Ngày Đà Giang Kỷ Niệm Đống Đa
* - Đông đă hết, Xuân
mong tin chờ đợi
* - Vẳng tai
nghe hồn mộng sự Nam Giao
Đà
Giang - Trích Đạo Trường Ngâm.
X. Y. Thái
Dịch Lư Đông A
Thật là một
sự trùng hợp lư thú của lịch sử v́ cứ ba tuần
tôi mới nói chuyện trên đài một lần. Buổi
nói chuyện hôm nay lại rơi đúng vào ngày mồng 5 Tết
Ất Dậu - là ngày kỷ niệm chiến thắng oai
hùng của vua Quang Trung trong công cuộc quét sạch hơn
200,000 giặc xâm lăng phương Bắc và lũ tay sai
Lê Chiêu Thống ra khỏi bờ cơi Việt Nam, dành lại
Độc Lập, Tự Chủ cho dân tộcViệt.
Hôm nay là ngày cách đây 216
năm, Đại Đế Quang Trung với chiến bào
đẫm mầu thuốc súng đă cùng binh sĩ tiến
vào thành Thăng Long ca khúc khải hoàn, mở một Vận
Hội Mới cho dân tộc. Một sự
trùng hợp của lịch sử khác cũng xảy ra
trước đây. V́ ngày tôi phát biểu
về một Vận Hội Mới tươi đẹp
cho dân tộc đang tới cũng trùng ngày lễ lớn
mang tính chất lịch sử của nước Mỹ -
ngày lễ Độc Lập July 4. Chính từ tinh thần
yêu chuộng Độc Lập, Tự Do này mà nước Mỹ
sau chỉ hơn 200 năm lập quốc, đă trở
thành hùng cường nhất, phát triển nhất, Tự
Do nhất trên hành tinh này. Và người Mỹ đă,
đang và sẽ giúp cho các dân tộc bị áp bức, đè
nén, nghèo đói trên thế giới hưởng được
sự Độc Lập, Tự Do, Thịnh Vượng
quư giá này.
Mới đây bà Condoleezza Rice
ngoại trưởng Hoa Kỳ đă có một chuyến
công du Âu châu nối lại quan hệ giữa Âu Châu và Mỹ
để đặt lại căn bản cho một liên
minh Phương Tây. Chúng tôi không theo dơi kỹ các lời phát
biểu của bà Rice bên Âu Châu, nhưng nội dung các cuộc
thảo luận của bà Rice với các giới lănh đạo
Âu châu cũng không đi ra ngoài những ǵ chúng tôi đă nêu
ra trong bài nói chuyện hôm July 4, 2004 và các bài kế tiếp
sau đó.
Nhưng có một sự việc
khác, cụ thể và rơ ràng hơn nhiều là Trung cộng
đă chính thức lên tiếng ngưng kế hoạch xây dựng
27 trong 30 các công tŕnh làm đập lớn trên thượng
nguồn sông Cửu Long với lư do "bảo vệ môi
sinh". Quư vị cũng biết, trước
đây thế giới có lên tiếng về việc xây dựng
các đập này v́ chúng tạo ra những tàn phá về môi
sinh và làm hại cuộc sống của các nước hạ
nguồn sông Cửu Long. Nhưng Liên Hiệp Quốc
có nói th́ Trung cộng cũng chẳng thi hành, các tổ chức
môi sinh thế giới có nói th́ Trung cộng cũng chẳng
cần nghe, các nước Đông Nam Á có phản đối
th́ Trung cộng cũng không bao giờ để ư, Trung cộng
cứ ngang nhiên xây đập theo ư của ḿnh. Trong 30 công tŕnh ấy th́ Trung cộng đă khởi
đầu một số công tŕnh rồi. Trung cộng hiện nay chỉ c̣n tiếp tục
xây 3 công tŕnh nằm liền ngay với đập Tam Khẩu.
Theo như tin loan tải th́ việc xây dựng
những nhà máy phát điện tại đập Tam Khẩu
cũng đă được tạm ngưng.
Trung cộng
h́nh như đă thấy kết quả sẽ tệ hại
như thế nào với nước Tàu khi họ tiếp tục
tàn phá môi sinh, khi họ tiếp tục coi thường cuộc
sống của các quốc gia nằm dưới hạ
lưu sông Cửu Long. Đến nay có lẽ
Bắc kinh đă biết là tự họ đang phá phong thủy,
môi sinh của nước Tàu. Nhưng Bắc kinh phải
hiểu rằng cuộc "chiến tranh phong thủy",
cuộc chiến tranh siêu linh hay môi sinh không thể một sớm
một chiều hay không thể trong 5 hay 3 năm mà có thể
phục hồi, cứu văn được, một khi các
địa thế phong thủy trọng yếu trên nước
Tàu đă bị chính họ phá hỏng. Một
nguồn tin mới cũng cho thấy Trung cộng tính dời
các nhà máy thép ở vùng Bắc kinh và các vùng phụ cận Bắc
kinh đi tới các vùng khác. Tất cả
các điều ấy đều cho thấy rằng mối
lo của Trung cộng như thế nào đối với
cuộc "chiến tranh phong thủy". Và thật
sự mà nói theo quan điểm riêng của
tôi là: Nếu Triệu Tử Dương sau năm 89 (sau biến
cố Thiên An Môn) vẫn c̣n tiếp tục nắm quyền
th́ chúng tôi có chút "e ngại". Nhưng sau đó Triêu Tử
Dương bị thất sủng và bị giam tại gia
để cho Đặng Tiểu
B́nh, Giang Trạch Dân và bây giờ Hồ Cẩm Đào
nắm quyền sinh sát nước Trung cộng th́ cả 3
người đó thật sự không làm cho chúng tôi e ngại.
Nói như thế, chắc quư vị nghĩ chúng tôi đă đi quá xa
nhưng sự thực là như thế. Đây là một sự
suy nghĩ rất
lâu của tôi. Hôm nay Triệu Tử Dương đă mồ
yên mả đẹp, đă nằm xuống rồi th́ chúng
tôi mới tiết lộ ra điều này với quư vị
và hẳn nhiên khi chúng tôi nói lên điều này th́ ở Bắc
Kinh, Hồ Cẩm Đào cũng nghe được. Sự
việc Trung cộng ngưng xây 27 cái đập trên thượng
nguồn sông Cửu Long cũng là do kết quả của
bài nói chuyện của chúng tôi hôm July 4 và của những
người có liên hệ trong cuộc nói chuyện của
tôi. Nhưng đó chỉ là một phần thôi, theo tôi, trong chỗ riêng tư, Trung cộng có
những tính toán khác. Những tính toán này mặc
dù không quá quan trọng, nhưng nó cũng là những tính toán
của họ. Trước hết, Trung
cộng hiểu rằng chiến tranh là không thể tránh
được giữa Trung cộng với các quốc gia
trong vùng và với cả Hoa kỳ. V́ thế Trung cộng cần phải
chuẩn bị, cần phải tích lũy tài nguyên để
có thể chuẩn bị đương đầu với
một cuộc chiến tranh như thế. Ngoài ra v́ đập
Tam Khẩu chứa một khối lượng nước
vô cùng lớn, do đó khi có chiến tranh, đập Tam Khẩu
sẽ biến thành quả bom nguyên tử phá tan tành nước
Tàu, giết chết cả hàng trăm triệu người
Tàu ngay lập tức nếu đập này bị đối
phương oanh tạc hay phá vỡ. Và điều này có thể
xảy ra trước khi có tiếng súng chiến tranh hay
đang khi chiến tranh hoặc xảy ra bất cứ lúc
nào, chúng ta không thể nói trước được (binh bất
yếm trá là vậy).
Trung cộng tỏ
ra thực tiễn hơn so với Liên Xô. Trước
đây vào thời kỳ sau năm 1975 lúc Mỹ rút quân khỏi
Việt Nam, khi giá xăng dầu tăng, giá vàng, thép tăng
lên th́ Liên Xô lúc đó nghĩ rằng họ đă quá giàu
sang, cho nên họ can thiệp vào quá nhiều vùng trên thế
giới. Rốt cuộc Liên Xô thấy ḿnh không chịu
đựng nổi v́ phải nuôi quá nhiều chư hầu
Cộng sản, để rồi đi tới phá sản và
thua cuộc Chiến Tranh Lạnh. Trung cộng học
được bài học đó, họ thấy rằng
để Trung cộng tồn tại th́ Trung cộng phải
mạnh về quân sự và kinh tế, cho nên về mặt
"tài nguyên" Trung cộng cần phải xây cất thật
nhiều đập trên lục địa nước Tàu. Việc ngưng xây cất 27 đập ở
thượng nguồn sông Cửu Long vừa qua và trên sông
Dương Tử (đập Tam khẩu). Việc bất
ngờ đ́nh chỉ các công tŕnh xây đập này có nhiều
mục đích, nhưng chính yếu là họ sợ bị tàn phá về mặt phong thủy,
và về lâu về dài các "Long Mạch" ngay trên nước
Tàu sẽ bị hủy diệt. (Trong mấy chục
năm qua nhà cầm quyền Bắc kinh đă xây đập
và đào hầm mỏ bừa bải để khai thác than đá, thép,
đào sông ng̣i hay xây dựng các căn cứ pḥng thủ
quân sự trên nước Tàu, đă tàn phá hầu hết các
Long Mạch trên nước Trung Hoa. Việc
này tương tự như chế độ trung
ương tập quyền của tần Thủy Hoàng sau
khi chiếm xong Lục Quốc. Họ Tần cho quân
đào xới nhiều nơi để xây lăng tẩm,
họ Tần đâu biết rằng chính các lăng tẩm
ấy đă là những "đồng trụ" - cột
đồng - kiên cố trấm yểm các long mạch chính
trên nước Tàu, v́ vậy
nhà Tần chỉ đứng được có 15 năm
và bị tiêu diệt sau đó. Hơn 20 thế kỷ
trôi qua nước
Tàu luôn luôn đói khổ và loạn lạc, nhưng các nhà
lănh đạo Trung cộng đă không học được
bài học này. Hiện nay nhà cầm
quyền Bắc kinh cũng lại đi vào vết xe cũ
của họ Tần ngày xưa là : Xây đập ngăn
nước, đào hầm mỏ , khai thác các quặng kim loại,
xây các căn cứ quân sự trong các rặng núi, để rồi chính các
điều vừa nói sẽ
làm nước Tàu loạn lạc và đói khổ, cuối
cùng rồi cũng sẽ bị tiêu diệt mà thôi (điều
này thật sự nói ra khi các long mạch trên nước Tàu
không c̣n phương cứu chửa, v́ người Tàu trong
mấy chục năm qua măi mê thôn tính Á Châu và khống chế
thế giới). Tất cả các chuyện Trung cộng
đ́nh chỉ việc xây đập, đào hầm mỏ nói trên đều
do tác động của các bài phát biểu từ hôm July 4 và
các bài sau đó của chúng tôi và thứ hai là họ muốn
dồn nỗ lực vào một số mục tiêu quan yếu
hơn để bảo vệ an ninh của Trung cộng nếu
họ bị tấn công từ tầm xa. Nghĩa là họ
có thể phải dùng tài nguyên đó, để làm một
con kinh đào đi ngang qua Thái Lan nối biển Đông với
Ấn Độ Dương, dự chi là 20 tỉ đô la
với mục đích là pḥng hờ eo biển Malacca, trong
trường hợp bị biến loạn th́ đường
vận chuyển dầu hoả của Trung cộng vẫn
không bị trục trặc. Chúng ta cần phải
thấy điều này. Cũng như một việc
khác nữa là Trung cộng đang tiếp tục tạo những
ảnh hưởng nhất định từ Ấn Độ
Dương kéo tới Trung đông và mở rộng quan hệ
với Venezuela, Cuba cũng như một số nước
ở Trung và Nam Mỹ. Cứ nh́n vào bản đồ thế
giới th́ ta thấy bàn tay của Trung cộng vươn
ra như thế nào. Tại sao Trung cộng làm như vậy ? Xin thưa: Trong thực tế, Trung
cộng rất đói về năng lượng và yếu
kém về nhiều
mặt khác nửa. Với 1 tỉ 3 trăm triệu
dân th́ không biết bao nhiêu năng lượng mới đủ
cho Trung cộng xài mỗi tuần hay mỗi tháng, mà năng
lượng ở đây chính là dầu hỏa. Trong 30 hay thậm
chí 40 năm tới th́ thế giới vẫn rất cần
dầu hỏa. Mối quan tâm hàng đầu của
Trung cộng là nếu đứt đường cung cấp
dầu hỏa th́ mộng bá chủ Á Châu của họ sẽ
bị trở ngại và vĩnh viễn không bao giờ họ
có thể thực hiện được. V́ vậy,
Trung cộng phải bám víu vào Iran, một quốc gia có trữ
lượng dầu hỏa khá lớn, nhưng Iran cũng
là một quốc gia cực đoan đang chống Mỹ
quyết liệt. Cũng như Trung cộng họ phải
kết thân với Hugo Chavez tổng thống của Venezuela,
một kẻ "chống" Mỹ, cũng là một quốc
gia Nam Mỹ có một nguồn trữ lượng dầu
hỏa khá cao để t́m một nguồn cung cấp dầu
thứ hai . Nhưng chúng ta biết, Iran (một nước
yểm trợ khủng bố và là một trở lực
cho việc đem lại tự do, dân chủ cho Iraq và vùng Trung
Đông) đang bị áp lực mạnh trực tiếp từ
Mỹ hoặc gián tiếp từ Do thái và cuộc chiến
Iran có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Sự
ổn định ở Venezuela với sự nắm quyền
của Hugo Chavez cũng không báo hiệu sẽ kéo dài. Bằng
chứng mới đây Fidel Castro lên tiếng báo hiệu là
Hugo Chavez có thể sẽ bị Mỹ ám sát. Dĩ nhiên những
điều Fidel Castro nói ra không có bằng chứng rơ ràng,
nhưng cách nói của Fidel Castro cũng nói lên t́nh trạng
chính trị bấp bênh tại Venezuela. Nói chuyện
xa như thế nhưng chúng ta hăy xem hành động của
Trung cộng trong thời gian qua như thế nào.
Trung cộng cũng nói họ
có khả năng "đánh phủ đầu",
nhưng Trung cộng đánh phủ đầu ra sao ? Bỏ qua chuyện Việt Nam, v́ hầu
như Bắc Kinh đă nắm trọn giới lănh đạo
Việt cộng trong bàn tay, ta thấy
t́nh h́nh ở Nepal bất ổn qua việc đánh phá của
nhóm du kích Mao-ít. Nay t́nh h́nh c̣n tệ hại
hơn nữa v́ quốc vương Nepal mới giải tán
chính phủ và trực tiếp nắm quyền. Hẳn
nhiên t́nh h́nh bất ổn của Nepal có bàn tay
của Bắc kinh nhúng vào. Trung cộng dùng nhóm Mao-ít để
tạo áp lực lên Nepal và tiếp xúc ngầm với vua
Nepal theo một chiều hướng nào
đó để ép vua Nepal chuyển hướng theo Trung cộng.
Việc chuyển hướng này có thể nh́n thấy qua
việc: Ngay khi nắm quyền th́ vua Nepal ra lệnh
đóng cửa văn pḥng đại diện tại Nepal của
Đức Đạt Lai Lạt Ma lưu vong, người
mà Trung cộng coi là kẻ chủ mưu việc thúc đẩy
dân Tây Tạng đứng lên dành độc lập khỏi
Bắc Kinh. Đó cũng là một h́nh thức
mà Trung cộng nói là "đánh phủ đầu"
đấy. Quay sang Miến điện, cho dù ông thủ
tướng thân Trung cộng đă bị cách chức
nhưng hội đồng lănh đạo tướng lănh
Miến điện cũng đang chịu nhiều áp lực
từ Bắc Kinh. Nh́n bên Bangladesh th́ trước đây
chúng ta nghe tin Bangladesh đă bắt được mấy xe hàng chở 11 ngàn khẩu súng và đạn.
Chúng ta chưa từng thấy một quốc gia nào có việc
nhập lậu vũ khí lớn lao
như thế. Ấn Độ cũng không thoát bàn tay chọc phá ngấm ngầm của Bắc
kinh. Các vùng đất tại biên giới của Ấn
Độ tiếp giáp với Nepal, Bangladesh, Miến Điện,
Pakistan,Tàu cũng đang bị nhóm du kích Mao-ít và các nhóm
đ̣i ly khai khác quậy phá, đặt bom khủng bố. Miền Nam Thái Lan cũng đang bị nhóm Hồi
giáo đánh phá tạo bất ổn. T́nh
h́nh chính trị Campuchia cũng đang bấp bênh. Bên Phi Luật Tân th́ nhóm Hồi giáo quá khích và Cộng
sản cũng đang gây bất ổn liên miên. Tất
cả cho thấy Trung cộng đang cố gắng xuất
cảng nhiều cuộc chiến tranh du kích sang khắp
nơi ở Tây Á, Nam Á và các nước Đông Nam Á. Hăy nh́n
bản đồ thế giới, nếu Bangladesh và Nepal bị
xáo trộn th́ phần lănh thổ Ấn độ giáp với
Miến Điện có thể sẽ bị cắt đứt
bằng một mũi dùi quân sự từ phía Bangladesh và một
mũi dùi từ Trung cộng tấn công sang. Đây là một
điểm trọng yếu trong kế hoạch pḥng thủ
của Ấn Độ. V́ vậy, Ấn Độ mặc
dù bên ngoài th́ tỏ ra kết thân với Trung cộng,
nhưng bề trong vẫn không tin và luôn canh chừng Trung cộng.
Cho nên Ấn Độ đă tăng cường các bộ
tư lệnh nằm trong các vùng sát với Trung cộng một
cách cẩn trọng, chu đáo để
đề pḥng trường hợp Trung cộng tấn công
Ấn Độ từ nhiều phía. Trong bối cảnh
đó, vụ 9 ngư dân Việt Nam ở Thanh Hóa bị
Trung cộng bắn chết nằm trong một kế họach
trả đũa, hù dọa của Trung cộng mà ta có thể
gọi là Trung cộng đang "gây xáo trộn"
trong các nước lân bang. Nhưng Trung cộng quên mất
một điều là: Khi Trung cộng "đốt nhà
hàng xóm th́ nhà của Trung cộng cũng bị cháy" vậy.
Có một điều chúng tôi thấy làm lạ là Trung cộng
tỏ ra thực tiễn trong việc học các bài học
từ Liên Xô cũ khi Liên Xô đối đầu với Mỹ,
nhưng họ lại không thực tiễn khi nh́n vị trí
của họ trong bối cảnh thế giới hiện
nay. Đến nay chúng tôi mới nói điều này: Trung cộng
nghĩ rằng họ có thể quay lại cuộc chiến
tranh lạnh. Nhiều người nếu không quan sát t́nh
h́nh một cách thận trọng th́ có thể nghĩ là thế
giới đang bước vào thời kỳ "chiến
tranh lạnh hồi Hai" v́ những lư do sau:
a) Thứ nhất, mối
liên hệ giữa Nga-Trung cộng ít ra cũng đang
được h́nh thành ở một mức độ có vẻ
có hệ thống và tương đối ổn định.
Hôm nay chúng tôi không đi sâu vào quan hệ Nga – Tàu này, v́
trước đây khi nói về quan hệ này tức là nói về
hiến chương Thượng Hải th́ chúng tôi đă
nói rồi và ngày nay không cần phải nhắc lại nữa.
Chúng ta chỉ có thể nói ngắn gọn: Thực ra Nga –
Tàu chỉ tỏ ra thân thiện bề ngoài, bề trong họ
luôn thủ sẳn con dao để chờ dịp mổ thịt
nhau.
b) Thứ hai, cuộc chiến
tranh du kích đang h́nh thành. Nó cũng là một
cách báo hiệu Trung cộng đang dùng cuộc chiến
tranh du kích để thương thuyết với Mỹ hầu
kéo dài sự tồn tại của ḿnh. Nói theo thuật ngữ quân sự th́ Trung cộng
đang xuất cảng chiến tranh ra khỏi nước
Tàu v́ Trung cộng nghĩ rằnng Hoa Kỳ không dám đánh
thẳng vào nước Tàu. Ngoài hai yếu tố đó,
Trung cộng lại nghĩ là: Nếu Mỹ không dám đánh
vào Trung cộng mà nền kinh Mỹ vẫn c̣n "lệ
thuộc" vào hàng mă Trung cộng (nhưng ngược lại
nền kinh tế Trung cộng đang lệ thuộc mạnh
hơn vào nền kinh tế Mỹ) th́ có lẽ, không tổng
thống Mỹ nào dám đường đột tấn
công Trung cộng bằng h́nh thức này hay h́nh thức khác,
bởi v́ sẽ gây ra nguy hiểm cho ... Mỹ. V́ thế,
Trung cộng hy vọng rằng cuộc "chiến tranh lạnh"
sẽ kéo dài và cuối cùng Trung cộng sẽ không bị
rơi vào hoàn cảnh sụp đổ nghiệt ngă như
Liên Xô trước đây.
· Nhưng
xét cho cùng th́ thực tế lại không xảy ra như
điều Trung cộng đă dự tính. Trước hết,
thời kỳ trong chiến lạnh trước đây khác
với năm 2005. Năm 1945 và 2005 hoàn toàn khác nhau. Sau thế
chiến thứ II th́ Hoa Kỳ và Liên Xô đều thực
sự không muốn có chiến tranh nữa v́ điều
đó sẽ gây ra
nhiều nguy hiểm khôn lường. Chúng ta nên
nhớ là trong thế chiến thứ II và sau đó là cuộc
bố ráp của Stalin (sau thế chiến II) th́ cũng giết
khoảng 30 triệu người Liên Xô chứ không phải
ít. Cho nên cách đối xử của Hoa Kỳ với Liên
Xô trong chiến tranh lạnh dựa theo một
lư thuyết (lư thuyết đó chúng tôi đă từng nói lên
trên làn sóng này) được định nghĩa rất rơ
là "tuyệt đối không được gây hấn"
tức là không được gây chiến theo đề nghị
của ông Goerge Kennan. Học thuyết này đă tạo
thành một cái sườn cho một tài liệu vốn
được nổi tiếng gọi là NSC 68
(chính sách của Mỹ trong chiến tranh lạnh vừa
qua). Ngoài ra chiến tranh lạnh với Liên Xô lại có thêm
những yếu tố khác nữa. Trong những yếu tố
đó chúng ta phải nhớ lại vào lúc đó là năm
1947, th́ chỉ có hai quốc gia có nguyên tử mà thôi: Thứ
nhất là Hoa Kỳ và sau đó Liên Xô. Cho nên sự đối
đầu giữa Hoa Kỳ và Liên Xô tương đối
có thể giải quyết được. Mặc dù vậy
để đánh bại Liên Xô th́ Hoa Kỳ cũng phải
dùng nhiều mưu kế khác nhau nữa. Như vậy chiến
lược của Hoa Kỳ trong chiến tranh lạnh là
"không tạo ra chiến tranh trực tiếp",
nghĩa là khi khối Cộng sản tấn công ở
đâu th́ Hoa Kỳ sẽ be bờ ở chỗ đó. Chuyện
be bờ hay lư thuyết Domino hay thuyết Gián
Chỉ th́ tất cả đều đi từ tài liệu
NSC 68.
· Ngày
nay mọi chuyện đă khác hẳn. Vũ khí nguyên tử
đă lan tràn khắp nơi trên thế giới, đặc
biệt là các quốc gia Hồi giáo và nhóm Hồi giáo quá
khích đang t́m cách có vũ khí nguyên tử mà ngày nay Liên Xô cũng
không c̣n tồn tại nữa. Sau các ồn ào của sự
chống đối của ông Chirac với cuộc chiến
ở Iraq, th́ ngày nay, chuyến đi của bà Rice đă tái
lập lại mối quan hệ Mỹ - Âu châu. Chúng ta cũng
phải hiểu rằng các nhóm Hồi giáo quá khích đe dọa
an ninh của Âu châu nhiều hơn là đe dọa an ninh của
Mỹ, v́ Âu châu ở rất gần kề với khối Ả
Rập và vùng Bắc Phi. Chúng ta thấy nhiều người
Bắc Phi đă vẫn thường nhập lậu sang Âu
châu qua ngơ cửa nước Ư, Tây Ban Nha ..v.v...
Như vậy, nền an ninh của Âu châu bị đe dọa
nhiều hơn so với Mỹ . V́ vậy
Âu châu không thể đứng ngoài những hành động
hay chiến lược của Hoa Kỳ. Đó chính là
điều thảo luận trong chuyến đi Âu châu của
bà Rice. Chúng tôi có thể khẳng định rơ như thế.
Mặc dù ở chỗ này hay chỗ kia,
Hoa Kỳ và Âu châu có thể có một số bất đồng.
Nhưng đó chỉ là tiểu tiết c̣n đại thể
th́ chính sách của Mỹ và Tây phương về thế giới
đều như nhau. V́ vậy, liên minh chúng ta thường
gọi là Liên Minh Phương Tây đă được củng
cố rất nhiều sau chuyến đi của bà Rice. Sự
củng cố ở đây dẫn đến một hệ
lụy kế tiếp với một tiền lệ là Hoa Kỳ
đă đánh Iraq mà không cần một nghị quyết
chánh thức của Liên Hiệp Quốc. Ngày nay,
chương tŕnh đổi dầu lấy thực phẩm
của Liên Hiệp Quốc đang bị tai tiếng rất
nhiều, do đó ông Kofi Annan đang bị áp lực phải
từ chức. Như vậy, sự bế tắc trong hội
đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc
chắc hẳn sẽ xảy ra. Vi vậy
trong một ngày đẹp trời nào đó nếu Hoa Kỳ
trực tiếp đánh Iran hoặc gián tiếp từ Do
thái, Hoa Kỳ sẽ đánh Iran th́ Liên Hiệp Quốc cũng
chẳng có hành động ǵ đáng kể. Quư vị đă
từng xem TiVi th́ thấy cả gần một năm
trước đây các máy bay tự động (không người
lái) của Hoa Kỳ đă thám thính mạn Bắc và Tây Iran
(mà Iran không hề hay biết) từ phía Afghanistan và Pakistan
để thăm ḍ các ḷ máy nguyên tử của Iran,
nhưng đồng thời cũng thăm ḍ khả
năng pḥng không và hệ thống Radar của Iran ra sao khi chiến
tranh xảy ra. Trong t́nh h́nh hiện nay, thái độ của
Iran bây giờ vẫn tỏ ra cứng rắn. Trước
đây 1, 2 năm chúng tôi từng nói phải
đánh Iran, tại sao vây ? V́ chúng tôi biết
rằng nếu không đánh Iran th́ sẽ không thể giải
quyết bất ổn Trung đông, thậm chí phải
đánh cả Syria. Nhưng vấn đề đặt ra:
Phải giải quyết thế nào để không xảy
ra những hệ lụy như ở Iraq. Chúng tôi nghĩ
bây giờ Hoa Kỳ có điều kiện đánh Iran dễ
dàng.V́ t́nh h́nh hiện nay ở Iran đă chín mùi. Nhận
định đó nói lên một ư nghĩa sâu xa, thâm sâu hơn , nghĩa là: Cuộc chiến khủng
bố nói cho cùng ra không thể đưa thế giới
quay trở lại cuộc chiến tranh lạnh. Trong các
điều kiện như hiện nay, Hoa Kỳ và
phương Tây ngày nay phải tấn công liên tục, không được
ngưng nghỉ, v́ nếu anh ngưng th́ bọn dă man (Trung
cộng, Hồi giáo quá khích) sẽ nổi lên quậy phá
hung hăng. Đây không phải là một chính sách hiếu
chiến của Hoa Kỳ như nhiều người lầm
tưởng. Trong chính trị, nếu phải chết hay phải
gây ra một cuộc chiến tranh mà sau khi ta đă dùng tất
cả các phương tiện cần thiết để
ngăn chận cuộc chiến mà không thể được,
th́ những người làm chính sách không thể "không
nghĩ đến một hành động quân sự".
Đó là một hành động cuối cùng phải thực
hiện cho dù hành động đó có thể dẫn đến
cái chết của 50 triệu, thậm chí cả 100 triệu
người th́ ta cũng phải chấp nhận. Nếu
100 triệu người chết để cứu văn cả
6 tỉ người (nhân loại) này, trái đất này, thế
giới này, th́ cái chết của 100 triệu người
kia mặc dầu thật tàn bạo,
nhưng bắt buộc phải được chấp nhận.
Cũng như ở Iraq, chúng ta hiểu là có rất nhiều
người dân Iraq b́nh thường đă bị nhóm khủng
bố Zarquawi giết chết hàng ngày. Chuyện này thể
hiện cái mâu thuẫn, lộn xộn trong đất
nước Iraq hiện nay. Nhưng chúng ta phải chấp
nhận nếu việc chết người này là không thể
tránh được trong tiến tŕnh đem lại tự
do, dân chủ cho nhân dân Iraq. Việc b́nh định này đặt
nền tảng cho nước Iraq hồi sinh sau ngày 30 tháng
1 năm 2005. Nó đặt nền tảng cho một xă hội
Iraq tốt đẹp, tiêu biểu gồm 3 thành phần
Kurd, Sunni, Shitte. Các thành phần này sẽ phải sống
ḥa thuận với nhau và khi họ chịu sống ḥa thuận
với nhau dưới một hiến pháp chung,
dưới một khuôn khổ chung của thế giới
th́ hạnh phúc của họ được bảo đảm,
nhân quyền của họ được tôn trọng.
Điều này cũng phải được ứng dụng
với bất cứ nơi nào khác. Lư tưởng mà Hoa Kỳ
nêu ra, đề ra là Dân Chủ, Tự Do th́ ngày nay từ
đại hội đảng Cộng ḥa, từ bài diễn
văn nhậm chức của ông tổng thống Bush, cho tới
thông điệp Liên bang của ông Bush mới đây đều
lấy chủ đề là Tự Do, Dân Chủ. Tại sao
vậy ? V́ Tự Do, Dân Chủ là con đường duy nhất để
cứu văn thế giới, để đưa các quốc
gia hung đồ trở về trật tự chung của
thế giới và sau đó th́ nhân loại này sẽ đi
vào một nền Nhân Chủ Pháp Trị. Bất kể quốc
gia nào dù rộng lớn tới đâu mà đi ngược
lại chiều hướng đó th́ đều bị
đập tan. Vấn đề là bao giờ
? Đó là một câu hỏi mà chúng ta phải tiếp tục
theo dơi và suy nghĩ.
Tôi vừa thưa với quư
vị "Hoa Kỳ phải tấn công liên tục" mà
Iran, Syria là những mục tiêu trước mắt rơ ràng . Chúng ta nói tới một
hành động chiến tranh ở đây là bao hàm tất cả
những khía cạnh, những h́nh thức chiến tranh khác
có tính cách rất bao quát: Chiến tranh kinh tế, chiến
tranh truyền thông, chiến tranh phong thủy, chiến tranh trấn
yểm (tâm linh), tất cả đều là h́nh thức chiến
tranh cả. Chiến tranh quân sự là chiến
tranh vạn bất đắc dĩ phải xử dụng.
Nếu Hoa Kỳ không tiếp tục tấn công th́ những
nhóm hung đồ sẽ nổi lên. Khi nhắm
vào Iran và nếu Iran thay đổi th́ cục diện của
vùng Trung đông sẽ đi vào ổn định. Trong
t́nh h́nh đó th́ câu hỏi đặt ra: "Thái độ
của Trung cộng sẽ ra sao khi Iran bị tấn công" ? Đến nay th́ chúng ta hiểu rằng
Trung cộng nh́n thấy rất rơ ngày Hoa Kỳ tấn công
Iran chỉ tính từng tuần, cho nên Trung cộng đă ra
tay trước đối với những quốc gia lân
bang của Trung cộng rất là mănh liệt. Đặc biệt
là Bắc kinh đánh phủ đầu Việt Nam mạnh
nhất v́ Việt Nam là nơi mà giới lănh đạo Việt
cộng cao cấp đă thành tay sai ngoan ngoăn nhất của
Bắc kinh (hăy nh́n vụ dâng đất, nhượng biển,
bán dân tộc của lănh đạo Việt cộng cho Tàu
th́ rơ), kế đến, Việt Nam chiếm một vị
trí chiến lược quan trọng trong mưu đồ
thống trị Á châu của Bắc kinh và sau cùng, dân tộc
Việt Nam là dân tộc có kinh nghiệm và chống Tàu mạnh
nhất cho nên Bắc kinh biết là họ chỉ có thể
nắm được giới lănh đạo cao cấp Việt
cộng chứ họ không thể nắm được
toàn thể dân chúng Việt Nam. Và Bắc kinh cũng biết
là dân tộc Việt Nam chỉ chờ đợi thời
cơ vùng lên để lật đổ nhóm Việt cộng
tay sai của Bắc kinh và quét sạch ảnh
hưởng của Tàu ra khỏi bờ cơi Việt Nam. V́ thế
ở Việt Nam mới xảy ra vụ 9 ngư
dân bị Trung cộng bắn chết ở Thanh hóa khi
đi vào vùng "biển cấm". Cái "vùng cấm"
này có lẽ là do một mật nước giữa Việt
cộng và Bắc kinh. Chúng tôi nghe nói là Bắc
kinh đồng ư trả cho lănh đạo Việt cộng
một số tiền là 10 tỉ đô la trong ṿng 5 năm về
việc này. Điều này có nghĩa là ǵ
? Nghĩa là lănh đạo Việt cộng bán chủ
quyền, bán đất cho Bắc Kinh để Trung cộng
thiết kế thêm những căn cứ pḥng thủ ở
mặt biển (chúng ta nên nhớ là Trung cộng và Việt
cộng đă thiết kế xong các căn cứ pḥng thủ
bằng bê tông cốt thép nằm sâu trong các rừng núi
Trường sơn - xin xem lại các bài viết của
chúng tôi trước đây). Hành động này là một
hành động bán nước phải không quư vị ? Chúng tôi chưa thấy một quốc
gia có chủ quyền nào mà giới lănh đạo dám làm chuyện
bán đất, dâng biển mà không thông qua ư kiến của
toàn dân, (v́ vậy Bắc kinh cố t́nh đánh và dân chúng Việt
Nam bằng chất độc như: Bỏ chất độc
vào trong thực phẩm, cấy mầm bệnh vào trong các
loại gia cầm gà vịt để lây sang người).
Việc đó chỉ có lănh đạo Việt
cộng mới dám làm. Điều này thể hiện
nguyên h́nh giới lănh đạo Việt cộng hiện nay
là tay sai ngoan ngoăn nhất của Bắc
kinh. Mới đây vụ toàn bộ ban tham
mưu quân khu 4 bị "tai nạn" chết là thêm một
bằng chứng. Tai nạn chỉ là bề
ngoài thôi, chúng ta phải hiểu là họ bị Trung cộng
giết. Quân khu 4 là vùng Thanh Hóa nằm vươn ngay
ra chỗ 9 ngư dân bị bắn chết.
Điều này cho thấy Trung cộng muốn thị uy
đối với những người Việt Nam c̣n có
tinh thần yêu nước, kể cả với những
người cộng sản Việt Nam không theo
Tàu. Như vậy, Trung cộng đang đe dọa
trực tiếp tính mạng của những người Việt
Nam yêu nước tại Việt Nam – những người
dám chống âm mưu xâm lấn Việt Nam của Trung cộng.
Trung cộng đang đe dọa trực tiếp Việt
Nam như vậy nhằm khống chế ư định của
những người Việt Nam yêu nước th́ câu hỏi
được nêu ra là: Những người Việt Nam c̣n
có tấm ḷng với dân tộc tại Việt Nam có thể
ngồi im để chờ Trung cộng cử tay sai của
họ tới giết từng người một hay không ? Câu hỏi này là một câu
hỏi thực tế. Bởi v́ tướng Phạm
Chuyên, giám đốc sở công sản Hà Nội đă ra lệnh
phát súng cho "dân chúng" lấy lư do để chống bọn
"phản động". Bên ngoài là phát súng cho dân
nhưng bên trong chúng ta phải hiểu là Phạm Chuyên phát
súng cho những người thân Trung cộng hay người
Hoa Kiều (hay bọn Tàu giả làm du khách đang nằm
vùng đầy rẫy tại Việt Nam), thậm chí c̣n
phát súng cho cả bọn côn đồ, tội phạm nữa.
Bọn côn đồ này chúng ta có thể gọi
là bọn giết mướn v́ họ được
mướn để đi giết người. Đây là một vấn đề quan trọng
đặt ra cho những anh em ở trong nước.
Như quư vị đă thấy thái độ, lập trường
về dân tộc của tôi từ trước tới nay rất
là dứt khoát: Những người đứng bên này hay
bên kia của lằn ranh Quốc – Cộng nhưng c̣n yêu
thương dân tộc, không cam tâm làm tay sai cho Bắc Kinh
để hăm hại dân tộc th́ tôi coi như là anh em.
Hôm nay tôi lại dùng từ anh em để nói với
những ai c̣n có ḷng với quê hương, dân tộc là:
Không ai có thể bảo vệ quư anh em hơn bằng chính
các anh em tự bảo vệ ḿnh. Bằng mọi cách, anh em
phải có một sự hợp nhất để chống
lại Trung cộng, kẻ thù chung của
đất nước. Như ông tổng thống Bush
đă nói với dân Iran là: Các bạn hăy đứng lên th́
chúng tôi sẽ giúp. Nhưng đó chỉ là một
vế nói của ông Bush thôi. Vế khác ông Bush ngầm
muốn nói với các người Việt Nam ở trong
nước: "Các bạn đứng lên, chúng tôi sẽ
giúp". Ở đây chúng tôi cũng cần phải
thưa với các anh em trong nước: Các Cụ Việt
Nam ở hải ngọai cũng có rất nhiều mối
ưu tư về t́nh h́nh Việt Nam. Các Cụ biết rất
nhiều chuyện và có thể thực hiện nhiều chuyện,
kể cả đánh Tàu hay tung ra các cuộc
chiến tranh chống bọn bành trướng Bắc kinh.
Nhưng các Cụ cũng có vài băn khoăn, toan tính. Tạo ra chiến tranh với Tàu là một vấn
đề không khó nhưng chuyện ở đây là phải
t́m ra một phương cách nào tốt đẹp nhất,
nhanh chóng nhất có lợi cho dân tộc và tiết kiệm
tối đa được xương máu của dân tộc.
Phương pháp tốt đẹp nhất,
nhanh chóng nhất, tiết kiệm xương máu nhất
th́ chỉ có các anh em ở trong nước mới góp phần
được thôi. Cho nên các anh em phải dứt
khoát đứng lên hành động quyết liệt, không
nhân nhượng th́ bên ngoài mới tiếp sức
được cho các anh em .Tôi xin thưa với anh
em: Cánh cửa lớn của lịch sử cả hàng ngàn
năm mới mở ra một lần. Và phúc
cho ai biết đi vào cánh cửa lớn của lịch sử
ấy. Tôi xin thưa với quư vị, với tất
cả những anh em c̣n nặng ḷng với dân tộc là: Chỉ
có rất ít người có cơ hội và biết đi vào
cánh cửa lớn của lịch sử thôi. Cho nên nếu
các anh em không hành động quyết liệt th́ Trung cộng
sẽ ra tay và Trung cộng sẽ tạo
những nguy hại vô cùng lớn lao cho bản
thân các anh và dân tộc. Cái gương của ban tham
mưu quân khu 4 bị giết là một bằng chứng rơ
ràng nhất. Nó cho thấy vụ giết người
như vậy sẽ xảy ra cho những người c̣n
có ḷng với dân tộc ở khắp nước Việt
Nam nếu họ không quyết tâm, dứt khoát đứng
lên lật đổ nhóm lănh đạo Việt cộng chóp
bu, tay sai Bắc kinh. Đó là điều hôm
nay tôi phải nói rơ để quư anh hiểu. Ngoài ra,
tôi cũng thấy có một điều liên quan tới Hoa Kỳ
mà tôi cần phải nói rơ: Khi Hoa Kỳ (qua tổng thống
Bush) tuyên bố sẽ theo đuổi mục tiêu phổ biến
sâu rộng Tự Do, Dân Chủ đến toàn thế giới,
đến những nơi tối tăm nhất của
địa cầu, th́ Hoa Kỳ nhất định sẽ
thực hiện ư định này bằng mọi cách. Như quư vị đă biết, một lời nói
quan trọng như vậy đâu phải ông tổng thống
Mỹ nói ra để rồi không thi hành. Lịch sử
nước Mỹ, chính trị nước Mỹ chứng
minh rất rơ: Những ǵ ông tổng thống nói ra đều
là những điều nhất định được
thi hành theo cách này hay cách khác.
Cho nên khi Hoa Kỳ
cổ vũ cao trào Tự Do Dân Chủ trên quy mô toàn cầu
th́ nó cũng hé mở một điều. Cái điều
này cũng tế nhị và hay lắm mà chỉ có những
người có cái duyên nào đó (nên được hiểu
việc này hay việc kia) th́ mới thấy
rằng có một uẩn khúc nào đó trong vụ cổ vũ
Tự Do – Dân Chủ này. Đồng ư rằng lư tưởng
của ông Bush và các tổ phụ Mỹ nêu ra vô cùng cao đẹp
nhưng nó vẫn có một cái lấn cấn như thế
này: V́ Hoa Kỳ không thể tự ḿnh khen ḿnh được.
Nó lạ là ở chỗ đó! Tại sao tôi lại nói
như vậy ? Xin thưa: Hoa Kỳ chỉ
có thể nói về những đường lối, mục
tiêu qua các phát biểu của các tổng thống Mỹ mà
thôi. Đây là điều tôi suy nghĩ: Nếu ngày mai
đây cụ Lư xuất hiện (và đây là điều tôi
mong ước) và nói về chủ thuyết Nhân chủ, th́
lời nói của cụ Lư sẽ có giá trị rất sâu rộng
và tạo ảnh hưởng rất lớn trên toàn thế
giới. Trong các điều kiện như hiện nay, khi
Hoa Kỳ mở cuộc tấn công liên tục (tôi xin nhấn
mạnh "tấn công liên tục") th́ Hoa Kỳ cũng
phải tiến hành các việc khác. Trong những
việc khác đó, khi cụ Lư xuất hiện công khai để
nói về các chuyện đó th́ nó sẽ có tác động rất
là lớn và tốt đẹp. Cụ Lư nói về Nhân
Chủ th́ ngay cả vị Giáo Hoàng ở La Mă cũng không
thể công khai nói ra được, v́ người Mỹ rất
tôn trọng tác quyền (sản phẩm trí tuệ) của
tác giả mà Cụ Lư là người đầu tiên khởi
xướng chủ thuyết Nhân chủ (và các Cụ Mỹ
dịch ra Nhân Chủ là Humocracy) cho nên Cụ Lư là người
xứng đáng nhất để tŕnh bày về chủ thuyết
Nhân Chủ này. Nhân Chủ (Humocracy) là một
bước tiến sâu rộng hơn nhiều so với Dân
Chủ (Democracy). Theo ư tưởng của Cụ Lư
th́: Các quốc gia nào đang sống trong dân chủ lâu rồi
th́ họ sẽ từng bước tiến tới Nhân chủ.
C̣n những quốc gia nào đang sống trong tăm tối,
đàn áp, nghèo đói th́ các quốc gia ấy, qua sự giúp
đỡ của các nước Dân chủ lâu đời
(thí dụ với sự giúp đỡ của Mỹ hay Âu
Châu) sẽ tiến qua Dân chủ trước để rồi
cùng với nhân loại tiến
lên Nhân chủ. Chính v́ Cụ Lư là người đề ra
chủ thuyết Nhân Chủ, chính v́ các Cụ Mỹ tôn trọng
tác quyền của Cụ Lư cho nên các Cụ Mỹ không nói về
Nhân chủ. V́ thế, khi theo rơi các sách vở
của Mỹ th́ chúng ta thấy các học giả Mỹ cũng
chỉ nói lên một khía cạnh nào đó của vấn
đề nhân loại mà thôi chứ chúng ta chưa thấy một
học giả nào đưa ra hay nói về Humoracy (Nhân chủ)
một cách có hệ thống rơ ràng. Rồi đây khi Cụ
Lư công khai xuất hiện để tŕnh bày rơ ràng về chủ
thuyết Nhân Chủ, th́ lúc đó các học giả trên thế
giới mới nhận biết và bắt đầu suy nghĩ,
bàn thảo tới. Một lời nói của Cụ
Lư sẽ có giá trị rất sâu rộng trên qui mô toàn cầu
là vậy. Tôi nghĩ theo t́nh h́nh hiện nay th́ đă tới
lúc hay gần tới lúc Cụ Lư cần phải xuất hiện
để nói về chủ thuyết Nhân Chủ. Khi Cụ
Lư xuất hiện th́ sự thay đổi ở Việt
Nam là sắp gần kề. C̣n thay đổi
như thế nào th́ đó là việc khác, tôi không biết nhiều
để nói về chuyện đó. Tuy
nhiên với những diễn tiến t́nh h́nh hiện nay th́
tôi có cảm tưởng là việc giải quyết chuyện
Việt Nam đă sắp gần kề. Dù vậy, một
lần nữa , tôi xin nhắc lại với
quư vị là: Để giải quyết rốt ráo chuyện
Việt Nam, đem lại hạnh phúc, tốt đẹp thực
sự cho dân tộc th́ có thể sẽ có sự thiệt hại
ở mức độ nào đó. Các Cụ
đang suy nghĩ, tính toán làm sao đó để tránh tối
đa các sự thiệt hại. Nhưng nếu Trung cộng
hành động một cách vô kỷ luật (tôi dùng chữ vô
kỷ luật là muốn nhấn mạnh), nếu Trung cộng
hành động một cách bất chấp, tức là trực
tiếp xua quân sang Việt Nam như nhà Thanh đă làm hồi
xưa ở Việt Nam, th́ Trung cộng sẽ phải
đón nhận những hậu quả thê thảm lớn
lao, và không thể lường được. Trong ước tính này th́ có lẽ sẽ có một
số vị nói là chúng tôi chỉ quan tâm về Trung cộng
thôi mà không để ư những yếu tố khác. Chúng
tôi giải thích rơ: Điều suy nghĩ này của chúng tôi
là đúng, v́ chúng tôi coi Trung cộng là tối hậu địch
nhân của Việt Nam và nhân loại. Khi giải quyết
xong Trung cộng th́ ta sẽ giải quyết xong toàn bộ
các vấn đề c̣n lại của thế giới kể cả
giải quyết vấn đề
khủng bố Hồi giáo, ma túy Nam Mỹ ở
Columbia..v.v... Cho nên đối với chúng tôi,
tôi luôn tập trung vào vấn đề Trung cộng là vậy.
V́ thế, khi đánh giá vấn đề Bắc Hàn hay các vấn
đề khác, chúng tôi vẫn không coi các vấn đề
này là quan trọng v́ khi giải quyết xong tận gốc
rễ vấn đề (Trung cộng) th́ mọi chuyện
(cái ngọn) phụ thuộc khác đều giải quyết
êm xuôi mà thôi. V́ vậy, chúng tôi luôn luôn vẫn nhắc lại
với Trung cộng là: Nếu hôm nay Trung cộng vẫn
hành động cực đoan tại Việt Nam th́ Trung cộng
sẽ phải đón nhận những hậu quả tệ
hại, khốc liệt không lường. Đối
với những người Việt c̣n có ḷng với dân tộc,
c̣n có tinh thần yêu nước th́ đây là lúc phải
hành động và phải hành động quyết liệt,
dứt khoát không tương nhượng. Quư vị phải hành động th́ Hoa Kỳ mới
giúp được. Quư vị cũng nên nhớ: Chúng
ta đừng ỷ lại và có ảo tưởng, cũng
như đừng bao giờ suy nghĩ sai lầm là "chúng
ta làm việc cho người Mỹ". Đừng
bao giờ suy nghĩ sai lầm như thế
! Chúng tôi và những người Việt Nam Yêu
Nước Chân Chính xác
định rằng "Làm việc Với người
Mỹ", chứ không "Làm việc Cho người
Mỹ" bởi v́ cả
hai dân tộc, cả hai đất nước ở hai bên
bờ Thái B́nh Dương có một con đường
chung để đi. Đó là một con đường
dài và con đường đó Cụ Lư Đông A đă nói tới
trong hơn 60 năm trước "Chúng ta làm việc
với người Mỹ" . Và ngày
nay, người Mỹ cũng mong rằng họ làm việc
với các dân tộc khác để mang lại ổn định
cho nhân loại. C̣n dân tộc nào, c̣n đất nước
nào không muốn làm việc với người Mỹ mà họ
c̣n cố t́nh đưa thế giới tới bờ vực
thẳm, tan ră th́ đương nhiên họ phải chịu
hậu quả vô cùng thê thảm cho chính dân tộc và cho
đất nước của họ.
Ngày mồng
5 Tết năm Ất Dậu (2005)
Lê Văn
Xương