Yếu Tố Quyết Định Trong Chiến
Lược Khá Gai Góc Tại Việt
ChuSa
Hiện nay,
năm 2003, một số bồi bút Việt Cộng
viết bài “chửi, chê và đ̣i” Cộng sản phải
thế này thế nọ. Nhưng buồn cười
hơn nửa như các “ngài” Vũ Quốc Thúc, Hoàng Cơ
Định “thi sĩ Vẹm Nguyễn Chí Thiện” kêu
gọi Cộng Sản phải thi hành hiệp định
Ba lê năm 1973, để mong t́m đường cho
Cộng sản lột xác từ Đỏ sang Xanh, nhưng
người “Quốc Gia Chân Chính” chúng tôi đă có cách không
cho Việt Cộng lột xác để tồn tại, 2
câu thơ trong “tập thơ Vô Đề” thường
được gọi là Hoa Địa Ngục hay Bản
Chúc Thư Của Một Người Việt Nam, tác
giả tập thơ Vô Đề cả quyết dù
Cộng sản có muốn lột xác cũng không xong, khi ra
các diễn đàn Nguyễn chí Thiện đă lộ ra cái
bản chất lưu manh, tráo trở, hèn hạ của
những tên cán bộ Cộng sản, tay th́ Thiện
cầm nhầm tập thơ Vô Đề của tác
giả Vô Danh, nhưng mồm ông Thiện lại hô hào ḥa
hợp ḥa giải để cho Cộng sản lột xác
là sao?. Một
Trăm Tám Mươi Tám Bài Thơ và Một Trăm Tám
Mươi Tám Đoản Khúc trong tập thơ Vô
Đề, vậy xin hỏi nhỏ ông Thiện, một
trăm tám mươi tám là cái ǵ? mà
sao lại phải là một trăm tám mươi tám (188).
Tập thơ mà ông Thiện cầm nhầm năm nào
nhưng “Tư Tưởng” trong tập thơ đó làm sao
ông hiểu được ông Nguyễn Chí Thiện, dốt
như ông th́ dù có dạy cũng chẳng hiểu chứ
đừng nói ăn cắp rồi xài
lại. Nhưng không sao ở Mỹ này cái ǵ cũng “Tự
Do”, ông cứ nói những ǵ ông muốn Mỹ không cấm
ông được th́ ai dám cấm?.
Con rắn hồng dù
lột xác cũng không
Thoát khỏi lưới
trời lồng lộng mênh mông!
Thơ Vô
Đề - Đồng Lầy (1972)
Một điểm
khác hiện nay nửa là chúng khéo léo đề cao Cộng
sản và “mặc nhiên” công nhận sự hiện hữu
của chế độ Cộng sản. Bọn
bồi bút chó săn này rất tinh vi khi
chúng đánh lừa người Việt hải ngoại.
“Chửi hay chê” Cộng sản th́ Cộng sản không bao
giờ chết!. Cộng sản có cái ǵ
tốt đâu mà khen?. Chúng khiến
nhiều người tưởng lầm là chúng cũng
“chống” Cộng. Ta để ư trong ngôn ngữ, luận
điệu, kể cả những kiến nghị của
chúng... không bao giờ chúng dám đề cao “quốc gia dân
tộc Việt Nam”!. Chúng dùng những từ ngữ
Cộng sản để làm cho mọi người,
nhất là giới trẻ tuổi, quen tai,
quen mắt, và không thấy chính quyền Hà Nội là
“Cộng sản” tàn ác như sài lang, rắn độc! điêu ngoa như ma qủi, tàn bạo như
thú dữ, lừa bịp, xảo điếm hơn bất
cứ chế độ tàn bạo nào trên quả
địa cầu này. Cán bộ Cộng sản hải
ngoại và những tên tự nhận ḿnh là quốc gia
nhưng ra sức làm chó săn cho Cộng sản ở
Mỹ không có tên nào được héo lánh vào “ḍng chính”
(mainstream) quyền lực Hoa Kỳ. Chính bọn này đánh
lừa Trung Ương Đảng và Tổng Cục
Phản Gián với báo cáo láo rằng mọi việc rất
khả quan.... vĩnh viễn. Mỹ chắc
chắn “đi” với “ta” v́ thua Đảng ta trên nhiều
mặt trận. Mỹ không hề
ủng hộ bất cứ một tên “quốc gia” nào.
Báo chí thân Cộng hải ngoại - h́nh như không c̣n
một tiếng nói chống Cộng nào ở hải
ngoại vào năm 2003 - chúng đều đồng ca
một bài bản duy nhất: Chắc chắn thế nào
cũng tốt đẹp. Bằng chứng là trước
đây năm 2000, Mỹ “đơn phương” công bố
bang giao, mà ta không cần phải thảo luận,
thương thuyết hay cam kết ǵ cả!.
Một vài tờ báo hơi cứng cỏi
chống Cộng cũng x́ hơi mềm luôn v́ thấy
Mỹ có vẻ chịu chơi với Cộng sản Hà
Nội thật sự.
Như mọi người
đều biết cán bộ, chó săn Cộng sản
ở khắp nơi tại
Về phương diện
làm cho báo chí hải ngoại không dám lên tiếng chống
Cộng hay tố cáo Cộng sản nằm vùng hải
ngoại th́ công đầu phải là công của Mặt
Trận Kháng Chiến Cộng sản Hoàng Cơ Minh! (xin quí
độc gỉa lưu ư là " Kháng Chiến Cộng
sản ", có nghĩa là Cộng Sản dựng chiêu bài
Kháng chiến để bịp đồng bào trong và ngoài
nước). Riêng một vụ kiện báo Văn Nghệ Tiền
Phong những năm 1992-1994, Mặt Trận Kháng Chiến
Hoàng Cơ Minh của Tổng Cục Phản Gián đă chi
gần 300,000 đôla cho luật sư Mỹ. Chỉ cái
vụ lấy tiền đè người này cũng
đủ làm cho báo chí hải ngoại không dám chỉ tên
vạch mặt bọn kháng chiến Cộng sản khốn
nạn trong tổ chức Hoàng Cơ Minh và những tên báo
đảng, đài đảng khác! Chúng cậy tiền
thưa kiện trong khi không ai có tiền chạy luật
sư theo kiện. Nhưng đây cũng
là bằng chứng ghép tội tử h́nh sau này cho bọn
Hoàng Cơ Định, Hoàng Cơ Long, Bác sĩ Trần Xuân
Ninh, Nguyễn Xuân Nghĩa, (Nguyễn Xuân Nghĩa là cháu
ruột của cựu Tổng Bí Thư Đảng
Cộng Sản Hà Nội là Nguyễn Văn Linh) Đoàn
Hữu Định (Đoàn Hữu Định cựu lính
pḥng 7 Nha Kỹ Thuật) Nguyễn Kim Huờn và
đồng bọn đài phát thanh Quê Hương, Đoan
Trang, Trần Đ́nh Cư tức Nguyên Khôi, một cán
bộ Cộng sản nằm vùng đến Hoa Kỳ
từ Úc Đại Lợi (Australia). Nguyễn Việt
Nữ, cựu nữ hộ lư Mặt trân giải phóng
Miền Nam, Vũ B́nh Nghi, Phạm văn Thành, Lư Tống,
Hoàng Duy Hùng và đồng bọn sau này!
Trong kế
hoạch đường dài đưa Cộng sản Hà
Nội vào cái bẫy “cù cưa, cù nhầy”, người
Mỹ đă tỏ ra rất tài t́nh. Họ lợi
dụng ngay tính cách “thân Cộng” của báo chí và đài phát
thanh tiếng Việt để đánh lừa Cộng
sản!. Cộng sản
không thể nghi ngờ điều ǵ. Có thấy
Mỹ ủng hộ nhân sự chống Cộng hay
tiếng nói chống Cộng nào đâu? Trái lại, báo thân
Cộng, đài thân Cộng, Các báo tôn giáo quốc doanh
đều tha hồ tự do hoành hành! Bọn chó đẻ
vô liêm sỉ làm chó săn bồi bút cho Cộng sản không
bao giờ nghĩ rằng chính chúng đă xóa bỏ quyền
tị nạn Cộng sản của chúng!.
Không một tờ báo nào “dám” đăng bài chống
Cộng! Ngay cả bài viết này cũng phải phát hành
dưới dạng “lậu (nhưng được
đăng trên các Web-Internet), báo chí và đài phát thanh
đều “chê” v́ hầu hết là báo quốc doanh
dưới sự giám sát và điều hành của
đại tướng Nguyễn văn Năng tức Thích
Thanh Cát và mặt trận kháng chiến chó săn cho Cộng
sản tên là Hoàng Cơ Minh. Đoan Trang và đài phát thanh Quê
Hương của y thị tại thành phố
Trước đây
người Mỹ đơn phương công bố bang
giao “cho vui” và để tránh vấn đề phải
thương thuyết với Cộng sản trên cấp bực
thượng đỉnh. Người Mỹ
vẫn né tránh “Không” cho lănh đạo Cộng sản, lúc
này là tên đồ tể thiến lợn Đỗ
Mười và trùm tham nhũng Vơ văn Kiệt, đến
Hoa Thịnh Đốn và Bạch Cung. H́nh như đă
từ lâu lắm chính sách của Mỹ, là né tránh bằng
mọi cách không cho bọn đồ tể sát nhân Cộng
sản Hà Nội được tiếp đón ở Bạch
Cung! Chính sách này bí mật đến nỗi
đến ngày nay hầu hết các cấp trong chính phủ
Mỹ đều không biết. Dĩ
nhiên không ai biết chính sách này xuất phát từ đâu ra?
Cũng không ai biết chắc rằng chính sách này có
“thật” hay không?.
Năm tháng
đi qua, các con bài chính trị quốc doanh, c̣ mồi bánh
vẽ lần lượt cháy. Bang giao giữa Việt
Cộng với Mỹ chỉ nửa chừng nửa
đoạn, vẫn tối ṃ ṃ như đêm 30 và không
ở cấp bậc bang giao thượng đỉnh.
Ngưỡi Mỹ lâu lâu lại "nặn ra một chút
như bang giao thương mại bỏ rồi
"ngồi đợi" suốt mấy năm qua.
Vấn đề chống Cộng và các kế hoạch tiêu
diệt Công Sản Hà Nội hoá giải sức ép của
Bắc Kinh phá tan thế Domino Trung Cộng tại Á Châu
vẫn là một ẩn số bí mật chiến
lược ngoài sự hiểu biết của bất
cứ ai. Không ai hiểu tại sao lại có
vấn đề ngoại giao cao su như vậy,
điều này Bắc Kinh có thể trả lời.
Về phương diện chiến lược th́
người Mỹ hiểu Bắc Kinh đă nắm
chặc Cộng Sản Hà Nội để chuẩn bị
cho một thế Domino mới khác nửa, và cương
quyết đuổi Mỹ ra khỏi Á Châu, mất Việt
Nam và Á Châu Hoa Kỳ sẽ trở thành con cọp giấy
không ai nể nửa, lúc đó Bắc Kinh sẽ tiến lên
làm bá chủ hoàn cầu ta có thể thấy Việt Nam
vẫn là trọng điểm chiến lược Domino vô
cùng quan trọng cho Hoa Kỳ, Trung Cộng, Nhật Bản,
Úc Châu từ thập niên 60 cho đến nay. Trước
đây người viết đă đề cập
đến một cuộc thử lửa (Showdown) tại Á
Châu, Việt
Vào tháng 8, 1995 để xoa
dịu sự sốt ruột của Cộng sản Hà
Nội Bạch Cung cho báo chí biết là dân biểu Pete
Peterson thuộc bang
Hiện nay ta
thấy Việt Cộng đang đứng trong cái thế
thật yếu để nói chuyện với người
Mỹ. Không những thế mà chỉ là nói chuyện quanh co
ṿng ngoài. Điều này cũng chứng tỏ không bao
giờ có sự thân mật giữa Hà Nội và Hoa Thịnh
Đốn mà không có sự thân mật th́ ta có thể
hiểu đó là đóng kịch và hoàn toàn không thật t́nh! Thí dụ, người Mỹ “mời”
Tướng Phạm Văn Trà và Phan Văn Khải?
đến Hoa Kỳ thăm xă giao Bạch Cung vào tháng 11
năm 2003 này để nói chuyện thân mật trong sự
kín đáo, giống như đối với các nước
khác, th́ đó là nói chuyện “thật t́nh”. Nhưng khi
người Mỹ đến Hà Nội công khai th́ chỉ
có sự “khách sáo”, bề ngoài, chưa kể đến
vấn đề “hỏi” để biết thái
độ, mà không cần phải trả lời.
Ngược lại, trước đây khi ta thấy
Cộng sản Hà Nội đón tiếp Tổng Thống
Hoa Kỳ một cách luộm thuộm, cẩu thả, coi
thường th́ ta nên mừng v́ không có điều ǵ thân
mật giữa Hoa Kỳ và Việt Cộng, hơn nửa
bàn tay sắt bọc nhung của Bắc Kinh đứng sau
nắm chặc cổ của Cộng Sản Hà Nội không
cho nói chuyện với Mỹ , nhưng dù sao th́ Việt
Cộng cũng không thể có sự ủng hộ thành
thật của người Mỹ và như vậy th́
vấn đề Việt Cộng sắp chết là
điều phải xẩy ra.
Nhớ lại vào năm
1978, Tổng thống nhân từ Hoa Kỳ ông Jimmy Carter
muốn cho Việt Nam “khá” hơn, nhân dân đỡ khổ
và đỡ phải vượt biên, vượt biển
làm thuyền nhân, nên đă ngỏ thiện ư cho bang giao
với Cộng sản Hà Nội, bỏ luôn cả cấm
vận và cho luôn cả quy chế tối huệ quốc.
Được lời của Mỹ, Cộng sản Hà
Nội cử thứ trưởng Ngoại Giao Phan Hiền
đi Mỹ để thương lượng các
điều kiện kèm theo với sự
băi bỏ cấm vận, b́nh thường hóa quan hệ
ngoại giao với thương mại và quy chế
tối huệ quốc. Nhưng cả Lê Duẩn và Phan
Hiền, lúc đó c̣n đang say sưa men chiến thắng
đế quốc Mỹ, nên đă coi cử chỉ của
TT Carter là “cầu xin được” bang giao với Hà
Nội. Thay v́ nói chuyện vào đề như băi bỏ
cấm vận và trao đổi đại sứ, ngoại
giao, th́ Hiền lại đưa ra vấn đề
rằng Mỹ phải bồi thường chiến tranh
trước đă theo lá thư TT Nixon hứa cho 3,250
triệu đôla với điều kiện giao trả
đầy đủ số tù binh Mỹ hơn 2 ngàn
người, khi kư hiệp định Ba Lê là điều
kiện tiên quyết để tiến tới bang giao. Thứ
trưởng Ngoại Giao Holbrooke (nay đă về hưu)
bực ḿnh v́ cái ngu xuẩn, vừa dốt, vừa láo
của Hiền, đă cắt đứt cuộc
thương lượng và nói “Ai thèm ngoại giao làm
bạn với chúng!”. Phải nhiều
năm sau, Cộng sản Hà Nội mới hiểu rằng
ḿnh bị hố to, bỏ lỡ dịp may hàng trăm
tỷ đôla và sự bền vững của chế
độ, và sau đó Hà Nội cho Hiền về
vườn, 10 năm sau, năm 1987, Cộng sản
được một dịp khác để đi với
Mỹ. Lúc này bên Liên Xô ông Gorbachev đang dịu ngọt
với Mỹ để có thể rút quân Nga ra khỏi A Phú
Hăn (Afghanistan) trong danh dự (năm 1988). Ông Gorbachev cũng
thi hành chính sách “đổi mới” và “cởi mở”
(Glasnost, Perestroika) để chuyển hướng sang kinh
tế tư bản, thị trường tự do.
Tướng John Vessey, đại diện chính thức
Tổng Thống Hoa Kỳ Ronald Reagan, đến Hà Nội để
thương lượng chuyện hợp tác, bang giao và
vấn đề tù binh Mỹ, tù binh VNCH trong các trại
học tập cải tạo. Tổng bí thư Nguyễn
văn Linh, thủ tướng Phạm Hùng và các tay em Vơ
văn Kiệt, Đào Duy Tùng, Trần văn Trà, Hồng Hà,
Lê Mai, hàng trăm đảng viên cấp trung.... đă hí
hửng phen này giao tù binh Mỹ, thả học tập
cải tạo để đổi lấy bang giao,
viện trợ quân sự và kinh tế, cho thuê vịnh Cam
Ranh, và chung lưng với Mỹ “be bờ” ngăn chận
(contain) Trung Quốc. Mọi chuyện êm xuôi
trôi chảy giữa hai bên Mỹ và Việt. Cộng Sản Hà Nội hầu như quên hẳn
yếu tố Bắc Kinh v́ vẫn tin tưởng ở
t́nh “hữu nghị Việt Trung”. Các chiến
lược gia Bắc Kinh tự nhiên không thích vấn
đề Mỹ nhẩy vào Việt Nam để tạo
cái thế “Môi hở răng lạnh” chống lại Trung
Cộng. Các chiến lược gia này hậm hực
hơn nửa nhưng không có lư do ǵ để chống
lại vấn đề Mỹ đang tính đưa tinh
thần dân chủ vào Trung Cộng để “đầu
độc” giới trẻ. Lúc đó số
sinh viên Trung Cộng đi du học Mỹ càng ngày càng
nhiều, hơn 40,000 mỗi năm.
Sau đó th́ đến
Thượng Tướng Cộng Sản Vũ Xuân Ninh,
Nguyễn Dy Niên và tập đoàn lănh đạo Cộng
sản hèn đến nỗi không dám khoe rằng thắng
Mỹ, “đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào!” Chúng cũng ngu
đến nỗi không biết làm thế nào để xin
tiền Mỹ! “Xin” tiền hay là làm “ăn mày” th́ may ra,
chứ “đ̣i” tiền Mỹ th́ lấy cái ǵ mà đ̣i, xin
tiền mà “dựa” vào cái “thế” bồi thường
chiến tranh để đ̣i? th́ không ai
có thể “đ̣i” hay “ăn mày” khơi khơi hàng tỷ
đôla!. Không lẽ ông TT Hoa Kỳ móc trong túi ra vài tỷ
đôla rồi dúi vào tay bọn ăn mày Cộng sản Hà
Nội?. Vũ Xuân Ninh nói: “Chiến tranh
do Mỹ gây ra đă kéo dài lâu và tàn hại, làm chết
nhiều người, để lại nhiều hậu
quả nghiêm trọng vẫn chưa được
giải quyết....”. Giả
thử Ninh ngồi vào bàn hội nghị mà nói câu này th́
người Mỹ đứng dậy ngay lập tức,
không thèm nói chuyện nữa. Vấn đề
Cộng Sản đổ lỗi cho Mỹ đă xử
dụng thuốc khai quang Cam chứng tỏ “không hề” có
sự thân mật liên minh hợp tác kinh tế và quân sự
với kinh viện, quân viện, viện trợ cho không,
giữa Cộng sản Hà Nội và Hoa Kỳ. Đây là điều quan
trọng nhất. Lối ăn nói này
chứng tỏ Việt Cộng chỉ quen ăn
cướp, cướp ngày cướp đêm và giết
người cướp của. Vấn đề ngoại
giao, thương lượng hoặc làm thế nào để
lấy tiền viện trợ hay bồi thường
chiến tranh th́ chúng hoàn toàn dốt nát, ngu
ngốc và không biết ǵ. Đây cũng là một
nhược điểm không thể vượt qua của
chế độ chỉ huy theo lối
tập thể của những người ngu dốt.
Người Mỹ không biết nói chuyện với “cá nhân”
nào có thực quyền!. Ngược
lại, không có “cá nhân Cộng sản” nào có đủ uy tín
và tài năng “cá nhân” để xây dựng đối
thoại với đối tượng người
Mỹ. Không lẽ các chính khách, yếu nhân Mỹ lại
phải đưa ra câu hỏi rồi phải đợi
Trung Ương Đảng họp hành và quyết
định chấp thuận câu trả lời?. Đó là vấn đề người Mỹ
“cần” nói chuyện với Cộng sản Hà Nội.
Vấn đề Cộng sản Hà Nội “cần” nói
chuyện, cần xin Mỹ bồi thường chiến
tranh th́ ăn nói làm sao?. Một lũ “đỉnh cao trí tuệ Cộng
sản” mà không có nổi một tên nào đủ sức nói
chuyện với Mỹ th́ chết cũng phải.
Chiến tranh do Cộng
sản Bắc Việt sử dụng vũ khí Nga Xô Trung
Cộng xâm lăng miền
Ngay sau khi Đại
Hội Toàn Quân tại miền Nam California ngày 27/9/2003, th́
Việt Cộng nằm vùng tung tin rất phấn khởi
hồ hởi là Mỹ sẽ giúp Việt Cộng (Vẹm)
hải ngoại, lật đổ Cộng Sản Hà
Nội ở trong nước. Chúng vội vàng loan tin
“đồn” rất lạc quan và rất hách nhất là
bọn Mặt Trận Kháng Chiến Cộng Sản Hoàng
Cơ Minh hay c̣n gọi là Mặt Trận Mafia Hoàng Cơ Minh
hay là Mặt Trận Phở Tái Nạm, sẽ dẫn
đầu ra mặt công khai kêu gọi “cuội” toàn dân
xuống đường làm một cuộc “Tổng
Nổi Dậy Quốc Nội”…. vào năm 3000, lúc đó
bọn phóng viên-gián điệp Cộng sản như
Nguyễn Ngọc Bích, Đinh Quang Anh Thái, Phan Dũng, và
Nguyễn Khanh của đài Á Châu Tự Do. Hoàng Cơ
Định, Hoàng Cơ Long, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Xuân
Nghĩa, Đoàn Hữu Định, Nguyễn Kim Huờn và
đồng bọn đài phát thanh Quê Hương, Đoan
Trang, Trần Đ́nh Cư tức Nguyên Khôi, Nguyễn
Việt Nữ, Vũ B́nh Nghi, Phạm văn Thành, Lư
Tống, Hoàng Duy Hùng tha hồ mà lập công lập thành tích
dâng Đảng xướng nhé. Riêng đồng chí
Nguyễn Việt Nữ đă đề cao Dương Thu
Hương là “nhà văn Nữ Cộng sản”, trịnh
trọng gọi đại tá phản gián Cộng sản Hà
sĩ Phu là “vị sĩ phu Bắc Hà Nguyễn xuân Tụ”,
gọi tên Cộng sản khát máu “hùm xám Chợ Đệm”
Bảy Trấn là “ông”.... trong Phụ Nữ Diễn Đàn
số 197-2000. Cái cảnh ở Mỹ mà c̣n nịnh Cộng
sản đến thế th́ nếu về Hà Nội
Nguyễn Việt Nữ sẽ quỳ ở cửa
để được vào “chầu bà” Dương thu
Hương chăng?. (Dương
Thu Hương, mang cấp đại tá của Cục
Phản Gián Hà Nội một tên cán bộ cái loại “gián
điệp hộ lư” (sex-spy). Ở đời nên có
liêm sỉ một chút, nên biết thế nào là nhục khi
phải gọi một con điếm Cộng sản là “nhà
văn Nữ Cộng sản”!. Riêng
đồng chí Lâm Lễ Trinh luôn luôn viết bài, đăng
báo nhắc khéo là thời các tổng thống Diệm và
Thiệu “không biết” chạy chọt hành lang nên mới
mất mạng, mất chức và mất nước. Đồng chí Trinh đă quá già, lẩm cẩm, nên
chỉ kư tên những bài viết của cán bộ tuyên
vận Cộng sản. ChuSa chỉ khẳng
định rằng “chạy chọt hành lang” với chính
trị Hoa Kỳ là ngu nhất, dại dột nhất và
mất tiền nhiều nhất để rồi tay
trắng, trắng tay!. Bắc thang lên
hỏi ông Trời để đ̣i tiền lại chăng?. Cộng sản mà nghe lời
quân sư quạt mo để mất tiền và chết,
th́ là điều tốt cho dân, cho nước Việt
Bọn chính
phủ ma loại “vua bịp” Nguyễn Hữu Chánh c̣n ghê
gớm hơn nữa. Trước đây chúng trưng
h́nh ảnh (ghép) đồng chí Chánh đang cười nói
với TT Clinton và “trao logo” của chính phủ ma này cho TT Hoa
Kỳ khi hai bên “lèm” việc “nước”!. Cũng may, nay
th́ cựu TT Clitnon đă về nhà lo cơm nước cho
bà Hilary không biết Chánh sẽ ghép h́nh ảnh của y
với tổng thống Bush ra sao chưa thấy Chánh
đưa ra?. Xin đồng chí
Nguyễn Hữu Chánh đưa ra cho bà con hải ngoại
xem chơi cho vui, nhưng hiện nay Chánh đă chuồn
mất để quịt tiền, quịt nợ với
hàng trăm người u mê tin tưởng là Chánh có CIA sau
lưng và đi theo Chánh. Tay chân bộ hạ của Chánh
ăn nằm trên các mạng lưới (www) Internet cũng
loan tin sư quốc doanh Đại Tá Hoà Thượng Thích
Giác Lượng sẽ trở về Việt Nam thay thế
Thích Quảng Độ một khi dân chúng nổi loạn
giết chết hết mấy tên Sư Quốc Doanh trong
nước. Không biết đến giờ này những
người thờ ơ u tối, dại dột đi theo
Chánh trong đó có Ngô Trọng Anh, Hà Thế Ruyệt, Hồ
Anh Tuấn, Bùi Bỉnh Bân và đồng bọn, tin
tưởng Chánh là “thật” và tôn vinh Chánh như anh hùng,
đă sáng mắt chưa?. Chánh có thể bị Tổng
Cục Phản Gián Hà Nội tử h́nh trong một ngày
gần đây v́ tội đă đă làm hỏng một
tổ chức c̣ mồi phải tốn nhiều năm và
nhiều tiền “bịp” mới xây dựng nên.
Ngày 14/10/2000, Luật sư
(Cộng sản nằm vùng) Lê Chí Thảo phổ biến
một bản tin rằng sẽ đại diện cho 7
nạn nhân sống sót đệ đơn kiện nhân danh
các nạn nhân vụ thảm sát Mỹ Lai, tại ṭa Liên
Bang tỉnh Salt Lake City, chống lại các sĩ quan
Lục quân Hoa Kỳ chỉ huy một chiến dịch càn
quét làm cho hàng trăm thường dân bị chết. Một luật sư (Mỹ trong nhóm Lê Chí
Thảo) đại diện những người sống
sót vụ Mỹ Lai tin là vụ kiện này có cơ hội
thắng. “Chúng tôi nộp đơn kiện nhân danh
chính các nạn nhân. Tất cả các nguyên đơn mà chúng
tôi liệt kê đều đă bị thương, và
khoảng 45 thân nhân trong gia đ́nh của họ đă
bị giết,” theo lời luật
sư S. Austin Johnson. Xin nhắc cho Lê Chí Thảo và luật
sư S. Austin Johnson cùng đồng bọn chó săn tay sai
Cộng sản biết rằng cái ngày xẩy ra vụ tàn
sát Mỹ Lai (30-3-1968) th́ trai tráng các xă Mỹ Khê, Mỹ Lai
và hàng chục xă khác thuộc huyện Sơn Tịnh,
Quảng Ngăi, đă là bộ đội và du kích đang
giết người Việt quốc gia ở vùng Quảng
Nam và Thừa Thiên-Huế. Bọn này cũng
bị quân đội Mỹ và VNCH tiêu diệt hết.
Thủ đoạn sở trường của Cộng
sản là phục kích hay bắn sẻ lính Mỹ rồi
bỏ chạy. Lính Mỹ - kể cả lính Đại Hàn
- tức giận vào làng tàn sát trả thù. Quân đội
Việt Cộng truy kích tàn sát 350,000 dân Việt, phần
lớn là đàn bà trẻ con, di tản trên đường
số 7B từ Cheo Reo xuống Tuy Ḥa cuối tháng 3, 1975, th́
hỏi luật sư Lê Chí Thảo và luật sư S. Austin
Johnson ai kiện ai?. Việt Cộng xâm lăng miền Nam
từ 1960 đến 1975 tàn sát hàng triệu người,
bắt tù đầy “cải tạo” hàng triệu
người khác, kiểm kê “cướp ngày” tài sản dân
miền Nam hàng trăm tỷ đôla, tàn phá đất
nước đến tan hoang, điêu tàn. Cán bộ
Cộng sản cho tai sai chiêu dụ đàn bà con gái từ
thành thị đến thôn quê đem ra nước ngoài bán
với giá từ 1,500 đô la đến 3,000 đô la
để làm măi dâm cho Tầu và các nước Đại Hàn,
Nhật, Đài Loan, Hongkong, Mă Lai, Thái Lan th́ ai kiện ai?.
Người Việt chúng tôi chẳng cần phải
kiện ai!. Chúng tôi chỉ cần tiêu
diệt thật nhanh và thật gọn bọn Cộng
sản và bè lũ chó săn, c̣ mồi,
tăng ni quốc doanh, Việt gian trở cờ, là
tiện sổ sách nhất, khỏi mất công kiện cáo
lôi thôi! Chúng tôi cũng xin chúc đồng chí luật sư
Vẹm Lê chí Thảo thành công được kiện, mang
tiền về cho Vẹm. Nhưng đến giờ này là
năm 2003 không biết luật sư Cộng sản
nằm vùng Lê Chí Thảo đă thắng kiện tới
đâu rồi may ra Cộng sản nó thí cho chút cháo lú
chăng?.
Cuối thập niên 1970s,
người ta tiên đoán Cộng sản sẽ “chết”
kẹt v́ vấn đề tù binh Mỹ không giao trả cho
Mỹ, và do đó không bao giờ có thể được
người Mỹ thật t́nh hợp tác. Năm 1972, 1973,
khi kư kết ḥa đàm Ba Lê (ngày 27/1/1973) Lê Đức
Thọ và Lê Duẩn đă “khôn ngoan” giữ lại 1205 tù
binh Mỹ, không giao trả cho Mỹ như đă cam kết
trong hiệp định. Hai tên đầu sỏ ngu dốt của Cộng sản này không tính
rằng người Mỹ sẽ “đ̣i tù binh” trong
bất cứ thương thuyết nào sau này. Chúng không tính
rằng những người Mỹ bị bắt làm tù binh
không thể “biến mất” dễ dàng với nhiều
bằng chứng là họ c̣n sống và bị bắt
sống. Trong thời điểm thập niên 70s và 80s, và cho
đến nay Cộng sản Hà Nội không thể ngờ
rằng sẽ có ngày “bơ vơ” không
c̣n chỗ nương tựa và sẽ phải chạy theo
Mỹ, lạy van Mỹ để được sống.
Nhưng đến đây - năm 1989 cho
đến ngày nay - Cộng sản kẹt cứng không
biết làm sao giao tù binh cho Mỹ, dù muốn như vậy
lắm lắm. Nguyên tắc giản
dị của các cuộc thương thuyết
Mỹ-Việt Cộng là phải giao trả tù binh
trước đă. Nhưng sau khi giao trả rồi
th́ sự bội ước hiệp định Ba Lê,
sự “bất tín nhiệm”, gian dối, lừa lọc trong
hơn 30 năm và cái “tội” đầy đọa tù binh
Mỹ cũng trong khoảng 30 năm th́ làm sao giải
thích?. Vấn đề hiện nay, vào thời điểm
2003, là Việt Cộng “không thể” giao trả tù binh dù
chúng muốn như vậy, để được
người Mỹ cho nhiều khoản viện trợ và
giúp đỡ hàng chục tỷ đôla, một món tiền
rất cần thiết để cứu sống chế
độ. Thật ra th́ tiền mặt
cũng không cần ngay. Người Mỹ chỉ
cần hứa hẹn với nhiều sự tháo khoán,
bảo đảm mậu dịch, ví dụ như cá Basa hay
tôm động lạnh và xuất cảng nhiều mặt
hàng khác như hàng may mặc chẳng hạn th́ Cộng
sản Hà Nội sẽ hồi sinh ngay. Hồi sinh
để tiếp tục kềm kẹp dân tộc Việt
Tin Reuters: Ngày
6 tháng 10. Mỹ đ̣i VN đơn phương t́m MIA
các lính Mỹ bị Cộng sản Việt
Sau đó một dự
luật có tên là Đạo Luật Năm 2000 cấp
quyền tị nạn cho ai đưa lính MIA c̣n sống
về Mỹ, được 35 nghị sĩ thuộc cả
hai đảng Cộng Ḥa và Dân Chủ bảo trợ đă
được Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua không
có phiếu chống. Theo Đạo Luật này, chính phủ
Hoa Kỳ sẽ cấp quy chế tị nạn cho bất
cứ công dân nào thuộc 4 quốc gia Việt, Miên Lào, và
Trung Quốc cùng các nước độc lập thuộc
cựu Liên Bang Sô Viết khi họ giúp đỡ cho cựu
chiến binh Hoa Kỳ hay những người Mỹ
được ghi mất tích c̣n sống sót trong chiến
tranh Việt Nam và Triều Tiên về Mỹ. Không những
chỉ có những người có công trong việc này
được hưởng quy chế tị nạn mà cha
mẹ cùng người phối ngẫu hay con cái cũng
được hưởng quy chế này. Những
người Mỹ c̣n sống sót trong Hai cuộc chiến
có thể là cựu chiến binh cũng có thể là
những người Mỹ dân sự được ghi là
mất tích trong chiến tranh thường được
biết dưới lối gọi tắt tiếng Anh là
POW/MIA. Đạo luật này
được nạp cho Ủy Ban Tư Pháp cứu xét
từ ngày 25 tháng 2 năm 1999. Cộng sản Hà
Nội chuyên nghề nói láo, nhưng với vụ MIA’s th́
đúng là mắc nghẹn, nuốt không trôi, mà nhả
cũng không ra. Người Mỹ không cần
phải nói năng ǵ nhiều. Họ
vẫn lịch sự vả tỏ vẻ sốt sắng
thật t́nh. Chỉ lâu lâu họ lại
phê b́nh, đ̣i “cởi mở” nhiều hơn nữa v́
Cộng sản cở mở chưa đủ.
Chính Lê Khả
Phiêu phải nói ra miệng rằng kinh tế quốc doanh
vẫn là chủ đạo. Việt
Cộng vẫn thẳng tiến đến chủ nghĩa
xă hội. Chẳng cởi mở, đổi mới,
thay đổi ǵ ráo!. Cũng
chẳng ai buồn đả động đến
vấn đề người Mỹ mất tích nữa.
Do đó người Mỹ phải ra đạo luật
“Bất cứ ai giao trả một người Mỹ
mất tích nào sẽ được đi Mỹ
định cư cả gia đ́nh”. Nhưng những tên cán
bộ Cộng Sản coi tù binh Mỹ trước đây
tự nhiên thấy tù binh Mỹ trở nên có giá, quư hơn
vàng, với nhiều cơ hội cơ may bằng vàng
nếu…. Tự nhiên, há miệng mắc quai, địa
vị tổng bí thư của Lê Khả
Phiêu chỉ có một vấn đề “theo hay không theo”
chủ nghĩa xă hội với kinh tế quốc doanh.
Người Mỹ nh́n thấy ngay: Cộng sản Hà
Nội bị dồn vào cái thể phải xác nhận
như vậy, không thể nói láo lâu dài hơn nữa. Cộng sản không thể bỏ chủ nghĩa
xă hội, v́ bỏ là tiêu tùng đảng Cộng sản
ngay. Nhưng nếu không chịu bỏ
chủ nghĩa xă hội th́ vấn đề mậu
dịch mậu diết và xin tiền Mỹ tự nhiên
sẽ không thành vấn đề. Một vấn
đề khác được đặt ra là Phiêu đă
bị Bắc Kinh buộc phải nói thẳng như
vậy, để chặt cầu, không c̣n hi vọng ǵ liên
minh với Mỹ để chống Trung Cộng.
Điều này lại tai hại hơn nữa v́ Cộng
sản Hà Nội hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng và
đă trở thành bù nh́n cho Bắc Kinh!. Tự
nhiên, ta nh́n thấy Cộng sản Hà Nội ở trong cái
thế trên đe, dưới búa. Theo
Bắc Kinh th́ chết với Mỹ và chết với dân
tộc Việt
Người Việt
Quốc Gia chúng tôi khẳng định với Bộ Chính
trị và Trung Ương Đảng Cộng sản Hà
Nội rằng chúng tôi sẽ khoan hồng cho tất cả
các đảng viên Cộng sản nào chịu giao nộp
thẻ đảng và đầu hàng. Tất cả các cán
bộ tư bản đỏ và thân nhân phải tự
nguyện giao nộp toàn bộ tài sản. Chúng
tôi sẽ cho lại từ 1% đến 15% bằng tiền
mặt để trở lại đời sống b́nh
thường. Con cháu các đảng viên Cộng
sản chịu đầu hàng sẽ được
sống b́nh thường như mọi người khác.
Trái lại, đảng viên và thân nhân họ hàng đang tàng
trữ của cải hộ chúng mà không khai báo, sẽ
bị tịch thu toàn bộ tài sản
kèm theo án tử h́nh, gia đ́nh bị chỉ định
cư trú, cách xa chỗ ở cũ khoảng 200 cây số
trở lên. Chúng tôi sẽ có cách truy tầm tư bản
đỏ và tài sản chúng ăn cắp
của nhân dân đến cùng, dù phải cần đến
30 năm hay 50 năm. Sự đời lấy giả làm
thật, lấy thật làm giả, may ra chỉ có Tổng
Cục Phản Gián mới biết được những
ẩn ư trong tim đen, nhưng đầy đôla của
bọn cán bộ sư quốc doanh hải ngoại cũng
như trong nước đă bị hủ hóa nặng nề
và khó ḷng trở lại đời sống b́nh
thường của một đảng viên Cộng
sản!. Nhưng mà thật khó cho Tổng Cục Phản
Gián có thể với tay qua biển Thái
B́nh để bắt bọn sư quốc doanh, bọn c̣
mồi và bọn Cộng sản đă “chạy” theo Mỹ mang
về nước trị tội.
Tổng Cục Phản Gián
chỉ có thể “đốt” bọn quốc doanh, nằm
vùng, kháng chiến ma Hoàng Cơ Minh, chính phủ ma Nguyễn
Hữu Chánh, c̣ mồi Mạng Lưới Nhân Quyền
Năm 2000, Nghĩa Hội Đoàn Viết (Giảo)
Hoạt, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Liên Minh Tuổi
Trẻ (không) Chống Cộng trên Internet, bằng cách
lật tẩy chúng với người Mỹ và để
cho FBI “xử lư”. Tổng Cục Phản Gián cũng sợ
bọn tay sai đi hai mang tố giác
với Mỹ những tên cán bộ trung kiên của Hà
Nội. Tự nhiên ta có thể thấy trước hay là
“không thấy” một màn thanh trừng, bắt bớ
điều tra tới mức rợn tóc gáy và hoàn toàn trong
ṿng yên lặng, bí mật. H́nh như ở
Mỹ này, khi FBI hỏi đến th́ hầu như
phải khai ra toàn bộ sự thật, không cần
phải tra khảo hay đánh đập. Ví dụ
gần đây ta thấy thủ tướng chính phủ ma
Nguyễn Hữu Chánh tự nhiên biến mất vào trong bóng
tối (rồi lại tḥ đầu ra trên các web Internet),
mang theo hết tiền bạc và trao
quyền lại cho cựu tướng Linh Quang Viên, một
ông già hiền lành nhưng lẩm cẩm. Chánh
có thể bị tử h́nh v́ đă làm hỏng việc
của Tổng Cục Phản Gián. Hay Mặt Trận
Ma Hoàng Cơ Minh với nhiều nhân sự tự nhiên
cũng biến mất và những ǵ đang xẩy ra
hoặc sẽ xẩy ra cho Mặt Trận Kháng Chiến Ma
Hoàng Cơ Minh và các tổ chức ngoại vi, cùng các tổ
chức tôn giáo ngoại vi c̣ mồi như: Liên Minh Việt
Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia, thanh niên Phan Bội Châu và
những tên Hoàng cơ Định, Hoàng cơ Long, Trần
xuân Ninh, Nguyễn xuân Nghĩa, Nguyễn kim Huờn,
Đỗ hoàng Điềm, Nguyễn cao Mỹ, Đoàn
hữu Định và đồng bọn trong tương
lai th́ ai biết?.
Không mấy người
biết chuyện từ năm 1972, chính quyền của Mao
chủ tịch với các ông Châu Ân Lai, Đặng Tiểu
B́nh đă thỏa thuận với người Mỹ là
sẽ tôn trọng chủ quyền và nền độc
lập của các nước Đông Nam Á, kể cả 3
nước Đông Dương. Đổi lại, Mỹ
sẽ rút khỏi Việt Nam (1972). Trung Cộng sẽ
bắt tay với Pol Pot ngăn chận
không cho Việt Cộng tiến quân domino Nga Sô sang Thái Lan. Hoa Kỳ sẽ cho phép trao đổi văn hóa và
các sinh viên Trung Cộng được ưu tiên vào Hoa
Kỳ để học. Những người này có
quyền tự do chọn lựa, hoặc trở về
nước xây dựng quốc gia, hoặc ở lại khi
thành hôn với người quốc tịch Mỹ, hoặc
làm việc cho các công ty Mỹ. Hoa Lục sẽ mở
rộng cửa đón đầu tư từ Hoa Kỳ,
quốc tế và nhất là Đài Loan. Mỹ vẫn công
nhận “Một” nước Trung Hoa và mặc nhiên coi
Đài Loan là một tỉnh ly khai của Trung Cộng. Hoa
Kỳ sẽ giúp Trung Cộng vào Liên Hiệp Quốc
“ngồi” trên cái ghế của Đài Loan - đồng
thời Trung Quốc cũng trở nên một trong 5
đại cường trong Hội đồng Bảo An
Liên Hiệp Quốc có quyền phủ quyết (veto)
mọi quyết định của Liên Hiệp Quốc. Hoa Kỳ sẽ cho phép du khách Mỹ
được đi thăm Hoa Lục, mở màn cho kỹ
nghệ du lịch. Nhưng biến cố Thiên An Môn ngày 4 tháng 6, 1989 đă làm đảo
lộn tất cả những dự tính đó.
Ngày 15 tháng 4, 1989, Tổng bí
thư Hồ Diệu Bang “chết” trong lúc cường
độ sinh viên tập trung biểu t́nh tại Thiên An Môn
đang lên cao và Bắc Kinh không có quyết định
dứt khoát là nên hay không nên đàn áp số sinh viên khổng
lồ lên đến hơn 1 triệu người này. Triệu Tử Dương thay thế Hồ
Diệu Bang và quyết định đưa quân đoàn Hoa
Bắc (
Nhưng không ai học
đến chữ ngờ!, Không ai có suy
nghĩ thực tế về chính trị cũng như
về siêu chính trị. H́nh như Hoa thịnh Đốn quá
xa cách phương Đông và không có sự suy nghĩ,
nhiều sự suy đoán chính xác về.... Người
Đông phương!. Các cơ quan thông
tấn, báo chí Hoa Kỳ và quốc tế lại càng tệ
hơn nữa!. Họ hoan
hô, cổ vũ với hi vọng rằng một cuộc
“cách mạng” đang thành h́nh với nhiều triệu sinh
viên đang lật đổ chế độ độc
tài Cộng sản Trung Cộng để thay thế bằng
một chế độ dân chủ. Lúc này, không ai
tại bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nh́n thấy rằng
Bắc Kinh rất bực bội khi các sinh viên đưa
tượng thần Tự Do ra quảng trường Thiên An Môn. Lănh đạo Bắc Kinh suy nghĩ
ngay rằng chính người Mỹ đă đứng
đàng sau các sinh viên, một số đă du học tại
Hoa Kỳ, trong cuộc biểu t́nh đ̣i dân chủ và
đương nhiên chống lại chính quyền Cộng
sản Bắc Kinh. Không ai đặt ḿnh vào địa
vị đảng Cộng sản Trung Cộng với 50
triệu đảng viên đang nắm quyền lực
với nhiều triệu quân và tiền bạc hàng ngàn tỷ
đôla tại khắp nơi trên thế giới. Không ai suy
nghĩ rằng thật sự không có “cái ǵ” nhất là “nhân
sự” có tài lănh đạo để thay thế nhân sự
Cộng sản. Đảng Cộng sản
Trung Quốc quá lớn để có thể lật
đổ dễ dàng.
Những vấn đề
của Trung Hoa, từ nhiều ngàn năm qua, quá lớn
để cho một nhóm người trẻ tuổi tuy
hăng say hăng máu, có thể điều hành, giải quyết hay thay thế. Nhất là
không ai nghĩ rằng chỉ riêng một vấn đề
tranh dành quyền lực, chủ quyền, hay là quyền bá
chủ Trung Hoa.... đă làm đổ máu nhiều triệu
người cho mỗi lần trong lịch sử Trung Hoa!. Chỉ riêng cuộc các
mạng văn hóa, để bẻ cong tư tưởng
của người dân Hoa Lục trong thập niên 50, Mao
Trạch Đông đă giết chết khỏang 36 triệu
người Trung Hoa. Không mấy ai nghĩ rằng các
triều đại (dynasties) thống trị Trung Hoa, các
triều vua, đều được xây dựng bằng
những xác người chất cao như núi!.
Không ai nghĩ đến cái giá phải trả cho sự
thành công và sự thất bại!. Không ai
nghĩ rằng đối đầu với một bá
quyền, một bạo quyền tàn bạo như Cộng
sản Trung Hoa, không phải là điều dễ dàng như
tập trung một nhóm thanh niên đông đảo tại
một quảng trường rộng lớn rồi tha
hồ hăng say ḥ hét “đ̣i” dân chủ!. Không
ai nghĩ rằng “dân chủ” trong danh từ nghe rất kêu,
rất hay, nhưng hoàn toàn khác xa thực tế.
Điều quan trọng nhất là không ai ngờ
đến phản ứng khủng khiếp của bá
quyền Cộng sản Bắc Kinh!
Đầu tháng 5, 1989, quân
đoàn Hoa Bắc với khoảng 30 vạn (300,000) quân
tiến vào quảng trường Thiên An
Môn bằng xe tăng. Họ được lệnh
(của Triệu Tử Dương) không nổ súng, không
đổ máu. Một thanh niên tay cầm
một cái túi xách đă hiên ngang đứng ra chận
một chiếc xe tăng. Xe tăng tránh né sang bên nào th́
thanh niên này lại chận bên đó. Cuối cùng các xe tăng khác đi vượt sang phía bên
cạnh và tiến lên phía trước. H́nh
ảnh người thanh niên này được một
người kư giả Mỹ quay phim được.
Ông mau chóng giấu cuộn phim vừa quay và thay thế
bằng cuộc phim mới trước khi máy quay phim
của ông bị tịch thu. Cuốn phim này được gửi ra ngoại
quốc và gây chấn động toàn thế giới.
Không c̣n h́nh ảnh anh dũng và oai hùng nào bằng một
người thanh niên tay không vũ khí, b́nh thản
đối đầu, đối diện với chiếc
xe tăng khổng lồ, tượng trưng cho bạo
quyền độc tài Cộng sản!. Cả thế
giới xúc động!. Mọi
người nín thở theo dơi diễn biến Thiên An Môn!. Tất cả đều hi vọng
rằng Trung Quốc sẽ thay đổi chế
độ!. Nhưng không ai nghĩ
đến thực tế chính trị!.
Không ai nghĩ rằng những người thanh niên b́nh
thường như Vương Đán (Wang Dan) hay Ngụy
Kinh Sinh (Wei Jingshing) và các đồng chí thanh niên của
họ không thể có đủ khả năng và tài giỏi
để thay thế một bạo quyền lớn lao
của Cộng sản Trung Hoa!. Không ai nghĩ rằng
họ đă ngây thơ và dại dột khi đưa hàng
trăm ngàn người, nếu không phải là hàng triệu
người, lao vào một cuộc
chơi vô cùng nguy hiểm và phải rước lấy cái
chết thảm khốc. Tuy nhiên, lịch
sử ở bất cứ đâu đều có khá nhiều
biến cố vô lư và bất ngờ, ngoài sự kiểm
soát và suy nghĩ của mọi người. Cái
xẩy nẩy cái ung!. Những biến
cố nhỏ nhoi như vụ ám sát vua Ferdinand nước
Áo năm 1914 đă đưa đến Đệ Nhất
Thế Chiến và vụ Lư Câu Kiều (Marco Polo bridge)
ở Trung Hoa năm 1937 đă đưa đến
chiến tranh Trung-Nhật gây chết chóc cho triệu
người Tầu và tàn phá Trung Hoa, và biến cố Thiên
An Môn đă làm thay đổi lịch sử thế
giới!
Riêng về biến cố
Thiên An Môn đêm 4 tháng 6, 1989, th́ dân
tộc Việt
Cuối tháng 5, 1989, qua
nhiều tranh căi trong bộ Chính Trị về sự
thất bại của quân đoàn Hoa Bắc khi dẹp sinh
viên biểu t́nh, phe diều hâu Cộng sản Trung Hoa đă
thắng thế. Tổng bí thư
Triệu Tử Dương bị truất phế. Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) lên thay. Lư Bằng (Li Peng) làm thủ tướng.
Dương Thượng Côn (Zhang Shangkun) nắm Phó chủ
tịch Quân Ủy Trung Ương. Lưu Hoa Thanh (Liu Huaqing)
nắm chức vụ đệ nhị phó chủ tịch
quân ủy và tham mưu trưởng quân đội. Tướng Tŕ Hạo Điền (Chi Haotian)
nắm bộ Quốc Pḥng. Lập
tức bộ “tư lệnh” mới này dứt khoát làm
mạnh. Con trai Dương Thượng Côn là
Dương Thượng Chí lúc đó làm tư lệnh binh
đoàn Nội Mông Cổ (Army of Inner Mongolia) được
lệnh phải mang khoảng nửa triệu quân (500,000),
một quân đoàn dă chiến (one field army corps) cùng nhiều
sư đoàn xe tăng, về Bắc Kinh và bao vây chặt
chẽ quảng trường Thiên An Môn, không cho một
người nào xuất nhập. Đám sinh
viên không ngờ, họ tưởng rồi cũng sẽ
giống như lần trước. Quân đội
sẽ không dám nổ súng khi có sự hiện diện
củng hàng trăm phóng viên báo chí ngoại quốc. Nhưng đám quân này ít có vẻ hiền lành
như quân người Hán v́ họ phần lớn là
người Mông Cổ. Họ có vẻ dữ dằn và
lạnh lùng, không thân thiện với đám sinh viên
người Hán. Các phóng viên ngoại
quốc đều bị đuổi ra khỏi khu vực
quảng trường. Một số bị tịch thu máy quay phim và máy ảnh. Một bầu
không khí bừng bừng sát khí và nặng nề đến
mức nghẹt thở bao trùm toàn bộ khu vực
quảng trường. Các xe tăng và
quân đội đều tiến vào các vị trí (bao vây)
cần thiết trong tư thế chiến đấu và
sẵn sàng khai hỏa. Tin quân đoàn Nội Mông bao vây
quảng trường Thiên An Môn nhanh chóng
loan truyền khắp thế giới. Những
người có kinh nghiệm sắt máu với Cộng
sản đều nín thở, hồi hộp. Họ
hiểu rằng đă đến lúc các sinh viên tay không phải đối đầu với
một thực tế sắt máu, không lối thoát và không có
đường chạy. Các sinh viên chưa hiểu rằng
những người cổ vũ, hoan hô tinh thần dân
chủ của họ, chỉ là đăi môi, đăi miệng
và không thể giúp đỡ được ǵ!.
Những dân “lái tin” buôn bán tin tức, hay là các phóng viên báo chí
- do nghề nghiệp - chỉ mong có chuyện xẩy ra
để có dịp thông tin làm nhiệm vụ và lấy
tiền, rất nhiều tiền!. Dĩ nhiên người
chết hay sống trong những cuộc tàn sát đẫm
máu chỉ là một dịp cho họ lấy tin và loan tin
nóng hổi, sốt dẻo và giật gân!. Họ và các hăng
thông tấn, các đài TV, phát thanh, tự nhiên tha hồ
hốt bạc, tiền quảng cáo, mà chẳng cần
phải mua bản quyền sáng tạo!
Trong chiến
tranh Việt
Khi màn đêm
buông xuống hẳn, 7 giờ tối ngày 4 tháng 6, 1989.
Đèn đóm được tắt hết.
Đây đó, chỉ c̣n ánh sáng leo lét
của vài chiếc vỏ bánh xe hơi được sinh
viên đốt lên để xua đuổi một chút bóng
đêm rùng rợn lạnh lùng đến mức nghẹt
thở. Những người lính Nội Mông
lạnh lùng thản nhiên như những tảng đá khi
các sinh viên muốn bắt chuyện làm quen, làm thân với
họ. Không mấy người lính Nội Mông nói
được tiếng Hán!. Nhóm “thủ
lănh” sinh viên th́ gần như tê liệt không biết
phải đối phó tính toán ra sao?.
Mấy ngày trước đó, họ cương quyết
đ̣i thay thế chính quyền Bắc Kinh bằng một
chính quyền dân chủ (?), nhưng không hề đưa ra
nhân vật hay kế hoạch nào để thay thế chính
quyền Cộng sản độc tài. Bây giờ th́ họ
hiểu rằng họ chỉ đ̣i miệng và không có
hậu thuẫn hay là quyền lực trong tay!.
Họ phải trực diện với thực tế
sắt máu và cái chết rùng rợn. H́nh
nộm tượng nữ thần Tự Do không phải là
sức mạnh để đối phó với bạo
quyền. Cũng không phải là yếu
tố tượng trưng để cho quyền lực
Hoa Kỳ ủng hộ đám sinh viên. Đến
9 giờ tối th́ có lệnh khai hỏa. Quân đội bắn thẳng vào đám sinh viên
đang hỗn loạn t́m đường chạy. Các
xe tăng chạy thẳng trên quảng
trường rộng mênh mông như những đoàn dă thú,
vừa bắn vừa cán những người c̣n sống
đang hoặc đă chết khiến thây họ trở nên
nát bấy và dẹp lép. Trong lúc hỗn loạn th́ một
số sinh viên chạy thoát, trong số đó có Vương
Đán, và ẩn trốn trong những nhà dân bên ngoài
quảng trường, rồi sau đó t́m đường
về nhà hoặc ẩn trốn nơi những nhà quen
thuộc, họ hàng. Không hề có lệnh
ngưng bắn. Không hề có lệnh tha hay bắt
sống. Quảng trường Thiên An Môn
đă chỉ im tiếng súng khi không c̣n một dấu
hiệu nào của người c̣n sống hay lành mạnh. Lập tức, các xác chết được gom
lại chất thành đống rồi đổ xăng
đốt. Những người bị
thương đang rên la cũng “được” quăng
luôn vào đống lửa.
Cả thế giới bàng
hoàng! Không ai có thể đoán được
bao nhiêu người đă bị giết. Trong đêm tối với khói lửa mù mịt,
rất khó chụp ảnh quay phim. Đến sáng ngày 5
tháng 6, 1989, quảng trường Thiên An
Môn “sạch sẽ” và không c̣n một người sinh viên
nào. Lác đác chỉ có vài người phu quét
đường đang cạo sạch những đám tro
c̣n dính vào nền gạch. Người Mỹ
ước lượng khoảng 70,000 sinh viên hay hơn
nửa đă bị giết. Năm 1997, tướng Tŕ
Hạo Điền đến Mỹ và bị chất vấn
tại Quốc Hội Mỹ về vụ Thiên An Môn. Ông bộ trưởng Quốc Pḥng oai
vệ của “Trung Hoa vĩ đại” đă thản nhiên
nói láo không chút ngượng miệng: “Không có một
người nào bị chết ở Thiên An Môn!”. Ta thử h́nh dung khoảng nửa triệu
quân với súng đạn, hàng trăm xe tăng, đă bao
vây chặt chẽ và nổ súng tàn sát đám sinh viên đông
hơn một triệu người th́ quư bạn có thể
ước lượng con số người chết là bao
nhiêu?. Ngày nay, nhiều gia đ́nh Trung Hoa không
dám hé môi về cái chết của con cái, anh em, bà con họ.
Trái với sự ước lượng của các chuyên
gia, chiến lược gia ngoại quốc, và những
người thích xúi dục sinh viên hay người khác
biểu t́nh, vụ Thiên An Môn hay là
những cuộc biểu t́nh vĩ đại của sinh
viên, sẽ không bao giờ có thể tái diễn. Vương Đán được người
Mỹ bảo lănh cho vào Hoa Kỳ trú ngụ. Nhà “lănh
tụ” này có hiểu rằng ḿnh có trách nhiệm gây ra cái
chết cho hàng trăm ngàn người không?.
Làm “lănh tụ” để thành công thật là
hiếm. Các lănh tụ, kiểu Cộng sản,
thường chỉ thích đưa người khác vào
chỗ chết, hoặc bóc lột tiền bạc, công
sức của họ, để xây dựng nhiều
thứ thiên đường ảo tưởng kiểu
chủ nghĩa xă hội!
Để
trừng phạt Bắc Kinh. (không
lẽ im lặng mặc nhiên công nhận)?. Tổng
Thống Hoa Kỳ George Bush (bố) long trọng lên án
vụ thảm sát Thiên An Môn và ra lệnh bác bỏ quy
chế tối huệ quốc cho Trung Cộng. Đây
cũng là chuyện bất đắc dĩ kiểu
“gặp thời thế thế thời phải thế”,
nhưng bang giao Trung Mỹ rạn nứt trầm trọng.
Bắc Kinh đổ riệt cho Mỹ đă (với h́nh nộm
tượng thần Tự Do) súi giục và khích
động đám sinh viên biểu t́nh lật đổ
chế độ và chính quyền Cộng sản, Mỹ
đă nhúng tay can thiệp một cách nguy hiểm vào nội
bộ Trung Hoa và như vậy là phản bội những ǵ
đă cam kết tại Thượng Hải năm 1972!. Nói
là làm ngay! Trung Quốc phản công và tấn
công Mỹ trên mọi mặt trận từ chiến
lược kinh tế đến chiến lược quân
sự, chính trị và ngoại giao quốc tế. Trên b́nh diện chiến lược toàn cầu, TT
Bush đă bị dồn vào cái thế phải làm như
vậy. Các chiến lược gia Hoa Kỳ cũng
nh́n thấy ngay cái hiểm họa và thảm họa do
hậu quả của vụ Thiên An Môn.
Tại Việt Nam, thủ tướng Phạm Hùng,
người đang thân mật với Mỹ, và các
đại tướng Hoàng văn Thái, Lê Trọng Tấn,
những danh tướng đầy uy tín có thể huy
động quân đội Cộng sản đương
cự Trung Quốc đều bị đầu độc
chết trong 2 năm 1990 và 1991. Tại Trung Đông th́
người hùng Saddam Hussein (chế độ Saddam Hussein
nay đă không c̣n nửa) được (ai?) khuyến khích
và viện trợ tiền bạc vũ khí tiến đánh
Vấn đề kế
hoạch chiến lược quốc tế hay toàn cầu
tùy thuộc theo tin tức, dữ kiện t́nh báo và suy
nghĩ... chiến lược!. Không
thể suy nghĩ theo tin tức thông tin
và dư luận báo chí. Chiến lược
lạnh lùng không t́nh cảm th́ sự thi hành kế hoạch
chiến lược cũng lạnh lùng và tàn nhẫn v́
đó là vấn đề sống c̣n của nhiều dân
tộc và vận mệnh thế giới. Cộng sản Hà Nội hoàn toàn mù tịt về
t́nh báo và suy nghĩ kế hoạch chiến lược.
Cho đến ngày nay, Cộng sản vẫn tiếp
tục tung c̣ mồi sư quốc doanh, chiến sĩ nhân
quyền giả tạo, “ngục sĩ Nguyễn Chí
Thẹo” ḥa hợp ḥa giải chửi Hồ Chí Minh
để cứu Đảng, cán bộ phê đảng
giả vờ và vài ba tờ báo lá cải, đài phát thanh nói
láo như Vẹm, rồi tưởng rằng đó là
đắc sách hay thành công lớn. Cộng sản đă sai
lầm lớn khi tưởng rằng chạy chọt hành
lang là làm “chính trị Hoa Kỳ”!. Cộng sản đă nhầm v́ nét chính của
chiến lược cần những bộ óc thượng
thặng với những suy nghĩ tính toán ngay cả máy
tính điện tử cũng không thể thực hiện
được. Cộng sản không bao
giờ có thể biết những vấn đề này.
Với cái chết của thủ tướng CS Hà Nội
Phạm Hùng vào tháng 7, 1990, người Mỹ hiểu ngay
vấn đề Việt Nam đă trở nên gai góc với
sự phá bĩnh của Bắc Kinh. Họ vẫn xúc
tiến mạnh mẽ kế hoạch đưa các sĩ
quan VNCH và gia đ́nh của họ theo
diện H.O sang Hoa Kỳ.
Đầu tháng 11, 1989,
Đặng Tiểu B́nh dứt khoát gát kiếm giang hồ
không thị phi với cuộc đời nửa, trao
quyền lại cho thế hệ thứ 2 với Giang Trạch
Dân, Lư Bằng, Lưu Hoa Thanh, Tŕ Hạo Điền.
Lập tức, cựu Tổng Thống Nixon bay sang Bắc
Kinh hội kiến với họ Đặng và những
nhân vật mới. Những người này
tỏ ra cứng rắn với nhiều cay đắng.
Họ buộc tội Hoa Kỳ đă gây ra vụ Thiên An Môn bằng cách xúi dục sinh viên biểu t́nh
đ̣i dân chủ. Để rồi họ phải lănh
hậu quả và tai tiếng khi bắt
buộc phải dùng vũ lực giải tán cuộc
biểu t́nh. Thất bại, ông Nixon ra về.
Ông Kissinger lập tức bay sang ngay để tiếp
tục cuộc thương lượng. Ông
Kissinger đă gặp ông Đặng ngày 8 tháng 11 là ngày chót
trước khi họ Đặng nghỉ việc hẳn
vào ngày 9/11. Đây là lần cuối cùng
Đặng Tiểu B́nh tiếp khách ngoại quốc.
Nhưng ông Kissinger cũng không đạt kết quả ǵ
khả quan và phải trở về tay
không sau một tuần lễ thương thuyết. Thất bại, người Mỹ hiểu ngay họ
phải đương đầu với một con Sư
tử Đỏ xổng chuồng, đang nhe nanh múa
vuốt đe dọa Hoa Kỳ và toàn thể nhân loại.
Buồn hơn nữa là cũng vào ngày 9 tháng 11, 1989, Đông
Đức bị buộc phải mở cửa biên
giới cho nhân dân tràn sang Tây Bá Linh. Bức tường Bá
Linh sửa soạn sụp đổ mở
đường cho sự sụp đổ của
đế quốc Liên Xô! Không có Liên Xô án ngữ phía Bắc,
Trung Cộng đă như con sư tử dữ buông
lỏng, không c̣n úy kỵ vấn đề cần phải
pḥng phủ mặt sau và đối phó với Liên Xô. Cái “thế” quân b́nh chiến lược toàn
cầu, hay là “Tam quốc chí” tân thời đă bị phá
hỏng. Chỉ c̣n Trung Cộng và Hoa
Kỳ đối diện và trực diện với nhau.
Tuy người Tầu không dại ǵ trực diện
đối đầu với Mỹ th́ họ đánh lén,
ném đá dấu tay, nhưng họ
lại dại dột trên nhiều phương diện
khác. “Tự nhiên” mọc ra nhiều thứ tổ chức
chiến tranh gián điệp, chiến tranh cách bức, ( war
by proxy) chiến tranh nha phiến, chiến tranh khủng
bố, (terrorist attacks) chiến tranh tiêu hao sa lầy,
chiến tranh dầu lửa, chiến tranh diệt
chủng, (genocidal wars) chiến tranh ma túy, chiến tranh
ngoại giao, chiến tranh buôn bán vũ khí và khuấy
động khắp nơi từ Trung Đông đến Phi
châu, từ Trung Đông, Á Châu đến Mỹ châu, thi
đua sản xuất vơ khí và hỏa tiễn nguyên tử. Các kế hoạch chiến lược lập
tức phải được suy nghĩ lại và xây
dựng lại. Vấn đề đầu tiên
của người Mỹ là phải mua thời gian, xoa
dịu con sư tử Trung Cộng, khéo léo be bờ không cho
nó tung hoành quá mạnh và quá sớm.
Tổng Thống Bush đă ra lệnh băi bỏ qui chế
tối huệ quốc cho Bắc Kinh để trừng
phạt vụ đàn áp Thiên An Môn th́ ông
này không thể đổi lệnh mới cho tái tục.
Nhưng với sự thắng trận chiến tranh vùng
Vịnh tháng 4, 1991, chỉ số tín nhiệm ông Bush lên cao
tới hơn 91%, một con số vô địch có thể
giúp cho ông thêm một nhiệm kỳ nữa đến 1996.
Viễn tượng một cuộc chiến tranh lạnh
với Trung Cộng trong 5 năm, hay 10 năm, hay hơn
nữa, đă làm cho người “Mỹ” lạnh cẳng!.
Họ không muốn các thế hệ trẻ con cháu phải
hứng chịu những hậu quả do chính đời
cha ông gây ra. Họ hiểu rằng đối phó với
loại người có truyền thống chiến tranh, xâm lăng, bành trướng với những
“mưu thần, chước quỷ” đă lâu dài nhiều
ngàn năm, không phải là điều con cháu họ có
thể đối phó. Họ hiểu rằng
cần phải tái tục qui chế tối huệ quốc
để xoa dịu Bắc Kinh, và như vậy th́
phải có kế hoạch cần thiết. Nếu con
sư tử Trung Cộng được “thuần hóa”
(tamed, subdued) th́ nhân loại có thể được thái
b́nh lâu dài và tiến tới văn minh tinh thần tột
đỉnh trong nhiều thế kỷ nữa.
Từ sau chiến tranh vùng
Vịnh, tự nhiên có tin tức không biết ở đâu
ra, v́ chiến tranh vùng Vịnh kết thúc quá sớm và quá
nhanh, chỉ trong 100 giờ đồng hồ, nên kỹ
nghệ sản xuất quốc pḥng phải khựng
lại và như vậy con số người thất
nghiệp sẽ tăng rất nhiều. Hằng
tuần vào khoảng thứ Tư hay thứ Năm, đài
CBS công bố đều đặn con số người
ghi tên lănh tiền thất nghiệp từ 250 ngàn
đến 350 ngàn. Có khi lên đến 400
ngàn “mỗi tuần”. Điều đặc biệt
là họ không nói đến con số người có
việc làm mới và các công việc (new jobs) mới
được tạo ra mỗi ngày. Những
người lănh tiền trợ cấp thất nghiệp
tự nhiên chẳng thích TT Bush và đảng Cộng Ḥa
của ông. Họ nghĩ rằng phải có thay
đổi Tổng Thống và chính trị th́ may ra họ
mới khá, có công ăn việc làm
trở lại. Chỉ số tín nhiệm Tổng Thống
Bush theo đó cũng giảm theo hằng tuần, cho
đến khi ông Clinton ra tranh cử năm 1992 th́ ông Bush
chỉ c̣n khoảng 21% tín nhiệm. Và ông Bush
đă “thua” ông
Ở Việt
Trung Hoa tuy rộng lớn
nhưng về địa lư th́ coi như bị bao vây 8
mặt, chỉ c̣n một lối thoát, hay là con
đường bành trướng duy nhất, là tràn
xuống phía Nam - Việt Nam - qua vùng ven biển giữa
Quảng Tây và Việt Nam. Nếu tràn qua
Việt
V́ là chiến lược
đang diễn tiến ChuSa xin cáo lỗi cùng quí đọc
giả v́ không thể bàn luận rộng răi hơn nữa
về chiến lược tấn công hay pḥng thủ trong
giai đoạn khá gai góc hiện nay, vấn đề tiêu
diệt quân Cộng sản nội thù và quân xâm lăng
bắc phương ra sao. Xin các đồng chí cán bộ
tuyên vận Cộng Sản và chó săn bồi bút, cũng
như các đồng chí c̣ mồi trên các diễn đàn
mạng lưới (www) cho Cộng Sản Hà Nội
cảm phiền.
Chiến lược
tấn công hay pḥng thủ, phản công đều là
những bí mật tuyệt đối với sự
điều hành vô cùng uyển chuyển linh động.
Người giỏi và nhiều mưu lược chỉ
cần nh́n thấy hướng tiến quân của Trung
Quốc với số quân sử dụng hay viên
tướng nào cầm quân, là ta có thể hiểu ngay
chiến lược của họ cũng như làm thế
nào để đánh tan quân xâm lăng. Nói cách
khác, Trung Quốc “không bao giờ” có cái thế thiên thời,
địa lợi và nhân ḥa tại Việt
Năm tháng
trôi qua, kiểu đất Kim Điền Tụ Long đă
giữ vững đế quốc Trung Hoa mà không bị phân
tán hay tan ră. Đầu thế kỷ 20, 8 nước
(Bát quốc Liên Quân) Âu Châu và Nhật Bản đă liên tay
đánh phá Trung Hoa nhưng không nổi. Nhật Bản đơn phương đánh Trung Quốc
từ năm 1937 cũng bị thảm bại đầu
hàng năm 1945. Nhưng ngày nay sau gần 600
năm trôi qua, kiểu đất “Kim Điền Tụ
Long” đă bị hóa giải. Sự thất
đức “tạo ác nghiệp” của chính quyền
Bắc Kinh cũng gia tăng rất nhiều để
trở thành một thứ “cộng nghiệp xấu” (bad
collective karma) cho đế quốc Trung Hoa. Con cá sấu
đă trở thành một thứ tượng h́nh bị
“phân thây” làm nhiều mảnh nhỏ. Đồng thời,
chính huyệt kiểu đất Kim Điền Tụ Long
cũng bị phá tan hoang khiến cho các tỉnh bang, phiên
thần có thể nổi loạn đ̣i ly khai, độc
lập với Bắc Kinh. Một điều
khó hiểu và ít người biết là Mao chủ tịch có
tướng tinh “đại mănh xà tinh”. Con rắn
khổng lồ này đă quấn chặt, ôm chặt
đế quốc Trung Hoa từ năm 1949 đến nay.
Thi thể ông Mao được ướp và một căn
nhà đẹp đẽ được dựng lên
để đặt xác ông cho nhân dân Trung Cộng chiêm
ngưỡng. Điểm này có vẻ giống như
quỷ đỏ chúa Lê Nin và Xít Ta Lin, quỷ đỏ con
Hồ Chí Minh. Trên thế giới này h́nh
như chỉ có 4 tên (quỷ) được ướp xác
thờ sống. Xít Ta Lin đă bị
Krushchev, v́ quá sợ hăi và căm thù, cho mang đi chôn năm
1960. Xác Lê Nin cũng được
chiếu cố cho mang đi chôn. Xác
Hồ sẽ bị tiêu diệt cùng với đảng và
chế độ Cộng sản Hà Nội trong một ngày
không xa. C̣n ông Mao th́ tương lai có
vẻ bấp bênh nếu Hồ Cẩm Đào và các lănh
tụ Bắc Kinh hiện nay quá yếu không thể bảo
vệ chế độ và đế quốc Trung Hoa.
Nếu luận anh hùng, ta
thấy các lănh tụ Bắc Kinh hiện nay có quá nhiều
tham vọng với mưu đồ, kế hoạch quá
lớn so với tầm vóc và sự hiểu biết
của họ. Đây là cái thế biết
người nhưng không biết ḿnh. Tính theo tướng số, địa lư phong
thủy, phúc đức và tài năng th́ phải có sự cân
xứng, quân b́nh, không thể lệch lạc hay bất
xứng. Nếu bất xứng th́ có chuyện không hay
sẽ xẩy ra. Khổng Minh Gia Cát Lượng khi c̣n
ở lều tranh đă “không” biết rằng Lưu Bị
và nhà Hán không đủ phúc đức nên không thể
thống nhất Trung Hoa, quang phục đế quyền
nhà Hán. Cao tay lắm th́ được
chia một phần ba, là cùng. v́ vậy
khi ra khỏi lều tranh, Khổng Minh hành sự
đều dựa theo phúc đức của ḿnh và của
người. Trung Hoa thời đó đă chia
làm ba, trở thành cái thế mà ta gọi là “Tam Quốc”.
Khổng Minh biết ḿnh yếu, nên chỉ
cố gắng chiếm vùng núi non hiểm trở, bất
khả xâm, là Ba Thục, gọi là Tam Xuyên. Ngày nay gọi là tỉnh Tứ Xuyên (Si Chuan). Về cuối cuộc đời, ông xuất binh
6 lần ra khỏi Kỳ Sơn đều bị thất
bại. Không phải ông không có tài dùng binh
để quyết thắng. Nhưng ông
hiểu rằng thời thế đă hết, vận nhà Hán
không c̣n. Ông chỉ cố gắng làm hết sức
ḿnh để khỏi phụ ḷng tin cậy và gửi
gấm của Tiên Đế Lưu Bị. Sau khi ông
chết, nhân dân Tứ Xuyên thương cảm cho ḷng
tận trung báo quốc, đức độ báo ân, trả
nghĩa của ông, đă quấn khăn trắng
để tang ông cho đến ngày nay.
Các lănh tụ Bắc Kinh
ngày nay chỉ tính toán theo mưu
đồ quyết thắng mà không tính đến khả
năng và thời thế, vận mệnh Trung Hoa và thế
giới. Lănh đạo Bắc Kinh hiện nay
không có đủ tầm vóc “vĩ đại” như Mao
Trạch Đông. Nhưng họ đang
thực hiện các tham vọng của họ như chinh
phục toàn thế giới bằng kinh tế và hàng hóa
rẻ tiền, đuổi Mỹ ra khỏi địa
vị siêu cường để làm bá chủ thế
giới. Dùng xâm lăng, khủng
bố để khuấy động thế giới trong
sự bất an, bất ổn định, để
dễ bề thao túng, thủ lợi. Nâng
đỡ, ủng hộ, viện trợ và bán vũ khí cho
các lănh đạo tham lam độc tài loại “chống
Mỹ”. Nh́n chung, tất cả các hoạt động
của Bắc Kinh chỉ là “bá đạo” và hoàn toàn không c̣
điều ǵ gọi là “phúc đức”. Cá nhân các lănh
tụ Bắc Kinh th́ không một người nào có tài
đức với hùng tài, có bản lĩnh thống trị
Trung Hoa và toàn thế giới. Cho đến ngày nay, sau
hơn 2 ngàn năm, Trung Hoa không ra ngoài truyền thống xâm
lăng chinh phục bằng sức
mạnh bạo lực cùng với sự bóc lột,
triều cống, diệt chủng và đồng hóa các dân
tộc khác. Ta có thể khẳng định vào thế
kỷ 21 hiện nay, xâm lăng và
diệt chủng bằng bạo lực không hợp
thời nữa. Bá chủ thế giới bằng bá
đạo và ngự trị thế giới bằng
độc tài, tham nhũng, nô lệ, công an
trị là điều không thể thực hiện. Lănh đạo Bắc Kinh hoàn toàn không đủ
tầm vóc lo chuyện đội đá vá trời, mong
đưa toàn cầu hơn 6 tỉ người vào ṿng nô
lệ dưới ách thống trị Trung Hoa. Bắc
Kinh cũng không biết đề pḥng phản ứng
dội ngược hay là hậu quả của mưu
đồ bành trướng bị thất bại. Thế giới c̣n nhiều bộ óc siêu việt có
thể thừa sức đối phó với Bắc Kinh.
Tự nhiên, họ nh́n thấy mọi toan tính
và mưu đồ, kế hoạch của Bắc Kinh.
Trong khi đó th́ Bắc Kinh tưởng
rằng không ai biết, và nếu có biết, cũng
chẳng làm ǵ nổi. Khi viết bài này, Bắc Kinh
đă tiến vào cái thế không thể lùi bước xâm lăng bành trướng. Dựa theo phong
thủy, địa lư, tướng số, vận mệnh
thế giới và các kế hoạch siêu việt dùng
để đối phó với Bắc Kinh, ta thấy con cá
sấu Trung Hoa có thể bị xé tan thành nhiều mảnh
bất cứ lúc nào. V́ “Chính Huyệt Kiểu
Đất Kim Điền Tụ Long” đă bị hủy
diệt.
Nếu ta quyết đoán
rằng Cộng sản Hà Nội đang bị Bắc Kinh
kềm giữ xích cổ thật chặt, không cho
đổi mới, cải tổ và buôn bán giao thương
với Mỹ, th́ cũng rất đúng. Nói các khác, Bắc
Kinh đă nắm chặt chính quyền 3 nước Đông
Dương trong tay để làm bù nh́n
cho họ. Người Mỹ hiểu ngay là
họ đang nói chuyện với các chính quyền bù nh́n
của Bắc Kinh. Người Mỹ hiểu
rằng họ không thể thành thật hay thật t́nh….
một chiều!. Ngoại
giao quốc tế lúc nào cũng phải là song phương.
Nếu không thể bó buộc nhau th́ phải có sự
cảm thông, thành thật, và sự thành thật đây chính
là vấn đề 80 triệu người Việt Nam
đă trở thành vơ khí lợi hại trong cả hai kế
hoạch domino đánh lên phía Bắc hay đánh xuống phía
Nam. Tai hại hơn nữa là dân tộc
Việt
Giải pháp
tốt nhất cho Bắc Kinh là rút về trong cái thế
“ḥa” với Hoa Kỳ và dân tộc Việt
Cộng
sản quá tàn ác trong hơn nửa thế kỷ qua. Chúng không c̣n một chút phúc đức nào
để chúng có thể được cứu, dù chúng
muốn vậy, dù chúng muốn đi với Mỹ
để t́m đường thoát chết. Đó là hậu quả thê thảm không tránh nổi
của bọn đồ tể Cộng sản. Khi
đă vào ṿng, làm đảng viên, chó săn, tay
sai, quốc doanh, cho Cộng sản th́ thật khó mà xé rào,
phản đảng. Làm giầu th́ tạm được
nhưng trong bụng lúc nào cũng run sợ. Đảng có
thể đợi ăn cho béo rồi
lột sạch, giết chết. Cộng
sản bạo tàn với nhau hơn với người
ngoài. Chủ trương “Giết
lầm hơn tha lầm” được áp dụng
triệt để trong nội bộ đảng Cộng
sản. Sự giầu có, sang
trọng, với nếp sống cực kỳ xa hoa và
quyền lực tuyệt đối đă khiến bọn
Cộng sản vô cùng cao ngạo, kiêu căng, tự
phụ. Những ai đă từng tiếp xúc với cán
bộ Cộng sản như Đoàn viết Hoạt,
Nguyễn Chí Thiện, Bùi Tín, Dương Thu Hương và
những tên chó săn c̣ mồi của chúng như Nguyễn
Việt Nữ, Trần Đ́nh Cư (Nguyên Khôi) Đoan
Trang, Hoàng cơ Định, Nguyễn kim Huờn, Lư
Kiến Trúc, Nguyễn Ngọc Bích, Đinh quang Anh Thái,
Tống Hoằng, Trần thị Nhă Ca, Lai Thế Hùng, Vơ
văn Ái (Pháp) những tên sư quốc doanh GHPGVNTN như
Thích Thanh Cát, Thích Thanh Từ, Thích Chơn Thành, Thích Giác
Lượng, Thích Quảng Thanh, Thích Minh Mẫn, Thích Măn
Giác, v.v…, đều thấy chúng vô cùng kiêu căng, hách
dịch, hạ mục vô nhân. Chính sự kiêu căng, cao ngạo
đă là sự thất đức nặng nề và
khiến chúng phải chết không toàn thây, chết phân thây
trong sự mất hết, mất sạch, trắng tay và có
thể không được chôn.. Cho đến ngày nay, quỷ chúa Hồ chí Minh
đâu có được chôn cất cho “mồ yên mả
đẹp”?
Do tàn ác, lưu manh, thất
đức, mọi sự Cộng sản suy tính, tính toán, và
các kế hoạch, mưu đồ của chúng đều
sai đường, không ăn khớp và không thể
lừa được dân tộc Việt Nam và người
Mỹ. Các kế hoạch c̣ mồi nhân quyền giả
tạo, tuyên vận, phê đảng giả vờ,
đều không đúng với t́nh thế và thời
điểm. Do sự hết thời và suy thoái, chuyển
từ cực thịnh sang suy yếu, các cán bộ
đảng viên đều phân tâm, chia rẽ. Tên
nào có tiền có của th́ t́m đường trốn
chạy. Số đảng viên nghèo khổ th́ mong
đảng Cộng sản mau chết để cho họ
được sung sướng, no đủ. Ngày nay,
thấy Mỹ không viện trợ, không thể đánh
lừa được Mỹ và dưới sức ép
của Trung Cộng, các đảng viên Cộng sản
giầu có biết chết đến nơi. Muốn
chạy theo Mỹ để có
đường thoát nhưng Mỹ không cho theo! Ta c̣n
nhớ vua Ba Tư Shah Palevi, bệnh ung thư
nặng, bị mất ngôi bỏ chạy, sang Mỹ th́
Mỹ không muốn chứa. Đi Ai Cập th́ Ai Cập
cũng chẳng muốn dung. Chẳng ai
muốn rắc rối với chính quyền mới. Đó là thực tế phũ phàng khi thời
thế đă hết, thời vận đă cùng
đường, tuyệt lộ. Các đồng chí
Cộng sản, chó săn, c̣ mồi, tăng ni quốc
doanh, tư bản đỏ trọc đầu, kháng
chiến mafia, phóng viên gián điệp, c̣ mồi Internet, báo
chí phát thanh tay sai Cộngsản.... không bao giờ ngờ
rằng sẽ có ngày bị tước bỏ quyền ti
nạn, bị tước bỏ quốc tịch Mỹ
(vụ Bùi Đ́nh Thi ở quận Cam, bang Califonia USA là
một thí dụ điển h́nh) và bị dẫn
độ về Việt Nam chịu tội.
Sự thất đức,
tàn ác của bọn Việt Cộng, trớ trêu thay,
lại là yếu tố cần thiết nhất cho dân
tộc Việt Nam thay đổi lịch sử và số mệnh.
Khi thời thế đă biến chuyển th́
sự thay đổi sẽ đến rất nhanh, chỉ
một sớm, một chiều. Dân
tộc Việt
Các tổ chức tôn giáo khi
gọi dân Việt Nam là Dân Chúa, các chức sắc Giáo
hội Công Giáo Việt Nam đă chứng tỏ tinh thần
vong bản, phản dân tộc, phản quốc, không thèm
nhận chúng là người Việt Nam. Chúa Jesus không bao
giờ nhận dân tộc Việt hay bất cứ dân
tộc nào khác làm “dân” của ḿnh. Bọn vong
bản muốn gọi Dân Chúa với ngụ ư là dân của
đế quốc tôn giáo
Ta thấy rơ Công giáo
quốc doanh và Phật giáo quốc doanh đều “không
hề” bị đàn áp như Phật Giáo Ḥa Hảo. Như
vậy ta cần phải t́m hiểu tại sao có chuyện
linh mục Lư đứng ra tranh đấu ở một
nơi hẻo lánh, chỉ có hơn 150 giáo dân, mà không có linh
mục nào đứng ra kêu gọi tranh đấu ở
những vùng nhiều giáo dân như Hố Nai, Gia Kiệm,
Xóm Mới, Vườn Xoài, Tân Chí Linh, Tân Sa Châu, gần
Saigon, hoặc vùng Bùi Chu, Phát Diệm miền Bắc?. Vùng
Saigon có đầy cha quốc doanh thứ thiệt như
Chân Tín, Phan Khắc Từ, Nguyễn Thiện Cẩm,
Nguyễn quang Lăm, Phạm Minh Mẫn..., (riêng Cha “nội”
Mẫn chắc có nhiều công trạng nên mới
được lên chức Hồng Y) nên không cần
phải tranh đấu chăng?. Cha Lư tranh đấu
như vậy có khác ǵ chửi cha những tên Cha và
Đức Cha quốc doanh khác đang ngậm miệng
như hến, vừa rồi đă nhận lễ chúc
Tết Noel của Cộng sản, và đă kư kết
thỏa hiệp cấu kết, hợp tác với tổng
bí thư Cộng sản Lê Khả Phiêu tại Vatican ngày
31/5/2000?, cách nay 3 năm. Ta có thể lư luận rằng
đă có sự thỏa thuận giữa Vatican và Cộng
sản Hà Nội tạo lên sự tranh đấu giả
tạo của linh mục Lư tại một nơi hẻo lánh,
để khỏi biến thành cuộc tranh đấu
thật của hàng triệu giáo dân Công giáo vốn dĩ
căm thù Cộng sản.
Cho đến ngày nay, toàn
thể giáo dân Công giáo Việt
Nếu ta
chỉ chú tâm tiêu diệt Cộng sản và Phật giáo
quốc doanh th́ ta sẽ bị kẹt với
“May mắn” cho chúng ta là
nhờ cuộc tranh đấu bịp bợm của
Nguyễn văn Lư ta mới nh́n thấy sự cấu
kết chặt chẽ của Công giáo Vatican, Công giáo quốc
doanh và Cộng sản, khởi đầu từ cuộc
viếng thăm và kư kết của tổng bí thư Lê
Khả Phiêu với Giáo Hoàng John Paul II tại Vatican ngày 31/
5/2000, có sự thông ngôn và chứng kiến của tổng
giám mục Nguyễn văn Thuận (nay đă chết). Tổng Giám Mục Nguyễn văn Thuận đă
được lên chức Hồng Y tại
Người
Việt chúng ta đă từng chiến đấu chống
sự thuộc hóa và đồng hóa của người
Tầu trong nhiều ngàn năm. Ngày nay,
chúng ta phải chiến đấu chống kẻ “nội
thù, nội xâm” Cộng sản. Tiêu
diệt xong Cộng sản, chúng ta phải chiến
đấu chống lại cuộc “Giáo Xâm” vô cùng nguy
hiểm với nhiều mưu ma chước quỷ
từ
Đạo
Chúa hay là Thiên Chúa Giáo (Christianity, Christian religion) có nhiều
giáo hội (churches), nhiều chi nhánh (divisions, branches) khác
nhau. Người ta thấy có ngành Công giáo La Mă (Roman
Catholic) lấy căn cứ chính ở Vatican City - một
tỉnh/nước (city-state) ở Rôma. Cho nên người
ta thường gọi giáo hội này là giáo hội
Sang thế kỷ 16, Vatican
gửi bọn sát nhân ḍng Tên (Jesuits) đi “truyền giáo”
khắp thế giới với mục đích bành
trướng đế quốc Công giáo Vatican. Bọn này
đi theo các đoàn tầu của Ḥa
Lan, Anh, Pháp, Bỉ, Bồ Đào Nha.... đi chinh phục
thuộc địa. Chúng có sứ mệnh tiêu diệt
bất cứ ai không theo đạo.
Người nào theo chúng th́
được bọn cai trị thuộc địa tin
dùng với nhiều quyền lợi. Ngô đ́nh Khả,
Nguyễn Hữu Bài là những tay “tu xuất” trở
về nước được Pháp tin dùng đưa lên
làm quan to, tứ trụ triều đ́nh, để
khống chế các vua triều Nguyễn. Chính
Ngô đ́nh Khả và Nguyễn Hữu Bài đă chủ
mưu truất phế các vua Thành Thái, Duy Tân và bắt đi
đầy tại đảo Réunion. Ngô
đ́nh Khả chính là cha của tổng thống Ngô đ́nh
Diệm. Tổng giám mục, là Hồng Y Nguyễn
văn Thuận được Vatican cưng nhất (nay
đă chết) là cháu ngoại của Ngô đ́nh Khả. Ngô
đ́nh Diệm nối nghiệp cha, cũng vâng lệnh
Vatican truất phế Quốc trưởng Bảo
Đại, người đă hai lần phong cho ông làm
thủ tướng. Tổng Thống Công giáo
Ngô đ́nh Diệm đă dại dột vâng lệnh
Đến thế kỷ
17, nhân dân Âu Châu chịu không nổi sự áp bức,
lộng hành quyền lực của Vatican, nên một số
người đă phải t́m đường di dân sang
Mỹ châu trên con thuyền Hoa Tháng Năm (May Flower) với
hi vọng được sống tự do. Khi họ
lập quốc năm 1776, thành Hợp Chủng Quốc,
họ đă trân trọng ghi trong Hiến Pháp tôn trọng
tự do tín ngưỡng của mỗi cá nhân. Phần
lớn dân Mỹ đều theo Tin Lành v́
họ không quên sự kinh hoàng khủng khiếp mà Công giáo
Chúng tôi sẽ
viết lại lịch sử Việt
Để khỏi phí
thời giờ, chúng tôi xin trả lời thẳng với
các cha, sư quốc doanh là các ông đang ở trong giáo
hội quốc doanh và đang làm tay sai chó săn cho Cộng
sản để đánh phá cuộc chiến đấu
chống Cộng sản của dân tộc Việt Nam. Dân
tộc Việt Nam sẽ tiêu diệt Cộng sản và các
tổ chức, giáo hội ngoại vi quốc doanh, c̣
mồi trong Mặt Trận Tổ Quốc Cộng Sản.
Các sư cha quốc doanh trong hai giáo hội Công giáo và
Phật giáo quốc doanh đă hợp tác cấu kết
chặt chẽ với Cộng sản trong hơn nửa
thế kỷ, cứ việc tiếp tục tranh
đấu “cuội” để bịp người Việt
quốc gia, “tự do tin tưởng thờ lạy với
tính cách tôn giáo” (religious freedom - giống với tự do tín
ngưỡng - freedom of faith and belief), không phải tự do
tôn giáo (freedom of religions) v́ hơi vô nghĩa, hay tự do
lập giáo hội. Hoa Kỳ chủ trương từ khi
lập quốc là “Tách rời giáo hội ra khỏi chính
trị quốc gia”. Mấy ông sư, cha quốc doanh
Cộng sản nhà ta đương bơ vơ không
biết bám víu vào đâu cho hợp lệ với địa
vị làm tay sai chó săn cho Cộng sản, liền bám
vội lấy danh từ “tự do tôn giáo” và “đ̣i cuội”,
“tranh đấu cuội”, đ̣i Cộng sản phải cho
“tự do tôn giáo”, trong khi bản thân các ông này vẫn tự
do, và t́nh nguyện làm “giáo hội quốc doanh” (state-owned
churches) trong Mặt Trận Tổ Quốc Cộng sản.
Mới đây “một
Đức Ông (Giám Mục) người gốc Huế
- giấu tên - đang ở tại Mỹ, đă “về
thăm quê hương” và dự thánh lễ tại Huế
do Đức Tổng Giám Mục Stêphanô chủ tế.
Chúng tôi khẳng
định sẽ tiêu diệt Cộng sản và các tổ
chức tập thể lănh đạo quốc doanh
để mang lại độc lập, tự do, no ấm cho toàn thể dân tộc Việt
Cũng nên
nhắc lại là Thiên Đường và Cực Lạc
không bao giờ có thật, “Thiên Đường, Địa
Ngục chỉ có trong tâm khảm của con người -
lời của John Paul II”, những danh xưng hống hách
đầy cao ngạo. Trái lại
dưới địa ngục A Tỳ và Hỏa ngục
đầy rẫy những chức sắc giáo hội
với danh xưng cực kỳ hỗn láo, cao ngạo.
Bất cứ ai, kể cả ma quỷ, đều có
thể lập thành giáo hội, phong chức cho nhau rất
hách như Tăng Thống, Giáo Hoàng, Đức Ông,
Đức Cha. Trong lịch sử thiếu ǵ
chuyện ma quỷ đội lốt thầy tu, mặc áo
thầy tu và chỉ thích tiền, thích gái, hủ hóa với
những lời hứa hẹn không tưởng “thiên
đường, cực lạc”. Lấy tiền th́
tiền thật, tiền mặt, nhưng hứa hẹn th́
chỉ có cái thiên đàng giả tưởng! Sau
khi chết mới biết bị lừa th́ đă muộn,
quá muộn. Vấn đề giáo hội
Cộng
sản Hà Nội hiện nay (10/2003) như cá nằm trên
thớt, chó nằm trong rọ, không c̣n đường
chạy chỉ đợi giờ chết, nhưng Cộng
sản cứ lo âu, cứ pḥng bị, cứ cùng nhau bàn
bạc đi rồi cũng phải chết. Bài
viết này chính là đoạn cuối của trang sử
dơ bẩn ô nhục đọa đày của Cộng
Sản sắp được lật qua may
ra th́ chúng được đọc trước khi chúng
chết. Bọn chó săn, nằm vùng, quốc doanh hải
ngoại đang bối rối bơ
vơ, không biết bám víu vào đâu. Cộng sản Hà
Nội th́ chia rẽ
Về
địa lư phong thủy th́ Việt Nam đă kết tinh
đầy đủ Âm Dương “tương sinh”
để hoàn thành trọn vẹn h́nh “rồng”, một con
rồng dũng mănh cánh tiên với hào quang mầu hồng và
mầu trắng sáng chói. Với quẻ Càn (Kiền) mở
đầu trong Kinh Dịch, Âm Dương tương sinh
sẽ tạo cho Việt Nam một lá cờ mới,
đẹp đẽ và hiếm có với mầu sắc vô
cùng rực rỡ Lục Lục Hồng Hồng. Lá cờ
này tượng trưng cho ánh sáng của Lư Tưởng Việt,
của văn hóa truyền thống, của biểu
tượng Tiên Rồng. Và tượng trưng cho một
nước Việt Nam được kết hợp trong
thống nhất hùng mạnh và hài ḥa, - và với lớp
người mới, với vị Lănh Tụ siêu việt và
cực kỳ thông minh. Người này đă xuất
hiện cùng với một lớp người trẻ
tuổi hơn, mặt mũi đẹp đẽ và trí óc
minh mẫn ở trong nước cũng như khắp
nơi trên thế giới. Họ sẽ xây
dựng một nền văn minh tinh thần với tính
cách siêu tôn giáo. Những người thô tục, dơ
bẩn, hống hách, kiêu căng với mũ cao áo
đẹp, với danh xưng oai vệ, thích nói láo bịp
bợm để lấy tiền bạc của
người dân, tín đồ, sẽ bị đào thải
và tiêu diệt đầy ải sang các nơi đen tối
của quỷ dữ. Con người tốt lành thánh
thiện sẽ trực tiếp, tiếp xúc với Vũ
Trụ Tối Cao, Tối Linh và Toàn Năng trong sự cung
kính và khiêm nhượng. Con người sẽ sử
dụng các quyền năng siêu phàm do Tạo Hóa ban cho. Họ sẽ xây dựng Trái Đất thành
một Thiên Đường Địa Đàng lâu dài
bền vững trong nhiều ngàn năm.
ChuSa