Trung Cộng Và Yếu Tố Địa H́nh Chiến Lược

China And Geo-Strategic Position

 

 

Bài 2

 

Giang Nam

 

          Tiện đây Giang Nam tôi cũng tin cho ông cựu tướng họ Nguyễn gốc Tây ...ninh biết rằng, nếu ông có muốn làm tay sai cho Tàu và tiếp tay với bạo quyền Bắc Kinh để âm thầm diệt chủng dân Việt th́ ông nên nhớ đây là một tội ác khó có thể tha thứ.

          Này nhé ông cựu tướng họ Nguyễn gốc Tây ... ninh, người Tàu nhất là bọn lănh đạo Bắc Kinh hiện nay chúng muốn đính chính với thế giới và nhất là Hoa Kỳ rằng: chúng chưa chiếm trọn Việt Nam và chúng chưa thật sự làm chủ Đông Nam Á, cũng chưa thể diệt chủng được dân tộc Việt Nam, chúng “không” buộc Cộng sản Hà Nội bán đất, bán biển, bán tài nguyên cho Bắc Kinh và chúng tôi (Bắc Kinh) cũng “không” bao giờ muốn xâm phạm chủ quyền của Việt Nam và Hà Nội “không” phải là tay sai của chúng tôi (Bắc Kinh), đó cũng là một trong nhiều lư do để người Tàu cho người đến gặp riêng (không phải chỉ có ông cựu tướng họ Nguyễn gốc Tây … ninh, mà c̣n nhiều tên hề khác nửa cũng đang được Bắc Kinh xử dụng) và hứa sẽ đem ông cựu tướng phường chèo họ Nguyễn gốc Tây ... ninh về Việt Nam làm quốc trưởng để chơi tṛ “bầu cử - dân chủ”, một là giúp Bắc Kinh tránh mang tiếng là kẻ xâm lăng diệt chủng dân Việt, hai là để giúp Cộng sản rửa sạch bàn tay đẫm máu dân Việt của chúng, vài hôm nửa Bắc Kinh sẽ cho lệnh Hà Nội la ầm lên là: “Đấy chúng tôi đă có bầu cử tự do và đa nguyên đa đảng rồi đấy, bằng chứng là trong các đảng (do Tàu và Việt Cộng dựng lên) ra tranh cử có đảng (Tàu) ông cựu tướng miền Nam nửa đấy”. Nhưng Giang Nam tôi cũng tin cho ông cựu tướng họ Nguyễn gốc Tây ... ninh biết rằng: Chính Bắc Kinh giờ này cũng đang loay hoay, Hà Nội th́ lại càng bế tắc th́ làm sao họ có thể giúp ông để thực hiện mưu đồ cho họ và cho ông được, những điều chúng tôi nói ra th́ người khác họ cũng biết và chắc chắn rằng Bắc Kinh không thể thực hiện mưu đồ của họ được. Bắc Kinh và Hà Nội hiện nay chỉ có một chọn lựa duy nhất là: Nội Loạn Và Tan Ră , v́ chúng không thể kiểm soát được nội t́nh và nội bộ của chúng và v́ chúng quá tham lam. Phạm vi bài viết này không phải để phân tích lư do v́ sao chúng phải chết, nhưng bài viết này để cảnh cáo cho những ai v́ ấu trĩ, tham lam và ngu dốt, nhưng lại muốn đội đá vá trời, sống trên đất Mỹ mà lại đi làm tay sai cho Tàu hay cho Việt Cộng th́ chỉ chuốc lấy họa cho chính ḿnh và cho gia đ́nh ḿnh, chứ chẳng lợi ích ǵ cả.

 

          Một điều nửa thật buồn cười cho bọn t́nh báo Cộng sản Hà Nội và các tên Việt gian đón gió trở cờ, cũng như các tổ chức dưa hấu (trong đỏ ngoài xanh) của chúng đă dựng ra tại hải ngoại, các chính khách đón gió và các chính trị trở cờ, “chiến nược” của Việt gian Cộng sản Hà Nội tại Hoa Kỳ chỉ chuyên đăng những “tin đồn chính trị” lạc quan tếu trong vùng có đông người Việt tị nạn Cộng sản qua các báo, các đài, các hệ thống truyền thông do chúng làm chủ để ru ngủ bọn chính trị bộ hầu moi tiền bạc và giúp chúng chuyển ngân sang hải ngoại cất dấu để làm giàu cho bản thân và gia đ́nh của chúng . Nói cách khác là bọn Việt gian và bọn Cộng sản nằm vùng tại hải ngoại chỉ báo cáo láo để lấy tiền của bọn cầm quyền trong nước, chúng lừa bịp nhau để kiếm sống và tồn tại, nên chúng chỉ chuyên đăng những tin có lợi cho chúng, để gạt bọn trong nước phải chi tiền cho chúng nhiều hơn nửa.

 

          Vui hơn nửa là khi đồng chí Nguyễn Kim của Mặt Trận Kháng Chiến Ma-fia Hoàng cơ Minh nay là chủ tịch “Đảng Việt Tân” (mà nhiều người quen gọi là Đảng Việt Cộng) được các “phóng viên” vẹm phỏng vấn sau buổi “hội luận” được tổ chức vừa rồi tại Nam California vào tháng 11/2004. Kim đă trả lời “Nhóm chính phủ Việt Nam Tự Do của Nguyễn Hữu Chánh có chiến đấu chống khủng bố thật” đấy”, th́ thiên hạ chỉ cười ruồi. Dân Việt Nam tị nạn Cộng sản họ hiểu ngay Nguyễn Hữu Chánh và cái chính phủ Bịp Việt Nam Tự Do, hay Nguyễn Kim và cái đảng thổ tả Việt (cộng) Tân chỉ là thối thân, hậu thân của một kiểu bịp khác của Mặt trận Kháng Chiến Ma-fia Hoàng Cơ Minh, là các cơ sở c̣ mồi bịp của bọn Cộng sản Việt gian Hà Nội. Không biết giờ này Chánh và cái chức Tổng Tư Lịnh chống khủng bố tự phong của y ra sao rồi ?. Mai đây ta sẽ thấy đồng chí Chánh ghép ảnh của y với TT Bush và lại tặng “logo” lần nữa để gửi về cho Tổng Cục Phản Gián khoe thành tích mới. Nghe đâu Nguyễn Hữu Chánh và chính phủ Việt Nam Tự Do cũng đang quyên tiền để giúp đồng bào Việt Nam đang bị “sóng thần” vừa xảy ra vào ngày 26 tháng 11 năm 2004 tại Việt Nam ?. Theo Chánh giải thích th́ cơn sóng thần vừa xảy ra tại Á Châu đến Phi Châu, th́ Việt Nam cũng bị ảnh hưởng là điều dĩ nhiên. Điều này chứng tỏ Chánh tính hốt hụi chót rồi bỏ trốn (nước Mỹ tuy rộng lớn nhưng đôi khi cũng khó trốn thoát), trước khi Việt Cộng chạy làng.

 

Trung Cộng đang thôn tính Đông Nam Á Châu.

          Trong thời chính quyền Dân Chủ với TT Bill Clinton từ 1993 đến 2000, Cộng sản tha hồ tung c̣ mồi nhân quyền, phản kháng, c̣ mồi phản tỉnh, phê đảng chống đảng. Cộng sản có vẻ thành công, thắng thế với hầu hết báo, đài hải ngoại chạy theo mấy tên c̣ mồi. Ngày nay, chính quyền Cộng Ḥa đă thay đổi thái độ và chính sách chiến lược. Trong khi đó th́ Cộng sản (Tổng Cục Phản Gián) không biết thay đổi nhân sự, kế hoạch c̣ mồi ra sao cho phù hợp với “t́nh thế mới”, giai đoạn mới, người mới, chính quyền mới của ông Bush.

 

          Đứng trên b́nh diện chính trị, chiến lược quốc tế, th́ mấy tên cán bộ cục Phản Gián coi như bế tắc, những tên già gần chết như: tướng Đặng Phúc Tuệ, tướng Nguyễn văn Năng, tướng Lê đ́nh Nhàn, tướng Nguyễn Minh Cần... đều là những tên già gần chết, tiếng Anh mù tịt, th́ làm nên cơm cháo ǵ được ? C̣n những tên con nít như Nguyễn Vũ B́nh, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn v..v...cũng là những tên ăn chưa no lo chưa tới, vả lại chúng quá ấu trĩ để hiểu biết về chuyện thế giới và chính trị thế giới, để các thế lực quốc tế để mắt giúp đỡ. Cộng sản hoạt động chính trị, gián điệp, tuyên vận, kiều vận, tại Hoa Kỳ mà chỉ nhờ vào mấy tên tay sai, c̣ mồi, nói láo bịp bợm tung hứng, hoan hô, cổ vũ trên báo đảng của chúng th́ làm sao thành công? Rồi lại được mấy tên Việt gian trở cờ dốt như ḅ, tiếng Anh tiếng U thuộc loại “ăn đong” chỉ đủ đi chợ, hay loan truyền tin đồn nhảm, giầu tưởng tượng lạc quan tếu, th́ Cộng sản Hà Nội cũng được ăn bánh vẽ “lạc quan, hi vọng” dài dài.... Giang Nam rất tiếc không thể tiết lộ cho Bộ Chính Trị Cộng sản Việt Gian Hà Nội và Tổng Cục Phản Gián biết rằng phải làm thế nào để hiểu cách làm chính trị tại Hoa Kỳ. Nhưng dù có tiết lộ th́ Cộng sản Hà Nội và Tổng Cục Phản Gián cũng không thể có nhân sự đủ tư cách, tài năng, trí khôn, hiểu biết tổng quát và rộng răi mọi vấn đề và Anh ngữ loại thượng thặng để nói chuyện với bất cứ người Mỹ nào! Chính sách đưa tam đại bần cố nông lên cầm quyền từ 60 năm qua, chính sách tập thể chỉ huy, chính sách nghi ngờ và báo cáo lẫn nhau, không ai tin ai, đă trở thành những tảng đá “vĩ đại” cản đường, nên không thể nói chuyện với Hoa Kỳ! Nếu nói rằng trong 60 năm qua, hầu như không có người Việt nào có đủ tầm vóc chính trị và chiến lược có thể nói chuyện “tay đôi” với người Mỹ, khiến họ nể trọng người Việt và nước Việt, th́ cũng là điều rất đúng.

 

          Ta nhớ lại sau chuyến đi Hà Nội của cựu TT Bill Clinton ngày 15/11/2000, đă chấm dứt giai đoạn hai bên Cộng sản và Hoa Kỳ và bọn lốp-bi cho nhau ăn bánh vẽ. Trọng tâm chiến lược đă chuyển sang siêu chiến lược quân sự với yếu tố dân tộc Việt Nam là chính yếu. Sự hiện diện của Tổng thống Hoa Kỳ tại Việt Nam đă làm Bắc Kinh lo sợ. Người Tàu cảm thấy bị đe dọa ở phía Nam. Họ liền làm thân với Nga ở phía Bắc và lấn chiếm Lào (năm 2000 và 2004), diệt chủng người Hmong ở Lào, cũng như ra lịnh cho Việt Cộng tiêu diệt dân thiểu số Tây Nguyên. Họ ra lệnh cho Cộng sản Hà Nội xúc tiến làm đường xa lộ Lạng Sơn - Hà Nội dài 160 cây số và đă hoàn tất cuối tháng 1, 2001, với ngân khoản $120 triệu đôla (do Ngân Hàng Phát Triển Á Châu cho vay). Cộng sản Hà Nội có thể được Ngân Hàng Thế Giới và Phát Triển Á Châu cho vay tiền hoặc du di từ những dự án khác. Thí dụ Ngân Hàng Thế Giới đă đưa cho Hà Nội một sự án xây đường xe điện (métro) ngầm và nổi cho vùng Saigon, Chợ Lớn, Vũng Tàu, trị giá $2,650 triệu đôla.

 

          Ta cũng có thể thấy Cộng sản Hà Nội đă trở thành bù nh́n, chó săn cho Bắc Kinh, và tiếp tay quân đội Tàu chiếm cứ Việt Nam và các nước, nên vấn đề tiêu diệt Cộng sản Hà Nội trở nên gấp rút hơn bao giờ hết! Việt Nam đă trở thành yếu tố quan trọng trong chiến lược quân sự quốc tế. Sự sống c̣n của chế độ Bắc Kinh và Cộng sản Hà Nội tùy thuộc và các diễn biến chiến lược, có thể ngay trong đầu năm 2005. Trong khi đó th́ Cộng sản và toàn bộ báo chí phát thanh Việt gian và tuyên vận Cộng sản hải ngoại tại Hoa Kỳ, vẫn loay hoay đánh lừa và đánh lạc hướng người Việt trong và ngoài nước với mấy con bài c̣ mồi nhân quyền, c̣ mồi phản kháng, c̣ mồi phản tỉnh, phê đảng chống đảng, c̣ mồi chỉ trích đảng tham ô, tham nhũng, kêu gọi đa đảng, kêu gọi bầu cử tự do cho Cộng sản, để Cộng sản tiếp tục nắm quyền lănh đạo đất nước và tiếp tục bán nước, bán tài nguyên, dâng biển dâng đất cho ngoại bang, thù phương Bắc và tiếp tục thống trị hơn 80 triệu người dân Việt dưới bàn tay sắt của họ. Hiện nay Cộng sản Việt gian Hà Nội có vẻ thành công, thắng thế với hầu hết báo, đài hải ngoại, những tên c̣ mồi hoạt đầu chính trị đang chạy theo chúng để kiếm tiền bạc hay là danh vọng dù là danh hảo. Ta có thể ước lượng chỉ trong vài ba năm nữa, Bắc Kinh sẽ khống chế toàn bộ Đông Nam Á và Á Châu và có ảnh hưởng chính trị, quyền lực mạnh mẽ từ Âu sang Á. Hoa Kỳ sẽ bị hạ giá xuống thành cường quốc hạng nh́. Lúc đó, với sự tổ chức Thế Vận Hội tại Bắc Kinh vào năm 2008, cả thế giới sẽ đến “thiên triều” Bắc Kinh để “chầu” và treo cờ, tranh giải. Vậy vấn đề có thể được đặt ra là làm sao cho Bắc Kinh sụp đổ càng sớm càng hay!. Vụ công khai tiêu diệt người Thượng ở Cao Nguyên đă trở thành “báo động đỏ” cho Hoa Kỳ và thế giới. Bắc Kinh tin tưởng Hoa Kỳ “không có” kế hoạch chiến lược nào đối phó với chiến lược “tầm ăn dâu” theo kiểu lấy thịt đè người của họ. Người Mỹ đă khuyến cáo (ngày 28/3) không nên để cho Bắc Kinh tổ chức Thế Vận Hội. Dĩ nhiên đến giờ này đầu năm 2005, không ai (kể cả Bắc Kinh và Hà Nội) hiểu sự suy nghĩ của người Mỹ và kế hoạch chiến lược toàn cầu của họ.

 

Bắc Kinh Và Hà Nội Đang lấn chiếm Đông Nam Á và Á Châu.

          Dân số tỉnh Darlac (Ban Mê Thuột) trước 1975 có gần 1 triệu (1.000.000) người Thượng với vài chục ngàn người Kinh (Việt), phần lớn buôn bán với một số gia đ́nh binh sĩ. Ngày nay, (tin mới nhất) dân số tỉnh Darlac là 2 triệu người và con số người Thượng chỉ c̣n dưới 400,000, c̣n lại là người Việt di dân từ miền Bắc. Vậy con số hơn nửa triệu người Thượng và con số sanh đẻ thêm trong hơn 20 năm riêng trong tỉnh Darlac, biến đi đâu? Ca nước Việt Nam có khoảng hơn 10 triệu người sắc tộc thiểu số (tổng cộng 54 sắc dân) hầu hết đều thất học và chỉ sống nhờ núi rừng thiên nhiên. Ngày nay, ruộng rẫy (croplands) của họ đă bị Việt Cộng (đa số là dân Tàu di dân từ các vùng cực bắc của Bắc Việt) xâm chiếm. Họ phải đi xa vào rừng sâu và chết dần ṃn diệt chủng trong sự thiếu thốn khốn khổ cùng cực. Chính quyền Cộng sản Việt gian Hà Nội đă cố t́nh cai trị theo lối diệt chủng trên cả nước Việt Nam.

 

          Cộng Sản Hà Nội diệt chủng người thiểu số th́ cứ việc làm trong âm thầm, bí mật, như đă làm gần ba chục năm qua, th́ ai biết?. Nhưng tổng Cục Phản Gián lại phạm một lỗi lầm chiến thuật tai hại là tạo ra vụ biểu t́nh (giả) của đồng bào dân tộc vùng Cao Nguyên ngày 3 tháng 2, 2001, mà đa số theo đạo Tin Lành với các mục sư người Mỹ. Khởi đầu cuộc diệt chủng dân Thượng ngay từ năm 1977 là do tên Trần Kiên, bí thư tỉnh ủy Darlac, Ủy viên Trung Ương Đảng, Kiên cũng là đại tướng Công an Phản Gián. Trần Kiên nổi danh là một tên khát máu, dữ dằn và là hung thần số một trong toàn đảng Cộng sản Hà Nội. Trần Kiên cũng đứng đầu lănh đạo chiến dịch dài hạn phá rừng, đốn cây, tiêu diệt rừng để “khai quang” miền Cao Nguyên làm đồn điền. Điểm lợi thứ nhất cho chúng là các đồn điền sẽ trở thành tiền đồn để canh chừng, ngăn chận người quốc gia không cho lập chiến khu (vào thời đó). Thứ hai là tiêu diệt các dân tộc thiểu số theo chỉ thị của người Tàu, để quân đội Tàu dễ dàng tiến quân xuống phía Nam và chiếm các cứ điểm quan trọng để làm thế chiến lược sau này. Ngày nay sau gần 30 năm qua Trung Cộng và Việt Cộng gần như đă thành công theo ư chúng mong muốn là, phải chiếm toàn bộ Nam Á Châu và Á Châu, kết hợp lực lượng và đánh Mỹ, sau khi đánh bại Hoa Kỳ xong th́ Trung Cộng sẽ thiết lập luật rừng để cai trị thế giới dưới bàn tay sắt của họ và sẽ giết hết đàn ông con trai các dân bản xứ và buộc con đàn bà con gái các dân trên thế giới phải lấy đàn ông con trai người Hán, và như vậy người Tàu sẽ vĩnh viễn cai trị thế giới.

 

          Những điều nêu ra trên đây không phải là sự tưởng tượng của bất cứ ai, mà là kế sách trường kỳ có thật của nhà cầm quyền Trung Cộng cùng với Cộng sản Hà Nội đă và đang làm trong bí mật. Trước năm 1975, VNCH đă dành con số 2.7 triệu héc ta đất (khoảng 7 triệu acres) vùng Cao Nguyên cho người Thượng canh tác, làm đất sống. Số đất đai này ngày nay đă được cán bộ Việt Cộng chiếm làm đồn điền cà phê hay bán lại cho bọn Việt Cộng Kiều dùng làm nông trại và làm nơi ẩn thân khi t́nh h́nh biến loạn (điển h́nh rơ nhất là vợ của đại tướng Công an Hoàng Cơ Quảng anh ruột Hoàng Cơ Minh và Hoàng Cơ Định trùm Mặt Trận Kháng Chiến Ma-fia phở ḅ, nay là Đảng Việt Tân, đă sang tận thành phố San Jose bang California t́m mua các loại máy liên lạc có tầng số thấp (L. F. Walkie Talkie) chúng dùng để liên lạc trong các đồn điền hay nông trại nói trên). Chính v́ cái vụ mua bán đồn điền, nông trại, đất đai, nhà cửa, ruộng vườn này đă làm nhiều người Việt ở hải ngoại tán gia bại sản v́ tưởng Việt Cộng cũng là người như ḿnh , nên tin theo chúng sau khi giao tiền cho chúng th́ chúng đă đem Công an vào lấy lại những  thứ chúng vừa bán ra (đây là sự thật và cũng là một kinh nghiệm cho những “Việt kiều” muốn làm ăn buôn bán với bọn Việt gian Cộng sản Hà Nội). Trong khi đó th́ nhiều người dân đă phải chặt bỏ cây cà phê để trồng thứ khác. Các đồn điền cà phê và các sản phẩm nông nghiệp khác ngoài cà phê, hơn 100,000 đồn điền trên toàn quốc, với diện tích hơn 5 triệu mẫu tây, sau này sẽ phải được thu hồi và trả lại cho đồng bào dân tộc thiểu số để cho họ sử dụng làm đất sinh sống!

 

          Th́ ra đây là đ̣n độc của Bắc Kinh. Bắc Kinh ra lệnh Hà Nội phải tạo ra nhiều vụ chống đối biểu t́nh chống đảng phê đảng, chỉ trích Cộng sản tham nhũng giả và loan báo tin tức công khai để có cớ tiêu diệt người Thượng theo đạo Tin Lành của Mỹ. Như vậy Cộng sản Hà Nội sẽ tự chặt cầu, không c̣n đường đi với Mỹ. Những người Mỹ “hảo tâm” hay muốn “giúp đỡ” Cộng sản cũng không c̣n cách nào để giúp chúng được nửa vụ diệt chủng người Thượng trở thành khúc xương chẹn ngang họng Cộng sản, không cho chúng nuốt bất cứ cái ǵ Hoa Kỳ có thể cho từ đó cho đến nay và cho đến khi chúng chết. Người Mỹ hiểu rằng dù có tốt hay làm theo những đ̣i hỏi của Cộng sản th́ cũng chẳng cứu được người dân tộc thiểu số, và nếu để cho Cộng sản càng mạnh th́ Cộng sản sẽ diệt chủng người Thượng mạnh hơn nữa. Điều này sẽ khiến cho Mỹ và Hà Nội không thể sáp gần lại với nhau. Bắc Kinh chỉ ngồi xoa tay, không cần gây áp lực ngoại giao hay quân sự, không bị “mang tiếng” là nhẩy vào Việt Nam để tranh chấp ảnh hưởng với Mỹ và đuổi Mỹ. Về phương diện chiến lược, Trung Quốc ép mạnh mẽ buộc Cộng sản phải diệt chủng người sắc tộc (nhất là những người Thượng theo Tin Lành) khoảng 2 triệu người sống dọc theo vùng Trường Sơn, để Bắc Kinh xây dựng Trường Sơn thành pháo đài khổng lồ khống chế Đệ Thất Hạm Đội và kiểm soát toàn bộ vùng Nam Hải và Đông Nam Á Châu, từ đảo Hải Nam đến eo biển Malacca, cửa ra vào Ấn Độ Dương và thông thương giữa Tây Phương và Á Châu. Khi kế hoạch này thành h́nh, trong vài ba năm, th́ Nhật Bản và Đài Loan, Nam Hàn chỉ c̣n nước bó giáo quy hàng. Quân lực Hoa Kỳ phải trở về ranh giới phía Đông quần đảo Hạ Uy Di. Hoa Kỳ sẽ trở thành cường quốc số 2, nhường cho Trung Cộng trở thành số một. Lúc đó, khoảng năm 2005, th́ cả thế giới, kể cả Hoa Kỳ, phải cúi đầu hướng về phía “thánh địa” Bắc Kinh để thần phục và triều cống. Nhưng ta tin tưởng một điều rằng Hoa Kỳ đă biết được các ư đồ bẩn thỉu của Trung Cộng.

 

          Chiến lược của Bắc Kinh đă rơ ràng và quá rơ ràng, nên không thể che mắt bất cứ ai. Như vậy dụng ư của Bắc Kinh lộ liễu, công khai, không cần phải úy kỵ người Mỹ. Người Tàu nghĩ rằng người Mỹ không có chiến lược nào khả dĩ đối nghịch với chiến lược “tầm ăn dâu” của họ. Người Tàu nghĩ rằng họ không hoạt động trên lănh thổ Hoa Kỳ th́ người Mỹ không thể cáo buộc, và không thể tấn công. Vậy chiến lược của Hoa Kỳ đối phó ra sao! Người Mỹ có biết trước thủ đoạn chiến lược của Bắc Kinh hay không? Phạm vi bài này không thể nói ra nhiều chi tiết chiến lược quân sự. Muốn đối phó với Bắc Kinh và chiến lược “tĩnh”, thầm lặng, theo kiểu tầm ăn dâu, đi từ từ, không phải là điều dễ làm. Lấy “động” để khắc chế “tĩnh”. Cái “động” này lại không cần phải có chiến tranh và nổ súng. Đó là bí mật siêu chiến lược! Vậy “mặt mũi” của cái siêu chiến lược này ra sao? Hoa Kỳ đă nghĩ ra chưa? Hà Nội và Bắc Kinh đang điên đầu v́ chưa có chiến lược gia nào đủ tầm vóc suy nghĩ “siêu chiến lược” cũng như chiến lược “hóa giải”!

 

          Muốn hiểu rơ sự việc ta quay về vài năm trước đây thử xem sao ? Biến cố phi cơ Mỹ bị phi cơ Trung Cộng đụng tại Hải Nam ngày 1/4/01 và vụ Tàu và Việt Cộng bắn trực thăng đi t́m kiếm người Mỹ mất tích (MIA) rớt tại Bố Trạch ngày 8/4/01, người Mỹ có thể nhượng bộ Trung Cộng tại Việt Nam, và để cho Bắc Kinh được tổ chức Thế Vận Hội năm 2008. Tất cả  để xoa dịu sự căng thẳng của Bắc Kinh. Đồng thời, Hoa Kỳ cũng “giao trả” Cộng sản Hà Nội cho Bắc Kinh, rút ra khỏi Việt Nam, để tránh cái vụ nuôi ong tay áo. Hà Nội là bù nh́n, tay sai của Bắc Kinh và được Bắc Kinh bao bọc, che chở th́ người Tàu phải cáng đáng cho bọn bù nh́n Cộng Sản Hà Nội. Người Mỹ không cần phải thắc mắc.

 

          Đây chính là cái thế “thua” rất cần thiết để cho người Mỹ rút ra khỏi Việt Nam và Á Châu. Ngày 14/4/01, Đài Loan công bố thấy không cần thiết phải mua chiến hạm thiết trí Aegis nữa. Đây có phải là sự khởi đầu cho người Mỹ bỏ chạy khỏi Việt Nam và Á Châu? Giả thử người Mỹ rút ra khỏi Việt Nam và Á Châu th́ Bắc Kinh có thể thắng được không? Theo suy nghĩ chiến lược th́ có lẽ “không”! Bắc Kinh với số thặng dư hàng hóa khổng lồ, sẽ dùng Á Châu làm thị trường “đổ hàng” (dump market) để giết kinh tế các nước này, kể cả Việt Nam, với những điều kiện thắt họng, kiểu “chơi cha”chỉ có lợi cho người Tàu! Ta có thể thấy ngay toàn đảng Cộng sản và quân đội, công an, nhân dân Việt Nam và toàn thể Á Châu nổi lên tinh thần chống Tàu, bài Hoa, chống Bắc Kinh! Biển người Á Châu sẽ chống Bắc Kinh trong sự tuyệt vọng và sẽ lôi kéo theo toàn thế giới. Vấn đề người Mỹ có trở lại Á Châu hay không, hoặc làm thế nào mà trở lại, là một chuyện mà người viết bài này không thể lạm bàn.

 

          Khi ra quân, ta phải ước lượng quân địch sẽ đối phó, phản công ra sao để khắc chế. Ta có thể ước lượng cuộc chiến tranh “lạnh và nóng ” sắp tới, có thể xẩy ra để đối phó với Bắc Kinh bành trướng xuống phía Nam, sẽ thay đổi hẳn vận mệnh thế giới. Trung Quốc sẽ “được” chia làm từ 9 đến 13 tiểu quốc độc lập. Toàn thể các sắc dân Trung Hoa (1,282 triệu người vào tháng 1/2005) sẽ sống trong ḥa b́nh, no ấm, không c̣n xâm lăng, bành trướng, đi diệt chủng dân tộc khác. nạn xâm lăng, xâm thực theo kiểu diệt chủng của người Tàu từ mấy ngàn năm qua đến nay sẽ chấm dứt vĩnh viễn và đi vào lịch sử. Việt Nam sẽ trở thành sự quân b́nh quân sự và kinh tế tại Á Châu. Toàn cầu sẽ thật sự sống trong ḥa b́nh, an lạc trong nhiều thế kỷ. Lịch sử thế giới sau này sẽ chứng tỏ rằng giai đoạn chiến lược năm 2001 trở đi giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ vô cùng quyết liệt và có tính cách quyết định cho lịch sử nhân loại. Các đế quốc xâm lăng bành trướng và đế quốc tôn giáo, các chế độ độc tài tàn ác và ngu xuẩn sẽ bị tiêu diệt. Dân tộc Việt Nam sẽ tiêu diệt bọn Việt gian Cộng sản và bè lũ chim mồi, c̣ mồi, bịp bợm, nói láo !

 

          Ngày 3 tháng 2, 2001, để kỷ niệm ngày thành lập đảng Cộng sản Đông Dương, TCPG tung ra một đ̣n “6,000 người Thượng biểu t́nh” để có cớ, có lư do dùng 2 quân đoàn và máy bay, xe tăng đàn áp tiêu diệt người sắc tộc, theo đúng chỉ thị từ Bắc Kinh. TCPG cũng pḥng hờ là nếu cần th́ sẽ dùng người Thượng làm điều kiện trao đổi với Mỹ, buộc Quốc Hội Mỹ phải cho chúng những điều chúng muốn để gọi là trao đổi và Cộng sản th́ chỉ có “hứa hẹn” không đàn áp người sắc tộc. Vào ngày 27 tháng 3, 2001, truyền h́nh Cộng sản Việt gian Hà Nội đă chiếu một đoạn phim ngắn về cuộc “nổi loạn” của đồng bào Thượng. H́nh ảnh cho thấy những người biểu t́nh dùng “súng” cao su (ná thung) bắn đạn sỏi vào bộ đội, công an mang súng AK! Ta có thể h́nh dung người Thượng thấy sự tàn sát và cái chết đến nơi đă phải dùng “súng” cao su chống lại trong tuyệt vọng. 24 người Thượng chạy sang Căm Bốt, tỉnh Mondolkiri, và bị bắt, khai rằng c̣n khoảng 1,100 người Thượng (đàn ông) đang chạy trốn khi quân Cộng sản bố ráp, tiêu diệt họ. Nhưng số 1,100 người đă biến mất tiêu, có lẽ họ đă bị Cộng sản giết sạch. Chính quyền Hun Sen chuẩn bị giao những người Thượng khốn khổ này cho Việt Cộng và đó là cái chết chắc chắn cho họ. Tổng cộng số “vũ khí” mà Cộng sản tịch thu được của người Thượng Cao Nguyên “nổi loạn” là 30 khẩu súng săn kiểu thô sơ 80 năm về trước (nhưng không thấy có đạn) được Cộng sản công bố kể là thành tích, ngày 12/4/01. Sau đó chính quyền Campuchea đă đưa những người Thượng này về thủ đô Nam Vang, và Liên Hiệp Quốc có đại diện đến thăm họ và Hoa Kỳ sẵn sàng tiếp nhận họ định cư. Khoảng đầu tháng 4 có tin những người Thượng đói khổ và mang bệnh sốt rét này đă được làm thủ tục đi Hoa Kỳ.

 

          Ngày 10/4, Cộng sản Hà Nội cay cú chính thức phản đối sở Di Trú Hoa Kỳ về quyết định cho tị nạn 24 người Thượng này. Phan Thúy Thanh, lúc đó là phát ngôn viên bộ Ngoại giao Việt Cộng nói “Chúng tôi coi đây là một hành động can thiệp vào nội bộ Việt Nam, một việc làm sẽ khuyến khích những vụ vượt biên bất hợp pháp và gây bất ổn trong khu vực. Những người đó tuyệt nhiên không xin tị nạn chính trị. Họ phải được trở về việt Nam.” Ngày 13/4, 10 người Thượng đầu tiên đă lên đường đi Mỹ định cư. Nếu chính phủ Mỹ “mắc mưu lừa” và cho Cộng sản  nhiều đặc lợi th́ Tổng Cục Phản Gián Hà Nội vẫn tiếp tục tiêu diệt người thiểu số để làm vừa ḷng, vừa ư Bắc Kinh. Đại tướng công an, Ủy viên Trung Ương Đảng, Thường vụ bộ Chính Trị kiêm Phó thủ tướng Cộng sản Vẹn là Nguyễn Tấn Dũng đặc trách chỉ huy chiến dịch tiêu diệt 2 triệu người dân tộc thiểu số và làm sạch Trường Sơn dài 1 ngàn dậm (1,000 miles - 1, 600 cây số) cho 1 triệu quân Trung Cộng chiếm đóng. Dũng là một tay sai đắc lực nhất của Bắc Kinh, sau Lê Khả Phiêu và Nguyễn Tấn Dũng cũng là một tên tham lam, tham nhũng nhất trong Bộ Chính Trị hiện nay. Dũng đă “bí mật” đi nhiều chuyến sang Bắc Kinh để nhận lệnh trực tiếp từ chủ tịch Trung Cộng là Hồ Cẩm Đào. Hà Nội gửi phái đoàn và sứ thần, sứ giả đi Bắc Kinh trung b́nh mỗi năm khoảng 300 lần, hay là hầu như mỗi ngày đều có phái đoàn đi Bắc Kinh nhận chỉ thị (cho nên chuyện bắn tiếng đi triều cống Bắc Kinh mỗi năm 1 lần của ông cựu Thiếu Tướng “giặc lái miền Nam”trước đây so với Cộng sản, ông vẫn c̣n thua xa bọn chúng về môn tay sai cho Bắc Kinh). Vấn đề Cộng sản Hà Nội lệ thuộc Bắc Kinh, làm bù ch́n, tay sai, bán nước cho Tàu là chuyện rơ ràng, ai cũng biết. Chỉ có bọn nằm vùng của chúng, bọn radio, báo chí hải ngoại có công với đảng, các hội đoàn của chúng tại Hoa Kỳ là không bao giờ dám lên tiếng nhắc đến chuyện này.

 

          Chính quyền mới của TT Bush toàn là những bộ mặt ... chiến tranh với những nhân vật từng có những kinh nghiệm và kỷ niệm cay đắng, sắt máu với Cộng sản Hà Nội. Bộ trưởng Ngoại Giao Colin Powell là một cựu chiến binh từng đánh nhau ở Việt Nam. Thứ trưởng Ngoại Giao lại là một nhân vật Ngũ Giác Đài, ông Richard Armitage. (Richard Armitage nói tiếng Việt như ăn gỏi, có vợ người Việt, một số người bạn Việt quen gọi ông là “Phú Mắt xanh” từng phục vụ 4 nhiệm kỳ ở Việt Nam. Cuối tháng 4, 1975, ông Armitage c̣n cứu được 30 Tàu hải quân VNCH đưa sang Phi Luật Tân). Ngày nay mọi kế hoạch của Cộng sản Hà Nội hoạt động trong các cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại nhất là tại Hoa Kỳ hầu như đă hoàn toàn thất bại, thay vào đó bọn nhân dân t́nh báo sở của Trung Cộng đang nắm quyền điều động, điều hành bọn t́nh báo Cộng sản Hà Nội trên đất Mỹ. V́ “quên” như vậy nên Tổng Cục Phản Gián đă hố to khi không chịu thay đổi kế hoạch chiến thuật và nhân sự. Ngày nay, những tên c̣ mồi vận động hành lang tại Hoa Thịnh Đốn đă chuồn từ lâu, chỉ c̣n lại những tên c̣ mồi như: Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Thanh Liêm, những tên vua bịp như Vơ Văn Ái (Pháp), nguyễn Gia Kiểng (Pháp).v..v… hết có thể nói láo, nói bịp được nửa,v́ ai cũng nhẵn các bộ mặt nham nhỡ của chúng. Chúng tưởng đồng ca những giọng điệu ếch nhái như vậy th́ người Việt và người Mỹ sẽ “sợ” và sẽ phải chiều ư Cộng sản Hà Nội và phải ch́u ḷng ch́u ư của chúng. Kinh tởm hơn nửa là bọn con buôn chính trị, chúng mặc áo quốc gia nhưng cam tâm làm tay sai cho Tàu và Việt Cộng, nhưng mồm chúng lúc nào cũng nhân danh quốc gia dân tộc, chúng khỏa lấp cuộc chiến đấu trường kỳ để tiêu diệt Cộng sản của dân tộc Việt Nam.

 

          Ngoài bọn c̣ mồi Vẹm nêu trên, Cộng sản Hà Nội hoàn toàn không có “bạn” ở trong guồng máy Hoa Kỳ. Chỉ c̣n lại các đồng chí Hoàng Cơ Định, Nguyễn Hữu Chánh, Nguyễn Kim (nay là đảng Việt “Cộng” Tân) và một vài chính khứa cũng như một vài cựu tướng miền Nam (như hai ông họ Nguyễn) nay đă lẩm cẩm, nên chỉ mong đi làm tay sai cho Bắc Kinh hơn là đi “kiếu quốc”. Hiện nay không c̣n nhân sự nào của Vẹm có thể xách động người Việt làm “hậu thuẫn chính trị Cộng sản”với “vận động chiến”, với “nắm thắt lưng địch mà đánh”! Với diễn biến chính trị hiện nay ta có thể tin rằng Dân tộc Việt Nam họ sẽ tiêu diệt toàn bộ đảng Cộng sản và bọn tay sai cho Cộng sản Hà Nội, Trung Cộng và Việt Cộng nên hiểu không ai mắc lừa chúng, kể cả người Mỹ.

 

Một Thanh Niên Việt Vô Danh Đại Diện Cho Toàn Dân Tộc Việt Nam

          Tổng thống Bush trong nhiệm kỳ đầu ông đọc bài diễn văn quốc gia quan trọng và đầu tiên trước Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ. Một điểm đáng chú ư là Bạch Cung không mời bất cứ một thân hào, nhân sĩ, tôn giáo, đảng phái, báo chí, phát thanh nào trong các cộng đồng Việt Nam, kể cả bọn đại sứ Cộng sản Hà Nội tại Hoa Kỳ, làm đại diện cho khối dân tộc Việt Nam. Bạch Cung cũng không mời bất cứ sắc dân nào trên thế giới. Nhưng Ṭa Bạch Cung đă mời một người Việt Nam vô danh đó là anh Lê Minh năm nay 33 tuổi (ngày 27 tháng 2 năm 2001 anh 29 tuổi), làm “đại diện” dân tộc Việt Nam,  đến ngồi chung danh dự cùng với gia đ́nh Tổng thống Bush khi ông đọc diễn văn! Như vậy chính quyền Hoa Kỳ đă “nh́n ra” sức mạnh vô địch của 82 triệu người Việt Nam. Sức mạnh này có thể tiêu diệt Cộng sản, cản bước tiến của Bắc Kinh tràn xuống Đông Nam Á và Á Châu! Điều bí hiểm là toàn thế giới, kể cả những bộ óc hạng nhất ở Bắc Kinh và Hà Nội đều không hiểu phương pháp, kế hoạch nào có thể xử dụng sức mạnh nhân dân (People’s Power) ghê gớm và vô địch này? Vào thời điểm viết bài này, cuối năm 2004, bang giao Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn trở nên căng thẳng. Ta có thể nh́n thấy bang giao Trung-Mỹ từ nay trở đi không c̣n cái ǵ là “thân hữu”. Mà chỉ c̣n là hai kẻ đối địch nhau trong một cuộc chiến nửa nóng, nửa lạnh. Đây cũng là cái thế kẹt và cái thế chết cho Cộng sản Hà Nội. Kẹt v́ không thể bắt tay với Mỹ và không thể đào tẩu sang Mỹ (nhưng nếu có đào tẩu sang Mỹ th́ cũng bị Tàu giết). C̣n vấn đề Cộng sản Hà Nội sẽ chết th́ có rất nhiều lư do! Chạy đường nào cũng chết. Không chạy cũng chết. Theo Tàu cũng chết! Khi Mỹ tiêu diệt Cộng sản Tàu th́ Cộng sản Hà Nội phải bị tiêu diệt theo, không thể khác! Ở đây ta không bàn vấn đề Bắc Kinh “nên” giải quyết cuộc khủng hoảng này ra sao? Ta không cần phải dạy khôn họ và họ cũng chẳng cần chú ư đến một bài viết khơi khơi của một tên vô danh như Giang Nam tôi. Ta có thể nh́n thấy ngay là Bắc Kinh không cần phải sợ Mỹ. Người Tàu nghĩ rằng Mỹ rất cần họ trong vấn đề an ninh toàn Á Châu, người Mỹ cần duy tŕ sự hiện diện ở Á Châu, và do đó phải chấp nhận nhiều điều kiện do người Tàu đưa ra. Người Tàu nghĩ rằng toàn thể Á Châu nằm trong tầm tay, trong vùng ảnh hưởng của họ, và không ai dám thách đố quân sự với họ. Người Tàu nghĩ rằng chiến tranh “cân năo” sẽ buộc Mỹ phải nhượng bộ nhiều điều kiện (ví dụ Hoa Kỳ yêu cầu Trung Cộng thả nổi đồng Nguyên, nhưng người Tàu không chịu) cho đến khi rút dần ảnh hưởng Hoa Kỳ trên toàn Á Châu, bỏ rơi Đài Loan, Nhật Bản và Nam Hàn. Người Tàu khôn ngoan. Họ không dại ǵ trực diện chiến tranh “nóng” với Mỹ. Nhưng họ tận dụng mọi hoàn cảnh, mọi thủ đoạn để chiến thắng Hoa Kỳ bằng nhiều thủ thuật trên bàn hội nghị, trước khi chiến tranh thật sự xảy ra. Họ muốn chứng tỏ Mỹ chỉ là con cọp giấy với các tỉnh bang và các nước Á Châu, và toàn thế giới. Chính quyền Hoa Kỳ hiện nay là một chính quyền mới của nhiệm kỳ 2, hoàn toàn khác hẳn với chính quyền của ông ở nhiệm kỳ 1 trước đây. Ta thấy lời lẽ của Tổng Thống Bush cứng rắn và quyết tâm hơn. Như vậy vấn đề Bắc Kinh mong đợi rằng Mỹ sẽ đi nước nhỏ, nhượng bộ ... sẽ không xẩy ra. Vậy th́ cái ǵ sẽ xẩy ra trong tương lai “gần”, kể từ đầu năm 2005 trở đi,

 

          Nói chung đây là một ván bài, một canh bạc, một nước cờ hay là một cuộc thử lửa chiến lược vô cùng quan trọng, có thể quyết định vận mệnh Trung Quốc và toàn Á Châu. Trung Quốc muốn trở thành siêu cường số một, Hoa Kỳ xuống số 2, nhưng Bắc Kinh không muốn trực diện chiến tranh với Hoa Kỳ. Người Tàu nghĩ rằng có “dịp may” để buộc Hoa Kỳ phải chấp nhận điều kiện của họ và rút ra khỏi Á Châu. Rồi từ đó, Trung Quốc sẽ lấn át Hoa Kỳ mạnh mẽ hơn nữa cho đến khi Hoa Kỳ “teo lại”, nhỏ xíu và hoàn toàn lệ thuộc Trung hoa. Người Tàu nghĩ rằng Hoa Kỳ năm 1953 đă phải kư kết với họ để “được” ngưng bắn ở Triều Tiên. Năm 1972, Tổng Thống Mỹ Richard Nixon phải sang Bắc Kinh để được sự ủng hộ của họ và rút quân ra khỏi sa lầy chiến tranh tại Việt Nam. Căn cứ vào quá tŕnh lịch sử, người Tàu nghĩ rằng người Mỹ có “mọc sừng” cũng không dám mang quân sang lục địa Á Châu để chiến tranh với một biển người khổng lồ Trung Quốc. Đại tướng Mỹ Douglas McArthur, vị tư lệnh chiến trường Thái B́nh Dương thời Đệ Nhị Thế Chiến và chiến trường Triều Tiên, sau khi về hưu đă tuyên bố: “Hoa Kỳ đừng bao giờ tham chiến ở lục địa Á Châu một lần nào nữa! Trước đây nhiều nhà nghiên cứu đă đoán rằng: Sẽ phải có một “Cuộc thử lửa tại Á Châu giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ”. Ngày hôm nay cuộc thử lửa có lẽ đang diễn ra, nhưng diễn ra một cách bất ngờ cho Trung Cộng v́ Bắc Kinh chưa sửa soạn xong. Chưa sửa soạn xong mà Bắc Kinh đă vội lên kế hoạch khiêu khích tiến chiếm Việt Nam và Đông Nam Á Châu và coi thường Hoa Kỳ. Lư do có thể là do Hoa Kỳ thay đổi các nhân sự trong chính quyền, khiến Bắc Kinh nực nội, muốn ra tay sớm hơn. Vậy người Mỹ có dại ǵ đợi cho đến khi Bắc Kinh sửa soạn xong và ra quân tiến chiếm Á Châu, và Úc Châu, và đuổi Mỹ ra ngoài? Người Mỹ sẽ đối phó cách nào trong khi không một vị Tổng Thống Mỹ nào dám ra lệnh gửi quân sang Á Châu chiến đấu chống biển người Trung Quốc? Rồi c̣n phải tính đến kế hoạch chiến lược nào làm sụp đổ Trung Quốc, chia cắt ra làm nhiều mảnh? Ta có thể ước lượng Hoa Kỳ sẽ làm ǵ, nhưng về mặt nào và trong bao lâu?

 

          Không ai hiểu rằng tại sao có sự căng thẳng Trung-Mỹ lại làm cho Cộng sản Hà Nội hoảng hồn. Việt Cộng hiểu rằng cứ cái “mửng” này th́ c̣n khuya mới được Bắc Kinh cho phép sáp gần với Mỹ để nhận ... “viện trợ” và “moi” đô la của Mỹ gởi về cho Bắc Kinh. Nhưng quan trọng hơn hết là Bắc Kinh cấm chỉ không cho bất cứ tên Việt Cộng nào đi Mỹ hay làm ăn với Mỹ (nếu có th́ cũng đă nằm trong kế sách tính trước của người Tàu). Đây là chưa nói đến người Mỹ có thể ngưng tất cả mọi “giao hảo” với Việt Cộng bất cứ lúc nào, nếu ... Hà Nội không biết điều và cố gắng bám vào Tàu để tồn tại, rửa tiền với chuyển tiền, chạy loạn Trung Cộng sang Hoa Kỳ.... sẽ vĩnh viễn là một giấc mơ, một ảo tưởng cho Cộng sản Hà Nội cho đến khi chúng chết. Hiện tại chỉ có bọn tay sai, c̣ mồi và các tên Việt gian Cộng sản bán nước cho Tàu là lạc quan. Theo suy nghĩ “chiến lược” của người Tàu th́ Bắc Kinh tin tưởng kế hoạch “tầm ăn dâu hay là vết dầu loang” của họ tiến chiếm Đông Nam Á trong sự im lặng, sẽ toàn thắng và Hoa Kỳ không có kế hoạch đối phó. Do đó Bắc Kinh đă hành xử như một siêu cường chủ nhân của Á Châu hay là một thứ “thiên triều” kiểu mới tại Á Châu, không cần phải sợ nể Hoa Kỳ hay bất cứ ai! Thái độ ngoan cố chơi cha kiểu Tàu của Bắc Kinh và sự khinh miệt coi thường Hoa Kỳ, đă được người Mỹ ghi nhận cẩn thận. Họ đánh giá ngay mức độ Bắc Kinh đang nắm chặt giới cầm quyền Cộng sản Hà Nội và Miên, Lào với ư đồ kiểm soát và chế ngự toàn vùng Đông Nam Á, mà không cần phải nể nang sự hiện diện của Hoa Kỳ. Nhưng người Mỹ cũng thấy ngay rằng Bắc Kinh không cần hiểu người Mỹ suy nghĩ ra sao và sẽ đối phó cách nào, cũng như chiến lược trả đũa để tiếp tục duy tŕ sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Á Châu. Vấn đề nữa của Bắc Kinh hiện nay là các cơ sở để tiến chiếm Đông Nam Á đă thành h́nh, xây dựng xong. Nhưng Bắc Kinh và bọn tay sai Cộng sản Hà Nội nghĩ là người Mỹ không biết ǵ về ư đồ của họ, cũng như không hề có kế hoạch chiến lược quân sự để đối phó.

 

          Vào ngày 7 tháng 4 cách đây gần 4 năm, một biến cố xẩy ra khá đau đớn cho Hoa Kỳ. Một phi cơ trực thăng M-17 do Nga chế tạo, chở 9 nhân viên Việt Cộng và 7 nhân viên Mỹ đi đào t́m người mất tích, đă bị rớt tại Thanh Trạch, Bố Trạch, Quảng B́nh. Nhân chứng thấy chiếc trực thăng bay lảo đảo rồi rớt. Có người nghe thấy tiếng nổ và lửa cháy từ trong trực thăng. Người Mỹ chuẩn bị đến chỗ xác chiếc máy bay để điều tra lư do xẩy ra tai nạn. Nhưng đến ngày 10/4, khi chuyên gia Mỹ chưa kịp tới Thanh Trạch, th́ khoảng hơn 500 kí lô mảnh vỡ của trực thăng đă bị chuyên gia Việt Cộng lấy mất (không c̣n bằng chứng điều tra). Trong số chuyên gia bị chết này có hai người Mỹ nói tiếng Việt rất sơi. một người khác là phân tích gia tin tức t́nh báo. Một người là trưởng toán t́m kiếm Hoa Kỳ. Ta có thể thấy rơ có bàn tay cán bộ t́nh báo Trung Cộng đặt chất nổ và dĩ nhiên là chưa ai có thể biết v́ sao Trung Cộng lại làm như vậy. Đây là toán t́m kiếm duy nhất cho hai bên Mỹ-Việt Cộng làm việc “thân mật” với nhau. Hai người Mỹ nói tiếng Việt là Flynn và Moser, đều là chuyên gia phân tích t́nh báo và nói sơi tiếng Việt. Người Tàu đặt nghi vấn có sự móc nối giữa Hoa kỳ và phe Cộng sản muốn chạy theo Mỹ qua toán t́m kiếm. Sự tiêu diệt chiếc trực thăng và phi hành đoàn cũng là một cách đuổi Mỹ ra khỏi Việt Nam. Nếu Mỹ chưa nh́n ra và chưa chịu rút khỏi Việt Nam th́ sẽ có nhiều tai nạn làm chết nhiều người Mỹ nữa, chính quyền Mỹ im lặng v́ không biết nói ǵ hơn. Ngày nay người Mỹ đă cuốn gói ra khỏi Việt Nam để tránh chết thêm nhiều cái chết vô ích và khả nghi. Có thể họ sẽ xuống thang về chính trị và kinh tế tại Á Châu để Trung Cộng nắm thế thượng phong, tha hồ hùng hổ, xưng hùng xưng bá, ăn hiếp các tiểu quốc Á Châu. Trung Cộng sẽ ăn hiếp các nước Á Châu bằng cách đổ hàng (dump) tràn ngập với những điều kiện thắt họng, chịu không nổi. Rồi sau đó, khi các nước Á Châu đă ớn Trung Cộng đến tận cổ, ra mặt chống Bắc Kinh, mong muốn chú Sam và đôla, th́ người Mỹ sẽ trở lại chăng? Mà trở lại bằng cách nào? Người Mỹ chỉ cần rút bỏ Việt Nam, dẹp hết mọi viện trợ, đầu tư, là đủ làm cho các nước Á Châu... lạnh cẳng, hết hồn, lo sợ Bắc Kinh! Có nhiều lư do ta chưa thể đưa ra ánh sáng. Người viết bài này nhận định rằng cái chết của 7 người Mỹ đă giúp cho Hoa Kỳ tránh được nhiều đại họa ghê gớm và khủng khiếp sau này. Âu đó cũng là sự đời, trong cái rủi đă trở thành cái may, v́ người ta đă học bài học về sự khôn ngoan.

 

          Một cái tṛ lục sở ba que khác của Cộng sản Việt gian Hà Nội là tung tin đồn nhảm, nào là tên cựu tướng họ Trần này chống đảng, tên “tiến sĩ” họ Nguyễn kia phản đảng, tên cán bộ cao cấp họ Bùi bị khai trừ ra khỏi đảng, rồi nào là Trung ương Đảng sẽ yêu cầu cán bộ đủ tuổi 70 th́ không được ra ứng cử nữa trong kỳ đại hội 9, đạo hội 10. Nào là nội bộ đảng chia rẽ khiến không thể quyết định ngày họp Đại hội. Tiếc thay cái tṛ bịp trên đây của tập đoàn Cộng sản hoàn toàn ngu xuẩn. Cộng sản ngụ ư cho người Mỹ hi vọng rằng các tên tay sai và bù nh́n cho Trung Cộng sẽ xuống và như vậy phe thân Mỹ sẽ lên. Vậy Hoa Kỳ nên cho tiến tới bắt tay với Cộng sản Hà Nội và giúp đỡ cho Việt Cộng, để Việt Cộng sẽ giúp Mỹ chống Tàu xâm lăng Đông Nam Á và Á Châu. Chỉ riêng điểm này th́ “Tổng Cục Phản Gián và Trung Ương Đảng Cộng sản Hà Nội” hoàn toàn không hiểu sự suy nghĩ của người Mỹ. Với người Mỹ th́ thằng Cộng sản nào cũng giống thằng Cộng sản nào, cùng ngu dốt, lưu manh, đểu cáng, bịp bợm như nhau! Nguyễn Văn An ngu dốt th́ Nông Đức Mạnh và Phan Văn Khải lại càng ngu dốt hơn. Bắc Kinh đă nắm gáy th́ thằng Cộng Sản nào cũng phải làm bù nh́n vâng lệnh Bắc Kinh!

 

          Lại c̣n vấn đề dùng tin phịa hay bịp, để làm c̣ mồi để tiêu diệt những thành phần thân Mỹ. Bất cứ đảng viên nào hùa theo đ̣i theo những đảng viên nào“được tiếng thân Mỹ, chống Tàu” là phải bị tiêu diệt ngay. H́nh như không một đảng viên nào ngu dại mắc bẫy. Những tên Cộng sản nào thân Mỹ th́ đă bị Bắc Kinh ra lệnh tiêu diệt, loại bỏ, (ví dụ như: Lê Mai chẳng hạn) ngay sau khi người Mỹ công bố bang giao (11/7/1995) đến chuyến đi của TT Clinton đến Hà Nội ngày 15/11/00 và cho đến ngày nay. Nếu ta nói sự công bố bang giao một chiều của Hoa Thịnh Đốn ngày 11/7/1995 cho đến chuyến đi Việt Nam của TT Clinton ngày 15/11/2000, là một thứ “sát lệnh”, mượn tay Bắc Kinh tiêu diệt thành phần thân Mỹ của Cộng sản Hà Nội, th́ cũng đúng. Khi Tổng Cục Phản Gián loan tin nội bộ đảng Cộng sản chia rẽ, lủng củng, tranh quyền đ̣i hạ bệ tên Cộng sản cao cấp này, đ̣i khai trừ và bỏ tù tên trung ương đảng (Cộng sản) kia, chúng đă sơ xuất quên rằng những bí mật nội bộ Cộng sản, người ngoài không bao giờ biết! Nói ǵ đến thông tin và đăng báo! Mà lại không đăng báo trong nước, mà chỉ xuất hiện trên báo hải ngoại, cũng như các vụ đang xảy ra, nhiều đồng chí “Cộng sản con” đ̣i tranh đấu ... cuội trong nước! Th́ đây cũng là một điều “lọa”. Tất cả chỉ là tin phịa, tin vịt do Tổng Cục Phản Gián đưa ra hải ngoại làm ... tṛ hề chính trị! Tranh đấu ǵ mà cứ gửi e-mail ra hải ngoại nói phét nói láo đủ thứ? Tṛ hề này người ta gọi là: “Chống đảng để cứu đảng”.Tương tự như gần đây có 1 “Đức Ông” ngồi tận “thủ phủ Vatican” ra lịnh cho “con chiên” ở Louisiana, Hoa Kỳ, viết bài than khóc rằng: “Tại tụi Tổng Cục Phản Gián Yết Kiêu Hà Nội hay quá, nên tụi nó cài người (Cộng sản) ngay trong Vatican để lũng đoạn ṭa Thánh La Mă, chứ các Cha (nội) th́ đâu có bao giờ theo Cộng sản”. Các “con chiên của đức ông” (không viết hoa) ở Louisiana cũng bắt chước nói láo như Vẹm. Nếu nhân danh tôn giáo th́ đừng làm chính trị tuyên vận kiểu “tại Cộng sản”, c̣n làm chính trị tuyên vận kiểu c̣ mồi tại Mỹ th́ cũng khó nói láo lắm, như vậy th́ ta có thể tin chắc rằng Cộng sản Hà Nội đă đến ngày tàn, chúng sẽ bị tiêu diệt đến nơi.

 

          Riêng Cộng sản Hà Nội hiện nay có hai phe nhưng hai phe này Không chống nhau. Chúng chỉ “khác nhau”. Phe tư bản đỏ phần lớn đă nghỉ hưu non v́ quá nhiều tiền và muốn chạy trốn sang Mỹ và một phe đang làm việc “bị” buộc phải theo lệnh Bắc Kinh. Lệnh Bắc Kinh quái ác ở chỗ phải tiêu diệt bất cứ tên nào manh nha trốn đi Mỹ và chuyển tiền sang Mỹ rồi cho vợ con sang Mỹ trước. Phe tư bản đỏ có quá nhiều tiền, chúng tính chẳng dại ǵ ở lại chịu chết, nên cố chuyển tiền và chạy trốn sang Mỹ. Nhưng tính là một chuyện. Mang được tiền vào Mỹ an toàn lại là chuyện khác. Rồi đến bản thân có vào được Mỹ sinh sống hay không lại là chuyện khác nữa và vợ con đang ở Mỹ có xài được tiền do ḿnh tham nhũng, tham lam được hay không th́ đây mới là điều đáng ... quan tâm! Từ năm 2000 cho đến nay, nhiều người Việt đă phát tài v́ mang tiền mặt sang Mỹ dùm cho cán bộ để hưởng hoa hồng, khoảng 20%. Một số văn pḥng chuyển tiền đă trở thành ủi tiền, rửa tiền và “cất hộ” tiền cho tư bản đỏ. Nhưng hầu như những món tiền khổng lồ thất tán, xé lẻ khi qua nhiều tay, nhiều giai đoạn. Trong khi đó th́ chính chủ nhân những số tiền khổng lồ này c̣n bị kẹt ở Việt Nam không thể sang Mỹ. Ta thấy đồng tiền tham lam, tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp của nhân dân khó mà bảo toàn hay hưởng thụ. Đôla (dollar) là tiền của chính phủ Mỹ phát hành, th́ phải trả về Mỹ! Của thiên giả địa! Điều này cũng đúng thôi, các “đồng chí Cộng sản” không nên thắc mắc.

 

          Dưới đây Giang Nam tôi cũng xin nhắc lại một số chuyện đă xảy ra trong quá khứ để cho bọn Cộng sản học khôn và đừng vọng ngoại theo Tàu:

 

          (“Ngày 11/7/1995 Hoa Kỳ công bố bang giao cho đến chuyến đi Việt Nam của TT Clinton ngày 15/11/2000, đ̣n tử tiêu diệt toàn bộ Cộng sản thân Mỹ, muốn đi với Mỹ, Vụ thuê mướn Cam Ranh là bánh vẽ của Mỹ và cũng là một đ̣n đưa Cộng sản Hà Nội vào cái thế chết với Bắc Kinh.

 

          Ngày 17/11/95. Buộc Hà Nội dọn đường cho đại hội Đảng 8. Cộng sản Hà Nội phải tăng quyền lực của Đảng. Các nhà lănh đạo đảng Cộng sản Hà Nội đối diện với gần 10 năm đổi thay mau lẹ về xă hội kinh tế, đă hô hào cần phải tăng thêm uy quyền của Đảng, trước khi đại hội Đảng vào giữa năm 1996.

 

          Ngày thứ năm, 16/11/95, các cơ quan báo chí truyền thông nhà nước đều đăng tải một thông cáo tŕnh bầy một loạt những quyết định đă được thông qua trong cuộc họp của ban Chấp Hành Trung Ương, theo đó lănh đạo của đất nước này tái xác nhận nhu cầu của đảng là phải xiết chặt kiểm soát. Bản thông cáo viết: “Đảng phải cải tiến khả năng chính trị, khả năng trí tuệ và đức tính cách mạng. Đảng phải lành mạnh về đạo đức, có cán bộ tài giỏi và tăng cường các tổ chức đấu tranh nằm ở gốc rễ trong quần chúng”. Bản thông cáo liệt kê một loạt những quyết định của ban chấp hành trung ương trong đó có nỗ lực giữ thế quân b́nh giữa quyền lực của Đảng và tiến tŕnh đổi mới kinh tế. “Người ta nhận thấy cải cách kinh tế phải đi cùng với Nhà nước quản lư...”

 

          Ngày 6/11/1995 cho đến ngày 14/11/1995, phiên họp bất thường của Ban Chấp Hành Trung Ương của Đảng Cộng sản đă diễn ra. Nó đă không được loan báo trước nhưng đây là cuộc họp dọn đường cho Đại Hội Đảng lần thứ 8 được dự liệu vào giữa năm tới. Ở Việt Nam có những đồn đại loan truyền rằng trong Đại Hội Đảng sang năm sẽ có sự thay đổi lănh đạo trong khi xác định vẫn tiếp tục tiến tŕnh đổi mới đă khởi sự từ cuối thập niên 80's. Phái muốn ăn nhanh là phe “cứng” lâu nay được hiểu là những tên Lê đức Anh, Đào Duy Tùng, Nguyễn đức B́nh. Họ rất ngại các đại hội kéo dài, đẻ số, nhiễu sự. Họ luôn luôn nhấn mạnh: tập trung, kỷ cương, ổn định.

 

          Trong kỳ họp Chấp Hành Trung Ương vừa qua, phái cứng đưa thử Đào Duy Tùng, Lê Khả Phiêu, và Nguyễn Hà Phan ra ứng cử chức vụ Tổng Bí Thư. Rốt cuộc, không tên nào được đủ phiếu cả và phiếu lại được dồn cho một người đứng ngoài là Nông Đức Mạnh. Ư nghĩa việc này khá rơ ràng. Đa số các ủy viên trung ương đều không muốn cho ghế số 1 lọt vào phe cứng. Cho nên rất có thể cuối cùng người ta vẫn giữ nguyên trạng thêm 2, 3 năm nữa cho đến một hội nghị giữa nhiệm kỳ th́ các tên tuổi cao như Đỗ Mười, Lê đức Anh, Vơ Văn Kiệt mới rút lui. Đó cũng là đề nghị của Vơ Trần Chí, bí thư thành ủy Saigon với lư do là bộ Chính Trị khóa này rất được việc, cần ổn định về tổ chức, có thay th́ chỉ thay một, hai người, c̣n th́ mở rộng thêm từ 17 lên 19 hay 21. Vơ Trần Chí sau này nghỉ hưu sớm v́ quá no. Chí có tài sản khoảng 400 triệu đôla. Phái cứng rắn t́m cách đưa một ḿnh TBT Đỗ Mười về hưu. Việc thông báo Hoàng Minh Chính, Nguyễn Trung Thành, Lê Hồng Hà là “phản bội” do Lê đức Anh kư. Cuộc họp đảng viên lăo thành hồi tháng 7 do Đào Duy Tùng chủ tŕ nhằm thuyết phục các nhóm Cộng sản “già” rằng trước sau Đảng vẫn đúng trong vụ án “xét lại, chống đảng, làm gián điệp cho nước ngoài”... Phái cứng c̣n muốn gạt cả Bùi Thiện Ngộ v́ nhu nhược, không mạnh tay trấn áp những phần tử ăn phải bả diễn biến ḥa b́nh. Đỗ Mười vẫn chủ trương tất cả các ủy viên trên 70 tuổi đều về hết! Từ nay đến ngày đại hội nếu không phe nào thắng thế, th́ kịch bản giữ nguyên trạng chắc sẽ có nhiều khả năng xẩy ra.

 

          Đọc đoạn trên đây, ta thấy ngay Bắc Kinh đă có tiếng nói vào phút chót. Nông Đức Mạnh vẫn làm chủ tịch Quốc Hội, ngồi chơi sơi nước. Cán bộ người gốc Hoa Lê Khả Phiêu (sau lưng Phiêu là Uông Chính Lưu vẫn nắm quyền hành điều động cho đến nay) nắm toàn quyền với chức vụ Chủ tịch Quân Ủy hay là chủ nhiệm Tổng Cục Chính Trị. Tuy Đỗ Mười vẫn nắm chức vụ Tổng bí thư nhưng toàn quyền ở trong tay Lê Khả Phiêu. Đỗ Mười vẫn điên nặng (lên cơn điên mỗi ngày) cho đến ngày nay.

 

          Tin ngày 21/11/95. CSVN chưa xong cương lĩnh ĐH 8 v́ mâu thuẫn giữa Bảo thủ và Đổi Mới. (Thật ra th́ c̣n đợi phái đoàn Trung Cộng sang viết hộ.) Trong cuộc tiếp xúc với Takuhito Tsuruta, chủ tịch Nhật Báo Nihon Keizai Shimbun, tổng bí thư đảng CSVN Đỗ Mười đă cho biết là không thấy sự tăng cường quân sự của Trung Cộng là một hiểm họa đe dọa. Mười chủ trương không cần có sự hiện diện của quân lực Mỹ ở trong vùng. Đỗ Mười nói: “Chính nước Tàu cũng cần có ḥa b́nh và ổn định ở Đông Nam Á”. V́ chủ trương độc lập quân sự nên Mười đă khẳng định là nước Xă Hội Chủ nghĩa Việt Nam sẽ không cho phép bất cứ hải đội nào của thế giới được thường trực xử dụng căn cứ Cam Ranh, hải cảng mà các lực lượng của Sô Viết đă dọn dẹp rút lui. Theo Đỗ Mười th́ Việt Nam đang t́m thế liên kết chặt chẽ về kinh tế với Hoa Kỳ. “Tôi sẵn sàng gặp Tổng Thống Clinton bất cứ khi nào” (thời điểm đó là nhiệm kỳ của tổng thống Hoa Kỳ ông Bill Clinton). Nói rơ như thế, người cầm đầu đảng CSVN muốn chứng tỏ chế độ ông ta muốn được thắt chặt quan hệ với nước Mỹ sau khi hai nước đă thiết lập b́nh thường hóa ngoại giao vào hồi tháng 7 (có lẽ cho đến khi Cộng sản bị tiêu diệt, sẽ chẳng có tên tổng bí thư Cộng sản Hà Nội nào được đến Bạch Cung gặp tổng thống Hoa Kỳ, hội họp hợp tác thượng đỉnh). (Người Mỹ để “dành” sự gặp gỡ thượng đỉnh cho lănh đạo người quốc gia trong tương lai th́ hay hơn, và vị lănh đạo này sẽ được sự hợp tác và ủng hộ toàn diện của Hoa Kỳ và quốc tế).

 

          Ngày 17 tháng 11, 2000, tại Hà Nội, tổng bí thư Lê Khả Phiêu bị Bắc Kinh buộc phải tiếp đón TT Clinton trong sự lạnh nhạt, cứng rắn và Phiêu phải khẳng định đi theo chủ nghĩa xă hội đến cùng, đến chết, đến khi chế độ Cộng sản Hà Nội tan ră. Mặc đầu khuynh hướng đ̣i Mỹ phải bồi thường chiến tranh đang bành trướng ở Việt Nam nhưng Đỗ Mười nhấn mạnh: “Trong lúc này Hà Nội không muốn nêu lên những vấn đề tương tự với Hoa Thịnh Đốn”. Mặt khác, Đỗ Mười cũng khẳng định là không ủng hộ việc hiện diện quân sự Mỹ ở Đông Nam Á. Mười tuyên bố: “Chúng tôi (các nước ĐNÁ) sẽ tự giải quyết các vấn đề của ḿnh”. Vẫn xác nhận quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam nhưng Đỗ Mười lại cho biết là “Hà nội khẩn thiết không muốn có những đụng độ với Bắc Kinh”. Mười tiết lộ: “Hai nước đă thỏa thuận sẽ giải quyết vấn đề một cách ḥa b́nh”. Đỗ Mười cũng công khai bác bỏ vai tṛ ḥa giải của Hoa Kỳ trong vấn đề này. Theo Mười nhấn mạnh th́ chính các nước dính líu sẽ phải tự t́m ra giải pháp không có sự can thiệp của phía ngoài. Về lănh vực mậu dịch ngoại thương, Mười hứa hẹn: “XHCNVN sẽ tiếp tục cải sửa để dẹp bỏ các trở ngại cho các giới đầu tư ngoại quốc. Mặt khác, Mười cũng thúc hối các công ty Nhật nên đầu tư thêm nữa vào Việt Nam”.

 

          Đỗ Mười (thời đó) là nhân vật lănh đạo đảng Cộng sản Hà Nội cũng cho biết là Hà nội đang thương thảo với Hoa Thịnh Đốn để t́m cách tăng cường cổ súy ngoại thương mậu dịch giữa hai quốc gia. Mười xác nhận là Hà Nội đang cố gắng vận động Hoa Thịnh Đốn cấp cho qui chế Tối huệ quốc. Ngoài ra Đỗ Mười cũng thổ lộ là không cảm thấy hứng khởi trước sự kiện Nhật Bản tại Hội Nghị Hợp Tác Kinh Tế Thái B́nh Dương Châu Á, đă tỏ ra rất lưỡng lự trước những đề nghị mở cửa thị trường Nhật cho các sản phẩm nông nghiệp. Mười khuyến cáo: “Nước Nhật nên mở rộng cửa để đón nhận lúa gạo VN”. Về nội t́nhViệt Nam, Đỗ Mười đoan quyết là XHCNVN sẽ tiếp tục thực hiện sâu rộng cải cách kinh tế để tạo thêm công ăn việc làm cho người dân. Tuy nhiên Mười thẳng thừng bác bỏ mọi đ̣i hỏi của Hoa Kỳ và của nhiều nước khác về việc thi hành dân chủ ở Việt Nam. Đỗ Mười khẳng định: “Con đường duy nhất để bảo vệ sự độc lập và phát triển kinh tế cho Việt Nam là tiếp tục sự độc tôn cai trị của đảng Cộng sản Việt Nam”.

 

          Đầu năm 1995, để chuẩn bị Đại Hội 8, một nhóm lănh đạo cao cấp thuộc hàng cứng rắn của Đảng Cộng sản Hà Nội đă đề nghị một bản cương lĩnh với nội dung “Nhất định tiến trên con đường vô sản chuyên chính”. Ủy viên bộ Chính Trị Vũ Oanh đă công khai bác bỏ, lên án đường hướng đề nghị là trái với tinh thần quyết nghị của ĐHTĐ 7. Sau đó những tranh chấp (căi lộn) đă liên tiếp diễn ra trong cơ chế tối cao của đảng CSVN. Hậu quả là (11/1995) Đảng vẫn chưa có sự đồng thuận về cương lĩnh. (Tháng 12, Bắc Kinh cử phái đoàn sang Hà Nội soạn thảo cương lĩnh “dùm”).

 

          Ngày tháng 9/95, Uỷ Viên bộ Chính Trị Đào Duy Tùng đă âm thầm viếng Bắc Kinh để xin được phép kư hiệp ước thương Mại và nhận quy chế Tối Huệ Quốc của Mỹ, nhưng Bắc Kinh không chịu. Sau đó TBT Đỗ Mười đă loan báo là Đại Hội 8 sẽ được triệu tập vào giữa năm 1996. Sau này, ngày 22 tháng 4, năm 1996 (hay là khoảng 6 tháng sau), Đào Duy Tùng bị Lê Khả Phiêu ra lệnh cho công an bảo vệ đầu độc và được đưa đi Tân Gia Ba cấp cứu. Tùng không chết nhưng năo bộ mất dưỡng khí quá lâu thành mất trí, ngơ ngẩn.

 

          Ngày tháng 9 năm 1997, Tùng được đưa về Việt Nam và được Phiêu đưa lên TV “tŕnh làng” để chứng tỏ Tùng không chết, hay là không bị giết.

 

          Ngày tháng 11, 1997 th́ Tùng chết thật. Tháng 12, 1997, Phiêu lên thay Đỗ Mười Điên nắm chức tổng bí thư.

 

          Ngày 14/12/1995, một đoàn cán bộ cấp cao của đoàn Cộng sản Trung Quốc do Jia Qinglin (Giả Thanh Lâm), bí thư tỉnh ủy Phúc Kiến và cũng là ủy viên trong ban Chấp Hành Trung Ương đảng Cộng sản Trung Cộng, cầm đầu để “giúp” Cộng sản Hà Nội viết “Cương Lĩnh Chính Trị” (Political Platform) cho Đại hội đảng kỳ 8. Phái đoàn đến ở trong 2 tuần và đi không được thông tin cho báo chí biết. Cương Lĩnh này hoàn toàn cứng rắn, không đổi mới, không dân chủ và không đi với Mỹ.

 

          Đầu năm 2001, người Tàu cũng đến Hà Nội để viết Cương Lĩnh “dùm”. Trung Ương Đảng hội họp liên miên về cái Cương Lĩnh Chính Trị “thổ tả” này. Nếu họp đại hội đảng kỳ 9 và đưa Cương Lĩnh thổ tả này ra th́ coi như chính Hà Nội bác bỏ hiệp ước Thương Mại với Mỹ. Do đó, Đại Hội Đảng phải tŕ hoăn ngày họp (đến 19/4/2001) trong khi Tổng Cục Phản Gián tung tin bịa đặt là TBT Lê Khả Phiêu bị buộc phải về vườn. Dù sao th́ Đại Hội Đảng phải nghe “lệnh” từ 3 quan sát viên Trung Cộng có mặt thường trực ngay tại Đại Hội. Cán bộ Tàu có mặt mỗi khi họp Quốc Hội, họp Trung Ương Đảng và bộ Chính Trị. Bắc Kinh kềm giữ Hà Nội vô cùng chặt chẽ, không cho nhúc nhích cục cựa.

 

          Ngày 28 tháng 6, 1996, khai mạc Đại hội Đảng kỳ 8, thủ tướng Lư Bằng của Trung Cộng  lên bục đọc một hơi một bài diễn văn, xong rồi cắp đít đi thẳng ra lối sau, ra máy bay về Bắc Kinh! Bằng bỏ mặc toàn bộ Chính trị, Trung Ương Đảng và quan khách quốc tế ngồi trơ mắt ếch, không thèm nói một lời chào từ biệt. Cử chỉ khinh mạn, đầy miệt thị chứng tỏ Bắc Kinh vô cùng giận dữ v́ Hoa Kỳ công bố bang giao và Cộng sản Hà Nội lăm le đi với Mỹ. Sự giận dữ của Bắc Kinh đă được thể hiện bằng “sát lệnh” giết Lê Mai ngày 12/6/96, giết Trần văn Trà ngày 20/4/96, giết Đào Duy Tùng ngày 22/4/96, giết Tân Ủy viên bộ Chính Trị Nguyễn đ́nh Tứ tối ngày 27/6/96 trước khi họp đại hội đảng ngày 28/6, Dương Văn Đầy bị giết ngày 1 tháng 7, 1996 và hàng trăm đảng viên trung cấp phe phái của những tên này.

 

          Ngày 27 tháng 4, 1995, trung tướng Dương Thông, tổng cục trưởng Tổng Cục Phản Gián Yết Kiêu Hà Nội, bị Lê Khả Phiêu ra lệnh đầu độc giết chết. Dương Thông vốn dĩ là tai mắt của chế độ và đảng Cộng sản từ thập niên 1950. Dương Thông đă ngăn ngừa mọi sự mâu thuẫn, xô xát và nổi loạn, đảo chính, trong nội bộ đảng. Sau khi giết được Dương Thông, Lê Khả Phiêu hoàn toàn thao túng đảng Cộng sản Hà Nội và tiêu diệt phe người Việt chống Bắc Kinh và muốn đi với Mỹ. Với người Việt quốc gia, Lê Khả Phiêu đă có “công” khi tiêu diệt bớt một số đảng viên Cộng sản nguy hiểm. Sau này, vấn đề tiêu diệt Lê Khả Phiêu và bọn cán bộ đảng viên cấp cao thân Bắc Kinh sẽ rất dễ dàng và nhanh chóng. Cũng cần phải nhắc lại là chính Lê Khả Phiêu đă ra lệnh giết thủ tướng Phạm Hùng năm 1990 và hai danh tướng Cộng sản Hoàng văn Thái và Lê Trọng Tấn (hai người có tài và rất có uy tín trong quân đội Cộng sản và có thể điều quân chống xâm lăng Trung Cộng) đă bị Phiêu ra lệnh đầu độc giết chết trước khi hai tướng này nắm giữ bộ Quốc Pḥng. Sau đó, Phiêu chỉ định tướng Đoàn Khuê, một tướng “Tàu” lên nắm bộ Quốc Pḥng.

 

          Ngày 15 tháng 1, 1994, đô đốc Tư Lệnh quân lực Hoa Kỳ Thái Binh Dương, Charles Larson, đến Hà Nội và tỏ ra rất thích thú nếu được dùng vịnh Cam Ranh làm quân cảng cho Đệ Thất Hạm Đội. Hơn 2 tuần sau Hoa Kỳ công bố băi bỏ cấm vận ngày 3 tháng 2, 1994. Trung tuần tháng 10, 1994, Đô Đốc Richard Macke, tân tư lệnh Thái B́nh Dương, đến Hà Nội và cũng tỏ ra “công khai” thích thú muốn được xử dụng cảng Cam Ranh cho hải quân Mỹ. Cộng sản Hà Nội tưởng thật, ra giá 30 tỷ đôla cho 10 năm thuê vịnh Cam Ranh. Nhưng đến ngày nay Cộng sản Hà Nội mới hiểu rằng: “Sự thích thú Cam Ranh của người Mỹ chỉ là bánh vẽ cho Cộng sản Hà Nội nuôi hi vọng cho đến khi chúng bị tiêu diệt”.

 

          Ngày 28 tháng 2, 2001, tổng thống Nga Vladimir Putin đến Hà Nội để bàn chuyện mua bán vũ khí, chuyện nợ nần và Vịnh Cam Ranh. Hà Nội hí hửng mừng thầm. Hà Nội xin được Nga giảm nợ từ 10 tỉ đôla xuống 85% c̣n 1.5 tỉ đôla và trả trong 23 năm, mỗi năm 100 triệu, bằng cà phê và gạo. Cộng sản Hà Nội tính rằng Nga phải trả tiền thuê Cam Ranh là 2 tỉ đôla cho đến năm ngoái (2004) và định dùng tiền này để mua vũ khí Nga để ... đánh Mỹ, hay là dùng áp lực quân sự buộc Mỹ phải cho chúng những đặc lợi mà chúng muốn. Nhưng TT Putin trả lời thẳng thừng là năm 1979, trong một hiệp ước, Cộng Sản Hà Nội đă cam kết cho Nga sử dụng cảng Cam Ranh “miễn phí”! Một nhà ngoại giao Mỹ ở Hà Nội nói thẳng: “Vấn đề Hà Nội muốn cho Nga thuê Cam Ranh 5 năm nay 10 năm, chẳng quan trọng ǵ đối với chúng tôi”. Bọn Cộng sản Hà Nội muốn đi Mỹ quá nên thích tạo dựng và thổi phồng rằng Mỹ rất thích Cam Ranh, sẽ “vào” Cam Ranh, và chính bản thân chúng hi vọng rằng chuyện có thật để chúng được chạy trốn sang Mỹ.

 

          Ngày 17 tháng 2, 1979, trong cái lạnh 0 độ, gần 2 triệu quân Trung Cộng tràn qua hơn một ngàn cây số biên giới từ Lạng Sơn đến Lào Kay và tiêu diệt toàn bộ quân trú pḥng Việt Cộng, khoảng 70 ngàn quân. Trung Ương đảng và bộ Chính trị tưởng quân Tàu kéo vào Hà Nội ngay, chỉ cách khoảng 140 cây số, nên vội vă bỏ chạy vào Saigon. Quân Tàu dọn dẹp sạch sẽ toàn biên giới trong một trận đánh “diệt chủng” (genocidal warfare) đầu tiên của thế giới trong thế kỷ 20, xong rồi rút ngay và nói là cho Cộng sản Hà Nội một “bài học”. Người Tàu úy kỵ Liên Xô sẽ đánh từ phía Bắc xuống và Cộng sản Hà Nội đánh từ phía Nam lên thành gọng ḱm, nên phải rút vội.

 

          Tháng 9, 1979, Hà Nội và Mạc Tư Khoa mới kư kết một cách muộn màng Hiệp Ước Hỗ Tương Quân Sự (Mutual Defense Pact) để pḥng hờ Trung Cộng đánh nữa th́ Liên Xô sẽ tấn công ngay. Trong hiệp ước này, Hà Nội đă bằng ḷng cho Liên Xô sử dụng cảng Cam Ranh miễn phí và vĩnh viễn.

 

          Nói chung, từ 1995 đến nay, 2005, “chính trị chiến lược” của Cộng sản Hà Nội hoàn toàn không có ǵ thay đổi hay mới lạ. Vẫn con đường chủ nghĩa xă hội một chiều. Cộng sản Hà Nội ở trong cái thế “trên đe, dưới búa” hay là cái thế kẹt, thế chết. Bắc Kinh th́ kềm kẹp chặt chẽ từ lời ăn tiếng nói, từng bước đi, đứng, th́ làm sao đi với Mỹ? Đối với Mỹ th́ Cộng sản Hà Nội không bao giờ có thể thành thật, mà người Mỹ th́ không thể chấp nhận sự dối trá. Ngoài ra, c̣n vấn đề chiến lược. Cộng sản Hà Nội ở vào cái thế một tên đầy tớ gian manh, ăn cắp, giảo quyệt, phản trắc, sớm đầu tối đánh, nói láo như ranh ... th́ không có “ông chủ” nào chịu nổi. Vấn đề cán bộ Cộng sản giầu có, tư bản đỏ, muốn chạy trốn sang Mỹ định cư, an hưởng của cải ăn cướp, th́ lại càng mơ hồ, xa vời hơn nữa. Nhiều chuyện “tai nạn bất ngờ” đă khiến cho các diễn biến chiến lược thay đổi thật nhanh và có lợi cho dân tộc Việt Nam. Vấn đề tiêu diệt Cộng sản Hà Nội sẽ rất dễ dàng và trong thời gian thật ngắn. Tư bản đỏ, cán bộ Cộng sản, ngoại giao đoàn Cộng sản, sẽ bị dẫn độ về nước để đền tội. Tự nhiên vấn đề thay thế Cộng sản phải đặt ra. Về yếu tố sức mạnh chiến lược Á Châu th́ là vấn đề sử dụng sức mạnh nhân dân Việt Nam. Sự thử lửa đầu tiên (first test, first blood) về sức mạnh này là vấn đề sử dụng để tiêu diệt chế độ Cộng sản Hà Nội. Sức mạnh này đă được hun đúc bằng lửa căm thù Cộng sản mỗi ngày mỗi tăng thêm, từ hơn 60 năm qua. Điều lạ lùng là không ai, kể cả Cộng Sản Hà Nội và Trung Quốc, dám nhắc nhở đến sức mạnh này. V́ đó là một sức mạnh không mấy người biết và không thể kiểm soát hay điều khiển bằng những thủ đoạn, chiến thuật thông thường.

 

          Năm 1945, toàn dân Việt Nam, lúc đó mới có hơn 20 triệu người, đang trỗi dậy với niềm khao khát độc lập tự do sau hơn một thế kỷ hỗn loạn, chiến tranh, nô lệ. Hồ chí Minh và Việt Minh đă thành công dễ dàng với sự trỗi dậy và khao khát đó. Ngày nay, với hơn 82 triệu người hun đúc lửa căm thù Cộng sản, Việt Nam đă trở thành một cái núi lửa, có thể đốt cháy tiêu tất cả chế độ Cộng sản với 2.4 triệu đảng viên và bất cứ đoàn quân xâm lăng nào từ phương Bắc. Hiện nay Cộng sản Hà Nội mắc sai lầm chiến thuật, chiến lược nặng nề. Chúng vẫn ỷ vào sự kiểm soát mấy tờ báo lá cải phát hành vài ba ngàn số và không ai đọc, mấy đài phát thanh (do t́nh báo Trung Cộng dựng lên) không đi xa quá 100 cây số, vài ba tên tay sai, trở cờ , xanh vỏ đỏ ḷng, tham lam, ngu dốt và ăn cắp như ranh, với mấy hội đoàn ma mănh chỉ có tên, không có người, rồi gọi đó là chúng nắm được dư luận hải ngoại, nắm được chính trị hải ngoại, “nắm bắt” kiều bào tại Mỹ, thâu gom chất xám. Lại c̣n vài ba tên văn nô, bồi bút bần cố nông hạng bét kiểu “nghị sĩ trần Văn Sơn”, cũng như Đỗ “xuống” Bí. Chúng gọi đó là hậu thuẫn mạnh mẽ, là chính trị hải ngoại và là “đ̣n bẩy” để áp lực chính trị Hoa Kỳ phải chiều theo ư muốn của chúng.

 

          Trở lại vấn đề trên . khi Cộng sản tung tin Lê Khả Phiêu bất cứ một tên trung ương đảng nào “bị hạ bệ” th́ đây chỉ là một màn c̣ mồi nhiều mặt. Mặt thứ nhất là dụ cho các đảng viên cấp cao thân Mỹ chống Tàu “lên tiếng” phụ họa ... để giết, tiêu diệt làm sạch sẽ đảng, không c̣n mầm mống, manh nha đi với Mỹ. Mặt khác nữa là nhử mồi bọn cán bộ tuyên vận, bọn tay sai và bọn báo chí, truyền thông của chúng tại Hoa Kỳ là Đảng vẫn có khả năng đi với Mỹ, đừng vội bỏ chạy phản thùng (jump ship)! Nếu hiểu Cộng sản th́ ta biết ngay tṛ bịp Cộng sản. Với chức vụ tổng bí thư, Lê Khả Phiêu có toàn quyền sinh sát. Thật ra th́ Lê Khả Phiêu có toàn quyền sinh sát ngay từ cuối năm 1989 với sự hậu thuẫn của Bắc Kinh. Ngay sau vụ Thiên An Môn và TT Bush (bố) băi bỏ quy chế tối huệ quốc, Bắc Kinh trở mặt với Mỹ. Bắc Kinh đưa Phiêu ra nắm toàn đảng Cộng sản Hà Nội và tiêu diệt mọi mầm mống chống Tàu và đi với Mỹ. Thủ tướng Phạm Hùng lúc đó rất thân mật với Mỹ qua tướng John Vessey, đặc sứ Hoa Kỳ, và đă kư với tướng Vessey thỏa hiệp thả các sĩ quan VNCH và cho đi Mỹ. Phiêu đă ra lệnh hạ sát Phạm Hùng bằng thuốc độc ngay năm 1990 để cắt đứt vấn đề giao hảo, liên minh quân sự với Mỹ.

 

          Năm 1991, chính Phiêu đă hạ bệ bộ trưởng Công An Mai Chí Thọ và bộ trưởng Ngoại Giao Nguyễn Cơ Thạch v́ hai tên này chủ trương đi với Mỹ. Tổng Cục Phản Gián cũng được lệnh Phiêu cho gián điệp “gái” Dương thu Hương đốt cháy con bài “đi với Mỹ” là bác sĩ Bùi Duy Tâm vào tháng 3/1991.

 

          Năm 1991, 1992, Phiêu cũng ra lệnh giết các tướng Trần B́nh (bằng đụng xe), Hoàng Lam (bằng súng hăm thanh), Lê Trọng Tấn và Hoàng văn Thái (bằng thuốc độc bỏ trong nước uống). Những người này là tướng giỏi có uy tín với quân đội và có tinh thần, chủ trương điều quân chống Trung Cộng. Phiêu có tướng ti hí mắt lươn, mặt hơi ngái ngủ, là tướng đa dâm, đa sát. Tổng bí thư Lê Khả Phiêu không giết ai th́ thôi, chứ “thằng nào” dám tính chuyện hạ bệ tổng bí thư?

 

          Đến trung tuần tháng 3, 2001, th́ luận điệu Cộng sản đổi khác ngay. Hữu Thọ trước kia tung tin Phiêu bị hạ bệ th́ nay tên này tỉnh bơ nói rằng Phiêu vẫn c̣n ở lại.... Các tên Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Vơ văn Kiệt cũng rút lại sự phản đối, chống đối Phiêu. Nhưng Hữu Thọ không nói rằng 40 ủy viên ban Chấp Hành trung ương đảng và nhiều tên khác đă hùa theo vấn đề hạ bệ Phiêu, đă bị bắt giam và bị tra tấn đến chết. Trong kỳ họp giữa tháng 3, chỉ c̣n 130 ủy viên cũ trung ương đảng với vài chục tên mới. Nhưng rồi những tên mới này cũng bị dẹp”).

 

          Ngày nay Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao), tên sát nhân thứ 4 trong bộ Chính Trị Bắc Kinh, (Hồ Cẩm Đào đă giết gần hết dân tộc Tây Tạng) đă thay thế Giang trạch Dân, Bắc Kinh hiểu bọn Cộng sản Hà Nội là bọn bịp bợm phản phúc nhất, nên họ kềm giữ thật chặt chẽ, không cho cục cựa hay phản thùng đi với Mỹ. Người Tàu khinh bỉ và coi thường bọn Cộng sản Hà Nội là thứ hèn mạt nhất, nên không thể tin tưởng chúng bất cứ điều ǵ. (Sau trận đánh kiểu diệt chủng tại biên giới Việt-Trung ngày 17 tháng 2 năm 1979. Tổng bí thư Đặng Tiểu B́nh đă nói với báo chí quốc tế rằng: “Cộng sản Hà Nội là một lũ chó đẻ lưu manh và khốn nạn nhất Á Châu, nên cần phải dạy cho chúng một bài học”). Mỗi khi họp Trung Ương Đảng, Quốc Hội hay đại hội đảng tại Hà Nội đều phải có cán bộ Tàu Cộng ngồi ngay hàng ghế đầu, hay ngồi ghế chủ tọa, để cố vấn, chỉ đạo, ra lệnh. Cộng sản Hà Nội chỉ là một bọn tay sai cho Bắc Kinh ngậm miệng, không dám nói lên một tiếng gọi là có. Lê Khả Phiêu làm tay sai bù nh́n của Bắc Kinh đương nhiên sẽ măi ngồi đó cho đến khi Bắc Kinh t́m ra một tên bù nh́n tay sai khác của Bắc Kinh thay thế. Ta có thể nh́n thấy ngay Cộng sản Hà Nội chỉ là chư hầu, tay sai bán nước cho Bắc Kinh, khi Hồ Chí Minh c̣n sống ngay từ thập niên 1950 cho đến ngày nay, th́ làm ǵ c̣n chủ quyền, độc lập?

 

          Bọn báo chí phát thanh tay của Cộng sản ở hải ngoại có “truyền thống” làm rùm beng, mỗi khi Cộng sản Hà Nội muốn phao tin bịp điều ǵ, chỉ cần thấy giọng điệu bợ đỡ hèn hạ của chúng là ta cũng đủ lợm giọng muốn mửa, kinh tởm cho sự hèn mạt, khốn nạn của bọn “chầu ŕa”. Chầu ŕa thôi v́ chúng chỉ là loại chó săn cho Cộng sản chứ đâu có được Cộng sản cho làm đảng viên! Ta không gọi chúng là Cộng sản, mà chỉ gọi chúng là chó săn cho Cộng sản là v́ vậy. Một điểm rơ rệt nhất là bọn tay sai c̣ mồi bồi bút, bồi báo, bồi đài phát thanh ở hải ngoại “bố bảo” cũng không dám nhắc đến vấn đề Bắc Kinh đang khống chế Cộng sản Hà Nội. Trái lại, chúng làm như Cộng sản Hà Nội có thể chống được Trung Cộng. Chúng lại to mồm nói rằng: “Hoa Kỳ cần phải liên minh với Cộng sản Hà Nội mới có thể chống Trung Cộng”. Cộng sản tham lam và ngu dốt đến nỗi cố gắng bám chặt quyền lực thống trị và tưởng sẽ thoát nạn như nhiều lần trước. Chúng tưởng mọi người Việt sẽ mắc lừa chúng với vài ba tên c̣ mồi nhân quyền, ḥa giải, ḥa hợp, phản kháng, phê đảng, chống đảng và quên đi vấn đề tiêu diệt Cộng sản. Cộng sản cần phải hiểu rằng sức mạnh tiêu diệt Cộng sản không ở trong tay những người Việt hải ngoại. Hoạt động hải ngoại của Cộng sản đă trở thành những cuộc tấn công vào khoảng không! Nhưng ai sẽ tiêu diệt Cộng sản, và ở đâu, từ đâu đến, là điều khó đoán trước và không thể nói trước. Điều quan trọng là làm sao biến căm thù thành hành động và sức mạnh tiêu diệt Cộng sản? Ở đời có nhiều chuyện khó hiểu và khó tin, dù nói thật cũng chẳng ai tin. Cộng sản Hà Nội sẽ chết, mắt mở trừng trừng, mà vẫn không hiểu tại sao ḿnh chết, và chết nhanh đến thế!

 

Giang Nam

c̣n tiếp