Lật Mặt Bọn  Văn, Thi...   Cộng Sản

 

 

Chu-Sa.

Ngày 29 tháng 8, 2002.

 

 

Ngày 26 tháng 3, 2000, Việt Báo Kinh Tế  khởi đăng “Chuyện kể năm 2000” với đầy đủ chi tiết về nhà xuất bản Thanh Niên ở Hà Nội cùng với số điện thoại, địa chỉ. Kèm theo là lời giới thiệu của Việt Báo Kinh Tế:  Cuốn tiểu thuyết  “Chuyện Kể năm 2000”  ngay khi vừa được in ra đă bị công an thu hồi, mặc dù bản thảo đă được duyệt xét bởi nhà xuất bản Thanh Niên và một số người trách nhiệm. Nội dung nguyên là kư sự của Bùi Ngọc Tấn, một nhà văn Hải Pḥng từ các năm 1968 tới 1973, ghi lại những h́nh ảnh bi thảm mà người hải ngoại khó h́nh dung nổi về chế độ, về công an và về nhà tù. Truyện này được scan lại từ quốc nội, và nhà văn sĩ công an Vũ Thư Hiên đă b́nh là “tuyệt tác” và chuyển tới nhà văn Tưởng Năng Tiến, và được anh Tiến gởi tới Việt Báo. Việt Báo Online trân trọng cảm ơn nhă ư của những vị liên hệ và trân trọng đăng tải nơi đây.

 

       Tin báo Người Việt ngày 4 tháng 4, 2000: Trước Đại Hội của Hội Nhà Văn Việt Nam. Tướng Trần Độ đề nghị xóa bỏ Công an Văn Hóa và sửa luật báo chí xuất bản Hà Nội. Trong một bức thư công bố rộng răi, ông Trần Độ đă đề nghị xóa bỏ Công An Văn Hóa tức A 25 thuộc bộ Công An, và sửa lại luật Báo Chí và Xuất Bản để các văn đoàn có thể tự do xuất bản.

 

Ông Trần Độ đă nêu tên Tự Lực Văn Đoàn như một kinh nghiệm mà các nhà văn nên bắt chước.Trong lá thư góp ư kiến với Hội Nhà Văn Việt Nam trước ngày họ họp Đại Hội năm 2000, ông Trần Độ, trước từng chỉ huy ngành Văn Hóa Tư Tưởng và Cục Chính Trị của quân đội Cộng Sản, kêu gọi các nhà văn hăy tự giải phóng, giành lấy quyền tự do sáng tác của ḿnh, không nên sợ hăi bất cứ quyền lực nào.

 

Tin báo chí ngày thứ Ba 4/4/2000

 Hệ thống truyền h́nh nhà nước CSVN dự trù phát sóng qua vệ tinh đến khu vực bắc Mỹ vào ngày 30/4/2000, đúng vào dịp kỷ niệm ngày chiến tranh Việt Nam  kết thúc cách đây 25 năm. Kế hoạch này đă được phó thủ tướng Cộng sản Phạm Gia Khiêm đồng ư trên nguyên tắc trong tháng trước và hiện c̣n chờ được phê chuẩn bởi Thủ tướng Cộng sản Phan Văn Khải. Nếu được chấp thuận, chương tŕnh đầu tiên sẽ được chiếu đúng vào ngày 30 tháng 4, 2000

 

Theo giới chức truyền h́nh Việt Nam Cộng Sản chương tŕnh Việt Ngữ sẽ phát h́nh mỗi ngày 4 tiếng đồng hồ với các nội dung văn hóa, thể thao, chính trị nhằm vào cộng đồng người Việt hải ngoại. Cũng theo giới chức này, thỉnh thoảng cũng có chương tŕnh đặc biệt bằng Anh ngữ, mỗi chương tŕnh dài 14 phút, nhắm vào khối thính giả rộng lớn hơn. Hệ thống truyềụn h́nh của Hà Nội đă phát h́nh qua Australia, nơi cũng có một cộng đồng người Việt khá lớn, và sang Đông Âu cũng như Bắc Phi.

 

Tin báo chí ngày 14/3/2000:

 

 Cộng sản ra hải ngoại trồng người: xuất cảng sách dạy Việt Ngữ trong chiến dịch “Việt Kiều vận” bằng thông tin văn hóa.  Cộng sản Hà Nội vừa lập kế hoạch biên soạn các loại sách văn học, lịch sử, xă hội, đặc biệt là sách dạy tiếng việt cho trẻ em để tung ra hải ngoại, phát hành tại các quốc gia có đông người Việt cư ngụ. Khi thông tin về kế hoạch này, báo Nhân Dân của đảng Cộng sản đă nêu ra các con số thống kê chưa đầy đủ, theo đó số lượng Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài có khoảng hơn 2 triệu. Đông nhất là ở Mỹ 1.3 triệu, kế đến Úc khoảng 250,000 - 300,000, Pháp 250,000, Canada 180,000.  Ngoài ra c̣n những nước đông Âu có khá đông Việt kiều,,, Cộng sản .

 

        Tin ngày thứ Bảy 8/4/2000.

 Việt Báo Kinh Tế:  Hải Ngoại Ra Sức Giúp Nhà Văn Ly Khai Hà Nội. Little Saigon. VB.  Trong khi nhà nước Hà Nội bị tố cáo trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc về các tội trấn áp tự do phát biểu, cụ thể là tịch thu cuốn “Chuyện Kể Năm 2000” của nhà văn Bùi Ngọc Tấn và việc hạch sách gia đ́nh tác giả và nhà xuất bản Thanh Niên, nơi in cuốn này, một tổ chức nhân quyền hải ngoại đă đưa ra lời kêu gọi giúp đỡ tài chánh cho nhà văn Bùi Ngọc Tấn

 

Bản văn của ông Nguyễn Phạm Trần, giám đốc hội Liberty Flame (Lửa Tự Do) từ Irvine, quận Cam, nhờ các cơ quan truyền thông gửi đi như sau.

 

Kính thưa quí vị và quí anh chị:

Chúng tôi hết sức cảm động v́ một số thân hữu THI VĂN đă bắt đầu đáp ứng lời kêu gọi cấp bách cứu trợ gia đ́nh nhà trí thức ly khai Bùi Ngọc Tấn, tác giả của “Chuyện Kể Năm 2000”, hiện đang bị nhà cầm quyền  Hà Nội áp bức thô bạo.

Những thân hữu đă hưởng ứng khuyến khích cứu trợ gia đ́nh nhà văn ly khai Bùi Ngọc Tấn, BS Nguyễn văn Đức, TS Ngô Trọng Vinh... và nhà văn Trần Đ́nh Trọng của nguyệt San Thế Kỷ Mới ở Calgary/Alberta/Canada, đă nói rất rơ và rất lớn, sự quan tâm cao độ của người Việt Tự Do  hải ngoại đối với đường lối đàn áp trí thức trắng trợn, thô bạo, có hệ thống của đảng CSVN. Sự  ủng hộ và yểm trợ những người trí thức ly khai đang bị đảng CSVN vùi dập, chèn ép ở Việt Nam là hành động hết sức cao thượng, thực tế và nhân bản trong giai đoạn khẩn trương nhất của công cuộc tranh đấu gian khổ giành cho được TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN, ĐA NGUYÊN VÀ PHÚ CƯỜNG cho nhân dân Việt Nam.

Xin quư anh chị giúp ư kiến và giúp Tổ chức Lửa Tự Do phổ biến lời kêu gọi trợ giúp gia đ́nh Bùi Ngọc Tấn rộng răi hơn đến mọi thân hữu qua các mailing lists của quư anh chị. Lửa Tự Do sẽ phổ biến version 100 trang do BS Nguyễn Văn Đức thu nhỏ đến những người muốn đọc, và để họ tùy hảo tâm giúp đỡ cho gia đ́nh nhà trí thức rất can đảm này.

Chúng tôi xin đón nhận mọi ư kiến, mọi giúp đỡ và đóng góp của quư anh chị. Để biết thêm chi tiết, xin quư anh chị liên lạc với:

Lửa Tự Do hay BS Nguyễn Văn Đức  hay TS Ngô Trọng Vinh, hay ông Trần đ́nh Trọng, Thế kỷ Mới (kèm theo địa chỉ email).

Xin chân thành cảm tạ sự quan tâm và ḷng nhân đạo của quư anh chị đối với gia đ́nh nhà văn ly khai Bùi Ngọc Tấn.

Kính thư,

Nguyễn Phạm Trần

Lửa Tự Do. Liberty Flame Foundation và địa chỉ.  Hiện thời, cuốn “Chuyện Kể Năm 2000” đang đăng tải trên các ấn bản Việt báo và http://www.vietbao.com.

 

Thứ Ba 18/4/2000 báo Người Việt. Đại Hội Nhà Văn sợ bùng nổ v́ “Chuyện kể năm 2000” Hà Nội. Chưa bao giờ một cuốn sách bị tịch thu lại ám ảnh cuộc họp của các nhà văn như cuốn chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn đang đe dọa gây tranh căi tại Đại Hội Hội Nhà Văn Việt Nam, khai mạc ngày 17 tháng 4 ở Hà Nội. Sang ngày 17 tháng 4, 2000, “Đại Hội Đại Biểu Nhà văn Việt Nam lần thứ VI” chính thức khai mạc với 423 đại biểu chính thức, thay mặt cho 700 nhà văn ở trong nước theo sự tường thuật của báo Thanh Niên. Hiện diện trong Đại Hội c̣n có rất nhiều quan chức cao cấp của Đảng và Nhà nước không ngoài mục đích canh chừng.

 

Vừa bước chân vào pḥng họp, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đă được nhiều bạn bè đến chào đón và bắt tay nồng nhiệt. Thái độ can đảm của ông khi bước chân tới hội nghị này giống như vào hang cọp đă truyền sang các nhà văn khác khiến họ bất chấp các lời đe dọa  của Bộ Công An tới vây quanh ông để bày tỏ ḷng ngưỡng mộ. Cuốn tiểu thuyết “Chuyện Kể năm 2000” của Bùi Ngọc Tấn được nhà xuất bản Thanh Niên in 1,500 cuốn tại Saigon vào tháng Hai năm 2000, và bị bộ Thông Tin Văn Hóa ra lệnh tịch thu để tiêu hủy ngay v́ nội dung phô bày chính sách độc tài tàn bạo của đảng Cộng sản không những đối với văn nghệ và c̣n trùm lên tất cả đời sống trong nhà tù cải tạo và ngoài xă hội từ thập niên 1960- 1970.

 

Điều mà giới lănh đạo Hội Nhà Văn, trong đó có Bộ trưởng thông Tin Văn Hóa Nguyễn Khoa Điềm lo ngại là phản ứng của những người mới bị phê b́nh và trừng phạt trong ban phụ trách tuyển chọn và ấn hành cuốn “Chuyện Kể Năm 2000”. Những người này và bạn bè của họ có thể đặt vấn đề phản đối những biện pháp trừng phạt độc đoán trên và yêu cầu Ban Chấp Hành Hội Nhà Văn can thiệp để bảo vệ quyền suy nghĩ độc lập của văn nghệ sĩ.

 

Trong mấy ngày qua không thấy xuất hiện hai người phụ trách biên tập là Cao Giang và Đoàn Lam Truyền ở chung quanh đại hội. Một người có thể lên tiếng khi cử tọa được phép nêu thắc mắc về sinh hoạt của Hội, là ông Trần Độ, hiện chưa xuất hiện v́ lư do sức khỏe (ngày nay tháng 8/2002 đă chết ) . Tuy nhiên nếu ông Trần Độ tới và đặt câu hỏi th́ chưa biết chủ tọa đoàn sẽ đối phó ra sao. Một số nhà văn từ xa về đă can đảm đến thăm ông Trần Độ mặc dù công an mặc thường phục bủa kín các con đường dẫn tới nhà ông Trần Độ. Người ta cũng lo ngại rằng chính ông Bùi Ngọc Tấn và một hai người trong nhà xuất bản Thanh Niên sẽ nêu vấn đề cuốn tiểu thuyết bị tịch thu.

 

Nhiều nhà văn tham dự Đại Hội đang nhắc nhở với nhau về Đại hội kỳ thứ Tám của Hội Nhà Văn Sô Viết diễn ra tại Moscow vào năm 1986, sau đại hội Đảng Cộng sản Liên Xô kỳ thứ 27 trong đó ông Gorbachev đưa ra chính sách đổi mới.

 

Trong Đại Hội Nhà Văn Sô Viết kỳ thứ Tám đó, thi sĩ Andrei Voznesensky đă đặt câu hỏi về chính sách kiểm duyệt của đảng cộng sản khiến độc giả chán đọc sách của các nhà văn Liên Xô. Voznesensky nói: “Nhân dân muốn thấy sự thật trong nước!” Năm 1986, các nhà văn, nhà thơ trong đó có Yevgeny Yevtushenko và Voznesensly đă viết thư yêu cầu Trung Ương Đảng xét lại quyết định cấm cuốn tiểu thuyết “Những đứa con ở phố Arbat” của nhà văn Anatoli Rybakov. Phần đầu của tiểu thuyết này viết từ năm 1961, chỉ trích chế độ Stalin, đă được ấn hành nhưng hai phần sau bị cấm dù đang chuẩn bị in.

Nhiều nhà văn Việt Nam tin rằng tiếng nói phản kháng của họ trong một đại hội của Hội Nhà Văn có thể gây tiếng vang đánh thức người dân ngoài phố. Tuy nhiên các nhà văn đảng viên Cộng sản đă được họp bí mật ngày Chủ Nhật 16/4 để phân chia công tác đối phó với các ư kiến phản đối Đảng, nếu cần th́ đàn áp mạnh tay.

 

Trong không khí đó, các bài diễn văn khai mạc Đại Hội Nhà Văn Việt Nam lần thứ VI được đọc lên nhưng ít người nghe v́ ai cũng đang chờ một biến cố có thể bùng nổ khi có người can đảm chất vấn. Đảng Cộng sản không muốn Đại Hội này đổ vỡ v́ họ đang tưng bừng làm lễ kỷ niệm ngày chiếm miền Nam 30- 4- 1975.

 

 

Tiếc rằng các đồng chí phụ trách tuyên vận hải ngoại của Tổng Cục Phản Gián đă dàn dựng chuyện văn sĩ Công an Bùi Ngọc Tấn một cách quá ngu, ngu đến nỗi làm cho người đọc phải bực ḿnh. 

 

Người viết bài này có biết Bùi Ngọc Tấn từ khi y c̣n bé tí ở Hải Pḥng. Y là một đứa trẻ hiền lành, ngây ngô tới mức khờ khạo.

 Cuốn “Chuyện kể năm 2000” do một người khác viết. Người này là tù thật và đă viết hồi kư. Tấn hiền lành khờ khạo nên cho đứng tên cho tiện đóng kịch.

 

 Trường hợp Dương thu Hương cũng vậy

 Sách truyện của Hương  do nhiều người khác nhau viết, kể cả Nguyễn đ́nh Thi, rồi cho y thị đứng tên. Nguyễn Chí Thiện c̣n tệ hơn nữa. Y đứng tên làm “thi sĩ” để cướp công của tiền bạc của vị “Thi sĩ Vô Danh” tác giả thật của tập thơ “Vô Đề - Tiếng vọng từ đáy vực” , đă bị công an đánh chết ngay sau khi đưa tập thơ của ông vào ṭa đại sứ Anh.  Ngày nay, Thiện phải thú nhận là y không làm thơ từ năm... 1988. Giá ông  Thiện can đảm hơn một chút nữa, đứng ra khẳng định rằng ông đă bị Tổng Cục Phản Gián dàn dựng lên rồi nhờ Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh đưa ông Thiện sang Mỹ....

 

Nếu coi kỹ sách “Gửi Mẹ (Cộng sản) và Quốc Hội” của Nguyễn văn Trấn, tức Bẩy Trấn, cán bộ Trung Cộng,  ta thấy ngay nửa cuốn sách, phía đuôi, là do Công an Phản Gián viết. Phần của Trấn chỉ có nửa đầu.

 

Bản “Thỉnh Nguyện” ngày 25/6/1992 cũng như Cương Lĩnh năm 1998 của Thích Huyền Quang  Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Quốc Doanh Ấn Quang, Vạn Hạnh, Từ Đàm đều do những cây viết gạo cội của Cộng sản là Hoàng Phủ Ngọc Tường tức bộ trưởng Văn Hóa Nguyễn Khoa Điềm, Trần Bạch Đằng, Tiêu Dao Bảo Cự .... đă viết hộ. Những bản văn dài lê thê được gọi   của” Trần Độ cũng do những tên c̣n khỏe mạnh viết. Huyền Quang, Trần Độ quá già yếu, bại liệt một phần cơ thể th́ làm sao viết ? Quảng Độ  th́ quá ngu lại lẩm cẩm cũng không viết nổi.

 

Một điểm sơ hở của Tổng Cục Phản Gián là chúng không hiểu t́nh h́nh  hải ngoại cũng như tŕnh độ hiểu biết và học vấn, cũng sự sự thù hận Cộng sản của người hải ngoại. Những sự sai lầm về tuyên vận khác của Cộng sản không được nêu lên ở đây:

 

1.Thứ nhất là các đại biểu tham dự Đại Hội Nhà văn được chính trung tướng Công An Lê Minh Hương đăi tiệc  tối ngày chủ nhật 16/4, có cả Bùi Ngọc Tấn tham dự với khoảng gần 500 người ăn. Trong buổi tiệc này, Bùi Ngọc Tấn đă được tuyên dương là có công  trong chiến dịch  c̣ mồi  “kể khổ” đă được hưởng ứng nồng nhiệt ở hải ngoại.

 

2. Chỉ riêng bữa tiệc này, do bộ trưởng Công An Lê Minh Hương đăi, ta có thể thấy toàn thể Hội Nhà Văn Cộng sản có khoảng 700 tên, đều là văn sĩ công an, chỉ chuyên viết văn cộng sản, một thứ “văn” mà khi ấn hành xong, nhà xuất bản đem bán ve chai theo giá giấy vụn. Nhân dân chỉ dùng làm giấy vệ sinh. Ta cũng có thể thấy vụ Bùi Ngọc Tấn bị tịch thu sách và đang bị “áp bức thô bạo” chỉ là bịp. Chỉ có trung tướng Trần Độ, cựu chủ nhiệm Chính Trị của quân đội Cộng sản mới ngu đến mức hi vọng lũ văn nô công an dốt như chó này viết lách theo lối “Tự Lực Văn Đoàn”, để xuất cảng sách ra hải ngoại kiếm đôla!

 

3. Hội Nhà Văn đă được đưa lên ngang hàng với Đảng Cộng Sản, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và Mặt Trận Tổ Quốc, hay là cái “đầu rắn độc thứ Tư” của đảng Cộng sản, từ năm 1970. Hội Nhà Văn được họp Đại Hội, như đảng Cộng sản và 2 tổ chức kia, 5 năm một kỳ.  Kỳ Đại Hội này là kỳ thứ 6. V́ Đại hội được đồng chí tổng bí thư Lê Khả Phiêu và nhiều tên trong bộ Chính Trị tới chủ tọa nên toàn ban đồng ca ễnh ương hải ngoại gồm các báo đảng lá cải, các đài phát thanh ễnh ương phải ca rùm beng để lấy điểm với Trung Ương Hà Nội, không có th́... chết với các đồng chí Tố Hữu, Nguyễn đ́nh Thi....  Nếu tự nhiên mà Cục Phản Gián và báo đảng, đài đảng hải ngoại đề cao Đại Hội Văn sĩ Công an th́ quá thối nên phải đưa “Chuyện Kể năm 2000” với Bùi Ngọc Tấn ra để làm câu chuyện c̣ mồi, làm cho nổi cộm Đại Hội Nhà Văn kỳ 6 đồng thời với kỷ niệm 30 tháng 4.

 

4. Sau vụ “Nhân Văn Giai Phẩm cuối thập niên 1950s, Cộng sản dứt khoát không để cho một tư tưởng chống đảng nào tồn tại. Phải mất hơn 10 năm, Cộng sản mới thanh lọc xong tập thể các nhà văn. Những cây viết, văn nghệ sĩ loại gạo cội, c̣n tư tưởng cũ, c̣n có thể viết xa xôi, mỉa mai, châm biếm đảng và chế độ Cộng sản, đều bị bọn Tố Hữu, Nguyễn đ́nh Thi, Trần Bạch Đằng, Trần Độ  moi móc, thanh lọc hết.  “Hồng hơn Chuyên” đă trở thành tiêu chuẩn để được  phép gia nhập Hội Nhà Văn.

 

5. Tóm lại Hội Nhà Văn chỉ là một tập thể khoảng 700 tên văn sĩ công an loại dốt nát, viết lách không nổi.  Ta chỉ cần coi những bản văn, bài viết của những tên c̣ mồi, quốc doanh “hạng nhất cộng sản”  được Tổng Cục Phản Gián tung ra hải ngoại như  Hà Sĩ Phu ( tức Nguyễn Xuân Tụ ) , Hoàng Minh Chính tức thượng tướng Phản Gián Trần Ngọc Nghiêm,  Hoàng Hữu Nhân (Ủy viên Trung ương Đảng đă chết và được chôn ở Mai Dịch),  Hoàng Tiến, Nguyễn Hộ, Trần Độ, Tiêu Dao Bảo Cự, Bùi Minh Quốc, và gần đây nhất là Nguyễn Thanh Giang, Bùi Ngọc Tấn , văn sĩ công an Vũ thư Hiên .

 

 ( Mẹ Hiên, Nguyễn Thị Tề  là người  Kiên Lao một Hoa Khôi của Bắc Kỳ thời đó. Hiên cũng là cháu nội của tên  Việt Gian Vũ Quang Nhạ (Thái Tử Thiếu Bảo) Nhạ thuớ nhỏ gia đ́nh nghèo khó nên không được học hành ǵ cả , nhưng sau này leo tới chức "Tổng Đốc"  , Cho nên vào thời gian  đó người dân Bắc Kỳ  có câu   " Lư Trưởng Bất Túc" . "Tổng Đốc Thiếu Dư " là để mỉa  mai Nhạ là một người vô học không đủ sức làm Lư Trưởng nhưng có công làm tay sai cho Thực dân Pháp đă giết hàng  chục ngàn người Cách Mạng trong thời Văn Thân . Nhạ là một hung thần trong bốn tên đồ tể mệnh danh là Thái Tử Thiếu Bảo : Nguyễn  Thân , Lê Hoan, Hoàng Cao Khải    Vũ Quang Nhạ. Uy quyền của Nhạ là " Tiền Trăm Hậu Tấu" .

 

Vũ Đ́nh Huỳnh, cha của Vũ Thư Hiên  làm thư kư cho Cha già dâm đăng Hồ Chí Minh , trong những tháng Vũ Đ́nh Huỳnh đi công tác xa th́  Hồ Chí Minh hàng ngày đến nhà của Đồng Chí Vũ Đ́nh Huỳnh để được Nguyễn Thị Tề ( vợ của Vũ Đ́nh Huỳnh) người đẹp hương sắc của Đất Bắc hầu hạ cơm núớc. Và Vũ Thư  Hiên được sanh ra, suưt soát tuổi của NoÂng Đức Mạnh. Cậu bé Hiên từ tấm bé ăn cùng mâm, đắp cùng chăn, được ưu ái, săn sóc, tối ngủ được nằm gần bên  "Cha Già Hồ Chí  Minh ôm  Hiên" vào ḷng như lời tả trong Đêm Giữa Ban Ngày.

 

 Trong vài cuộc phỏng vấn trên Mạng lưới Dân Chủ , Vũ Thư Hiên xác định là không liên hệ với  Vũ Quang Nhạ , Vũ Đ́nh Huỳnh. Hai nhân vật này chỉ ở cùng một làng , Vũ Thư Hiên muốn tách rời mối liên hệ với  ông nội  Vũ Quang Nhạ , tay sai của Thực Dân Pháp và kết nốiả mật thiết vối một  tên đồ tể Hồ Chí Minh,  tay sai cho Pháp, Nga, Tàu. khi phỏng vấn về những tội ác.

Hồ Chí Minh mà Hiên nh́n thấy trong khoảng thời gian gần gủi , Hiên  chỉ nói đến những giờ phút ngắm hoa , dạo cảnh với Hồ Chí Minh Yêu Vui.

 

Hồ Chí Minh là kẻ đa nghi như Tảo Tháo , và cũng là kẻ đại gian, đại ác , lúc nào củng phập pḥng lo sợ có người ám sát , nên thẳng tay tàn sát các đồng chí nào có nhiều liên hệ với ḿnh , duy chỉ có Vũ Thư  Hiên có liên hệ đặt biệt  để được sống cận kề với Cha Già cho tới khi  Hồ Chí Minh chết th́  Hiên phải cuốn gói chạy cao bay tới Đông Âu để tránh bàn tay tranh  quyền của Lê Duẩn, Lê Khả Phiêu, hay đứa con thừa tự Nông Đức Mạnh.... Trong đoạn cuối của Tập Thơ  Đêm Giữa Ban Ngày  Hiên nói:

  " Con đương Cha Mẹ tôi đi (theo Cộng sản  ) vẫn đúng." 

 

Hiên phô trương cái liên hệ mật thiết vối  Hồ Chí Minh và  đoạn tuyệt  với Vũ  Quang Nhạ , Vũ Đ́nh Huỳnh  ngầm nói lên Hiên muốn là  cọp con Hồ Chí Minh với ụ một thế lực mạnh mẻ với đám văn nô CS Hải Ngoại.

Thái độ " phớt tỉnh Ăng Lê" của Hiên trước những cán bộ văn nô cấp thấp "giả phản tỉnh " như  Thi sĩ “dỏm” Nguyễn Chí Thiện và Triệu Quyết Thắng đề cán bộ văn nô Thắng kêu rêu là trong buổi họp tại nước Anh, năm 1997 Vũ Thư Hiên có thái độ không thân mật với  Triệu Quyết Thắng rằng: Thắng tự hào là con cọp con của  Mạng lưới Dân Chủ hơn 11 tháng .

 

 Trong nước th́ có Nông Đức Mạnh, cọp giấy của Hồ Tặc tác quái diệt chủng người sắc tộc và a ṭng bán đẩt cho Tàu. Ngoài hải ngoại có Vũ Thư  Hiên, Thi sĩ “dỏm” Nguyễn Chí Thiện và đám văn nô Cộng Sản tác oai kêu gọi những thanh niên nhẹ dạ về nước răi truyền đơn, xuống đường biểu t́nh dành lại ghế

 

Đám công an bộ đội trong nước tham nhũng  toàn thể nhân dân khinh bỉ . Ghế của Cọp giấy Nông Đức Mạnh sẽ bị lung lay bởi  cọp văn nô Vũ Thư Hiên  nắm trong tay  Nguyễn Chí Thiện và tập đoàn văn nô ḥ hét cổ động đám thanh niên ngu xuẩn bất phục tùng bị dẩn dụ, ru ngủ  " hăy coi Cái chểt là Vinh Quang, Coi nhà tù là Vinh dự ". ( Nguyễn Chí Thiện )

CS hé con cờ thanh toán , phản tỉnh để  hai ,ba con cọp giấy tranh nhau, giành quyền lợi mặc cho Tàu thao túng.)

 

  .... bọn chúng  đều toàn một giọng nhà quê, ngớ ngẩn, ngu ngốc, bần cố nông, với giọng ăn mày ăn xin một chút cảm t́nh và tiền bạc bố thí của người hải ngoại.

 

6. Cũng nên nhắc lại là nhóm Lửa Tự Do của ông Nguyễn Phạm Trần đă mau mắn làm “ăn mày” xin tiền hộ cho văn sĩ công an Bùi Ngọc Tấn trong khi tên này vẫn phây phây họp đại hội nhà văn với tổng bí thư Lê Khả Phiêu. Làm người th́ nên có liêm sỉ một chút. Làm ăn mày hộ Cộng sản th́ nó khinh bỉ, chửi thầm là ngu, chứ có thí cho đồng nào đâu?  Đă mấy năm nay, con số trí thức, giầu có, khoa bảng, báo chí, đài phát thanh ở hải ngoại thích được làm Việt gian chó săn không công cho Cộng sản, hơi nhiều.

 Tổng Cục Phản Gián thấy đồng bào hải ngoại nhiều tiền lại dễ tính. Riêng nạn lụt cho hơn 1 triệu đôla dễ dàng mà không có ai theo dơi xem tiền vào túi Tổng Cục Phản Gián ra sao? Tổng Cục Phản Gián liền ra lệnh cho bọn chó săn hải ngoại phải mau mau t́m đủ mọi cách, mọi lư do để ăn mày, kiếm chút đôla cho Tổng Cục.

 

7. Cần phải viết lên cho đồng bào trong nước biết rằng “không phải” người hải ngoại đều thích làm chó săn cộng sản như một bọn tự nhận là trí thức, khoa bảng, chủ báo, chủ đài.... Phải chăng thời buổi điện tử, vi tính ( Computer) , nên đă có những tên ăn mày ăn xin không lương cho Cộng sản bằng... email? Tất nhiên Bùi Ngọc Tấn sẽ chẳng được xu nào. V́ tiền quyên được đều phải gửi thẳng cho trung gian rồi chuyển cho Tổng Cục Phản Gián. 

 

8. Trong cái không khí đầy chất cộng sản trung kiên và sắt máu công an của Hội Nhà Văn như vậy th́ làm sao Bùi Ngọc Tấn lại có thể viết sách “ly khai, chống Đảng” mà lại được đưa cho nhà xuất bản Thanh Niên duyệt xét,  biên tập (edit) và cho in, để in xong  rồi mới  bị công an tịch thu. Tuy nói rằng Công an tịch thu, để rồi vài ngày sau lại nói rằng Bộ Văn Hóa tịch thu. Cũng chẳng ai biết là sách có được in thật không? Chỉ thấy “nói” là bị tịch thu cho nổi cộm vấn đề.

 

9. Nhưng dù bị công an tịch thu, “Chuyện kể năm 2000” vẫn được Tổng Cục Phản Gián chuyển sang Pháp cho văn sĩ công an Vũ thư Hiên phê là “tuyệt tác” rồi chuyển cho văn sĩ (?) Tưởng Năng Tiến ở Cali chuyển cho Việt Báo Kinh Tế đăng tải cho người hải ngoại... xem.

 Đồng thời báo Người Việt, Việt Báo Kinh Tế, báo Văn Hóa của Lư Kiến Trúc,  Báo Ngày Nay, báo Con Ong ở Texas, Thời Báo San José của Vũ B́nh Nghi, và các báo lá cải, báo đảng khác, các hội đoàn Lửa Tự Do, ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do, đài VNCR.... cũng đồng ca bản nhạc ễnh ương đề cao Bùi Ngọc Tấn và Đại Hội Nhà Văn kỳ 6.....

Phải chăng chúng ta đang chứng kiến một mạng lưới tuyên vận Cộng sản của Tổng Cục Phản Gián đang hoạt động?  Đây cũng là một sơ hở của tập thể công an phản gián cộng sản. Chúng thích tâng công, lập thành tích,  nên cứ thích đưa tên tuổi ra tŕnh làng.... để tiện báo cáo về Tổng Cục Phản Gián Hà Nội.

 

10. Việt Báo Kinh Tế nói rằng bài viết về Bùi Ngọc Tấn của Tưởng Năng Tiến th́ ta phải hiểu là Tưởng Năng Tiến có công rất lớn khi tung tên Bùi Ngọc Tấn ra hải ngoại. Tưởng Năng Tiến cũng hăng hái phổ biến cho các báo Người Việt, các đài phát thanh, các hội đoàn c̣ mồi....

 Một sự kỳ lạ khác là Bùi Ngọc Tấn lại được quen biết thân mật với văn sĩ công an Vũ Thư Hiên ở bên Pháp, rồi lại quen thân với Tưởng Năng Tiến, rồi Việt Báo Kinh Tế của bà Nhă Ca,  báo Người Việt của các ông Đỗ ngọc Yến và Tống Hoằng, báo Văn Hóa của Lư Kiến Trúc, đài VNCR của sáng lập viên Lê đ́nh Điểu, đài Á Châu Tự Do với Nguyễn Ngọc Bích....  đua nhau đăng bài, phát thanh kêu gọi hải ngoại hỗ trợ cho một văn sĩ công an Cộng sản đang bị “áp bức” giả tạo. Đây cũng chứng tỏ bọn chó săn c̣ mồi Cộng sản hải ngoại đang khoe thành tích “huy động dư luận” quần chúng hải ngoại cho những mục đích lái hướng căm thù Cộng sản  (trong dịp kỷ niệm 30 tháng 4 Đen) sang hướng khác.

 

11. Ta thấy các tập thể truyềụn thông phát thanh quen thuộc này đă trở thành cái loa ễnh ương cho Vẹm trong thời gian khá lâu, kể từ ngày chúng thành lập. Bà Nhă Ca, cũng như chính khách nhân quyền Đoàn viết Hoạt,  đă từng từ chối đứng dậy chào cờ quốc gia Việt Nam, lấy cớ rằng đang bận... ăn, tại nhà hàng  Seafood World.

C̣n báo Người Việt th́ đă từ lâu lắm rồi, bất cứ khi nào có các Đại hội đảng Cộng sản, đại hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Quốc Doanh, nay đến Đại hội Nhà Văn... qua các triều đại Cộng sản Nguyễn văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu ta cũng thấy báo Người Việt sốt sắng viết và đăng tải tiểu sử các “vĩ nhân Cộng sản lô canh” để cho đồng bào hải ngoại đọc.

 

12. Đă hơn 10 năm qua, báo Người Việt đă “lăng xê” từng tên văn sĩ c̣ mồi công an Cộng sản từ Dương thu Hương đến Đoàn viết Hoạt, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Hoàng Tiến, Nguyễn Thanh Giang, Tiêu Dao Bảo Cự, Trần Độ, Lữ Phương, Hoàng Hữu Nhân, Vũ thư Hiên, Nguyễn Chí Thiện... Có  người nói rằng báo Người Việt có nhiều “chất” Cộng sản, nhiều tin tức Cộng sản và nịnh Cộng sản hơn cả báo Nhân Dân Hà Nội nữa.

 

 13. Ta thấy ngay là “không ai biết” ai là tác giả “thật” của “Chuyện kể năm 2000”. Nhất định không phải là Bùi Ngọc Tấn, v́ đây là kư sự của một người tù, mà Bùi Ngọc Tấn chưa bao giờ bị tù! Cũng chưa ai thấy Tấn viết văn bao giờ. Cũng không thấy các tác phẩm nào mà Tấn đă viết để so sánh. Tấn vẫn đi họp Đại Hội Nhà Văn mặc dù báo Người Việt và Việt Báo Kinh Tế lo lắng rất kịch là “không biết” Tấn có được đi họp hay bị bắt? Th́ ra Tấn vẫn được công an mang ô tô đến đón và đưa từ Hải Pḥng lên Hà nội họp, chẳng sao cả.

 

14. Tấn vẫn được bắt tay tổng bí thư Lê Khả Phiêu tại Đại hội, mà ở hải ngoại Nguyễn Phạm Trần và nhóm Lửa Tự Do đă xưng xưng nói Tấn là “nhà văn ly khai” đang bị “áp bức thô bạo” và xin tiền cho Tấn!   Tấn chỉ là văn sĩ công an.  Cũng như thi sĩ công an “không biết làm thơ” Nguyễn Chí Thiện , thượng tá công an Bùi Ngọc Tấn chỉ giỏi xử dụng c̣ng cánh tiên để bắt các tù nhân khác nhiều hơn là viết văn tù hay làm thơ tù.   Việt Báo Kinh Tế giới thiệu “Chuyện Kể năm 2000” là ... tiểu thuyết!  Cái này c̣n kệch cỡm hơn nữa!  Rồi ban nhạc ễnh ương báo, đài của Tổng Cục Phản Gián  hải ngoại lại đồng ca rằng  Bùi Ngọc Tấn viết câu chuyện dâm dục vợ chồng và bị buộc tội viết dâm thư....

 

15. Khôi hài hơn nữa là hiện diện tại Đại Hội Nhà Văn có đủ mặt

 

      -Hà Sĩ Phu Nguyễn Xuân Tụ,

-Hoàng Tiến,

-Hoàng Minh Chính tức  thượng tướng Phản Gián Trần Ngọc Nghiêm,

-Tiêu Dao Bảo Cự,

-Trần Độ,

-Lữ Phương,

-Lê Hồng Hà tức trung tướng phản gián cựu thứ trưởng Công an Lê văn Quư,

-đại tá phản gián kiêm nhà thổ văn nghệ phản kháng Dương thu Hương,

-nhà “đại tướng vật lư” Nguyễn Thanh Giang....

 

 Tất cả, kể cả các tên đang công tác hải ngoại như vợ chồng  giáo sư nhân quyền Giảo Hoạt và thi sĩ công an “không biết làm thơ” Nguyễn Chí Thiện, Vũ thư Hiên, Bùi Tín  đều được Hoàng Phủ Ngọc Tường tức bộ trưởng Văn Hóa Nguyễn Khoa Điềm trịnh trọng giới thiệu với tổng bí thư Lê Khả Phiêu và bộ Chính Trị  và “mừng công, báo công” tuyên dương thành tích trước Đại Hội....

 

16. Trên báo Thời Luận ngày 25 tháng 2, 1999, Thanh Phương (văn sĩ công an phản gián?) viết: “Nỗi nhức nhối không lối thoát của CSVN. Đánh Trần Độ này nảy sinh Trần Độ khác.”

 Thanh Phương viết:

Vụ tướng Cộng sản hồi hưu Trần Độ bị khai trừ khỏi đảng Cộng sản v́ tội gọi là phát tán ra ngoại quốc những bài viết của ông đă gây bất b́nh cho nhiều cựu cán binh cộng sản, cho nhiều cựu đảng viên lăo thành... Trong thời gian gần đây, những bức thư, những bài viết, và bài phát biểu của những người ủng hộ tướng Trần Độ đă được phổ biến rộng răi, nhất là qua mạng Internet. Đồng thời có những nguồn tin cho biết là nhiều cựu cán binh cấp tá và cấp tướng ở Hà Nội đă trả lại " thẻ đảng ? " để phản đối việc tướng Trần Độ bị khai trừ. Trong khi đó lại có thêm một tướng khác lên tiếng đ̣i tự do dân chủ ở Việt Nam, đó là trung tướng Phạm Hồng Sơn, một người có uy tín trong quân đội cộng sản Việt Nam.

  Nguyên  Trưởng Ban Văn Hóa Trung Ương Đảng CSVN và là nguyên Phó chủ tịch Quốc Hội Cộng sản, tướng Trần Độ đă bị khai trừ ( ? ) khỏi đảng Cộng sản vào ngày 4 tháng 1, 1999, hơn 1 năm sau khi ông gửi kiến nghị lên Bộ Chính Trị kêu gọi đảng phải thay đổi và dân chủ hóa.”.....

 

17. Văn sĩ công an Thanh Phương có rất nhiều sơ hở để lộ tẩy sự dàn dựng và bịa đặt của Tổng Cục Phản Gián

  Người hải ngoại không ai biết và chú ư đến cái vụ trả thẻ đảng hay không của bất cứ tên cộng sản nào.

 Người viết biết rơ rằng tướng Phạm Hồng Sơn là “cục cưng” của Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu hiện nay. TBT Lê Khả Phiêu vô học và quá dốt nên phải dùng một lũ quân sư quạt mo người Bắc Kỳ, trong đó có thượng tướng giáo sư Bùi Phan Kỳ, trung tướng Phạm Hồng Sơn. Sơn cũng được Lê Khả Phiêu bao che cho một vụ chiếm đất làm nhà ở ngay Hà Nội. Năm 1996, Sơn được Mỹ mời đi dự hội nghị về chiến tranh Việt Nam Lubbock, Texas. Đến phút chót, sợ Bắc Kinh chú ư và sẽ giết Sơn, nên phải có thông tin là Sơn bỏ giấy máy bay, không đi Texas như đă ước hẹn.  Sự thật th́ Phạm Hồng Sơn và sau này tướng Nguyễn đ́nh Ước đều đến Lubbock, Texas mỗi năm vào tháng 4, để " họp mật " với Mỹ  với sự hiện diện, chứng kiến và cố vấn của đại sứ không chính thức của CS Hà Nội là Bùi Tín.

 Sở dĩ bọn này không dám thông tin báo chí v́ sợ Bắc Kinh biết th́ sẽ cho uống trà Tầu như Lê Mai, Đào Duy Tùng, Trần văn Trà.....  Riêng Bùi Tín luôn luôn đi đón phái đoàn Cộng sản từ Hà Nội sang rồi bàn bạc nhỏ to với nhau, th́ ta đủ hiểu Tín chỉ là cán bộ phản gián hạng bét, đang cố lập công lấy điểm, nhưng cũng quá lộ liễu.

 

18. Thanh Phương nói là đảng Cộng sản “không lối thoát” NẾU nảy sinh Trần Độ nữa.” Vậy đồng chí Thanh Phương và báo Thời Luận cứ yên chí là đảng Cộng Sản “không bao giờ, chưa bao giờ” đánh hay khai trừ cán bộ gạo cội ṇng cốt Trần Độ.

Cũng chẳng có đến hai thằng Trần Độ mà nói rằng nảy sinh ra thằng Trần Độ khác. Trần Độ cũng chẳng bao giờ bị khai trừ. Trần Độ vẫn ra lệnh cho văn sĩ công an phải viết chuyện  giống như Tự Lực Văn Đoàn để cho bộ Văn Hóa (Nguyễn Khoa Điềm) xuất cảng sang Mỹ kiếm tí tiền c̣m.

 Bấy lâu nay, các bộ khác th́ kiếm chác,  buôn lậu, ăn cắp, vay không trả, và đều giầu sụ. Chỉ có cánh văn hóa, báo chí quá đói v́ bán giấy cũ, sách báo cũ cân ve chai, không có ǵ xuất cảng, không có ǵ lên “đề án” để vay tiền quịt, nên phải t́m cách in ấn xuất cảng báo chí, sách vở ra hải ngoại. Tổng Cục Phản Gián và Bộ Văn Hóa năm 1999 đă phải “ăn cắp” tác quyền của Tự lực Văn Đoàn, in sách của họ để xuất cảng và bán trong nước, thay thế sách vở Cộng sản. V́ chính TCPG chủ trương nên các bộ phận khác trong đảng không dám phê b́nh chỉ trích, dù rằng hành động này chính là đào mả Cộng sản đổ vào nhà xí.

 

19. Câu chuyện Bùi Ngọc Tấn bị “tịch thu” sách, nếu có thật, th́ có hại ǵ cho Bùi Ngọc Tấn đâu mà Nguyễn Phạm Trần phải đứng ra xin tiền đâồng bào hải ngoại? Phải chăng tiền này sẽ được gửi về cho Tổng Cục Phản Gián, giống như tiền cứu lụt Miền Trung hơn 1 triệu đôla? Cục Phản Gián nhận được tiền rồi khen các đồng chí c̣ mồi chó săn hải ngoại bịp bợm giỏi. Bọn Việt kiều hải ngoại nhiều tiền nhưng bị coi là quá dại dột, dễ tin, nên “cúng” tiền cho Cục Phản Gián mà vẫn tưởng rằng cứu trợ, cứu lụt và cứu Bùi Ngọc Tấn!  Sách vở đều được nhà in, nhà xuất bản của bộ Văn Hóa “bao” hết, Bùi Ngọc Tấn đâu có lỗ lă, tốn kém ǵ mà phải xin tiền cho hắn?  Bùi Ngọc Tấn chỉ được tiền nhuận bút, đáng độ vài chục đôla là may.

 

20. Thật th́ cái vụ “lăng xê” này chỉ là “quảng cáo”, tạo chú ư của người hải ngoại  để tiện bán sách “Chuyện kể năm 2000”  ra hải ngoại qua nhà xuất bản Văn Nghệ. Đă từ lâu, nhà xuất bản Văn Nghệ được coi như đầu cầu của bộ Văn Hóa và TCPG để nhập và phát hành sách vở Cộng sản vào Hoa Kỳ.  Đồng bào hải ngoại chỉ cần ṭ ṃ, mỗi người mua một cuốn sách của nhà xuất bản Văn Nghệ th́ Tổng Cục Phản Gián phát tài to.  Chuyện Bùi Ngọc Tấn cũng là một đề tài mới nóng hổi, để thay thế những chuyện c̣ mồi nhân quyền của giáo sư Giảo Hoạt, chuyện sư quốc doanh Thích Quảng Độ được đề nghị giải Nobel Ḥa  B́nh, chuyện bịp rằng Trần Độ bị khai trừ.... mà đồng bào hải ngoại chán ngấy đến tận lỗ đít... Người viết bài này đề nghị Tổng Cục Phản Gián nên nghĩ thêm tṛ bịp mới. Những tṛ bịp quốc doanh, nhân quyền, tịch thu sách, đă trở nên vô duyên, lăng nhách.  Phần người Việt hải ngoại th́ khẳng định sẽ tiêu diệt đảng Cộng sản và những tên chó săn, c̣ mồi và các đồng chí Trần Độ, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Hoàng Minh Chính, Lữ Phương, Tiêu Dao Bảo Cự. Nguyễn Chí Thiện, Vũ thư Hiên, ... và đồng bọn v́ những tội ác, bịp bợm của chúng.

 

21. V́ là sự bịa đặt dàn dựng của Cục Phản Gián và “không bao giờ” có chuyện Trần Độ bị khai trừ, nên những tên c̣ mồi văn nghệ, văn sĩ phản gián Trần Độ, Trần Bạch Đằng, Dương Thu Hương và đồng bọn đều có đủ mặt tại Đại Hội Nhà Văn, để mừng công, báo công. 

Quy luật sắt máu của đảng Cộng sản là không được vắng mặt nếu không có lư do xác đáng như chết hay bệnh  Khi có mặt tổng bí thư th́, bất chấp kịch cỡm của Cục Phản Gián, tất cả những tên c̣ mồi văn nghệ sĩ công an đều phải có mặt, tŕnh diện, nếu không th́ sự nghiệp tiêu tùng ngay.  Cục Phản Gián sơ hở không nghĩ đến điều này.

Người viết bài này đợi đến khi họp Đại Hội Nhà Văn, Đại Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Mặt Trận Tổ Quốc và Đại Hội Đảng,  mới có đủ bằng cớ về sự láo lếu, dối trá của Cộng sản Hà Nội.  Nếu hiểu lề lối làm việc của Cộng sản Hà Nội và Tổng Cục Phản Gián Hà Nội th́ những sự dối trá, bịp bợm, kể cả các sơ hở,  ta đều thấy ngay.

 

22. Bọn văn sĩ công an quốc doanh, c̣ mồi, báo đảng, đài đảng ễnh ương không thể viết bài hay ăn nói như người quốc gia chống Cộng.  Chúng phải đưa ra những tin tức, thông tin và dữ kiện, việc làm mà chỉ có Cộng sản mới biết.

Thí dụ chúng (Thanh Phương và nhiều tên khác) đưa ra tin “các đảng viên, cựu đảng viên cấp tá và tướng trả thẻ đảng để phản đối đảng” th́ ta  thấy ngay là bịa đặt. Chế độ Cộng sản c̣n đang tại quyền th́ bố bảo thằng đảng viên cấp cao nào dám trả thẻ đảng? Để mất hết quyền lợi cho vợ con à? Để bị thủ tiêu, xử tử v́ phản đảng à?  Để mất hết nhà cửa, tiền bạc, đặc quyền, đặc lợi à?

 

23. Bọn văn sĩ công an đưa ra những câu chuyện và những chi tiết mà chỉ có Tổng Cục Phản Gián mới nhớ và lưu trữ. Những chuyện này người Việt hải ngoại đă quên, hoặc không chú ư, hoặc không bao giờ cần biết đến cái món “Nhân quyền Cộng sản và sống chung với Cộng sản” th́ dân tộc Việt Nam vẫn “có và vẫn sống” như thường, cần ǵ Mạng Lưới Nhân Quyền nói chuyện bằng (?) e-mail?, Mạng Lưới Nhân Quyền hay là hai ông Nguyễn Thanh Trang, Ngô Văn Hiếu có giỏi th́ đến thẳng Bắc Bộ Phủ nói chuyện nhân quyền xem sao? Chứ ở hải ngoại hội họp ăn nhậu rồi nói phét e-mail th́ quá dễ . Dân Việt Nam chỉ đợi ngày có cơ hội tiêu diệt Cộng sản và bọn c̣ mồi để có nhân quyền kiểu Mỹ!

 

24. Thí dụ như câu chuyện “5 ông già đ̣i tự thiêu tại Hà Nội” của một ông già khùng tên là Hương B́nh Lê hữu Dản từ năm 1992 th́ không ai thèm nhớ hay chú ư, và không ai nhớ chi tiết!

Người Việt hải ngoại căm thù Cộng sản đến tận xương tủy. Nếu có ai cởi quần để chửi Cộng sản th́ cũng là điều rất phải thôi. Họ chỉ giận không thể giết Cộng sản bằng dao hay súng th́ họ cởi quần chửi cha Hồ chí Minh, chửi bố Cộng sản, chửi cả ḷ cả ổ Cộng sản, có sao đâu? Công an Phản Gián coi chuyện “5 cụ già cảm tử cứu nước” là quan trọng và diễu cợt rằng người hải ngoại chống cộng như vậy đó.

Văn sĩ công an Phản Gián quá sợ sệt bất cứ hoạt động chống Cộng nào v́ chúng phải báo cáo để lập thành tích hoạt động sốt sắng, tích cực ở hải ngoại. Chúng lưu giữ hồ sơ của từng người chống Cộng, bất cứ cỡ nào, và không ở trong mạng lưới chống Cộng “giả tạo, c̣ mồi”.

 Thật ra th́ 5 ông già này, Lê Hữu Dản đứng đầu. Lê Hữu Dản chỉ muốn “nổ” cho được nổi danh nổi tiếng là “chống Cộng kiểu quốc doanh”, chẳng chết thằng Cộng sản nào hết.  Và sau đó Dản đi theo nhóm quốc doanh Giao Điểm.

 

25. Báo Người Việt, ngày 13 tháng 3, 1999, đăng thư của Nguyễn Thanh Giang: “Tại sao lại khai trừ nhà cách mạng trung kiên Trần Độ?” Giang viết:

Nhà cách mạng lăo thành Trần Độ, một trong những trí tuệ cao cả, một tấm ḷng trung kiên của đảng Cộng sản Việt Nam - sẽ bị chính thức khai trừ, có phải không? Lư do khai trừ sẽ được ghi như thế nào trong quyết định và trong thông báo với toàn thể đảng viên?  Tôi vừa tin, vừa không tin điều này. Tin rằng Trần Độ nói thật, v́ ông vốn là người trung trinh, tiết tháo (với CS). Không tin v́ cái lư do ấy nó trái với lẽ đời quá!.....

 

Báo Người Việt cũng viết: “Theo cơ quan Asia Watch th́ ông Giang có thể bị tù từ 3 đến 13 năm nên CSVN cố t́nh gán tội cho ông.

 

26. Ngày hôm nay, hơn một năm sau, các đồng chí Báo Người Việt và nhà “đại tướng vật lư” Nguyễn Thanh Giang (lời của ông Nguyễn Mậu Trinh, chủ tịch Ban Chấp Hành của Hội Người Việt Toàn Quốc Hoa Kỳ phát biểu ngày 29 tháng 3, 2000) - có thể yên chí rằng đồng chí Trần Độ vẫn trung kiên với đảng Cộng sản, vẫn chỉ đạo đại hội Nhà Văn và bộ Văn Hóa, vẫn là cố vấn chính trị cộng sản cho đồng chí Lê Khả Phiêu, và chưa hề bị khai trừ.

 

Nhà “đại vật lư”ù kiêm đại tướng công an Phản Gián Nguyễn Thanh Giang mà ông Nguyễn Mậu Trinh kính phục nhứ thánh sống, như cố nội, cũng vẫn nguyên vẹn, chẳng ở tù 3 năm hay 13 năm. Giang chỉ kêu gào bị tịch thu cái máy vi tính cũ mèm, để có cớ xin tiền đồng bào hải ngoại mua máy vi tính mới và cũng để có lư do cười vào mũi người hải ngoại là ngu, dại dột, nghe lời bọn c̣ mồi nói láo!

 

Chú ư: Nguyễn Thanh Giang, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Hà sĩ Phu, Hoàng Tiến, Nguyễn Hộ... luôn luôn để địa chỉ, số điện thoại với hi vọng người hải ngoại sẽ bố thí chút đỉnh bạc cắc, tiền lẻ.

 

27. Những tổ chức và tên tuổi chống Cộng “giả vờ”, chống Cộng phở tái như

-Mặt Trận Kháng Chiến Quốc Doanh Hoàng cơ Minh,

-Phong Trào Tuổi Trẻ Quàng Khăn Đỏ Dấn Thân,

-Hội Chuyên Gia,

-Thanh Niên Phan Bội Châu,

-Hội đồng Liên Tôn Quốc Doanh,

-Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất và tập thể tăng ni quốc doanh hải ngoại....

đều được bọn văn sĩ báo chí công an hải ngoại  đề cao rất khéo léo!  Nhân viên Cục Phản Gián hải ngoại ngu đến mức chúng hô rằng Trần Độ chống Đảng Cộng sản, Trần Độ bị khai trừ,  th́ ai có thể tin?  Mọi người hải ngoại chẳng cần biết đến, cũng không chú ư.

 

28. Chỉ một thời gian ngắn là ta thấy toàn bộ c̣ mồi quốc doanh vẫn nguyên vẹn. Tại

-Đại Hội Đảng,

-Đại Hội Nhà Văn,

-Đại Hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất,

-Đại Hội Mặt Trận Tổ Quốc,

 ta vẫn thấy đủ mặt Việt gian Cộng sản, quốc doanh, c̣ mồi, văn nô, bồi bút, không thiếu tên nào. Trần Độ vẫn ra oai vệ lệnh cho văn sĩ công an phải viết lách theo lối Tự Lực Văn Đoàn để cho bộ Văn Hóa của Hoàng Phủ Ngọc Tường gửi ra hải ngoại bán kiếm chút đôla.

 Dĩ nhiên Trần Độ cũng được chia cho chút cháo.

Thích Quảng Độ vẫn gửi cuốn Phật Quang đại tự điển 18,000 trang sang Đài Loan để in và để phát hành, bán tại Mỹ.  Thích Quảng Độ hi vọng được giải Nobel Ḥa B́nh và sẽ tạo dựng đủ uy tín để đưa Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất ra thay thế  đảng Cộng sản làm Phật giáo Công An trị.

 

Đảng Cộng sản đang sửa soạn thay h́nh đổi dạng. Đảng viên cấp Trung Ương sẽ cạo đầu giả làm sư trốn trong chùa. Tăng Thống Thích Quảng Độ sẽ ra làm “tổng thống sư” hay tổng thống bú dù (monk president hay monkey president?)

 

29. Văn sĩ công an hải ngoại “tuyên dương” rằng Hoàng Cơ Minh đă “thật sự” tổ chức chiến dịch Đông Tiến I, II, và III.... để chứng tỏ Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng cơ Minh là “thật”,  để CS tiếp tục  dùng MTKC làm c̣ mồi chiêu dụ những người kháng chiến “thật” để giết, để bịp người Mỹ sẽ ủng hộ kháng chiến chống Cộng dỏm..... Chúng c̣n đề nghị nên công bố Hoàng Cơ Minh chết thật để cho Hoàng Cơ Minh làm “anh hùng, liệt sĩ Cộng sản!”

 

Mặt khác chúng biến danh từ “kháng chiến” đồng nghĩa với ma cô, ma cạo, kinh tài cho Cộng sản, giết người ám sát, buôn ś ke ma túy qua đường dây bưu điện...  để cho người Việt chán ghét bất cứ ai muốn dùng danh từ  “kháng chiến chống Cộng.”

 

30. Một thí dụ khác là Hà Nội mới đưa ra bộ Luật H́nh Sự để nhằm giết những Việt kiều hải ngoại về nước hoạt động chống Cộng. Dĩ nhiên là người hải ngoại chưa ai biết đến bộ luật này. Cũng chẳng ai thèm biết! Văn sĩ công an dại dột kể lể từng chương, từng điều của bộ luật để dọa người hải ngoại và để chứng tỏ rằng ta đây sành sỏi, cái ǵ cũng biết.... Nội dung toàn bài viết cho ta thấy tên văn sĩ công an này, dấu tên thật, đội tên người khác, viết rất khéo léo, đánh hạ giá các  tinh thần chống Cộng của những nhân vật “không thể chống Cộng bằng vũ trang” . Và tên này kết luận rằng chuyện chống Cộng ở hải ngoại chỉ là chuyện tầm phào, không có chất lượng hay giá trị cụ thể.

 

***

 

1. Chính Tổng Cục Phản Gián đă tổ chức cái gọi   Mặt Trận  Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam và Con Đường Cứu Nước, Phục Quốc”. Nguyên ủy là trung tướng Phản Gián Hoàng Cơ Quảng, anh em cùng cha khác mẹ với Hoàng Cơ Minh, đă móc nối với Hoàng Cơ Minh tại Saigon từ trước năm 1975.

 Chuyện này cũng giống như Dương văn Minh và em là Dương Thành Nhật đă là Cộng sản ngay từ khi Việt Minh nổi lên năm 1945. Minh tiếp tục làm cộng sản nằm vùng trong các chế độ Cộng Ḥa cho đến khi dâng miền Nam cho Cộng Sản ngày 30 tháng 4, năm 1975.

 

2. Năm 1975, Hoàng Cơ Minh di tản sang Mỹ cùng với một số cán bộ cộng sản khác và sư quốc doanh Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất như :

 -Thích Hộ Giác,

-Thích Chánh Lạc,

-Thích Giác Đức

 

sau này các sư

-Thích Viên Lư,

-Thích Pháp Châu,

-Thích Hạnh Đạo,

-Thích Nguyên Trí,

-Thích Nguyên Đạt,

-Thích Măn Giác,

-Thích Duy Lực,

-Ni sư Đàm Lựu,

-Thích Thanh Cát,

-Thích Thuyền Ấn,

-Thích Quảng Ba (Úc Châu),

-Thích Chơn Thành,

-Thích Măn Giác,

-Thích Giác Lượng,

-Thích Minh Mẫn,

 

 các cư sĩ và văn sĩ Phật giáo quốc doanh như

-Lư khôi Việt,

-Trần Chung Ngọc,

-Trần văn Kha,

-Tâm Tràng,

-Huỳnh Tấn Lê,

-Nguyễn Việt Nữ .( sẽ có  một  bài  viết riêng cho Nguyễn Việt Nữ  sau này )...,

  một số linh mục thân Cộng quên tổ quốc như Trần Công Nghị, Nguyễn đức Tiến,  Trần văn Hoài....

 

3. Khoảng năm 1978, cán bộ  tổng cục Phản Gián bàn với Hoàng Cơ Minh làm thế nào để tổ chức “kháng chiến giả” để làm một mẻ lưới chiêu dụ những người có tinh thần kháng chiến chống Cộng và đưa về Việt Nam cho Việt Cộng thanh toán để trừ hậu hoạn.  Kế hoạch này có nhiều mặt, nhưng mặt quan trọng nhất là làm kinh tài cho có thật nhiều tiền. Có tiền rồi sẽ mướn đoàn viên, xây dựng các cơ sở thông tin, tuyên truyền, hoạt động. Kháng chiến Hoàng Cơ Minh mau chóng biến thành mạng lưới “Kháng chiến c̣ mồi  để thu nạp và tiêu diệt những người quốc gia chống Cộng.

 

4. Từ ngày 30 tháng 4, 1980, Mặt Trận Kháng Chiến khởi sự hoạt động thu tiền, quyên góp tiền bạc của  đồng bào hải ngoại để “kháng chiến”.  Đồng bào hải ngoại hăng hái quyên tiền, đổ tiền vào túi Mặt Trận (MT) như nước chẩy chỗ trũng. Các tiệm phở ḅ, phở tái nạm, tái gầu cũng được mở khắp nước Hoa Kỳ để thành một mạng lưới tuyên vận, hoạt động Cộng sản, và kinh tài khổng lồ theo đúng kiểu Cộng sản.

Khi nh́n vào tổ chức của MT th́ người ta giật ḿnh: MT được cán bộ Cộng sản nằm bên trong điều khiển tổ chức, giống “y chang” Cộng sản, với chủ tịch, đồng chí, thường vụ, chi bộ, tổng vụ, kinh tài và kỷ luật sắt máu mafia công an kiểu Cộng sản! Cũng có khăn rằn, áo đen y chang Việt Cộng. Chủ tịch Hoàng Cơ Minh lấy tên tắt là HCM, th́ đúng là cháu ruột của “cụ” Hồ chí Minh HCM rồi c̣n ǵ?   Lơ mơ phê b́nh chỉ trích, đặt câu hỏi với đồng chí chủ tịch là tại sao lại giống Vẹm thế,  bị thanh toán, thủ tiêu ngay. 

Đồng chí chủ tịch tư lệnh Hoàng Cơ Minh đă đích thân cầm súng xử tử khoảng 20 chục đoàn viên v́ những người này tỏ vẻ nghi ngờ, bướng bỉnh hoặc đ̣i được ra khỏi tổ chức! Đồng chí chủ tịch MT Hoàng Cơ Minh khẳng định trước khi bắn chết đồng chí :Con đường kháng chiến là con đường một chiều. Có đi mà không có “về”!”

Dĩ nhiên, đồng chí chủ tịch cho mấy đoàn viên hăng hái đến mức cuồng tín này“về” thăm “bác Hồ” kính yêu và cũng là ông cố nội của chủ tịch Hoàng Cơ Minh!

 

5. Tiền vào quá nhiều, tới mấy chục triệu đôla, chủ tịch HCM đếm măi cũng mỏi tay. Nhiều người hỏi kháng chiến đến đâu rồi th́ trả lời nói láo măi cũng mỏi mồm. Chủ tịch HCM liền tổ chức “chụp ảnh” kháng chiến trong “rừng” hay là Công Viên National Park ở Hoa Kỳ! Nhưng chẳng may, có người nh́n thấy và nhất là báo chí Hoa Kỳ chẳng t́m thấy đâu là kháng chiến để phỏng vấn làm phóng sự.  Chủ tịch HCM đâm lao phải theo lao. Con đường kháng chiến bịp, kháng chiến c̣ mồi, kháng chiến quốc doanh cho Cộng sản đă lỡ rồi th́ tiến tới luôn, bác tài!

 

6. Chủ tịch KC HCM liền làm một màn đi... Thái Lan lập chiến khu tại các ô ten ( Hotel ) sang trọng và đút tiền cho tướng tá tham nhũng Thái để được yên thân làm tṛ bịp kháng chiến. Đồng chí chủ tịch suy nghĩ măi không biết làm cách nào để biểu diễn kháng chiến có đánh nhau giả vờ, kiểu xi la ma để chụp ảnh  rồi đề nghị với tướng Hoàng Cơ Quảng, lúc này cũng có mặt ở Thái Lan để hội họp tính kế, là sẽ tổ chức một màn “chiến đấu kiểu xi la ma” trong rừng Lèo, để tiện chụp ảnh và biểu diễn với người Việt hải ngoại và quốc tế.  Hoàng Cơ Quảng lập tức nói chuyện với Tổng Cục Phản Gián về kế hoạch “thần sầu” này.

 

7. Lập tức, các tướng Dương Thông, Trần Ngọc Nghiêm tức Hoàng Minh Chính, Quang Pḥng...( Quang Pḥng đă tùng họp bàn vơi Nguyễn Chí Thiện nhiều làn )  đầu năo của  Tổng Cục Phản Gián họp bàn ngay kế hoạch thanh toán Hoàng Cơ Minh. Lúc này, uy tín của Hoàng Cơ Minh đă lên quá cao, tới tầm vóc quốc tế với hàng chục triệu đôla. Nếu để Hoàng Cơ Minh “lên cao” hơn nữa th́ sẽ có vấn đề. Hoàng cơ Minh có thể được Mỹ ủng hộ, có thể trở thành một thứ thần tượng biểu tượng “kháng chiến chống Cộng” thật sự, th́ rất là phiền. Lúc đó không thể thủ tiêu hay xóa tên Hoàng Cơ Minh một cách dễ dàng. 

 

8. Tướng Quang Pḥng đề nghị một phương án: Nhân dịp Hoàng cơ Minh mang quân về rừng Lào để chụp ảnh th́ cho phục kích giết luôn. Sau đó sẽ cướp luôn tổ chức KC và dùng tổ chức này làm một bộ phận ngoại vi hoạt động Cộng sản tại hải ngoại, mà không phải trực tiếp ra tay, và Mỹ không thể nói ra nói vào, phản kháng rằng Cộng sản hoạt động trên đất Hoa Kỳ.

 Tài sản của Mặt Trận đă lên đến nhiều chục triệu đôla là một nguồn tài nguyên có thể được xử dụng cho mạng lưới chính trị, tuyên vận và báo chí thật rộng răi.   Tất cả Cục Phản Gián đều đồng ư khai tử Hoàng Cơ Minh để cướp tổ chức KC. Không ai buồn tính đến hậu quả sự vắng mặt Hoàng Cơ Minh. Cán bộ Cộng sản đă nắm giữ chặt chẽ bọn đầu năo vỏ ngoài là Hoàng Cơ Định, Hoàng Cơ Long, Nguyễn Kim, Nguyễn xuân Nghĩa, Trần xuân Ninh và những tên hạng nh́ thuộc loại chầu ŕa như  Đỗ hoàng Điềm ở Orange, Nguyễn Cao Mỹ ở Texas....

 Về điểm hoạt động Mafia của Mặt Trận KC HCM, người Mỹ rất sâu sắc. Họ hiểu bọn Định, Long, Kim, Ninh, và Nghĩa, chỉ là bọn bù nh́n giữ dưa. Mặt Trận là cây súng, c̣n tên bấm c̣ súng lại là Tổng Cục Phản Gián. Người Mỹ không cần phải giết MT. Họ dùng luôn MT làm một thứ “ngă tư quốc tế gián điệp” để lấy tin tức, và tiện theo dơi hoạt động hải ngoại của Tổng Cục Phản Gián.

 

9. Quy luật của Tổng Cục Phản Gián Cộng sản cực kỳ nghiêm khắc.  Làm việc, hành động, phát biểu phải theo đúng lệnh trên đưa xuống. Không được tự tiện hành động, ăn nói, trả lời hay tuyên bố.

Từ nhiều năm nay, có nhiều người và bài viết đả kích Mặt Trận Kháng Chiến “Ma” Hoàng Cơ Minh, chất vấn đề cái chết của đồng chí chủ tịch Hoàng Cơ Minh với nhiều lời lẽ nặng nề và bọn cầm đầu  Kim, Định, Long, Nghĩa và Ninh vẫn im lặng, tránh né, theo kiểu ngậm miệng ăn tiền. Chúng hiểu rằng hễ hớ hênh một câu, một chữ là đủ chết ngay với Cục Phản Gián.  Cục Phản Gián chưa cho lệnh cho Hoàng Cơ Minh được “chết” th́ cả bọn đều phải ngậm tăm, không dám hé miệng xác nhận rằng HCM đă chết thật từ năm 1987.

 

10. Tháng 8, 1987, chủ tịch Hoàng Cơ Minh mang 200 quân “kháng chiến” từ Thái xâm nhập Lào, đi qua cầu Mukdahan vào tỉnh Saravane. Ngày giờ và tọa độ địa điểm hẹn gặp nhau đă được thông báo kỹ càng. Chủ tịch HCM không ngờ lại bị phục kích “thật” và địch quân Cộng sản  bắn đạn “thật”!

Cũng chẳng thấy đồng chí Hoàng Cơ Quảng ở đâu? Bọn Nguyễn Kim, Nguyễn xuân Nghĩa (Nghĩa là cháu tổng bí thư Nguyễn văn Linh ),,có lẽ biết trước nên không tháp tùng. Chủ tịch HCM bị bắn chết nhưng mắt không thể nhắm v́ quá uất hận sự phản bội. Sau khi tàn sát và bắt sống khoảng 66 kháng chiến quân, Cộng sản rút bỏ. Nhưng 3 ngày sau chúng phải trở lại đào xác Hoàng Cơ Minh để chụp ảnh làm bằng chứng là Minh đă chết thật. Các kháng chiến quân hiện nay vẫn ngồi đếm lịch trong tù Cộng sản. Ta không  thấy MT HCM làm bất cứ điều ǵ để cứu họ ra. Điều này quả dễ hiểu v́ Mặt Trận KC vốn dĩ là Cộng sản! 

 

11. Không cần phải lư luận, bất cứ ai cũng hiểu công cuộc giải phóng Việt Nam  không thể chỉ dùng 200 quân. 200,000 quân cũng chưa đủ! Chủ tịch Hoàng Cơ Minh mang 200 quân vào Saravane chỉ để chụp ảnh biểu diễn, không hơn không kém.

Vấn đề lập chiến khu ở Trường Sơn cũng không phải là điều đơn giản. Bởi lư do Mặt Trận Kháng Chiến phải được sống để hoạt động Cộng sản, nên chủ tịch Hoàng Cơ Minh chết cũng phải được “sống” để MT khỏi phải khai tử. Mặt Trận khỏi phải tính toán sổ sách, tiền nong, chi thu. 

 

Người Việt đă nhanh chóng đặt tên cho Mặt Trận Kháng Chiến là “Mặt Trận Kháng chiến Hoàng Cơ Minh”, không phải “Kháng chiến chống Cộng”, v́ có chống Cộng đâu mà chống? Sau khi HCM chết th́ người Việt lại mau chóng gọi là “Kháng Chiến Ma” v́ do một con “ma” làm chủ tịch. Sau này lại có thêm những từ kháng chiến phở tái, kháng chiến Mafia v́ những thủ đoạn ám sát, giết người, buôn lậu, ma túy, hoạt động cộng sản. Nhưng bọn Mặt Trận Kháng Chiến vẫn “mặt mo, mặt thớt”, trơ trẽn không c̣n liêm sỉ hay biết thế nào   nhục nhă.

 

12. Hồ chí Minh trước kia đă báo cho Pháp bắt giết các đồng chí như tổng bí thư Trần Phú, tổng bí thư Nguyễn văn Cừ, tổng bí thư Lê Hồng Phong, vợ ngoại t́nh của y là Nguyễn thị Minh Khai và hàng trăm đảng viên Cộng sản khác để cướp đảng Cộng sản Đông Dương của Đệ Tam Quốc Tế, rồi biến thành đảng Cộng sản Việt Minh của y. 

 

13. Danh từ xác đáng nhất cho Kháng chiến Hoàng Cơ Minh chính là “Kháng chiến quốc doanh” v́ do Cộng sản tổ chức và điều hành cho đến ngày nay. Chỉ cần nh́n bộ mặt Kháng Chiến Quốc Doanh Mafia ở bất cứ đâu, hoạt động với bất cứ đoàn thể nào, kể cả Liên Tôn, Phong Trào Trẻ Dấn Thân, Cộng đồng, báo chí, phát thanh, nhân sự viết văn, viết báo... là ta hiểu ngay chúng chỉ là “quốc doanh” cho Tổng Cục Phản Gián. Như vậy th́ người Việt quốc gia chống Cộng làm sao đối phó?

 

14. Ta không có th́ giờ và tiền bạc ra mặt tranh hơn thua với chúng. Ta chỉ cần biết mặt, chỉ tên, điểm mặt từng tên “quốc doanh” là đủ. Ta hăy tránh chúng như tránh cùi hủi, để khỏi mang tiếng, để khỏi bị chúng lợi dụng. Thí dụ, tại khắp nơi, Thanh Niên Phan Bội Châu,  Hội Chuyên Gia, Phong Trào Trẻ Dấn Thân,  bọn Liên Tôn và các Cộng đồng của Mặt Trận đang cố gắng ăn cướp ngày 30 tháng 4 Đen, để lái sang hướng cầu nguyện cho ḥa b́nh, “đ̣i” nhân quyền dân chủ. Chúng không thể làm ǵ khác v́ đó là lệnh của Tổng Cục Phản Gián Hà Nội. MTKC Mafia cũng len lỏi khắp nơi vào các tổ chức, bất cứ tổ chức nào, để phá hoại từ bên trong, gây chia rẽ xáo trộn nội bộ. 

Các đoàn thể, tổ chức chính trị và không chính trị, các hội đoàn cựu quân nhân VNCH nên đề cao cảnh giác vấn đề nhân viên của MTKC Mafia xâm nhập và lũng đoạn nội bộ.

 

15. Sư hổ mang kiêm đại dâm tăng, kiêm cán bộ Cộng sản nằm vùng Thích Giác Lượng của Hội Đồng Liên Tôn  cũng đă đến hội kiến với thủ tướng Nguyễn Hữu Chánh của Chính Phủ  Việt Nam Tự Do. Đây chính là “hai” lực lượng c̣ mồi gặp nhau. Chú Chánh giờ đây (tháng 8/2002 duoc ai đó cho mang ṿng kim cô nỏi cổ tay trái ) không c̣n biết nói ǵ hơn v́ thời cuộc và mọi việc đă ra ngoài tầm tay “đón gió” của cái quái thai bịp bợm có tên là Chính Phủ Việt Nam Tự Do.

 

16. Đi sâu, đi sát vào các hoạt động của Tổng Cục Phản Gián Hà Nội (TCPG) tại hải ngoại, nhất là Hoa Kỳ, ta thấy TCPG không c̣n bụng dạ nào hoạt động phản gián ở hải ngoại. TCPG không thể xâm nhập vào các luồng chính trị cao cấp của Hoa Kỳ. TCPG chỉ làm ăn quanh quẩn các cộng đồng người Việt. TCPG có thể khoe rằng nắm được toàn thể các tổ chức chính trị, tôn giáo, báo chí, phát thanh để tạo dư luận có lợi cho Cộng sản và bóp nghẹt mọi tiếng nói chống Cộng.

 

Nhưng TCPG cũng hiểu rằng ḷng người Việt vẫn sục sôi căm thù Cộng sản.

Hai cuộc biểu t́nh ngày 20 và 22 tháng 2, 1999, tại đường Bolsa, quận Cam, đă chứng tỏ ư chí căm thù và cương quyết tiêu diệt Cộng sản của người hải ngoại. Cảnh sát Hoa Kỳ cũng phải rút lui có trật tự trước khí thế hào hùng và hăng say của người Việt căm thù Cộng sản. Chính cuộc biểu t́nh này đă thức tỉnh sự suy nghĩ của quyền lực Hoa Kỳ. Nếu nói rằng người Mỹ đă thay đổi chính sách và chiến lược về Việt Nam và Á Châu do hai cuộc biểu t́nh ngày 20 và 22 tháng 2, 1999, cũng không phải là quá đáng. Chính sự thay đổi suy nghĩ đă làm cho người Mỹ thay đổi chiến lược . Hai cuộc biểu t́nh đại này, trớ trêu thay, lại chính do Tổng Cục Phản Gián dàn dựng vụ Trần văn Trường theo cờ máu, ảnh quy HCM mà ra nông nỗi. Nếu không có vụ treo cờ và ảnh của Trường với âm mưu của Tổng Cục Phản Gián th́ sẽ không có biểu t́nh chống Cộng mạnh mẽ hắng hái như vậy.

 

17. Có lẽ nhờ có nhiều tin tức về sự sụp đổ tất yếu của Cộng sản, sự lơ là của chính quyền Mỹ, sự thay đổi chính sách chiến lược Hoa Kỳ, và có thể đă bị người Mỹ mua chuộc, nên nhân viên hải ngoại của Tổng Cục Phản Gián đă không c̣n bụng dạ nào làm việc tích cực và trung thành. 

TCPG đă trở thành một ổ tham nhũng, buôn lậu, xuất ngoại để thu hụi chết, ủi tiền và t́m chỗ cất giấu tiền bạc, mua sắm bất động sản, gửi con cái sang Mỹ và sau cùng là t́m đường đào thoát sang Mỹ. 

 

TCPG không cần phải “được việc” với Bộ Chính Trị hay Trung Ương Đảng. Làm láo nhưng báo cáo th́ rất hay để chứng minh rằng cán bộ hải ngoại của TCPG rất được việc, thành công hoàn toàn. Tất cả các báo chí và đài phát thanh hải ngoại đều nằm trong quỹ đạo và sự đe dọa, khủng bố của MTKC và Tổng Cục Phản Gián. Tổng Cục Phản Gián  đă lộng hành, qua mặt luôn cả bộ Chính Trị. Vấn đề cán bộ TC Phản Gián đi hai mang, lập công với Mỹ và t́m đường trốn ở lại Mỹ, là điều có thể xẩy ra. 

 

18. Cán bộ hải ngoại các cỡ đều phải ca chung một bài hát là “ta đă nắm được dư luận, báo chợ, đài phát thanh hải ngoại”, ta đă “làm câm họng mọi tiếng nói chống Cộng”, ta đă “vô hiệu hóa” mọi hoạt động chống Cộng”, ta đă “nắm hết các Cộng đồng người Việt hải ngoại bằng người của ta”, “các tôn giáo đều bị nắm chặt trong Hội Đồng Liên Tôn” do chính ta tổ chức và điều khiển. Ta đă vô hiệu hóa ngày kỷ niệm 30 tháng 4 bằng các đoàn thể của ta, đứng  ra tổ chức.... 

Nhưng Bộ Chính Trị không thể ngờ rằng những “thành quả” ăn cắp ngày 30 tháng 4, không thể cứu được chế độ Cộng sản!

 

19. Tin các báo: Tuổi Trẻ làm lễ Quốc Hận 30- 4-2000 . Hội đồng Liên Tôn cầu an. Quận Cam . Tối thứ Tư 5/4/2000, tại Pḥng Sinh Hoạt Nhật Báo Người Việt, Ủy Ban Phối Hợp Tổ Chức Ngày Quốc Hận 30 tháng 4, đă họp để phân công nhân sự và hoàn tất chương tŕnh tổ chức.

Theo dự tŕnh, có 11 tiểu ban với từng nhiệm vụ riêng biệt dưới sự điều động của Ủy Ban Phối Hợp Tổ Chức, để nỗ lực tổ chức ngày Quốc Hận 30/4 một cách trọng thể, quy mô nhất từ trước đến nay tại quận Cam.

Như Việt Báo Kinh Tế đă loan tin, sau khi tổ chức thành công Ngày Quốc Hận 30/4 trong năm 1999, Phong Trào Tuổi Trẻ Dấn Thân cho Việt Nam lại được nhiều hội đoàn tín nhiệm đề nghị đứng ra tổ chức ngày 30-4 năm nay với anh Ngô chí Thiềng làm trưởng ban.

 

Mọi đóng góp xin gửi về: Cộng đồng Việt Nam Nam Cali, 10495 Bolsa Ave, Suite 202, Westminster, CA 92683. Memo: Quỹ Tổ Chức 30/4/2000. Điện thoại liên lạc (714)  531- 6296.

Dự kiến, một tuần lễ trước ngày 30/4/200, tại Thương Xá Phước Lộc Thọ sẽ triển lăm h́nh ảnh liên quan tới ngày 30/4, về những cuộc đấu tranh đ̣i tự do dân chủ của đồng bào, và các sinh hoạt văn hóa truyền thống của dân tộc. Vào thứ Bảy 29/4 từ 5 pm đến 10 pm, sẽ là lễ truy điệu và văn nghệ đấu tranh với tham dự của nhiều văn nghệ sĩ, tổ chức ở khu chợ 99.

Chủ nhật 30/4, cũng nơi này sẽ  Lễ Tưởng niệm vào lúc 11 giờ sáng. Hội Đồng Liên Tôn sẽ làm lễ cầu cho quốc thái dân an, và dân chủ tự do sớm về với dân tộc.

 

20. Ta thấy ngay cả một mạng lưới hoạt động “ăn cắp” ngày 30 tháng Tư Đen và “lái” sang hướng  đấu tranh đ̣i tự do dân chủ” chứ không đ̣i tiêu diệt Cộng sản.

 Hội Đồng Liên Tôn cũng chỉ cầu nguyện cho “ḥa b́nh - quốc thái dân an” để cho Cộng sản khỏi chết. Vấn đề “dân chủ tự do “sớm” về với dân tộc th́ ai cũng hiểu là Cộng sản c̣n đó th́ dân chủ tự do chỉ là cái bánh vẽ do hai giáo hội quốc doanh Công Giáo và Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vẽ ra mà thôi.

 Ta cũng thấy Mặt Trận Kháng Chiến  Ma không cần ra mặt. Chúng chỉ cho tổ chức ngoại vi là Phong Trào Tuổi Trẻ Dấn Thân, họp hành và tổ chức ở Ṭa Báo Quốc Doanh Người Việt.

 Có ai biết đồng chí Ngô Chí Thiềng là ai? Tên thật Cộng sản là ǵ? Là cán bộ cấp nào của Tổng Cục Phản Gián?

 Ta cũng thấy chúng ra lệnh  phân công nhân sự” và các giáo hội quốc doanh tuân lệnh răm rắp.

Chí hữu nhân quyền Đoàn viết Hoạt cũng chỉ “cầu nguyện” cho ḥa b́nh bất bạo động, ḥa giải ḥa hợp dân tộc.

 Bố bảo cũng không có thằng nào con nào, sư cha quốc doanh, tuổi trẻ quàng khăn đỏ .... dám hô hào chiến đấu, chiến tranh, thánh chiến tiêu diệt Cộng sản! Bố bảo cũng không có tên c̣ mồi nhân quyền, c̣ mồi tự do tôn giáo nào đám hô hào đ̣i latả  đổ Cộng sản .

 

 21. Nhưng dù sao cán bộ Tổng Cục Phản Gián cũng rất “được việc” cho người quốc gia Việt Nam. Tranh đấu kiểu “ăn cắp” ngày 30 tháng  4 Đen biến thành tháng Tư Đỏ, tạo dư luận thân Cộng trên báo chí đài phát thanh quốc doanh, với các hội đoàn, giáo hội, nhân sự quốc doanh c̣ mồi.... mà gọi đó là thắng lợi, thành công, thành tích.... th́ c̣n lâu mới cứu được đảng Cộng sản!

 Ta cứ để yên cho TCPG và Cộng sản Hà Nội ngồi rung đùi để cấp dưới hải ngoại làm tṛ bịp. Trong khi chúng bịp người Việt hải ngoại và ăn cắp diễn đàn chống Cộng, ăn cắp tiền cứu trợ, kinh tài làm giầu,  th́ đồng thời chúng cũng bịp bợm, che mắt cấp trên của chúng ở Hà Nội.  Đến khi Cộng sản Hà Nội bị tấn công, tràn ngập, bị giết chết nhăn răng, mắt trợn trừng mà c̣n chưa hiểu   tại sao mà chết, th́ dân tộc ta sẽ được hoàn toàn tự do, no ấm....

 

22. Tổng Cục Phản Gián cũng phát tài lắm chứ. Hàng năm thu “hụi chết” từ giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất Quốc Doanh khoảng 2 triệu đôla, Mặt Trận Kháng Chiến phải chung 2 triệu đôla mỗi năm. Những cái lặt vặt như bao ăn ở, tiền đi tham quan du ngoạn cho cán bộ từ trong nước đi Hoa Kỳ, tiền quà cáp mang về biếu các “cụ” Trung Ương Đảng và bộ Chính Trị....

Nhưng đặc biệt là trong mấy năm gần đây, đồng bào hải ngoại sốt sắng góp tiền bạc quần áo để cứu trợ nạn lụt miền Trung.  Các cha, các sư quốc doanh cứ thu tiền, cứ nói là gửi về chùa và nhà thờ ở Việt Nam, rồi chạy thẳng vào túi Tổng Cục Phản Gián và Mặt Trận Tổ Quốc.  Các cấp nhỏ hơn th́ “ăn” vào số hàng trăm tấn quần áo và phẩm vật cứu trợ. Dân đói khổ, rét mướt th́ cứ việc ăn xương rồng trừ cơm, chứ có chết thằng Cộng sản, cha, sư quốc doanh nào đâu?

 

23. Thích Tuệ Sỹ thấy nguy và thấy chết v́ tiền cứu trợ, có nhận mà không được  bỏ túi, th́ mai sau làm sao tính sổ khi nhân dân hỏi tội?  Khi món tiền do những người đi bộ thu được hơn 100,000 đôla và một nhà hảo tâm ẩn danh tặng 100,000 đôla gửi về Việt Nam th́ Tuệ Sỹ không dám kư nhận. Thích Quảng Độ đành phải kư nhận. Kư nhận thôi, chứ không nói rằng sẽ “phát tiền” ở đâu, cho ai?

Ta thừa hiểu rằng Tổng Cục Phản Gián đă lấy trọn vẹn tất cả tiền cứu trợ, hơn 1 triệu đôla tiền tươi,  gửi về qua hai giáo hội quốc doanh, không thiếu một xu.

Chỉ riêng Phật Giáo Ḥa Hảo làm một cuộc cứu trợ “đột kích” ra miền Trung, là phát được khoảng mấy trăm triệu bạc đồng.  Pḥng Thông Tin Phật giáo của vơ Văn Ái cũng lờ luôn cái vụ phổ biến tin tức phát tiền, phát quần áo, v́ có phát đâu mà phổ biến? Công Giáo Quốc Doanh của Đức Ông Nguyễn Đức Tiến th́ chỉ nói là đưa 300,000 Mỹ kim cho Catholic Relief  Services để làm... nhà! Nhưng Công giáo quốc doanh không tiện nói là “cúng” cho TCPG và lờ luôn số tiền c̣n lại.

 

24. Tiền đưa cho Tổng Cục Phản Gián là tiền... chết, không thể đ̣i lại, mà cũng không dám hỏi han ǵ.

 Trước kia TCPG c̣n sai Thích Thanh Từ, Thích Trí Dũng, Thích Minh Nghị.... ra hải ngoại thu hụi chết của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất quốc doanh. Nhưng sau khi Thích Trí Dũng đă để lại tai tiếng “dâm tăng” nhiều quá, mang tiếng luôn cho tăng ni quốc doanh, th́ TCPG sai Tổng lănh sự Nguyễn Xuân Phong, thiếu tướng Lê Hùng, thứ trưởng công an, cựu bộ trưởng Y Tế tức trung tướng phản gián Nguyễn Trọng Nhân đến tận Bolsa, California, để thu hụi chết và “duyệt” lại công tác. Thích Trí Dũng bất chấp tai tiếng, ngủ luôn trong chùa sư nữ Đức Viên (tháng 5, 1998) với ni sư quốc doanh Đàm Lựu. Các cán bộ ni cô Đàm Nhật, Như Nguyện cũng phải hộ lư luôn cho Trí Dũng.  Nguyễn Trọng Nhân là tên đă từng đe dọa, cuối năm 1994 khi họp Y tế quốc tế tại Ḥa Lan: Y nói  Người Việt hải ngoại phạm tội phản quốc, không treo cổ chặt đầu là may, c̣n biểu t́nh cái ǵ?”, trong dịp người Việt ở khu Bolsa biểu t́nh chống bác sĩ Phạm đăng Long Cơ.

 

25. Sau chuyến đi của vợ Hoàng Cơ Quảng đến California cuối năm 1999 để thăm vợ Hoàng Cơ Minh, th́ người Mỹ đă nắm toàn bộ kế hoạch Cộng sản sửa soạn ẩn trốn trong các chùa quốc doanh khi có cuộc tấn công từ bên ngoài, hay đảo chính từ bên trong, lật đổ chế độ.  Những tên cấp Trung Ương Đảng và đầu năo các bộ phận quan trọng sẽ trốn trong các chùa, chùa nhỏ thôi, ở các nơi vắng vẻ, hẻo lánh, ngoại ô hoặc vùng xa xôi, cận sơn.  Vợ Quảng đă đặt mua và mua rất nhiều máy điện thoại cầm tay loại “walkie talkie” để tiện liên lạc  với tần số thấp, không thể bị ḍ thám  hay bắt sóng.  Kế hoạch này thật ra đă có từ lâu, ngay từ năm 1991, sau khi đế quốc Liên Xô sụp đổ.  Do kế hoạch này mà các sư quốc doanh của TC Phản Gián Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ đă làm một màn “tranh đấu cuội” để xóa tên quốc doanh và để sửa soạn chỗ trốn cho toàn thể lănh đạo Cộng sản, công an.  Đây có thể là “công lớn” để làm quà cho người Mỹ để lấy ân huệ sau này, khi Cộng sản sụp đổ. Bất cứ  tên Cộng sản  cũng phải tính đường chạy, cầu an, nhất là khi có đôla rủng rỉnh.

 

26. Kế hoạch dùng Phật giáo VNTN Quốc Doanh  (Unified Buddhist Church) rất linh động. Nếu Cộng sản phải đổi tên, khai tử th́ sẽ dùng Phật giáo Việt Nam Thống Nhất thay thế, trở thành chế độ “Phật giáo công an trị”. Khi có tấn công từ bên ngoài vào th́ cấp thời có thể chạy trốn vào trong các chùa, giả làm sư, và đợi dịp xuống đường đánh phá chính quyền quốc gia mới, và cướp lại chính quyền.

 Hiện nay trong các chùa ở Việt Nam, hơn 10 ngàn ngôi chùa, đă được chứa sẵn lương thực, vũ khí, thông tin, truyền tin, ấn loát, tiền và vàng bạc. Ngoài ra c̣n hàng chục ngàn “trang trại”, các đồn điền thời Pháp để lại, cũng sẽ trở thành các chiến khu loại bỏ túi.

 

27. Tổng Cục Phản Gián và bọn chó săn Kháng Chiến Mafia không ngờ rằng trọng tâm của cuộc chiến tiêu diệt Cộng sản hiện nay không phải trên địa bàn các cộng đồng người Việt hải ngoại.  Cuộc chiến tiêu diệt Cộng Sản Hà Nội không phải là thuần túy quân sự, trực diện đối đầu. Tất cả phải khởi đầu bằng chiến lược và siêu chiến lược hay là những ǵ mà tầm vóc thấp kém của bọn quốc doanh, nằm vùng, kháng chiến Mafia và cả Tổng Cục Phản Gián cũng không thể hiểu, hay biết! 

 

28. Trọng tâm chiến lược tại Á Châu nằm tại Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn,  người Mỹ đă vui vẻ kư kết với Bắc Kinh, một hiệp ước Thương Mại mà  kết quả người Tầu đă vận động trong 13 năm qua để đạt tới. Khi kư kết như vậy, người Mỹ đă thấy rơ: Bắc Kinh đang nắm cổ Hà Nội th́ tại sao không giao hảo với Bắc Kinh trước đă, rồi dùng Cộng sản Tầu trị Cộng sản Việt?

 

29. Ta có thể nh́n thấy Cộng sản Tầu đang bắt buộc Cộng sản Hà Nội phải động viên hàng triệu thanh niên xung phong và hàng chục sư đoàn để gỡ ḿn bom và xây dựng đường Trường Sơn trong những điều kiện ngặt nghèo, cực khổ nhất. Ta cũng có thể h́nh dung toàn thể dân tộc Việt Nam đang hướng sự căm thù vào tập thể lănh đạo Cộng sản Hà Nội v́ bọn này đều là người gốc Tầu.  Quân đội, cán bộ sẽ chỉ gia tăng căm thù ngay cả đảng và chế độ Cộng sản v́ t́nh h́nh chỉ có thể tồi tệ hơn.

 

30.  Để tránh tiếng, Bắc Kinh cho phép Cộng sản Hà Nội được liên doanh với Ấn Độ để sản xuất tên lửa và súng đạn, trang bị cho quân đội nhân dân và có triển vọng xuất cảng, bán vũ khí cho các nước Á Châu và Phi Châu.. Chỉ riêng một  vấn đề Cộng sản xây dựng đường Trường Sơn và sản xuất hỏa tiễn với súng đạn th́ ta đủ biết là Cộng sản đang tự đào hố chôn ḿnh.

 

31. Ngày thứ Sáu 21/4/2000, báo Wall Street Journal loan tin: Lần thứ 2  Mỹ bỏ chạy ra khỏi Việt Nam. Các công ty Mỹ thua lỗ thê thảm.  Khi các công ty Mỹ nhẩy vào Việt Nam năm 1994, th́ khẩu hiệu phổ biến rộng răi là “Việt Nam không c̣n là một cuộc chiến tranh. chỉ là một thị trường”.

Cách đây 2 năm, McCombs cuốn gói, chào vĩnh biệt các bạn Việt Nam và lên máy bay về lại Mỹ. Nỗ lực nhiều triệu đôla của ông khi xây dựng một công ty về gạo ở vùng Cửu Long - một trong những liên doanh đầu tiên và mạnh nhất của Hoa Kỳ tại Việt Nam, đă sụp đổ. Các đối tác của ông McCombs bỗng biến thành kẻ thù. Công an hù dọa bắt nhân viên của ông vào tù. Đảng Cộng sản  Hà Nội chỉ trích hăng của ông McCombs như là điển h́nh mới nhất của đế quốc Mỹ. Cũng có vài hăng thành công như Citibank của Citicorp, như xưởng khí cụ nặng Caterpillar Inc. và như  hăng giầy Nike Inc. Những mặt hàng của họ hầu hết lại để bán ra nước khác. Và đó lại là chuyện khác. 

 

32. Nói về chiến lược th́ các công ty Mỹ là nạn nhân của chính sách “sai lầm” của Hoa Kỳ tại Việt Nam. Nói về siêu chiến lược th́ đây là một cái bánh vẽ, tương đối rẻ, để đưa cộng sản Hà Nội vào con đường tham nhũng, hủ hóa và cái thế phải chết.  Các công ty Mỹ cũng chỉ mất nhiều th́ giờ và mệt trí đối phó với bọn lưu manh tḥ ḷ sáu mặt Cộng sản trong nhiều năm. Về tiền bạc và vật chất th́ họ đă được  điều luật Jackson-Vanick và các cơ chế EXIM Bank và OPIC bảo trợ, chi trả, đền bù sự thiệt hại, lỗ lă, không thiếu một xu.  Tóm lại, để làm tan ră chế độ Cộng sản trong tham nhũng, hủ hóa, ăn cắp và suy thoái đến mức tiêu tùng, cái giá vài tỷ đôla quả là rẻ mạt.

 

33. Đă 55 năm qua, dân tộc Việt Nam chiến đấu chống Cộng sản trong một cuộc chiến trường kỳ trên nhiều mặt, trên mọi mặt,  không bao giờ nản chí hay mệt mỏi. Hết thế hệ này đến thế hệ khác, từ đời này sang đời khác, từ những người chết gục dưới súng đạn tàn ác của Cộng sản những năm 1945, 1946... tại Yên Báy, Lào Cai, Tiên Yên, Ba Chẽ cho đến những bước chân dũng mănh di cư  năm 1954, 1955 và di tản từ 1975 đến 1995...   từ 1995 đến 2002đă làm thay đổi lịch sử.

 

34. Dân tộc Việt Nam đă phải trường kỳ chiến đấu chống một kẻ thù nguy hiểm nhất trong lịch sử, v́ chúng cũng là người Việt. Đó là bọn “nội xâm, nội thù” Cộng sản. Một điều nguy hiểm hơn nữa là có một bọn trí thức, khoa bảng , tôn giáo đă vô liêm sỉ, muối mặt cam tâm làm chó săn cho Cộng sản để tiếp tay cho chúng áp đặt chế độ công an trị lâu dài tại Việt Nam.  Người Việt Nam hiền lành lại tay không, không thể lưu manh, bịp bợm, khốn nạn và chó đẻ như bè lũ Cộng sản gian manh. 

 

35. Nhưng với thời gian, người Việt Nam đă thắng. Thời gian kéo dài từ 1975 đến 2002, 27 năm,  đă quá lâu và khiến cho các kế hoạch ngoại vận, c̣ mồi, bịp bợm của Cộng sản trở thành lỗi thời, trật đường rầy. Người Mỹ không liên minh quân sự với Cộng sản Hà Nội, đă trở thành cái thế “chết” cho Cộng sản Hà Nội. Như vậy mục tiêu chính của người Việt Nam chống Cộng là làm sao cho người Mỹ ư thức và thấy được sự thật chiến lược ở Á Châu mà dân tộc Việt Nam là một yếu tố chính, yếu tố quyết định.  Khi thấy yếu tố quyết định này th́ người Mỹ phải thay đổi thái độ và thay đổi quan niệm và ư thức chiến lược tại Á Châu.  Về điểm này, người Việt Nam chống Cộng đă thành công.  Tổng Cục Phản Gián và "mạng lưới c̣ mồi nhân quyền", bè   chó săn quốc doanh Nguyễn Thanh Trang,  Ngô Văn  Hiếu  của chúng với tŕnh độ quá dốt nát, đă không hiểu tại sao người Mỹ thay đổi thái độ?

 

36. Thế chiến lược domino tại Việt Nam lúc nào cũng có sẵn. Có điều ta cần phải có nhăn quan “biết nh́n” để thấy những yếu tố chiến lược quan trọng để sử dụng.  Ai cũng biết là “Con đường đi và đến Hà Nội đều phải đi qua Bắc Kinh.” Bắc Kinh đă là yếu tố chiến lược phải có tại Việt Nam, không ai có thể phủ nhận.  Nhưng c̣n một yếu tố chiến lược khác quan trọng không kém, đó là dân tộc 80 triệu người Việt Nam với truyền thống chống ngoại xâm , và nội thù ụ phá tan domino Trung Quốc từ hơn 2 ngàn năm qua. Nhưng trong khi Bắc Kinh bị lệ thuộc, trói chặt trong nhiều yếu tố...  chiến lược và kinh tế, th́ khối người Việt Nam mạnh mẽ hầu như chưa ai nắm được, và không ai biết điều khiển sức mạnh vạn năng này.

 

37. Cả Trung Cộng và Việt Cộng đều không thể nắm được khối người Việt đông đảo này. Người Mỹ  th́ lại càng khó hơn. Sự căm thù Trung Cộng và Việt Cộng đă trở thành truyền thống chạy trong huyết quản của mọi người Việt. Đó chính   yếu tố  tự  nhiên  đoàn kết và kết hợp người Việt thành một khối, có sức mạnh hơn cả vũ khí nguyên tử.  Như vậy trọng tâm chiến lược  trong cục diện Á Châu vào năm 2002 nằm trong lực lượng, sức mạnh của khối người Việt. Đây chính là đáp số cho những bài toán khó giải của Á Châu và thế giới hiện nay.  Ngược lại với nhăn quan chiến lược, Trung  Cộng chỉ là con hổ giấy. Lúc này và về sau, Trung Cộng cầu được yên thân là may! Nói ǵ đến bảo vệ Cộng sản Hà Nội hay đối đầu trực diện  quân sự với Hoa Kỳ?

 

38. Việt Nam hiện nay có những đợt sóng ngầm khủng khiếp hay là một cuộc  chiến tranh cân năo, chiến tranh chiến lược đến mức độ ghê gớm nhất. Trung Cộng ở vào cái thế phải thua đến 99% và hầu như không có một chút hi vọng nào để thủ thắng. Việt Cộng th́ thê thảm hơn. Chúng sẽ chết không có đất chôn, dù trốn vào chùa, hay đào lỗ để chui xuống.  Nhân dịp kỷ niệm 27 năm tị nạn Cộng Sản , người viết bài này xin kính chúc toàn thể đồng bào hải ngoại và trong nước niềm hi vọng tuyệt đối rằng Cộng sản chắc chắn phải bị tiêu diệt. Chúng ta sẽ ăn mừng vào  năm 2003 với vinh quang  đại thắng tiêu diệt Cộng Sản. Chúng ta sẽ cho các tăng ni quốc doanh thành “thánh tử đạo” và lănh đạo Cộng sản thành “liệt sĩ” hết!

 

 

Không có ǵ quư hơn độc lập tự do!

Tôi biết nó, thằng (Hồ) nói câu nói đó!

Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó!

Việc nó làm, tội nó phạm ra sao?

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào

h́nh xác lăo Mao lông lá

Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá

Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa

Không phải xoa đầu, mà túm tóc nó từ xa.

Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu

Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga

Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó

Và t́nh nguyện làm con chó nhỏ

Xông xáo giữ nhà gác ngơ cho cha anh

Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh

Học lối hung tàn của cha anh nó

Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên

đương diễn ra triền miên ghê gớm đó

Cũng là do Nga giật Tàu co

Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó:

Súng, Tăng, Tên Lửa, Tàu Bay

Nếu không, nó đánh bằng tay?

Ôi đó, thứ độc lập không có ǵ quư hơn của nó!

Tôi biết rơ, đồng bào miền Bắc này biết rơ

Việc nó làm, tội nó phạm ra sao

Nó là tên trùm đao phủ năm nào

Hồi cải cách đă đem tù, đem bắn

Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!

Đường nó đi trùng điệp bất nhân

Hầm hập trời đêm nguyên thủy

Đói khổ dựng cờ đại súy

Con cá lá rau nát nhầu quản lư

Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi kư

Tiếng thở lời than đàn họa ụp vào thân

Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân

Nạn nhân của đường lối "khoan hồng chí nhân" của nó

Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó

Tự do, không thời hạn đi tù!

Mắt nó nh́n ai cũng hóa kẻ thù

V́ ai cũng đói ṃn nhục nhằn cắn răng tạm nuốt

Hiếm có gia đ́nh không có người bị nó cho đi suốt

Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha

Tất cả phải thành loa

Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó

Đó là thứ tự do không có ǵ quư hơn của nó!

Ôi Độc Lập, Tự Do!

Xưa cũng chỉ v́ quư hai thứ đó

Đất Bắc mắc lừa mất vào tay

Nhưng nay mà vẫn c̣n có người mơ hồ nghe nó

Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to!

(Vô Danh -1968)

                                                                                                                      

Chu-Sa

Ngày 29 tháng 8, 2002.

 

 

(*)  Thi sĩ “dỏm” Nguyễn Chí Thiện chỉ là c̣ mồi do Cục Phản Gián Hà Nội dàn dựng ḥng mong bịp cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại. Nhưng thủ phạm chính là Chính Trị Bộ Bắc Bộ Phủ Hà Nội .