Quan Điểm

 

 

Đường Lịch Sử

 

            Lịch sử Việt Nam là một diễn tiến không ngừng của sự đấu tranh: Đấu tranh chống lại rừng thiêng nước độc, chống lại những cơn cuồng nộ của tạo hóa, chống lại ác thú, kình ngư để làm chủ thiên nhiên; đấu tranh chống lại biết bao nhiêu lần xâm lăng của ngoại bang và nội thù để làm chủ đất nước; đấu tranh chống lại biết bao sự suy tàn thoái hóa của tục lệ để làm thăng hoa xã hội; đấu tranh chống lại sự phân hóa để làm chủ dòng máu thống nhất Tiên Rồng; đấu tranh chống lại những tính hư tật xấu để làm chủ lấy bản thân mình .

 

          Khởi nguyên của con người Việt Nam chúng ta từ dòng Bách Việt hùng cứ ở phương Nam, riêng một Viêm Việt chúng ta, sơn hà cương vực giữ riêng, phong tục tập quán đối với ngoại bang thật rõ ràng, nhờ bởi đâu nếu không phải tinh thần đấu tranh toàn diện và không ngừng đó.

 

          Ngô Vương Quyền mở nền tự chủ giành lại chổ đứng xứng đáng và oai hùng đó cho nòi giống Bách Việt

          Vạn Thắng Vương Đinh Tiên Hoàng Đế, dẹp tan các sứ quân, thống nhất mọi phân hóa rã rời, kết hợp mọi chi li cục bộ từ ngọn Cờ Lau, tạo nên một sự phục hoạt lớn lao cho giống nòi Hồng Lạc, xây dựng lại một nền tảng chắc chắn vững bền cho một quốc gia Đại Cồ Việt độc lập, và từ ấy đến nay, ngọn cờ Vạn Thắng của Đinh Bộ Lĩnh vẫn luôn luôn sáng chói trong lòng mọi con dân Việt, dù ở bất cứ thời đại nào, ở bất cứ tình huống nào.

 

          Quân Mông Cổ đã tự hào rằng vó ngựa trường chinh của họ đi đến đâu, cỏ thảo nguyên cũng không mọc được. Nhưng, Đông Bộ Đầu còn đó, Ải Nội Bàng còn đó, Chương Dương, Tây Kết, Bạch Đằng còn đó và còn gì mỉa mai cho bằng hai tiếng Giặc Phật.

 

          Có cuộc chiến nào mà người Trung Hoa đã phải huy động cả hai vị Quốc Công, ba vị Thượng Thư, một đoàn Hầu Bá như cuộc viễn chinh của nhà Minh khi xâm lăng nước Việt. Nhưng, chiến tích Lam Sơn còn đó, Đồng Quan Chi Lăng còn đó; Tụy Động Xương Giang còn đó. Rồi Hà Hồi, Ngọc Hồi, Gò Đống Đa, Cầu Phao, Sông Nhị !

          Kế đến Hỏa Hồng Nhật Tảo, rồi Nàng Trươi, Yên Thế, rồi Mỵ Quý Gò Đen, rồi Chín Xã Sông Con, rồi Mười Tám Thôn Vườn Trầu, rồi Tà Lùng, Bãi Sậy !

 

          Quá khứ, tiền nhân của dân tộc Việt đã thể hiện tinh thần Vạn Thắng oai hùng lẫm liệt!

 

          Ngày nay, chúng ta phải đương đầu với một trận giặc mới: Trận giặc chủ thuyết, trận giặc văn hóa, trận giặc chống lại sự bần cùng diệt vong của dân tộc gây ra bởi tập đoàn điên rồ mù quáng, chúng đã mượn danh nghĩa tổ quốc, dân tộc, nhân dân để thỏa mãn tham vọng cho riêng chúng, chúng mượn oai linh của tổ quốc để mưu cầu bả danh lợi cho đảng phái, cá nhân, cho giòng họ chúng, chúng gian manh khéo léo đầu cơ lòng yêu nước của đại đa số tầng lớp thanh niên đầy nhiệt huyết. Bọn chúng không ai khác hơn là bọn chóp bu cầm quyền Cộng Sản Hà Nội, chúng là một lũ vong bản, vong ân, vong nghĩa, vong tình.

 

          Chúng ta ai cũng hiểu rằng, muốn thắng bọn người gian manh này, muốn thắng trận chiến cuối cùng này, chúng ta phải đồng loạt công địch ở tất cả mọi lãnh vực: Từ Quân sự, Chính trị, Kinh tế, đến Văn hóa, Xã hội, v.v…

 

          Kinh nghiệm của tiền nhân đã để lại cho chúng ta nhiều bài học quí giá. Nhưng bài học quí giá nhất vẫn là bài học làm người. Và trước nhất hết, muốn thắng người phải tự thắng mình. Mới nghe qua, phần lớn đều nghĩ rằng đây là một điều quá dễ dàng. Nhưng trong chúng ta có mấy ai đêm đêm soi bóng nhìn lại mình, nhìn lại thói hư tật xấu của mình để tự tu sửa ? Mấy ai chịu hy sinh những thúc phược của thê nhi, những sự ràng buộc của gia đình, mấy ai chịu bỏ sự kiềm tỏa của gia sản để hoà hợp vào đại cuộc, mấy ai đã chịu bỏ cái tôi tiểu nghĩa để hoà vào cái ta của đại nghĩa dân tộc ? Mấy ai chịu tri kỷ để rồi tri bỉ ?

 

          Có người nào chịu vỗ ngực tự nhận là mình không yêu nước, không thương nòi ? Nhưng yêu nước mà kiêu căng, tự mãn, thương nòi mà gây chia rẽ, yêu nước mà muốn dành độc quyền yêu nước, yêu nước, thương nòi mà có nhiều kẻ chỉ biết yêu nước theo nghĩa cơm áo, vật chất, tiền tài danh vọng thì ngày về chắc sẽ còn xa vời mù mịt.

 

          Thế thì nay đã đến lúc, chúng ta phải mỗi người tự mình nhìn lại mình, tự vấn chính lương tâm mình đ tự phản tỉnh và từ đó tìm một hướng đi lên, một hướng đi chân chính trong cuộc chiến đấu chống bọn ngoại xâm phương Bắc và bọn nội thù Cộng sản hiện nay.

 

          Thế rồi từ cái chiến thắng nội tại của bản thân đó, chúng ta mới hy vọng thắng bọn đô hộ phương Bắc, thắng đồng hóa dã man, thắng tự trị ươn hèn, thắng chia rẽ diệt vong, thắng uy hiếp trong và ngoài, thắng những tư tưởng tối tăm, để rồi chúng ta đi đến thắng tất cả những đớn đau của nòi giống dưới ách nặng nề và bọn ma quỷ bốn bên tám hướng.

 

          Đã đến lúc toàn dân Việt Nam ở trong và ngoài nước, chúng ta phải kết lực lại đứng lên lật đổ kẻ nội thù của chúng ta là bọn bạo quyền Hà Nội, những kẻ đang làm tôi mọi tay sai bán nước, dâng biển, dâng đất, dâng dân đàn bà con gái cho kẻ thù tuyền kiếp phương Bắc, đất nước chúng ta đang ở tận cùng đáy vực, từ vật chất đến tinh thần, dân Việt chúng ta đang ở tận cùng của sự khổ đau, tủi nhục, nhân phẩm của người Việt Nam bị chà đạp, nhân tâm ly tán, con dân Việt Nam bị bọn cầm quyền Hà Nội đem rao bán một cách công khai, chúng đang ra sức tiêu diệt sức sống của dân tộc Việt một cách có hệ thống. Là người mang giòng máu Việt chúng ta dù ở bất cứ nơi đâu trên quả đất này, chúng ta nghĩ gì hay làm những gì để cứu lấy quê hương khỏi bàn tay diệt chủng của bọn ngoại xâm phương Bắc và bọn nội thù Cộng Sản.

 

          Từ đồng lầy lau lách, từ rừng núi hoang vu tới phố xá thị thành, từ hải đảo xa xôi tới ruộng đồng bát ngát, Hồn Sử Thiên Thu đang trổi dậy, ngọn cờ Vạn Thắng chính nghĩa đang ở trong tay ta !

 

          Thời trời đã biến, lẽ cùng thông đã bày tỏ rõ. Cái Thế tất thắng của dân tộc đã rành rành. Chúng ta còn chờ gì nữa mà không đoạt lấy cái ? phải nối tiếp con đường lịch sử mà tiền nhân chúng ta đã bao phen đổ máu để bảo vệ. Chúng ta cùng đứng lên ! Giờ Lịch Sử đã điểm.

 

 

Nguyễn Hữu Nam