt vào ṿng tay khống chế, cai
trị ngấm ngầm của Tàu cộng. Văn hóa Tàu
(sách báo, phim ảnh, v.v..) đang tràn ngập Việt Nam, làm
ảnh hưởng Tàu lan sâu rộng trong lối suy
nghĩ, hành động, nếp sống của
người Việt. Để rồi một ngày nào đó khi
Việt Nam hoàn toàn trở thành 1 tỉnh của Tàu th́ dân
chúng và giới trẻ cũng sẽ thấy đó là tự
nhiên, không phản kháng chống đối ǵ hết.
Thật là một âm mưu nham hiểm và thâm độc
của Tàu!
Ư đồ thâm độc này của Tàu
ít người Việt nào nh́n thấy v́ nh́n bên ngoài th́
cũng chỉ là người
Việt cai trị người Việt thôi chứ có bóng
dáng người Tàu nào đâu. Nếu những ai nh́n rơ
bộ mặt nham hiểm của Tàu cùng bè lũ tay sai và dám
ra mặt chống Tàu th́ dù ở bất cứ cấp nào, chức
vụ nào đều bị bè lũ tay sai Tàu t́m mọi cách
triệt hạ bằng nhiều thủ đoạn thâm
độc và tàn ác để đe dọa những
người khác và trấn áp các phong trào phản kháng Tàu ngay
từ khi các phong trào này mới manh nha.
Thí dụ khi giới trí thức trẻ tại Hà Nội lên
tiếng cảnh giác mọi người với bài
viết “Hăy Cảnh Giác
Với Bắc Triều” để nói về vụ chóp
bu Việt cộng dâng đất, dâng biển cho Tàu
cộng th́ liền bị bè lũ tay sai của Tàu t́m cách
triệt hạ và bỏ tù cho tới bây giờ. Qua việc
này, chúng ta mới thấy giới trẻ tại quê nhà
vẫn c̣n có những người sáng suốt (v́ nh́n ra
được cái họa Tàu đang chiếm Việt Nam),
đầy can đảm và yêu nước nồng nàn
hơn bậc cha anh hiện thời trong nước
nhiều lắm. Rồi những cái chết đầy
mờ ám của tướng Hoàng Văn Thái, Lê Trọng
Tấn, vụ rớt máy bay bên Lào giết chết
tướng Đào Trọng Lịch và một số cấp
đại tá, vụ rớt máy bay của một số
tướng lănh, sĩ quan trong quân đội cộng
sản Việt Nam tại bán đảo Sơn Trà ngoài Đà Nẵng.
Vụ (t́nh báo Tàu) bắn rớt máy bay
giết các nhân viên Hoa Kỳ và
các cán bộ Việt cộng khi đi t́m kiếm các người
Mỹ mất tích (POW/MIA) tại Bố
Trạch, Quảng B́nh. Cái chết của ủy viên
chính trị Trần Đ́nh Tứ ngay tại phiên họp
của trung ương đảng cộng sản Việt
Nam sau khi uống một chén trà tàu, rồi nhân viên cao
cấp bộ ngọai giao Việt cộng là Lê Mai cũng
bị chết bất ngờ (Lê Mai là người có công
trong vụ móc nối để Mỹ và Việt Nam lập
quan hệ ngọai giao chính thức. Lê Mai bị t́nh báo Tàu
nghi là đi đêm với Mỹ để lật nhóm thân
Tàu trong nội bộ đảng cộng sản Việt
Nam). Tất cả những cái chết này đều do t́nh
báo Tàu chui trong nội bộ đảng cộng sản
Việt Nam tạo ra. T́nh báo Tàu giết nhiều
tướng của quân đội Việt Nam cộng
sản là v́ những vị tướng tài này không chịu
khuất phục và cam chịu làm tay sai cho Tàu để bán
nước như phe Lê Đức Anh, Phạm Văn Trà,
Đỗ Mười, Lê Hồng Anh, Nông Đức Mạnh, Trần
Đức Lương, Phan Văn Khải, Trần Đ́nh Hoan,
Nguyễn Khoa Điềm, Phan Diễn, v.v. cho nên t́nh báo Tàu
phải diệt họ để trừ hậu hoạn. V́
Tàu biết rằng chủ lực để lật phe tay
sai của Tàu trong đảng cộng sản Việt Nam và
chống tham vọng bành trướng của Tàu tại Việt
Nam chính là cánh chỉ huy quân đội c̣n có
ḷng với dân tộc trong đảng Cộng sản Hà
Nội. Trong các chế độ độc tài, bộ
phận công an bao giờ cũng là cánh tay mặt dùng
để đàn áp dân chúng, trong khi đó tự bản
chất, quân đội không phải là lực lượng
đàn áp dân tộc mà luôn là lực lượng bảo
vệ lănh thổ và sự tồn vong của dân tộc
trước nạn ngoại xâm. Bằng chứng lịch
sử kiêu hùng chống ngoại xâm của dân tộc
Việt Nam chứng minh điều nói trên về quân
đội. Bọn Tàu cộng biết vậy nên họ t́m
cách nắm quân đội Việt Nam cộng sản, cài
người vào thành phần lănh đạo quân đội.
Nếu nắm không được th́ họ t́m cách làm cho
lực lượng ấy yếu đi bằng cách tiêu
diệt những tướng lănh, sĩ quan có tài, có uy tín
trong quân đội để quân đội như rắn
không đầu, không người chỉ huy. Vụ chóp bu
Việt cộng dâng đất, dâng biển cho Tàu mà thành
phần lănh đạo quân đội Việt cộng không
ai có phản ứng ǵ (Phạm văn Trà - bộ
trưởng quốc pḥng và nhiều tướng lănh khác
ngậm miệng, im ĺm về vụ này) cũng đủ
nói lên t́nh huống này.
Trước áp
lực quá mạnh đó của Tàu, những người
chống đối (trong đó cũng có những
người là tay chân của Tàu giả vờ chống
chế độ) cũng chỉ nêu lên các đ̣i hỏi
liên quan đến từng vấn đề cụ thể
nho nhỏ mà thôi như: Tự do tôn giáo, chống tham
nhũng. Chứ chưa một ai dám nêu lên vấn
đề cốt lơi là: Tàu
đang xâm lăng âm thầm và biến Việt Nam thành
chư hầu, đồng hóa người Việt
để từng bước biến Việt Nam thành
một tỉnh của Tàu, rồi dùng sức người,
sức của Việt Nam làm bàn đạp tiến lên chi
phối Đông Nam Á, sau đó cai trị Á châu và về lâu dài là
thống trị thế giới.
Ở mặt
trận hải ngoại th́ Việt cộng và Tàu cộng
rất hiểu cái tính “cá nhân chủ nghĩa” của
người Miền Nam (miền Nam nói riêng và người
Việt Nam nói chung). V́ đa số giới “trí thức”
Miền Nam không được đào tạo đến
nơi đến chốn trong lănh vực chính trị, t́nh
báo nên không hề có cái nh́n sáng
suốt về chiều hướng đang đi của
thế giới v́ thế không có hậu
thuẫn mạnh từ quốc tế. Những
người này yêu nước tha thiết đấy,
nhưng họ không biết làm sao biến ḷng yêu
nước thành những hành động cụ thể,
tạo thành quả lớn mạnh để làm
động lực đấu tranh đi đến thành
công. Cho nên dù yêu quê hương dân tộc nhưng họ
vẫn yêu họ và phe nhóm họ trên hết đă. Họ
muốn làm “lănh tụ” cho nên t́nh báo Tàu Trung Cộng và
Việt cộng cứ đẻ ra các lănh tụ giả là
họ bị trúng kế ngay. Cho đến khi các lănh tụ
giả này bị lột mặt nạ, th́ người dân
họ dễ dàng trở nên hoang mang và từ đó nạn
lănh tụ cứ tràn lan, trong khi họ chẳng biết rơ
mục tiêu tranh đấu là ǵ, ai là kẻ thù chính, ai là
kẻ thù phụ, nên trong 30 năm qua, chưa có một
người nào nh́n thấy kẻ thù hung hiểm nhất
của dân tộc Việt bây giờ là lănh đạo
Bắc Kinh. Chính nhờ Bắc Kinh hà hơi tiếp sức
mà đảng Cộng sản bán dân, hại nước do
chóp bu Việt cộng lănh đạo vẫn c̣n tồn
tại đến ngày nay. V́ thế, họ chưa bao
giờ phát động một phong trào chống Tàu một
cách rộng lớn tại hải ngoại, thậm chí có
một số người trong họ c̣n chủ
trương đi với Bắc Kinh để mong lật
đổ Việt cộng. Họ thật chẳng nh́n ra
nguyên nhân của vấn đề Việt Nam. Họ
cũng chẳng có kế sách để xây dựng Việt
Nam sau này. Nếu có kế sách th́ cũng chỉ là kế
sách chắp vá vài năm. Chính v́ vậy tinh thần tranh
đấu chống Cộng tại hải ngoại bị
xé lẻ thành từng mảnh. Trong t́nh huống như
thế, các cán bộ t́nh báo Tàu và Việt cộng dễ dàng
kiểm soát chặt chẽ người Việt hải
ngoại ở mọi nơi trên thế giới.
Nét đặc
trưng của những người Việt hải
ngoại này là tính “cơ
hội chủ nghĩa” rất cao, “cá nhân chủ nghĩa” rất mạnh, tiền
bạc, địa vị và của cải vật chất trở
thành cứu cánh đối với họ. Những
người có tấm ḷng “vị v́ bởi xuân thu”
chỉ là một thiểu số rất nhỏ. Chút ḷng “vị v́” ấy cũng
dễ dàng tan dần theo năm tháng. Hầu như các cơ
quan truyền thông Việt ngữ tại hải ngoại v́
sợ mất “quảng cáo”
nên không dám trực tiếp tham gia tranh đấu chống
Cộng, chống Tàu cách triệt để mà họ
chỉ tranh đấu ḷng ṿng, chung chung cho có lệ chứ
không dám kiên quyết xác định lập trường “bạn-thù
phân minh”. Tệ hại hơn nữa, nhiều kẻ
v́ ham tiền hay có cái tôi quá lớn cho nên cố ư hay vô t́nh
đă trở thành tay sai cho t́nh báo Tàu cộng và Việt
cộng. Ấy chưa kể là lợi dụng sự
tự do rộng răi ở Mỹ, t́nh báo Việt cộng
đă tung tiền ra mua chuộc hay lập ra các cơ quan
truyền thông để lèo lái đường hướng
“chống Cộng” theo
chiều hướng có lợi cho Việt cộng và Tàu
cộng, khiến dân chúng hải ngoại không nh́n
được hiểm họa mất nước vào tay Tàu
cộng. Hành động bán nước, dâng đất, dâng
biển của chóp bu Việt cộng đă đủ cho
chúng ta nh́n thấy là Tàu cộng mới là kẻ thực
sự đang lănh đạo Việt Nam. Vậy tại sao
các người vỗ ngực tự nhận “lănh đạo cộng
đồng”, giới truyền thông báo chí tự nhận
“hướng dẫn quần
chúng”, lại không chỉ cho dân chúng hải ngoại
thấy là Tàu cộng đang thực sự cai trị
Việt Nam và bè lũ chóp bu Việt cộng chỉ là con chó
nhỏ trung thành của Tàu cộng ? Bối cảnh
quốc nội và hải ngoại như vậy cho nên
Việt cộng và Tàu cộng chủ quan nghĩ rằng
họ không thể bị chống đối tại trong
nước cũng như ở ngoài nước.
Trước
bài phát biểu hôm July 4th, 2004, th́ Tàu cộng và
Việt cộng vẫn tin rằng chúng kiểm soát
được chặt chẽ t́nh h́nh Việt Nam. Nhưng
sau bài phát biểu hôm July 4th th́ cả Tàu cộng và
Việt cộng mới hiểu ra rằng chúng đă quá coi
thường nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước. Tàu
cộng rúng động, Việt cộng lo sợ thấy
rơ. Chúng
hiểu rằng hiện có một thế lực ngầm
rất lớn có những liên hệ mật thiết
với Ban Lănh Đạo Tối Cao Hoa Kỳ (vốn được coi là trung
tâm quyền lực, luôn trụ ở giữa cho nên dù ṿng
ngoài có thay đổi nhưng trọng tâm ở giữa luôn
ổn định). Chúng cũng đă tốn nhiều
công sức đi t́m trung tâm quyền lực này, nhưng
không bao giờ t́m ra hay với tay tới được v́
lư do dễ hiểu: Chúng
thiếu trí tuệ và đạo đức.
Khi thế
lực trung tâm này đă lên tiếng, thế giới
phải lắng nghe. Bằng chứng là sau bài phát biểu
hôm July 4th th́ có một loạt các đáp ứng đồng
ư từ nhiều thủ đô trên thế giới, ngay
cả các nhân vật có ảnh hưởng tới chính t́nh
thế giới cũng đă có những lời hay bài
viết phụ họa theo. Thí dụ ông Al Santoli, Phó Chủ
Tịch Hội Đồng Chính Sách Đối Ngoại Của Hoa
Kỳ, một cơ quan đầy quyền lực,
mới đây đă tuyên bố “Theo tôi nghĩ th́ chỉ trong
ṿng một vài năm nữa,
lịch sử không phải chỉ ở Á Châu mà cả
lịch sử của thế giới trong thế
kỷ 21 sẽ được quyết định”. Ông Al Santoli cũng là người đă
viết Introduction cho quyển sách “Unrestricted Warfare – China‘s Master Plan To Destroy America”. Cho
nên Bắc Kinh và Hà Nội lo sợ là lẽ đương
nhiên!
Việt Nam
không phải là vấn đề duy nhất mà thế
giới phải giải quyết cho dù mũi dùi chính
của Bắc Kinh đang nhắm vào là Việt Nam. Nhưng
nhiều vấn đề quan trọng khác liên quan tới
Tàu cũng cần phải giải quyết tận gốc.
Chúng tôi tóm gọn như sau:
1) Vấn
đề đạo quân thứ Năm của Tàu trên
khắp thế giới
2) Vấn
đề phổ biến rộng răi vũ khí nguyên tử,
vũ khí sinh hóa mà Tàu có góp phần
3) Vấn
đề khủng bố quốc tế mà Tàu đứng
ngấm ngầm đằng sau để yểm trợ (xin
t́m đọc quyển sách Unrestricted Warfare – China’s Master Plan
To Destroy America, của nhà xuất bản Pan America, introduced
by Al Santoli)
4) Trong phạm
vi cấp vùng th́ Tàu đang tạo ra vấn đề
Bắc Triều Tiên, Miến Điện, Lào, Campuchia, Nepal, Thái
Lan, Phi. Tại Nam Mỹ th́ nhóm thiên tả ở Peru, các
tổ chức buôn lậu ma túy đang trở thành mối
đe dọa cho các quốc gia trong vùng, trong đó cũng có
bàn tay của Tàu cộng ngầm nhúng vào.
Như thế
vấn đề cốt lơi là: Thanh
toán tận gốc rễ chủ nghĩa bành trướng
Hán tộc. Hoa Kỳ
quyết tâm bằng bất cứ giá nào cũng sẽ
thực hiện xong chuyện này. Giải quyết
chuyện Tàu th́ chế độ tay sai bù nh́n Việt
cộng, chế độ quân phiệt Miến Điện,
chế độ hung đồ Bắc Triều Tiên cũng
sẽ tan ră ngay. Đánh Tàu như thế nào th́ là chuyện
của Hoa Kỳ. Đánh Tàu
trong nước Việt Nam là chuyện của nhân dân Việt Nam chúng ta. Mọi
người cần phải nh́n cho rơ điều này! Chúng ta
phải nh́n cho rơ chiều hướng thế giới
đang đi để không bị lầm đường
một lần nữa. Mỗi lần lầm một
hướng đi, cả dân tộc ta đă phải
chịu bao đau đớn, cay nghiệt, đất
nước bị tàn phá thê lương, bao nhiêu thế
hệ anh tài của đất nước đă bị tiêu
hủy. Thật quá xót xa, phí phạm! Hăy nh́n thời Tự
Đức. Chỉ v́ Tự Đức và giới quan lại, trí
thức Việt Nam lúc đó đă không nh́n được
chiều hướng thay đổi của thế
giới, và cũng chỉ v́ ngai vàng, quyền lợi của ḿnh
(t́nh h́nh bây giờ cũng như hồi Tự
Đức. Lănh đạo Việt cộng v́ muốn bảo
vệ quyền lợi, ngai vàng của ḿnh nên bám chặt vào
Tàu để làm tay sai, mong Tàu giúp cho tiếp tục
thống trị dân tộc) cho nên cứ
khư khư bám vào Tàu (trong khi đó Tàu cũng đang
bị Tây phương thống trị chứ có hơn ǵ),
coi Tàu là mẫu mực phát triển thành thử không
chịu nh́n xa thấy rộng để canh tân đất
nước. Kết quả chúng ta bị thua vài chiến
hạm Pháp với chừng ngàn tên lính Pháp có súng đạn
tối tân hơn. Nước Nhật vào thời đó có
vua Minh Trị sáng suốt nh́n ra chiều phát triển
của thế giới nên đă canh tân theo Tây phương
và chỉ trong ṿng vài chục năm đă trở thành hùng
cường trong vùng Á châu, đánh bại Nga, cai trị
Đại Hàn, Đài Loan và chiếm nhiều phần đất
của Tàu.
Sau đó
tới thời kỳ Hồ chí Minh, ông ta và đàn em
cũng không nh́n thấy chiều hướng các
nước Tây phương đang trao trả thuộc
địa, nên họ đă chạy theo chủ nghĩa
Cộng sản quốc tế không tưởng, rồi nhận
vũ khí Nga, súng đạn Tàu để giết chính
những người anh em Quốc gia cùng ḍng máu, cùng khát
vọng tranh đấu cho độc lập dân tộc
nhưng không chấp nhận chủ nghĩa Cộng
sản. Thế là cuộc chiến Quốc-Cộng xảy
ra trên chính quê hương Việt Nam.
Chấm
dứt chiến tranh sau 1975, dân tộc Việt Nam
được ǵ ngoài những vết thương trong tâm
hồn của người Việt Nam suốt hai miền
Nam Bắc, ngoài một màu mây trắng u hoài lạnh lẽo,
như màu tang trắng khăn sô trầm ngâm tưởng
nhớ cho sự mất mát không thể bù đắp trong
đời người, ngoài những chuyện
thương tâm đổ vỡ về vật chất
cũng như tinh thần. Đến nay dân tộc Việt
Nam chỉ được ôm cái bánh vẽ độc
lập hăo huyền mà đảng Cộng sản Hà Nội
huyênh hoang khoe khoang với dân chúng và thế giới, trong khi
đất nước th́ bị tàn phá bởi bom
đạn, hơn 3 triệu người bị chết cho
cả hai miền Nam - Bắc, hàng triệu thương
phế binh và người tàn tật do hậu quả
chiến tranh. Đảng Cộng sản Hà Nội phải gom
tài sản, sức người trả nợ cho quan thày Tàu,
Nga để bây giờ dân tộc Việt Nam
được xếp vào hàng nghèo nhất trên thế
giới, thua cả nhiều nước Phi châu. Chính
quyền Cộng sản Hà Nội được xếp
vào hàng tham lam và tham nhũng nhất trên thế giới.
Rồi lần đầu tiên trong lịch sử dân
tộc, đàn bà con gái, ngay cả những em bé 5, 6 tuổi
bị mang bán đi khắp thế giới như là 1 món
hàng t́nh dục. Và giờ đây nước Việt Nam
đang âm thầm trở thành 1 tỉnh ngoại vi của
Tàu. Thêm nhiều tội ác nữa mà đảng Cộng
sản Hà Nội đă và đang áp đặt cho dân tộc
Việt Nam nhưng không thể kể hết ra đây.
Đấy! Chỉ v́ sai lầm đường hướng mà
đảng Cộng sản đă gây đại họa cho
dân tộc ghê ghớm như vậy đó! Vậy trong
hướng đi sắp tới của thế giới,
dân tộc Việt Nam, và cả chúng ta nữa không có
quyền chọn sai hướng đi thêm một lần
nữa. Lần này nếu chọn sai, dân tộc chúng ta sẽ
bị diệt chủng dưới bàn tay thâm độc,
tàn ác của người Tàu và măi măi không có cơ hội
hồi sinh nữa.
Chúng tôi xin lập lại
điều này một lần nữa để mọi
người trong và ngoài nước cần phải ghi
nhớ cho rơ, để cam đảm hành động cho
đúng: “Lần này nếu chọn sai, dân tộc chúng ta sẽ
bị diệt chủng dưới bàn tay thâm độc,
tàn ác của người Tàu và măi măi không có cơ hội
hồi sinh nữa”.
Trên làn sóng này
chúng tôi đă hơn một lần lên tiếng cảnh cáo
với giới lănh đạo Bắc Kinh là: Bắc Kinh
muốn đem chiến tranh ra khỏi nước Tàu,
nhưng Bắc Kinh khó có thể thực hiện
được chuyện này. Bắc Kinh khó đem chiến
tranh tới nước Mỹ, nhưng Hoa Kỳ có thể
mang chiến tranh tới nước Tàu rất dễ dàng
tại bất cứ thời điểm nào và bất
cứ nơi nào. Đánh rắn phải đánh
dập đầu là vậy! Đầu con rắn
độc (Bắc Kinh) bị đập nát th́ ḿnh con
rắn độc (Cộng sản Việt Nam, Lào, Campuchia,
Miến Điện, nhóm Mao-ít Nepal, Bắc Triều Tiên, nhóm
cộng sản và Hồi giáo Phi, Thái, v.v.) cũng bất
động và đuôi con rắn (nhóm khủng bố Hồi
giáo quốc tế cực đoan) cũng chỉ giật
vài cái rồi dăy chết.
V́ vị trí chiến
lược quan trọng của Việt Nam trong vùng Đông Nam
Á, cho nên Bắc Kinh đă dùng toàn lực làm mũi tấn
công chính nhắm vào Việt Nam. Các mũi tấn công khác
như Miến Điện, Đài Loan, Bắc Hàn chỉ là phụ
thuộc. V́ vậy, đối với Hoa Kỳ và dân
tộc Việt Nam ta th́ mũi phản công chính cũng
phải từ Việt Nam. Từ quan điểm chiến
lược như vậy, nên các Cụ Mỹ và các Cụ
Việt Nam đă phân công rơ rệt: “Đánh Tàu bằng đường
dài là việc của Hoa Kỳ”. Lúc đó, tất
cả các cơ quan đầu năo của Tàu ở Trung Nam
Hải, các cơ sở tiếp vận, tiếp liệu
(kho đạn, xăng dầu, v.v.), các căn cứ trung
tâm chỉ huy phi đạn, hỏa tiễn, vũ khí nguyên
tử (ở Tân Cương), các cơ sở quan trọng
như Đập Tam Khẩu và hàng trăm cái đập khác
nằm rải rác trên nước Tàu, cũng sẽ bị
Mỹ đánh tan tành trong một vài giờ oanh tạc. Bom
áp nhiệt (do cô Dương Nguyệt Ánh, một khoa
học gia Việt Nam xuất sắc tại Mỹ đă
sáng chế ra) sẽ hủy diệt các hầm hố, các
căn cứ công sự pḥng thủ của Tàu xây ngầm
dưới ḷng đất, hay trong các rặng núi một
cách mau chóng và toàn diện (hăy nh́n cảnh Mỹ dùng loại
bom này phá hủy các hầm hố pḥng thủ của phe
Taliban trong cuộc chiến Afghanistan vừa rồi th́ rơ).
C̣n ǵ hay cho bằng những loại bom kinh
khiếp do người Việt sáng chế này sẽ
dội lên đầu lănh
đạo Bắc Kinh, đập tan những công sự,
hầm hố của chúng. Ấy là chưa kể các vũ
khí bí mật vô cùng tối tân hiện đại khác mà
Mỹ chưa cần mang ra xử dụng trong cuộc
chiến Afghanistan và Iraq vừa qua. Tiềm lực quân
sự học mót của Tàu chẳng là ǵ nếu đem so
sánh tiềm năng quân sự kinh khiếp của Mỹ.
Vậy mà Bắc Kinh lại không biết liệu sức
ḿnh, cứ ngo ngoe đ̣i làm chủ Á châu và thống trị
thế giới. Thật nực cười! Rồi đây
khi cuộc chiến Mỹ-Tàu nổ ra, th́ giới lănh
đạo Tàu mới nh́n thấy và nếm thử những
thứ vũ khí bí mật có sức công phá kinh khiếp này.
Thế giới và chúng ta hăy chờ xem!
“Đánh Tàu bằng đường ngắn là công việc của dân
tộc Việt Nam”. Dân tộc ta có đủ kinh
nghiệm và trí tuệ trong lịch sử cả hàng ngàn
năm chống Tàu và đánh bại Tàu. Việc của chúng ta là
đánh Tàu ngay tại nước Việt Nam. Tức
là chúng ta sẽ quét sạch đạo quân thứ Năm
(t́nh báo Tàu gài tại Việt Nam trong hơn 50 năm qua và
lính Tàu giả dạng làm du khách tại Việt Nam) của
Tàu tại Việt Nam, nhằm nhổ tận gốc, bóc
tận rễ những ảnh hưởng của Tàu cài
đặt trong chính quyền Cộng sản Hà Nội
từ thượng tầng tới hạ tầng cơ
sở, từ thành thị tới thôn quê và trong mọi
mặt của xă hội Việt Nam. Có như vậy chúng ta
mới thật sự đem lại độc lập,
tự chủ cho dân tộc, mới mang lại tự do,
ấm no, hạnh phúc cho đồng bào để
đưa dân tộc cùng nhân loại tiến vào thời
kỳ Nhân Chủ trên toàn cầu.
Để làm
việc này, chúng ta phải duyệt lại những bài
học lịch sử quư báu mà tổ tiên ta đă truyền
lại cho con cháu đời sau, từ đó rút ra các kinh
nghiệm quư giá hầu chiến thắng trọn vẹn
cuộc chiến thần thánh sắp tới, chu toàn sứ
mệnh lịch sử cao cả trước dân tộc và
nhân loại.
IV) Những Bài Học Lịch Sử:
Trước
tiên chúng tôi xin nói rơ với đồng bào là: Có sự khác
biệt rất sâu rộng giữa cuộc chiến tranh
của hai miền Nam-Bắc trong cuộc chiến tranh
lạnh vừa qua, với cuộc chiến tranh thần
thánh (hàng ngàn năm mới xảy ra một lần trong
lịch sử dân tộc) sắp tới đây về các
điểm như sau:
1) Trong cuộc chiến tranh
vừa qua, cả hai miền Nam-Bắc chỉ là công cụ
của các thế lực tương phân trên quy mô toàn
cầu (ư thức hệ giữa Tự Do và Cộng
Sản) mà thôi. Kẻ nào càng hăng say chém giết anh em cùng
ḍng máu, tàn phá càng nhiều da thịt của mẹ Việt
Nam sinh ra th́ càng có tội với tổ tiên và dân tộc.
Chứ chẳng có ǵ hay để mà vênh váo khoe khoang cái
chiến thắng ngu muội, đẫm bao nhiêu
xương máu của đồng bào để rồi ngày
nay đưa dân tộc, đất nước vào ṿng nô
lệ của giặc Tàu phương Bắc. Ở đây
chúng tôi chỉ nói tới tội ác của nhóm lănh
đạo Việt cộng kể từ Hồ chí Minh cho
tới những tên chóp bu Việt cộng tay sai cho Tàu,
hiện đang ngồi chễm chệ tại Bắc
Bộ Phủ, trong bộ Chính Trị, dày đặc trong
Trung ương đảng Việt cộng.
Chúng tôi không
kết tội các sĩ quan, binh sĩ trong quân đội
Cộng sản hiện nay. Các bạn này đừng
mặc cảm, v́ người lính khi ra trận, không có
chọn lựa nào khác ngoài sự phải chiến
đấu, v́ vậy các bạn hoàn toàn vô trách nhiệm
về các tội ác tày trời của giới lănh
đạo đảng Cộng sản Hà Nội. Các bạn
c̣n phải chịu nhiều hy sinh, đắng cay, thua thiệt
nữa ḱa. V́ ḷng yêu nước thương ṇi của các
bạn đă bị Hồ chí Minh và lănh đạo Cộng
sản Hà Nội lợi dụng, lừa bịp khiến
các bạn bị mất đi tuổi thanh xuân tươi
đẹp nhất ở nơi rừng sâu núi thẳm. Đau
đớn hơn, hàng triệu thanh niên có người c̣n phải
bỏ lại một phần thân thể nơi chiến
trường, để giờ đây phải nuôi
đắng cay trong ḷng v́ xương máu hy sinh của các
bạn chẳng đem lại lợi ích ǵ cho các bạn và
dân tộc ngoài một đất nước Việt Nam
đang bị tan nát, nghèo đói, đạo đức xă
hội bị băng hoại đến mức thê
lương tột cùng, đất, biển th́ đang
bị bọn người tay sai dâng cho Tàu cộng, dân
tộc thật sự đang bị người Tàu cai trị.
Tương tự như một số đảng viên, các
bạn không nằm trong Trung Ương Đảng, các
bạn đă lầm khi nghe theo Cộng sản, đây
chỉ là cái lầm của thế kỷ. Ngày hôm nay đây,
các bạn đau đớn khi nh́n thấy chính quê
hương của ḿnh bị tàn phá, bởi bọn
người đă và đang làm tay sai cho Tàu. Các bạn
cũng phải nên tự tỉnh để tự cứu
lấy ḿnh, cứu lấy gia đ́nh và con cháu ḿnh. Các
bạn phải tự đứng lên để góp một
bàn tay vào việc diệt lũ tay sai, quét sạch giặc
Tàu và xây dựng lại quê hương đất
nước khi thời cơ tới.
2)
Thuyết chiến tranh được gọi là gián chỉ hay ủy nhiệm, là kế hoạch xương
sống mà cả hai phía Mỹ-Liên Xô đều ứng
dụng tại khắp các chiến trường trên
thế giới với rất nhiều quỷ kế khác
nhau, mà cuộc chiến Việt Nam vừa qua là một thí
dụ điển h́nh rơ rệt nhất.
3)
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Việt cộng “thống
nhất” đất nước rồi th́ đem
đất nước, dân tộc, quân đội làm tay sai
cho Liên Xô, để bành trướng chủ nghĩa
Cộng sản hoang tưởng khắp Đông Nam Á. Khi Liên Xô
tan th́ lănh đạo Cộng sản Hà Nội lại
một lần nữa sẵn ḷng làm tay sai, đem dâng
đất nước cho Tàu để mong giữ
được quyền lực (hăy nghe lại lời phát
biểu của Lê Đức Anh và Tổng bí thư Nguyễn Văn
Linh sau phiên họp tại Thành Đô bên Tàu ngày 5-9-1990
được cựu Phó bộ trưởng ngoại giao
đảng Cộng sản Hà Nội là Trần Quang Cơ
thuật lại trong hồi kư của ông ta th́ rơ). Từ
những bằng chứng rơ ràng như trên, ta thấy
bản chất của những người lănh đạo
chóp bu Cộng sản Hà Nội là: Muôn đời làm tay sai
cho ngoại bang. Vậy những ai chủ
trương “hoà hợp hoà giải, đa nguyên đa đảng”
với đảng Cộng sản Hà Nội, giúp Cộng
sản “bầu cử tự do” để đánh bóng cho
chúng, hăy luôn ghi nhớ những điều sau đây
để khỏi mang tội làm tay sai cho Tàu như lănh
đạo Cộng sản Hà Nội đă và đang làm:
a)
Giữa những người Việt Nam chân chính tại hai
miền Nam-Bắc, th́ lư tưởng dân tộc đ̣i
hỏi chúng ta phải bỏ qua những lầm lẫn,
mặc cảm quá khứ cũ để chung sức
đánh bại bọn tay sai Việt cộng, quét sạch
bọn Tàu cộng khỏi đất nước của
chúng ta.
b)
Đối với những kẻ (gồm lănh đạo chóp bu
Việt cộng và những thành phần khác chỉ v́ tham
lam địa vị, tiền tài, danh vọng hăo huyền mà
sẵn ḷng làm việc cho Tàu) chấp nhận làm tay sai và
mang đất nước đem dâng cho Tàu, th́ những ai
chủ trương hoà hợp hoà giải, đa nguyên đa
đảng với đảng Cộng sản Hà Nội,
giúp Cộng sản “bầu cử tự do”, th́ họ
cũng đều là thành phần tay sai bán nước cho
Tàu.
c)
Bọn Cộng sản Việt và Cộng sản Tàu đă
đánh lận con đen. Chúng dùng chiêu bài ḥa hợp ḥa
giải này để đánh lạc hướng dư
luận người Việt hải ngoại và nhiều
chính khách xôi thịt đă bị trúng kế, cũng chỉ
v́ họ quá ấu trĩ, tham lam và u tối. Cho nên đă
từ lâu trên làn sóng này, chúng tôi chỉ kêu gọi mọi
người Việt Nam không phân biệt chính kiến hay quá
khứ, hăy trở về với Đại Nghĩa Dân
Tộc mà không hề kêu gọi ḥa hợp ḥa giải (ư
tại ngôn ngoại là vậy). V́ chúng tôi phân biệt
rất rơ những kẻ bán nước với
người Yêu Nước Chân Chính. Giờ lịch sử đă
điểm, những ai c̣n đang mê ngủ th́ hăy mau chóng
bừng tỉnh cơn mê để trở về với
đại nghĩa dân tộc và tham gia ngay vào lực lượng
toàn dân chống Tàu đang ngầm phát động
mạnh trong cũng như ngoài nước.
d)
Nước mất th́ nhà tan: Nỗi đau
nhục ấy làm sao rửa cho sạch! Thế hệ
người Việt ngày hôm nay có c̣n dám ngẩng đầu
nh́n tổ tiên nữa hay không ? Đau lắm thay rất
nhiều người trẻ Việt Nam đă không c̣n
biết đến lịch sử hào hùng chống Tàu
của cha ông ta! Tội lỗi tày trời này là do
đảng Cộng sản Hà Nội phải chịu trách
nhiệm, khi chúng không dám dạy cho giới trẻ ḷng yêu
nước bất khuất của cha ông trước
kẻ thù xâm lấn Bắc phương, không dám dạy cho
tuổi trẻ Việt Nam về lịch sử đích
thực của dân tộc, của Bách Việt. Đối
với chúng tôi và rất nhiều người khác th́:
Tội cố t́nh chôn vùi lịch sử kiêu hùng của dân
tộc trong công cuộc chống Tàu cả ngàn năm,
tội làm tay sai bán nước cho Tàu là tội khó có thể
tha thứ, cho nên hàng ngũ chóp bu lănh đạo
Việt cộng phải đưa được ra toà án
dân tộc xét xử sau này.
đ) Vấn đề chính bây
giờ không phải là lập chính phủ này, tổ
chức nọ, đảng kia. Nếu làm như vậy th́
chỉ bộc lộ cho thấy tính cơ hội chủ nghĩa đáng bị
nguyền rủa của những kẻ lạc lối,
không nh́n thấy những vấn đề quan trọng
trước mắt của dân tộc. Vấn đề bây
giờ là: Thống nhất lực lượng toàn dân trong và
ngoài nước, để đoàn kết đánh bại
chủ nghĩa bành trướng Hán tộc đang đe
dọa sự tồn vong của dân tộc, tiêu diệt
lũ tay sai bán nước đang ngự trị tại
Bắc Bộ Phủ Hà Nội. Cuộc chiến này hàng ngàn năm mới có
một lần sau biết bao nhiêu thăng trầm lịch
sử của dân Việt và chủng tộc Bách Việt.
Cánh cửa lớn của lịch sử hàng ngàn năm
mới mở ra một lần là vậy. Và phúc cho ai biết đi vào
lịch sử bằng cánh cửa lớn.
Sau khi đă nêu
bật lên một số nhận định có tính cách
cơ bản, bây giờ ta cần duyệt xét lại 4 bài
học lịch sử mà cha ông ta đă dùng để
chiến thắng giặc Tàu phương Bắc.
Như đă
tŕnh bày nhiều lần là: Gần như mỗi khi Tàu
mạnh th́ luôn có một Việt Nam mạnh và bao giờ
cũng vậy, mỗi khi đem quân tràn xuống Việt
Nam th́ sớm hay muộn, quân Tàu đều phải nếm
mùi thất bại ê chề. Hiện tại Bắc Kinh
cứ tưởng chúng hùng mạnh, chúng lại nắm
đầu được lănh đạo chóp bu Việt
cộng, dân chúng tại Việt Nam th́ bạc nhược
tinh thần, giới trẻ sa đọa và mất
hướng đi trong cuộc sống, cho nên chúng nghĩ
việc chiếm Việt Nam nằm trong tầm tay của
chúng. Nhưng chúng đă lầm to! Sức mạnh thực
sự của Việt Nam hiện nay đang mai phục trong
nước và số lớn nằm ngoài Việt Nam tức
là tại Mỹ. Như vậy trong cuộc chiến toàn
diện này th́ tương quan lực lượng không
nghiêng về phía Tàu, mà lệch hẳn về phía Việt Nam
và Hoa Kỳ (thế mới biết công lao rất lớn
của cụ Lư Đông A và các Cụ Việt Nam trong
việc dàn dựng thế trận này). Nhưng chúng ta
phải luôn ghi nhớ: Lịch sử là lịch sử,
chiến tranh là chiến tranh, cho nên không ai có thể chủ
quan khinh địch mà luôn phải “thông cổ để
luận kim” để “biết địch biết ta,
trăm trận trăm thắng”.
Bốn kinh
nghiệm lịch sử lớn nhất trong công cuộc
chống Bắc xâm mà cha ông để lại, buộc chúng
ta phải học thuộc ḷng và ứng biến một cách
thần dụng, để đối phó với bọn
người Hán tộc tham lam, hiếu chiến là:
1) Bài Học Thứ Nhất Trong Cuộc
Chiến Tranh Lư-Tống:
Việc danh
tướng Lư Thường Kiệt và Tôn Đản đem quân
đánh Khâm Châu, Liêm Châu (Quảng Đông), Ung Châu (Quảng Tây)
của nhà Tống thật đáng cho ta ghi nhớ nằm
ḷng. Vào thời kỳ cách nay gần 10 thế kỷ,
việc giao thông đi lại c̣n đầy khó khăn nên
việc t́m hiểu về nội t́nh của đối
phương không phải là dễ dàng. Việc biết quân
Tống sửa soạn đánh ta lại càng không phải là
chuyện dễ. Vậy dựa vào đâu vua nhà Lư phải
ra tay trước tức là đem quân tổng tấn công
vào đất địch theo kế sách tiên thủ hạ vi cường
? Xin thưa: V́ triều đ́nh nhà Lư “biết địch
biết ta”. Hành động này nói theo ngôn ngữ hôm
nay là “Pre-emptive” hay “lấy công làm thủ” mà
Mỹ từng tuyên bố sau vụ 9-11 vừa qua. Mục
đích hành động đánh
phủ đầu này là làm quân Tống bị bất
ngờ khiến chúng trở tay không kịp. Mục đích
sâu xa của chiến lược là tiêu diệt hậu
cần quân sự của nhà Tống đặt tại
Quảng Đông, Quảng Tây, làm nhụt ư chí xâm lăng của
quan quân nhà Tống, kế đó là đem chiến tranh ra xa
khỏi Việt Nam và sau cùng đặt Việt Nam ở
thế thượng phong trong việc nói chuyện ngoại
giao giữa hai nước sau này.
Sau khi đánh sang
nước Tàu, tiêu diệt hậu cần chuẩn bị
chiến tranh của nhà Tống đặt tại đó
xong, th́ đại tướng Lư Thường Kiệt và
Tôn Đản rút quân về nước nhưng danh
tướng Lư Thường Kiệt vẫn để
lại một số quân du kích, t́nh báo ở lại chung
quanh vùng biên giới Tàu để thao túng t́nh h́nh và
để lập tuyến pḥng thủ từ xa. Đây là
một bài học tiêu biểu cho cách thức phối
hợp nhịp nhàng giữa chính trị, ngọai giao, quân
sự, t́nh báo của nhà Lư. Tiếc thay các thế hệ sau
này đă không thấy sự vĩ đại của kế
sách lấy công làm thủ mà
triều Lư đă thực hiện trong công cuộc chống
Tàu, cho nên đă không chịu học hỏi, rút tỉa ra
được những bài học bổ ích cho việc
giữ ǵn và phát triển quốc gia sau này. Đối với
danh tướng Lư Thường Kiệt và triều đ́nh
nhà Lư th́ câu nói “muốn hoà b́nh
phải chuẩn bị chiến tranh” đă trở thành
một nguyên tắc trong đường lối chính
trị, ngoại giao với Tàu. Chúng ta phải luôn ghi
nhớ: Nếu thiếu t́nh báo hữu hiệu th́ nhà Lư không
thực hiện được điều ấy. Nếu
xă hội Việt Nam không được tổ chức quy
củ, nhà Lư không thể thực hiện được
điều ấy. Nếu thiếu nhân tài, nhà Lư không
thể thực hiện được điều ấy.
2) Bài
Học Thứ Hai Trong Cuộc Chiến Tranh Trần-Nguyên:
Quân Mông Cổ (nhà Nguyên) sau khi chiếm
trọn nước Tàu đă dùng quân bản bộ
người Tàu để xâm lăng nước ta ba
lần. Cả ba lần đó quân Nguyên đều thua
thảm bại. Trong ba lần xâm lấn này, quân Nguyên dùng
một phương pháp rất là “Mông cổ” tức là
đi tới đâu th́ đốt phá, chém giết tan hoang
tới đó. Kế hoạch này hữu hiệu khi dùng
để tấn công các quốc gia nằm dọc theo
trục đường tơ lụa cổ là nơi sa
mạc, ít rừng núi, ít hang động hay đầm
lầy. Dân chúng sống chung quanh các thành tŕ do các sứ quân
hay tiểu vương cai trị. V́ thế, khi dân chúng
bị tiêu diệt, nhà cửa mùa màng bị thiêu rụi th́
quân sỹ trong thành bị bao vây, nội bất xuất,
ngọai bất nhập cho nên tinh thần suy yếu dễ
đi tới đầu hàng giặc Nguyên. Nhưng quân Nguyên
khi đến Việt Nam lại khác. Chúng không thấy thành
tŕ kiểu ấy, chúng chỉ thấy những thành tŕ là
các ngôi làng với tre gai bao bọc dầy đặc chung
quanh. Mỗi làng là một pháo đài với địa
thế hiểm trở nên quân Nguyên không thể khai thác
được tính năng động sở trường
của họ là kỵ binh, ngược lại, họ
bị bao vây bởi hàng hàng lớp lớp các “pháo đài làng” luôn tung ra
những cú phản công du kích bất ngờ và chính xác,
cộng thêm không hợp thời tiết, thủy thổ
của phương Nam làm cho quân Nguyên hoàn toàn bị
động tại chiến trường Việt Nam.
Nhưng
một yếu tố quan trọng sau cùng có tính cách quyết
định đă làm cho quân Nguyên thất bại thảm
hại là: Quân Nguyên
đụng phải tinh thần kháng chiến quyết
liệt, đồng ḷng đoàn kết và khôn ngoan của
dân Việt. Triều đ́nh nhà Trần biết vận
dụng tinh thần dân tộc bằng việc tổ
chức hội nghị Diên Hồng, hội nghị B́nh Than
để tạo tinh thần đồng ḷng chống
giặc trong toàn dân với khẩu hiệu:
- Toàn dân vi binh (toàn dân là lính)
- Toàn tài vi dụng (xử dụng mọi phương
tiện sẵn có)
- Toàn địa vi pḥng (mọi nơi đều là trận
địa)
Với
việc vận động được toàn lực
của dân tộc, cùng với tài vận dụng binh siêu
quần của Đức Trần Hưng Đạo và của các
tướng nhà Trần, tất cả đă làm quân Nguyên
bị đại bại mau chóng. (Quân Mông Cổ là một
đội binh chưa bao giờ biết bại
dưới sự lănh đạo và điều động
của Thiết Mộc Chân - Thành Các Tư Hăn và sau này cháu
nội y là Hốt Tất
Liệt, chúng hung hăng tung hoành ngang dọc như vào chỗ
không người, làm rúng động các dân tộc từ Âu
sang Á và chỉ trong một thời gian ngắn chúng đă
làm chủ gần 2/3 quả địa cầu. Nhưng
đoàn quân “bách chiến bách thắng Mông Cổ” đă
bị chận đứng và đă bị thảm bại 3
lần bởi dân quân nhà Trần và nhờ dân tộc
Việt Nam 3 lần đánh bại quân Mông Cổ một
cách oanh liệt khiến hùng khí của quân Mông Cổ
giảm dần và từ đó làm cho
quân Mông Cổ mất dần thế thượng phong
để rồi đi đến suy tàn trên khắp
thế giới.
Bài học này khác hẳn với bài
học thời nhà Lư nhưng nhà Trần cũng thực
hiện nguyên tắc “muốn
hoà b́nh phải chuẩn bị chiến tranh”. Tuy nhiên, nhà Trần không xử
dụng chiến thuật “Pre-emptive”
hay “Đánh Phủ Đầu”
với quân Nguyên tại chiến trường Hoa Nam
nước Tàu như nhà Lư đă làm. Lư do là: Quân ta thiếu
tính cơ động nếu so với quân Nguyên và quân ta
không thể tàn ác như quân Nguyên để đánh giết
dân Tàu tại Hoa Nam. Cho nên nhà Trần đợi quân Nguyên
tràn vô lănh thổ Việt Nam rồi ta mới đánh. Khi ta
đánh chúng th́ ta đánh toàn diện về mọi mặt
như tiếp vận, bộ binh, hải quân, bao vây
đồn giặc để rồi tiêu diệt chúng. Nhân
đây ta cũng phải nói vài điều về Trần
Thủ Độ - người có công lớn khai sáng ra nhà
Trần và có công rất lớn trong việc tạo tinh
thần quyết tâm chống giặc khi ông khẳng khái nói
với vua Trần Thái Tông rằng: “Đầu tôi chưa
rơi xuống đất, xin
bệ hạ đừng lo!”, tức là
đừng đầu hàng giặc (Nhất ngôn hưng
quốc, nhất ngôn táng quốc là thế). Ông là một người rất tài giỏi,
lỗi lạc về chính trị nhưng lịch sử
Việt Nam do các triều đại về sau viết
lại đă dùng cảm tính và tinh thần đạo
đức hủ nho (Tống Nho) để mà phê phán
bất công về công trạng của Trần Thủ
Độ trong ḍng lịch sử dân tộc.
3) Bài Học Thứ Ba Trong Cuộc Chiến Tranh
Lê-Minh:
Khi nhà Trần bị suy vong th́
nhà Minh bên Tàu đă đánh bại nhà Nguyên để khôi
phục lại nước Tàu và khôi phục lại tinh
thần bành trướng Hán tộc. Nhà Minh muốn đánh
chiếm phương Nam lắm nhưng chưa có dịp.
Minh Thái Tổ tên thật là Chu Nguyên Chương, xuất
thân từ nơi cửa Phật, đă lănh đạo dân
Tàu lật đổ nhà Nguyên và lên làm vua. Minh Thái Tổ là
sư trong chùa nên có đọc kinh sách v́ vậy nhà Minh
hiểu rơ vai tṛ quan trọng của trí thức trong
việc ổn định xă hội. Sau khi lên ngôi và đă
đặt vững nền móng cai trị rồi, nhưng
Minh Thái Tổ cũng vẫn e ngại các cao trào chống
đối của giới trí thức, đặc biệt
là của các sư săi ở các chùa cho nên ông ta cho thành
lập các tăng đạo ty (một kiểu tôn giáo
quốc doanh của Cộng sản), để tập trung
sách vở, giới trí thức vô đấy hầu dễ
bề kiểm soát, theo dơi tư tưởng của dân
chúng. Sách vở nào nếu thấy có hại cho triều
đ́nh chúng th́ mang đi đốt, ai có vẻ chống
đối th́ chúng hủy diệt hay đem đi an trí
ở một nơi để không c̣n có thể truyền bá
sự chống đối hay tiếp xúc với những
người cùng ư hướng (nhà Nguyễn cũng đă áp
dụng cách này để đối phó với sĩ phu
Bắc Hà). Khi nhà Minh chuẩn bị xâm lăng Việt Nam,
th́ lúc này nhà Trần đă đi vào suy vi và bị nhà Hồ
cướp ngôi. Hồ Quư Ly và các con là: Hồ Hán
Thương, Hồ Nguyên Trừng, Hồ Triệt Uông, tuy có
tài nên đă cải biến cách điều hành đất
nước theo tinh thần khoa học hơn, nhưng v́
mang tiếng đoạt ngôi vua cho nên không được
giới sĩ phu và dân chúng yểm trợ, v́ vậy
loạn lạc nổi lên khắp nơi. Nhân dịp có
một người tự xưng là con cháu nhà Trần tên là
Trần Thiêm B́nh chạy sang Tàu cầu cứu, vua nhà Minh
liền sai quân sang đánh nước ta lấy cớ là
dẹp nhà Hồ để giúp Việt Nam ổn
định. Đây là một bài học cho tất cả
mọi người Việt Nam nào c̣n tinh thần yêu
nước thương ṇi. Chúng ta phải luôn luôn ghi
nhớ là: “Không bao giờ nhờ hay dựa vào Tàu để
giải quyết chuyện Việt Nam”.
Lănh đạo Tàu bao giờ
cũng muốn chiếm Việt Nam và họ chỉ
đợi thời cơ mà thôi. Những bài học lịch
sử của Trần Ích Tắc, của Lê Chiêu Thống c̣n
đó. Bài học đau đớn và chua cay nhất gần
đây thôi là bài học của đảng Cộng sản
Hà Nội do Hồ Chí Minh lănh đạo. Họ đă
dựa vào Cộng sản quốc tế trong đó Cộng
sản Tàu là lực chính để đánh “Pháp” (đánh Pháp
với Hồ Chí Minh chỉ là chiêu bài, mục đích chính
là để Hồ áp đặt chế độ Cộng
sản lên toàn cơi đông dương theo lệnh của quan
thầy Liên Xô) và tiêu diệt dă man những thành phần
quốc gia tài giỏi, chân chính cũng muốn đuổi
Pháp nhưng không theo Cộng sản. Họ làm tiêu hao bao
nhiêu sinh lực của dân tộc cả hai miền trong
cuộc chiến Quốc-Cộng do ngoại bang xúi bẩy.
Kết quả dân tộc được ǵ ngoài một
đất nước rách nát, tan thương, một dân
tộc bị kiệt quệ sinh lực và đang làm tôi
mọi cho ngoại nhân trên chính quê hương ḿnh. Trong khi
đó Tàu cộng được những ǵ ? Tàu cộng
được hưởng bao nhiêu mồ hôi xương máu
của dân Việt. Tàu cộng đă “đánh Mỹ cho tới
người Việt cuối cùng”. Để rồi Tàu
cộng được thưởng công (khi đứng
về phía Mỹ-Tây phương góp phần làm cho Liên Xô tan
ră) to lớn, Mỹ và Tây phương giúp Tàu phát triển
khoa học, kinh tế hùng mạnh như bây giờ. Nếu
không có Mỹ và Tây phương đổ tiền của và
kỹ thuật vào nước Tàu, th́ giờ đây
nước Tàu có lẽ vẫn là một quốc gia nghèo
khổ, chứ đâu có dám ra mặt làm “siêu cường”
và hung hăng xâm chiếm lân bang (nhưng
nói sâu rộng ra th́ người Mỹ không có ngu nuôi cho Tàu
mập béo, mạnh lên để Tàu diệt Mỹ. Mỹ
đă hiểu rơ bản chất bành trướng Hán tộc
của Bắc Kinh nên dù có cho Tàu ăn no th́ họ vẫn
luôn thủ kế để khi Tàu phản bội th́ Mỹ
có cách đánh Tàu. Quả thật Mỹ nghĩ không sai! Tàu
được Mỹ cho ăn no nhưng Tàu không biết
ơn mà c̣n trả oán, c̣n yểm trợ khủng bố
Hồi giáo phá Mỹ-Tây phương, đe doạ an ninh lân
bang và thế giới cho nên con heo Tàu béo phị sắp
sửa được ông chủ Mỹ mang ra làm thịt). Hồ Chí Minh và lănh đạo Việt
cộng nhờ Tàu để bây giờ dân Việt
được hưởng những ǵ ? Xin thưa: Dân
Việt khốn khổ chỉ được hưởng
cái ách “đô hộ âm thầm”
của Tàu cộng, do giới lănh đạo chóp bu Việt cộng
tay sai ngoan ngoăn của Bắc Kinh đặt lên cổ toàn
dân Việt. Nước Nhật, Đức bị Mỹ
đánh bại nhưng sau đó lại được
Mỹ giúp đỡ phát triển để bây giờ
trở thành cường quốc. C̣n cộng sản
Việt Nam sau khi khoe khoang thắng Mỹ th́ lại
biến đất nước Việt Nam giàu đẹp
thành rách nát, tả tơi, nghèo đói, lạc hậu và thành
nô lệ cho Tàu. Đau đớn thay cho dân Việt!
Sau khi chiếm
được Việt Nam, nhà Minh cũng lập tăng
đạo ty như bên Tàu nhưng khắc nghiệt hơn
nhiều. Với mục đích diệt tận gốc
rễ nền văn minh Bách Việt c̣n sót lại ở
Việt Nam (mục đích để con cháu Bách Việt nói
chung và Việt Nam nói riêng không c̣n ghi nhớ về nền
văn minh Bách Việt nữa), vua Minh ra lệnh các quan Tàu
cai trị phải gom góp tài liệu sách vở quư báu cũng
như các nhân tài xuất sắc của Việt Nam mang
về Tàu (việc làm này của nhà Minh được
lập lại khi Hồ Chí Minh chiếm được
miền Bắc năm 1945 và Cộng sản chiếm
được miền Nam vào năm 1975, chúng cho gom hết
và thiêu hủy các sách vở văn hóa của người
Việt Nam mà chúng gọi là “văn hóa đồi trụy”,
chúng thay vào đó văn hóa sách vở Mác-Lenine, nên tội
nặng nhất của giới lănh đạo Cộng
sản Hà Nội là tội phá hủy văn hóa của dân
tộc Việt Nam.. Tóm lại là tội ác của giới
cầm quyền Cộng sản hiện nay chẳng khác xa
bao nhiêu tội ác của bọn Minh Thành Tổ, Hoàng Phúc,
Trương Phụ, Lữ Nghị, v.v.) để phục
vụ cho sự phát triển của Tàu (Người
kiến trúc sư vẽ kiểu và chỉ huy công tŕnh xây
dựng thành Bắc Kinh nguy nga c̣n tồn tại tới bây
giờ của Tàu là một người Việt Nam, tên là
Nguyễn An hay c̣n gọi là Nguyễn Văn An. Nguyễn An
bị nhà Minh bắt nộp về Tàu, v́ tài giỏi về kiến trúc nên
được vua Minh sủng ái và giao trông coi việc xây
cất thành Bắc Kinh năm đó ông 16 tuổi. Hồ Nguyên Trừng là người sáng
chế ra súng thần công - súng đại bác và sau đó
bị nhà Minh bắt mang về Tàu để truyền
nghề đúc súng cho Tàu, về sau ông làm đến
chức Công Bộ Thị Lang bên Tàu và soạn ra bộ sách
Nam Ông Mộng Lục c̣n giữ được đến
nay). C̣n những tài liệu sách vở hay bia đá, công tŕnh
kiến trúc, v.v.v. mà không mang về được th́ vua
Minh ra lệnh tàn phá hay đốt hết. Sau đó mang các
nho sĩ Tàu sang truyền bá văn hóa Tàu và bắt dân ta
phải bắt chước. Thật là dă man và thâm hiểm!
Tuy lập ra các tăng đạo ty, dùng luật pháp dă man (xử
phạt kẻ chống đối bằng cách: mang nạn
nhân chiên trên vạc dầu để lấy mỡ. Mỡ
người này họ đem về Tàu chế ra mỹ
phẩm, dùng trang sức cho các giới quí phái trong cung vua nhà
Minh v.v. và gần đây Tàu cộng và Việt cộng
cũng ăn các thai nhi tẩm thuốc bắc để
tăng cường sinh lực), dùng tiền bạc,
chức tước để mua chuộc giới trí
thức cộng tác với nhà Minh cai trị dân Việt hay
bắt dân ta học theo cách sống Tàu, nhưng quân Minh
vẫn không kiểm soát được các làng xă Việt
Nam. Chính các làng xă, chứ không phải là thành phố
Việt Nam, là xương sống, là cột trụ cho cao
trào toàn dân chống Minh trong 10 năm do B́nh Định
Vương Lê Lợi khởi xướng và lănh
đạo.
Qua bài học
nhà Lê chống Minh, chúng ta thấy t́nh h́nh thời đó
với thời kỳ đất nước Việt Nam do
Việt cộng cai trị cũng có một số
điểm giống nhau như:
-
Thời nhà Minh:
a) Tăng đạo ty.
b) Văn hóa Tàu chi phối văn hóa Việt
Nam
c) Chính quyền bù nh́n
d) Nhà Minh chi phối mọi sinh hoạt xă
hội Việt Nam
- Thời
Cộng sản Hà Nội:
a) Tôn giáo quốc doanh
b) Văn hóa Tàu và sách vở Cộng sản
Tàu đang chi phối Việt Nam
c) Lănh đạo Cộng sản đang làm tay
sai, bù nh́n cho Tàu cộng
d) Tàu cộng đang chi phối mọi sinh
hoạt xă hội Việt Nam
* Cái khác bây
giờ là:
a) Ban lănh đạo người Việt
tại Mỹ cũng như trong nước, đă có
đầy đủ các kế sách cho cuộc cách mạng
phục hưng và phục hoạt Việt Nam với sự
giúp đỡ của ban lănh đạo Hoa Kỳ.
b) Vơ lực của Hoa Kỳ có khả
năng đập nát nước Tàu trong một thời
gian rất ngắn, lực lượng sóng đáy của
dân Việt có thể nổi dậy ở bất cứ
nơi nào trong nước, khi thời cơ đến.
c) Thế lực “ngầm” của Việt Nam tại hải
ngoại và trong nước đang lănh đạo cuộc
chiến chống Tàu và Cộng sản Hà Nội một cách
toàn diện, triệt để.
d) Khi thời điểm đến toàn dân
Việt Nam trong và ngoài nước sẽ lật
ngược thế cờ để lănh đạo
đất nước.
4) Bài Học Thứ Tư Trong Cuộc Chiến
Quang Trung-Thanh:
Khi vua Quang Trung
lên ngôi th́ lănh thổ Việt Nam đă trải dài xuống
đến mũi Cà Mâu cho nên việc pḥng thủ
đất nước phức tạp và khó khăn hơn,
trong khi đó sĩ phu Bắc Hà đang bị ép chế
bởi nhóm cấm binh đầu óc kém cỏi Thanh-
Nghệ- Tĩnh dưới thời vua Lê chúa Trịnh. Khi
Lê Chiêu Thống cầu viện nhà Thanh th́ quân Thanh dễ
dàng xâm chiếm nước ta. Đến lúc đó dân ta mới
bừng tỉnh trước họa ngoại xâm. Vua Quang
Trung đă dùng thế đánh “trong đánh ra, ngoài đánh vô”.
Thế nội công ngoại kích này đă vây quân nhà Thanh
lại diệt gọn từng thành (lũy) một và
bắt gọn đám quân quân báo (t́nh báo quân đội)
để chúng không thể thông báo cho nhau kịp thời.
Kết quả Vua Quang Trung tiêu diệt hơn 20 vạn quân
nhà Thanh trong một thời gian thật ngắn và như lời đă hứa Vua Quang Trung
cùng binh sĩ đă làm lễ tân niên vào ngày mồng 5 tháng 1
năm kỷ dậu (1789) trong thành Thăng Long. Cách đánh và lối chuyển binh thần
tốc này đáng để cho những người
cầm quân hiện nay suy nghĩ và áp dụng trong việc
đánh thắng quân Tàu sắp tới.
Bốn
bài học lịch sử quan trọng nêu trên đă chứng
tỏ rằng:
1)
Mỗi khi chúng ta suy yếu, nội loạn th́ Tàu t́m cách xâm
lăng nước ta.
2)
Khi Tàu xâm lăng th́ nhất định thế nào
nước ta cũng có anh hùng hào kiệt đứng lên
thống nhất ḷng dân, để lănh đạo cuộc
chiến tranh chống Tàu một cách kiên quyết, không khoan
nhượng. Và kết qủa, bao giờ chúng ta cũng
thắng Tàu.
3)
Trong điều kiện hiện nay, cuộc chiến
chống Tàu nằm chung trong trận chiến toàn cầu
chống chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh cho nên
chúng ta nhất định thắng.
4)
Cuộc chiến chống ngoại xâm hôm nay đang
được lănh đạo về mặt tinh thần
bởi nhà lập thuyết Lư Đông A, với sự phối
hợp sách lược toàn diện của Hoa Kỳ thông qua
Ban Lănh Đạo Việt Nam đă được kín đáo
h́nh thành tại Mỹ.
5)
Cụ Lư Đông A đă từng nói về cuộc chiến
này hơn 60 năm trước với các đặc tính: “Đột biến, Thuế biến
và Đặc biến”. Nhưng thế nào là: Đột
biến, Thuế biến và Đặc biến ? Đây là
phương châm, phương thức và phương pháp
thần tốc, bí mật và vũ băo, mà những
người lănh đạo Việt Nam sẽ dùng trong giai
đoạn tới, cộng với sự phối hợp
sách lược nhịp nhàng của ban lănh đạo Hoa
Kỳ. V́ sự việc đang diễn tiến một cách
toàn diện, nên chúng tôi không tiện tiết lộ thêm
nữa. Nhưng đại ư là cuộc chiến sẽ
bất ngờ xảy ra, biến hóa khôn lường
để đánh bại kẻ thù chung của nhân loại.
Khi đầu năo tại Bắc Kinh bị đập tan,
th́ quân Tàu có tràn sang Việt Nam bao nhiêu th́ cũng sẽ
chết bấy nhiêu.
6)
Cụ Lư đă từng nói về cuộc chiến này là: Dùng
phương pháp Napoleon thức. Nghĩa là: Nhân dân ta
hiện nay ḷng người đang ly tán. Lănh đạo
Việt cộng th́ người theo Tàu, kẻ theo Nga,
người lừng chừng ở giữa. Dân chúng đang
mỏi ṃn chờ đợi minh quân xuất hiện
để thống nhất ḷng dân, quy về một
mối. V́ vậy, Chúng ta phải lấy học
thuyết Nhân Chủ làm kim chỉ nam, lấy liên minh
với Hoa Kỳ làm nền tảng, lấy sức ḿnh làm
thế chủ để đánh bại kẻ thù
phương Bắc.
Để kết
thúc bài này, chúng tôi cần nhấn mạnh với toàn
thể đồng bào ta ở trong và ngoài nước là:
Đồng bào hăy
vững niềm tin! Cuộc chiến của chúng ta
chống Tàu và bè lũ tay sai của Tàu có sự phân công,
phối hợp mật thiết nhịp nhàng với Hoa
Kỳ. Hoa Kỳ sẽ đánh Tàu bằng “đ̣n dài”. Tức là đánh Tàu tại ngay trong
nước Tàu, tập trung vào các cơ quan đầu năo
quan trọng và hiểm yếu của Tàu, kể cả
đập Tam Khẩu. Khi Hoa Kỳ ra tay với tất
cả sức mạnh quân sự tối tân nhất của
ḿnh th́ chỉ trong ṿng vài tiếng đồng hồ là
đầu năo Bắc Kinh bị tan ră ngay. Bổn phận
của chúng là đánh Tàu tại ngay ở trong nước tức là lật
đổ bè lũ lănh đạo Việt cộng tay sai cho
Tàu và tiêu diệt đạo quân thứ Năm của
Tàu đang ở tại Việt Nam. Cho
nên chúng ta phải làm tṛn trách nhiệm tới nơi tới
chốn một cách hoàn hảo.
Chúng tôi cũng
cần nhấn mạnh với đồng bào là: Vào đúng
thời điểm của lịch sử, chúng tôi sẽ có
mặt ở trong nước để cùng sát cánh với
đồng bào, tổng phản công đánh Tàu trong cuộc
chiến thần thánh này của dân tộc. Chúng tôi vẫn
tiếp tục sát cánh với đồng bào trong việc
xây dựng lại nước Việt Nam làm sao cho giàu đẹp,
cường thịnh, và hạnh phúc, để chúng ta và con
cháu hănh diện cất cao đầu, sánh vai cùng các
nước anh em Bách Việt Đông Nam Á khác tạo ổn
định trong vùng, xiển dương tinh hoa Bách Việt
trên thế giới và góp phần cùng nhân loại tiến lên
thể chế Nhân Chủ tốt đẹp. Công cuộc
xây dựng to lớn ấy đ̣i hỏi một ngân
khoản khổng lồ hàng nhiều tỷ Mỹ kim,
cần những kỹ thuật tân tiến, hiện
đại nhất mà chỉ có các Cụ Việt Nam và các
Cụ Mỹ mới có khả năng giúp đỡ cho chúng
ta. Cho nên chúng tôi gọi công cuộc chiến đấu
chống Tàu, xây dựng đất nước trong lần
này là “Cả hàng ngàn năm mới có một lần” là vậy.
Lê văn Xương