Hồ Chí Thiện và Mặt Trận Văn Hóa tại

Hải Ngoại

 

 

Phạm N. Sơn

 

Cổ nhân đă nói: “Mê ư thất đạo, cùng ư tuyệt địa” (mê mờ v́ trái đạo, khốn cùng v́ vào đất chết). Đảng Cộng Sản Việt Nam khi hữu sự cần phải minh chứng vụ án đạo văn tác phẩm Vô Đề, chúng bị hôn ám minh tâm nên nghe theo lời dẫn dụ chỉ dạy của bọn phù thủy lông lá mại bản chính trị, toa rập đưa tên ngáo ộp Nguyễn Chí Thiện như h́nh nhân tŕnh làng khi ẩn, khi hiện như bóng ma trơi trên một vài tờ báo c̣ mồi của chúng ngơ hầu biện bạch cho hành vi gian manh, đa trá...! Nhưng thể hiện đúng phong cách vô văn hóa, quen thói tục chuyên ngụy tạo, tiếm đoạt tác phẩm của người làm của ḿnh như truyền thống được thừa kế từ Hồ Chí Minh, “lănh tụ vĩ đại, bác Hồ kính yêu, đấng cha già của đảng Cộng Sản Việt Nam” (sic) đă tiếm nhận tác phẩm Ngục Trung Nhật Kư mà tác giả đích thực là một người Trung Hoa bạn đồng tù với y tại Trung Quốc. Thế nhưng bọn bồi bút, văn nô đeo kính đỏ v́ cơm áo, v́ chút bổng lộc thừa thăi đă cung cúc viết dâng hết lời xu nịnh, tâng bốc, ca ngợi khen đạo văn tài của cáo Hồ như thi thánh, cả đảng Cộng Sản VN tuyên dương và một số tai to, mặt lớn đương quyền  Âu-Mỹ v́ mặc cảm thất trận thua thiệt bởi y trong quá khứ, thực dụng vị lợi đang thời, đă âm mưu trí trá thổi phồng danh Hồ Chí Minh vang dậy khắp năm châu, thậm chí cơ quan văn hóa quốc tế UNESCO đă từng đề nghị chọn y là vĩ nhân của thế kỷ! Cho đến khi bị Học Giả Lê Hữu Mục vạch trần, tố cáo với những chứng liệu không thể biện bạch, chối căi. Quả thật xấu hổ lắm thay! Dù giả danh, ô danh hay xú uế danh cũng đặng hữu danh nổi lềnh bềnh chẳng biết trôi đâu, về đâu?! Danh to lớn như thế, điếm nhụi cũng chẳng ǵ sánh bằng với án đạo văn hiển lộ được nhắc nhở để đời đời đàm tiếu!

 

Năm 1980 đồng bào Việt Nam tại hải ngoại biết đến hai tập thơ có cùng một thể dụng và nội dung giống nhau của tác giả khuyết danh, nhưng cả hai ấn bản đề tựa khác nhau: tập thơ Tiếng Vọng Từ Đáy Vực (TVTĐV) do ông Nguyễn Hữu Hiệu và Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị in và phát hành; tập thơ Bản Chúc Thư Của Một Người Việt Nam (BCTCMNVN) do nhà sách Tú Quỳnh in và xuất bản với sự thỏa thuận của ông Chủ Nhiệm tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong. Toàn bộ tập thơ gồm có 188 Bài Thơ và 188 đoản khúc Những Ghi Chép Vụn Vặt được thi sĩ khuyết danh viết với những thể thơ khác nhau, dung nhiều trắc vận tương tự với thi phẩm Đạo Trường Ngâm . Nội dung mang nhiều chiến đấu tính quyết liệt chống đối chủ thuyết Cộng Sản đang bành trướng gieo rắc tai họa trên thế giới, và bọn “thư lại kết đoàn” lănh đạo Việt Cộng tuy có cùng một giống ṇi, sinh mệnh lịch sử với ta... nhưng chúng lại độc ác và khát máu lương dân hơn loài sài lang đang chễm chệ ngự trị tại Bắc Bộ Phủ.

 

Từ khi tập thơ được phổ biến đă gây ảnh hưởng trong quần chúng, làm dậy lửa đấu tranh trên trận tuyến văn hóa như Chỉ Đạo Chiến, dẫn đến Lư và Thế tất thắng của quốc dân Việt trong tương lai sẽ phục hoạt sau bao năm đau thương tủi nhục như sức bật của lau sậy, bừng lửa cách mạng thiêu đốt bọn cổ thụ đề đa già nua tŕ trệ tàn hại trong đồng lầy Việt Nam. ảnh hưởng của tập thơ đă vượt qua khỏI cộng đồng người Việt, lan rộng đến nhiều quốc gia khác trên thế giới, được quí vị trí thức, văn nghệ sĩ Việt và ngoại quốc dịch ra nhiều ngôn ngữ, được b́nh luận và dùng tập thơ làm tiêu biểu như bản cáo trạng để cảnh giác Cộng Sản và tập đoàn quyền, vị, lợi Việt Cộng là mối hiểm họa bi thảm cho nhân loại. Tập thơ đă được đề cử giải thưởng Nobel.

 

Đích thật tác giả của tập thơ Vô Đề, TVTĐV, BCTCMNVN, HĐN là ai? Không thể là phàm nhân tầm thường, phải là bậc uyên bác thông đạt nhân t́nh như đă được diễn tả xuyên suốt qua nội dung của tập thơ.

Thiên hạ đổng minh giai học vấn

Nhân t́nh thông đạt tấc văn chương.

 

Tác giả không như những văn thi sĩ mẫn cảm thời cảnh, mộng mơ, khóc mùa Thu, than mùa Hạ! Tự huyễn trong thói tục: chỉ là chứng nhân của thời đại, văn ḿnh vợ người,...! Tác giả tích cực với sứ mệnh của kẻ Sĩ dùng văn dĩ tải đạo, gióng lên tiếng nói chân chính của tầng lớp quần chúng thấp cổ bé miệng, khốn cùng, nạn nhân của mọi bất công do sự cai trị hà chính của tập đoàn CSVN.

Đứng trên lập trường nhân bản, tác giả chê trách chủ thuyết Cộng Sản, Tư Bản không phải là Chân Lư để giải quyết toàn diện những vấn đề của con người, xă hội... Trên phương diện chính trị, ngườI lănh đạo không đủ tầm vóc, thiếu tài trí, không có tinh thần trách nhiệm cao độ, ấu trĩ, thờ ơ, ngu tối như tập đoàn lănh đạo CSVN và chính quyền tay sai Thiệu - Kỳ, đă vọng ngoại, ỷ lại, dùng chủ thuyết ngoại lai gây họa hại cho dân tộc, đất nước Việt Nam, bởi v́ sự tương quan chính trị quốc tế được đặt trên căn bản quyền lợi và lực lượng.

Tác giả đă tri thời cuộc thế giới: những phá bỉnh nhau của đại âm mưu thế lực quốc tế mà những quốc gia, dân tộc nhược tiểu bị hy sinh như “tốt thí” chỉ có giá trị chiến thuật để làm lợi cho siêu cường:

Này Nă Phá Luân, này César

Sao nỡ đẩy bạn các con ngă thế

Mẹ sợ cái tṛ chơi hoàng đế

Mà các con thời quá say mê

( Nă Phá Luân - TVTĐV - 1968)

 

Mĩa mai thay những con đường tắc tị

Được cắm biển, khua chiêng đường chân lư

Dân tộc điên đầu dày xéo kéo nhau đi

Thế kỷ hai mươi thành thế kỷ chia ly

Đói gạo, no tù, đạn bom sát hủy

Riêng béo bở có mấy thằng vô sỉ

Nga, Mỹ, hay Tàu chúng vẫn vu vi

(Mỉa Mai Thay - TVTĐV - 1974)

 

Cuộc cờ nhân loại tỉnh hay mê

Tướng sĩ trong cung một lũ hề

Quanh quẩn, quẩn quanh vài bốn nước

Dọc ngang, ngang dọc mấy thằng xe

Lũ pháo rú gầm trong sát hủy

Ngựa voi loài vật cũng ra uy

Đáng thương chỉ có dăm thằng tốt

Bị thúc qua sông mấy kẻ về!

Thua được xoá bày bao thế hệ

Cuộc cờ nhân loại tỉnh hay mê

(Cuộc Cờ Nhân Loại - TVTĐV - 1975)

 

Phân thế Ta-Thù và xác định đối tượng đấu tranh, lập trường chống Cộng Sản, tác giả đă miệt thị lănh tụ “Bác Hồ vĩ đại”, thần tượng của CSVN:

Không có ǵ quư hơn độc lập tự do

Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc nầy biết nó

Việc nó làm tội phạm nó ra sao

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào

H́nh xác lăo Mao lông lá

Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá

Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa

Không phải xoa đầu, mà túm tóc nó từ xa

Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu

Lúc rụi vào Tàu, lúc rụi vào Nga

Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó

Và t́nh nguyện làm con chó nhỏ

Xông xáo giữ nhà gác ngơ cho cha anh

Nó tận thu từ quả trứng quả chanh

Học lối hung tàn của cha anh nó

Cuộc chiến tranh chết vội hết thanh niên

Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó

Cũng là do Nga giật Tàu co

Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó:

Súng, Tăng, Tên Lửa, Tàu Bay

Nếu không nó đánh bằng tay?

Ôi đó, thứ độc lập không có ǵ quư hơn của nó!

Tôi biết rơ, đồng bào miền Bắc nầy biết rơ

..........

Ôi, Độc Lập, Tự Do

Xưa cũng chỉ v́ quư hai thứ đó

Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó

Nhưng nay mà vẫn c̣n có người mơ hồ nghe nó

Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to!

(Không Có Ǵ Quư Hơn Độc Lập Tự Do - TVTĐV - 1968)

 

Thần tượng cuồng quay h́nh thay lốt rũ

Hang Pắc Pó hóa thành hang ác thú

Bác Hồ già hóa dạng Bác Hồ Ly

(Đồng Lầy - TVTĐV - 1972)

 

Hơn thế nữa, tác giả đă chửi thật “nhân tính tận nhân t́nh” các tổ sư Cộng Sản quốc tế, cha đẻ học thuyết Mác:

Cụ Mác ơi cụï là đồ chó đẻ

Thiên đường cụ hứa thế kia a?

(Chúng Tôi Sống - TVTĐV - 1962)

 

Cụ Mác ơi, mĩa mai và quá đủ

Con chuột mà có dịp tháo thân

Cũng ba cẳng bốn chân

Chạy khỏi cái thiên đường của cụ

(Từ Buổi Đảng Về - TVTĐV - 1967)

 

Bác Mao cân nặng tạ hai

Thịt ùn lên mặt, mặt hai ba cằm

Người dân Trung Quốc th́ thầm:

“Nó là Đổng Trác nhưng dâm hơn nhiều”

(Những Ghi Chép Vụn Vặt - TVTĐV)

 

B́nh phẩm và lên án chủ thuyết Cộng Sản mà Bác, Đảng và Nhà Nước hết lời ca ngợi như kinh điển nhật tụng: “học thuyết Mác-xít, Lê-nin-nít siêu việt”:

Học thuyết Mác, một kinh hồn u ám

Không gốc rễ ǵ trên mảnh đất ông cha

Mấy chục năm phá nước phá nhà

Đă tới lúc tông đồ phải lôi ra pháp trường tất cả!

(Đồng Lầy - TVTĐV - 1972)

 

Tố cáo tội ác của Đảng CSVN mà Bác, Đảng và Nhà Nước tự tâng bốc: “Đảng là đỉnh cao trí tuệ” của loài người:

Đảng d́u dắt thiếu nhi thành trộm cướp

Giải phóng đàn bà thành đĩ, thành trâu

Giúp người già bằng bắt bớ rể dâu

Và cải tiến dân sinh thành xác mướp

Đảng thực chất chỉ là đảng cướp

Dựng triều đ́nh mông muội giữa văn minh

Sống tạm thời nhờ thủ đoạn yêu tinh

Nhờ súng đạn Tàu, Nga bắt bớ

Đảng tắt thở cuộc đời mới thở

Đảng c̣n kia bát phở hóa thành mơ!

(Đảng - TVTĐV - 1973)

 

Và tác giả quyết liệt chủ trương phát động công cuộc cách mạng vơ lực tận diệt toàn bộ tập đoàn lănh đạo CSVN:

Tôi có mối thù phải trả

Đốt buồng gan hôm sớm không tha

Thù bản thân, thù nước lại thù nhà

Chưa thể chết khi thù chưa thể trả.

(Những Ghi Chép Vụn Vặt - TVTĐV)

 

Vợ con có thể bỏ

Cha mẹ có thể từ

Cộng Sản thề sinh tử

Mới thoát và tự do

(Những Ghi Chép Vụn Vặt - TVTĐV)

 

Cuộc chiến nầy chưa phân thắng phụ

Ta vẫn c̣n đây và sắt thép c̣n kia

Chết chóc thầm câm, cốt nhục chia ĺa

Ta vẫn sống và không hề lẫn lú

Ta muốn nói với loài dă thú

Khúc khải hoàn ta sẽ hát thiên thu

(Cuộc Chiến Đấu Nầy - TVTĐV - 1975)

 

Từ tư tưởng bước sang hành động

Phải có cầu ngôn ngữ giao thông

Trên ḍng sông chuyên chính mênh mông

Đừng nghĩ chuyện xây cầu bắc cống

(Từ Tư Tưởng - TVTĐV - 1971)

 

Trong bóng đêm đè nghẹt

Phục sẵn một mặt trời

Trong đau khổ không lời

Phục sẵn toàn sấm sét

Trong lớp người đói rét

Phục sẵn những đoàn quân

Khi vận nước xoay vần

Tất cả thành nguyên tử

(Trong Bóng Đêm - TVTĐV - 1976)

 

Ôi ghê sợ cả một trời phẩn nộ

Cả một trời đau khổ không lường

Đă bao ngày nén xuống thảm thương

Dưới tận đáy đồng lầy tủi hổ

Sẽ tràn dâng như sóng gầm thác đổ

Bọn quỷ yêu sẽ tới ngày tận số

Xác lũ bây sẽ ngập đường phố

Máu lũ bây hoen ố cả nền trời

Kèn tự do đắc thắng nơi nơi

Khai mạc b́nh minh khôi phục cuộc đời

Ôi tôi sống và tôi chờ đợi

Ngày triệu triệu trái tim bùng nổ tung trời!

(Đồng Lầy - TVTĐV - 1972)

 

Chủ trương của Đảng CSVN: “Giết lầm hơn bỏ sót” và quy định tội danh:

– “Phạm tội thuộc hiện tượng: có thể tha”

– “Phạm tội thuộc bản chất: giết”

Vậy Nguyễn Chí Thiện nếu quả thật chính là tác giả của tập thơ “chết người”: Vô Đề, Tiếng Vọng Từ Đáy Vực, Bản Chúc Thư Của Một Người Việt Nam, Hoa Địa Ngục,... phạm những trọng tội tư tưởng, chính trị thuộc về bản chất:

– Miệt thị “lănh tụ vĩ đại”

– Lên án “học thuyết Mác-xít, Lê-nin-nít siêu việt”

– Tố cáo “Đảng đỉnh cao trí tuệ”

– Chủ trương quyết liệt công cuộc cách mạng vơ lực triệt để, toàn diện, hướng thượng tận diệt tập đoàn bạo quyền CSVN. Tù nhân Nguyễn Chí Thiện được thả ra tự do đến những ba lần. Bạo quyền CSVN thi hành ngược lại với chủ trương mà chúng đă đề ra chăng? Những ai sinh sống dưới chế độ Xă Hội Chủ Nghĩa do Bác, Đảng và Nhà nước CSVN cai trị sau 1954 chắc hẳn đă kinh qua. Hỏi tức trả lời.

Tự bản chất gian manh, xảo trá... bọn lănh đạo Hà Nội với những phương tiện, nhân sự, tư liệu t́nh báo... chúng đă đánh giá chính xác cao tầm quan trọng hữu dụng của tập thơ mà tác giả Vô Danh  người chúng đă khổ công truy lùng tận diệt từ năm 1946 song đến nay vẫn chưa triệt tiêu được (“Trung Tâm Thông Minh của Nhân Loại” hẳn đă biết tường tận, nhưng v́ lư do chính trị, an ninh, quyền lợi, t́nh cảm... đă không thông tin xác nhận?).

 

Bọn lănh đạo Hà Nội chỉ thị cho cán bộ văn hóa hải ngoại tên Minh Thi viết bài” tự nhận là bạn đồng tù với tác giả tập thơ, đăng trên báo Người Việt số 32 ngày 24/11/1980. Nội dung bài viết Minh Thi cho biết:

 

 tác giả Vô Danh của tập thơ tên thật là Nguyễn Chí Thiện, sinh năm

1937 tại Hải Pḥng, Bắc Việt, đậu Tú Tài Pháp (BAC), thông suốt Anh, Pháp, Hán ngữ. Minh Thi. Nguyễn Chí Thiện, Phùng Cung cùng hoạt động trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm ở miền Bắc, bị bắt giam và mang bệnh ho lao rất nặng từ năm 1966, đến 1978 được tạm phóng thích. Sau khi được thả, Minh Thi và bằng hữu có quyên góp một số tiền chuyển về giúp, được tiền bạc Nguyễn Chí Thiện mở nhà thổ chứa gái buôn thân kiếm sống, sang rượu tối trà như người thất chí thôi không c̣n làm thơ chống đối chế độ phỉ quyền Hà Nội nữa. Cùng với Minh Thi c̣n có Trần Nhu tác giả quyển sách Địa Ngục Śnh Lầy nội dung chửi cường điệu Hồ Chí Minh cũng tự nhận là bạn thân thương và thường có liên lạc với Nguyễn Chí Thiện! Sau cùng “đảng tịch” của Nguyễn Chí Thiện do chính hắn khai báo:

sanh năm 1939, bị bắt giam 27 năm tù v́ tội tham gia trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống đối bạo quyền Cộng Sản VN.

Sau năm 1954, tại miền Nam Việt Nam với chính thể Cộng Ḥa, dân chúng được ấm no, hạnh phúc và nhiều tự do... tuy có giới hạn truyền thông bằng quyền kiểm duyệt báo chí. Nhưng mục đích chỉ để loại trừ những ấn phẩm xét thấy phương hại quốc gia, gây tệ đoan xă hội, đồi trụy, ảnh hưởng xấu đến dân chúng. Những văn hoá phẩm hữu ích làm tốt đẹp và thăng hoa trí tuệ, đời sống con người được chính phủ khuyến khích, phổ biến rộng răi. Tuy vậy những người có kiến thức đa văn như: Học Giả Nguyễn Hiến Lê, Giáo Sư Nguyễn Đăng Thục, Giáo Sư Trần Ngọc Ninh, Triết Gia Kim Định,... muốn có được những bộ sách hay Đông Tây kim cổ, những nguyên tác ngoại ngữ giá trị, hoặc Nga ngữ của Leon Tolstoi, Dostoievski,... cũng phải vất vả hao tốn công của t́m mua mới có được. Ở miền Bắc Việt Nam, đảng Cộng Sản cầm quyền hà chính, bưng bít, kiểm soát và cấm tuyệt những văn hóa phẩm ảnh hưởng xấu và chống đối chế độ. Nhưng trong tác phẩm Vô Đề qua bài thơ Tôi Muốn Sống, mỗi câu thơ đề cập một vài nhân vật tiêu biểu cho một giới người của những tác phẩm nổi tiếng:

Tôi muốn sống với Vũ Tùng đả hổ

Với Quan Vân Trường mặt đỏ râu đen

Vào lính ngự lâm cùng Athos làm quen

Bạn với D'Artagnan, Porthos và Aramis!

Tôi muốn tới Palestine, mồ Jesus Christ

Cùng Ai-Van-Hô làm cuộc Thập Tự Chinh

Sống một ngàn một đêm lẻ trong dinh

Dựng lên bởi thần đèn giúp A-La-Đanh cưới vợ

Sang châu Mỹ đất tân kỳ man rợ

Cùng Jack London đi xe chó t́m vàng

Tôi muốn sang yến tiệc với Nga Hoàng

Tiếp chuyện André một chiều trên bến nước

Cùng Petchorine giữa Caucase dạo bước

Đấu súng, đấu gươm, khiêu vũ chan ḥa

Gặp Dostoi trong đêm vắng pha trà

Mặc tuyết rơi, ngồi bên ấm Samovar

An ủi chàng sinh viên giết người Raskolnikov

Khuyên vua Philippovna lấy chàng ngốc hiền ḥa

Tiếp tục hành tŕnh tôi tới Tây Ban Nha

Theo Don Quichotte đi pḥ nguy cứu khổ

Sống thỏa thê tôi trở về đất tổ

Vào Lam Sơn t́m gặp vua Lê

Ngồi câu thuyền bên Nguyễn Khuyến ở thôn quê

Thơ rượu với Tú Xương bên bờ sông Vị

Bàn với Nguyễn Du về mệnh tài đố kỵ

Về đời Kiều oan khổ đau thương

Tới phường Khán Xuân cười với chị Xuân Hương

Tới quận Nam Xương viếng vợ chàng

Trương chung thủy

Nghe anh chàng Trương Chi nghệ sĩ

Ca lời ca đau khổ mộng mơ

Theo Bắùc B́nh Vương gióng trống mở cờ

Tiến đánh Thăng Long núi Nùng sông Nhị

Tôi muốn sống thật nhiều và tỉ mỉ

Ngược thời gian lịch sử bao đời

Cho thỏa ḷng ham sống anh ơi,

Bị chà xéo trong cơi đời hiện tại

Cơi đời thèm cả sắn và khoai!

(TVTĐV - Tôi Muốn Sống - 1962)

 

Trong số những tác phẩm và tác giả được đề cập đến, có tác phẩm của giới văn sĩ Nga bị xếp vào loại chống Cộng Sản bị cấm tuyệt ở miền Bắc. Lại nữa, điều kiện của người đọc sách cũng không đơn giản:

phải có sách, thời giờ rảnh rỗi nhàn để đọc sách,... tóm lại ít nhất là phải có được đời sống vật chất thoải mái, sung túc chưa kể đến tŕnh độ trí tuệ và tuổi đời kinh lịch để thẩm thấu những tác phẩm triết học, đạo học vốn dĩ đ̣i hỏi điều kiện không thường.

Thời điểm 1954 tên ngáo ộp Nguyễn Chí Thiện vừa được 15 tuổi, ăn chưa no lo chưa tới. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ và Hiệp Định Genèva ấn định ranh giới là vĩ tuyến 17 chia đôi đất nước Việt Nam thành hai miền Nam Bắc, quân Pháp rút khỏi Đông Dương, Đảng Cộng Sản VN muốn thống nhất tư tưởng, cơ cấu nhân sự lănh đạo, triệt hạ phe phái. Hồ Chí Minh và đồng bọn xét thấy cần phải truy lùng khám phá loại bỏ những thành phần trí thức, cán bộ,... có lập trường khác biệt, chao đảo, tiểu tư sản, phản động... Nên chúng trí trá cởi mở, giăng bẫy với chiến dịch Trăm Hoa Đua Nở tạo ra vụ án Nhân Văn Giai Phẩm vào năm 1956. Bấy giờ tên Nguyễn Chí Thiện được 17 tuổi. Vậy hắn bị bắt bởi tác phẩm nào? Trong số văn nghệ sĩ bị giết hại, bắt tù đày chưa hề nghe thấy tên Nguyễn Chí Thiện.

 

Cũng lại trên báo Người Việt (đồng bào cư ngụ tại California thường gọi là báo Người Vẹm) số 2373 ngày 4/4/1992, Bùi Duy Tâm “viết bài”:Nguyễn Chí Thiện với công cuộc xây dựng một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ và hiện đại trong Tinh Thần Đạo Đức Dân Tộc, (bọn Việt Cộng thường có đề tựa rất dài ḍng). Bùi Duy Tâm đă về Việt Nam móc nối với Bùi Tín qua nhóm Đại Học Dân Lập Thăng Long cùng với cựu dân biểu thiên tả Hồ Văn Ân, Hồ Nhật Tiến, Hồ Vi Thuấn, Hồ Tấn Hải, Hồ Trọng Mẫn, Hồ Hồng Quang, Hồ Đ́nh Khiết, Hồ Mộng Giác, Hồ Mộng Nam... và bọn Bướm Đỏ Cộng Sản đă được huấn luyện thuần lư thuyết và mọi hoạt động của đảng phái miền Nam.

 

Chúng mượn tổ kén các đảng phái Quốc Gia để đẻ nhờ và hiện cầm nắm hầu hết chức vụ trọng yếu trong đảng chực chờ đúng thời cơ sẽ ra tay hăm hại đảng trưởng, cướp cờ lănh đạo phất theo kế sách đă được chỉ đạo từ Bắc Bộ Phủ. Tất cả những nhân sự của chiến thuật, chiến lược này nối khúc ruột ung thư vi khuẩn Cộng Sản VN với những văn nghệ sĩ phản kháng có điều kiện và chỉ đạo như: Bùi Tín, Trần Bạch Đằng, Dương Thu Hương, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Huy Thiệp, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân... và “đảng ta”. Bùi Duy Tâm viết lại tiểu sử của Nguyễn Chí Thiện sinh năm 1935 tại phố Hàng Bột, Hà Nội, học bậc trung học tại trường Albert Sarraut, có học đại học Văn Khoa Hà Nội. Bị bắt giam từ 1958 v́ hoạt động phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, được thả ra năm 1964 lại bị bắt giam 1965 cho đến năm 1978, rồi lại bị bắt giam 1979, mang bệnh ho lao rất nặng, sau cùng được thả ra ngày 29/10/1991 tại Bắc Việt.

 

Bọn lănh đạo Hà Nội đă thực sự lo sợ tác động của tập thơ thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh Cách Mạng Bạo Lực ở mọi tầng lớp quần chúng, lại được lănh đạo bởi những ai có Trí, Tài thao lược cái thế, người đă sáng tạo một thống quan đặt lại Hiến Chương định vị giá trị, quyền sống của con người nội thánh, ngoại vương... sống hạnh phúc, ḥa b́nh:

 

Đất nước sa vào trong một hầm chông

Không phải một ngày mà thoát ra được đó

Con thuyền ra khơi phải chờ lộng gió

Phá xích, phá xiềng phải sức búa đao

C̣n chúng ta phải lấy xác làm bè

Lấy máu trút ra tạo thành sóng nước

Mới mong nổi lên vũng lầy tàn ngược

Nắm lấy cây sào cứu nạn trên cao

Tiếp súng tiếp gươm bè bạn viện vào

Phá núi vén mây, đón chào băo lộng

Mới có thể tiến vào hang động

Tiêu diệt yêu ma thu lại đất trời

Thu lại màu xanh, ánh sáng, cuộc đời.

(TVTĐV - Đồng Lầy - 1972)

 

Bọn lănh đạo Hà Nội như một hung kiếp, bạo ngược tục vật được phùng vận đắc nhất thời, chúng chiến thắng trong chiến tranh chiếm lănh cả nước Việt, với quyền bính trong tay tham ô, tranh giành lợi lạc hưởng thụ, kết bè phái thanh trừng giết hại lẫn nhau, dốt nát không thiết kế được chương tŕnh nào khả dĩ từ chính trị, kinh tế, quân sự, văn hóa, xă hội để thi hành cho sự hạnh phúc ấm no của người dân. Chúng thất bại và tŕ trệ ở xây dựng, kiến thiết không như đă từng siêu xuất mị dân và dối gạt quốc tế trước năm 1975, chúng mở cửa cho các quốc gia đến đầu tư bán reœ tài nguyên quốc gia, sức lao nô của dân chúng, làm băng hoại sa đọa xă hội tận cùng...

Chúng tổ chức chiến dịch xuất cảnh người qua việc đóng tàu, thuyền, bán bến để thu vét vàng, dollar... phó mặc hàng triệu người Việt trở thành nạn nhân của hải tặc, hoặc vùi thây dưới biển. Biến và bán hơn 200 ngàn gái Việt cho Nhật Bản, Thái Lan, Trung Cộng để hành nghề măi dâm. Xă hội thiếu cư an, công an lạm quyền vu cáo bắt bớ lương dân không được luật pháp, toà án xét xử, người dân không có những quyền tự do căn bản để sống và định hướng tương lai cho chính ḿnh. Vậy cuộc Cách Mạng Bạo Lực là một cần thiết tối hậu sau cùng để tiêu diệt bọn phỉ quyền Bắc Bộ Phủ giành lại Dân Sinh cho sự sống, Dân Quyền cho con người, Dân Chủ cho người dân đuợc sống b́nh đẳng, an vui, no ấm, phát triển thịnh vượng trong xă hội, quốc gia tiến đến Nhân Chủ góp mặt vẻ vang  với hoàn vũ.

Mỗi bài thơ đều có ghi rơ niên lịch, vậy những ai đă từng đọc những bài thơ trong tập TVTĐV hoặc BCTCMNVN với ít nhiều để tâm suy xét ắt sẽ khám phá được những nghịch lư mà từ Minh Thi, Trần Nhu, Bùi Duy Tâm,... áp đặt Nguyễn Chí Thiện là tác giả tập thơ bị tù tội từ năm 1958, trái lạI nội dung của những bài thơ như:

Hằng ngày tôi tới tiệm trà

Vào những lúc vắng người uống nhất

Chọn chiếc bàn kê trong xó khuất

Ngồi một ḿnh vừa xem báo vừa pha

Tin tức nọ kia nào có thiết tha

(Hằng Ngày Tôi Tới - TVTĐV - 1958)

 

Tôi thường đi qua phố

Có anh chàng mù, mắt như hai cái lỗ

Kính chẳng đeo, mồm thời xệch méo

Ngậm vào tiêu, cổ nổi gân lên

Dốc tàn hơi thổi đứt đoạn như rên

Mấy bài ca lăng nhăng ca ngợi Đảng

Đă mang lại ấm no và ánh sáng!

Một buổi sớm, anh h́nh như choáng váng

Gục xuống đường, tiêu rớt sang bên

Tôi vội vàng chạy đỡ anh lên

Anh chỉ khẽ rên: Trời, đói quá!

(Tôi Thường Đi Qua - TVTĐV - 1959)

 

Nhiều khi tôi tự nhủ ḿnh

Phải pḥng lúc bất th́nh ĺnh bị tôm

Áo quần sắp sẳn sớm hôm

Để khi bị bắt là ôm đi liền

Cuộc đời kể cũng hơi phiền

(Đời Tôi Rồi Sẽ - TVTĐV - 1960)

 

Tôi đă sống, và c̣n sẽ sống

Những ngày những tháng lông bông

Sớm tối lêu têu, nếu mệt về nằm

Và nếu có năm hào trong túi

Thời tiệm trà lui tới lê la

Nhấm nháp thời gian vô vị!

Tôi tuy tiếc thời gian uổng phí

Tuy buồn

Nhưng cố quên đi

(Tôi Đă Sống - TVTĐV - 1961)

 

Đi bên em nghe ái t́nh đập sống

Trong ḷng anh hạnh phúc chan hoà

Ôi giây phút không thể xoá nhoà

Giây phút ấy, t́nh em chói toả

Ở trong anh và tất cả chung quanh!

Anh ôm em, em ngạt thở v́ anh

..........

Gió ngoài song hiu hắt thổi vào

Rơi mấy cánh hoa đào trên chậu sứ...

(T́nh Mơ - TVTĐV - 1963)

 

Từ buổi đó tháng ngày tôi cọc cạch

Đạp chiếc xe tàng tới hiệu cô ta

Mua con tem thiếp giấy gọi là

Tiền chẳng có gia đ́nh tôi thanh bạch

Song mấy năm rồi tôi chỉ là người khách

Chung thuỷ, hơi buồn chẳng nói baonhiêu

(Có Thể Cô Ta - TVTĐV - 1964)

 

Trong chiếc vơng trời mây cây lá

Tôi nằm nghe chim chóc líu lo ca

Vơng đu đưa theo làn gió hiền xoa

..........

Nằm trong vơng hồn tôi thư thả

Thấy đời êm như cuộc sống trong tranh

(Trong Chiếc Vơng - TVTĐV - 1965)

 

Tôi, một kẻ không gia đ́nh bè bạn

Sống một ḿnh bệnh hoạn xanh xao

Chai nước con, chiếc điếu thuốc lào

Chiếc giường vải, chiếc bàn bằng gỗ cũ

Đồ đạc tôi thế là tạm đủ

Cuộc sống nghèo hèn, không ước không mơ

Ngoài thời gian dạy học vài giờ

Tôi t́m kiếm niềm khuây trong sách vở

Ít ra khỏi căn buồng con tôi ở

Chủ nhật, ngày thường tôi thấy như nhau

Những khi buồn tôi đem điếu ra lau

Hoặc khe khẽ ngâm vài câu thơ cổ

Mỗi tháng một lần tôi mang phiếu số

Tiêu chuẩn thịt đường một lạng mua ăn

Trong ḷng tôi chỉ một nỗi băn khoăn

Sợ bị bắt, bị nghi là bất măn.

(Tôi, Một Kẻ - TVTĐV - 1966)

 

Tôi lại về đây

Giữa căn pḥng nặng đầy kư ức

Không khí quanh tôi h́nh như rạo rực

Mười năm trời, hy vọng, thời gian ...

..........

Chiếc bàn mộc mọt sâu gậm hỏng

Ngăn đầy, lỏng chỏng toàn thơ

Những vần thơ thất chí giận đời

Giấy ố, mực mờ, gián nhấm

..........

Tôi uể oải buông ḿnh xuống ghế:

“Mười năm trời vẫn thế, hoặc tồi hơn!”

..........

Tôi mở xem, dưới lớp bụi nḥa

Đứng sừng sững từng chồng sách báo

Và tôi chán nản đậy vào:

“Mỗi kư bẩy hào, giấy nát”

Mười năm trời xót xa mất mát

(Tôi Lại Về Đây - TVTĐV - 1966)

 

Tôi là bạn của cô gái đĩ

Ế khách ngồi ngủ gật ở vườn hoa

Tôi chẳng có ǵ an ủi cô ta

Ngoài t́nh cảm chan hoà không khinh bỉ

(Tôi Là Bạn - TVTĐV - 1967)

 

Tôi đi một ḿnh trong đêm trầm

Cửa đóng âm thầm, phố vắng thênh thang

Hai dăy cây tăm tắp thẳng hàng

Bên hè, cúi đầu sờ sững

Một ḿnh đi lững thững

Bụi mưa rơi

Nuớc mắt cô đơn v́ sao khóc trên trời!

..........

Là về đêm

Mọi vật đều yên

Mọi mắt nhắm nghiền

Không động đậy!

Thôi về ngủ, mặt trời lên sẽ dậy.

(Tôi Đi Một Ḿnh - TVTĐV - 1969)

 

và một số bài thơ khác diễn tả tác giả vẫn đang sống đây đó từ một căn gác nhỏ, thường lui tới tiệm trà, lang thang ngoài phố đến rong rỗi chạnh ḷng cảm tác cảnh xuân miền quê và buồn với thân phận con người Việt Nam tất cả đang sống quằn quại không tương lai trong nhà tù vĩ đại đó là đất nước Việt Nam hiện nay dưới thời CS đang ngự trị, có khác ǵ và to lớn bi thảm hơn câu chuyện “quần đảo Gulag ngục tù”. Sơ lược căn cứ theo niên lịch liên tiếp của những bài thơ có nội dung tả tác giả sinh hoạt tại ngoại:

Mắt Em - 1957,

Hằng Ngày Tôi Tới - 1958,

Tôi Thường Đi Qua - 1959,

Đời Tôi Rồi Sẽ - 1960,

Tôi Đă Sống - 1961,

T́nh Mơ - 1963,

Có Thể Cô Ta -1964,

Trong Chiếc Vơng - 1965,

Tôi Một Kẻ - 1966,

Tôi Là Bạn - 1967,

Tôi Đi Một Ḿnh – 1969

,... Tất cả 11 bài thơ, cũng có nghĩa là 11 năm tác giả không bị giam trong tù. Nhưng tiểu sử Nguyễn Chí Thiện tự nhận là tác giả của tập thơ Vô Đề hay TVTĐV, BCTCMNVN, HĐN,... bị bắt giam tù từ tháng 5/1961, lần sau cùng được thả ra vào ngày 29/10/1991, tổng cộng 27 năm tù. Vậy tính từ bài thơ Mắt Em có niên lịch sớn nhất 1957, tổng cộng là 38 năm. Thời điểm 1991 Nguyễn Chí Thiện vừa được 52 tuổi. Những nghịch lư phơi bày, xét thấy không thể tin Nguyễn Chí Thiện là tác giả đặng!

Tác phẩm Vô Đề là áng thi văn giá trị.……. Ngoài ra nếu không thực hiện được công cuộc cách mạng diệt trừ bạo quyền Cộng Sản VN để hưng phục dân tộc, đất nước Việt Nam, tác phẩm Vô Đề cũng chỉ là hoa ngôn mà thôi!

 

Tư tưởng phải có hành động hiệu quả, thành công mới thực viên măn. Những bàn tay lông lá sau hậu trường chính trị âm mưu với nhân vật Nguyễn Chí Thiện và tác phẩm Vô Đề ắt hẳn sẽ gặp phải sự khám phá, vạch trần, chống đối quyết liệt của những quư vị Thiện Tri Thức trả lại sự thật, lẽ phải cho công minh liêm chính. Để trả lời những khảo vấn của vụ đạo văn, hoạ chăng chỉ có trung ương đảng bộ Cộng Sản VN và những nhân sự Mỹ gian manh trong cơ cấu chính quyền Hoa Kỳ đồng đạo diễn vỡ bi hài kịch Nhân Quyền, tên hề Nguyễn Chí Thiện đóng vai tiên phuông mở màn để tiếp đến bạo quyền Cộng Sản VN sẽ thả những tù nhân chính trị nguỵ trá, thực chất là nhân sự của “đảng ta” được huấn luyện, dạy dỗ, chỉ đạo đấu tranh cuội “được” bắt giam tù để thành danh. Chúng sẽ nhập cảnh vào Hoa Kỳ để phối hợp với bọn cán bộ gián điệp ch́m, nổi và con cái của những cán bộ cao cấp Cộng Sản VN đă được cho sang thời qua đang nắm giữ một số vai tṛ then chốt trong các đảng phái chính trị, đoàn thể tại hải ngoại cùng với Việt gian tay sai sẽ sản sinh tổ chức, chính phủ ma nớp, đấu tranh cuội đến thành công lừa bịp đồng bào hải ngoại, quốc nội, mặt nổi thay thế những nhân sự Cộng Sản VN đương quyền, mặt ch́m vẫn nhận chỉ đạo và thi hành mệnh lệnh chủ nhân Bắc Bộ Phủ.

B́nh mới rượu cũ! Những đạo diễn phù thủy Mỹ gian và ma quái Bắc Bộ Phủ âm mưu chính trị đen tối mới có đủ thẩm quyền biện bạch cho tên Nguyễn Chí Thiện v́ là tác nhân gian phạm trong việc. Ngoài ra từ Nguyễn Đ́nh Thi cho đến đám ruồi xanh Trần Nhu, Lê Trọng Văn, Chu Vân Tŕnh, Minh Thi,... và bọn bồi bút thân phận tôi tớ hăy c̣n đang lúc nhúc trong biển xú uế sao đặng vị thế giải bày gỡ gạt! Nhưng bọn độc nhân lănh đạo Cộng Sản VN vốn thai sinh từ loài ngạ quỷ, ngoi vượt lên khỏi biển ngục trầm luân, nghịch thiên, nghịch nhân, đắc vận phùng nhất thời đặng thế quyền bính trong tay, hành xử bạo ngược áp chế lương dân, gây biết bao tang thương cho dân tộc đất nước! Bọn chúng kém học ít chữ! Phàm anh hùng bất luận gốc gác. Nhưng bọn chúng là gian nhân chẳng thấu lẽ văn hóa, học hành làm trọng, dụng vi học nhật ích cố sao cho sự học mỗi ngày thêm đa văn, sở kiến để đặng phúc lợi cho bản thân, xă hội, quốc gia, dân tộc. Chúng vẫn y cứ với bản chất của giống ngạ quỷ dị dạng lập bè, kết đảng nhân dĩ độc ngă dân, ác đảng hoài gian cách dĩ măi quốc! Bởi thiếu văn học dốt nát tự ti mặc cảm bèn ăn cắp tác phẩm của bậc chính nhân, trí trá biển lận làm của ḿnh. Đúng là phường tục nhân đại ngu giả trí. Ôi thôi! Nhưng cho dù có huê dạng chỉ đạo cho bọn bồi bút hạc chi huyền bài, khuyển bất thức tự viết lách chống đỡ án đạo văn tác phẩm Vô Đề! Có thể nào những văn nô chưa thông từ sao đặng hiểu biểt tư tưởng trong tác phẩm Vô Đề mà cố bám vào như thương đăng phụ kỳ vĩ nhi chí thiên lư chăng?

Sự phát minh khoa học của giống dân da trắng gốc Anglo-saxon làm phúc lợi cho nhân loại tận hưởng, song sự ác và đen tối của chính quyền Hoa Kỳ đă và đang huỷ diệt dần dân tộc, đất nước Việt Nam khiến cho nhân loại xét lại! Họ độc dữ măi sao? Trong những đêm tăm tối vẫn có vài ba v́ sao sáng, trong những ngày nắng hạn vẫn có buổi chiều mưa. Hoa Kỳ có c̣n không những vị Thạc Đức lănh đạo, ḷng như đại dương bao la, tâm trí trong như nước, sáng như nhật nguyệt để dẫn dắt đất nước nầy thịnh vượng thiện mỹ, hào sản chia xẻ làm phúc lợi chung cho nhân loại bước sang thế kỷ 21 loài người sẽ làm chủ nhiên giới toàn mỹ hơn?

Thi Sĩ Vô Danh biệt tích giang hồ đối với quần chúng và chuyện đời triêu tam mộ tứ cùng tiếng vọng nghiệt ngă thị phi... thậm chí một số ít người phao tin Thi Sĩ Vô Danh đă bị giết chết ở thập niên 1950. Nhưng đối với bậc tuấn kiệt hiểu rơ lư đạo thịnh suy, thông suốt vận mệnh thành bại, chu tri được thời, phân được thế có trị, có loạn:

đời trị quư tài năng th́ trổ mặt thi đua với cổ kim danh hoàn, đời loạn quư đức hạnh nên phải ẩn thân đại trí giả ngu dấu được việc làm  của ḿnh mới đặng là bậc Thánh Trí. Kẻ Đại Trí dụng ư chẳng dụng ngôn, bậc đạt tâm đạo dụng tuệ chẳng dụng pháp để mà thông đạt trực ngộ nhau, hoặc giả phá chấp nê vượt thoát lập ngôn mă hoá mà chuyển tư tưởng đến anh hùng hào kiệt thức thời hành động giải nguy đất nước dân tộc, đấy là cái Dụng của bậc Thánh Vương “chi lan sinh ư thâm lâm, bất dĩ vô nhân chi bất hương; quân tử tu đạo lập dức bất dĩ khốn cùng nhi cải tiết”. Vậy Bảng Chúc Thư Của Người Việt Nam được gữi từ trong quốc nội đă gửi cho hải ngoại:  sẽ phá vỡ một khâu, tiếng pháo lệnh báo hiệu tối hậu thời cơ ngày băo bùng cho một giải pháp tận diệt bọn phỉ quyền Việt Cộng:

Trong đêm cùng vùng nhiệt đới bao la

Trái lửa của ta sẽ bùng lên vạn ánh

(T.V.T.Đ.V - Cây - 1974)

 

Những ai đă từng đọc qua tác phẩm Thơ Vô Đề  sẽ cảm chiêu và nhận biết từ nội dung cho đến thuật sang tạo và dùng từ ngữ rất đặc biệt của Thi Sĩ Vô Danh nhất là phần Chu Dịch vận hành liên quan mật thiết với nhau như một hệ tư tưởng suốt dọc, liên quan không rời nhau từ khởi thuỷ cho đến chung cuộc. Bởi thế cho nên trong tác phẩm Đạo Trường Ngâm, một thi sĩ  ví ḿnh như Nga My và Cụ Lê Tử Vinh như Nguyệt:

 

Nguyệt giăi Nga My nguyệt ư dài

Nguyệt t́nh thiên cổ nguyệt v́ ai?

Nguyệt đưa chiến sĩ lên non Thục,

Nguyệt dẫn anh hùng đến suối Thai

Nguyệt dơi ba sinh hồn cố quốc,

Nguyệt treo tái thế niệm tương lai

Nga My đêm tỏ soi vầng nguyệt

Nguyệt với ta chung một cảm hoài.

(Đạo Trường Ngâm - 4824 - Nga My Nguyệt)

 

Tại phương Đoài Mỹ Quốc, 17 năm qua nếu không có Cụ Lê Tử Vinh khổ công sức, tài lộc thu phục anh hùng hào kiệt... những ai hằng c̣n lưu tâm và bầu nhiệt huyết với nước ṇi Việt Nam, huấn luyện, giảng dạy và thiết kế suốt  dọc Năm Cánh Kỷ Hà: Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh (chính trị, kinh tế, quân sự, văn hóa, xă hội) chuẩn bị toàn tính trong âm thầm chờ đoạt cơ tối hậu để giải phóng dân tộc thoát khỏi họa diệt vong, th́ đă có ai với đầy đủ tầm vóc hiểu biết nhất quán làm nổi chuyện đội đá vá trời?

Ví biết lửa hương t́m chắp nối

Là hay vàng đá để trao truyền

(Đạo Trường Ngâm - 4822 - Đạo Trường Ngâm)

 

Lời tố cáo của Cụ Lê Từ Vinh ắt hẳn sẽ phải phản ảnh sự thật:

Sao Viêm Phương chọn chốn giáng tinh thần

Trong muôm hoa lấy một ở hồng trần

Chợt bóng mái chân sim ta t́m gặp

Đầu dây leo b́nh dị đóa siêu quần

Đoá siêu quần ta gọi thiên tài hoa

Nếp tinh quang in năm cánh kỷ hà

Sắc đỏ nhờ trời Nam phun ánh lửa

Hương không thơm v́ ẩn tích Ngân Hà

Tận Ngân Hà huyền diệu chất thiên tài

Gió mưa hồn cố quốc tít non Đoài

Đoá Hoa Huyết người ta bừng thức giấc

Sao Viêm Phương chói lọi mọc trên đài.

(ĐTN - )

……………………………………

Lời của  Cụ Nguyễn Năng Lợi

……………….

Nay với sự hiểu biết của riêng tôi kinh qua quá tŕnh hoạt động từ những

ngày c̣n ở Bắc Việt xưa, minh xác tập thơ Vô Đề tác giả khuyết danh không phải của tên hư ngụy Nguyễn Chí Thiện,…………

 và bọn phỉ quyền CSVN đă âm mưu đưa tên Nguyễn Chí Thiện mạo tiếm nhận tác phẩm Vô Đề là của y!

Thực vậy những ai mưu sự và tiếp tay bất chính tập thơ Vô Đề sẽ phải chịu trách nhiệm trước công tâm và văn hóa Việt Nam”.

Thái Châu Nguyễn Năng Lợi, (mùa Hạ 1992)

 

Những ai đă từng dầy công nghiên cứu tác phẩm Vô Đề, tinh tế sẽ nhận ra được những âm hưởng, ngôn từ, tư tưởng trùng hợp với nhau và không thể là ngẫu nhiên. Dĩ nhiên người đọc sách lạc quan, dễ tính chịu ảnh hưởng của sách khiến khó vô tư nhận xét là việc dễ thường xảy ra. Người ta có thể trí trá, giả mạo thật tài t́nh giống như thật những ǵ họ muốn, nhưng về tư tưởng là một điều cực kỳ khó khăn. Văn là người, đọc văn tất biết người. Tập thơ Vô Đề đă hiển dương tài năng, trí tuệ của vị lănh tụ, chất chứa tư tưởng chính trị, chiến đấu tính,... mặc dù tác giả dụng ngôn từ thật b́nh dân, dễ đọc, dễ cảm chiêu và dễ nhớ để phổ biến, ảnh hưởng đến đại chúng. Nhưng trong tinh vi, uyên thâm được ẩn tàng mật nghĩa không phải dễ dàng cho mọi tầng lớp quần chúng thẩm thấu đặng! Muốn hiểu tác phẩm Vô Đề ở tầng lớp cao hơn, người đọc phải tra cứu như quán thông v́ tác giả không viết tác phẩm chỉ để: chống Cộng tiêu sầu, giải trí lúc nhàn cư hoặc loại người chỉ thanh đàm, mẫn thế! Tác phẩm Vô Đề của tác giả Khuyết Danh là một tác phẩm đạt văn chương, tư tưởng của Việt Nam và thời đại, mà nhân loại tính, dân tộc tính ư thức, phản tỉnh kinh qua bao đau khổ bởi Cộng Sản, Tư Bản đều bần cùng hóa người dân, khác chăng ở cách dụng thuật pháp mà thôi! Cẩn trọng không hoa ngôn để đoạt lư, đoạt từ, tác phẩm Vô Đề …. vận dụng vào hoàn cảnh của Việt Nam đương thời, mà giải pháp cách mạng vơ lực là sinh lộ tất yếu để giải quyết những bế tắc chính trị của vùng đất tranh, bởi quyền lợi của chính những dân tộc trong vùng và những quốc gia siêu

cường. Những vấn đề của cách mạng bao gồm:

nhân lực, tài lực, vật lực, thế địa lư và thời gian,... những yếu tố cần thiết đă được hàm chứa kín đáo trong tác phẩm Vô Đề, v́ cảnh giác, trách nhiệm

bảo mật của tổ chức, rất tiếc người viết chưa tiện tŕnh bày, hơn nữa kiến văn giới hạn, mong quư bậc trưởng thượng uyên bác chỉ giáo cho. Mong lắm

thay. Ḍng lịch sử Việt trải qua hơn 4000 ngàn năm vớI bao thăng trầm vinh nhục. Là con dân nước Việt có mấy ai đă chẳng từng cảm cảnh đoạn trường đau xót lúc vận nước đen tối suy vong khốn cùng, dân tộc điêu linh tang thương! Hân hoan phỉ lạc hạnh phúc khi sơn hà xă tắc thái b́nh thịnh vượng. Nước có vận, dân có mệnh há lẽ nào bỉ cực măi chăng?

Hà Nội xưa kia trước thập niên 1940 vốn nổi tiếng trai thanh, gái lịch xứ ngàn năm văn hiến, thanh tao được vàng trao ngọc chuốt trong nhiều tác phẩm văn chương. Vậy mà dưới ách Cộng Sản Việt Nam gần nửa thế kỷ qua cảnh người điêu tàn thêm điêu tàn! Nam nhi đại trượng phu: thân ốm đói bệnh hoạn răng hô mắt toét..., nữ lưu: cục mịch đít ṿ, chân vại trông rất đau đớn xót xa..., trẻ con gầy c̣m suy dinh dưỡng trầm trọng..., người già cằn cỗI trông ngóng thiên đường ở cơi chết hoặc kiếp lai sinh! Nhân dáng khoẻ mạnh, hùng dũng của những sĩ quan, quân, cán, chính miền Nam trước 1975, nay sau bao năm khổ sai trong lao tù Cộng Sản Việt Nam h́nh thể của họ xiêu vẹo, mất mát, hư hao!

Nhưng chỉ riêng độc nhất vô tiền khoáng hậu người tù hư cấu Nguyễn Chí Thiện vốn mang bệnh ho lao, ung thư và bị đọa đày trong nhà giam 27 năm như hắn ta thán, được nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam thả ra tự do có chụp ảnh để quảng cáo rao hàng dân chủ, trông hắn phương phi, khỏe mạnh vớI y phục thời trang veston, áo pullover, kính gọng vàng rất ư là phường tuồng. Tuy vậy vẫn chưa đặng sạch lớp bùn phèn thợ cày c̣n vướng vít và dối trá!

Hắn chưa và làm sao có được nét mi thanh mục tú của thi nhân!

Chính danh của hắn phải là Hồ Chí Thiện.

Vậy những tục nhân đang ngồi trên chóp bu quyền lực tại Bắc Bộ Phủ Phường thượng đại nhân bất nhân, đă thai sinh ra quái thai Hồ Chí Thiện tiếm nhận tập thơ Vô Đề có đặng khả dĩ tín hành xử như kẻ có học chăng? Không, chúng cần phù học tu tỉnh giă, tài tu học giă để bỏ thói đạo văn, điều kiện cần thiết của người có văn hóa. Cũng xin quư độc giả thứ lỗi cho kẻ viết bài nầy, trong văn phong không được thanh nhă, dùng đôi ḍng cường điệu miệt thị bọn bồi bút và tố cáo nặng nề thân phận ông Nguyễn Chí Thiện, một cán bộ văn hóa vận cũng là nạn nhân trong guồng máy bạo quyền CSVN, ắt hẳn có phần thức tự. Vậy nỗi ưu hoạn mà ông phải cưu mang chẳng qua là v́ nhập nô xuất xử hoàn nô! Trí thức phải Thiên hạ thùy tri tại chưởng trung (việc thiên hạ biết như trong ḷng bàn tay).Với hạng người nhiều thịt ít chữ như tập đoàn lănh đạo Đảng CSVN, có ai đem huyền cầm mà khảy tai trâu bao giờ.

 

Phạm N. Sơn.