hay là
Việt Cộng
và Trung Cộng dùng chiến lược “tầm ăn dâu”
tiến chiếm
Việt
ChuSa.
Ngày 7 tháng 9,
2002.
Dưới đây, chúng tôi tŕnh bày sự thật chính
trị và chiến lược đang diễn tiến mà bọn
Cộng sản Hà Nội không bao giờ dám nói lên. Báo chí, phát thanh, truyền thông thân
Cộng ở hải ngoại lại càng không bao giờ nói
đến. Lẽ giản dị là hầu hết bọn
Việt gian Cộng sản và chó săn tay sai, quốc doanh
c̣ mồi, đều quá ấu trĩ, ngu dốt, kiêu
căng, ích kỷ. Chúng tưởng rằng chúng đang làm
“chính trị Cộng sản” và chắc chắn sẽ thành
công. Chúng chỉ lo bợ đỡ, nịnh nọt Cộng
sản đến mức không bao giờ nhắc nhở
đến vấn đề phải lật đổ hay
tiêu diệt Cộng sản. Chúng ngang nhiên công nhận sự
hiện hữu của Cộng sản. Chúng không bao giờ
dám nhắc đến tội ác Cộng sản. Chúng không
bao giờ dám nhắc đến ḷng căm thù Cộng sản
của toàn thể dân tộc Việt
1. Quốc
gia lâm nguy, thất phu hữu trách!
Người Việt hải ngoại và trong nước
vẫn chỉ là một khối
80 triệu người thầm lặng. Họ không có
một tiếng nói, một tờ báo hay đài phát thanh ở
bất cứ đâu. Lẽ giản dị là bọn Việt
gian Cộng sản và lũ chó
săn, c̣ mồi, tay sai, quốc doanh đă chiếm
lĩnh, kiểm soát hầu hết báo chí phát thanh hải ngoại.
Chúng đang tiếp tay Trung Cộng tiêu diệt dân tộc
Việt
“kháng chiến chống Cộng”,
“
nhân quyền”,
“tranh đấu”,
“tôn giáo”
đều bị chúng làm cho trở
thành nhơ nhuốc kinh tởm
khiến không c̣n ai dám nghĩ đến. Các cuộc biểu
t́nh, xuống đường chống Cộng và các tổ
chức chính trị đều bị chúng lũng đoạn,
lung lạc, nhồi sọ bằng “ḥa b́nh, sống chung” và
lái sang hướng “không” chống
Cộng!
Khối người Việt 80 triệu "không
"có lănh đạo, "không" có tổ chức,
"không "có báo chí thông tin, và cho đến ngày nay, họ
chưa có một tổ chức hay
lănh tụ nào. Nhưng 80
triệu người Việt đều có một mối
căm hờn, căm thù tột độ đối với
Cộng sản. Trong thâm tâm, mỗi
người Việt đều hiểu rằng phải
tiêu diệt Cộng sản để cứu Tổ Quốc
Việt Nam, cứu lấy quê hương thân yêu, cứu
đồng bào đang sống trong đói khổ, đọa
đầy của hỏa ngục Cộng sản. Đây
chính là sức mạnh chính yếu và vô địch sẽ
tiêu diệt Cộng sản và ngăn chận quân xâm lăng
Trung Cộng .
Bạch thư này thông tin
cho quư bạn biết rơ sự
thật chiến lược và tại sao đất nước
và dân tộc Việt Nam đang ở trong một t́nh trạng
chiến lược vô cùng khủng khiếp: Bị kẹt
giữa thế đối đầu, thử lửa, tranh
chấp của hai sức mạnh ghê gớm nhất thế
giới hiện nay: Hoa Kỳ và Trung Cộng !
Trung Cộng dùng chiến lược “tầm ăn
dâu” và “lấy thịt đè người” có thể
đưa nhiều triệu quân tràn ngập Việt Nam và
Đông Nam Á, đe dọa toàn thể Á Châu và thế giới.
Chỉ trong một thời gian ngắn, thật ngắn,
không quá 10 năm, Việt Nam và các nước Đông Nam Á có
thể bị xóa hẳn trên bản đồ thế giới.
Hoa Kỳ có thể sử dụng vũ khí nguyên tử và Việt
Bạch thư này thông tin cho người Việt hải
ngoại ư thức được sự thật vô cùng nguy
hiểm cho tổ quốc và dân tộc Việt
Nguy hiểm hơn nữa là bọn tay sai chó săn cho
Cộng sản Hà Nội ngày nay làm việc hoạt động
trực tiếp do lệnh từ Bắc Kinh. Chúng ngậm
miệng không dám đả động đến vấn
đề Trung Cộng đang chiếm giữ việt
Đất nước tồn
vong, kẻ thất phu cũng có trách nhiệm!
Bạch thư này yêu cầu đồng bào hải ngoại,
nhất là ở Hoa Kỳ, nên cảnh giác, sáng suốt nhận
định những tổ chức chính trị, giáo hội
quốc doanh do Cộng sản giật dây, và những tờ
báo, đài phát thanh, và các hoạt động chính trị
công khai lái về hướng “KHÔNG” chống Cộng. Đồng bào không cần phải
tham gia hội họp, hoạt động những loại
chính trị c̣ mồi Cộng sản hoặc chung tiền
quyên góp cho chúng. Đó chính là đồng bào đă ư thức
trách nhiệm của ḿnh đối với đồng bào
trong nước, đối với tổ quốc Việt
Nam và góp phần xây dựng một tương lai tốt
đẹp, tự do, phồn thịnh cho dân tộc Việt Nam.
Trước mắt, đồng
bào thấy chúng chỉ nhằm moi tiền bằng đủ
cách đủ kiểu. Các thứ tiền như tiền
cúng chùa, tiền cứu lụt, “thùng tiền chính nghĩa”,
tiền xây tượng đài,
tiền ủng hộ
“anh hùng ...”, kể cả tiền chợ Tết... đều
biến mất tiêu, mất tăm tích! Không thấy công bố
chi thu rơ ràng. Không có cả sự đếm tiền, kiểm
soát tiền bạc đàng hoàng.
Mấy tên cha, sư quốc doanh mặt mũi nhơn
nhơn tự đắc với những danh xưng oai vệ
mà Phật hay Chúa nghe thấy cũng phải giật ḿnh, và
mấy tờ báo, đài phát thanh thân Cộng ngầm hoặc
công khai .... thật ra chỉ
là tay sai chó săn cho Cộng sản.
Chúng nói năng khéo léo, kể khổ,
kể đau để lấy tiền của đồng
bào gửi về nước nuôi Cộng sản.
Bọn khốn nạn này
đă bán đứng các nạn nhân băo lụt đang vô cùng
khốn khổ, để ăn cắp tiền của họ. Đồng bào nên thây kệ chúng,
muốn nói ǵ th́ nói, cứ nắm chặt tiền bạc,
không bỏ ra.... th́ đó là đồng bào đang chống
Cộng rồi đó! Bọn sư cha quốc doanh hay có cái
màn xách động đồng bào đi họp với lư do
cúng kỵ, làm chay, cầu siêu,
kỷ niệm, tưởng nhớ, khánh thành... này nọ. Không đi họp hành, dự lễ
để tránh né vấn đề chúng nói khéo xin tiền và
xin chữ kư.
Công cuộc tiêu diệt Cộng sản là một vấn
đề vĩ đại, cần rất nhiều người,
nhiều thời gian và hàng trăm tỷ đôla. Vĩ
đại hơn nữa là tái thiết quốc gia với sự
nuôi ăn cấp bách và lo đời sống hơn 70 triệu
người nghèo đói, khốn khổ cùng cực. Công cuộc
vĩ đại này cần đến hàng trăm tỉ
đôla và những người làm việc tài giỏi, có thiện
chí v́ dân v́ nước, trong sạch không tham nhũng, với
những khối óc minh mẫn, sáng suốt. Những số
tiền lớn như vậy, không thể do lạc quyên xin
tiền đồng bào. Đồng bào hăy để dành tiền
sau này về cho thân nhân, giúp đỡ người nghèo trực
tiếp. Hoặc để dành để xây dựng
tương lai mới ngay tại quê hương ḿnh. Đồng bào hăy nghĩ đến
khi tuổi già có thể mang tiền để dành trở về
quê hương an hưởng thái b́nh.
Bạch thư này làm
nhân chứng lịch sử tội ác của bọn Việt
gian Cộng sản và bè lũ tay sai có mồi, báo chí, quốc
doanh nhất là bọn sư cha vỗ ngực tự
xưng là “tôn giáo” trong khi chúng chỉ là một bọn phản
quốc, tay sai chó săn cho Cộng sản núp trong lớp
áo thầy tu.
Bạch thư này báo trước cho Bắc Kinh và Hà Nội
biết rằng đă đến lúc toàn thể dân tộc
Việt sẽ đứng dậy chiến đấu để
dành quyền sống tự do, độc lập, và bảo
vệ quê hương, tổ quốc.
Bạch thư này cho bọn xâm lăng phương Bắc
hiểu rằng con đường xâm lăng là con
đường hai chiều. Sự
xâm lăng Việt
Bạch thư này thông tin cho bọn Việt gian phản
quốc, làm chó săn tay sai, bồi bút, bồi nói phát thanh,
sư cha quốc doanh cho Cộng sản hiểu rằng Cộng
sản sẽ bị tiêu diệt, và chúng sẽ phải
đền tội vô cùng thê thảm. Không bao giờ có sự
khoan hồng! Cộng sản phải bị tiêu diệt
đến tận gốc rễ! Mọi mầm mống Cộng
sản, Việt gian bán nước, vong bản vọng ngoại
đều phải bị tiêu diệt đến tận
cùng, dù phải nhiều chục năm nữa. Bọn Việt
gian phải chịu những sự trừng phạt
đích đáng nhất và lâu dài nhất. Chúng sẽ bị
tiêu diệt trên cả hai phương diện hữu h́nh và
siêu h́nh. Chúng sẽ bị lên án theo
thực tế và sự thất đức truyền
nhiều đời con cháu khi tiếp tay cho Cộng sản
đánh phá dân tộc tổ quốc Việt
Con cháu bọn Việt gian, chó săn, tay sai, bồi
bút, phát thanh, tổ chức, hội đoàn, giáo hội núp
bóng tôn giáo để hoạt động chó săn cho Cộng
sản sẽ bị tàn mạt nhiều đời, không bao
giờ ngóc đầu lên được. Bọn này phải thừa hưởng
di sản thất đức của ông cha chúng khi những
tên này làm Việt gian, chó săn, tay sai và viết lách, tuyên
truyền, vỗ tay, a dua phụ họa với hoạt
động tội ác Cộng
sản.
Nếu bọn Việt gian, chó săn, tay sai cho Cộng
sản tưởng không ai biết bộ mặt đạo
đức giả, núp bóng tôn giáo, hoạt động chính
trị c̣ mồi, sống chung ḥa b́nh với Cộng sản, th́ chúng đă lầm. Chúng sẽ
phải sống để nh́n thấy sự sụp đổ
của Cộng sản, để thất vọng v́ chúng
đă quá kiêu căng, cao ngạo, tự kiêu, tự đắc, nên sai lầm, lỗi lầm khi a
dua, phụ họa và theo đuôi Cộng sản. Chúng sẽ
thấy rằng không ai tha thứ hay tha tội cho chúng. Chúng phải sống để
được nh́n thấy sự thảm bại tiêu diệt
của Cộng sản, sự tàn mạt của bản thân
và gia đ́nh, con cháu.
Dân tộc và tổ quốc Việt
2. Trung
Cộng, Việt Cộng dùng chiến lược “tầm
ăn dâu”, chiếm Đông
Vào năm 2001, với chính quyền Hoa Kỳ mới của
Tổng thống Bush, tuần “trăng mật” đầy sự
vui vẻ, đầy túi tham với tiền bạc ê hề
hàng chục tỷ đôla của bọn Việt Gian Cộng
sản tại Hà Nội và Saigon kéo dài đúng 10 năm với
hai kỳ đại hội đảng, 7 và 8, đă chấm dứt. Tuy trông bề
ngoài chúng vẫn b́nh yên, nhưng không c̣n một thằng Cộng
sản nào nghĩ đến đảng, đến đồng
chí, đến chống Mỹ cứu nước. Tên Cộng sản nào cũng đầy
túi tham, biết cái chết đến nơi và chỉ lo t́m
đường chạy trốn. Nhưng biết chạy
đi đâu? Lư tưởng duy nhất hiện nay của
chúng là chạy sang Mỹ! Nhưng hỡi ơi, Bắc Kinh
cũng hiểu điều này và không cho chúng chạy sang Mỹ.
Bọn Việt gian Cộng sản phải làm bù nh́n chó
săn, tay sai cho Bắc Kinh cho
đến khi nào Trung Hoa chiếm đóng toàn bộ Đông
Nam Á Châu.
Bắc Kinh không thể chấp
nhận cho Việt Cộng phản thùng, trở cờ
đi với Mỹ. Người Tầu đă ra sát lệnh
tiêu diệt tất cả những tên Cộng sản “muốn”
đi với Mỹ và chống Tầu và những tên Cộng
sản đang hoạt động và trú ngụ tại Hoa Kỳ.
Nhưng c̣n nước th́ c̣n tát. Bọn cán bộ Cộng
sản ở Hoa Kỳ và bọn ở Việt
Ta có thể thấy ngay Trung Cộng “đă” thôn tính Việt
Chiến lược xâm lăng và chiếm đóng Việt
Vào thời điểm viết Bạch Thư này, Trung Cộng coi như đă chiếm
xong Miến Điện, Đông Dương với 3 nước
Việt Miên Lào, và khống chế Thái Lan và Tân Gia Ba,,, Mă Lai
Á th́ không thành vấn đề v́ thủ tướng
Mahathir hoàn toàn thần phục Bắc Kinh và công khai chống
Mỹ, chửi Mỹ. Indonesia
th́ đang hỗn loạn bởi bàn tay gián điệp Trung
Cộng. Phi Luật Tân sẽ “rụng” theo các nước
Đông Nam Á ngay sau khi Bắc Kinh công khai khống chế biển
Nam Hải và con đường hải vận qua biển
Nam Hải, quan trọng vào bậc nhất thế giới.
Phần lớn thành phần lănh đạo chính trị và
kinh tế của các nước Đông Nam Á, kể cả
Việt
V́ muốn dùng nhiều triệu quân chiếm đóng
Đông Nam Á theo lối diệt chủng dân địa
phương, theo kiểu lấy thịt đè người, Bắc Kinh đang chuẩn bị
những phương tiện cần thiết cho một chiến
lược đại quy mô và tân tiến. Đó là vấn
đề xây dựng đường xá, cầu cống, hải
cảng, tiếp liệu xăng dầu, và quan trọng nhất
là xây dựng các pháo đài, căn cứ hỏa tiễn
cùng với xa lộ Trường Sơn dài 1,600 cây số
(1,000 dậm/miles) để khống chế toàn bộ vùng
biển Nam Hải, đuổi Đệ Thất Hạm
Đội Hoa Kỳ về bên kia quần đảo Hạ
Uy Di.
Khuyết điểm chiến lược của Bắc
Kinh th́ có rất nhiều nhưng ta chỉ nêu ra yếu tố
địa h́nh chiến lược (geo-strategic position) của
Đông Nam Á và sự bành trướng phối trí chậm chạp
(slow deployment) của bối cảnh sự triển khai toàn
diện (full strategic development) địa bàn chiến lược. Nếu tính từ năm 1990 hay là
ngay sau vụ Thiên An Môn năm 1989, th́ Bắc Kinh phải mất
đến 15 năm, đến năm 2005 mới thực
hiện “xong” kế hoạch chiến lược tiến
chiếm Đông Nam Á mà không cần phải nổ súng.
Bắc Kinh thong thả, không cần
vội vàng v́ người Tầu thấy rằng không có ai,
kể cả Hoa Kỳ, có kế hoạch chiến lược
cụ thể khả dĩ đối phó hay ngăn cản.
Bắc Kinh tin tưởng chắc chắn rằng không có
ai, nhất là Hoa Kỳ, có can đảm đưa quân vào lục
địa Á Châu để đối đầu với họ.
Chiến tranh tại lục địa Á Châu là một
cơn ác mộng hơn là một chiến lược, mà
không chiến lược gia hay tướng lănh quân sự
nào dám nghĩ tới. Đối với Bắc Kinh, Đông
Nam Á đă là món đồ nằm trong túi, cất kỹ
trong tủ sắt. Đối với dân tộc Việt
Ngay khi các cầu đường chiến lược,
các hải cảng, cơ sở lọc dầu Dung Quất,
các sân bay, bệnh viện, ống dẫn dầu được chuẩn bị xong và gần xong
trong thời gian 2 năm tới đây (2002-2004) , th́ cuộc
chuyển quân của Bắc Kinh xuống phía Nam bắt
đầu. Tổng bí thư đảng Cộng sản Hà
Nội Lê Khả Phiêu chỉ cần
kêu rầm đang bị Hoa Kỳ đe dọa tấn công
và cầu cứu Bắc Kinh, là đủ lư do cho quân Tầu
tràn vào chiếm đóng Bắc Việt để bảo vệ
chế độ Cộng sản bù nh́n Hà Nội của họ.
Nhớ lại lịch sử hơn một ngàn năm
dưới sự thống trị diệt chủng đồng
hóa của Trung Hoa và cuộc chiếm đóng 30 năm của
quân Minh từ năm 1396 đến 1427, và gần đây nhất
là trận đánh kiểu “diệt chủng” tại Lạng
Sơn, biên giới Hoa Việt tháng 2 năm 1979, th́ ta hiểu
rằng lần này người Tầu cương quyết
tiêu diệt dân tộc Việt Nam, một dân tộc duy nhất
trong hơn 2 ngàn năm qua, đă
bẻ gẫy mọi cuộc tiến quân của họ
xuống phía Nam để chiếm đóng toàn bộ Á Châu.
Ta có thể h́nh dung quân Tầu tràn ngập Việt
Ta có thể h́nh dung chỉ trong một thời gian từ
5 năm đến 10 năm là không c̣n dấu tích ǵ gọi
là Việt Nam. Từ mấy năm qua, Cộng sản Hà Nội
đă nhập cảng văn hóa Tầu vào Việt
Xe gắn máy Trung Quốc tràn ngập
Việt
Mới đây, có tin Cộng sản Hà Nội sẽ
bơm 800 triệu đôla cho kỹ nghệ may dệt để
tăng xuất cảng gấp 4 lần, ước lượng
sẽ lời 4 tỉ đôla năm 2005 và 8 tỉ đôla
năm 2010. Ta đừng vội mừng. Nếu t́m hiểu th́ 800 triệu
này là vốn của Tầu Cộng và Tầu Đài Loan.
Chúng tính sẽ xuất khẩu hàng hóa sang Mỹ để
hưởng qui chế tối huệ quốc, đồng
thời chuyển kỹ nghệ may dệt của Việt
Nhưng biến cố Thiên An Môn ngày 4 tháng 6, 1989 đă
làm đảo lộn tất cả. Tổng bí thư Hồ
Diệu Bang “chết” ngày 15 tháng 4, 1989, trong lúc cường
độ sinh viên tập trung tại Thiên An Môn đang lên
cao và Bắc Kinh không có quyết định dứt khoát là
nên hay không nên đàn áp số sinh viên khổng lồ lên
đến hơn 1 triệu người này. Triệu Tử
Dương thay thế Hồ Diệu Bang và quyết định
đưa quân đoàn Hoa Bắc (
Lúc này các sinh viên đưa h́nh nộm Nữ thần Tự
Do phỏng theo tượng thần Tự Do của Mỹ
ra quảng trường để làm biểu tượng
đ̣i tự do cho Trung Hoa! Họ tiến xa hơn nữa
và đ̣i thay thế chính quyền Cộng sản bằng chính
quyền và nhân sự dân chủ.
Trong khi đó Hoa Thịnh Đốn mặc nhiên ngồi
yên và quan sát với hi vọng có thể áp dụng dân chủ
nhanh chóng và dễ dàng với thế hệ trẻ đang
lên, với tinh thần cao trào dân chủ đang tràn dâng
như nước vỡ bờ!
Nhưng
không ai học đến chữ ngờ! Không ai có suy
nghĩ thực tế về chính trị cũng như về
siêu chính trị. H́nh như Hoa thịnh Đốn quá xa cách
phương Đông và không có sự suy nghĩ, nhiều sự
suy đoán chính xác về... phương Đông! Các cơ
quan thông tấn, báo chí Hoa Kỳ và quốc tế lại càng
tệ hơn nữa! Họ hoan hô, cổ vũ với hi vọng rằng một
cuộc “cách mạng” đang thành h́nh với nhiều triệu
sinh viên đang lật đổ chế độ độc
tài Cộng sản để thay thế bằng một chế
độ dân chủ.
Lúc
này, không ai tại bộ Ngoại
Giao Hoa Kỳ nh́n thấy rằng
Bắc Kinh rất bực bội khi các sinh viên đưa
tượng thần Tự Do ra quảng trường Thiên
An Môn. Lănh đạo Bắc Kinh suy nghĩ ngay rằng chính
người Mỹ đă đứng đàng sau các sinh viên,
một số đă du học tại Hoa Kỳ, trong cuộc
biểu t́nh đ̣i dân chủ và đương nhiên chống
lại chính quyền Cộng sản Bắc Kinh.
Không ai đặt ḿnh vào địa vị đảng
Cộng sản Trung Quốc với 50 triệu đảng
viên đang nắm quyền lực nhiều triệu quân và
tiền bạc hàng trăm tỷ đôla tại khắp
nơi. Không ai suy nghĩ rằng thật sự không có “cái
ǵ” nhất là “nhân sự” có tài lănh đạo để thay
thế nhân sự Cộng sản. Đảng Cộng sản
Trung Quốc quá lớn để có thể lật đổ
dễ dàng. Những vấn đề của Trung Hoa, từ
nhiều ngàn năm qua, quá lớn để cho một nhóm
người trẻ tuổi tuy hăng máu, có thể điều
hành, giải quyết hay thay thế. Nhất là không ai
nghĩ rằng chỉ riêng một vấn đề tranh
giành quyền lực, chủ quyền, hay là quyền bá chủ
Trung Hoa.... đă làm đổ máu nhiều triệu người
cho mỗi lần trong lịch sử! Không mấy ai nghĩ
rằng các triều đại (dynasties) thống trị Trung Quốc, các triều vua, đều
được xây dựng bằng những xác người
chất cao như núi! Không ai
nghĩ đến cái giá phải trả cho sự thành công
và sự thất bại! Không ai nghĩ rằng đối
đầu với một bá quyền, một bạo quyền
tàn bạo như Cộng sản Trung Quốc, không phải
là điều dễ dàng như tập trung một nhóm thanh
niên đông đảo tại một quảng trường
rộng lớn rồi tha hồ hăng say ḥ hét “đ̣i” dân
chủ! Không ai nghĩ rằng “dân chủ” trong danh từ
nghe rất kêu, rất hay, nhưng hoàn toàn khác xa thực tế. Điều quan trọng nhất
là không ai ngờ đến phản ứng khủng khiếp
của bá quyền Cộng sản Bắc Kinh!
Đầu tháng 5, 1989, quân đoàn Hoa Bắc với khoảng
30 vạn quân tiến vào quảng trường Thiên An Môn bằng
xe tăng. Họ được lệnh (của Triệu Tử
Dương) không nổ súng, không đổ máu. Một thanh
niên tay cầm một cái túi xách đă hiên ngang đứng ra
chận một chiếc xe tăng. Xe tăng tránh né sang bên
nào th́ thanh niên này lại chận bên đó. Cuối cùng các xe tăng khác đi
vượt sang phía bên cạnh và tiến lên phía turớc.
H́nh ảnh người thanh niên được một
người Mỹ quay phim được. Ông mau chóng giấu
cuộn phim vừa quay và thay thế bằng cuộc phim mới
trước khi máy quay phim của ông bị tịch thu. Cuốn phim này được gửi
ra ngoại quốc và gây chấn động toàn thế giới.
Không c̣n h́nh ảnh anh dũng và oai hùng nào bằng một
người thanh niên tay không vũ khí, b́nh thản đối
đầu, đối diện với chiếc xe tăng khổng
lồ, tượng trưng cho bạo quyền độc
tài Cộng sản! Cả thế giới xúc động! Mọi
người nín thở theo dơi diễn biến Thiên An Môn! Tất
cả đều hi vọng rằng Trung Quốc sẽ thay
đổi chế độ!
Nhưng không ai nghĩ đến thực tế chính
trị! Không ai nghĩ rằng những người thanh
niên b́nh thường như Vương Đán (Wang Dan) hay Ngụy
Kinh Sinh (Wei Jingshing) và các đồng chí thanh niên của họ
không thể có đủ khả năng và tài giỏi để
thay thế một bạo quyền lớn lao của Cộng
sản! Không ai nghĩ rằng họ đă ngây thơ và dại
dột khi đưa hàng trăm ngàn người, nếu
không phải là hàng triệu người, vào một cuộc chơi vô cùng
nguy hiểm và cái chết thảm khốc.
Tuy nhiên, lịch sử ở bất cứ đâu
đều có khá nhiều biến
cố vô lư và bất ngờ, ngoài sự kiểm soát và suy
nghĩ của mọi người. Cái xẩy nẩy cái
ung! Những biến cố nhỏ nhoi như vụ ám sát
vua Ferdinand nước Áo năm 1914 đă đưa đến
Đệ Nhất Thế Chiến và vụ Lư Câu Kiều
(Marco Polo bridge) ở Trung Hoa năm 1937 đă đưa
đến chiến tranh Trung-Nhật chết nhiều triệu
người Tầu và tàn phá Trung Hoa. Biến cố Thiên An
Môn đă thay đổi lịch sử thế giới!
Riêng về biến cố Thiên An Môn đêm 4 tháng 6,
1989, th́ dân tộc Việt
Do Trung Cộng cản trở và do sự tráo trở lật
lọng, ngu dốt của Cộng sản Hà Nội, bang giao giữa Cộng sản Hà
Nội và Hoa Thịnh Đốn từ năm 1989 đă chỉ
là cầm chừng, một chiều, lửng lơ con cá vàng
và không hề có ngoại giao
thương thảo cấp thượng đỉnh
cho đến ngày nay. Vấn
đề không có bang giao thật t́nh và mau chóng đă giúp
người Mỹ có đủ th́ giờ t́m hiểu sự
lật lọng tráo trở của Cộng sản Hà Nội.
Họ cũng t́m ra những yếu tố chính trị và chiến
lược cần thiết tại Việt
Nhớ
lại thập niên 1960s - đầu tháng 8 năm 1966
-
hàng
triệu sinh viên đă tập trung tại quảng trường
Thiên An Môn (Tien An Men square) và được Mao chủ tịch
chấp thuận cho gia tăng cuộc “đấu tố”
đảng viên Cộng sản vĩ đại nhất
trong lịch sử. Khoảng 10 triệu sinh viên và học
sinh đă trở thành Hồng Vệ Binh (Red Guards)
giương cao cuốn sách đỏ và lá cờ đỏ
để bảo vệ giáo điều và tư tưởng
Mao Trạch Đông. Họ đă tràn ngập các nơi, vào tận
văn pḥng và tận nhà các đảng viên, đồng chí của
Mao chủ tịch trong cuộc Vạn Lư Trường Chinh
(the Long March) từ 1934 đến 1935, lôi cổ họ ra ngoài đường,
kể tội phản cách mạng, chống lại tư
tưởng Mao, xong rồi giết!
-
Từ chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shao Chi)
và vợ Vương Bảo Linh xuống đến các tỉnh
ủy, huyện ủy, xă ủy, hầu như không ai thoát
chết. Chỉ có lũ 4 người - Gang of Four - là Giang Thanh,
Vương Hồng Văn, Trương xuân Kiều, Diêu
văn Nguyên, Mao chủ tịch, Chu thủ tướng,
tướng Chu Đức và những đảng viên cấp
nhỏ thoát nạn đấu tố. Đặng Tiểu B́nh được
ông Chu Ân Lai cứu sống bằng cách cho đi học tập
cải tạo, tổng cộng 3 lần. Tổng số
đảng viên ṇng cốt của Cộng sản Trung Hoa
đă bị giết khoảng
33 triệu người.
Những đảng viên này đến khi chết
cũng không hiểu tại sao chính Mao chủ tịch lại
ra cái “tàn sát lệnh” để giết ngay các đồng
chí cật ruột của ḿnh?
Năm 1971, tướng Lâm
Bưu, người đứng hàng đầu có thể kế
vị Mao chủ tịch, đă nh́n thấy áp lực bị
nghi ngờ tạo phản mỗi ngày mỗi nặng thêm.
Lâm Bưu liền cùng vợ và Diệp Quần cùng mấy
người con lên chiếc máy bay phản lực nhỏ
Trident t́m đường vượt thoát sang Liên Xô.
Nhưng không may cho Lâm, v́ quá vội vàng không đổ cho
đầy xăng, nên khi bay đến Ngoại Mông th́ máy
bay rớt chết cả gia đ́nh. Lúc này đặc sứ
Hoa Kỳ, ông Henri Kissinger đă thành công ngoại giao “đi
đêm” với Bắc Kinh. Hai bên đă thỏa thuận với
nhau nhiều điều. Mao chủ tịch liền ra lệnh
cho quân đội tiêu diệt và giải tán Hồng Vệ
Binh và chấm dứt cuộc
Cách Mạng Văn Hóa (Cultural Revolution). Bọn thanh thiếu
niên, sinh viên học sinh bỏ học đă lâu ngày để
đi làm “giặc Cờ Đỏ” đấu tố và tàn
sát cán bộ Cộng sản, đi đến đâu
cũng bị nhân dân xua đuổi, không chứa chấp và
mặc kệ cho chết đói.
Sau cuộc Cách Mạng Văn Hóa tiêu diệt hầu
như toàn bộ các đảng viên trung kiên loại “chống Mỹ cứu nước”
và hầu như toàn bộ các đảng viên cấp cao có
thể hạ bệ Mao chủ tịch, chính quyền Bắc
Kinh đă có thể công khai đi “ban ngày”với Mỹ. Liên
Xô th́ tức như điên, nhưng không c̣n phe phái nào có thể
móc nối để chống ông Mao và chính sách thân Mỹ.
Cũng chính v́ “sợ” Cộng sản Hà Nội đi
với Liên Xô và Hoa Kỳ để đánh phá Trung Cộng nên Bắc Kinh đă có lập
trường kiên quyết và vững chắc là phải kềm
kẹp chế độ Cộng sản Hà Nội đến
cùng, không cho ngóc đầu dậy. Nếu hiểu như vậy,
ta có thể thấy rằng chuyến đi của Tổng
thống
Ngày nay, năm 2000- 2002, Cộng sản đă hết thời
và hết người. Chỉ c̣n một lũ lưu manh, dốt
nát, chỉ lo vơ vét cho đầy túi tham và bỏ chạy
sang Mỹ. Không một tên Cộng sản nào c̣n bụng dạ
bảo vệ ǵn giữ đảng. Sở dĩ chúng có vẻ
c̣n nguyên vẹn chưa tan ră v́ không có chỗ chạy và
chưa thấy cái chết sắp đến. Chúng nghĩ rằng
người Mỹ chưa ủng hộ người quốc
gia chống Cộng th́ may ra...., c̣n nước th́ c̣n tát,
vơ vét thêm đồng nào hay đồng đó!
Người quốc gia Việt
1. Trung
Cộng và diễn tiến hoạt động thôn tính
Đông
Chuyến đi Hà Nội
của TT
Sự hiện diện của Tổng thống Hoa Kỳ
tại Việt
Người Tầu cảm thấy
bị đe dọa ở phía
Cộng sản Hà Nội có thể
được Ngân Hàng Thế Giới và Phát Triển Á Châu
cho vay tiền hoặc du di từ những dự án khác. Thí
dụ Ngân Hàng Thế Giới đă đưa cho Hà Nội
một sự án xây đường xe điện (métro) ngầm
và nổi cho vùng Saigon, Chợ Lớn, Vũng Tầu, trị
giá $2,650 triệu đôla.
Bắc Kinh cũng ra lệnh cho Hà Nội xây dựng cảng
Vũng Áng ở Hà Tĩnh để tiếp nhận tiếp
tế cho những đoàn quân xâm lăng tiến xuống
Đông Nam Á. Dĩ nhiên xa lộ
Trường Sơn sẽ dùng làm xương sống cho hệ
thống pháo đài, căn cứ quân sự và căn cứ
hỏa tiễn để khống chế toàn vùng Đông
Nam Á và đuổi Đệ Thất Hạm Đội về
Hạ Uy Di. Nhà máy lọc dầu Dung Quất sẽ phải
cung cấp xăng dầu cho các đoàn quân viễn chinh
cũng như các tỉnh Hoa
Ngày 28/3/2001, Cộng sản Hà Nội làm lễ khai mạc
khởi công xây dựng con đê chắn sóng dài 1,600 mét, cao
27 mét, bề rộng chân đê 100 mét, bề ngang trên mặt
10 mét, trị giá 10.5 triệu
đôla, cho cảng dầu khí Dung Quất. Trong thời chiến,
cảng Dung Quất sẽ cung cấp dầu xăng bằng loại ống nhỏ
4-inch cho các đoàn xe tăng cơ giới tiến xuống
phía
Chỉ riêng 5 cây cầu vươtỉ sông Hồng,
cộng thêm 3 cây cầu đă có sẵn, ta có thể thấy
Trung Cộng chuẩn bị đưa nhiều triệu
quân xuống phía Nam, tràn ngập các quốc gia Đông Nam Á.
Những con đường Xuyên Á từ bờ biển Việt
Nam xuyên qua Bắc Thái Lan đến Miến Điện, bờ
biển Ấn Độ Dương, và những con
đường từ Vân Nam Quí Châu xuống Miến Điện,
xa lộ Trường Sơn cũng đang được
hoàn thành. Ta cũng có thể thấy Cộng sản Hà Nội
đă trở thành bù nh́n, chó săn cho Bắc Kinh, và tiếp
tay quân đội Tầu chiếm cứ Việt Nam và các
nước.
Vấn đề tiêu diệt Cộng sản Hà Nội
trở nên gấp rút hơn bao giờ hết! Việt
Ta có thể ước lượng chỉ trong vài ba
năm nữa, Bắc Kinh sẽ khống chế toàn bộ
Đông Nam Á và Á Châu và có ảnh hưởng chính trị, quyền
lực mạnh mẽ từ Âu sang Á. Hoa Kỳ sẽ bị
hạ giá xuống thành cường quốc hạng nh́. Lúc đó, với sự tổ chức
Thế Vận Hội tại Bắc Kinh năm 2008, cả thế
giới sẽ đến “thiên triều” Bắc Kinh để
“chầu” và treo cờ, tranh giải. Vậy vấn đề
có thể được đặt ra là làm sao cho Bắc
Kinh sụp đổ càng sớm càng hay!
Vụ công khai tiêu diệt người Thượng ở
Cao Nguyên đă trở thành “báo động đỏ” cho Hoa
Kỳ. Bắc Kinh tin tưởng Hoa Kỳ “không có” kế
hoạch chiến lược nào đối phó với chiến
lược “tầm ăn dâu” của họ. Người Mỹ
lập tức ngăn chận (ngày 28/3) khuyến cáo không nên
cho Bắc Kinh tổ chức Thế Vận. Có lẽ nước
Pháp sẽ được cái vinh dự này. Dĩ nhiên đến
giờ này, không ai - kể cả Bắc Kinh và Hà Nội - hiểu
sự suy nghĩ của người Mỹ và kế hoạch
chiến lược toàn cầu của họ.
2. Kế
hoạch Phản Gián của Bắc Kinh bị dội
ngược.
Trong thời chính quyền Dân Chủ với TT
Đứng trên b́nh diện chính trị cao và siêu chiến
lược quốc tế, th́ mấy tên cán bộ cục
Phản Gián già gần chết như đại tướng
Đặng Phúc Tuệ tức Thích Quảng Độ,
đại tướng Nguyễn văn Năng tức Thích
Thanh Cát, đại tướng Lê đ́nh Nhàn tức Thích
Huyền Quang, đại tướng Nguyễn Minh Cần...
đều là những tên già gần chết, tiếng Anh mù
tịt, th́ làm nên cơm cháo ǵ
với siêu chiến lược quân sự của Hoa Kỳ? Hoạt động chính trị,
gián điệp, tuyên vận, kiều vận, tại Hoa Kỳ
mà chỉ nhờ vào mấy tên chó săn, tay sai, c̣ mồi
tung hứng, hoan hô, cổ vũ trên báo đảng, đài
đảng chó sủa “lô canh” th́ làm sao thành công? Rồi lại
được mấy tên Việt gian trở cờ dốt
như chó, tiếng Anh tiếng U loại “ăn đong” chỉ
đủ đi chợ loan truyền tin đồn nhảm,
giầu tưởng tượng lạc quan tếu, th́ Tổng
Cục Phản Gián cứ việc ăn bánh vẽ “lạc
quan, hi vọng” dài dài.... Người viết rất tiếc
không thể tiết lộ cho Tổng Cục Phản Gián biết
rằng phải làm thế nào để đi vào “gịng chính”
(mainstream) của chính trị và chiến lược Hoa Kỳ.
Dù có tiết lộ th́ Tổng Cục Phản Gián
cũng không thể có nhân sự đủ tư cách, tài
năng, trí khôn, hiểu biết tổng quát và rộng răi mọi
vấn đề và Anh ngữ loại thượng thặng
để nói chuyện với bất cứ người Mỹ
nào! Chính sách đưa tam đại bần cố nông lên cầm
quyền từ 55 năm qua, chính sách tập thể chỉ
huy, chính sách nghi ngờ và báo cáo lẫn nhau, không ai tin ai,
đă trở thành những tảng đá “vĩ đại”
cản đường, không thể đi vào chính trị
Hoa Kỳ! Nếu nói rằng trong 55 năm qua, hầu
như không có người Việt nào có đủ tầm
vóc chính trị và chiến lược có thể nói chuyện
“tay đôi” với người Mỹ, khiến họ nể
trọng người Việt và nước Việt, th́
cũng là điều rất đúng. V́ chiến lược
của Mỹ vô cùng ly kỳ và bí mật nên tác giả không
dám kể chi tiết, kể cả sau này sau khi Cộng sản
bị tiêu diệt.
Người Mỹ thật là giỏi khi “biết”
nhưng lại giả vờ như không biết! Biết Cộng
sản lừa gạt bịp bợm nhưng lại làm
như không biết ǵ thật và bị mắc lừa thật, họ giả vờ tin rằng
các chính khách c̣ mồi quốc doanh
Cộng sản như
Đoàn viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Thích Quảng
Độ, Thích Tuệ Sỹ, Thích Thái Ḥa.... là đồ
“thật”, đều là những thủ đoạn chiến
lược ghê gớm, cao tay, của người Mỹ. Cộng sản Hà Nội đă phải
chi hàng chục triệu đôla cho bọn “lốp bi” chạy
chọt cho Đoàn viết Hoạt, Trần Thị Thức,
Nguyễn Chí Thiện, v.v. có chỗ “đứng” tại Hoa
Kỳ. th́ riêng về điểm này, người viết
xin ngả nón chào thua các ngài ở Hoa Thịnh Đốn!
Đă đến lúc Cộng sản Hà Nội nên tự
hỏi rằng tại sao từ
đại sứ Lê văn Bàng của chúng và toàn bộ
cán bộ đầu năo của chúng ở Hoa Kỳ không làm
ǵ được và không thể xen vào chính trị Hoa kỳ,
vận động hành lang? Bọn chó chết này bị bao
vây và cô lập đến mức chỉ chúi mũi vào những
việc riêng như chuyển tiền, gửi tiền, mua bất
động sản, lo cho con cháu học hành và nhập cư
Hoa Kỳ, và tính đường chuồn ở lại Mỹ!
Người Việt quốc gia chúng tôi khẳng định
với Bộ Chính trị và Trung Ương Đảng rằng
chúng tôi sẽ khoan hồng cho
tất cả các đảng viên Cộng sản chịu
giao nộp thẻ đảng và đầu hàng. Tất cả
các cán bộ tư bản đỏ và thân nhân phải tự
nguyện giao nộp toàn bộ tài sản. Chúng tôi sẽ cho
lại từ 1% đến 15% bằng tiền mặt để
trở lại đời sống b́nh thường. Con cháu các đảng viên Cộng
sản chịu đầu hàng sẽ được sống
b́nh thường như mọi người khác. Trái lại, đảng viên và thân
nhân họ hàng đang tàng trữ của cải hộ chúng
mà không khai báo, sẽ bị tịch thu toàn bộ tài sản
kèm theo án tử h́nh, gia đ́nh bị chỉ định
cư trú, cách xa chỗ ở cũ khoảng 200 cây số trở
lên. Chúng tôi sẽ có cách truy tầm tư bản đỏ
và tài sản chúng ăn cắp của nhân dân đến
cùng, dù phải cần đến 30 năm hay 50 năm.
Về cái đám cán bộ hải
ngoại tại Hoa Kỳ và các tăng ni quốc doanh th́
chính quyền Hà Nội không cần phải “lo”. Đă có
chúng tôi lo! Chúng tôi sẽ lột hết và trói cổ chúng áp
giải tống xuất về Việt Nam chịu tội.
Các “chủ chùa” (viện chủ) và “chủ chứa” cán bộ
Cộng sản sẽ được về Việt Nam làm
“chủ chùa, chủ chứa Vẹm” cho sướng! Các cô vợ
bé của các ḥa thượng quốc doanh khả kính nên chuẩn
bị moi móc cho kỹ và cất giấu tiền bạc là vừa.
Đừng để đến lúc các đồng chí
sư quốc doanh bị c̣ng tay giải về nước
và phải ra khỏi chùa tay không!
Tự nhiên, há miệng mắc quai, địa vị tổng
bí thư của Lê Khả Phiêu chỉ có một vấn
đề “theo hay không theo” chủ nghĩa xă hội với
kinh tế quốc doanh. Người Mỹ nh́n thấy ngay:
Cộng sản Hà Nội bị dồn vào cái thể phải
xác nhận như vậy, không thể nói láo lâu dài hơn nữa.
Cộng sản không thể bỏ chủ nghĩa xă hội,
v́ bỏ là tiêu tùng đảng Cộng sản ngay. Nhưng
nếu không chịu bỏ chủ nghĩa xă hội th́ vấn
đề đ̣i tiền và xin tiền Mỹ tự nhiên sẽ
không thành vấn đề.
Một vấn đề khác
được đặt ra là Phiêu đă bị Bắc Kinh
buộc phải nói thẳng vào mặt Tổng Thống Mỹ
như vậy, để chặt cầu, không c̣n hi vọng
ǵ liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc.
Điều này lại tai hại hơn nữa v́ Cộng sản
Hà Nội hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng và đă trở
thành bù nh́n cho Bắc Kinh! Tự nhiên, ta nh́n thấy Cộng
sản Hà Nội ở trong cái thế trên đe, dưới
búa.
Theo Bắc Kinh th́ chết với Mỹ và chết với
dân tộc Việt Nam. Mà không theo Bắc Kinh th́ chết ngay
với người Tầu. Nhân sự Cộng sản quá giầu
có, đang ngồi trên đống vàng và mỹ kim, chỉ
muốn t́m đường chạy. Nhưng chạy đi
đâu? Làm sao chạy? Chạy
sang Tầu th́ bị lột hết rồi giam lỏng cho
đến chết như Trần Ích Tắc, Lê chiêu Thống
khi xưa. C̣n chạy sang Mỹ hay bất cứ nước
Á châu nào khác th́ sẽ bị lột
hết và giải về Việt Nam. Chỉ có một
đường thoát duy nhất là đầu hàng người
quốc gia khi họ về giải phóng Việt Nam.
Đường sống này có nghĩa là giao nộp toàn bộ
tài sản được được cho lại chút
đỉnh trong kiếp sống thừa để cứu
gia đ́nh, vợ con.
3. Cộng
sản tiêu diệt dân tộc thiểu số theo đạo Tin Lành của Mỹ
và làm sạch Trường Sơn cho Trung Cộng đóng
quân. Người Mỹ đối
phó ra sao? Thế chiến
lược của Việt Nam.
Trong khi việc tranh đấu cuội của cha quốc
doanh Nguyễn văn Lư chưa giải quyết cách nào cho thỏa
đáng th́ Tổng Cục Phản Gián lại phạm thêm một
lỗi lầm chiến thuật tai hại (tactical blunder) nữa
là tạo ra vụ biểu t́nh (giả) của đồng
bào dân tộc vùng Cao Nguyên ngày 3 tháng 2, 2001, mà đa số theo đạo Tin
Lành với các mục sư người Mỹ.
Đúng ra th́ Tổng Cục Phản Gián không đến
nỗi ngu quá. Diệt chủng người thiểu số
th́ cứ việc làm trong âm thầm, bí mật, như đă
tàm từ hai chục năm qua, th́ ai biết? khởi đầu
cuộc diệt chủng dân Thượng ngay từ năm
1977 là do tên Trần Kiên, bí thư tỉnh ủy Darlac, Ủy
viên Trung Ương Đảng, mang quân hàm đại tướng
Công an Phản Gián. Trần Kiên nổi danh là một tên khát
máu, dữ dằn số một trong toàn đảng Cộng
sản Hà Nội. ( trong khi điều tra t́nh h́nh Cao Nguyên và
chính sách diệt chủng đồng bào dân tộc của
Việt Cộng, người viết bài này đă thoát khỏi
tay công an của Trần Kiên, chỉ trong đường
tơ kẽ tóc). Trần Kiên
cũng đứng đầu lănh đạo chiến dịch
dài hạn phá rừng, đốn cây, tiêu diệt rừng
để “khai quang” miền Cao Nguyên, làm đồn điền.
Các đồn điền sẽ trở thành tiền đồn
để canh chừng, ngăn chận người quốc
gia không cho lập chiến khu.
Dân số tỉnh Darlac (Ban Mê Thuột) trước
1975 có 900,000 người Thượng với vài chục
ngàn người Kinh (Việt), phần lớn buôn bán với
một số gia đ́nh binh sĩ. Ngày nay, năm 2002, dân số tỉnh Darlac là 2 triệu
người và con số người Thượng chỉ
c̣n 400,000, c̣n lại là người Việt di dân từ Bắc. Vậy con số nửa triệu
người Thượng và con số sanh đẻ thêm
trong hơn 20 năm riêng trong tỉnh Darlac, biến đi đâu? Khoảng
hơn 10 triệu người sắc tộc thiểu số - tổng cộng 54 sắc tộc
- hầu hết đều thất học và chỉ sống
nhờ núi rừng thiên nhiên. Ngày nay, ruộng rẫy
(croplands) của họ đă bị
Việt Cộng xâm chiếm. Họ phải đi xa
vào rừng sâu và chết dần ṃn diệt chủng trong sự
thiếu thốn khốn khổ cùng cực. Chính quyền Việt Cộng Hà Nội
đă cố t́nh cai trị theo lối diệt chủng trên
cả nước Việt Nam.
Trước năm 1975,
VNCH đă dành con số 2.7 triệu héc ta đất (khoảng
7 triệu acres) vùng Cao Nguyên cho
người Thượng canh tác, làm đất sống. Số
đất đai này đă “được” cán bộ Việt
Cộng chiếm làm đồn điền cà phê. Chính v́ cái
vụ “lạm phát” cà phê này mà cà phê bị rớt giá nặng
đến nỗi không thể bán ra quốc tế. Đành
phải cất vào kho “đợi giá vài năm” nữa xem
sao? Trong khi đó th́ nhiều người dân đă phải
chặt bỏ cây cà phê để trồng thứ khác. Các
đồn điền cà phê và không phải cà phê, hơn
100,000 đồn điền trên toàn quốc, với diện
tích hơn 5 triệu mẫu tây,
sẽ phải được thu hồi và trả lại
cho đồng bào dân tộc thiểu số - cho họ sử
dụng làm đất sinh sống!
Th́ ra đây là đ̣n độc của Bắc Kinh. Bắc
Kinh ra lệnh Hà Nội phải tạo biểu t́nh giả
và loan báo tin tức công khai để có cớ tiêu diệt
người Thượng theo đạo Tin Lành của Mỹ.
Như vậy Cộng sản Hà Nội sẽ tự chặt
cầu, không c̣n đường đi với Mỹ. Vụ
diệt chủng người Thượng trở thành khúc
xương chẹn ngang họng Cộng sản, không cho
chúng nuốt bất cứ cái ǵ Hoa Kỳ có thể cho. Người Mỹ hiểu rằng
ngay sau khi hiệp ước Thương Mại được
phê chuẩn Cộng sản sẽ
diệt chủng người Thượng mạnh hơn nữa.
Điều này sẽ khiến cho Mỹ và Hà Nội không thể
sáp gần lại với nhau. Bắc Kinh chỉ ngồi xoa
tay, không cần gây áp lực ngoại giao hay quân sự, không
bị “mang tiếng” là nhẩy vào Việt Nam để
tranh chấp ảnh hưởng với Mỹ và đuổi
Mỹ.
Về phương diện chiến lược
domino, Trung Quốc “ép” mạnh mẽ buộc Cộng sản
phải diệt chủng người sắc tộc - nhất
là những người Thượng theo Tin Lành - khoảng
2 triệu người sống dọc theo vùng Trường
Sơn, để Bắc Kinh xây dựng Trường
Sơn thành pháo đài khổng lồ khống chế Đệ
Thất Hạm Đội và kiểm soát toàn bộ vùng Nam Hải
và Đông Nam Á Châu, từ đảo Hải Nam đến
eo biển Malacca, cửa ra vào Ấn Độ Dương
và thông thương giữa Tây Phương và Á Châu.
Khi kế hoạch này thành h́nh, trong vài ba năm, th́ Nhật Bản và Đài Loan,
Nam Hàn chỉ c̣n nước bó giáo quy hàng. Quân lực Hoa Kỳ
phải trở về ranh giới
phía Đông quần đảo Hạ Uy Di. Hoa Kỳ sẽ
trở thành cường quốc số 2, nhường cho
Trung Cộng trở thành số một. Lúc đó, khoảng
năm 2005, th́ cả thế giới, kể cả Hoa Kỳ,
phải cúi đầu hướng về phía “thánh địa”
Bắc Kinh để thần phục và triều cống. Có lẽ v́ tính trước ư đồ
của Bắc Kinh, ngày 28/3/2001, Hạ Viện Hoa Kỳ đă
bỏ phiếu khuyến cáo Ủy Hội Thế Vận
không nên cho Trung Quốc tổ chức Thế Vận năm
2008.
Chiến lược của Bắc Kinh đă rơ ràng -
quá rơ ràng, nên không thể che mắt bất cứ ai. Như
vậy dụng ư của Bắc Kinh lộ liễu, công khai,
không cần phải úy kỵ người Mỹ. Người
Tầu nghĩ rằng người Mỹ không có chiến
lược nào khả dĩ đối nghịch với chiến
lược “tầm ăn dâu” của họ. Họ không hoạt
động trên lănh thổ Trung Hoa th́ người Mỹ
không thể cáo buộc, và không thể tấn công.
Vậy chiến lược của Hoa Kỳ đối
phó ra sao! Người Mỹ có biết trước thủ
đoạn chiến lược của Bắc Kinh hay không?
Phạm vi bài này không thể nói ra nhiều chi tiết chiến
lược quân sự. Muốn đối phó với Bắc
Kinh và chiến lược “tĩnh”, thầm lặng, theo kiểu
tầm ăn dâu, đi từ từ, không phải là điều
dễ làm. Lấy “động” để khắc chế
“tĩnh”. Cái “động” này lại không cần phải có
chiến tranh và nổ súng. Đó là bí mật siêu chiến
lược! Vậy “mặt mũi” của cái siêu chiến
lược này ra sao? Hoa Kỳ đă nghĩ ra chưa? Hà Nội
và Bắc Kinh đang điên đầu v́ chưa có chiến
lược gia nào đủ tầm vóc suy nghĩ “siêu chiến lược” cũng
như chiến lược “hóa giải”!
Sau biến cố phi cơ Mỹ bị phi cơ Trung
Cộng đụng tại Hải
Nam ngày 1/4/01 và trực thăng rớt tại Bố Trạch
ngày 8/4/2001, người Mỹ có thể nhượng bộ
Trung Cộng tại Việt Nam, không bán khu trục hạm
thiết trí hỏa tiễn/rađa Aegis cho Đài Loan, và có
thể cho Bắc Kinh được tổ chức Thế
Vận Hội. Tất cả để xoa dịu sự
căng thẳng của Bắc Kinh. Đồng thời, Hoa
Kỳ cũng “giao trả” Cộng sản Hà Nội cho Bắc
Kinh, rút ra khỏi Việt Nam, để tránh cái vụ nuôi
ong tay áo. Hà Nội là bù nh́n, tay sai, chó săn của Bắc
Kinh và được Bắc Kinh bao bọc, che chở th́
người Tầu phải cáng đáng. Người Mỹ
không cần phải thắc mắc.
Đây chính là cái thế “thua” rất cần thiết
để cho người Mỹ rút ra khỏi Việt Nam và
Á Châu. Ngày 14/4/2001, Đài Loan công bố thấy không cần
thiết phải mua chiến hạm thiết trí Aegis nữa.
Đây có phải là sự khởi đầu cho người
Mỹ bỏ chạy khỏi Việt Nam và Á Châu? Giả thử người Mỹ
rút ra khỏi Việt Nam và Á Châu th́ Bắc Kinh có thể thắng
được không? Theo suy nghĩ chiến lược th́
có lẽ “không”! Bắc Kinh với số thặng dư hàng
hóa khổng lồ, sẽ dùng Á Châu làm thị trường
“đổ hàng” (dump market) để giết kinh tế các
nước này, kể cả Việt Nam, với những
điều kiện thắt họng, kiểu “chơi cha”chỉ
có lợi cho người Tầu!
Ta có thể thấy ngay toàn đảng Cộng sản
và quân đội, công an, nhân dân Việt Nam và toàn thể Á
Châu nổi lên tinh thần chống Tầu, bài Hoa, chống
Bắc Kinh! Biển người Á Châu sẽ chống Bắc
Kinh trong sự tuyệt vọng và sẽ lôi kéo theo toàn thế
giới. Vấn đề người Mỹ có trở lại
Á Châu hay không, hoặc làm thế nào mà trở lại, là một
chuyện mà người viết bài này không thể lạm
bàn.
Khi ra quân, ta phải ước lượng quân địch
sẽ đối phó, phản công ra sao để khắc chế. Ta có thể ước lượng
“siêu chiến lược” sắp tới, có thể xẩy
ra để đối phó với Bắc Kinh bành trướng
domino xuống phía Nam, sẽ thay đổi hẳn vận mệnh
thế giới. Trung Quốc sẽ “được” chia làm
13 tiểu quốc độc lập. Toàn thể các sắc dân Trung Hoa (1,265 triệu người
vào tháng 1/2001) sẽ sống trong ḥa b́nh, no ấm, không c̣n
xâm lăng, bành trướng, đi diệt chủng dân tộc
khác. Chiến lược domino sẽ chấm dứt
vĩnh viễn và đi vào lịch sử. Việt Nam sẽ
trở thành sự quân b́nh quân sự và kinh tế tại Á
Châu. Toàn cầu sẽ thật
sự sống trong ḥa b́nh, an lạc trong nhiều thiên niên kỷ.
Lịch sử thế giới sau này sẽ chứng tỏ
rằng giai đoạn chiến lược năm 2002 giữa
Trung Quốc và Hoa Kỳ vô cùng quyết liệt và có tính cách
quyết định cho lịch sử nhân loại. Các đế
quốc xâm lăng bành trướng và đế quốc tôn
giáo, các chế độ độc tài tàn ác và ngu xuẩn sẽ
bị tiêu diệt. Dân tộc Việt Nam sẽ tiêu diệt
bọn Việt gian Cộng sản và bè lũ chó săn, chim
mồi, sư cha quốc doanh!
Tổng Cục Phản Gián (TCPG) không nh́n ra trước
cái chiều hướng chiến lược của Bắc
Kinh. TCPG cứ đánh một chiều về phía Mỹ với
những tên điên khùng đóng vai sư, cha quốc
doanh. TCPG làm như vẫn c̣n lốp-bi
như năm 2000 trở về trước. TCPG tưởng
rằng đưa chim mồi, sư cha quốc doanh! ra rồi lúc nào rút về cũng
được, với sự chấp thuận cho Công Giáo
và Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất được tự
do, được xóa tên quốc doanh, và lại c̣n được kể
ơn nghĩa trao đổi với sự phê chuẩn hiệp
ước Thương Mại của Quốc Hội Mỹ.
Nhưng TCPG không ngờ các kế hoạch c̣ mồi loại
rẻ tiền đều dội ngược (backfired), bị
chính người Mỹ dùng làm lư do gây khó dễ. Khi muốn
“cho” th́ mọi việc đều dễ dàng. Nhưng khi muốn
“không cho” th́ thiếu ǵ lư do ?
4. Trung
Cộng tiêu diệt Cộng sản Hà Nội
Ngày 14/12/1995, một đoàn cán bộ cấp cao của
đoàn Cộng sản Trung Quốc do Jia Qinglin (Giả Thanh
Lâm) , bí thư tỉnh ủy Phúc Kiến và cũng là ủy
viên trong ban Chấp Hành Trung Ương đảng Cộng
sản Trung Quốc, cầm đầu để “giúp” Cộng
sản Hà Nội viết “Cương Lĩnh Chính Trị”
(Political Platform) cho Đại hội đảng kỳ 8.
Phái đoàn đến ở trong 2 tuần và đi - không
được thông tin cho báo chí biết. Cương
Lĩnh này hoàn toàn cứng rắn, không đổi mới,
không dân chủ và không đi với Mỹ.
Đầu năm 2001, người Tầu cũng
đến Hà Nội để viết Cương Lĩnh
“dùm”. Trung Ương Đảng hội họp liên miên về
cái Cương Lĩnh Chính Trị “thổ tả” này. Nếu
họp đại hội đảng kỳ 9 và đưa
Cương Lĩnh thổ tả này ra th́ coi như chính Hà Nội
bác bỏ hiệp ước Thương Mại với Mỹ. Do đó, Đại Hội Đảng
phải tŕ hoăn ngày họp (đến 19/4/2001) trong khi Tổng
Cục Phản Gián tung tin bịa đặt là TBT Lê Khả
Phiêu bị buộc phải về vườn. Dù sao th́
Đại Hội Đảng phải nghe “lệnh” từ
3 quan sát viên Trung Cộng có mặt thường trực ngay
tại Đại Hội. Cán bộ Tầu có mặt mỗi
khi họp Quốc Hội, họp Trung Ương Đảng
và bộ Chính Trị. Bắc Kinh kềm giữ Hà Nội vô
cùng chặt chẽ, không cho nhúc nhích cục cựa.
Sáng ngày 28 tháng 6, 1996, khai mạc Đại hội
Đảng kỳ 8, thủ tướng Lư Bằng của
Trung Cộng lên bục đọc
một hơi một bài diễn văn, xong rồi cắp
đít đi thẳng ra lối sau, ra máy bay về Bắc
Kinh! Bằng bỏ mặc toàn bộ Chính trị, Trung
Ương Đảng và quan khách quốc tế ngồi
trơ mắt ếch, không thèm nói một lời chào từ
biệt. Cử chỉ khinh mạn, đầy miệt thị
chứng tỏ Bắc Kinh vô cùng giận dữ v́ Hoa Kỳ
công bố bang giao và Cộng sản Hà Nội lăm le
đi với Mỹ.
Sự
giận dữ của Bắc Kinh đă được thể
hiện bằng “sát lệnh” giết Lê Mai ngày 12/6/96, giết
Trần văn Trà ngày 20/4/96, Đào Duy Tùng ngày 22/4/96, Tân Ủy
viên bộ Chính Trị Nguyễn đ́nh Tứ tối ngày
27/6/96 trước khi họp đại hội đảng
ngày 28/6, Dương văn Đầy ngày 1 tháng 7, 1996 và hàng
trăm đảng viên trung cấp phe phái của những
tên này.
Ngày 27 tháng 4, 1995, trung tướng Dương Thông, tổng
cục trưởng Tổng Cục Phản Gián, bị Lê Khả Phiêu ra lệnh
đầu độc giết chết. Dương Thông vốn
dĩ là tai mắt của chế độ và đảng Cộng
sản từ thập niên 1950. Dương Thông đă
ngăn ngừa mọi sự mâu thuẫn, sô sát và nổi loạn,
đảo chính, trong nội bộ đảng. Sau khi giết
được Dương Thông, Lê Khả Phiêu hoàn toàn thao
túng đảng Cộng sản Hà Nội và tiêu diệt phe
người Việt chống Bắc Kinh và muốn đi với
Mỹ.
Với người Việt quốc gia, Lê Khả Phiêu
đă có “công” khi tiêu diệt bớt một số đảng
viên Cộng sản nguy hiểm. Sau này, vấn đề
tiêu diệt Lê Khả Phiêu và bọn cán bộ đảng
viên cấp cao thân Bắc Kinh sẽ rất dễ dàng và
nhanh chóng. Cũng cần phải
nhắc lại là chính Lê Khả Phiêu đă ra lệnh giết
thủ tướng Phạm Hùng năm 1990 và hai danh tướng
CS Hoàng văn Thái và Lê Trọng Tấn - hai người có
tài và rất có uy tín trong quân đội và có thể điều
quân chống xâm lăng Trung Cộng - đă bị Phiêu ra lệnh
đầu độc giết chết trước khi hai
tướng này nắm giữ bộ Quốc Pḥng. Sau
đó, Phiêu chỉ định tướng Đoàn Khuê, một
tướng “Tầu” lên nắm bộ Quốc Pḥng.
Ngày 15 tháng 1, 1994, đô đốc Tư Lệnh quân lực
Hoa Kỳ Thái Binh Dương, Charles Larson, đến Hà Nội và tỏ ra rất
thích thú nếu được dùng vịnh Cam Ranh làm quân cảng
cho Đệ Thất Hạm Đội. Hơn 2 tuần
sau Hoa Kỳ công bố băi bỏ cấm vận ngày 3 tháng 2,
1994. Trung tuần tháng 10, 1994,
Đô Đốc Richard Macke, tân tư lệnh Thái B́nh
Dương, đến Hà Nội và cũng tỏ ra “công
khai” thích thú muốn được xử dụng cảng
Cam Ranh cho hải quân Mỹ. Cộng sản Hà Nội tưởng
thật, ra giá 30 tỷ đôla cho 10 năm thuê vịnh Cam
Ranh. Nhưng đến ngày nay,
8 năm sau, sự thích thú Cam Ranh của người Mỹ
chỉ là bánh vẽ cho Cộng sản Hà Nội nuôi hi vọng
cho đến khi bị tiêu diệt.
Ngày 28 tháng 2, 2001, tổng thống Nga Vladimir Putin đến
Hà Nội để bàn chuyện mua bán vũ khí, chuyện nợ
nần và Vịnh Cam Ranh. Hà Nội
hí hửng mừng thầm. Hà Nội xin được Nga
giảm nợ từ 10 tỉ đôla xuống 85% c̣n 1.5 tỉ
đôla và trả trong 23 năm, mỗi năm 100 triệu, bằng
cà phê và gạo. Cộng sản Hà Nội tính rằng Nga phải
trả tiền thuê Cam Ranh là 2 tỉ đôla cho đến
năm 2004 và định dùng tiền này để mua vũ
khí Nga để... đánh Mỹ, hay là dùng áp lực quân sự
buộc Mỹ phải cho quy chế tối huệ quốc
và viện trợ đầu tư.
Nhưng TT Putin trả lời thẳng thừng là
năm 1979, trong một hiệp ước, Cộng Sản
Hà Nội đă cam kết cho Nga sử dụng cảng Cam
Ranh “miễn phí”! Một nhà ngoại
giao Mỹ ở Hà Nội nói thẳng: “Vấn đề Hà
Nội muốn cho Nga thuê Cam Ranh 5 năm nay 10 năm, chẳng
quan trọng ǵ đối với chúng tôi.” Bọn Cộng sản
Hà Nội muốn đi Mỹ quá nên thích tạo dựng và
thổi phồng rằng Mỹ rất thích Cam Ranh, sẽ
“vào” Cam Ranh, và chính bản thân chúng hi vọng rằng chuyện
có thật để chúng được chạy trốn
sang Mỹ.
T́m hiểu lịch sử th́ Cộng sản Hà Nội
giả vờ quên. Ngày 17 tháng 2, 1979, trong cái lạnh 0 độ,
gần 2 triệu quân Trung Cộng tràn qua hơn một ngàn
cây số biên giới từ Lạng Sơn đến Lào
Kay và tiêu diệt toàn bộ quân trú pḥng Việt Cộng, khoảng
70 ngàn quân. Trung Ương đảng và bộ Chính trị
tưởng quân Tầu kéo vào Hà Nội ngay, chỉ cách khoảng
140 cây số, nên vội vă bỏ chạy vào Saigon. Quân Tầu
dọn dẹp sạch sẽ toàn biên giới trong một trận
đánh “diệt chủng” (genocidal warfare) đầu tiên của
thế giới trong thế kỷ
20, xong rồi rút ngay và nói là cho Cộng sản Hà Nội
một “bài học”. Người Tầu úy kỵ Liên Xô sẽ
đánh từ phía Bắc xuống và Cộng sản Hà Nội
đánh từ phía Nam lên thành gọng ḱm, nên phải rút vội.
Tháng 9, 1979, Hà Nội và Mạc Tư Khoa mới kư kết một
cách muộn màng Hiệp Ước Hỗ Tương Quân Sự
(Mutual Defense Pact) để pḥng hờ Trung Cộng đánh nữa
th́ Liên Xô sẽ tấn công ngay. Trong hiệp ước này,
Hà Nội đă bằng ḷng cho Liên Xô sử dụng cảng Cam Ranh miễn
phí và vĩnh viễn.
Nói chung, từ 1995 đến nay, 2002, chính trị chiến
lược của Cộng sản Hà Nội hoàn toàn không có
ǵ thay đổi hay mới lạ. Vẫn con đường
chủ nghĩa xă hội một chiều.
Cộng sản Hà Nội ở trong cái thế “trên
đe, dưới búa” hay là cái thế kẹt, thế chết.
Bắc Kinh th́ kềm kẹp chặt chẽ từ lời
ăn tiếng nói, từng bước đi, đứng,
th́ làm sao đi với Mỹ? Đối với Mỹ th́ Cộng
sản Hà Nội không bao giờ có thể thành thật, mà
người Mỹ th́ không thể chấp nhận sự dối
trá. Ngoài ra, c̣n vấn đề chiến lược. Cộng
sản Hà Nội ở vào cái thế một tên đầy tớ
gian manh, ăn cắp, giảo quyệt, phản trắc, sớm
đầu tối đánh, nói láo như ranh.... th́ không có “ông chủ” nào chịu nổi. Vấn đề cán bộ Cộng
sản giầu có, tư bản đỏ, muốn chạy
trốn sang Mỹ định cư, an hưởng của
cải ăn cướp, th́ lại càng mơ hồ, xa vời
hơn nữa. Nhiều chuyện
“tai nạn bất ngờ” đă khiến cho các diễn biến
chiến lược thay đổi thật nhanh và có lợi
cho dân tộc Việt Nam. Vấn
đề tiêu diệt Cộng sản Hà Nội sẽ rất
dễ dàng và trong thời gian thật ngắn. Tư bản
đỏ, cán bộ Cộng sản, ngoại giao đoàn Cộng
sản, sẽ bị dẫn độ về nước
để đền tội.
Tự nhiên vấn đề thay thế Cộng sản
phải đặt ra. Về yếu tố sức mạnh
chiến lược Á Châu th́ là vấn đề sử dụng
sức mạnh nhân dân Việt Nam. Sự thử lửa
đầu tiên (first test, first blood) về sức mạnh này
là vấn đề sử dụng để tiêu diệt chế
độ Cộng sản Hà Nội.
Sức mạnh này đă được hun đúc bằng lửa
căm thù Cộng sản mỗi ngày mỗi tăng thêm, từ
hơn 50 năm qua. Điều lạ lùng là không ai, kể cả
Cộng Sản Hà Nội và Trung Quốc, dám nhắc nhở
đến sức mạnh này. V́ đó là một sức mạnh
không mấy người biết và không thể kiểm soát
hay điều khiển bằng những thủ đoạn,
chiến thuật thông thường.
Năm 1945, toàn dân Việt Nam, lúc đó mới có
hơn 20 triệu người, đang trỗi dậy với
niềm khao khát độc lập tự do sau hơn một
thế kỷ hỗn loạn, chiến tranh, nô lệ. Hồ chí Minh và Việt Minh đă
thành công dễ dàng với sự trỗi dậy và khao khát
đó. Ngày nay, với gần 80 triệu người hun
đúc lửa căm thù Cộng sản, Việt Nam đă trở
thành một cái núi lửa, có thể đốt cháy tiêu tất
cả chế độ Cộng sản với 2.4 triệu
đảng viên và bất cứ đoàn quân xâm lăng nào từ
phương Bắc.
Đến năm 2002, Cộng sản Hà Nội mắc
sai lầm chiến thuật, chiến lược nặng nề.
Chúng vẫn ỷ vào sự kiểm soát mấy tờ báo lá
cải phát hành vài ba ngàn số và không ai đọc, mấy
đài phát thanh chó sủa không đi xa quá 100 cây số, vài ba
tên chó săn, trở cờ ngu dốt như chó và ăn cắp
như ranh, với mấy hội
đoàn ma mănh chỉ có tên, không có người, rồi gọi
đó là chúng nắm được dư luận hải
ngoại, nắm được chính trị hải ngoại.
Lại c̣n vài ba tên bồi bút bần cố nông hạng bét
như Vi Anh của Việt Báo.
Chúng gọi đó là hậu thuẫn mạnh mẽ, là
chính trị hải ngoại và là “đ̣n bẩy” để
áp lực chính trị Hoa Kỳ phải chiều theo ư muốn
của chúng.
Trở lại vấn đề Lê Khả Phiêu “bị
hạ bệ” th́ đây chỉ là một màn c̣ mồi nhiều
mặt. Mặt thứ nhất là dụ cho các đảng
viên cấp cao thân Mỹ chống Tầu “lên tiếng” phụ
họa... để giết, tiêu diệt làm sạch sẽ
đảng, không c̣n mầm mống, manh nha đi với Mỹ.
Mặt khác th́ dụ Mỹ rằng
cứ phê chuẩn hiệp ước Thương Mại
đi, chúng tôi sẽ đưa tổng bí thư cứng rắn
Lê Khả Phiêu về vườn cùng với đại hội
đảng kỳ 9 - dự định họp cuối
tháng 3. Mặt khác nữa là nhử
mồi bọn cán bộ tuyên vận và bọn chó săn c̣ mồi,
báo chùa báo chợ, báo đảng, đài đảng tại
Hoa Kỳ là Đảng vẫn
có khả năng đi với Mỹ, đừng vội bỏ
chạy phản thùng (jump ship)!
Nếu hiểu Cộng sản th́ ta biết ngay tṛ bịp
Cộng sản. Với chức vụ tổng bí thư, Lê
Khả Phiêu có toàn quyền sinh sát. Thật ra th́ Lê Khả
Phiêu có toàn quyền sinh sát ngay từ cuối năm 1989 với
sự hậu thuẫn của Bắc Kinh. Ngay sau vụ
Thiên An Môn và TT Bush (bố) băi bỏ quy chế tối huệ
quốc, Bắc Kinh trở mặt với Mỹ. Bắc
Kinh đưa Phiêu ra nắm toàn đảng Cộng sản
Hà Nội và tiêu diệt mọi mầm mống chống Tầu
và đi với Mỹ. Thủ tướng Phạm Hùng lúc
đó rất thân mật với Mỹ qua tướng John
Vessey, đặc sứ Hoa Kỳ, và đă kư với tướng
Vessey thỏa hiệp thả các sĩ quan VNCH và cho đi Mỹ.
Phiêu đă ra lệnh hạ sát Phạm Hùng bằng thuốc
độc ngay năm 1990 để cắt đứt vấn
đề giao hảo, liên minh quân sự với Mỹ. Năm 1991, chính Phiêu đă hạ bệ
bộ trưởng Công An Mai Chí Thọ va bộ trưởng
Ngoại Giao Nguyễn Cơ Thạch v́ hai tên này chủ
trương đi với Mỹ. Tổng Cục Phản
Gián cũng được lệnh Phiêu cho gián điệp
nhà thổ Dương thu Hương đốt cháy con
bài “đi với Mỹ” là bác
sĩ Bùi Duy Tâm vào tháng 3/1991. Năm 1991, 1992, Phiêu cũng ra lệnh
giết các tướng Trần B́nh (bằng đụng
xe), Hoàng Lam (bằng súng hăm thanh), Lê Trọng Tấn và Hoàng
văn Thái (bằng thuốc độc bỏ trong nước
uống). Những người này là tướng giỏi có
uy tín với quân đội và có tinh thần, chủ
trương điều quân chống Trung Cộng. Phiêu có
tướng ti hí mắt lươn, mặt hơi ngái ngủ,
là tướng đa dâm, đa sát. Tổng bí thư Lê Khả
Phiêu không giết ai th́ thôi, chứ “bố thằng nào” dám
tính chuyện hạ bệ tổng bí thư?
Đến trung tuần tháng 3, 2001, th́ luận điệu
Cộng sản đổi khác ngay. Hữu Thọ trước
kia tung tin Phiêu bị hạ bệ th́ nay tên này tỉnh
bơ nói rằng Phiêu vẫn c̣n ở lại.... Các tên Đỗ
Mười, Lê Đức Anh, Vơ văn Kiệt cũng rút lại
sự phản đối, chống đối Phiêu.
Nhưng Hữu Thọ không nói rằng 40 ủy viên ban Chấp
Hành trung ương đảng và nhiều tên khác đă hùa
theo vấn đề hạ bệ Phiêu, đă bị bắt
giam và bị tra tấn đến chết. Trong kỳ họp
giữa tháng 3, chỉ c̣n 130 ủy viên cũ trung
ương đảng với vài chục tên mới.
Nhưng rồi những tên mới này cũng bị dẹp.
Tin cho biết Hồ Cẩm
Đào (Hu Jintao), tên sát nhân thứ
4 trong bộ Chính Trị Bắc Kinh, có thể sẽ
lên thay Giang trạch Dân, cầm
đầu phái đoàn Trung Cộng sang dự đại hội
đảng Cộng sản Hà Nội kỳ 9 . Như vậy
chính Hồ Cẩm Đào sẽ là người quyết
định đại hội đảng sẽ đi về
hướng nào - và giờ này đă có quyết định
trước rồi.
Bắc Kinh hiểu bọn Cộng sản Hà Nội là
bọn chó đẻ phản phúc nhất, nên họ kềm
giữ thật chặt chẽ, không cho cục cựa hay phản
thùng đi với Mỹ. Người Tầu khinh bỉ coi
thường bọn Cộng sản Hà Nội là thứ chó
đẻ hèn mạt nhất, không thể tin tưởng
chúng bất cứ điều ǵ.
Mỗi khi họp Trung Ương Đảng, Quốc
Hội hay đại hội đảng tại Hà Nội
đều phải có cán bộ Tầu Cộng ngồi ngay
hàng ghế đầu, hay ngồi ghế chủ tọa,
để cố vấn, chỉ đạo, ra lệnh. Cộng
sản Hà Nội chỉ là một lũ chó săn ngậm
miệng, không dám sủa lên một tiếng gọi là có. Lê
Khả Phiêu làm chó săn bù nh́n
của Bắc Kinh đương nhiên sẽ ở lại
cho đến khi t́m ra một con chó săn khác của Bắc
Kinh thay thế. Ta có thể
nh́n thấy ngay Cộng sản Hà Nội chỉ là chư hầu,
chó săn cho Bắc Kinh, ngay từ thập niên 1950 cho đến
ngày nay, th́ làm ǵ c̣n chủ quyền,
độc lập?
Báo chí phát thanh chó săn của Cộng sản ở hải ngoại có “truyềụn
thống” làm rùm beng đại hội với bàn ra, tán vào,
nào là Lê Khả Phiêu bị hạ bệ, rồi mấy thằng
chó, con chó Cộng sản khác là Nông đức Mạnh, Nguyễn
Phú Trọng... “có thể” thay thế, để gây sự
chú ư đến đại hội đảng của chúng.
Ta thấy các báo Người Việt, Việt Báo, Đông
Phương, Thời Báo San José hay các đài VNCR, Little Saigon,
VN Tự Do, Quê Hương.... trịnh trọng một
điều “ông Tổng bí Thư Lê Khả Phiêu”, hai điều
cũng “ông Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu” là ta đủ lợm
giọng muốn mửa, kinh tởm cho sự hèn mạt, khốn
nạn của bọn chó săn “chầu ŕa”. Chầu ŕa
thôi v́ chúng chỉ là loại chó săn liếm đít, dọn
cứt, chui gầm giường,
chứ đâu có được Cộng sản cho làm đảng
viên! Ta không gọi chúng là cộng sản mà chỉ gọi
chúng là chó săn, chó đẻ, là v́ vậy.
Một điểm rơ rệt nhất là bọn chó
săn c̣ mồi bồi bút, bồi báo, bồi đài phát
thanh ở hải ngoại “bố bảo” cũng không dám nhắc
đến vấn đề Bắc Kinh đang khống chế
Cộng sản Hà Nội. Trái lại, chúng làm như Cộng
sản Hà Nội có thể chống được Trung Cộng.
Hoa Kỳ cần phải liên minh với Cộng sản và
thuê hải cảng Cam Ranh để chống Trung Cộng. Cộng sản ngu đến nỗi
cố gắng bám chặt quyền lực thống trị
và tưởng sẽ thoát nạn như nhiều lần
trước. Chúng tưởng mọi người Việt
sẽ mắc lừa chúng với vài ba tên c̣ mồi nhân quyền,
ḥa giải, ḥa hợp, phản kháng, phê đảng và quên
đi vấn đề tiêu diệt Cộng sản. Cộng
sản cần phải hiểu rằng sức mạnh tiêu
diệt Cộng sản không ở trong tay những người
Việt hải ngoại. Hoạt động hải ngoại
của Cộng sản đă trở thành những cuộc tấn
công vào khoảng không! Nhưng
ai sẽ tiêu diệt Cộng sản, và ở đâu, từ
đâu đến, là điều khó đoán trước? Làm sao biến căm thù thành hành
động và sức mạnh tiêu diệt Cộng sản?
Ở đời có nhiều chuyện
khó hiểu và khó tin, dù nói thật cũng chẳng ai tin. Cộng
sản Hà Nội sẽ chết nhăn răng, mắt mở
trừng trừng, mà vẫn không hiểu tại sao ḿnh chết,
và chết nhanh đến thế!
5. Chính
quyền Hoa Kỳ mời người Việt b́nh thường
với tư cách là đại diện toàn dân tộc Việt
Nam.
Vụ máy bay ḍ thám điện tử EP-3E Aries II
đáp xuống đảo Hải Nam, Trung Cộng, ngày 1
tháng 4, 2001.
Ngày 27 tháng 2, 2001, Tổng thống Bush đọc bài diễn
văn quốc gia quan trọng và đầu tiên trước
Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ. Một
điểm đáng chú ư là Bạch Cung không mời bất cứ
một thân hào, nhân sĩ, tôn giáo, đảng phái, báo chí, phát
thanh nào trong các cộng đồng Việt Nam, kể cả
đại sứ Hà Nội Lê văn Bàng, làm đại diện
cho khối dân tộc Việt Nam. Bạch Cung cũng không mới
bất cứ sắc dân nào trên thế giới. Bạch Cung
đă mời một người Việt Nam vô danh, anh Lê
Minh 29 tuổi, làm “đại diện” dân tộc Việt
Nam, đến ngồi chung
danh dự cùng với gia đ́nh Tổng thống Bush khi ông
đọc diễn văn!
Như vậy chính quyền Hoa Kỳ
đă “nh́n ra” sức mạnh vô địch của 80 triệu
người Việt Nam. Sức mạnh này có thể tiêu diệt
Cộng sản, cản bước tiến của Bắc
Kinh tràn xuống Đông Nam Á theo domino! Điều bí hiểm
là toàn thế giới, kể cả những bộ óc hạng
nhất ở Bắc Kinh và Hà Nội đều không hiểu
phương pháp, kế hoạch nào có thể xử dụng
sức mạnh nhân dân (People’s Power) ghê gớm và vô địch
này?
Tháng 3, 2001, bang giao Bắc
Kinh và Hoa Thịnh Đốn trở nên căng thẳng.
Ngày 29/3/2001, Bắc Kinh tái xác nhận nhà nghiên cứu Xă hội
học Gao Zhan, mang quốc tịch Mỹ, là gián điệp
và sẽ bị xét xử với tư cách một công dân
Trung Cộng làm gián điệp chống Bắc Kinh. Phát ngôn
viên bộ Ngoại Giao Sun Yuxi nói: bà Gao Zhan là một công dân
Trung Hoa đă có những hoạt động gây nguy hại
nền an ninh quốc gia (TQ), không một nước nào
được phép can thiệp vào vụ này.
Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ Richard Boucher
ngày thứ Ba khẳng định rằng nhà nghiên cứu
Gao Zhan không làm gián điệp. Bà chỉ làm công tác nghiên cứu
t́nh trạng nữ quyền và cải tổ kinh tế ở
Trung Quốc.
Trong ngày thứ Tư 28/3/2001, Ủy Ban Quan Hệ Quốc
Tế Hạ Viện Hoa Kỳ đă biểu quyết với
số phiếu 27/8 kêu gọi Ủy
Ban Thế Vận Olympic đừng chấp thuận cho Bắc
Kinh tổ chức Thế Vận hội 2008. Người
ta c̣n nhớ năm 1994, Hạ Viện Hoa Kỳ đă dứt
khoát bác bỏ việc cho Bắc Kinh tổ chức Thế
Vận vào năm 2000. Bắc
Kinh có tham vọng tổ chức Thế Vận và đoạt
huy chương tối đa các môn thể thao, điền
kinh, để xứn g đáng lănh tụ siêu cường
tơàn thế giới. Sự kiện tất cả thế
giới phải hội tụ tại Bắc Kinh để
tranh đua Thế Vận, cũng ví như các phiên thần
phải đến “Thiên Triều” Bắc Kinh thần phục
và triều cống.
Ngày Chủ Nhật 1 tháng 4, 2001(ngày “cá tháng Tư - April
Fools’ Day”), khoảng 8 giờ 20 sáng, một phi cơ do thám
điện tử EP-3E (Electronic Patrol) Aries II của Hải
quân Hoa Kỳ với 24 phi hành đoàn và khoa học gia đă
hạ cánh khẩn cấp xuống phi trường quân sự Lingshui trên đảo Hải Nam.
Chiếc EP-3E bay tuần tiễu mỗi ngày trên không phận
quốc tế dọc theo bờ
biển Trung Quốc. Phi cơ EP-3E
là loại phi cơ bay chậm, nặng nề với
4 động cơ cánh quạt, có thể bay liên tục 12
giờ liền. Phi cơ EP-3E
có đủ loại máy điện tử tối tân nhất
hiện nay, có thể nghe được những cuộc
nói chuyện dưới đất. Trước khi phải
hạ cánh xuống Hải Nam, chiếc EP-3E đă bị hai
phản lực chiến đấu F-8 của không quân Trung
Cộng lên nghênh cản nhiều lần từ khi phi cơ
Mỹ c̣n cách thật xa đảo Hải Nam và trên không phận
quốc tế, và bay lượn
ngay trước mũi chiếc EP-3E với nhiều cử
chỉ khiêu khích. Một chiếc F-8 đang bay cùng hướng
với chiếc EP-3E đă tự nhiên lạng sang trái, quẹt cào hư một động
cơ cánh quạt và làm mẻ mũi chiếc EP-3E, và lao thẳng
xuống biển mất tích. Chiếc EP-3E bị
thương hạ và đáp khẩn cấp xuống phi
trường Lingshui. (Lăng Thủy). Tên phi công Trung Cộng,
đại tá Wang Wei (Vương Ngụy), đă nổi danh
nhiều lần bay lượn thật sát máy bay Mỹ với
ư đồ chọc tức, khiêu khích. Có lần y
trương ra một mảnh giấy có số e-mail của
y để thách đố và chọc tức. Lần này th́
y không thoát. Cái chết của y có thể là điềm gở,
cũng là khởi đầu sự sụp đổ của
đế quốc Trung Hoa chăng?
Sự thật về tai nạn vàà cái chết của
Vương Ngụy th́ khác. Vương Ngụy tự phụ
lái “lượn”, lái “lạng”, lái liều mạng cảm tử (acrobatic, daredevil) rất giỏi. Theo kế hoạch, Vương Ngụy
sẽ lái đụng xéo và máy bay Mỹ làm cho rơi, giết
chết toàn bộ phi hành đoàn. Bản thân Vương sẽ
bấm nút bật ghế nhẩy dù ra ngoài. Như vậy mọi
chuyện xẩy ra sẽ chỉ là tai nạn, không phải
tấn công, và người Mỹ không thể cáo buộc. Một
giả thuyếùt khác của Mỹ là phi cơ EP- 3E bay “trên”
một cái “nệm” gió phía bên
dưới bụng. Vương Ngụy cố t́nh lái máy
bay xẹt ngang để cắt đứt “nệm không
khí” đó và làm cho phi cơ Mỹ phải chao đảo, lộn
nhào đâm xuống biển. Không may cho Vương, khi y liệng sát máy bay Mỹ chặn đầu
phía trước - để cắt ngang luồng không khí -
th́ y đụng mạnh vào phi cơ Mỹ và lao xuống biển.
Nhưng câu chuyện kể do phi hành đoàn Hoa Kỳ,
đại úy phi công Shane Osborn
th́ chi tiết hơn. Ngày 13/4, Bộ Trưởng Quốc
pḥng Donald Rumsfeld tŕnh bày một video cho thấy phi cơ
Trung Cộng đă bay gần sát phi cơ EP- 3E một cách “nguy hiểm chết
người”khoảng 10 feet, gần quá mức có thể kiểm
soát. Video cho thấy rơ chính viên phi công cảm tử, liều
mạng Trung Cộng là Wang Wei.
Tổng cộng số vụ bay thách đố dọa
nạt này từ tháng 1/2001, khoảng 43 vụ tất cả.
(Có thể Bắc Kinh không ưa chính quyền Mỹ mới
của Tổng Thống Bush nhậm chức ngày 20/1/2001)
Khi tai nạn xẩy ra ngày 1/4
th́ chi tiết c̣n rùng rợn hơn nữa. Từ sáng
sớm ngày 1/4, Vương lượn ngang trước mặt
chiếc EP-3E đang bay một cách nặng nề, chậm
chạp, tất cả 6 lần. Có hai lần, Vương
bay chỉ cách khoảng 10 feet, với dụng ư cắt ngang
luồng không khí khiến chiếc EP-3E phải chao đảo,
gây khiếp sợ và cái chết cho phi hành đoàn. Nhưng đến lần thứ
bẩy của vụ lái lượn khủng bố lần
thứ 44 th́ đụng độ. Hai chiếc F- 8 bay lên từ Lăng Thủy đă
bay sát chiếc EP-3E. Tên Wang bay sát gần khoảng 5 feet, phía
dưới cánh trái máy bay Mỹ. Ngay khi đó y ước
lượng sai và chỏm đuôi cao của y đụng
vào cánh quạt ngoài cùng bên cánh
trái của chiếc EP-3E. Ngay lúc đó, đại úy
Osborn tưởng rằng tên phi công Trung Cộng có ư định
giết tất cả chiếc máy bay và phi hành đoàn Mỹ.
Ư nghĩ vừa thoảng qua th́ Osborn thấy chiếc F-8 nổ
và cắt làm đôi, mảnh lớn bắn ra làm hư một
động cơ bên cánh phải và làm “mẻ mũi”, cắt
đứt mỏm che ra đa (radome) đầu mũi chiếc
EP-3E. Cùng lúc, xác chiếc F-8 nhào xuống biển với lửa
cháy rực mang theo xác của Wang, lúc đó đă chết rồi.
Máy bay Mỹ chao đảo, lộn nhào và chúc đầu xuống
biển khoảng 8,000 feet (gần 3 cây số). Phi hành đoàn
tưởng sẽ chết hết. Nhưng nhờ phi công
(Osborn) lái giỏi và gan dạ, b́nh tĩnh cố gắng kềm
tay lái và giữ được thăng bằng và đáp khẩn
cấp xuống Lăng Thủy “trước khi” được
đài không kiểm cho phép hạ cánh. Ngay khi máy bay lấy
được thăng bằng và phi hành đoàn biết sắp
phải hạ cánh xuống phi trường Lăng Thủy
của Trung Cộng, th́ họ khởi sự phá hủy những
bộ phận máy móc tối tân nhất theo đúng tiêu lệnh
đă có sẵn cho trường hợp khẩn cấp,
đáp xuống vùng địch.
Nói theo lối Việt Nam th́
người Mỹ có phước lớn nên thoát chết.
Nhưng chính v́ họ thoát chết, c̣n sống, nên mới có
sự rắc rối là Trung Cộng muốn giam giữ họ
làm con tin trong 11 ngày. Do đó, chính quyền Hoa Kỳ mới
“tỉnh mộng”, hiểu rằng Trung Cộng vẫn coi họ
là kẻ thù và mọi chuyện xẩy ra không phải là tai
nạn mà chỉ là tội ác có kế hoạch, dự
mưu, để làm nhục Hoa Kỳ, để
giương oai với nhân dân Tầu, các tỉnh bang và toàn
thế giới. Tất cả đều nằm trong kế
hoạch của Bắc Kinh muốn hạ bệ Hoa Kỳ,
làm nhục, bắt bí, buộc Hoa Kỳ phải thua, xuống
nước và năn nỉ, xin lỗi và sẽ bị áp lực
nhiều hơn nữa để ra khỏi Á Châu. Bắc
Kinh chỉ cần làm cho Hoa Kỳ
mất mặt, trở thành cường quốc hạng
nh́, cho họ lên làm siêu cường duy nhất, bá chủ thế giới. Ngay khi
chưa thả phi hành đoàn, Bắc Kinh ra lệnh cho gián
điệp tại Việt Nam đặt chất nổ giết
toán t́m kiếm người Mỹ mất tích gồm 16
người, có 7 Mỹ và 9 Việt Cộng, vào ngày 8/4/2001 -
(xin coi bên dưới.) Sự tàn sát này có dụng ư làm Mỹ
nhụt chí và rút khỏi Việt Nam. Vấn đề này
gây hậu quả bất ngờ là bọn Việt gian chó
săn c̣ mồi, báo chí, phát thanh, kháng chiến mafia, chính phủ
mafia, liên tôn, tăng ni quốc doanh
Cộng sản ở Hoa
Kỳ sẽ chết không có đất chôn.
Nếu lănh đạo Hoa Kỳ
yếu đuối, ươn hèn th́ Bắc Kinh có hi vọng
áp đảo. Nhưng không may cho Bắc Kinh, chính quyền
“mới” ở Mỹ - Tổng thống Bush “con” - là một chính quyềụn mạnh
và họ đă pḥng hờ, sửa soạn đề pḥng
con rồng đỏ Trung Hoa ngay từ sau vụ Thiên An Môn
năm 1989, thời Tổng Thống Bush “bố”. Bắc Kinh đă lầm khi thấy
“dư luận” Hoa Kỳ trên
báo chí do một vài người thấp kém không hiểu t́nh
thế và thời thế viết ra, và tưởng rằng
người Mỹ đều yếu hèn tất cả. Đến khi chính quyền Mỹ
cứng rắn, không chịu xin lỗi th́ Bắc Kinh dịu
giọng. Và Bắc Kinh mau chóng thả phi hành đoàn Hoa Kỳ
sau khi ngoại trưởng Mỹ nói là “rất tiếc”
(very sorry) v́ đă hạ cánh xuống Hải Nam khi chưa
được chấp thuận.
Ta có thể nh́n thấy bang giao Mỹ Trung từ nay trở
đi không c̣n cái ǵ là “thân hữu”. Mà chỉ c̣n là hai kẻ
đối địch nhau trong một cuộc chiến nửa
nóng, nửa lạnh. Đây cũng là cái thế kẹt và
cái thế chết cho Cộng
sản Hà Nội. Kẹt v́ không thể bắt tay với Mỹ
và không thể đào tẩu sang Mỹ. C̣n vấn đề
Cộng sản Hà Nội sẽ chết th́ có rất nhiều
lư do! Chạy đường nào cũng chết. Không chạy
cũng chết. Theo Tầu cũng chết! Khi Mỹ tiêu diệt
Cộng sản Tầu th́ Cộng sản Hà Nội phải
bị tiêu diệt theo, không thể khác!
Vương Ngụy có thể đă chết ngay khi phi
cơ nổ tung. Giả thử có bấm nút cho ghế bật
ra ngoài và hạ xuống bằng dù th́ cũng khó sống
sót. Khi ghế và dù rớt xuống
biển th́ có thể gặp sóng lớn, dù quấn vào ghế
khiến Vương Ngụy- nếu không chết cũng bị
thương nặng - không thoát ra ngoài. Dù và ghế nặng
kéo Vương ch́m sâu xuống biển mất tích. Theo kế
hoạch, Bắc Kinh tin rằng Vương Ngụy nhẩy
dù và sống, trở về làm anh hùng. Trung Cộng huy động 10,000
người, hơn 40 chiếc tầu và mấy chục máy
bay t́m kiếm Vương trong mấy chục tiếng
đồng hồ, nhưng vô hiệu. Vương Ngụy
đă trở thành “anh hùng chết” của Bắc Kinh! Bắc
Kinh đă phong cho Vương Ngụy danh hiệu “liệt sĩ” Bảo Vệ Không
và Hải Phận Trung Quốc. Phần máy bay Mỹ th́ nhờ
phi công giỏi và b́nh tĩnh, đă đáp vội xuống Hải
Nam khi chưa được sự cho phép của tổng
đài kiểm soát Trung Cộng. Do đó mới xẩy ra vụ
Trung Cộng cáo giác là “xâm phạm không phận Trung Cộng
và hạ cánh không xin phép”. Ngày 11/4, ngoại trưởng Hoa
Kỳ Colin Powell đă “rất
tiếc” trên “cơ sở” này, và Bắc Kinh đă thả
phi hành đoàn trong cùng ngày.
Ngày 1/4/01, ngay khi vừa hạ cánh xuống Hải Nam
th́ quân Trung Cộng bao vây và đ̣i mở cửa máy bay cho họ
lên. Phi hành đoàn đă phá hủy những máy móc cần thiết
theo như danh sách đă chỉ định sẵn. Sau khi
phá hủy xong họ mới mở cửa máy bay. Quân
đội Trung Cộng lập tức bắt tất
cả 24 người Mỹ, coi họ như tù binh và giam giữ
riêng từng người và thẩm vấn họ. Quân Tàu
cũng bắt luôn chiếc phi cơ, hí hửng mừng thầm
phen này sẽ bắt và học lỏm được nhiều
bí mật quốc pḥng và các mật mă quân sự của Hoa Kỳ. Bộ
Ngoại Giao Trung Cộng vội lên án “Một phi
cơ của Trung Quốc đang bay làm các phi vụ thường
xuyên cách phía Nam của đảo Hải Nam 10 cây số. Bất
th́nh ĺnh một phi cơ Hoa Kỳ nhào ngay vào phi cơ này.
Mũi và cánh trái của phi cơ Mỹ đụng vào phi
cơ của Trung Quốc làm cho phi cơ này rớt xuống
biển.”
Lối nói vu vạ này có lẽ chỉ có người
dân ruộng bên Tầu nghe được. Chiếc EP-3E nặng
nề và chậm như rùa, không thể bay nhào lộn, th́
làm sao đụng chiếc máy bay F-8 thuộc loại chiến
đấu cơ cao cấp hiện nay? Đó là chưa nói đến vấn
đề 2 máy bay Trung Cộng đă nhiều lần lên
nghênh cản và “múa may biểu diễn” trước mũi
khi cơ Mỹ. Sự thật th́ máy bay Mỹ bay xa đảo
Hải Nam khoảng 60 dậm (100 cây số) trong khi không phận
của đảo Hải Nam chỉ có 12 dậm - 19 cây số. Cả hai bên bờ Thái B́nh
Dương nổi lên những tiếng đấu khẩu
nặng nề. Một cựu nhân viên ngoại giao Mỹ tại
Bắc Kinh lên án “Trung Quốc có dă tâm tham vọng xâm chiếm
toàn Á Châu và Úc Châu!”
Nhưng đến ngày 3 tháng 4, th́ Bắc Kinh đ̣i Mỹ
phải xin lỗi rồi mới nói chuyện thả phi
hành đoàn. Người Mỹ trả lời ngay là không có
việc ǵ phải xin lỗi. Người Mỹ không lạ
ǵ vấn đề “xin lỗi” (apology). Như có nghĩa là
nhận lỗi để “được” Trung Cộng phân
bua với thế giới là Mỹ sai trái, đă xâm phạm
không phận Trung Cộng, phải bồi thường thiệt
hại, và quan trọng hơn hết, là phải ngưng các
chuyến bay ḍ thám cho đến khi Đệ Thất Hạm
Đội phải rời khỏi biển Nam Hải và Á
Châu. Trung Cộng đ̣i Mỹ phải bay cách xa bờ biển
TC 230 dậm. Người Mỹ nhận ra các điểm
lưu manh của Trung Cộng: Làm nhục Mỹ - bắt một
siêu cường phải hạ ḿnh xin lỗi. Đ̣i Mỹ
xin lỗi và hứa chắc băi bỏ các chuyến bay do thám
nhưng “không hề” hứa hẹn, hứa chắc sẽ
thả phi công ngay sau khi xin lỗi! Lên mặt với nhân dân
Tầu và toàn thế giới rằng đă dồn Mỹ
vào thế yếu, siêu cường hạng nh́!
Ngày thứ Tư 4/4/2001, Tổng Thống Bush tuyên bố:
Đă đến lúc TQ trả tự do cho phi hành đoàn Hoa
Kỳ. Trung Quốc nên làm việc phải và giao trả lại
24 nhân viên phi hành của chiếc phi cơ trinh thám Hoa Kỳ
đă đáp khẩn cấp xuống đảo Hải Nam,
không th́ sẽ thấy các mối bang giao chịu hậu quả.
TT Bush, trong một hành động
cho thấy rơ sự kiên nhẫn của ông đă giảm sút
trước thái độ thiếu hợp tác của Trung
Quốc, đă nhấn mạnh: “Tai nạn này có tiềm
năng làm hại các mối hi vọng của chúng ta để
đạt đến một mối bang giao tốt đẹp
và có thành quả giữa hai nước chúng ta.”
TT Bush đă xuất hiện trước các nhà báo
để tái xác nhận là những nhân viên phi hành Hoa Kỳ
trong đó có 21 nam và 3 nữ của
chiếc phi cơ trinh thám EP-3E đă đáp xuống đảo
Hải Nam từ hôm chủ nhật, hiện nay đều
mạnh khỏe, không có vết thương nào cả và
cũng không bị đối xử tàn tệ.
TT Bush tuyên bố như trên sau khi tùy viên quân sự Hoa
Kỳ ở Trung Quốc, thiếu tướng Neal Sealock,
được đến gặp phi hành đoàn Hoa Kỳ, bị cầm giữ suốt 3
ngày , ở một nơi riêng trên đảo Hải Nam. Tùy
viên quân sự Hoa Kỳ Neal Sealock hôm thứ Tư 4/4 cho biết
đă gặp cả 24 nhân viên phi hành của chiếc phi
cơ gián điệp của Hoa Kỳ đang bị giữ
tại đảo Hải Nam và thấy rằng tất cả
đều mạnh khỏe.
Trung Quốc đă cho phép các nhà ngoại giao Hoa Kỳ
được gặp phi hành đoàn trên gần 3 ngày sau khi
chiếc phi cơ trinh thám của họ đụng phải
một phản lực chiến đấu cơ Trung Quốc
và bị buộc phải đáp xuống khẩn cấp
đảo Hải Nam của Trung Quốc.
Tùy viên quân sự Neal Sealock phát
biểu với các nhà báo tại Haikou, thủ phủ tỉnh
đảo Hải Nam sau khi gặp phi hành đoàn Hoa Kỳ
như sau: “Toàn thể phi hành đoàn đều khỏe mạnh.
Họ đă được đối xử tốt. Tinh
thần họ cũng cao. Mục tiêu của chúng tôi là
đưa họ trở về Hoa Kỳ càng sớm càng tốt.”
Cuộc gặp gỡ giữa các nhà ngoại giao Hoa Kỳ
và phi hành đoàn đă kéo dài trong ṿng 40 phút nơi chiếc
phi cơ trinh thám EP-3E đă hạ cánh. Từ Key West, Florida,
nơi ông được tường tŕnh đầy đủ về cuộc gặp gỡ này,
ngoại trưởng Colin Powell tuyên bố: “Tôi hi vọng
đây là sự khởi đầu để kết thúc sự
kiện này. Tôi hi vọng là cuộc gặp gỡ sẽ
đưa đến cả việc sớm hoàn trả chiếc
phi cơ nữa.”
Một viên chức Mỹ cho biết có h́nh ảnh thu
qua vệ tinh cho thấy rơ các giới chức Trung Quốc
đang xem xét chiếc phi cơ
gián điệp của Hoa Kỳ đă đáp xuống
đảo Hải Nam. Viên chức này, yêu cầu được
miễn nêu tên, cho biết các h́nh ảnh của vệ tinh
cho thấy rơ “các viên chức Trung Quốc đă lên chiếc
phi cơ trinh thám của Hoa Kỳ, đi ṿng quanh xem xét, sờ mó và gơ vào các
bộ phận của phi cơ.
“Tuy nhiên hiện nay chưa
được rơ là hiện giới chức Trung Cộng có
gỡ lấy bất cứ bộ phận nghe lén tinh vi
đang được trang bị trên phi cơ, để
thu nhận mọi tín hiệu phát thanh, điện đàm,
fax ... trên toàn lănh thổ Trung Quốc hay không?”
Ngày 4/4/01, Bắc Kinh loan báo chủ tịch Giang Trạch
Dân đi “vắng”, công du Nam Mỹ châu nhiều tuần lễ.
Như vậy cũng có nghĩa là không có ai quyết định
giải quyết vấn đề thả hay giam giữ phi
hành đoàn Hoa Kỳ. Ngày 5/4/01, Hoa Kỳ loan báo khế
ước cho Trung Cộng cung cấp khoảng 30 triệu
mũ vải (mũ nồi - bérets) - mới giao được
vài trăm ngàn - cho quân lực Hoa Kỳ, đă bị hủy
bỏ.
Ở đây ta không bàn vấn
đề Bắc Kinh “nên” giải quyết cuộc khủng hoảng này ra
sao? Ta không cần phải dậy khôn họ và họ
cũng chẳng cần chú ư đến một bài viết.
Ta có thể nh́n thấy ngay là Bắc Kinh rất cứng rắn
và không cần phải sợ Mỹ. Người Tầu
nghĩ rằng Mỹ rất cần họ trong vấn
đề an ninh toàn Á Châu, người Mỹ cần duy tŕ
sự hiện diện ở Á Châu, và do đó phải xuống
nước, năn nỉ họ và chấp nhận nhiều
điều kiện. Người Tầu nghĩ rằng
toàn thể Á Châu nằm trong tầm tay, trong vùng ảnh
hưởng của họ, và không ai dám thách đố quân sự
với họ. Người Tầu
nghĩ rằng chiến tranh “cân năo” trên căn bản chiếc
máy bay do thám Mỹ sẽ buộc Mỹ phải nhượng
bộ nhiều điều kiện cho đến khi rút dần
ảnh hưởng Hoa Kỳ trên toàn Á Châu, bỏ rơi
Đài Loan, Nhật Bản và Nam Hàn.
Người Tầu khôn ngoan. Họ không dại ǵ trực
diện chiến tranh “nóng” với Mỹ. Nhưng họ tận
dụng mọi hoàn cảnh, mọi thủ đoạn
để chiến thắng trong ḥa b́nh, trên bàn hội nghị.
Họ muốn chứng tỏ Mỹ chỉ là con hổ giấy
với các tỉnh bang và các nước Á Châu, và toàn thế
giới.
Ta thấy người Mỹ không có vẻ nhượng
bộ chút nào. Chính quyền Hoa Kỳ hiện nay là một
chính quyềụn mới, hoàn toàn khác hẳn với chính
quyền TT Clinton trong 8 năm trước đây. Ta thấy
lời lẽ của Tổng Thống Bush cứng rắn
và nặng nề. Như vậy vấn đề Bắc
Kinh mong đợi rằng Mỹ sẽ đi nước
nhỏ, nhượng bộ.... sẽ không xẩy ra. Vậy
th́ cái ǵ sẽ xẩy ra trong tương lai , nếu Bắc
Kinh tiếp tục cù cưa, cù nhầy và giam giữ trái
phép phi hành đoàn Hoa Kỳ? Hành động cầm giữ
phi hành đoàn Mỹ để làm điều kiện
đ̣i này, đ̣i nọ, đă trở thành - dưới nhăn
quan người Mỹ - hành động khủng bố, bắt
cóc, đ̣i tiền chuộc!
Ngày 7/4 cựu Ngoại trưởng Henry Kissinger đă
thông tin riêng với cấp lănh đạo Trung Quốc là phải
thả phi hành đoàn ngay ngày chủ nhật 8/4 hay là phải
đối phó với nhiều tai hại và chịu trận,
chịu đựng phản ứng bất lợi của
công chúng Hoa Kỳ.
Ngày 7/4 có tin 74% dân Mỹ
được thăm ḍ đ̣i cấm mậu dịch
để buộc Hoa Lục phải thả 24 quân nhân Mỹ. Trên 80% dân chúng Mỹ đ̣i tẩy
chay hàng hóa Trung Cộng cho đến khi nào thả người
Mỹ.
Ngày 9 tháng 4, báo South China Morning Post cho biết nhiều
chi tiết. Zhao Yu (Triệu Ngọc) - phi công lái chiếc
F-8 thứ hai cùng với Wang
Wei - cho biết (bịa đặt) rằng phi cơ Mỹ
đột ngột lạng
tréo, cánh quạt trên cánh trái đập vào phi cơ của
Vương Ngụy và làm chiếc này rơi xuống biển.
Sau khi thấy Vương rớt, Triệu Ngọc xin lệnh
bắn hạ phi cơ Mỹ nhưng Bắc Kinh từ chối.
Triệu Ngọc cũng nói sau khi đụng, máy bay Mỹ
bay về hướng Đông Bắc, xa khỏi đảo
Hải Nam, nhưng Triệu đă bay chận và ép chiếc
máy bay này hạ cánh xuống Lăng Thủy. (Tên giặc lái Tầu Triệu Ngọc
này “nổ” và nói phét nhiều
điểm để khoe anh hùng và để kích thích dân Tầu
căm thù Mỹ.)
Sau khi phi cơ Mỹ hạ cánh và mở cửa máy bay
th́ một bọn công an cao cấp lên phi cơ ngay và bị
một người Mỹ cản. Tên sĩ quan TC đánh hạ
người Mỹ này và cả bọn lên máy bay lục soát
máy móc. Không ảnh từ vệ tinh ngày 9/4 cho thấy phi
cơ đă bị bể một khoảng lớn, cùng với
7 xe vận tải đậu bên cạnh, có lẽ để
gỡ máy móc.
Nói chung đây là một ván bài, một canh bạc, một
nước cờ hay là một cuộc thử lửa chiến
lược vô cùng quan trọng, có thể quyết định
vận mệnh Trung Quốc và toàn Á Châu. Trung Quốc muốn
trở thành siêu cường số một, Hoa Kỳ xuống
số 2, nhưng Bắc Kinh không muốn trực diện
chiến tranh với Hoa Kỳ.
Người Tầu nghĩ rằng có “dịp may”
để buộc Hoa Kỳ phải chấp nhận điều
kiện của họ và rút ra khỏi Á Châu. Rồi từ đó, Trung Quốc
sẽ lấn át Hoa Kỳ mạnh mẽ hơn nữa cho
đến khi Hoa Kỳ “teo lại”, nhỏ xíu và hoàn toàn lệ
thuộc Trung hoa. Người Tầu nghĩ rằng Hoa Kỳ
năm 1953 đă phải kư kết
với họ để “được” ngưng bắn
ở Triều Tiên. Năm 1972,
Tổng Thống Mỹ Richard Nixon phải sang Bắc Kinh
để được sự ủng hộ của họ
và rút quân ra khỏi sa lầy chiến tranh tại Việt
Nam. Căn cứ vào quá tŕnh lịch
sử, người Tầu nghĩ rằng người Mỹ
có “mọc sừng” cũng không dám mang quân sang lục địa
Á châu để chiến tranh với một biển người
khổng lồ Trung Quốc. Đại tướng Mỹ
Douglas McArthur , vị tư lệnh chiến trường
Thái B́nh Dương thời Đệ Nhị Thế Chiến
và chiến trường Triều Tiên, sau khi về hưu
đă tuyên bố: “Hoa Kỳ đừng bao giờ tham chiến
ở lục địa Á Châu một lần nào nữa!
Năm 1995, người viết từng viết bài “Cuộc
thử lửa tại Á Châu giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ”
. Ngày nay, cuộc thử lửa
diễn ra hơi sớm, bất ngờ cho Trung Cộng v́ Bắc
Kinh chưa sửa soạn xong. Chưa sửa soạn xong
mà Bắc Kinh đă vội lên kế hoạch khiêu khích và hạ
nhục Hoa Kỳ. Lư do có thể
là do Hoa Kỳ thay đổi tổng thống và chính quyền,
khiến Bắc Kinh nực nội, muốn ra tay sớm
hơn. Vậy người Mỹ có dại ǵ đợi
cho đến khi Bắc Kinh sửa soạn xong và ra quân tiến
chiếm Á Châu, và Úc Châu, và đuổi Mỹ ra ngoài? Người Mỹ đối phó
cách nào trong khi không một vị Tổng Thống Mỹ nào
dám ra lệnh gửi quân sang Á Châu chiến đấu chống
biển người Trung Quốc?
Rồi c̣n phải tính đến kế hoạch chiến
lược nào làm sụp đổ Trung Quốc, chia cắt
ra làm nhiều mảnh? Ta có thể ước lượng
Hoa Kỳ sẽ chịu thua - nhưng về mặt nào và
trong bao lâu?
Đến ngày 10 tháng 4,
phía Mỹ vẫn c̣n hi vọng và lạc quan. Người
Mỹ thương lượng
với Bắc Kinh để tiến tới một
thông cáo chung với lời lẽ không làm mất mặt cả
hai bên, để Bắc Kinh có thể thả phi hành
đoàn. Nhưng chủ tịch Giang Trạch Dân đi công
du Nam Mỹ 12 ngày vẫn chưa về. Dù sao th́ cái “t́nh bạn,
hữu nghị” giả dối trong 12 năm qua, từ sau vụ
Thiên An Môn giữa Mỹ và Trung Cộng đă trở nên nhạt như
nước ốc. Tất cả chỉ là gượng gạo,
đóng kịch cho qua. Người Mỹ chỉ cần cứu
người của họ trước đă.
Dĩ nhiên, Cộng sản Hà Nội nằm trong cái thế
“trâu ḅ Mỹ-Trung húc nhau, ruồi muỗi Cộng sản Hà
Nội chết toi!” Nguy hiểm hơn nữa, nếu Bắc
Kinh và Hoa Thịnh Đốn dùng Việt Nam làm băi chiến
trường thử lửa.
Tự nhiên sự căng thẳng Trung-Mỹ làm cho Cộng
sản Hà Nội hoảng hồn. Việt Cộng hiểu
rằng cứ cái “mửng” này th́ c̣n khuya mới được
Bắc Kinh cho phép sáp gần với Mỹ để nhận
đầu tư, viện trợ. Nhưng quan trọng
hơn hết là Bắc Kinh cấm chỉ không cho bất cứ
tên Việt Cộng nào đi Mỹ hay làm ăn với Mỹ.
Đây là chưa nói đến người Mỹ lôi vụ “xuất cảng nô lệ”
Samoa, vụ tiêu diệt người Thượng Cao Nguyên
để làm cái “cớ” không phê chuẩn qui chế Tối huệ quốc
hay là mậu dịch b́nh thường NTR với chuyển
tiền, chạy loạn Trung Cộng sang Hoa Kỳ.... sẽ
vĩnh viễn là một giấc mơ, một ảo
tưởng cho Cộng sản Hà Nội cho đến khi
chúng chết nhăn răng.
Nhưng đến 4/4/01 rồi 5/4/01, vẫn chẳng
có ǵ thay đổi ngoài vấn đề một nhân viên ngoại
giao Mỹ được phép thăm phi hành đoàn. Ngay sau
khi thăm xong, ông chỉ nói sức khỏe của họ
khả quan, rồi đi thẳng ra chợ mua sà bông, kem
đánh răng, khăn, đồ cạo râu, đồ dùng
cá nhân cho những người
Mỹ. Điều này chứng tỏ Trung Cộng đă
đối xử một cách dă man với Mỹ, coi họ
như tù h́nh sự và không hề có một sự săn sóc
tử tế tối thiểu.
Đến tối ngày 4/4/01, truyềụn
h́nh Hoa Kỳ tŕnh chiếu rơ đường bay của máy
bay thám thính Mỹ “không hề” vi phạm không phận Trung
Quốc và đă bị máy bay Tầu lên nghênh cản khiêu
khích nhiều lần cho đến khi tai nạn xẩy ra.
Người Mỹ cũng hiểu ngay sự khiêu khích này là
do lệnh từ Bắc Kinh, không phải quân khu địa
phương. Không ảnh từ vệ tinh cho thấy chiếc
EP-3E nằm trên phi trường Lingshui bị “mẻ
mũi” khá nặng, mất hẳn cái chóp nón dùng để
che dàn ra đa.
Đến ngày 7 rồi 8, 9 tháng 4, cũng vẫn chẳng
có ǵ thay đổi theo như ước vọng của Cộng
sản Hà nội, của Ngô Nhân Dụng báo Người Việt và những
người có cảm t́nh với Cộng sản Hà Nội Sự đối đầu,
đối diện giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đă
như một vết nứt, mỗi ngày kéo dài thêm - không
giao trả phi hành đoàn - lại
lớn rộng hơn. Sự hàn gắn trở lại b́nh
thường “như trước” quả là khó thực hiện.
Bắc Kinh suy nghĩ rằng đây là dịp may duy nhất
để buộc Mỹ phải “quy phục” tuân theo yêu cầu
đ̣i hỏi của họ. Rồi từ đó họ sẽ
lấn thêm, lấn dài dài. Người Mỹ tự nhiên phải
hiểu đây cũng là dịp duy nhất để sử dụng siêu chiến
lược quân sự để
hóa giải con rồng Đỏ Trung Hoa và tham vọng bá chủ
thế giới của nó.
Ngày 10/4 th́ Ngô Nhân Dụng của báo Người Việt
có vẻ thất vọng thật sự. Dụng viết
bài “Khôn nhà dại chợ” với câu mở đầu “.....
có người sẽ thấy c̣n một “nạn nhân” ,Bất
ngờ, báo Nhân Dân ở Hà Nội viết một bài “chống
Mỹ cứu cái ǵ đó không biết” nhận vụ chiếc
máy bay gián điệp EP-3 hấp tấp đáp xuống Lăng
Thủy, họ kê (kể) một loạt các sự cố
(incidents) từ chuyện bạo loạn ở Trung đông
đến chiến cuộc vùng Balkan, kết án đế
quốc Mỹ hung hăng gây nên bao tội lỗi. Đấy
là báo Nhân Dân c̣n quên chưa kết tội đế quốc
Mỹ đă gây ra bệnh mơm ḅ và móng ḅ ở Âu Châu. Sau khi tờ
báo cơ quan Trung ương của đảng Cộng sản
Việt Nam viết bài b́nh luận đó, Hơn nữa, Trung Cộng không hồi
hương chiếc máy bay. Trái lại, Trung Cộng công khai
tháo gỡ máy móc với tư cách một kẻ ăn cướp
ngày 9 và 10/4 trước khi thả phi hành đoàn ngày
11/4. Người Mỹ sau khi
lấy được người về, đang tính toán
cho một đội sửa chữa đến tận Hải
Nam để mang chiếc phi cơ về. Họ muốn cả
nước Mỹ nh́n thấy rơ bằng chứng dă tâm của
Bắc Kinh.
Tin ngày thứ Sáu 6/4/2001. Trung Cộng thẩm vấn
24 lính Mỹ. Sáng thứ Năm 5/4, Trung Quốc loan báo phi
hành đoàn Hoa Kỳ về vụ va chạm với chiến
đấu cơ Trung Quốc, và hoan nghênh lời phân ưu
của ngoại trưởng Colin Powell.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Sun Yuxi nói: “Phi hành
đoàn chiếc EP-3E đă vi phạm luật quốc tế
và đă gây ra tai nạn cho 1 phản lực cơ F- 8”
nhưng không cho biết 24 đoàn viên phi hành của Hải
quân Hoa Kỳ có bị coi là gián điệp hay không?
Sun tuyên bố “Thẩm vấn phi hành đoàn về tai
nạn là thẩm quyền tự nhiên của nhà cầm quyền
Trung Quốc”, tuy nhiên ông chưa biết các nhà điều
tra là người của cơ quan điều hành công lực
hay thuộc quân đội. Sun Yuxi nói “Lời tuyên bố tỏ
ư tiếc về cái chết của phi công F- 8 là bước
đi đúng hướng để giải quyết vụ
việc này, v́ Hoa Kỳ hiểu rơ lập trường và những
đ̣i hỏi của Trung Quốc”, và nhấn mạnh rằng
Hoa Thịnh Đốn phải chịu hoàn toàn trách nhiệm
và xin lỗi. Nếu Hoa Kỳ nghiêm chỉnh xem xét các
đ̣i hỏi của Trung Quốc, sẽ thu xếp để
phi hành đoàn được thăm lần thứ nh́.
Ngoại trưởng Colin Powell không đưa ra lời
xin lỗi trong thư gửi Phó thủ tướng Qian
Qichen (Tiền Kỳ Sâm), và Washington cả quyết vụ
này là tai nạn, xẩy ra trên không phận quốc tế,
không có ǵ phải xin lỗi. Phải đến ngày 8/4, chính
quyền Mỹ mới cho báo chí biết nội dung yêu cầu
của Trung Quốc: Họ đ̣i Hoa Kỳ “phải” xin lỗi
và “phải” công bố rơ ràng từ
nay trở đi Hoa Kỳ dẹp bỏ các phi vụ do thám
trên vùng biển Nam Hải.
Trong khi đó tại Bắc Kinh, đại sứ Mỹ
Prueher phấn khởi cho biết t́nh h́nh tiếp xúc giữa
hai chính phủ về vụ va chạm trên không của phi
cơ tuần thám Hải quân Hoa Kỳ và chiến đấu
cơ Trung Quốc đang cải thiện.
Lời tuyên bố của ngoại trưởng Colin
Powell về cái chết của phi công Trung Quốc được
Bắc Kinh hoan nghênh, nhưng xác nhận rằng chuyếùn
viếng thăm phi hành đoàn lần thứ nh́ chỉ
được cứu xét nếu Washington tạ lỗi
đầy đủ. Trong cuộc họp báo thường
lệ sáng thứ Năm 5/4, của bộ Ngoại giao Trung
Quốc, phát ngôn viên Sun Yuxi c̣n nói rằng nhà nghiên cứu xă
hội học Mỹ gốc Hoa Gao Zhan đă nhận tội
làm gián điệp và đang bị điều tra tiếp.
Tại Bắc Kinh, không khí chống Mỹ lên cao, dân biểu
t́nh gần sứ quán Mỹ nói rằng Hoa Thịnh Đốn
luôn luôn nói chuyện nhân quyền nhưng đi hàng hai và
không ngừng do thám Trung Quốc. Họ nói điều này
tương tự trường hợp quân trộm cướp
vào nhà đánh đập người và đ̣i hỏi đủ
thứ, công chúng Mỹ chỉ quan tâm tới phi hành đoàn
của họ, không lư ǵ tới phi công bị nạn của
Trung Quốc.
Ngày
7/4 (Hoa Kỳ) cuộc thăm viếng lần thứ 3
được thực hiện. Cuộc thăm viếng
này chỉ đem cho “tù binh” Mỹ bài cào và một vài thứ
cần thiết để họ tiêu th́ giờ trong khi chờ
đợi được thả. Người Mỹ b́nh
luận rằng không có ǵ buộc người Tầu phải
cho thăm tù hay phải thả tù. Họ có quyền và muốn
thay đổi ư kiến bất cứ lúc nào.
Tại Hoa Kỳ, không khí chống Tầu cũng lên
cao. Trên 50% người Mỹ được thăm ḍ
đều nói là Hoa Kỳ không có lỗi ǵ để phải
xin lỗi. Tên Wang Wei (Vương Ngụy), phi công Trung Cộng
đă chết, từng nổi tiếng “lái lượn”
trước mũi máy bay Mỹ để khiêu khích. Nếu
tai nạn xẩy ra và y chết là điều đáng tiếc,
nhưng không có ǵ phải ân hận v́ do chính y gây ra. Nếu người
nào (Bắc Kinh) ra lệnh cho y làm như vậy th́ phải
chịu trách nhiệm, chứ sao lại đổ tội
cho Mỹ?
Trong
ngày 5 và 6 tháng 4, tại Mỹ mọi người sôi nổi
vấn đề tẩy chay hàng Trung Cộng - made in China. Tự
nhiên các cửa hàng không muốn đặt mua hàng Trung Cộng
v́ sợ kẹt vốn, không khách mua. Hậu quả của
vấn đề không nhập cảng hàng Trung Cộng sẽ
khiến cho Bắc Kinh tạm thời dịu lại và mau mắn thả phi hành
đoàn Mỹ ngày 11/4.
Theo
suy nghĩ chiến lược của người Tầu
th́ Bắc Kinh tin tưởng kế hoạch “tầm ăn
dâu” của họ tiến chiếm Đông Nam Á trong sự
im lặng, sẽ toàn thắng và Hoa Kỳ không có kế hoạch
đối phó. Do đó Bắc Kinh đă hành xử như một
siêu cường chủ nhân của Á Châu hay là một thứ
“thiên triều” kiểu mới tại Á Châu, không cần phải
sợ nể Hoa Kỳ hay bất
cứ ai!
Thành
thử biến cố máy bay
EP-3E chỉ là chỏm đầu của tảng băng khổng
lồ (tip of the iceberg). Thái độ ngoan cố, hỗn láo
tới mức vô lư của Bắc Kinh và sự khinh miệt
coi thường Hoa Kỳ, đă được người
Mỹ ghi nhận cẩn thận. Họ đánh giá ngay mức
độ Bắc Kinh đang nắm chặt Cộng sản
Hà Nội và Miên, Lào với ư đồ kiểm soát và chế
ngự toàn vùng Đông Nam Á, mà không cần phải nể
nang sự hiện diện của Hoa Kỳ. Nhưng người
Mỹ cũng thấy ngay rằng Bắc Kinh không cần hiểu người Mỹ
suy nghĩ ra sao và sẽ đối phó cách nào, cũng
như chiến lược trả đũa để tiếp
tục duy tŕ sự hiện diện của Hoa Kỳ tại
Á Châu.
Vấn
đề khó nghĩ của Bắc Kinh hiện nay là các
cơ sở để tiến chiếm Đông Nam Á chưa
thành h́nh, chưa xây dựng xong. Nhưng Bắc Kinh và bọn
tay sai Hà Nội nghĩ là người Mỹ không biết ǵ
về ư đồ của họ,
cũng như không hề có kế hoạch chiến lược
quân sự để đối phó.
Ngày
6 tháng 4, Bắc Kinh đă dịu giọng khi thấy Hoa Kỳ
găng thật t́nh, chẳng sợ hăi một chút xíu. Thấy
già néo đứt dây, Bắc Kinh ra lệnh cấm biểu
t́nh chống Mỹ. Nhưng
bát nước đă đổ xuống đất, làm sao cứu
văn? Dù thả hay không thả
phi hành đoàn th́ người Mỹ đă thấy rơ dă tâm
tàn bạo và sự trở mặt, phản bội của Bắc Kinh.
Ngày
9/4/2001, TT Bush tuyên bố “Tuy ngoại giao cần thời
gian, nhưng cảnh giác Trung Quốc rằng các mối bang
giao giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ sẽ phải chịu
hậu quả, nếu các nhân viên phi hành của chiếc phi
cơ do thám không được trả tự do sớm.” Cũng trong hai ngày 9 và 10/4 không ảnh
vệ tinh cho thấy Trung Cộng cho 7 chiếc xe tải
đến cạnh chiếc máy bay Mỹ. Chúng tháo gỡ máy
móc điện tử và phá tung cả thân chiếc máy
bay. Đến ngày 11/4 th́ Trung
Cộng chịu thả 24 người Mỹ phi hành đoàn
sau khi ngoại trưởng Colin Powell tuyên bố rằng “rất
tiếc” (very sorry - không phải xin lỗi - apology) v́ máy bay Mỹ đă đáp khẩn
cấp xuống Hải Nam khi chưa được phép, và
do đó đă vi phạm không phận Trung Quốc.
Ngày
12/4 th́ người Mỹ công bố các chuyến bay do thám vẫn
tiếp tục. Tổng Thống
Hoa Kỳ tỏ vẻ cay đắng và phê phán thái độ
không thân thiện hợp tác của Trung Cộng. Hoa kỳ
cũng chuẩn bị gửi toán sửa chữa đến
Hải Nam mang chiếc máy bay về Mỹ. Nhưng cũng
có nguồn tin nói chiếc máy bay đă bị tháo gỡ tanh
bành, mang về cũng chẳng c̣n giá trị ǵ.
Ngày
15/4, có tin một phái đoàn Quốc Hội Mỹ sẽ
đi Bắc Kinh để điều đ́nh việc thu hồi
chiếc phi cơ bị nạn. Dụng ư của người
Mỹ có lẽ là để mang chiếc phi cơ về
để làm bằng chứng lịch sử và để
giáo dục nhân dân Mỹ về những thủ đoạn
mà kẻ thù của Hoa Kỳ có thể gây ra. Phái đoàn Mỹ
được lệnh phải tŕnh bầy với video cho
Bắc Kinh hiểu rằng chính họ gây ra tại nạn
với dự mưu, dụng ư từ nhiều tháng trước.
Tổng Thống Bush cũng gửi một hàng không mẫu
hạm sang Á Châu. Các chuyến bay do thám vẫn được
tiếp tục với khu trục chiến đấu Mỹ
bay bảo vệ. Ta chưa biết chính sách của Mỹ sẽ
ra sao? Nhưng vấn đề trước mắt của
Hoa Kỳ là mang lực lượng hùng hậu của họ
ra để thách đố và dằn mặt Trung Cộng.
6. Ư
nghĩa của “Toàn cầu hóa” để chống lại
các chế độ độc tài, bạo quyền.
Đoạn
này được viết theo sự ước lượng
của tác giả, chưa chắc
đă là một yếu tố thật sự và có thể chỉ
là giả tưởng. Nếu có “đụng chạm đến
ai” th́ đó là ngoài ư muốn của tác giả.
Như
đă nói ở trên, sau vụ
Thiên An Môn năm 1989, sự suy nghĩ của những
người mới, thế hệ thứ Hai của lănh
đạo Bắc Kinh, đă thay đổi rất nhiều.
Trung Quốc đă trở thành quá đông, quá lớn và giầu
mạnh với nhu cầu cần thiết là phải làm bá
chủ thế giới, đuổi Mỹ ra khỏi cái thế
siêu cường hiện nay.
Trung Quốc cũng ví như một con vật khổng
lồ, một con voi, cần phải “ăn” rất nhiều
mới đủ no. Lănh đạo Trung Hoa không phải loại
ngu hèn, bất trí. Từ ngàn xưa, Hán tộc đă bắt
các dân tộc khác phải cúi đầu thần phục dù rằng
vẫn bị người Hán xâm lăng, bành trướng,
đồng hóa và diệt chủng.
Trung
Quốc tuy rộng lớn nhưng về địa lư th́
coi như bị bao vây 8 mặt, chỉ c̣n một lối
thoát, hay là con đường bành trướng duy nhất,
là tràn xuống phía Nam - Việt Nam -
qua vùng ven biển giữa Quảng Tây và Việt Nam. Nếu
tràn qua Việt Nam th́ vấn đề Trung Quốc làm bá chủ
Á Châu, rồi toàn thế giới, là điều có thể thực
hiện. Nhưng Việt Nam cũng có thể ví như một
cây gươm thật cứng chẹn ở ngay chỗ cuống
họng này. Vị trí địa lư chiến lược
(Geo-strategic position) lợi hại của Việt Nam với
một giống dân tộc vô cùng mưu trí và quả cảm,
đă đánh tan bất cứ cuộc xâm lăng nào từ
phương Bắc. Ngoài ra, Hoa Kỳ và thế giới
đều nh́n thấy cái thế chiến lược vô
cùng quan trọng và ảnh hưởng đến vận mệnh
thế giới ngay tại Việt Nam. Một cái kẹt của người
Tầu là hiện nay Bắc Kinh không có một chiến
lược gia nào có đủ kế hoạch chiến
lược để nuốt trọn Việt Nam và làm
domino đánh chiếm Đông Nam Á.
Tác giả xin cáo lỗi không thể bàn luận rộng
răi hơn nữa về chiến lược tấn công hay
pḥng thủ.
Chuyến
đi thăm Việt Nam của TT Clinton với khoảng
2,000 người phái đoàn - dù chỉ là nói vậy - đă làm cho Bắc Kinh nhức
đầu. Trước khi công bố tin đi Hà Nội,
người Mỹ đă đưa 62 hỏa tiễn
không-địa (air to surface missiles) CALCM tới Guam. Họ nói tỉnh
bơ rằng hỏa tiễn này sẽ dùng để đề
pḥng Trung Quốc tấn công! Đây cũng là một lối
nói “răn đe” (deterrence talk) rằng chuyến đi của
TT Clinton được yểm trợ quân sự kỹ
càng, pḥng ngừa bất cứ chuyên ǵ lộn xộn với
người láng giềng phương Bắc của Việt
Nam.
Trên
thế giới hiện nay cũng như trước kia,
chiến tranh gián điệp vẫn diễn tiến không ngừng
trong sự thầm lặng. Ta
có thể hiểu rằng mặt trận gián điệp,
t́nh báo và quân sự nổ lớn khi người Mỹ loan
tin cuộc viếng thăm của Tổng Thống Hoa Kỳ
đến một vùng “nhậy cảm” (sensitive) với rất
nhiều máu lửa trong quá khứ. Bộ Tư Lệnh Quân
Lực Hoa Nam (Southern China Military Command) tại Thành Đô (ChengDu) tỉnh
Tứ Xuyên (Si Chuan) phải ra lệnh báo động đỏ
với quân đội sẵn sàng ứng chiến, nhẩy
vào Việt Nam can thiệp khi Cộng sản Hà Nội tỏ
ra thân mật với Mỹ hoặc kư kết liên minh quân sự.
Nhưng
cũng phải đến 10 ngày trước khi TT Hoa Kỳ
đến Hà Nội (15/11) Bắc
Kinh mới có quyết định cho chủ tịch Giang Trạch
Dân đi thăm Lào ngày 11 và Căm Bốt ngày 13. Chuyến
đi có dụng ư “nhận chỗ” (xí phần) rằng
Đông Dương và Đông Nam Á nằm trong ṿng ảnh
hưởng của Trung Quốc.
Như vậy bất cứ ai muốn nhẩy vào th́ sẽ
có chuyện lôi thôi ngay. Do
điểm này, ta thấy dụng ư của Hoa Kỳ khi TT
Clinton nhấn mạnh đến vấn đề “toàn cầu
hóa” hay là kinh tế hóa toàn thế giới trong một khuôn
khổ “đại đồng”, các dân tộc, quốc gia
giầu nghèo đều có thể sống chung với nhau
để mượn vốn đầu tư, sản xuất,
mậu dịch.
Tuy
phái đoàn Tổng Thống Clinton có vẻ hiền lành và
không hề có ư định kư kết ǵ thật sự với
Cộng sản Hà Nội - tất cả chỉ là kư “giác
thư” (memorandum) hay là bản ghi nhớ rằng sẽ
nghiên cứu hay tiến hành khế ước, chứ không
có ǵ cụ thể, chắc chắn, Bắc Kinh vẫn cay
cú v́ Hà Nội dám xé rào mời Mỹ mà không xin phép Bắc
Kinh trước đó. Dĩ nhiên Bắc Kinh không quy tội
cho Lê Khả Phiêu v́ không phải Phiêu đă mời Mỹ. Phiêu đă phải bấm bụng
tuyên bố công khai trong bài diễn văn đáp lời TT
Clinton là Cộng sản Việt Nam vẫn thẳng
đường tiến tới chủ nghĩa xă hội
cho vừa ḷng quan thầy Bắc Kinh. Người Tầu
hiểu ngay là có phe phái khác, nhất là phe tư bản đỏ
miền Nam, đang manh nha, manh tâm đi với Mỹ.
Vấn
đề Việt Cộng đi với Mỹ quả là một
nước cờ vô cùng nguy hiểm cho Bắc Kinh và làm
đảo lộn cái thế “đương hữu” (status
quo) mà Bắc Kinh có ảnh hưởng bao trùm, khống chế
toàn Đông Dương và Đông Nam Á, không cần phải
chiếm đóng quân sự. Bắc Kinh phải nh́n thấy
Cộng sản Hà Nội không thể nắm được
80 triệu người Việt trong khi đám dân (chống
Tầu) này chỉ thích đi theo Mỹ. Như vậy sự hiện diện
của TT Clinton tại Việt Nam đă mang lại hậu
quả bất ngờ và tai hại nhiều mặt cho Bắc
Kinh. Bắc Kinh khiển trách cán bộ của họ tại
Hà Nội trong đó có người
gốc Hoa Lê Khả Phiêu, đă sơ ư để cho Cộng
sản Hà Nội xé rào “mời” Tổng Thống Mỹ
đến Hà Nội.
Một
điểm kẹt khác là Bắc Kinh chưa muốn trực
diện đối đầu với Mỹ tại Việt
Nam hay bất cứ đâu. Bắc Kinh c̣n đang muốn
gia nhập Tổ chức Mậu Dịch Thế Giới
WTO để có thể tung hàng trăm tỷ đôla hàng hóa
tràn ngập thế giới trong một chiến lược
chính trị và kinh tế mà hậu quả sẽ chỉ có lợi
cho Trung Quốc. Càng suy
nghĩ, Bắc Kinh càng cay đắng giận dữ với
bọn cán bộ Cộng sản nào đă dám “mời” Tổng
thống Clinton sang thăm Việt Nam. Bắc Kinh giận dữ hơn nữa
v́ Lê Khả Phiêu và bọn cán bộ người gốc Hoa
cũng có vẻ đồng t́nh, đồng ư trong vấn
đề mở rộng và leo thang bang giao với Mỹ
để trở thành cái đ̣n bẩy, một thế quân
b́nh chiến lược, để
đối phó với Trung Quốc.
Vậy
Bắc Kinh cần phải tiêu diệt bất cứ tên Cộng
sản Việt nào thân Mỹ và manh nha đi với Mỹ để trừ hậu hoạn.
Do đó, vào cuối tháng 12, 2000, hầu như toàn bộ phe
cánh miền Nam muốn đi với Mỹ, chủ tịch
Ủy Ban Nhân Dân kiêm phó bí thư thành ủy Saigon là trung
tướng công an Vơ Viết Thanh trở xuống đều
bị bắt giải về Bắc. Bọn này sẽ bị
tra khảo để xem đầu dây mối nhợ ra sao,
để bắt thêm một số cán bộ cấp cao nửa
trước khi cả bọn bị thủ tiêu. Ngoài tội manh nha đi với Mỹ,
bọn miền Nam c̣n có “tội” là tư bản đỏ.
“Truyền thống” của Cộng sản là lột sạch,
lột kỹ, rồi mới giết. Càng là đồng
chí, càng giết nhau thẳng tay, không bao giờ có chuyện
khoan hồng hay tha thứ.
Nhân
dân Việt Nam - người quốc gia - chưa cần phải
ra tay mà Cộng sản đang ở trong cái thế “tay chặt
tay”, tự ḿnh giết nhau, thanh toán lẫn nhau. Bắc Kinh ra lệnh cho phe miền
Bắc, miền Trung phải giết bọn thân Mỹ và chống
Bắc Kinh. Một màn nghi ngờ, nghi kỵ bao phủ toàn
bộ đảng Cộng sản Hà Nội. Không ai có thể tin ai. Không ai biết
rằng ngày mai bản thân và gia đ́nh ḿnh sẽ ra sao? Bọn
“muốn” thân Mỹ không có đường chạy đi
... Mỹ v́ Mỹ không mở cửa. Lại c̣n vấn đề kẹt
của cải, tiền bạc, nhà cửa, cơ sở,
công ty, bồ nhí, vợ bé và
hàng trăm thứ dây cột, dây trói khác, làm sao mà trốn?
Chỉ c̣n nước nằm đợi chết trong sự
hồi hộp, kinh hoàng.
7. Địa
Lư Phong Thủy Trung Quốc và thành Bắc Kinh.
Chiến
lược tấn công hay pḥng thủ, phản công đều
là những bí mật tuyệt đối với sự
điều hành vô cùng uyển chuyển linh động. Ta
chỉ cần nh́n thấy hướng tiến quân của
Trung Quốc với số quân sử dụng hay viên tướng
nào cầm quân, là ta có thể hiểu ngay chiến lược
của họ cũng như làm thế nào để đánh
tan quân xâm lăng. Nói cách khác,
Trung Quốc “không bao giờ” có cái thế thiên thời,
địa lợi và nhân ḥa tại Việt Nam để thực
hiện domino. Suốt trong nhiều
ngàn năm lịch sử Trung Hoa, ngoài thập đại thừa
tướng hay là 10 vị thủ
tướng giỏi nhất, chiến lược gia tài giỏi
chỉ có khoảng 5 hay 6
người. Không riêng Trung Quốc, ngày nay cả thế giới
đang bị khủng hoảng lănh đạo có tài, và ta
chưa cần nói đến chiến lược gia. Thật
là nguy hiểm nếu phiêu lưu quân sự, xâm lăng, mà
không có chiến lược gia tài giỏi điều quân. Lỡ
bại th́ sao? Chiến tranh xâm lăng là con đường
hai chiều. Trung Quốc không chắc có thể chiếm Việt Nam trong
một tuần. Nhưng nếu thua, Quảng Đông, Quảng
Tây và Hồng Kông có thể bị mất trong 1 tuần lễ,
đưa đến sự sụp đổ đế quốc
Trung Hoa. Người Việt không quên rằng theo lịch sử,
lănh thổ Việt Nam khi xưa đă lên đến suốt
phía Nam sông Trường Giang.
Sự
đời có tụ th́ phải có tan. Cái ǵ được
thu gom lại rồi cũng có ngày bị phân tán, tan tành.
Trung Hoa lập thành đế quốc với ư đồ bành trướng,
thôn tính, diệt chủng và đồng hóa các dân tộc khác
trong hơn 2 ngàn năm qua đă trở thành lớn mạnh
như ngày nay. Đó chỉ là sự lớn mạnh giả
tạo và có tính cách tạm thời.
Địa lư Trung Hoa sau khi thành đế quốc
đă có h́nh “đầu sư tử”. Sự thất đức
khi tàn bạo giết chết hàng trăm triệu người,
diệt chủng nhiều dân tộc và sắc tộc thiểu
số và đồng hóa họ, đă làm cho Trung Quốc thay
đổi địa lư và địa h́nh thành “đầu
Cá Sấu”, một con cá sấu tham lam và tàn ác. Quư địa
duy nhất của Trung Quốc là thành Bắc Kinh, khi
xưa gọi là Yên Kinh. Đầu thế kỷ 15, một
người Việt Nam 17 tuổi tên là Nguyễn văn An
đă là kiến trúc sư, công tŕnh sư điều khiển
công tŕnh xây cất thành Bắc Kinh với 9,900 pḥng ốc, với
9 cửa thành, trong 17 năm trời, đến năm 1421 mới
xong, vào triều đại Minh Thành Tổ Vĩnh Lạc
(Yong Le).
Cậu
bé “thầy địa lư” Nguyễn văn An đă xây dựng
thành Bắc Kinh theo một kiểu đất quư địa,
gọi là “Kim Điền Tụ Long” (Golden Field for Gathering of Dragons). Kiểu
đất này có nghĩa là các tỉnh bang, phiên bang sẽ thần
phục Bắc Kinh và không dám nổi loạn chống lại
“Thiên triều”. Họ sẽ ngoan ngoăn mang vàng bạc đến
Bắc Kinh nộp cống. Kim Điền Tụ Long có
nghĩa là “Nhiều con Rồng chầu ruộng vàng”.
Năm tháng trôi qua, kiểu đất Kim Điền Tụ
Long đă giữ vững đế
quốc Trung Hoa mà không bị phân tán hay tan ră. Đầu thế
kỷ 20, tám( 8 ) nước -
Bát quốc Liên Quân - Âu Châu và Nhật Bản đă liên tay
đánh phá Trung Hoa nhưng không nổi. Nhật Bản
đơn phương đánh Trung Quốc từ năm
1937 cũng bị thảm bại đầu hàng năm 1945.
Nhưng
ngày nay sau gần 6 thế kỷ, kiểu đất Kim
Điền Tụ Long đă suy yếu nhiều. Sự thất
đức “tạo ác nghiệp” của chính quyền Bắc
Kinh cũng gia tăng rất nhiều để trở
thành một thứ “cộng nghiệp xấu” (bad collective
karma) cho đế quốc Trung Hoa.
Con cá sấu đă trở thành một thứ tượng
h́nh bị “phân thây” làm nhiều mảnh nhỏ. Đồng
thời, chính huyệt kiểu đất Kim Điền Tụ
Long cũng bị phá tan hoang khiến cho các tỉnh bang,
phiên thần có thể nổi loạn đ̣i ly khai, độc
lập với Bắc Kinh. Một
điều khó hiểu và ít người biết là Mao chủ
tịch có tướng tinh “đại mănh xà tinh”. Con rắn
khổng lồ này đă quấn
chặt, ôm chặt đế quốc Trung Hoa từ năm
1949 đến nay. Thi thể ông Mao được ướp
và một căn nhà đẹp đẽ được dựng
lên để đặt xác ông cho nhân dân chiêm ngưỡng.
Điểm này có vẻ giống như quỷ đỏ
chúa Lê Nin và Xít Ta Lin, quỷ đỏ con Hồ Chí Minh. Trê n
thế giới này h́nh như chỉ có 4 tên (quỷ)
được ướp xác
thờ sống. Xít Ta Lin đă bị Krushchev, v́ quá sợ
hăi và căm thù, cho mang đi chôn năm 1960. Xác Lê Nin cũng
được chiếu cố cho mang đi chôn. Xác Hồ sẽ bị tiêu diệt
cùng với đảng và chế
độ Cộng sản Hà Nội.
C̣n ông Mao th́ tương lai có vẻ bấp bênh nếu các
lănh tụ Bắc Kinh hiện nay quá yếu không thể bảo
vệ chế độ và đế quốc Trung Hoa.
Nếu
luận anh hùng, ta thấy các lănh tụ Bắc Kinh hiện
nay có quá nhiều tham vọng với mưu đồ, kế
hoạch quá lớn với tầm vóc của họ. Đây
là cái thế biết người nhưng không biết ḿnh.
Tính theo tướng số, địa lư phong thủy, phúc
đức và tài năng th́ phải có sự cân xứng, quân
b́nh, không thể lệch lạc hay bất xứng. Nếu
bất xứng th́ có chuyện không hay sẽ xẩy ra.
Khổng
Minh Gia Cát khi c̣n ở lều
tranh đă tính rằng Lưu Bị và nhà Hán không đủ
phúc đức nên không thể thống nhất Trung Hoa, quang
phục đế quyền nhà Hán. Cao tay lắm th́
được chia một phần ba, là cùng. Khi ra khỏi lều
tranh, Khổng Minh hành sự đều dựa theo phúc đức
của ḿnh và của người. Trung Hoa thời đó
đă chia làm ba, trở thành cái thế mà ta gọi là “Tam Quốc”.
Khổng Minh biết ḿnh yếu, nên chỉ cố gắng
chiếm vùng núi non hiểm trở, bất khả xâm, là Ba
Thục, gọi là Tam Xuyên. Ngày nay gọi là tỉnh Tứ
Xuyên (Si Chuan). Về cuối cuộc
đời, ông xuất binh 6 lần ra khỏi Kỳ Sơn
đều bị thất bại. Không phải ông không có tài
dùng binh và mưu lược để quyết thắng.
Nhưng ông hiểu rằng thời thế đă hết, vận
nhà Hán không c̣n. Ông chỉ cố gắng làm hết sức
ḿnh để khỏi phụ ḷng tin cậy và gửi gấm
của Tiên Đế Lưu Bị.
Sau khi ông chết, nhân dân Tứ Xuyên thương cảm
cho ḷng tận trung báo quốc, đức độ báo ân,
trả nghĩa của ông, đă quấn khăn trắng
để tang ông cho đến ngày nay.
Các
lănh tụ Bắc Kinh ngày nay chỉ tính toán theo mưu đồ
quyết thắng mà không tính đến khả năng và thời
thế, vận mệnh Trung Hoa và thế giới. Lănh đạo Bắc Kinh hiện
nay không có có đủ tầm vóc vĩ đại
như chủ tịch Mao Trạch
Đông. Nhưng họ đang thực hiện các tham vọng
của họ như chinh phục toàn thế giới bằng
kinh tế và hàng hóa rẻ tiền, đuổi Mỹ ra khỏi
địa vị siêu cường để làm bá chủ thế
giới. Dùng xâm lăng khủng bố để khuấy
động thế giới trong sự bất an, bất ổn
định, để dễ bề thao túng, thủ lợi.
Nâng đỡ, ủng hộ, viện trợ và bán vũ khí
cho các lănh đạo độc
tài loại “chống Mỹ”. Nh́n chung, tất cả các hoạt
động của Bắc Kinh chỉ là “bá đạo” và
hoàn toàn không c̣ điều ǵ gọi là “phúc đức”. Cá
nhân các lănh tụ Bắc Kinh th́ không một người nào
có tài đức với hùng tài, bản lĩnh thống trị
Trung Hoa và toàn thế giới.
Cho đến ngày nay, sau hơn 2 ngàn năm, Trung Hoa không ra ngoài truyền thống
xâm lăng chinh phục bằng
sức mạnh bạo lực
cùng với sự bóc lột, triều cống, diệt
chủng và đồng hóa các dân tộc khác.
Ta
có thể khẳng định vào thế kỷ 21 hiện
nay, xâm lăng và diệt chủng bằng bạo lực không
hợp thời nữa. Bá chủ thế giới bằng bá
đạo và ngự trị thế giới bằng độc
tài công an trị là điều không thể thực hiện.
Lănh đạo Bắc Kinh hoàng toàn không đủ tầm vóc
lo chuyện đội đá vá trời, đưa toàn cầu
hơn 6 tỉ người vào ṿng nô lệ dưới ách
thống trị Trung Hoa.
Bắc
Kinh cũng không biết đề pḥng phản ứng dội
ngược hay là hậu quả của mưu đồ
bành trướng bị thất bại. Thế giới c̣n
nhiều bộ óc siêu việt có thừa sức đối
phó với Bắc Kinh. Tự nhiên, họ nh́n thấy mọi
toan tính và mưu đồ, kế hoạch của Bắc
Kinh. Trong khi đó th́ Bắc Kinh tưởng rằng không ai
biết, và nếu có biết, cũng chẳng làm ǵ nổi.
Khi
viết bài này, Bắc Kinh đă tiến vào cái thế không
thể lùi bước xâm lăng bành trướng. Dựa
theo phong thủy, địa lư, tướng số, vận
mệnh thế giới và các kế
hoạch siêu việt, siêu chiến lược dùng để đối phó với
Bắc Kinh, ta thấy con cá sấu Trung Hoa có thể bị
xé tan thành nhiều mảnh. Chính huyệt kiểu đất
Kim Điền Tụ Long đă bị hủy diệt. Thân
xác và linh hồn Mao Trạch Đông sẽ vĩnh viễn
đi vào hư vô..... Cát bụi phải trở về với
cát bụi! H́nh như chưa mấy ai thoát khỏi định
luật đó.
Cộng
sản Hà Nội hiện nay (9/2002) như cá nằm trên thớt, chó nằm
trong rọ, không c̣n đường chạy chỉ đợi
giờ chết. Bài viết này
chính là trang sử cuối cùng của chúng. May ra th́ chúng
được đọc trước khi chết.
8. Vấn đề người Mỹ mất
tích (MIA's) là một yếu tố
tiên quyết trong một chiến lược khá gai góc tại Việt Nam.
Trước
đây người viết bài này tiên đoán Cộng sản
sẽ “chết” v́ kẹt vấn đề tù binh Mỹ
không giao trả cho Mỹ, và do đó không bao giờ có thể
được người Mỹ thật t́nh hợp
tác. Năm 1972, 1973, khi kư kết
ḥa đàm Ba Lê (ngày 27/1/1973) Lê Đức Thọ và Lê Duẩn
đă “khôn ngoan” giữ lại 1205 tù binh Mỹ, không giao trả
cho Mỹ như đă cam kết trong hiệp định. Hai tên đầu sỏ ngu dốt
của Cộng sản này không tính rằng người Mỹ
sẽ “đ̣i tù binh” trong bất cứ thương thuyết
nào sau này. Chúng không tính rằng
những người Mỹ bị bắt làm tù binh không thể
“biến mất” dễ dàng với nhiều bằng chứng
là họ c̣n sống và bị bắt sống. Trong thời
điểm thập niên 70s và 80s, Cộng sản Hà Nội
không thể ngờ rằng sẽ có ngày “bơ vơ” không
c̣n chỗ nương tựa và sẽ phải chạy theo
Mỹ, lạy van Mỹ để
được sống. Nhưng đến đây -
năm 1989 cho đến ngày nay - Cộng sản kẹt cứng
không biết làm sao giao tù binh cho Mỹ, dù muốn như vậy
lắm lắm. Nguyên tắc giản
dị của các cuộc thương thuyết Mỹ-Việt
Cộng là phải giao trả tù binh trước đă.
Nhưng sau khi giao trả rồi th́ sự bội ước
hiệp định Ba Lê, sự “bất tín nhiệm”, gian dối,
lừa lọc trong hơn 30 năm và cái “tội” đầy
đọa tù binh Mỹ cũng trong khoảng 30 năm th́
làm sao giải thích? Vấn đề hiện nay, là Việt Cộng “không thể”
giao trả tù binh dù chúng muốn như vậy, để
được người Mỹ viện trợ hàng chục
tỷ đôla, một món tiền rất cần thiết
để cứu sống chế độ.
Thật
ra th́ tiền mặt cũng không cần ngay. Người Mỹ
chỉ cần hứa hẹn với nhiều sự tháo
khoán, bảo đảm mậu dịch th́ Cộng sản
Hà Nội sẽ hồi sinh ngay. Hồi sinh để tiếp
tục kềm kẹp dân tộc Việt Nam trong chế
độ khủng bố công an trị hay sao? Hồi sinh
để tiếp tục làm tay sai chó săn cho Bắc Kinh hay
sao? Hồi sinh để tiếp tục lừa gạt
người Mỹ và tiếp tục đánh phá xă hội
Hoa Kỳ bằng đạo quân thứ 5 với sư quốc
doanh, kháng chiến ma, nhân quyền c̣ mồi hay sao? Chính tại
những điểm nguy hiểm
cho xă hội Hoa Kỳ này mà
người Mỹ không cần phải o bế chế
độ Cộng sản Hà Nội lâu dài hơn nữa. Màn
kịch đă bắt đầu hạ màn. Người Mỹ nắm
được yếu tố quyết định là ḷng dân Việt Nam, th́ họ coi Cộng
sản Hà Nội như là một đống rác, chỉ
đợi giờ mang đi đổ.
Tin
Reuters ngày 6 tháng 10, 2000. Mỹ đ̣i VN đơn
phương t́m MIA các lính Mỹ bị Việt Nam bắt sống.
Hoa Kỳ muốn Việt Nam đơn phương nỗ
lực thêm để t́m lính Mỹ c̣n bị ghi là mất tích (MIA's) trong cuộc chiến
tranh Việt Nam.
Hôm thứ tư 9/8/2000, ông Robert Jones, phó thụ tá Ngoại
trưởng Mỹ về vấn đề tù binh và người
mất tích, đă tuyên bố như trên trong dịp đến
thăm Việt Nam. Ông nói phía việt Nam đă cam kết với
ông trong việc t́m người Mỹ mất tích. Ông nói:
“Chúng tôi đang t́m phương thức để cho việc
t́m kiếm hữu hiệu hơn, bởi vậy chúng tôi
nghĩ phía việt Nam có thể đơn phương làm
nhiều hơn trong việc t́m kiếm. Việc này “đặc
biệt áp dụng cho những quân nhân Mỹ đă
được các đồng đội lần chót nh́n thấy
c̣n sống. Đó là trường hợp trong thời chiến
những lính Mỹ số ở nơi gần quân địch,
nhưng chúng tôi không hiểu việc ǵ đă xẩy ra cho họ.”
Trong
số này có cả những trường hợp c̣n có “bất
đồng” là những người được đă bị
bắt nhưng không thấy trở về. Ông Jones nói
Washington vẫn quyết tâm kiểm kê đầy đủ
những người mất tích trong chiến tranh và lập
trường này sẽ không thay đổi khi có sự thay
đổi chính phủ ở Mỹ. Ông cho biết đến
nay Mỹ đă giúp cho việc t́m được 2,500 bộ
hài cốt lính cộng sản Bắc Việt chết trong
thời chiến. Hà Nội
ước lượng có khoảng 300,000 quân c̣n mất tích
trong cuộc chiến và đă kêu gọi Mỹ giúp t́m kiếm
những người đó. Jones nói cho đến nay
Washington đă chuyển cho Hà Nội 5 triệu trang giấy
tài liệu để giúp vào việc t́m kiếm và đă cho
Việt Nam tham khảo toàn bộ hồ sơ đến
tháng 10 này, Thủy quân Lục Chiến Mỹ sẽ chuyển
thêm 400,000 trang tài liệu cho Hà Nội.
Tin
báo chí ngày 31/10/2000: Mỹ sẽ cấp quyền tị nạn
cho ai đưa lính MIA c̣n sống về Mỹ. Một dự
luật có tên là Đạo Luật Năm 2000 để đưa Người Mỹ Sống
Sót Về Nước” được 35 nghị sĩ thuộc
cả hai đảng Cộng Ḥa và Dân Chủ bảo trợ
đă được Thượng Viện Hoa Kỳ thông
qua không có phiếu chống vào ngày 24/10 vừa qua.
Theo
Đạo Luật này, chính phủ Hoa Kỳ sẽ cấp
quy chế tị nạn cho bất cứ công dân nào thuộc
4 quốc gia Việt, Miên Lào, và Trung Quốc cùng các nước
độc lập thuộc cựu Liên Bang Sô Viết khi họ
giúp đỡ cho cựu chiến binh Hoa Kỳ hay những
người Mỹ được ghi mất tích c̣n sống
sót trong Chiến tranh Việt Nam và Triều Tiên về Mỹ.
Không những chỉ có những người có công trong việc
này được hưởng quy chế tị nạn mà
cha mẹ cùng người phối ngẫu hay con cái cũng
được hưởng quy chế này. Những người
Mỹ c̣n sống sót trong hai cuộc chiến có thể là cựu
chiến binh cũng có thể là những người Mỹ
dân sự được ghi là mất tích trong chiến tranh
thường được biết dưới lối gọi
tắt tiếng Anh là POW/MIA. Đạo luật này
được nạp cho Ủy Ban Tư Pháp cứu xét từ
ngày 25 tháng 2 năm 1999.
9. Người
Mỹ biết rơ tù binh của họ bị Cộng sản
Hà Nội giam giữ và hành hạ
ra sao?
Cộng sản Hà Nội chuyên nghề nói láo,
nhưng với vụ MIA's th́ đúng là mắc nghẹn, nuốt
không thôi, mà nhả cũng không ra. Người Mỹ không cần
phải nói năng ǵ nhiều. Họ vẫn lịch sự
vả tỏ vẻ sốt sắng thật t́nh. Chỉ lâu
lâu họ lại phê b́nh, đ̣i “cởi mở” nhiều
hơn nữa v́ cỡ mở chưa đủ. Cho đến
khi nào - ngày 17/11/2000 - chính tổng bí thư Lê Khả Phiêu phải nói ra miệng
rằng kinh tế quốc doanh vẫn là chủ đạo.
Việt Cộng vẫn thẳng tiến đến chủ
nghĩa xă hội. Chẳng cởi mở, đổi mới,
thay đổi ǵ ráo! Cũng chẳng
ai buồn đả động đến vấn đề
người Mỹ mất tích nữa. Do đó người
Mỹ phải ra đạo luật “Bất cứ ai giao trả
một người Mỹ mất tích nào sẽ được
đi Mỹ định cư cả gia đ́nh”. Những
người coi tù tự nhiên thấy tù binh Mỹ trở
nên có giá, quư hơn vàng, với nhiều cơ hội cơ
may bằng vàng nếu.....Ngày thứ Năm 9/9/99. Chính quyền
Mỹ bị tố che dấu việc Hà Nội c̣n giam 614
tù binh Mỹ sau 1975. Lời khai của Ủy viên Trung
Ương Đảng Lê Dinh đào tị và không ảnh
năm 1992 cho thấy Hà Nội lúc đó vẫn giam hàng
trăm tù binh Mỹ.
Hà
Nội có thật tâm giúp Hoa Kỳ giải quyết các hồ
sơ MIA/POW hay không? Và Bạch Ốc có giấu giếm bí mật
ǵ với dân Mỹ về vấn đề lính Mỹ mất
tích hay không? Theo một viên chức trong một hội cựu
Chiến Binh Mỹ, Hà Nội không thật tâm, và Bạch Ốc
vẫn c̣n nói dối với dân Mỹ về MIA/POW.
Trong
lá thư gửi đại sứ Mỹ tại Việt Nam
Pete Peterson, đề ngày 8/9/99, ông Nicholas Rock - người
điều hợp Đông Nam Á Vụ với chức danh
National South-East Coordinator Minority Affair Officer của hội
Veterans of the Vietnam War, Inc. - đă chất vấn các điểm
mà ông cho là cả Bắc Bộ Phủ và Bạch Ốc
đều cùng nhau giấu giếm.
Điểm
thứ nhất, ông tố cáo là CSVN vẫn chưa trao cho Mỹ
các hồ sơ, loại đôi khi cón được gọi
là hồ sơ xám, xanh da trời hay trắng, nguyên giữ
cho từng tù binh Mỹ một, mà Hà Nội cũng không cho
Mỹ được đọc các hồ sơ của Ban
Chấp Hành Trung Ương CSVN - trong đó có cả Chính Trị
bộ, Ủy Ban Quân Vụ, và các hồ sơ cấp bộ,
về cuộc chiến.
Thêm
nữa, mặc dù CSVN thú nhận có cất giấu hài cốt
MIA/POW, vẫn c̣n hơn 200 bộ di hài được biết
là “cất giữ” chưa được trả về Mỹ,
và khoảng 89 hài cốt tù binh mà Mỹ biết là vẫn
c̣n bị Hà Nội giam năm 1973 vẫn không biết ở
đâu? Hà Nội cũng không
hoàn toàn “cộng tác” trong việc cung cấp di hài hay lời
giải thích về các tù binh lần cuối được
biết là c̣n sống trong nhà tù Hà Nội, và cả những
người lần cuối được biết c̣n sống
ở nhà tù bên Lào.
Điểm
thứ nh́, viên chức này chất vấn về các hồ
sơ “Quang 1205 documents”. Ông viết, vào tháng 2/1993, một học
giả Trung Tâm Nghiên Cứu Harvard University Russian Research
Center, Gs Steve Morris, ở Moscow t́m tài liệu cho cuốn sách
về quan hệ Liên Xô-Bắc Việt trong cuộc chiến
Việt Nam, khám phá một tài liệu quan trọng về tù
binh Mỹ. Tài liệu này trong văn khố Ủy Ban Trung
Ương Đảng Liên Xô, Bộ Quốc Tế Vụ,
nơi mà hậu thân cơ quan Comintern.
Tài liệu này là bản dịch
Nga Ngữ của Sở T́nh Báo GRU từ một bài thuyết
tŕnh lên Bộ Chính Trị CSVN do tướng Trần văn
Quang, Phó Tham Mưu Trưởng quân đội CSVN tŕnh bày.
Tài liệu này cho thấy t́nh trạng hàng trăm tù binh Mỹ
tại Bắc Việt vào ngày 15/9/72. Chiến dịch
Homecoming bắt đầu 5 tháng sau ngày này.
Bắc
Việt xác nhận giữ 368 tù binh Mỹ, nhưng tài liệu
này viết có tới 1205 tù binh Mỹ đang bị giam.
Trong chiến dịch Operation Homecoming, chỉ có thả về
591 tù binh Mỹ. Vậy th́ 614 tù binh khác biến đi
đâu? (Điểm này ông Rock c̣n sai lầm, con số 1205 tù
binh c̣n sống và c̣n bị giam giữ lại “sau khi” 591
người kia được thả. Riêng Cục Lao Cải
Hà Nội nắm giữ 800 tù binh Mỹ sau 1975.)
Theo
ông Rock, Bạch Ốc biết hết chuyện này, nhưng
lại giữ bí mật đối với dân Mỹ. Ông
Rock viết thêm, một ủy viên bộ chính trị Cộng
Ḥa Dân Chủ (DRV Politburo) Việt Nam, ông Lê Dinh, đă đào
tị sang Tây Phương năm 1979. Ông được sở
Quân Báo Mỹ thẩm vấn và ông tiết lộ là vào
năm 1975, CSVN giữ khoảng 700 tù binh Mỹ.
Ông
Lê Dinh c̣n nói về các trại giam tù binh Mỹ khoảng 60
kilomét phía Tây Bắc Sài G̣n với bí danh các trại C-23, B-22
và B-17, và phía Tây Nam Hà Nội c̣n giam giữ tù binh Mỹ. Các
không ảnh vào tháng 6/1992 c̣n cho thấy dấu hiệu
dưới mặt đất có các mật hiệu cấp
cứu của các phi công Mỹ được biết là
đă bị bắt.
Cuối
cùng, ông viết, Bộ Quốc Pḥng Mỹ trước
đó hi vọng là khoảng 1,200 tù binh Mỹ sẽ trở
về trong chiến dịch Homecoming và rất thất vọng
khi thấy Hà Nội trả về 591 tù binh. Con số hi vọng
1,200, dựa các tin t́nh báo, th́ phù hợp với tài liệu của
Nga, và cũng phù hợp với lời khai của Ủy
viên CS Lê Dinh.
Ngày
15/9/99, Ngũ Giác Đài in sách mới về tù binh Mỹ tại
Việt Nam. Trong thời gian chiến tranh Việt Nam, Cuba
đă gửi 2,000 người sang giúp đỡ Việt Cộng.
Đó không phải là việc đáng nói. Điều đáng
nói là Cuba đă gửi sang một nhóm nhỏ người
để khai thác và tra tấn các tù binh Mỹ.
Đó
là chương tŕnh được gọi là “Kế hoạch
Cuba”. Việc tra tấn dă man
các tù binh Mỹ đă xảy ra tại một trại
tù gọi là “Zoo” (sở thú) một địa điểm ở
phía Tây Nam Sài G̣n. Thủ lănh của nhóm tra tấn này là một
người Cuba cao 6 bộ nặng 180 cân Anh, có biệt danh
là “Fidel”. Người phụ tá của anh ta có tục danh là
Chico. Cả hai đều nói tiếng Anh lưu loát. Nhiều
lúc họ c̣n được sự tiếp tay của
người thứ ba có tên là “Pancho”. Fidel rất được
Việt Cộng ưu đăi. Trong khi trưởng trại
tù đi xe đạp cọc cạch th́ Fidel được
đi xe Jeep do sĩ quan Cộng sản lái.
Tài
liệu về việc tra tấn dă man thật là khủng
khiếp. Các tù binh Mỹ bị đánh tới khi bất tỉnh
bằng những cây roi cắt ra từ vo ũ ruột xe
hơi. Quân canh gác đá họ, đánh họ, bẻ găy
xương cằm, răng và màng tai, xương sườn
họ. Nhiều người bị cột ngón tay cái lại
với nhau. Có người bị tra tấn cực h́nh bằng
nước. Một người chết v́ thương tích
đánh đập.
Sau
chiến tranh các cơ quan t́nh báo Hoa Kỳ cố gắng
t́m cho ra tông tích nhân vật Fidel nhưng không thấy. Năm
1979, một cựu tù binh có được trao cho xem ảnh
một nhân vật của bộ Giáo Dục Cuba vừa tới
thăm trường Harvard và MIT rồi trở về Cuba.
Cơ quan DPMO nhận diện người khách kia là Fernando
Vecino Alegret, hiện nay là Bộ Trưởng đại học
Cuba, một cựu chuyên viên quân sự đă có mặt ở
Việt Nam năm 1967. Người tù binh cũ được
cho xem tấm h́nh đó nói: “nếu các ông thay đi một
ít tóc, và cắt bớt đi khoảng 25 cân Anh, th́ tôi có thể
nói đó là tên Fidel.”
Ngày
17/9/99, TT Clinton công nhận ngày 17/9 là ngày “Tù Binh Mỹ” và ra
lệnh cho treo cờ “MIA’s” mầu đen với một
h́nh người tù gục đầu sau chấn song sắt,
tại các cơ sở, dinh thự chính quyền Hoa Kỳ
trên toàn liên bang.
Cộng
sản Hà Nội giả điếc làm ngơ trước
những tố cáo rơ rệt của Mỹ vế vấn
đề tù binh Mỹ mất tích. Ta thấy Ngũ Giác
Đài đă sửa soạn cuốn sách về sự tra tấn
tù binh Mỹ từ lâu,
nhưng cho tung ra đúng thời điểm cần thiết
để đập vào mặt Cộng sản Hà Nội rằng:
Nếu không thả tù binh th́ không có ǵ hết?,,,
Ngày
7/4/01, một biến cố khác xẩy ra khá đau đớn
cho Hoa Kỳ. Một phi cơ trực thăng M-17 do Nga chế tạo, chở 9 nhân viên Việt Cộng và 7 nhân
viên Mỹ đi đào t́m người mất tích, đă bị
rớt tại Thanh Trạch, Bố Trạch, Quảng B́nh. Nhân chứng thấy
chiếc trực thăng bay lảo đảo rồi rớt. Có người nghe thấy tiếng
nổ và lửa cháy từ torng trực thăng. Người
Mỹ chuẩn bị đến chỗ xác chiếc máy bay
để điều tra lư do xẩy ra tai nạn. Nhưng
đến ngày 10/4, khi chuyên gia Mỹ chưa kịp tới
Thanh Trạch, th́ khoảng hơn 500 kí lô mảnh vỡ của
trực thăng đă bị chuyên gia Việt Cộng lấy
“trộm” mất. Trong số chuyên gia bị chết này có
hai người Mỹ nói tiếng Việt rất sơi. Một
người khác là phân tích gia tin tức t́nh báo. Một người là trưởng
toán t́m kiếm Hoa Kỳ.
Ta
có thể thấy rơ có bàn tay cán bộ Trung Cộng đặt
chất nổ. Hiện nay chỉ có toán t́m kiếm này là duy
nhất cho hai bên Mỹ-Việt Cộng làm việc thân mật
với nhau. Hai người Mỹ nói sơi tiếng Việt,
Flynn và Moser, đều là chuyên gia phân tích t́nh báo và nói sơi tiếng
Việt. Người Tầu đặt nghi vấn có sự
móc nối giữa Hoa kỳ và phe Cộng sản muốn chạy
theo Mỹ qua toán t́m kiếm. Sự tiêu diệt chiếc trực
thăng và phi hành đoàn cũng là một cách đuổi Mỹ
ra khỏi Việt Nam. Nếu Mỹ chưa nh́n ra và chưa
chịu rút khỏi Việt Nam th́ sẽ có nhiều tai nạn
nữa làm chết nhiều người Mỹ nữa.
Chính
quyền Mỹ im lặng v́ không biết nói ǵ hơn. Ta có
thể ước lượng, Hoa Kỳ sẽ.... cuốn
gói từ từ ra khỏi Việt Nam để tránh chết
thêm nhiều cái chết vô ích và khả nghi. Có thể họ
sẽ xuống thang về chính trị và kinh tế tại
Á Châu để Trung Cộng nắm thế thượng
phong, tha hồ hùng hổ, xưng hùng xưng bá, ăn hiếp
các tiểu quốc Á Châu. Trung Cộng sẽ ăn hiếp
các nước Á Châu bằng cách đổ hàng (dump) tràn ngập
với những điều kiện thắt họng, chịu
không nổi. Rồi sau đó,
khi các nước Á Châu đă ớn Trung Cộng đến
tận cổ, ra mặt chống Bắc Kinh, mong muốn
chú Sam và đôla, th́ người
Mỹ sẽ trở lại chăng? Mà trở lại bằng
cách nào? Người Mỹ chỉ cần rút bỏ Việt
Nam, dẹp hết mọi viện trợ, đầu
tư, là đủ làm cho các nước Á Châu... lạnh cẳng,
hết hồn, lo sợ Bắc Kinh!
Có
nhiều lư do ta chưa thể đưa ra ánh sáng. Người
viết bài này nhận định rằng cái chết của
7 người Mỹ đă giúp cho Hoa Kỳ tránh được
nhiều đại họa ghê gớm và khủng khiếp
sau này. Âu đó cũng là sự đời, trong cái rủi
đă trở thành cái may, v́ người ta đă học bài học
về sự khôn ngoan.
Ngay
sau khi trực thăng MI-17 rớt th́ đại sứ
Peterson vẫn “lạc quan”. Ông tuyên bố các chuyến bay và
công tác t́m kiếm “xác” người Mỹ MIA’s vẫn tiếp
tục. Có lẽ ông Peterson sợ rằng không c̣n việc ǵ
khác để làm ở Việt Nam? Chắc chắn là ông
Peterson không bao giờ nghĩ đến có bàn tay Bắc Kinh
trong vụ phá hoại - không phải tai nạn - này! Ngày
17/4, Hoa Kỳ đă quyết định đ́nh chỉ các
cuộc t́m kiếm hỗn hợp Mỹ-Việt Cộng về
các quân nhân Hoa Kỳ c̣n bị ghi là mất tích trong cuộc
chiến tranh Việt Nam - sau khi có tại nạn phi cơ
hôm 7/4 tại Bố Trạch,
đă làm cho 7 người Mỹ và 9 người Việt
thiệt mạng.
Như
vậy vấn đề Air Vietnam đă kư kết bay sang Mỹ
qua Đài Loan mỗi tuần 10 chuyến bay, 7 đến
Los Angeles và 3 đến San Francisco, kể từ này 1 tháng 5,
có thể sẽ bị hủy bỏ?.
10.
Nhận
diện đại tướng Công An Phản Gián,
Chuyên
gia nằm vùng Nguyễn Minh Cần. Ngày 12 tháng 2, 2001, trên báo
Người Việt, đồng bào tị nạn Cộng
sản hải ngoại được nghe đồng chí
chính ủy Chiến Dịch Tuyên Vận Cộng sản hải
ngoại Nguyễn Minh Cần, chửi “Im Lặng là đồng lơa với
tội ác”. Tại sao cán bộ
Cộng sản cấp cao hoạt động hải ngoại,
Hoa Kỳ, đều là cấp tướng Phản Gián?
..............
Nó lùa, nó thả
Lũ mặt người dạ
thú xông ra!
Khiến ( cho) đồng xa
nơi mấp mô mồ mả
các hồn ma cũng hả vong
linh
v́ thấy địa ngục của
ḿnh,
c̣n ít nhục h́nh hơn
dương thế
..................................................
(Trích bài Đồng Lầy
- Thi sĩ Vô Danh, Thơ Vô Đề).
“Nó”
đây là Hồ chí Minh. Năm 1945, người Việt Nam
thấy Hồ chí Minh tung (thả) ra một lũ ưng,
khuyển, chim mồi, chó săn, tức là công an, đặc biệt là công an phản
gián để ḱm kẹp, áp đặt nô lệ lên đầu
lên cổ nhân dân Việt Nam. Cũng năm 1945, Nguyễn
Minh Cần đă là một tên “mặt người dạ
thú” Cộng sản loại dữ
dằn, ác ôn, trung kiên nhất. Cần - cũng như Hoàng Minh Chính tức thượng
tướng công an phản gián Trần Ngọc Nghiêm - đă theo Cộng sản từ
c̣n nhỏ tuổi. Chúng dám giết đồng bào, đồng
loại, kể cả anh em họ
hàng ruột thịt để tỏ bụng dạ trung
thành với đảng Cộng sản. Do đó Nguyễn
Minh Cần cũng như Trần
Ngọc Nghiêm lên chức rất nhanh.
Nguyễn
Minh Cần đặc biệt giỏi hơn Trần Ngọc
Nghiêm ở cái tài làm “gián điệp nằm vùng”. Cần
theo Cộng sản từ năm 1943 khi c̣n nhỏ tuổi,
học sinh Trung Học ở Huế và hoạt động
nằm vùng “bí mật” khi Việt Minh chưa cướp
chính quyền. Cần
được kết nạp vào Đảng Cộng sản
thật sớm và thật nhanh. Năm 1951, Cần hoạt
động nằm vùng nội thành Hà Nội cho đến
năm 1955 Cần trở thành Thường vụ Bí thư
Thành Ủy Hà Nội ngay sau khi tiếp thu Hà Nội (tháng 10
năm 1954), khi Cần mới 27 tuổi.
Làm
Thường vụ Bí Thư thành ủy đến năm
1961, Cần được đi Liên Xô - cũng như Hoàng
Minh Chính năm 1957 - học lư thuyết Mác Xít, Lê Nin Nít tại
trường đại học Xít Ta Lin chuyên đào tạo
gián điệp Cộng sản. Trường này chính là viện
đại học Đông Phương (Institute of Eastern
Studies) thành lập từ năm 1918 để đào tạo
cán bộ gián điệp Cộng sản trong kế hoạch
Cộng sản hóa toàn cầu. Nguyễn Ái Quốc (tức
Hồ chí Minh), Trần Phú, Lê Hồng Phong, Nguyễn thị
Minh Khai, Lê Duẩn.... đều đă học tại
trường “Đảng” này. Cần được bố
trí để về nước
làm chủ nhiệm Viện
Trưởng Viện Nghiên Cứu Học Thuyếùt Mác Lê.
Năm 1943, Xít Ta Lin (Stalin) giải tán Đệ Tam Quốc
Tế và thành lập Viện Nghiên Cứu Chủ Thuyết
Mác Xít - Lê Nin Nít.
Khi
trở về nước, Cần đă thay thế Hoàng Minh
Chính làm Viện trưởng viện này. Nguyễn Minh Cần
và Hoàng Minh Chính cùng mang quân hàm cấp thượng tướng
và đại tướng Phản Gián, cùng có khoảng trên
dưới 60 tuổi đảng,
cùng làm Ủy viên Trung Ương Đảng và Ủy
Viên Bộ Chính Trị. Cả hai tên này, cũng như Trần
Độ, đều là lư thuyết gia (theoretician) cho đảng
Cộng sản. Tất cả bộ Chính trị và tổng
bí thư đảng đều phải hỏi Cần,
Chính và Độ về các quyết định, chính sách,
đề cương chính trị
có “đúng” theo chủ thuyếùt Mác Lê hay không.
Sở
dĩ đảng Cộng sản Hà Nội phải cho ra những tên già gần chết như Nguyễn
Minh Cần, Nguyễn văn Năng tức Thích Thanh Cát,
Hoàng Minh Chính tức Trần Ngọc Nghiêm, Đặng Phúc
Tuệ tức Thích Quảng Độ... ra mặt điều
khiển công tác tuyên vận, phê đảng, c̣ mồi, quốc
doanh bịp bợm với hải ngoại và Hoa Kỳ v́
chúng không thể tin dùng những tên trẻ tuổi, ít tuổi
đảng hơn. Chúng không thể tin tưởng những
tên này, phần nhiều đều ngu dốt, ít kinh nghiệm,
chưa đủ thành tích chứng minh tinh thần trung kiên với Đảng và do đó
rất dễ bị CIA mua chuộc. Một điều
pḥng hờ khác là lỡ trong trường hợp bọn này
được đi Mỹ như Đoàn viết Hoạt
và Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Thanh Liêm, th́ bọn này đủ
thủ đoạn lưu manh, bịp bợm cũng như
tên tuổi để đứng ra cầm đầu
(người Việt) hải ngoại. Ta có thể đọc
bài viết này phê b́nh Nguyễn Minh Cần và Vi Anh để
xem hai tên Cộng sản này viết lách, ăn nói lưu manh
đến cỡ nào?
Nhiều
vị đă đặt câu hỏi tại sao những tên cán
bộ được tung ra hải ngoại đều là cấp
“tướng” Công An Phản Gián? Trừ Nguyễn Chí Thiện
được lên tướng khi sắp lên đường
di Mỹ, tất cả đều là cán bộ trung kiên, nhiều
tuổi đảng và đương nhiên mang quân hàm đại
tướng, thượng tướng công an, phản gián.
Thí dụ như tổng bí thư Lê Khả Phiêu, 40 tuổi
đảng năm 1991, đă lên trung tướng công an và
quân đội. Sau đó Phiêu nhanh chóng lên thượng
tướng và nắm tổng bí thư.
Thích
Trí Dũng hơn 70 tuổi đảng. Thích Huyền Quang, Thích Đôn Hậu
(đă chết) hơn 60 tuổi đảng. Thích Trí Quang
hơn 55 tuổi đảng.
Thích Quảng Độ, Trần Độ, Nguyễn
Minh Cần, Hoàng Hữu Nhân (đă chết) Hoàng Minh Chính tức
Trần Ngọc Nghiêm, Bùi Minh
Quốc, Bùi Tín, Thích Nhất Hạnh, Thích Thanh Cát, Thích Thanh
Từ. Lê Hồng Hà tức Lê văn Quí, đều có khoảng 55, 60 tuổi
đảng. Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ
Ngọc Phan, Đỗ Trung Hiếu
tức Nguyên Phong Hồ Hiếu, Đoàn viết Hoạt,
Thích Tuệ Sỹ, Tiêu Dao Bảo Cự, Hà Sĩ Phu Nguyễn
Xuân Tụ, Nguyễn Thanh Giang, Lữ Phương, Đỗ ngọc Yến, Tống
Hoằng, Lê Đ́nh Điểu, Vơ văn Ái, Lai Thế Hùng,
Hoàng Tiến, Vũ Thư Hiên,
.... đều là “đệ tử đồng chí”
đời thứ 3 với khoảng 35 - 40 năm tuổi
Đảng. Tất cả đều phải mang hai chức
vụ: Ủy viên Trung Ương Đảng và cùng mang quân
hàm đại tướng, thiếu tướng, trung
tướng công an. Ngoài ra, c̣n
chức vụ làm việc thí dụ như “ chủ tịch
đoàn trung ương Mặt Trận Tổ Quốc, đại
biểu Quốc Hội, bí thư tỉnh, thường vụ, bí thư thành ủy các đô thị
lớn như Hà Nội Hải Pḥng, Saigon, Đà Nẵng và
các tỉnh. Mỗi tên có ít lắm
là 4 hay 5 chức vụ trở lên.
Thí
dụ : Đại Lăo Ḥa thượng Thích Đôn Hậu có
nhiều chức vụ, quân hàm như: Tăng Thống Giáo
hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đại
tướng Công an, Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy
viên Chủ tịch chủ tịch đoàn Mặt Trận Tổ
Quốc, Chủ nhiệm Tăng Đoàn Thừa Thiên-Huế, Đại biểu Quốc Hội
đơn vị thừa Thiên Huế. Do những chức vụ
tối cao này, Thích Đôn Hậu sau khi tiêu diệt hơn
4,000 người tại Khe Đá Mài Huế đêm 12 tháng 2,
1968, trong vụ tấn công Tết Mậu Thân, đă cùng với
thiếu tướng Lê Chưởng, chính ủy Quân Khu B́nh
Trị Thiên, bay thẳng ra Hà Nội
để báo cáo thành quả chiếm đóng Thừa Thiên-Huế
với toàn thể bộ Chính Trị và Trung Ương
Đảng. Thích Đôn Hậu đă được Hồ
chí Minh và toàn bộ Chính Trị, Trung Ương Đảng
đứng dậy vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Năm
sau, 1969, Hồ Chí Minh chết. Thích Đôn Hậu sau 1975 trở
về Huế đă hănh diện khoe y được vinh dự
đứng canh quan tài Hồ chủ tịch. Lê Chưởng được bổ
nhiệm chức Bộ Trưởng Giáo Dục. Khi Lê
Chưởng quay trở lại Quảng B́nh để bàn
giao chức vụ th́ y bị tai nạn xe ô tô. Xe của y
đâm vào xe tăng và Lê Chưởng bị cây sắt chống
kính xe tăng đâm ( hay ai đâm) thủng sọ.
Ngày
22 tháng 4, năm 1992, Thích Đôn Hậu chết. Cộng sản cử hai phó thủ
tướng là Nguyễn Hữu Thọ và Nguyễn Quyết
(cũng là thượng tướng Công an) vào Huế chủ
tọa Lễ Quốc Táng 7 ngày cho Thích Đôn Hậu. Cộng sản nhân dịp này cho
Thích Huyền Quang tức đại tướng Công an Lê
Đ́nh Nhàn, bí danh Ba Quan, tức Lê Huyền Quang, lên thay thế.
Ngày 1 tháng 5, 1992 Huyền Quang
nhận lănh mũ áo Tăng Thống từ tay Thích Nhật Liên, con trai Đôn Hậu,
tại chùa Linh Mụ, Huế. Ngày 25 tháng 6, 1992, Thích Huyền
Quang đưa ra bản thỉnh nguyện “lạy lục”
chính quyền Cộng sản Hà Nội. Nhưng khi Tổng
Cục Phản Gián đưa ra hải ngoại bằng
điện thư (fax) cho báo Người Việt - Đỗ
Ngọc Yến - để khởi
sự chiến dịch tranh đấu cuội quốc
doanh cho đến ngày nay, th́
báo Người Việt đề cao là “Kiến Nghị 9
điểm”. Thích Nhật Liên
bị phe Thích Huyền Quang loại bỏ đuổi về
một ngôi chùa nhỏ ở
Xuân Lộc, Long Khánh. Chùa
Linh Mụ béo bở nhiều tiền du khách được
giao cho các sư công an khác là Thích Hải Tạng, Thích Trí Tựu.
Hiện nay chùa Linh Mụ hoàn toàn do công an Thừa Thiên Huế
quản lư và thu tiền.
Chế
độ Cộng sản là “công an trị”. Cộng sản
coi “hồng hơn chuyên”, ngụ ư coi nhiều năm tuổi
đảng, tính cách trung thành với đảng, trung kiên với
lư thuyết Mác Lê và chính thể độc tài công an trị
quan trọng hơn tài năng, khả năng. Cộng sản
tính cấp bậc theo thâm niên “tuổi Đảng” hơn
là kinh nghiệm làm việc hay nghề nghiệp. Do đo, ta
có thể tính cấp bậc của chúng theo thâm niên tuổi
đảng. Thâm niên tuổi đảng là một điều
không thể thay thế. Chỉ có bọn nhiều tuổi
đảng mới được sự tin cậy, tín nhiệm
của Đảng và tin tưởng là chúng không thể bị
CIA mua chuộc. Do đó, Cộng sản chỉ có thể
đưa những tên nhiều tuổi đời và tuổi
đảng ra “mặt trận” hải ngoại, nhất là
Hoa Kỳ, mới không sợ bị hủ hóa, (CIA) mua chuộc
và phản đảng. Bất
cứ tên nào như Ủy viên Trung Ương Đảng,
lănh đạo chủ tịch đoàn Mặt Trận Tổ
Quốc, cầm đầu giáo hội Quốc Doanh Việt
Nam Thống Nhất, đều phải mang quân hàm cấp bậc
công an, phản gián và đều phải là cấp tướng
cộng với nhiều chức vụ, cấp bậc khác
trong chính quyền và trong các tổ chức ngoại vi. Mai Chí Thọ, Đinh Đức
Thiện cũng đều mang quân hàm đại tướng
công an. Chủ tịch Liên đoàn Phụ Nữ
Trương Mỹ Hoa, một cán bộ gốc Hoa nhận
lệnh trực tiếp từ Bắc Kinh, cũng mang quân
hàm trung tướng Công an. Cán bộ văn nghệ công
an Dương thu Hương,
Nguyễn Huy Thiệp hiện nay đều mang quân hàm trung tướng Công
an.
Được
kết nạp làm đảng viên Cộng sản đều
phải coi gia đ́nh, anh em, họ hàng, bạn bè là kẻ
địch, kẻ thù, nếu họ không phải là Cộng
sản. Đảng viên Cộng sản coi việc ăn cắp
nói láo, thủ đoạn c̣ mồi tiêu diệt người
ngoài, người khác là lẽ tự nhiên để
được tiến thân, lên chức. Chúng coi tất cả
đều là phương tiện, cứu cánh. Thành công,
được việc cho Đảng mới là mục tiêu
quan trọng chủ yếu nhất. Chúng có quyền ăn
ngang nói ngược, ngồi xổm trên luật pháp Cộng
sản, kể cả quyền phê đảng, chửi đảng,
chửi đóng kịch, chửi giả vờ, chửi c̣ mồi....
để lừa người khác.
Nếu ta thấy Trần Độ, Nguyễn Hộ,
Hoàng Minh Chính ,Nguyễn Chí Thiện hay con văn nghệ nhà
thổ Dương Thu Hương - mà báo Người Việt,
Việt Báo trịnh trọng gọi là “bà nội” - chửi
đảng, chê đảng, phê đảng... ra mở Mặt
Trận Dân Chủ, đ̣i sống mái với đảng, một cách công khai th́ ta phải hiểu
chúng là những đứa con cưng của chế độ
Cộng sản. Ai dại dột
mắc lừa các tṛ c̣ mồi của chúng th́ chết, ráng
chịu.
Ngay
từ đầu năm 2001, ta thấy Việt Cộng tung
tin các đảng viên đ̣i hạ bệ tổng bí thư
Lê Khả Phiêu. Chúng chê bai Phiêu đủ t́nh, đủ tội,
đủ thứ hết. Ba
tên đầu năo cố vấn là Đỗ Mưới, Lê
Đức Anh, Vơ văn Kiệt đều lên tiếng
đ̣i Phiêu từ chức. Rồi có tin Trung Ương
đảng họp để yêu cầu các đảng viên
già 70 tuổi không nên ra ứng cử nữa.
Ta
thấy rất nhiều điểm quá công khai, quá rơ rệt,
để có thể là sự thật. Nếu không phải sự
thật, tất nhiên chỉ là kịch. Tại sao lại có
kịch? Rất dễ hiểu nếu ta hiểu bọn Việt
gian Cộng sản vô cùng gian trá, thâm độc. Ai dại dột
mắc lừa mưu mẹo, kịch c̣ mồi của chúng
th́ phải chết.
Cộng
sản tàn bạo với ngay cả người của
chúng, nói ǵ đến người ngoài. Đầu tháng 5
năm 1975, trong một buổi họp tại Tổng Nha Cảnh
Sát cũ, hai phe Nam, Bắc họp với nhau. Bên Nam th́ muốn
tạm thời duy tŕ chính phủ Cộng Ḥa Miền Nam Việt
Nam. Phe Bắc Kỳ Xứ Đù th́ muốn thống nhất
ngay. Căi nhau qua lại, kết quả là 8 tên Cộng sản
miền Nam bị giết, hành quyết ngay trên ghế chúng
ngồi. 8 tên đao phủ to lớn bước vào pḥng và
nắm chặt đầu những tên này, bẻ cổ và
xoay tṛn cho nghẹt thở chết ngay trên ghế. Mấy
tên c̣n lại táng đởm kinh hồn, nín khe, im thin
thít. Mấy tháng sau, bộ
trưởng bù nh́n miền Nam Trương như Tảng
nghe chuyện sợ quá t́m đường chuồn sang Pháp.
Nếu
Cộng sản có chuyện rạn nứt nội bộ,
người ngoài không thể biết, hoặc không bao giờ
lọt ra ngoài. Thật hơn nữa là “không bao giờ” có
chuyện rạn nứt, xung đột nội bộ. V́ chỉ
tỏ vẻ bướng bỉnh, thắc mắc một
chút thôi là bị nghi ngờ, bị báo cáo và tội nhẹ
nhất là hạ tầng công tác, cho về vườn, về
nhà ngồi chơi sơi nước. Tội nặng, tội
phản đảng là đi theo bác Hồ thật nhanh. Nếu
Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, Thích Không Tánh,
Thích Hải Tạng mà cứ bị bắt hoài, thả hoài,
tha hoài, ngày nào cũng giống ngày nào trong 10 năm qua trên Việt
Báo, Người Việt và các đài phát thanh chó sủa
VNCR, Quê Hương, Little
Saigon... th́ ta phải hiểu đó là những màn kịch
đóng rất dở do Cục Phản Gián đạo diễn,
chỉ huy, chỉ đạo. Vào thời điểm viết
bài này, t́nh h́nh thế giới sôi nổi với cuộc
đụng độ công khai giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh
Đốn, các tṛ hề sư cha quốc doanh Thích Quảng
độ với Nguyễn văn Lư, hội đồng
Liên Tôn đoàn kết, quả là lỗi thời, vô duyên,
đáng ném vào sọt rác.
11.
Những tên làm chó săn, tay sai
cho Cộng sản ,,,Đỗ Mậu và đồng bọn
Tại
sao lại có nhiều tên làm chó săn, tay sai cho Cộng sản
đến thế ? Điều này không lạ lắm
v́ bọn chó xăn tay sai cho Cộng
sản đều quá ngu dốt, hoàn toàn không hiểu biết
thời thế và t́nh thế. Chúng tưởng rằng Cộng
sản sẽ vĩnh viễn. Chúng tham lam danh lợi tưởng rằng a dua làm tay
sai, chó săn sẽ giúp Cộng sản trường tồn
và chúng sẽ được Cộng sản tặng thưởng. Chúng kiêu căng ngạo mạn
tưởng rằng sẽ thành công và lập được
công lớn với Cộng sản Hà Nội. Chúng tưởng
rằng mưu mẹo c̣ mồi của chúng tinh vi sẽ làm
cho người Việt mắc lừa. Chúng hănh diện v́
đang phục vụ đắc lực cho Cộng sản. Chúng tưởng rằng không ai biết
đến bộ mặt thật chó săn Cộng sản
của chúng. Chúng tưởng rằng đă sơn phết
bộ mặt “yêu nước” để che đậy dă
tâm chó săn khốn nạn làm tay sai cho Cộng sản.
Tin
tức trên các báo thân Cộng ở
hải ngoại - Việt Báo,
Người Việt và các báo khác. Ngày 28/7/2000 Cựu tướng
Đỗ Mậu về thăm VN, xuất hiện trên TV
nhà nước. Lần đầu
tiên từ sau 75, một cựu tướng lănh VNCH vừa
từ Hoa Kỳ trở lại Việt Nam đă xuất hiện
trên đài truyền h́nh của nhà nước CSVN.
Chiều
thứ tư 26/7/2000, đài
truyền h́nh CSVN - phát từ Hà Nội, được truyền
qua vệ tinh sang Bắc Mỹ - đă phát h́nh cựu thiếu tướng VNCH
Đỗ Mậu, vừa từ California về thăm quê hương. Phóng
sự truyền h́nh từ Hà Nội cho thấy cựu
tướng Đỗ Mậu được Mặt Trận
Tổ Quốc VN , cơ quan ngoại vi của đảng
Cộng sản, đón tiếp. Sau đó, trả lời cuộc
phỏng vấn của đại diện Đài Truyền
H́nh CSVN, cựu tướng Đỗ Mậu tuyên bố
ông tin tưởng chỉ trong 20 năm sắp tới, Việt
Nam sẽ trở thành một đất nước thực
sự giầu mạnh.
“Cựu
thiếu tướng Đỗ Mậu, 84 tuổi, sinh quán
Quảng B́nh, đi lính Pháp từ đầu thập niên 40,
và đă đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng
trong quân đội và chính quyền Miền Nam. Thời chiến
tranh Việt Pháp, ông Đỗ Mậu đă từng là tham
mưu trưởng Liên Đoàn Chiến Thuật Lưu
Động ở Miền Bắc, tư lệnh phó phân khu
Duyên Hải, có lúc là tùy viên quân sự Việt Nam tại
Pháp. Thời Việt Nam Cộng Ḥa, ông Đỗ Mậu
cũng là nhân vật then chốt trong 2 cuộc đảo
chính. Năm 1963, thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, với
cấp bậc đại tá, ông Đỗ Mậu được
chế độ của TT Diệm cử làm giám đốc
nha An Ninh Quân Đội. Chính với quyền hành của
ngành an ninh, ông đă liên lạc thuyết phục vị
tướng thân cận nhất của anh em TT Diệm là
trung tướng Tôn Thất Đính - tư lệnh quân
đoàn Ba kiểm tổng trấn đô thành Saigon, tham gia
đảo chính ngày 1 tháng 11, 1963 do tướng Dương
văn Minh cầm đầu, lật đổ nhà Ngô.“
Ngay
sau cuộc đảo chính thành công, ông Đỗ Mậu
được thăng thiếu tướng ngày 2 tháng 11/63
và được bầu vào Hội Đồng Quân Nhân Cách
Mạng với chức vụ Ủy viên. Đầu tháng
1/1964, được cử làm tổng trưởng Bộ
Thông Tin của nội các cải tổ do ông Nguyễn Ngọc
Thơ làm thủ tướng. Ba tháng sau, ngày 30 tháng 1, 1964,
Đỗ Mậu xuất hiện cạnh trung tướng
Nguyễn Khánh, loan báo cuộc chỉnh lư, bắt giam các
tướng Đôn, Xuân, Kim, Đính. Sau đó ông Đỗ
Mậu tham gia Hội đồng Quân Đội Cách Mạng
và là 1 trong 3 phó chủ tịch , từng giữ chức vụ
Phó thủ tướng đặc trách Văn Hóa Xă Hội từ
tháng 2 đến tháng 8, 1964, trong nội các do trung tướng
Nguyễn Khánh làm thủ tướng. Tháng 12/1964, ông Đỗ
Mậu bị tướng Khánh đưa đi biệt giam
tại Pleiku hơn 1 tháng và từ năm 1965, ông bị buộc
giải ngũ. Định cư
tại Hoa kỳ từ 1975, ông Đỗ Mậu là tác
giả tập hồi kư bán chạy nhất và cũng gây nhiều
tranh căi nhất, do việc ông kết án chế độ
Ngô đ́nh Diệm. H́nh ảnh trên TV cho thấy cựu
tướng Đỗ Mậu hiện đă rất già yếu.”
Ta
thấy một sự trơ tráo trắng trợn của
ngay bọn báo chí thân Cộng hải ngoại. Chúng không thể
phê b́nh Đỗ Mậu là một tên nằm vùng, Việt
gian bán nước cho Cộng sản, một tên phản thần
ngu dại, dốt nát, trơ
tráo và khốn nạn nhất của triều đại
nhà Ngô và Việt Nam Cộng Ḥa.
Trái lại chúng đề cao tên tuổi, quê quán thành
tích quá khứ “công thần cho Cộng sản” của tên bán
nước Đái Mậu một cách hănh diện, coi như
là những thành tích ghê gớm lắm, đáng được
người Việt khâm phục.
Tên chủ bút báo Giao Điểm Trần văn Chi và tổng
thư kư Việt Báo Phan Tấn Hải đă tiễn
đưa Đỗ Mậu ra máy bay về Việt Nam.
Những
người Công giáo lănh tụ Cộng giáo và báo chí
thương ông Diệm sao không dám lên tiếng chửi rủa
Đỗ Mậu là đă chủ mưu cùng Dương
văn Minh, giáo hội PGVNTN và Cộng sản giết Tổng
Thống Ngô đ́nh Diệm năm 1963 trong âm mưu dâng miền
Nam cho Cộng sản? Tại sao cứ đổ riệt
cho Mỹ giết ông Diệm trong khi không có bằng chứng
cụ thể? Trong khi đó vẫn thích đi Mỹ, con cái
học hành ở Mỹ, vẫn
ăn cơm Mỹ và lănh tiền trợ cấp của Hoa
Kỳ để về Việt Nam “áo gấm về làng”?ụ Lănh đạo Công giáo hiện nay
lại bắt tay “liên tôn” với Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam Thống Nhất để cùng
đấu tranh giả vờ để xóa tiếng
“quốc doanh”!
Khi
Đỗ Mậu bị biệt giam tháng 12, 1964 rồi giải
ngũ năm 1965 chính là lúc người ta đă có bằng
chứng là tên “cựu” lính khố xanh này là tay sai nằm
vùng cho Cộng sản. Nhưng trong kế hoạch lừa
Cộng sản vào chiếm miền Nam để rồi ở
luôn không thể tiến đánh domino, người Mỹ
đă phải sử dụng, không phải trả
lương, những tên chó
săn nằm vùng Cộng sản là Dương văn Minh,
Nguyễn Hữu Hạnh, Đỗ Mậu, Nguyễn
văn Hảo, và bọn sư quốc doanh Cộng sản
GHPGVNTN Ấn Quang với Thích Trí Quang, Thích Huyền Quang,
Thích Quảng Độ, Thích Quảng Liên... Bọn Việt gian báo chí tay sai Cộng
sản tưởng rằng chúng
hoàn toàn nắm dư luận và thông tin. Chúng muốn
nói ǵ th́ tha hồ nói. Ai đâu có báo, có đài mà chửi
chúng, lột mặt nạ chó săn của chúng? Chúng làm cho các thế hệ trẻ
hiểu lầm rằng đến “ông Đỗ Mậu”
thiếu tướng Việt Nam Cộng Ḥa trước kia
mà c̣n “phản tỉnh” chắp tay quỳ gối lạy lục
Cộng sản để được lên TV, để
được chút “danh dự” Cộng sản, và đă
đắc lực làm tay sai chó săn cho bọn sư quốc
doanh Cộng sản gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam Thống Nhất trong nước
và “hải ngoại tại Hoa Kỳ”!
Bọn
báo chí chó săn CS ở hải ngoại tưởng rằng
nêu “gương sáng” của Đỗ Mậu như vậy
sẽ được giới trẻ hải ngoại háo hức
noi gương. Đề nghị
bọn báo chí đài đảng CS hải ngoại nêu tên ở
trên nên treo h́nh Đỗ Mậu trên bàn thờ lễ sống
là “ông tổ” Việt gian chó xăn tay sai Cộng sản!
Cái “vinh dự” bán nước
cho Cộng sản của Đỗ Mậu mà chỉ
được đưa lên truyền h́nh cho “vui” thôi sao?
Đỗ Mậu và Dương văn Minh và rất nhiều
tên chó săn thành phần thứ ba, tăng ni quốc doanh
giáo hội Ấn Quang và linh mục giáo chức Công giáo
Vatican như Chân Tín, Nguyễn
Ngọc Lan, Phan Khắc Từ, Trương Bá Cần, Nguyễn
quang Lăm, Nguyễn Sơn Lâm, Nguyễn Như Thể, Nguyễn
Thiện Cẩm..... nên hiểu
rằng mang cả giáo hội và đảng hội chạy
theo Cộng sản, bán nước cho chúng, cũng chẳng được
chúng thí cho cục xương! “Cha quốc doanh” tranh đấu
giả vờ để xóa tên “quốc doanh” cho giáo hội
Công giáo, th́ làm sao xóa? Tư ụChân Tín, Nguyễn Ngọc
Lan, Phan Khắc Từ trở
xuống đều có tên, có chân trong Mặt Trận Tổ
Quốc Cộng sản từ mấy chục năm qua, th́
làm sao xóa tai tiếng tên tuổi “quốc doanh”?
Vấn
đề Đỗ Mậu về Hà Nội ngay sau khi kư hiệp
ước Thương Mại chứng tỏ rằng bọn
chó săn nằm vùng Cộng sản cho rằng thế là
“xong” rồi. Mỹ đă chắc chắn đi với
“đảng ta” vĩnh viễn, không c̣n “chệch” đi
đâu được nữa. Tuy trong bụng chúng cũng
không chắc lắm, nhưng bọn chó săn CS, quốc
doanh, nhân quyền dổm, Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng
Cơ Minh với các hội
đoàn ngoại vi Thanh Niên Phan Bội Châu, Hội Chuyên
Gia... do chó Cộng sản đẻ ra và cán bộ nằm
vùng hải ngoại phải cố làm cho ra vẻ mọi việc
thành công mỹ măn, hiệp ước Thương Mại
“chắc ăn” trăm phần trăm, để chúng
được tâng công, mừng công, báo công với Cộng
sản.
Điểm
“son” của hiệp ước Thương Mại là làm cho
bọn nằm vùng, tay sai, chó săn, c̣ mồi, quốc
doanh.... chường mặt ra hết. Những tên chó
săn sư hổ mang quốc doanh từ trong nước
như Thích Quảng Liên, Thích Thanh Từ cũng hăng hái ra hải ngoại
để thu hụi chết hàng triệu đôla và tiền
“nói là” quyên góp cứu lụt từ bọn tăng ni quốc
doanh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Thích Thanh Từ tưởng rằng đă đến lúc
đứng ra làm “lư thuyết gia” của cái gọi là “Phật
giáo công an trị” để thay thế Cộng sản Lê
Nin Nít. Thích Thanh Từ tưởng ḿnh “ngon”, là quốc
sư Cộng sản, nên
đă từ chối vào chùa Bảo Quang và bỏ đi thẳng
sau khi thấy chùa này treo cờ quốc gia. Thanh Từ đă khốn nạn
đến mức phủ nhận cả Phật Thích Ca, gọi
Phật là “Bụt”. Thanh Từ
đề cao cái gọi là Phật giáo Việt Nam, dẹp bỏ
Phật Thích Ca người Ấn Độ ra ngoài. Bọn sư quốc doanh hiện
nay sử dụng tiếng “Bụt” để né tránh tiếng
“Phật” và khỏi phải nhắc tên Phật Thích Ca! Chúng đua nhau hội họp
để mừng công, báo công, ra kiến nghị, đ̣i
nhân quyền giả tạo. Ta
có thể “điểm danh, điểm mặt” từng tên,
từng nhóm. Bài viết này cũng là một bằng chứng
hay là một bản án tiêu diệt chúng.
Ta
thử t́m hiểu tại sao đồng chí chính ủy
đại tướng 4 sao của Tổng Cục Phản
Gián, 58 tuổi đảng, Nguyễn Minh Cần, người
trọ trẹ, lại ưu ái “chửi lên lớp” những
người Việt chống Cộng, trên báo Người
Việt, kỹ đến
như vậy? Ta cũng nên đặt vấn đề
đồng chí Tống Hoằng chủ nhiệm giám đốc
báo Người Việt và Tổng Công Ty Người Việt
cũng thích chửi người Việt tị nạn nên mới
cho đồng chí Nguyễn Minh Cần, cấp trên của Tống
Hoằng, dùng báo Người Việt để chửi
người Việt tị nạn. Đề nghị đồng
chí Tống Hoằng nên đổi tên là báo Người Việt
Cộng Sản và Tổng Công Ty Người Việt Cộng
Sản cho đúng đường lối xă hội chủ
nghĩa. Chứ dùng cái tên “Người Việt” để
chửi người Việt chúng tôi th́ chúng tôi phải rủa
các đồng chí Cộng sản Tống Hoằng, Nguyễn
Minh Cần và tướng Nguyễn văn Hưởng và
toàn bộ Tổng Cục Phản Gián là thứ chó đẻ
Cộng sản khốn nạn nhất, điếm chó hạng nhất.
Chúng
tôi cũng đề nghị Tổng Cục Phản Gián rằng
muốn giải quyết vấn đề cắm cờ
đỏ sao vàng tại các cộng đồng Việt Nam
tại Hoa Kỳ, các đồng chí nên khuyến khích các báo
Việt Báo, Người Việt, Thời Báo San José, đài
phát thanh Quê Hương, VNCR, các tiệm phở Ḥa, Hội
đồng Liên Tôn, Mạng
Lưới Nhân Quyền, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Phong
trào Trẻ Con quàng khăn đỏ Phan Bội Châu, VPAC, Hội
Chuyên Gia, các Cộng đồng do người của Mặt
Trận KC Mafia HCM làm chủ tịch, các trụ sở
văn pḥng chuyển tiền về Việt Nam, các chùa quốc
doanh GHPGVNTN.... cắm cờ đỏ trước đi,
xem có tên quốc gia nào dám phản đối?
Như
vậy cũng chứng tỏ các đồng chí chó săn nằm
vùng của Tổng Cục Phản Gián đă “nắm trọn”
các cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.....
Sau sẽ thẳng tiến treo cờ đỏ khắp
nơi để cho Mỹ biết là “quân ta” đă đại
thắng lần nữa ngay tại Hoa Kỳ! Nếu bọn
chó săn c̣ mồi, quốc doanh của Tổng Cục Phản
Gián không dám treo cờ đỏ sao vàng th́ đúng là bọn
này đi hai mang, chân trong chân ngoài, sẵn sàng trở cờ
nếu đảng Cộng sản sụp đổ.
Chỉ
có một lá cờ quốc gia “cũ”, không quân đội,
không chính phủ, không ai bảo vệ, không được
Hoa Kỳ công nhận, mà các đồng chí không làm ǵ nổi,
không bứng nổi, không dẹp nổi, th́ tệ thật! Đúng là các
đồng chí là đồ “ăn hại đái nát”, chẳng
làm nên tṛ trống ǵ hết.
Các
đồng chí Nguyễn Minh Cần và Vi Anh, Đoàn Thanh
Liêm, Đoàn viết Hoạt,
nên mang vấn đề treo cờ ra thảo luận
lại và tính kế hoạch đi chứ? Hết Trần Trường th́ phải
bày tṛ Trần Trường khác chứ ? Chúng tôi đề
nghị nên cho các đồng chí Lư Kiến Trúc, Hoàng Trọng
Thụy - những cán bộ trẻ tuổi hăng hái nhất,
gan dạ ĺ lợm nhất, loại số một, số
dzách, - xung phong ra treo cờ đỏ sao vàng, truyền h́nh
cờ đỏ, in cờ đỏ trên b́a báo Văn Hóa và
Người Việt, Việt Báo... để biểu
dương sức mạnh và sự hiện diện, có mặt
của Đảng ta, Nhà nước ta, trong cộng đồng người
Việt vùng Bolsa. Không lẽ
để đến khi chúng tôi tiêu diệt xong toàn đảng
Cộng sản mà vẫn chưa treo nổi lá cờ máu trên
đất Mỹ hay sao?
Chúng tôi thách các đồng chí Nguyễn
Minh Cần, Vi Anh, Trần Độ( đă chết ) , Hoàng
Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, Đoàn viết Hoạt,
Trần Thị Thức, Thi Sĩ
“giả vờ” Nguyễn
Chí Thiện, Đoàn Thanh Liêm, Tống Hoằng, Lư Kiến
Trúc, Hoàng Trọng Thụy, Vi Anh, Đoan Trang, bồi bút kiêm nữ hộ lư
sư quốc doanh Nguyễn Việt Nữ, bồi bút kiêm nữ
hộ ly ù cho Thi Sĩ “giả
vờ” Nguyễn Chí Thiện,
( ButDzang-Paltalk ) Trần Thị Thuấn ( Seattle),
nữ hộ lư sư quốc doanh nhóm Bông Sen, Hoa
Sen kiêm chuyên viên ăn
cắp tiền Social Trần Thu Hương (
Th_Huong- Sacramento Calif ), nữ hộ
lư (ùfull-time) cho Thi Sĩ “giả
vờ” Nguyễn Chí Thiện,
kiêm chuyên viên gọi vào đài c̣ mồi Huỳnh " Tài_Phương
" ( Nha`n San Francisco ), Mạng Lưới Nhân Quyền C̣
Mồi CS với Nguyễn
Thanh Trang, Nguyễn Hữu Thống, Ngô văn Hiếu, Lâm
Thu Vân, phóng viên gián điệp
Lư Kiến Trúc, phóng viên ( Net-Paltalk ) tiếp tay c̣ mồi
Kicon-Net thuộc cơ sở
Người Việt, Giao Điểm với Trần văn
Chi, Lư Khôi Việt .. dám lên tiếng đ̣i “tiêu diệt Cộng
sản”! Nếu các đồng
chí không dám hô to khẩu hiệu như vậy th́ chúng tôi tin
chắc các đồng chí vẫn là cán bộ trung kiên hạng nhất của Tổng Cục
Phản Gián! Có đốt các
đồng chí ra tro th́ tro cũng mầu đỏ Cộng
sản!
Các
đồng chí công an phản gián Cộng sản nắm hết
báo chí truyền thông, phát thanh, thông tin ở Hoa Kỳ,
nhưng các đồng chí “không thể, không bao giờ” nắm
được ḷng người Việt đang sôi sục
căm thù Cộng sản và sẽ tiêu diệt Cộng sản.
Các đồng chí không bao giờ t́m ra nhân sự, tổ chức
cũng như kế hoạch chiến lược tiêu diệt
Cộng sản! Sử dụng vài ba tên cán bộ ngu dốt
tham lam như chó lợn ở Hoa Kỳ th́ làm sao nên tṛ trống,
cơm cháo ǵ? Có một tên Việt gian c̣ mồi báo chí, phát
thanh thân Cộng nào viết nổi bài để đối
đáp với bài viết này và nhiều bài khác nữa? Cứ làm láo báo cáo hay rồi có
ngày chết cả đám, cả bọn, cả chế
độ, chết nhăn răng, chết không kịp
ngáp!
Nói
cho đồng chí Cần biết là khi chúng tôi di cư
năm 1954 th́ đồng Cần đă mang quân hàm thiếu
tướng phản gián nằm vùng nội thành Hà Nội từ
1951 đến 1955. Sau đó đồng chí Cần - tướng
Cộng sản trẻ tuổi nhất thời đó mới
có 27 tuổi - được đề bạt nắm chức
vụ Thường vụ thành ủy Hà Nội và làm việc
đến năm 1961. Đến năm 1961 th́ đồng chí Cần được
lên trung tướng và được đi Liên Xô - nối
gót trung tướng Trần Ngọc Nghiêm tức Hoàng Minh
Chính - để học lư thuyết
Mác Xít. Thành tích đồng chí Cần như vậy chứng
tỏ đồng chí Cần là loại đảng viên Cộng
sản trung kiên nhất - và dưới mắt chúng tôi, các
đồng chí Nguyễn Minh Cần, Vi Anh, Trần Độ
và Hoàng Minh Chính, Đoàn viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện,
Đoàn Thanh Liêm... và đồng bọn phê đảng, là loại
chó Cộng sản, chó sói, chó đẻ khốn nạn nhất,
dă man nhất, lưu manh nhất!
Chúng tôi khẳng định chúng tôi sẽ tiêu diệt
các đồng chí Cần và
đồng bọn đồng lơa một cách thê thảm nhục
nhă, đến nơi đến chốn.
Chúng
tôi biết rất rơ đồng chí Thích Quảng Độ,
là đại tướng 4 sao của Tổng Cục Phản
Gián, cùng lứa tuổi đời, tuổi đảng với
đồng chí Nguyễn Minh Cần. Đồng chí đại tướng
Lê đ́nh Nhàn tức Thích Huyền Quang và đồng chí
đại tướng Phạm văn Quang tức Thích Trí
Quang th́ hơn đồng chí đại tướng Đặng
Phúc Tuệ tức Thích Quảng Độ và Nguyễn Minh Cần
khoảng 5 hay 6 tuổi. Đồng
chí cán bộ/cha Nguyễn văn Lư cũng có khoảng 40 tuổi
đảng. C̣n các đồng chí cha Cộng sản Chân Tín,
Nguyễn Ngọc Lan th́ khỏi nói. Bọn này là thứ chó
săn, tay sai cho Cộng sản và Vatican loại khốn nạn, chó đẻ
nhất. Hai tên Việt gian chó săn Cộng sản mang áo
linh mục Công giáo Vatican sẽ được chúng tôi đối
xử thật đặc biệt.
Sát
lệnh đầu tiên của chúng tôi khi tiêu diệt Cộng
sản là lệnh tử h́nh, truy diệt đến cùng, cho
những tên Việt gian Cộng sản c̣ mồi quốc doanh
đă nêu tên trong bài viết này. Tội gián điệp, c̣ mồi,
quốc doanh, làm báo, đài, phóng viên gián điệp, chính trị
quốc doanh cộng sản, c̣ mồi... đều là tội
phản quốc và phải bị truy nă, tiêu diệt và tử h́nh, không thể khác!
12.
Quốc
Hội Hoa Kỳ xét đề nghị cho FBI theo dơi gắt
sinh viên du học ở Mỹ.
Washington
DC. ngày 5/6/2000. Các sinh viên nước
ngoài vào Mỹ du học sẽ bị FBI theo dơi gắt gao
hơn, theo một đề nghị mới đệ tŕnh
Quốc Hội Hoa Kỳ. Ủy Ban Quốc Gia chống Khủng
Bố khuyến cáo theo dơi sinh viên ngoại quốc du học
tại Hoa kỳ và tạo điều kiện dễ dăi cho
cơ quan FBI tuyển mật báo viên từ thành phần có tội
vi phạm nhân quyền.
Ủy Ban cũng đề nghị
ghi thêm Việt Nam, Hi Lạp và Pakistan vào danh sách những quốc gia bất
hợp tác ngăn chận các nhóm khủng bố có tổ chức.
Báo cáo của Ủy Ban Chống Khủng Bố được
đệ nạp Quốc Hội và chưa rơ sẽ
được biến thành chính sách ứng dụng hay
không.
Ủy
Ban Chống Khủng Bố quy tụ các chuyên viên trong và
ngoài chính phủ, đă phỏng vấn lấy ư kiến của
hàng trăm người. Ông Paul Bremmer chủ tịch Ủy
Ban, cho biết hoạt động khủng bố đă biến
dạng và nguy hiểm hơn trước. Theo ông, những
du học sinh tới Hoa Kỳ để học Anh Ngữ,
mà sau chuyển sang ngành vật lư nguyên tử là khả nghi.
Theo
khuyến cáo của Ủy Ban, Hoa kỳ không nên nhượng
bộ Iran cho tới khi nước này hợp tác trong vụ
điều tra vụ đánh bom cơ sở quân sự
Khobar Tower ở Saudi Arabia năm 1996 và phải đưa
Afghanistan vào danh sách quốc gia đỡ đầu khủng
bố thay v́ là bất hợp tác, đáng bị trừng phạt.
Trong tháng 5, 2000, tại thành phố
cảng Vladivostok vùng Viễn đông nước Nga, một
sĩ quan cao cấp cùng với hai đồng phạm của
Hạm đội Thái B́nh Dương Nga đă bị xử
15 năm tù v́ tội lấy cắp một bộ phận dẫn
đường rất hiện đại của hỏa
tiễn Moskit.
Điều
đáng nói ở đây là viên đại tá này đă
đem cơ phận này bán cho
một công ty thương mại với cái tên DHS với
giá 3,000 đôla Mỹ, và công ty này lại bán lại cho một
công ty ẩn danh của Việt Nam tại thành phố
Khabarovsk.
Vào
năm ngoái, hai chính phủ Nga và Việt Nam đă thỏa
thuận một hợp đồng theo đó Nga sẽ bán
cho Việt Nam hệ thống tên lửa Moskit (Mosquito-Con Muỗi).
Theo các chuyên gia Nga th́ hệ thống hỏa tiễn Moskit
chưa từng có trên thế giới với khả năng
bay xa 120 cây số với vận tốc trên 4 lần tốc
độ âm thanh (Mach 4), có thể bay sát mặt nước
chỉ cách mặt biển khoảng 7 mét, tránh được
mọi hệ thống radar hiện có trên thế giới.
Trong các cuộc tập trận mới đây, hải quân
Nga cho biết trên thế giới chưa có hệ thống
nào có thể chống lại loại hỏa tiễn này. Loại
hỏa tiễn này có thể đặt trên chiến hạm,
trên tàu ngầm hoặc trên máy bay.
Hợp
đồng này đă được phía việt Nam trả
trước một phần tiền. Hợp đồng
cung cấp hệ thống hỏa tiễn Moskit cũng
đă được kư kết với hải quân Trung Quốc
nhưng chưa được thực hiện dù thời hạn
đă qua đi với lư do tài chánh. Trước đó, vào
đầu năm 2000, các nhân viên của cục an ninh Liên
Bang Nga FSB, hậu thân của KGB, và viện kiểm sát quân sự
quân đội Nga đă bắt giữ Vladimir Storozuk, nguyên
là trưởng pḥng thiết kế nhà máy sửa chữa
máy bay số 121 thuộc quân khu Kuban, vùng có mă số 54846 và
Ivan Tolkachev kỹ sư điện tử của nhà máy này.
Hai người này bị buộc tội đă đánh cắp
hệ thống ăng ten định vị (positioning) siêu mật
trị giá khoảng 600,000 đôla Mỹ của loại máy
bay đa dụng SU 27 nổi tiếng của Nga.
Sự
việc cũng không có ǵ đáng nói trong t́nh h́nh ăn cắp
như ranh từ trên xuống dưới ở nước
Nga hiện nay nếu nó không liên quan đến một đội
ngũ những người Việt Nam lặn lội khắp
nơi t́m mua các vật tư kỹ thuật mà người
Việt tại Nga quen gọi là các “thợ săn thiết
bị”.
13.
Phần
kết luận.
Chính Cộng sản đă tổ chức
hành quân diệt chủng người Hmong tại Lào từ
năm 1990 đến ngày nay. Cộng sản Hà Nội
đă đưa 100,000 quân sang chiếm đóng trọn lănh
thổ Lào năm 2000. Cộng
sản Hà Nội đang hành quân diệt chủng người sắc tộc tại Cao Nguyên từ
ngày 3 tháng 2, năm 2001. Nhưng ngày 19 tháng 3, 2001, Nguyễn
đ́nh Bin, thứ trưởng Ngoại Giao kiêm đặc trách chỉ huy mạng
lưới gián điệp Việt Cộng tại Hoa Kỳ, đă gặp đại sứ
Peterson và yêu cầu Hoa Kỳ đừng xen lấn vào nội
bộ Việt Nam với ngụ ư là người Thượng
Cao Nguyên đă từng gia nhập Lực Lượng Đặc
biệt Hoa Kỳ trong thời chiến.
Thủ đoạn lưu manh này có thể là lư do Việt
Cộng sẽ bị tiêu diệt! Chủ trương vừa
đánh trống, vừa ăn cướp, vừa la làng và
đổ tội cho Hoa Kỳ
của Hà Nội nhằm mục đích che đậy khỏa
lấp cuộc diệt chủng đại quy mô 2 triệu
người sắc tộc thiểu số dọc Trường
Sơn dài gần 1,000 dậm
(1,000 miles -1,600 cây số) từ Đà Lạt đến
Ḥa B́nh để xây dựng pháo đài chiến lược
cho Trung Cộng đóng quân. Nhưng sự khỏa lấp,
đổ vấy cho Hoa Kỳ
tự nhiên gây ra nghi ngờ và t́m hiểu về phía
người Mỹ. Sự t́m hiểu này không khó khăn lắm
với vệ tinh chụp không ảnh bằng hồng ngoại
tuyến, có thể ḍ t́m biết rơ con số những
người Thượng đang lẩn trốn trong rừng
sâu và bộ đội Việt Cộng đang càn quét và truy
diệt họ. Dĩ nhiên
người Mỹ cũng nh́n thấy rơ ràng tiến triển
công tŕnh xây dựng xa lộ Trường Sơn và những
cứ điểm xây dựng pháo đài, căn cứ quân sự.
Người
Mỹ có thể chịu đựng thủ đoạn
lưu manh của Hitler hay Stalin, Mao Trạch Đông, Saddam
Hussein, Qaddafi.... v́ những thủ đoạn c̣n có một
mức độ chiến lược hay tự vệ. Binh
bất yếm trá! Nhưng thủ đoạn hèn hạ, vừa
giết người vừa đổ tội cho Hoa Kỳ
xúi giục người thiểu số, đẩy họ
vào chỗ chết, đưa họ vào cái thế cho Việt
Cộng giết, th́ đó là điều không một người
Mỹ quyền lực nào có thể chấp nhận. Hơn
nữa, thủ đoạn lưu manh của Việt Cộng
c̣n có ư đồ mặc cả, trả giá với Mỹ:
Các anh biết điều th́ phê chuẩn thương ước
đổi lấy sự an toàn cho người thiểu số.
Nhưng ngay sau khi phê chuẩn th́ cuộc tàn sát người
thiểu số (ethnic cleansing)
, làm sạch sẽ vùng Trường Sơn, vẫn cứ
tiến hành.
Ta
có thể nh́n thấy một cuộc chạy đua ... chiến
lược trong vụ xây dựng đường Trường
Sơn và 5 cây cầu khổng
lồ - mỗi cầu dài hơn 3 cây số trị giá tổng
cộng 2 tỷ đôla - vượt qua sông Hồng để
cho Trung Cộng chuyển quân, hàng triệu quân, xuống phía Nam, xuống Trường
Sơn và chiếm đóng toàn vùng Đông Nam Á. Mưu thâm th́
họa cũng thâm. Nếu Cộng sản và Bắc Kinh
không gây ra vụ tiêu diệt người thiểu số ở
Trường Sơn với dă tâm thôn tính Đông Nam Á Châu th́
chúng chưa chết ngay. Nhưng khi chúng khởi sự bành
trướng domino xuống Đông Nam Á th́ đó là bản
án tử h́nh cho chúng - và rất có lợi cho dân tộc Việt
Nam.
Vào thời điểm viết bài này, Tổ quốc Việt Nam đang
thật sự lâm nguy. Với nhăn quan chiến lược
th́ khác! Việt Nam ở vào cái thế cùng, kiệt, hay là cái
thế kẹt chiến lược
giữa hai đại cường. Một đại
cường lại là kẻ thù nguy hiểm truyền kiếp
của Việt Nam là Trung Cộng
với truyền thống xâm lăng bành trướng
từ mấy ngàn năm qua. Việt Nam lại không có lănh
đạo, không có chính quyền đối lập với Cộng
sản, không có một thực thể pháp lư chính trị (legal political
body), không có quân đội, không có cơ quan truyền thông,
không có một tờ báo hay đài phát thanh.
Tóm
lại hoàn toàn không có ǵ hết! Chính ở vào cái thế
“không có ǵ hết” mà kế hoạch của Tổng Cục
Phản Gián tấn công bằng c̣ mồi, sư cha quốc
doanh, báo chùa, báo đảng, báo chợ, báo lá cải, với bồi bút,
văn nô, chính phủ ma Việt Nam Tự Do, kháng chiến
mafia Hoàng Cơ Minh, các đài phát thanh chó sủa đă chỉ
đánh vào khoảng không, không có đối tượng.
Đánh địch mà không trúng địch, v́ địch vô
h́nh, th́ Cộng sản Hà Nội phải chết, chết
không có đất chôn.
Sự đời, cùng tắc biến, biến tắc
thông! Việt Nam có ở vào thế cùng rồi mới có biến
chuyển, biến đổi, để gỡ thế bại,
thế kẹt và chuyển thành cái thế thắng. Đến
lúc thời thế biến chuyển th́ người anh hùng
cứu quốc nào đó mới ra mặt xử dụng
“siêu chiến lược” để cứu tổ quốc, quê hương và dân tộc Việt
Nam.
Người viết rất tiếc không thể viết
rơ ràng hơn v́ thế chiến lược Á Châu đang biến
chuyển thật nhanh, quá nhanh .
Các biến chuyển diễn tiến nhanh hơn cả
ng̣i bút. Ngay khi viết bài này th́ thái độ và suy nghĩ
chiến lược của Hoa Kỳ đối với Bắc
Kinh và Hà Nội đă thay đổi hoàn toàn, ngược lại
100% so với trước kia, và hoàn toàn có lợi cho dân tộc
và quốc gia Việt Nam. Chính
người Việt quốc gia đă dựa vào biến cố
Hải Nam để tạo nên thời thế mới, chiến
lược mới, hoàn toàn có lợi cho quốc gia Việt
Nam.
Quốc gia Việt Nam đang ở trong cái thế “thù
trong, giặc ngoài”, vô cùng nguy hiểm. Kẻ nội thù Cộng sản
đă làm cho đất nước tan hoang, tàn phá tan tành
trong hơn nửa thế kỷ. Kẻ ngoại thù ngoại
xâm Trung Cộng đang muốn tràn ngập Việt Nam mở
đầu chiến tranh diệt chủng toàn Á Châu.
ChuSa có thể bảo đảm với quư bạn
đọc rằng chúng tôi và dân tộc Việt Nam sẽ
tiêu diệt Cộng sản. Chúng tôi và dân tộc Việt Nam
sẽ đánh một trận kinh hồn, bắt Cộng sản
phải tắm trong máu của
chúng, làm cho kẻ thù phương Bắc phải táng đởm
kinh hồn, và tan ră thành từng mảnh.
ChuSa.
Ngày 7 tháng 9, 2002.