Transcript of President Bush's speech at North Island

 

Courtesy of the White House

 

August 30, 2005

 

The White House released this transcript of President Bush's speech at North Island Naval Air Station Tuesday.

 

Thank you all. Thanks for the warm welcome. It's good to be back in California. Good to be here at North Island. This is the birthplace of naval aviation, and I want to thank you for making this son of a naval aviator feel right at home.

 

This morning our hearts and prayers are with our fellow citizens along the Gulf Coast who have suffered so much from Hurricane Katrina. These are trying times for the people of these communities. We know that many are anxious to return to their homes. It's not possible at this moment. Right now our priority is on saving lives, and we are still in the midst of search and rescue operations. I urge everyone in the affected areas to continue to follow instructions from state and local authorities.

 

The federal, state and local governments are working side-by-side to do all we can to help people get back on their feet, and we have got a lot of work to do. Our teams and equipment are in place and we're beginning to move in the help that people need. Americans who wish to help can call 1-800-HELPNOW, or log on to RedCross.org, or get in touch with the Salvation Army. The good folks in Louisiana and Mississippi and Alabama and other affected areas are going to need the help and compassion and prayers of our fellow citizens.

 

As we deliver relief to our citizens to the south, our troops are defending all our citizens from threats abroad. In the war on terror, all of you gathered here today are playing a critical role. Our naval aviators are displaying their fantastic skill in bringing justice to our enemies. Our sailors on Navy ships are patrolling the high seas.

 

You're maintaining those ships and keeping them ready for battle.

 

You're serving on special operations teams that are hunting the Taliban and al Qaeda fighters in the mountains of Afghanistan. And our Marine units are bringing the terrorists to justice in Iraq.

 

However you are serving, each of you is defending our nation and bringing honor to the uniform, and your Commander-in-Chief, and your country is proud of your service.

 

I'm also proud to stand with those whose achievements we commemorate today, the military veterans of World War II. In war, America called you from your farms and your schools and your factories to defeat two of the most ruthless armies the world has known. In victory, America counted on you to extend a helping hand, to lift up a defeated foe. And in a lasting peace that has been your greatest legacy, America confirmed the power of freedom to transform the bitterest of enemies into the closest of friends.

 

Your victory came at great cost. And many of the heroes who fought by your side would not live to make the return journey home. More than 400,000 Americans gave their lives in that war, and some of them are buried a few miles from here at Fort Rosecrans National Cemetery. At a funeral sermon delivered after a battle that had taken the lives of thousands of Americans, a rabbi said, "Out of this, and from this suffering and sorrow of those who mourn this, will come, we promise, the birth of a new freedom for the sons of men everywhere."

 

Today, your hair is whitened. Your steps have slowed. Yet you have seen in your lifetime the rabbi's promise come true. The freedom that was born of your sacrifice has lifted millions of God's children across the Earth. This freedom is your monument to your fallen friends, your gift to their children and grandchildren, and your sacred bond with generations of patriots past and present who have worn the nation's uniform.

 

As we look into your faces, we see the same quiet resolve that defeated our enemies. And we count it a privilege to be the citizens of the country that you served. We pray that your comrades you have lost found peace with their Creator, and we honor your sacrifice by recommitting ourselves to the great ideals for which you fought and bled.

 

I'm honored today to be traveling with the First Lady of the United States, Laura Bush. I want to thank Admiral Zortman, the Commander of the Naval Air Force U.S. Pacific Fleet, for his introduction. And thank you for your service, Admiral.

 

I'm proud to be here today with a man who is doing an excellent job for the United States military, the Secretary of Defense, Donald Rumsfeld. On VJ Day in 1945, Secretary Rumsfeld was selling newspapers at the Coronado Ferry, Coronado, California. He went on to be a Navy pilot. And today, he's a trusted adviser in my Cabinet. Mr. Secretary, proud to have you here.

 

I want to thank the Chairman of the Armed Services Committee, Duncan Hunter. Congressman Hunter is with us today.

 

Congressman Duncan Hunter is, today, here with his dad, Robert Hunter, who served in World War II. And he has a son who is a proud Marine in Iraq.

 

I want to thank Secretary Tom Johnson of the California Department of Veteran Affairs. I want to thank Mayor Tom Smisek and his wife, Peggy. He's the mayor of Coronado. I appreciate you, Mr. Mayor. I want to thank Vice Admiral Barry Costello, Rear Admiral Mike Miller, Read Admiral Len Hering, Captain Tim Alexander. I want to thank Command Master Chief Mick Fulton, Chief Petty Officer Swisher. I want to thank all the men and women who wear the uniform for greeting us today.

 

We're proud to be in the company of Medal of Honor recipients – Robert Modrzejewski, Jay Vargas, Red Millett, John Finn, John McGinty. Thank you for coming. Thank you for your courage.

Finally, I want to thank Sybil Stockdale, the wife of Admiral James Stockdale, for being with us today.

 

Sixty years ago this Friday, General Douglas MacArthur accepted the Japanese surrender aboard the USS Missouri in Tokyo Bay. With Japan's surrender, the last of our enemies in World War II was defeated, and a World War that began for America in the Pacific came to an end in the Pacific. As we mark this anniversary, we are again a nation at war. Once again, war came to our shores with a surprise attack that killed thousands in cold blood. Once again, we face determined enemies who follow a ruthless ideology that despises everything America stands for. Once again, America and our allies are waging a global campaign with forces deployed on virtually every continent. And once again, we will not rest until victory is America's and our freedom is secure.

 

In the midst of this struggle, we have confidence in our cause because we know that America has faced down brutal enemies before. We have confidence in our cause because we've seen the power of freedom to overcome the darkness of tyranny and terror. And we have confidence in our cause because we know the character and courage of those who wear the uniform of the United States military.

 

Fifty years ago we saw that character and that courage in men such as Leon Stone, who was a young Navy sailor aboard the battleship West Virginia, supporting the Marines at Iwo Jima. We saw that courage in men such as Jim Simpson, who was one of those Marines. They didn't know each other, but they came together to fight for America's security. They came together to join a mighty force that defeated the Japanese empire. Jim Simpson and Leon Stone did finally meet one day when Leon's son and Jim's daughter got married.

 

And today, their grandson, Captain Randy Stone, carries on a proud family tradition. Captain Stone is a Marine officer now serving in Iraq. He knows that he and his generation are doing the same vital work in this war on terror that his grandparents did in World War II. He also knows how this struggle will end. Randy says, "I know we will win because I see it in the eyes of the Marines every morning. In their eyes is the sparkle of victory."

 

Captain Stone proudly wears the uniform just as his grandfathers did at Iwo Jima. He's guided by the same convictions they carried into battle. He shares the same willingness to serve a cause greater than himself. Many of you grew up with dads and granddads who have similar stories about their World War II service. They're the modest sons of a peaceful country. And a grateful nation thanks them for their sacrifice that preserved our freedom and our way of life.

 

The men and women who served in World War II belonged to a generation that kept its faith even when liberty's ultimate triumph was far from clear. When America was attacked at Pearl Harbor, our country was just emerging from a depression. More than half a dozen nations had large armies than we did. In Asia and Europe, country after country had fallen before the disciplined armies of the militaristic regimes. These events led many to conclude that freedom had seen its day, and that the future belonged to the hard men in Berlin and Tokyo.

 

Franklin Roosevelt refused to accept that democracy was finished. His optimism reflected his belief that the enemy's will to power could not withstand our will to live in freedom. He told the American people that our liberty depended on the success of liberty in other lands. And he called on Americans to defend that liberty, and millions answered the call. Within four years, America would recover from the devastation of Pearl Harbor. Within four years, we would fight and win a world war on two fronts.

 

Our victory in Asia was a particular triumph for the United States Navy. After Pearl Harbor our Pacific Fleet was nearly destroyed and the enemy appeared invincible. Those were dark days for freedom, but the darkness would not long prevail. From the daring first attack on Japanese soil led by Jimmy Doolittle and launched from the deck of the USS Hornet, to the Battle of Midway, to the flag-raising of Iwo Jima, our troops in the Pacific gave Americans back home reason to believe that President Roosevelt was right, that democracy was the most unconquerable of all forms of human society.

 

President Roosevelt was guided in victory in World War II by certain timeless principles. First, President Roosevelt believed that free nations could muster the resolve to defend themselves. In his day that belief was sorely tested by a ruthless and determined enemy. Our troops in the Pacific found themselves up against a ferocity they had never before encountered – kamikaze pilots on suicidal missions, soldiers who fought to the last man, commanders animated by a fanatical belief that their nation was ordained to rule the Asian continent.

 

This enemy took many lives and left many grieving families. Yet, in the end, they were no match for the forces of the United States and our allies. In the end they were defeated by Americans who only months before had been farmers and bank clerks and factory hands. And in the end, the victorious children of democracy would help their defeated enemies rebuild, and bring the taste of freedom to millions.

 

One of the first to recognize this truth was a member of Japan's surrender delegation aboard the USS Missouri. He went to the ceremony expecting to hear how the allies intended to take their vengeance on the defeated. Instead he heard General MacArthur speak about a future of freedom for Japan, and he realized the true source of America's military might. He wrote, "We weren't beaten on the battlefield by the dint of superior arms; we were defeated in the spiritual conquest by virtue of a nobler idea."

 

In World War II, wherever our troops raised the flag of victory, they would also sow the seeds of liberty, and asa result, the world is better off.

 

Secondly, President Roosevelt believed that the call to freedom is universal. Many of our closest allies did not agree with him about this, and the political map of Asia seemed to confirm their skepticism. At the beginning of the war, the Pacific had only two democracies: Australia and New Zealand. Even in nations where the rule was not harsh, the best that most Asian people could expect was benevolent colonialism. The Japanese claimed they were ridding the continent of foreign colonialism. But millions of Chinese and Burmese and other Asian people soon learned that Tokyo had simply replaced Western colonialism with a version that was often more harsh and repressive.

President Roosevelt, and later President Truman, wisely resolved that we would not make that mistake in our treatment of a defeated Japan. They understood that the sacrifices of allied forces would mean nothing unless we used our victory to help the Japanese people transform their nation from tyranny to freedom. There were many doubters.

 

American and Japanese experts claimed that the Japanese weren't ready for democracy.

 

In a letter to a friend back home, one of our soldiers on the ground offered a different view. Sergeant Richard Leonard's brother had been killed in fighting the Japanese, but after being stationed in Japan and meeting Japanese people, he found he could not hate them. He wrote, "Sure, we've got to occupy their country and watch them. But at the same time, we've got to help them and do everything possible to reconstruct them as a peace-loving nation."

 

Sergeant Leonard was right. And America did just what he thought we should do. And as we look at what he and his generation accomplished in Japan, we know it is a mistake to believe that some people are not fit for equality and freedom our Creator intended for all.

 

Third, President Roosevelt believed that free nations are peaceful nations that would not threaten America. He knew that it was the lack of democracy in Japan that allowed an unelected group of militarists to take control of the state, threaten our neighbors, attack America, and plunge an entire region into war. And he knew that the best way to bring peace and stability to the region was by bringing freedom to Japan.

 

Democracy takes different forms in different cultures. Japanese democracy would be different from American democracy. The Japanese constitution would guarantee the universal freedoms that are the foundation of all genuine democracies, while, at the same time, reflecting the unique traditions and needs of the Japanese people. It allowed for both an electoral democracy and a heredity monarchy. It set Japan on the path to a free society.

 

With every step toward freedom, the Japanese economy flourished. With every step toward freedom, the Japanese became a model for others in the region. With every step toward freedom, the Japanese became a valued member of the world community, a force for peace and stability in the region, and a trusted and reliable ally of the United States of America.

I've experienced this transformation in a very personal way.

 

During World War II, my dad was one of the Navy's youngest pilots and was shot down over the Pacific. At the same time, an official named Joonya Koizumi served in Japan's legislative assembly. Today, their sons serve as the elected leaders of two free nations. Prime Minister Koizumi is a respected leader and one of my best friends in the international community. Our two democracies are among the world's closest allies. And all Americans are safer and more secure because the Japanese people are free.

 

Today we must not forget the lessons of the past, and the lesson of this experience is clear: The most powerful weapon in the arsenal of democracy is the spirit of liberty. In the 20th century, the spirit of liberty worked to spread freedom from Japan and Germany to Eastern Europe and Latin America and Southeast Asia and Africa. And the spirit of liberty is at work today.

 

Across the broader Middle East, we can see freedom's power to transform nations and deliver hope to people who have not known it. In Afghanistan and Iraq and Lebanon and the Palestinian Territories, people have gone to the polls and chosen their leaders in free elections. Their example is inspiring millions across that region to claim their liberty, as well – and they will have it.

 

In Iraq, people have come together to write a constitution that guarantees freedom for all Iraqi citizens. The document they have produced protects fundamental human freedoms, including freedom for women, freedom of religion, freedom of assembly, freedom of conscience, and freedom of expression. This constitution is the result of democratic debate and compromise, and the Iraqi citizens can be proud of what they have accomplished.

 

As freedom advances across a troubled part of the world, it is once again opposed by fanatical adherence of a murderous ideology. And once again, the stakes are high. Now, as then, our enemies have made their fight a test of American credibility and resolve. Now, as then, they are trying to intimidate free people and break our will. And now, as then, they will fail.

 

They will fail because the terrorists of our century are making the same mistake that the followers of other totalitarian ideologies made in the last century. They believe that democracies are inherently weak and corrupt and can be brought to their knees. They looked at our response after the hostage crisis in Iran, the bombings of the Marine barracks in Lebanon, the first World Trade Center attack, the killing of American soldiers in Somalia, the destruction of two U.S. embassies in Africa, and the attack on the USS Cole.

 

They concluded that free societies lack the courage and character to defend themselves against a determined enemy. Hear the words of Osama bin Laden that explain why he believed he could get away with the attacks of September the 11th, 2001: "We've seen in the last decade the decline of the American government and the weakness of the American soldier, who is ready to wage cold wars and unprepared to fight long wars. . . After a few blows they ran in defeat. . . (They forgot) about being a world leader."

 

After September the 11th, 2001, we've taught the terrorists a very different lesson. America will not run in defeat, and we will not forget our responsibilities. We have brought down two murderous regimes. We're driving terrorists from their sanctuaries. We're putting the terrorists on the run all across the world.

 

The terrorists and insurgents are now waging a brutal campaign of terror in Iraq. They kill innocent men and women and children in the hopes of intimidating Iraqis. They're trying to scare them away from democracy. They're trying to break the will of the American people. Their goal is to turn Iraq into a failed state like Afghanistan was under the Taliban. If Zarqawi and bin Laden gain control of Iraq, they would create a new training ground for future terrorist attacks; they'd seize oil fields to fund their ambitions; they could recruit more terrorists by claiming an historic victory over the United States and our coalition.

 

Our goal is clear, as well. We will defeat the terrorists. We'll build a free Iraq that will fight terrorists instead of giving them aid and sanctuary. A free Iraq will offer people throughout the Middle East a hopeful alternative to the hateful ideology being peddled by the terrorists. A free Iraq will show that when America gives its word, America keeps its word.

That choice – this is the choice we face: Do we return to the pre-September the 11th mind-set of isolation and retreat, or do we continue to take the fight to the enemy and support our allies in the broader Middle East? I've made my decision: We will stay on the offensive. We will stand with the people of Iraq, and we will prevail.

 

We will prevail because this generation is determined to meet the threats of our time. We will prevail because this generation wants to leave a more hopeful world for our children and grandchildren. We will prevail because the desire to live in freedom is embedded in the soul of every man, woman and child on this Earth. And we will prevail because our freedom is defended by the greatest force for liberation that humankind has ever known, the men and women of the United States Armed Forces.

 

In this war, some of our best citizens have made the ultimate sacrifice. We mourn the lose of every life. We pray for their loved ones. And we will honor their sacrifice by completing the mission and laying the foundation for peace.

 

Sixty years ago, American forces made the same type of sacrifice and helped liberate two continents, and made our world a more peaceful place. The men and women of World War II brought honor to the uniform, and to our flag, and to our country. With each passing day their ranks thin, but the peace they built endures. And we will never let the new enemies of a new century destroy with cowardice what these Americans built with courage.

 

Sixty years after V-J Day, our military veterans can take heart from the example they see right here in San Diego. Those of you who wear the nation's uniform today are every bit as selfless and dedicated to liberty as the generations that came before. And when we will look at you we know our freedom is in good hands.

 

It is men and women like you who keep us free. It is the spirit of liberty that keeps you strong, and it is the history that gives us confidence to know that in the vital work of spreading liberty, America, and those of us who love freedom will prevail.

 

May God bless you all, and may God continue to bless America.

 

***

 

 

Diễn văn của TT Bush tại căn cứ Hải Quân North Island

 

 

Trúc Đông Quân phiên dịch

 

Thứ Ba ngày 30 tháng 8 năm 2005.

 

Xin chân thành cám ơn sự đón tiếp nồng nhiệt của qúy vị. Thật là một niền hân hoan khi được trở lại bang California. Thật không c̣n ǵ sung sướng cho bằng khi tôi đến nơi đây tại North Island. Đây là cái nôi của Hải Quân Hoa Tiêu, và tôi vô vàn cảm ơn quí vị đă cho trưởng nam của Hải Quân Hoa Tiêu được trở về ngôi nhà ấm cúng này.

 

Sáng nay, chúng ta dâng cả trái tim trong lời cầu nguyện cho những người công dân trong vùng vịnh duyên hải (Gulf Coast) là nạn nhân của cơn băo Hurrican Katrina. Đây là lúc thử thách cho mọi người trong cộng đồng nói trên. Chúng ta hiểu là có nhiều người nóng nảy muốn trở về nhà. Nhưng thời gian chưa thuận tiện. Hiện tại ưu tiên hàng đầu của chúng ta là cứu những người c̣n sống, chúng ta đang trong chiến dịch truy t́m và cứu sống nạn nhân. Tôi thiết tha yêu cầu những nạn nhân trong các vùng trên tuân theo những lời hướng dẫn của tiểu bang và chính quyền địa phương.

 

Chính quyền liên bang, tiểu bang và địa phương đang nổ lực công tác với nhau trong việc mưu cầu sự ổn định cho mọi người, và trước mặt chúng ta c̣n rất nhiều công việc phải làm. Chúng ta có những nhân sự và phương tiện máy móc sẵn sàng để đáp ứng nhu cầu di chuyển cho những ai cần. Những người công dân Hoa Kỳ nào muốn đóng góp vào công cuộc cứu trợ xin liên lạc số 1-800-HELPNOW, hay trong hệ thống chuyển tin RedCross.org, hay liên lạc với Salvation Army. Những ngựi công dân của vùng Louisiana, MississippiAlabama và những vùng trong vùng thiên tai cần sự được cứu trợ và sự cảm thông và lời cầu nguyện của các công dân trong nước.

 

Khi chúng ta cứu trợ nạn nhân vùng thiên tai phía Nam, quân đội của chúng ta cũng đang chiến đấu ở quốc ngoại để bảo vệ người dân từ những hiểm họa bên ngoài. Trong cuộc chiến chống khủng bố, mỗi người có mặt nơi đây đều đóng góp một phần quan trọng. Những Hải Quân Hoa Tiêu đă biểu diễn những khả năng thần sầu để đem lại nền tảng công bằng trước kẻ thù. Và  các Thủy thủ đoàn phục vụ trên các hải Hạm đang tuần hành nơi vùng biển sâu.

 

Các chiến sĩ trong đội bảo tŕ và tu bổ các chiến hạm đang chuẩn bị cho trận chiến.

 

Các chiến sĩ trong đội đặc nhiệm đang truy lùng quân Taliban và Al Qaeda trong vùng rừng núi của Afghanistan. Và các chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến đang đem những tên khủng bố ra trước vành móng ngựa ở Iraq.

 

Tuy nhiên sự phục vụ của mỗi người trong quí vị để bảo vệ tổ quốc, để đem lại hào hùng cho màu áo trận. Tổ quốc và Tổng Tư Lệnh rất hănh diện về công tác của quí vị.

 

Ngày hôm nay, tôi rất hănh diện được đứng bên cạnh những người đang được tưởng niệm và tuyên dương do các thành quả của các cựu chiến binh thời Đệ Nhị Thế Chiến. Trong chiến tranh, Hoa Kỳ đă kêu gọi quí vị từ nông thôn, học đường, và trong các công ty để chiến đấu với 2 đạo quân tàn bạo nổi tiếng của thế gian. Trong chiến thắng, Hoa Kỳ trông đợi sự dang rộng đôi tay của quí vị để cứu vớt và nâng đở kẻ bại trận sau khi thua cuộc chiến. Cuối cùng ḥa b́nh là một thành quả của quí vị được ca tụng, và Hoa Kỳ giữ vững sức mạnh tự do để cảm hóa sự cay đắng của kẻ thù trở thành thân t́nh bằng hữu.

 

Sự chiến thắng nào cũng phải được trả bằng giá rất cao và đă có biết bao anh hùng đă cùng sát cánh chiến đấu với quí vị, trong cuộc hành tŕnh họ đă ra đi và không bao giờ trở lại. Hơn 400,000 chiến binh Hoa Kỳ đă hy sinh cho cuộc chiến, có những chiến sĩ được yên nghỉ cách đây không xa trong Nghĩa Trang quốc gia Fort Rosecrans. Sau cuộc chiến đă cướp đi hàng ngàn sinh mạng của người Mỹ, trong ngày tang lễ, vị chủ lễ (rabbi) có nói: “Nơi đây, từ nỗi thống khổ đau thương của những ai đang than khóc, ; chúng ta thề rằng, ngày mai này sẽ thoát thai ra nền tự do mới các thế hệ của loài người khắp mọi nơi”.

 

Hôm nay, tóc quí vị đă bạc màu, đi từng bước chậm chạp. Và trong cuộc sống hiện tại này, quí vị đă chứng kiến lời hứa của người chủ tế thành sự thật. Khởi từ sự hy sinh của quí vị đă nẩy sinh ra nền Tự Do nâng cao đời sống hàng triệu người con của Thượng Đế trên cùng thế giới. Sự tự do này là đài tưởng niệm chiến sĩ do chính quí vị xây đắp cho những người đă nằm xuống, là di sản cho con cháu, và là sự kết chặt thiêng liêng đầy quả cảm tiếp nối từ thế hệ hôm qua, hôm nay và của những ai đang khoác lên ḿnh màu áo chiến binh. 

 

Ẩn hiện trên khuôn mặt của quí vị là ư chí đánh bại kẻ thù. Và chúng ta xem đó như đặc ân cho những công dân được sống trong cùng một quê hương do chính quí vị bảo vệ. Chúng ta cầu nguyện cho các chiến sĩ đă nằm xuống t́m được niềm an lạc trong Thượng Đế, chúng ta tôn vinh sự hy sinh của các chiến sĩ bằng cách tiếp tục bồi đắp thêm vào những lư tưởng cao đẹp mà các vị đó đă hy sinh xương máu để bảo vệ.

 

Tôi rất hân hạnh khi có bà Laura Bush Đệ Nhất Phu Nhân của Hoa Kỳ đang đi cùng, tôi xin cám ơn lời khai mạc của Đề Đốc Zortman, Tư Lệnh Trưởng Lực Lượng Hạm Đội Hải Quân Hoa Tiêu Hoa Kỳ tại Thái B́nh Dương (The Commander of the Naval Air Force U.S. Pacific Fleet). Hơn nữa, tôi xin chân thành cảm ơn sự đóng góp của Đề đốc.

 

Tôi rất hănh diện với sự hiện diện của Ông Donald Rumsfeld bộ trưởng Bộ Quốc Pḥng, người đă phục vụ tích cực cho quân đội Hoa kỳ. Vào ngày VJ Day năm 1945, ông Bộ Trưởng Rumsfeld c̣n đang bán báo tại Coronado Ferry, bang California. Sau đó ông trở thành Hoa Tiêu Hải Quân. Hiện nay ông là cố vấn tín nhiệm trong nội các của tôi. Thưa ông Bộ trưởng, hân hạnh cho sự có mặt của ông.

 

Tôi xin cám ơn dân biểu Duncan Hunter, Chủ Tịch Hội Đồng Chiến Binh (Chairman of the Armed Services Committee) Dân biểu Hunter có tham dự với chúng ta ngày hôm nay cùng với cha là ông Robert Hunter, người đă phục vụ trong Trận Đệ Nhị Thế Chiến, và người con trai của ông đang phục vụ cho Thủy Quân Lục Chiến đang đóng tại Irag.

 

Tôi xin cám ơn ông Tom Johnson, bộ trưởng Bộ Cựu Chiến Binh của bang California (The California of Veteran Affairs). Tôi xin chân thành cám ơn ông Thị trưởng thành phố Coronado là Tom Smisek và phu nhân ông (bà Peggy). Tôi xin cám ơn ông Phó Đô Đốc Barry Costello, ông Đề Đốc Mike Miller, Phụ Tá Đô Đốc ( Read Admiral) Len Hering, Hạm trưởng Tim Alexander, Tư Lệnh Chỉ Huy Trưởng (Command Master Chief) Mick Fulton, Tư Lệnh Hạ Sĩ Quan (Chief Petty Officer) Swisher. Và tôi xin cám ơn các chiến sĩ nam nữ trong bộ quân phục đang chào đón chúng tôi.

 

Chúng tôi rất hănh diện cho các chiến sĩ nhận huy chương Anh Dũng Bội Tinh là: Robert Modrzejewski, Jay Vargas, Red Millett, John Finn, John McGinty. Xin cám ơn sự anh dũng và sự hiện diện của quí vị. Tiếp đến, xin cám ơn bà Sybil Stockdale, phu nhân của Đô Đốc James Stockdale, cũng đang có mặt nơi đây.

 

Cũng vào ngày Thứ Sáu của 60 năm trước, chiến hạm USS Missouri đậu tại vịnh Tokyo (ToKyo Bay), trước sự hiện diện của Tướng Douglas MacArthur, phái đoàn Nhật Bản lên chiến hạm tuyên bố đầu hàng. Nhật là đối thủ sau cùng trong Đệ Nhị Thế Chiến đă chiến bại, và cuộc Thế Chiến với Hoa Kỳ khởi đầu tại Thái B́nh Dương và cũng chấm dứt tại Thái B́nh Dương. Đánh dấu ngày kỷ niệm này, đất nước chúng ta hiện đang trong t́nh trạng chiến tranh. Một lần nữa, chiến tranh đột nhiên tràn đến biên cương của chúng ta với hàng ngàn người bị giết dă man. Một lần nữa, chúng ta phải đối diện với những quân thù của chủ thuyết tàn bạo khinh miệt những ư nghĩa của Hoa Kỳ. Và một lần nữa, Hoa Kỳ và đồng minh vận động mọi nổ lực trên khắp châu lục. Và một lần nữa, chúng ta sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi nào Hoa Kỳ chiến thắng, và nền tự do của chúng ta được bảo đảm.

 

Trong cuộc tranh đấu này, chúng ta tin tưởng là chúng ta có chính nghĩa v́ chúng ta đă có kinh nghiệm đối diện những kẻ thù tàn bạo. Chúng ta tự tin v́ hành động có chính nghĩa khi sự tự do được trải rộng đến những vùng tăm tối của chuyên chế và bạo tàn. Chúng ta tự tin trong chính nghĩa v́ chúng ta biết khí phách hào hùng và ḷng dũng cảm của những ai đang khoát lên ḿnh bộ quân phục của quân lực Hoa Kỳ.

 

Năm mươi năm trước, chúng ta chứng kiến sự hào hùng, dũng cảm của những anh hùng như Leon Stone, người thủy thủ trẻ trong chiến hạm West Virginia, yểm trợ Thủy Quân Lục Chiến tại Iwo Jima. Chúng ta chứng kiến ḷng dũng cảm của những chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến như Jim Simpson. Các chiến sĩ chưa biết nhau, nhưng cùng hợp nhất để chiến đấu cho nền an ninh của Hoa Kỳ. Các chiến sĩ đă cùng nhau tạo thành một sức mạnh vũ băo để đánh bại Đế Quốc Nhật. Cuối cùng hai chiến sĩ Jim Simpson và Leon Stone đă cùng nhau hạnh ngộ trong ngày hôn lễ con trai của Leon cưới con gái của Jim.

 

Ngày hôm nay, người cháu ngoại là Đại Úy Randy Stone đang tiếp nối truyền thống hào hùng của gia tộc, Đại Úy Stone là sĩ quan Thủy Quân Lục Chiến đang phục vụ tại Irag. Người chiến sĩ đó hiểu rằng chính cá nhân anh và thế hệ của anh đang làm một điều trọng yếu trong cuộc chiến chống khủng bố như cha ông của anh đă phục vụ trong thời Đệ Nhị Thế Chiến. Người chiến sĩ đó hiểu là cuộc đấu tranh này sẽ chấm dứt ra sao. Randy nói: “Tôi biết là chúng ta sẽ toàn thắng v́ tôi nh́n thấy nó hiển hiện trong đôi mắt của những chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến vào mỗi lúc rạng đông. Những đôi mắt rực sáng sự chiến thắng”.

 

Đại Úy Stone rất hănh diện khi khoát lên ḿnh bộ quân phục như ông nội của anh đă làm tại Iwo Jima. Người chiến sĩ cũng đem theo niềm quyết tâm là hành trang mang theo ra trận địa. Chiến sĩ cùng mang một hoài bảo là phục vụ cho những lư tưởng cao đẹp hơn là cho bản thân. Nhiều người trong quí vị lớn lên đi theo chân của Ông Cha trong thời Đệ Nhị Thế Chiến. Đây là những đứa con gương mẫu của quốc gia ḥa b́nh. Tổ quốc ghi công cho sự hy sinh của những người con ưu tú đă xả thân để bảo vệ tự do, bảo tồn nếp sống của toàn dân.

 

Các chiến sĩ nam và nữ phục vụ trong Đệ Nhị Thế Chiến nằm trong hàng ngũ của thế hệ giữ vững niềm tin trong lúc tự do khải hoàn c̣n xa vời chưa rạng tỏ. Khi Hoa Kỳ bị tấn công tại Trân Châu Cảng (Pearl Harbor), quốc gia chúng ta vừa ngoi lên từ thời kỳ khủng hoảng. Hơn nửa tá quốc gia với quân đội hùng mạnh hơn chúng ta. Từ Á Châu đến Âu Châu, các quốc gia đó đều ngă gục trước đoàn quân thiện nghệ của các chính thể quân phiệt. Những biến chuyển đưa đến sự tự do của hiện tại cho ra kết luận là tương lai nằm trong tay của những kẻ sắt thép tại Bá Linh và Đông Kinh (Berlin and Tokyo).

 

Franklin Roosevelt không chấp nhận rằng nền dân chủ đă chấm dứt. Sự lạc quan của ông phản ảnh rằng ông tin tưởng là ư đồ của địch quân không đứng vững khi chúng ta quyết chí sống trong tự do. Ông nói với nhân dân Hoa Kỳ là sự tự do của chúng ta tùy thuộc vào sự tự do trên các quốc gia khác. Ông kêu gọi Hoa Kỳ hăy đứng lên bảo vệ tự do và hàng triệu người đă đáp ứng. Chỉ trong bốn năm, Hoa kỳ đă phục hồi sau sự tàn phá của Trân Châu Cảng (Pearl Harbor). Chỉ trong bốn năm, chúng ta đă chiến đấu và chiến thắng Thế Chiến trong hai mặt trận.

 

Sự thắng trận của chúng ta tại Á Châu là khúc khải hoàn ca cho Hải Quân. Tại Trân Châu Cảng (Pearl Harbor), hạm đội Thái B́nh Dương tiêu diệt hầu hết những lực lượng địch quân thần sầu (invincible). Đó là những ngày đen tối của tự do, và sự đen tối đă được cởi bỏ.  Jimmy Doolittle dẫn đầu cuộc đổ bộ đầu tiên lên đất Nhật từ chiến hạm USS Hornet, cho đến trận chiến Midway, cho đến chiến thắng dựng quốc kỳ tại Iwo Jima, quân đội của chúng ta tại Thái B́nh Dương đem lại cho người dân Hoa Kỳ niềm tin là Tổng Thống Roosevelt nói đúng, v́ nền dân chủ không thể bị đè bẹp bởi xă hội nào của loài người.

 

Tổng Thống Roosevelt được chỉ đạo bởi căn bản bất di bất dịch để đưa đến chiến thắng trong Đệ Nhị Thế Chiến. Trước hết, Tổng Thống Roosevelt tin tưởng là các quốc gia tự do có thể điều chỉnh nghiên cứu các kế hoạch để bảo toàn lănh thổ. Đây là giai đoạn thử thách quan trọng trước những bạo quyền và quyết liệt với kẻ thù. Quân đội của chúng ta tại Thái B́nh Dương phải chống chỏi trước đạo quân hung bạo chưa từng thấy. Những phi đội Thần Phong tự sát, những chiến binh chiến đấu đến người lính sau cùng, dưới sự chỉ huy của những kẻ cuồng tín tin vào đặc quyền thống trị cho toàn vùng Châu Á.

 

Quân thù đă giết chóc nhiều người, gây tang thương cho nhiều gia đ́nh. Cuối cùng, họ không thể đương đầu được với đoàn quân của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ và đồng minh. Kết quả là họ đă thua trận trước những quân nhân mà vài tháng trước đó chỉ là nông dân, thư kư ngân hàng, hay những bàn tay thợ thuyền trong công ty. Kết quả là những đứa con trong thế hệ chiến thắng của nền dân chủ đă tận tụy giúp đở kẻ chiến bại tái thiết hậu chiến, hầu đem lại hương vị của tự do cho hàng triệu người.

 

Người đầu tiên nh́n nhận ra sự thật này là người trong phái đoàn đầu hàng của Nhật trên chiến hạm USS Missouri. Ông tưởng là trong buổi tuyên bố thất trận này, ông sẽ nghe những lời tuyên ngôn của đồng minh đe dọa sẽ trả thù những kẻ chiến bại. Ngược lại, ông chỉ nghe Tướng MacArthur nói về một tương lai của tự do cho Nước Nhật, và đó là lúc ông ư thức được sức mạnh thực sự của quân đội Hoa Kỳ. Ông viết: “Chúng ta không thua trận tại chiến trường bởi một lực lượng siêu cường, mà chúng ta thua trận trong cuộc chiến chinh phục tâm linh bởi những tư tưởng trong sáng cao cả”.

 

Trong Đệ Nhị Thế Chiến, nơi nào chúng ta dựng cờ chiến thắng, nơi đó được gieo những hạt giống tự do và kết quả là thế giới trở nên tốt đẹp hơn. 

 

Điều thứ hai là, Tổng Thống Roosevelt tin rằng lời kêu gọi tự do là nguyện vọng chung. Nhiều đồng minh thân cận tuy không đồng ư với tư tưởng này, nhưng địa bàn chính trị Á Châu hầu như phản ảnh điều nghi ngờ. Khi khởi đầu cuộc chiến, vùng Thái B́nh Dương chỉ có 2 nền dân chủ là Úc Đại Lợi (Australia) và Tân Tây Lan (New Zealand). Cho dù có các quốc gia có nền cai trị ít bạo tàn, và người dân trên vùng Thái B́nh Dương phải chịu nhiều nghiệt ngă với chính sách thực dân xâm lăng của ngoại bang. Nước Nhật tuyên bố là họ chà đạp vào Châu lục của thực dân nô lệ. Nhưng hàng triệu người Tàu, người Burmese, và các dân tộc Á Châu khác học bài học rằng Tokyo chỉ thay thế quân phiệt Thực dân phương Tây với những ǵ tàn bạo hơn, đàn áp hơn.

 

Tổng Thống Roosevelt và tiếp nối là Tổng Thống Truman, sáng suốt giải quyết vấn đề hầu không gây nhầm lẫn trong việc đối xử với quốc gia Nhật bại trận. V́ quí vị ấy hiểu rơ sự hy sinh của đồng minh sẽ mất đi ư nghĩa nếu chúng ta không dùng sự chiến thắng để giúp cho nhân dân Nhật biến thể từ quốc gia chuyên chính thành quốc gia tự do. Đó là điều khiến cho nhiều người nghi ngờ.

 

Những chuyên gia Hoa Kỳ và Nhật tuyên bố là Nước Nhật chưa sẵn sàng cho dân chủ.

 

Trong một lá thư gửi về cho bạn bè trong quốc nội, một binh sĩ viết về một cái nh́n từ một góc cạnh khác. Người em của Trung sĩ Richard Leonard đă tử trận trong trận chiến với Nhật, nhưng sau khi đóng quân tại Nhật, được tiếp xúc với nhân dân Nhật, người chiến sĩ này không thù ghét họ. Người chiến sĩ viết: “Lẽ đương nhiên, chúng ta đóng quân trong quốc gia này và giám sát họ. Nhưng đồng thời chúng phải hết ḿnh giúp họ kiến thiết thành một quốc gia yêu chuộng ḥa b́nh”. (Hoa Kỳ đă biến kẻ thù thành bạn hữu - lời người dịch).

 

Trung sĩ Richard Leonard nói đúng. Hoa kỳ đă thi hành những điều ấy. Và dựa theo những thành quả của anh và thế hệ của anh đă hoàn thành cho nước Nhật, chúng ta biết sự lầm lẫn cho những ai tin rằng có những người không thể hội nhập vào nền công bằng tự do mà tạo hóa dành cho chung.

 

Điều thứ ba là, Tổng Thống Roosevelt tin tưởng rằng những quốc gia tự do là những quốc gia an lạc không gây hiểm họa cho Hoa Kỳ. Ông hiểu rằng, thiếu nền dân chủ tại nước Nhật sẽ phát sinh ra những chính quyền chuyên chế thống trị quốc gia ấy, gây nguy hại cho lân bang, gấy hấn với Hoa Kỳ, và xô đẩy toàn vùng vào cuộc chiến. Ông hiểu rằng phương pháp đem lại cân bằng hổ tương cho toàn vùng bằng cách đem lại tự do cho nước Nhật.

 

Dân chủ được thành h́nh trong nhiều phương diện khác nhau tùy theo văn hóa khác nhau. Dân chủ của nước Nhật khác với dân chủ của Hoa Kỳ. Hiến pháp của nước Nhật bảo đảm tự do chung là nền tảng cho các nền dân chủ thuần túy, đồng thời phản ảnh những đặc thù của truyền thống và nhu cầu của nhân dân Nhật. Điều đó đáp ứng cho nhu cầu dân chủ dựa trên lá phiếu, và truyền thống vương quyền (It allowed for both an electoral democracy and a heredity monarchy) để đưa Nhật Bản đến một xă hội tự do.

 

Từng bước đi trong tự do, kinh tế nước Nhật thăng hoa. Từng bước đi trong tự do, nước Nhật trở thành quốc gia mẫu mực cho toàn vùng. Từng bước đi trong tự do, nước Nhật trở thành phần tử có giá trị trong cộng đồng thế giới, là lực lượng ḥa b́nh, cân bằng trong vùng, là một đồng minh tín nhiệm và vững chắc của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

 

Tôi chứng nghiệm điều này bằng cá nhân của tôi.

 

Trong Đệ Nhị Thế Chiến, cha tôi là một vị hoa tiêu Hải quân trẻ nhất và bị bắn hạ tại Thái B́nh Dương. Cũng trong thời điểm đó, một sĩ quan tên là Joonya Koizumi phục vụ trong cơ quan lập pháp. Ngày hôm nay, những đứa con trai của những vị đó trở thành lănh đạo của hai quốc gia tự do. Thủ Tướng Koizumi là một nhà lănh đạo đáng tôn trọng và cũng là người bạn thân thiết của tôi trong cộng đồng thế giới. Và hai quốc gia này là những đồng minh thân cận nhất trên thế giới. Và mọi người dân Hoa Kỳ được an b́nh hơn, được bảo vệ hơn bởi v́ nhân dân Nhật được tự do.

 

Ngày nay chúng ta đừng quên bài học lịch sử của quá khứ, và bài học này cho chúng ta một kinh nghiệm xác thực là: Một vũ khí mạnh nhất trong toàn kho vũ khí của dân chủ là Tinh Thần của Tự Do. Trong thế kỷ 20, tinh thần của tự do trải rộng từ Nhật đến Đức, đến phía Đông Âu Châu, đến Châu Mỹ La Tinh, đến Đông Nam Á, và Phi châu. Và tinh thần tự do vẫn tiếp tục hoạt động.

 

Trải dài theo vùng đất Trung Đông, chúng ta có thể nh́n thấy sự biến h́nh của nhiều quốc gia, đem lại niềm hy vọng cho nhiều người chưa bao giờ biết đến nó. Ở vùng A Phú Hăn, Irag, Lebanon và trong khu vực của người Palestine, nhiều người đă đến pḥng phiếu chọn cho ḿnh những lănh tụ trong các cuộc bầu cử tự do. Các hành động thể nghiệm ấy là nguồn cảm hứng cho hàng triệu người trong vùng muốn được tự trị và hiển nhiên họ sẽ đạt được điều ấy.

 

Tại Irag, nhiều người ngồi lại với nhau viết hiến pháp để bảo đảm tự do cho mọi công dân Irag. Văn bản này được thực hiện để bảo vệ căn bản cần thiết cho tự do của con người, bao gồm tự do cho phụ nữ, tự do cho tôn giáo, tự do hội họp, tự do suy nghĩ và tự do phát biểu. Hiến pháp này sẽ là kết quả của thảo luận và thương lượng trong tinh thần dân chủ và người công dân Irag sẽ tự hào cho các thành quả đó.

 

Khi sự tự do tiến lần đến các vùng bất ổn của thế giới, một lần nữa tự do bị chống đối bởi những đảng phái cuồng tín mang đầy chủ thuyết sát nhân. Và một lần nữa, cái giá rất cao. Và mỗi lần quân địch thách đố khả năng và ư chí của Hoa Kỳ. Và mỗi lần địch quân dọa nạt người dân tự do, bẻ găy ư chí của chúng ta, và mỗi lần như thế họ sẽ thất bại.

 

Họ sẽ thất bại v́ nhóm khủng bố của thế kỷ này, họ lại vi phạm những lỗi lầm của các người theo đuổi chủ thuyết quân phiệt trong thế kỷ qua. Họ tin rằng chính thể dân chủ này tự nó yếu đuối và băng hoại và sẽ gục ngă. Họ xét đoán những phản ứng của chúng ta khi bị bắt làm con tin tại Iran, khi căn cứ Thủy Quân Lục Chiến bị đánh bom tại Lebanon, khi Trung Tâm Thương Mại bị tấn công lần thứ nhất, khi các binh sĩ Hoa Kỳ bị giết tại Samolia, hai sứ quán Hoa Kỳ tại Châu Phi bị hủy hoại, và khi chiến hạm USS Cole bị tấn công .

 

Họ kết luận là: “Thế giới tự do thiếu dũng cảm, thiếu cá tính tự vệ trước kẻ thù quyết chiến”. Osama bin Laden tự tin và biện luận cho hành động tấn công của họ trong ngày 11 tháng 9, 2001 là: “Chúng ta đă chứng kiến trong một thập niên qua, chính quyền của Hoa Kỳ tuột dốc, binh lính của Hoa Kỳ yếu đuối, họ là những người đă khởi động cuộc chiến tranh lạnh, và họ không chuẩn bị cho những cuộc chiến tranh lâu dài... Sau vài lần giao chiến họ (bọn khủng bố) thua cuộc và tháo chạy... (họ quên rằng) sinh mạng của họ tùy thuộc vào ban lănh đạo thế giới”.

 

Sau ngày 11 tháng 9, 2001, chúng ta dạy cho nhóm khủng bố một bài học hoàn toàn khác. Hoa Kỳ không bỏ chạy khi thua trận, chúng ta không quên bổn phận. Chúng ta đă dẹp tan hai chính thể bạo ngược. Chúng ta đuổi khủng bố ra khỏi nơi ẩn trú an toàn. Chúng ta đă khiến cho bọn khủng bố phải bỏ chạy tản lạc khắp thế giới.

 

Nhóm khủng bố và nhóm gây rối nay khơi động chiến dịch đẫm máu trong Irag. Chúng giết người dân vô tội, phụ nữ, trẻ em, với hy vọng áp đảo dân Irag. Làm cho người dân hăi sợ và trốn tránh nền dân chủ. Mục đích của chúng là bẻ găy ư chí của người dân Hoa Kỳ. Mục đích của bọn chúng là biến đất nước Irag thất bại như đất A Phú Hăn dưới sự cai trị của Taliban. Nếu Zarqawi và Bin Laden nắm được chủ quyền Irag, chúng sẽ biến nơi này thành ḷ đào tạo khủng bố cho tương lai, chúng sẽ cướp các nơi khai thác dầu khí để có tiền chi phí cho tham vọng của chúng, chúng sẽ kêu gọi nhiều khủng bố xung phong và kêu gào chiến thắng Hoa kỳ và lực lượng đồng minh.

 

Mục đích của chúng ta rất rơ ràng, và hơn nữa chúng ta sẽ đánh bại khủng bố. Chúng ta sẽ xây đấp một Irag tự do với đầy đủ sức mạnh để đánh đuổi khủng bố thay v́ phải nuôi dưỡng và che chở cho chúng.  Một Irag tự do đáp ứng cho mọi người trong vùng Trung Đông một hy vọng khác hơn chủ thuyết bạo tàn được đem đi bán rong bởi bọn khủng bố. Tự do của Irag sẽ chứng minh rằng lời nói của Hoa Kỳ th́ Hoa Kỳ sẽ bảo chứng.

 

Đó là sự chọn lựa, chúng ta đối diện sự chọn lựa: Liệu chúng ta có muốn trở về giai đoạn trước ngày 11 tháng 9 khi chúng ta chọn đường lối và cô lập, hay chúng ta tiếp tục chiến đấu với quân thù với sự yểm trợ của đồng minh trải rộng trong vùng Trung Đông? Tôi đă chọn quyết định là: Chúng ta sẽ quyết tâm tấn công. Chúng ta sẽ đứng chung hàng ngũ với nhân dân Irag và ư nguyện chúng ta sẽ thành đạt. 

 

Ư nguyện của chúng ta sẽ thành đạt v́ thế hệ này của chúng ta quyết tâm đối diện với những hiểm họa của thế kỷ. Ư nguyện của chúng ta sẽ thành đạt v́ thế hệ này muốn để lại một thế giới đầy hy vọng cho con cháu ngày sau. Ư nguyện của chúng ta sẽ thành đạt v́ mơ ước tự do là di sản tiềm ẩn trong linh hồn của mỗi người, mỗi phụ nữ, mỗi trẻ em trên trái đất. Ư nguyện của chúng ta sẽ thành đạt v́ sức mạnh vô biên sẽ giải phóng nhân loại như chưa từng có bởi những chiến sĩ nam hay nữ trong Quân Lực Hoa Kỳ.

 

Trong cuộc chiến này, cái cao nhất là sự hy sinh của nhiều công dân gương mẫu. và chúng ta thương khóc cho mỗi sinh mạng bị đánh mất, chúng ta cầu nguyện cho những người thân thương c̣n ở lại, chúng ta sẽ tôn kính sự hy sinh của họ bằng cách hoàn thành trách nhiệm và đặt nền tảng ḥa b́nh. 

 

Sáu mươi năm trước, quân đội Hoa Kỳ đă hy sinh và giải phóng 2 Châu lục, và làm cho thế giới được yên b́nh hơn. Những chiến sĩ nam và nữ của thời Đệ Nhị Thế Chiến đem lại hào hùng cho màu cờ sắc áo và cho tổ quốc chúng ta. Dù mỗi ngày qua đi, hàng ngũ của chúng ta có thưa dần, nhưng nền hoà b́nh cho chúng ta vẫn tồn tại. Chúng ta không để cho một quân thù mới nào trong thế kỷ này dùng những thủ đoạn đê hèn phá tan những ǵ do Hoa kỳ của chúng ta oai hùng xây đắp.

 

Sáu mươi năm sau ngày V-J Day, đoàn cựu quân nhân của chúng ta trăi trái tim ḿnh ra làm gương cho mọi người nh́n thấy tại San Diego. Những ai đang khoát lên ḿnh bộ quân phục của quốc gia là biểu hiện sự cao cả hiến dâng tự do như các thế hệ đi trước. Khi chúng ta nh́n thấy các chiến sĩ là chúng ta hiểu rằng sự tự do của chúng ta được bảo vệ trong ṿng tay của họ.

 

Những người chiến sĩ nam hay nữ này bảo vệ nền tự do. Đây là tinh thần của tự do làm cho các bạn dũng mănh hơn. Và lịch sử tạo niềm tin rằng việc làm có chính nghĩa là trăi rộng tự do, Hoa kỳ và ư chí của những người yêu chuộng tự do sẽ được thành đạt.

 

Xin ơn trên ban phước lành cho mọi người, xin ơn trên tiếp tục ban ơn lành cho Hoa Kỳ.

 

Trúc Đông Quân phiên dịch