Ư Niệm Thế Hệ:

Hy Vọng Của Quốc Gia Và Toàn Thế Giới

 

 

Phần 2 tiếp theo

 

Phần thứ nhất của bài “Ư Niệm Thế Hệ” này chúng tôi đă tŕnh bày một cách khái quát về lịch sử văn minh nhân loại theo cái nh́n Duy Dân biện chứng nhằm giải thích nhiều sự tượng của lịch sử phát triển của nhân loại theo một tầm nh́n toàn diện, triệt để và hướng thượng. Nó cũng đặt ra các chủ đề mới, “rất mới” cho các suy nghĩ của thế giới ngày mai, đồng thời cũng đặt nền tảng cho việc xây dựng lại thế giới về lâu về dài. Các sự tượng của thế giới không hề bị xé lẻ ra để đặt chúng trong thế đối kháng, thay vào đó được đặt trong thế tiến hóa không ngừng nghỉ nhằm đưa nhân loại đến sự thống nhất về nhận thức. Sự thống nhất về nhận thức này sẽ từng bước đóng góp vào việc hóa giải các mâu thuẫn, các câu thúc hiện nay giữa loài người với nhau hầu mở đường cho giai đoạn thống nhất loài người trên quy mô toàn cầu. Đó cũng là ước mơ căn bản của loài người vậy.

 

Nhưng giữa ước mơ chính đáng của loài người và thực tế xă hội loài người luôn bị cản trở bởi nhiều khó khăn khách quan. Các cản trở ấy do thiên nhiên gây ra nhưng chính yếu là do con người tạo ra, v́ loài người trên thực tế đă đi lạc hướng trong suốt quá tŕnh tiến hoá của ḿnh. B́nh tâm suy nghĩ lại th́ bây giờ không phải là lúc loài người trách cứ nhau, trách cứ quá khứ đă gieo rắc hận thù bằng cách này hay cách khác. Thay vào đó, loài người cần phải nh́n vào quá khứ của ḿnh cách tích cực hơn; bởi v́ các thứ đó cho dù có sai lầm, cũng đă đóng góp vào quá tŕnh thống nhất nhân loại một cách thực tế để ngày nay chúng ta thực hiện được trong thực tế. Như Cụ Lư đă nói: “Nhân loại đă từng xảy ra nhiều bế tắc, mỗi bế tắc đều cần một bước bạo đột thủ nhằm phá vỡ bế tắc ấy để nhân loại tiến lên”.

 

Vậy khi nh́n vào thực tế th́ bế tắc ngày nay của nhân loại là ǵ ?

Phần thứ nhất của bài này chúng tôi sẽ tŕnh bày về những bế tắc của thế giới đương đại nhưng trên một căn bản thuần túy lư thuyết mà thôi. Phần thứ hai chúng tôi sẽ tŕnh bày về cách thức mà nhân loại cần phải giải quyết các bế tắc ấy, cũng như các vấn đề nền tảng để theo một cách nào đó, đóng góp vào việc xây dựng lại thế giới trong tương lai.

 

Thế giới bị bế tắc th́ chúng ta phải phá vỡ những bế tắc đó để mở đường cho nhân loại tiến lên. Nhân loại đi lạc hướng th́ phải đưa nhân loại đi về hướng đúng. Trong các bế tắc, lạc hướng mà nhân loại đă và đang trải qua, có những cái có thể sữa chữa được, có những cái phải đập bỏ đi để mở đường cho nhân loại tiến về phía trước.

 

Ai sẽ làm, làm khi nào và làm thế nào ? Đó là các câu hỏi mấu chốt hiện nay. Để trả lời, chúng ta cần phải trở lại với các nan đề của thế giới hiện nay.

 

“Kinh Cựu Ước” có nói chuyện ông Adam và bà Eva sau khi ăn trái cấm th́ biết hổ thẹn về sự trần truồng của ḿnh. Phải chăng “Trái Cấm” mà “Cựu Ước” nói ở đây là bước khởi đầu của ư thức làm người để thành người. Nhưng Thượng Đế cũng nói: “Từ nay, các ngươi phải tự lo liệu lấy cho chính bản thân các ngươi”. Đến nay chưa ai rơ được là loài người đă xuất hiện trên hành tinh này bao lâu. Nhưng chắc chắn con người có trước khi “kinh cựu ước” ra đời trên hành tinh này ít nhất hàng trăm ngàn năm.

 

Như vậy đoạn văn trên trong “Kinh Thánh” được các nhà hiền triết thời xưa viết ra khoảng 2000 năm qua đă khuyên con người nên ư thức và hiểu được ư niệm làm người, phải chiến đấu với thiên nhiên để sinh tồn. Nghĩa là: Loài người từ khi xuất hiện trên quả đất này phải đấu tranh với thiên nhiên và với sinh động vật (thậm chí cả đồng loại) để dành sự sống cho chính bản thân ḿnh. Như thế, nói chung, đấu tranh với ư thức là thuộc về bản năng của con người. V́ có ư thức, con người mới tiếp thu được kinh nghiệm, hệ thống hoá các kinh nghiệm ấy truyền lại cho các đời sau, để các đời sau học cách tiến lên và làm chủ đời ḿnh. Nói một cách khác th́: “Loài người là một thể thống nhất được sinh ra từ lưỡng cực (âm và dương) và từ khi đă ư thức ḿnh “Là Người” th́ con người phải tranh đấu để sống đúng nghĩa một con người, để có thể trở “Thành Người” viên măn hơn và duy nhất chỉ có một loài người”.

 

(Nhưng mới đây các nhà khoa học đă tiết lộ cho chúng ta biết rằng: “Các hành tinh khác cũng có loài người như trái đất chúng ta đang ở”. Xin t́m xem bản tường tŕnh của cơ quan NASA Hoa Kỳ vào tháng 8 năm 1986, đại khái họ tiết lộ rằng: Phi thuyền Voyager 2 được phóng ra vũ trụ vào năm 1977, nhưng phải mất gần 10 năm sau phi thuyền Voyager2 mới đến nơi và phải gần 20 năm sau (năm 2005 này) th́ tài liệu nói trên mới được bạch hóa, v́ lẽ đó nên trong chốn riêng tư “ai đó” đă tiết lộ những tài liệu bằng h́nh ảnh về không gian và “có lẽ” Giáo Hoàng đă tận mắt nh́n thấy, v́ thế trong chuyến công du Hoa Kỳ trước đây, Giáo Hoàng John Paul II mới mạnh mẽ tuyên bố rằng: “Thiên đường, địa ngục [{trong Kinh Thánh}] không có thật mà chỉ có trong tâm khảm của con người”. Nói cho rơ ràng là: Giáo Hoàng John Paul II đă chính thức tuyên bố rằng những điều trong kinh thánh không có thật).

 

Như thế từ lưỡng cực (“một cặp Âm Dương sinh ra con người và muôn vật”) đến các công xă nguyên thủy th́ loài người phải tốn biết bao trăm ngàn năm ? Các công xă nguyên thủy là nền tảng ban sơ của xă hội loài người dựa trên một cặp kiểu Âm Dương hay nói theo người Việt chúng ta là cha Rồng mẹ Tiên lấy nhau (sự tích “Rồng Tiên”, Lạc Long Quân và Âu Cơ của Bách Việt) mà sinh sôi nảy nở ra con cháu sau này.

 

Vậy sự hợp nhất trên căn bản gia đ́nh là nền tảng làm thành xă hội loài người. Gia đ́nh ấy v́ cùng chung huyết thống nên dễ dàng hợp sức với nhau, nương tựa nhau mà sống, mà chiến đấu với thiên nhiên, với đồng loại (tức là các công xă nguyên thủy khác). Ở tŕnh độ này, các thành viên trong công xă không có quyền tư hữu, quyền ấy thuộc về toàn thể thành viên trong công xă. Mặc dù các công xă chiến đấu với nhau nhằm dành sự sống, khi đă tiến bộ hơn lên, họ phải nghĩ đến việc định canh định cư, việc này đ̣i hỏi các công xă phải hợp nhất với nhau, thường là hợp nhất thông qua bạo lực mà trật tự, lề luật được định bởi công xă nào có đông người hơn, mạnh hơn, giỏi hơn để h́nh thành các công xă lớn hơn, quy mô hơn so với công xă nguyên thủy. Một công xă đông người hơn thể hiện qua việc công xă ấy chiếm hữu được khu canh tác lớn hơn, tốt hơn, nhưng nó cũng c̣n cho thấy công xă ấy sản sinh ra được nhiều người khỏe hơn, thông minh hơn để đủ sức áp đặt trật tự của ḿnh trên các công xă yếu kém khác nhằm h́nh thành một h́nh thức cao hơn cho công xă nguyên thủy.

 

Tiến tŕnh này xảy ra trong bao lâu, nhân loại chưa hiểu rơ được. Lúc đó chưa có một kiểu chính quyền rơ rệt nào cả, cũng chưa có quyền tư hữu. Các quyết định chính yếu được thực hiện bởi các bô lăo trong công xă, v́ các vị này có kinh nghiệm về thời tiết, thiên nhiên và môi trường sống hơn. V́ lo tranh sống với thiên nhiên, thú dữ và đồng loại từng ngày, từng giờ cho nên suy nghĩ về tâm linh của con người c̣n rất đơn sơ. Cách sống ấy không thay đổi cho đến khi con người biết định canh định cư, cuộc sống bắt đầu khá hơn, có thêm thời giờ nhàn hạ hơn, do vậy có điều kiện t́m hiểu một cách khách quan, tập trung hơn về thiên nhiên và kiếp người. Từ đó con người bắt đầu biết suy nghĩ về tâm linh rồi đặt ra các vấn nạn tâm linh:

“ Con người từ đâu đến ? Con người sống để làm ǵ và chết th́ sẽ đi đâu ?”.

 

Nhiều ngàn năm qua câu hỏi trên đă làm điên đầu các nhà thần học đến nay vẫn c̣n có nhiều lối giải thích mù mờ. (Nhưng chúng ta hăy chờ xem trong một thời gian ngắn nữa câu hỏi trên có lẽ sẽ được giải thích rơ ràng và chính xác hơn).

 

Từ những lời giải thích mù mờ của các nhà “thần học”, tôn giáo được h́nh thành nhằm cố giải thích “những điều họ không thể giải thích được” ấy (tôn giáo mà ta nói ở đây là theo nghĩa tổng quát nhất của từ ngữ này), rồi chính quyền được thành lập, cũng từ đó một h́nh thức manh nha nào đó của quyền tư hữu được h́nh thành để củng cố sức mạnh của cộng đồng nói chung nhưng đồng thời cũng tạo ra các tiền căn của các bước nhảy vọt kế tiếp trong lịch sử nhân loại.

 

Dĩ nhiên trong quá tŕnh dài lâu của tiến tŕnh hợp nhất, các công xă cũng từng bước hợp nhất kinh nghiệm của nhiều chủng tộc rời rạc khác nhau làm phong phú thêm về ngôn ngữ, chữ viết, suy nghĩ, cách sống, giao tiếp giữa các chủng tộc khác nhau để đóng góp vào việc gia tăng dân số của các cộng đồng. Việc gia tăng dân số là rất quan trọng với các xă hội nông nghiệp. Nhưng nó cũng thể hiện sức mạnh để xâm lăng, chiếm đoạt và đồng hóa các chủng tộc lân bang yếu hơn nhằm h́nh thành các cộng đồng lớn hơn nữa trước khi h́nh thành một chính quyền mang tính tổng hợp sức mạnh của tập thể.

 

Ta hăy lấy lịch sử thời thượng cổ ở Á Châu làm gốc để ước tính: Nếu nền văn minh lúa nước xuất hiện đầu tiên ở Đông Nam Á, cho dù bởi những người từ vùng Pamir tràn xuống vùng Châu thổ Bắc Việt và Nam Trung Hoa ngày nay, hay từ lục địa Phi Châu tràn tới khi trái đất hăy c̣n trong thời kỳ băng hà với hai khối băng khổng lồ bao phủ toàn vùng Nam và Bắc Bán cầu, th́ thử hỏi con người có thể sống được ở Bắc Âu, Ả-Rập, Tây Nam Á hay Siberia được không ? Lúc đó băng giá bao phủ hầu hết địa cầu, trừ một vài vùng nắng ấm dọc theo xích đạo. Khi đó, các quần đảo ở Indonesia, Phi Luật Tân, người ta có thể đi lại bằng đường bộ v́ nước biển rút hết lên hai cực (đóng băng) của trái đất rồi.

 

Khi dân số tăng lên, quá tŕnh biến đổi của vũ trụ làm cho băng giá tan nhanh để biến các khu vực lạnh giá khi xưa thành các vùng có thể cư trú được, nên con người mới thiên di mà cụ thể nhất là người Aryan từ vùng Afghanistan ngày nay di cư theo hai hướng một là xuống phương Nam để h́nh thành nhóm Aryan Ấn Độ ngày nay, nhóm hai là hướng về phía Tây để đi đến Âu Châu bây giờ. Trong quá tŕnh di chuyển ấy, một bộ phận người Aryan lại lai giống với người Châu Phi tràn tới làm cho một vùng rộng lớn từ Trung Đông tới Ấn Độ có nước da ngăm (đen cộng trắng). Trong khi đó người Á Châu Bách Việt v́ vướn dăy Hy Mă Lạp Sơn nên không thể di chuyển về hướng Tây nên văn minh Bách Việt dù huy hoàng trong thời cổ đại, nhưng đă bị khựng lại. Nhưng một số tinh túy của nền văn minh Bách Việt đă đi đến được các vùng Ấn Độ, Sumeria, Lưỡng Hà để mở đường cho tiến tŕnh phát triển của nhân loại sau này, mà hướng chính là đi về phía Tây nhằm h́nh thành các trung tâm văn minh Lưỡng Hà, Hy Lạp, La Mă như ta đă thấy.

 

Quan sát nền văn minh nhân loại trong thời tối cổ cho ta thấy: Có di chuyển, có giao thoa th́ mới có tiến bộ và việc xây dựng xă hội trên các vùng đất mới sẽ tạo ra các bước bức phá lớn trong quá tŕnh phát triển của loài người. Nhận định này được thể hiện rất rơ ràng khi văn minh Phương Tây di chuyển tới vùng đất mới là Bắc Mỹ và càng được chứng tỏ hơn nữa khi quan sát xă hội Âu Châu cổ đại, ta không thấy các tàn tích của t́nh trạng bộ tộc công xă nguyên thủy hiện diện ở đấy (không kể vùng Nam Âu Châu tiếp giáp với Địa Trung Hải, nơi mà một vài hang động được khám phá ra mới đây có chứa một số tàn tích này). Điều này tự nó giải thích được thời kỳ băng hà lúc băng hà bao phủ hầu hết địa cầu làm cho vùng Địa Trung Hải ngày xưa như là một cái hồ lớn để người Châu Phi có thể di chuyển đến vùng hang động niềm Nam nước Pháp hay Nam bán đảo Iberia (Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha ngày nay).

 

Cũng từ sự quan sát nghiêm túc lịch tŕnh h́nh thành các nhà nước thuộc nền văn minh trên trái đất này, ta thấy: Lịch sử nước Tàu thời cổ đại đi lên đến Hoàng Đế, tức là niên đại chưa đến 5000 năm. Nếu kể thời kỳ tranh chấp giữa Hán - Di - Việt, th́ thời kỳ ấy cũng chưa đến 10000 năm. Các triều đại sau Hoàng Đế (nhà Ngu, Hạ, Thương, Chu) th́ cấu trúc xă hội Tàu ra sao ? (Xin t́m đọc bộ “Trung Hoa Triết Học Sử Cương” của Bác sĩ Sử Gia Hồ Thích, đây là bộ sách nghiên cứu sử học Trung Hoa đứng đắn nhất từ trước đến nay. Đại khái sử gia Hồ Thích nói rằng: “Từ thời Chư Tử Cổ Đại tức là trước thời nhà Chu gần 2000 năm, th́ người Trung Hoa hiện nay không có sử liệu, c̣n từ thời nhà Chu trở đi th́ các sử liệu ấy chỉ có 1 phần 10 là có thể tin được, các sử gia Trung Hoa viết sử nhưng không đi t́m sử liệu, các sách Thần Thoại họ cũng dùng làm sử liệu th́ không thể tin được. Nếu sử liệu không thể tin được, th́ làm sử bằng các sử liệu ấy là thứ lịch sử không đáng tin, vô giá trị vậy”. Triết gia Hàn Phi Tử trong bộ “Hiển Học Thiên” c̣n nặng lời hơn với giới sử gia của Trung Hoa, ông nói: “Vô tham nghiệm nhi tất chi giả, ngu dă”, nghĩa là: Viết sử mà không tham bác và xét nghiệm nhưng nhất định cho là phải, như thế là bọn ngu. Và ông cũng nói rằng: “Tham nghiệm tức là nói có chứng cứ, vậy chứng cứ về khảo cổ học văn hóa cổ sử của Trung Hoa về trước thời Đông Chu, th́ chỉ c̣n có được một thái độ hoài nghi. V́ các chứng cứ văn hóa cổ đại của Trung Hoa đều căn cứ vào bộ sách Thượng Thư và Thác Cổ, song các bộ sách ấy đều của Nho Gia làm ra, nó đều không có giá trị sử liệu văn hóa về thời cổ đại của Trung Hoa”. Mạnh Tử một triết gia nổi tiếng của Trung Hoa luôn tôn sùng Khổng Tử, nhưng ông vẫn nghi ngờ về các sách vở của Khổng Tử, Mạnh Tử nói: “Tận tín khổng thư tắc bất như vô thư”, nghĩa là nếu hoàn toàn tin vào sách vở của Khổng Tử th́ tốt hơn đừng tin. Chúng ta nên nhớ các vị triết gia trên đây đều là người Trung Hoa cả). C̣n sự giải thích sau này của người Tàu th́ tạm giải thích như sau: Tam Hoàng, Ngũ Đế bên Tàu lúc đó tuy đại diện cho chính quyền trung ương nhưng nền tảng xă hội Tàu lúc đó là Bách Việt, c̣n Hán tộc th́ đang học hỏi nhằm thích nghi với một chủng tộc (Bách Việt) có nền văn minh cao hơn Hán tộc, để đến thời kỳ sau nhà Chu mới xuất hiện một Khổng Tử giải thích tính chính danh cho nhà vua là “Thế thiên hành đạo”. Chính ư tưởng này, chính v́ coi vua là “con Trời” cho nên xă hội Đông phương mới ́ ra một chỗ. Trong khi đó th́ hướng tiến lên của văn minh nhân loại tiếp tục đi về hướng Tây nhằm h́nh thành các nhà nước Ai Cập, Hy Lạp, La Mă. Cả Phương Tây lẫn Ả-Rập bị mê hoặc bởi Đông Phương huyền bí. Đông Phương huyền bí không hẳn là các thầy Fakir Ấn Độ hay các Thiền sư Tây Tạng mà trong chỗ sâu thẳm nhất của tâm hồn họ. “Huyền bí Đông Phương ẩn tàng một cái ǵ đó rất cao siêu mà phương Tây lẫn Ả-Rập chưa thể với tới được”. Điều này giải thích cuộc trường chinh của Alexander Macedonia 23 thế kỷ trước.

 

“Huyền bí Đông Phương chính là văn minh Bách Việt”.

 

Xă hội Đông Phương cổ được lập căn trên sự mở rộng các khái niệm về công xă nguyên thủy khi mà của cải vật chất và tinh thần là tài sản chung của công xă nên tuy xă hội ổn định nhưng tiến bộ chậm, cá nhân giữ một vai tṛ khiêm nhường trong trật tự xă hội ấy. V́ vậy, ta không ngạc nhiên khi quan sát xă hội Á Châu, ta không thấy chế độ nô lệ và cũng không có lănh chúa (chúa đất) như thời phong kiến ở Âu Châu (Nhật Bản là xă hội đặc thù khác trong xă hội Á Châu, v́ đó là văn hóa, văn minh hải đảo)

 

Xă hội Trung Đông như là gạch nối giữa xă hội Đông Phương và Tây Phương, cho nên xă hội Tây Phương tự nó mang tính đấu tranh tích cực với thiên nhiên và con người ở mức độ cao hơn. Điều này thúc đẩy xă hội loài người tiến bộ mau hơn, thúc đẩy quá tŕnh hợp nhất nhân loại mau chóng hơn nhưng cũng gây ra nhiều hiềm khích hơn giữa con người với nhau.

 

Đỉnh cao của cuộc tranh chấp dành quyền thống trị vùng Địa Trung Hải và cũng là giữa hai giá trị tinh thần Thiên Chúa Giáo La Mă và Hồi Giáo Trung Đông là thời kỳ hơn một thế kỷ thánh chiến. Trên chiến trường khi thắng bại bất phân th́ đă dẫn đến việc củng cố các nhà nước phong kiến ở Âu Châu, để từng bước một, các nhà nước phong kiến Âu Châu đă biết trưng dụng của cải vật chất và tinh thần để khai phá các vùng hoang vu của thế giới thông qua các hiểu biết về hàng hải, khiến Âu Châu phong kiến có thể bỏ qua vùng Trung Cận Đông tiến thẳng đến Phương Đông huyền bí bằng hai hướng qua Thái B́nh Dương và Nam Đại Tây Dương để xâm lăng vùng tiểu lục địa Ấn-Hồi và sau đó là Á Châu Thái B́nh Dương nhằm h́nh thành điều mà ta gọi là chủ nghĩa thực dân Phương Tây.

 

Vào ba thế kỷ 16, 17 và 18 khi các nhà truyền giáo Phương Tây (giai đoạn này người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha nắm vai chính yếu khi Giáo Hoàng ở La Mă chia thế giới cho hai quốc gia nhỏ bé này v́ họ có công đánh bại quân Mông Cổ) đến rao giảng đạo Thiên Chúa Giáo (Công Giáo) ở khắp nơi từ Trung Hoa, Việt Nam, Đại Hàn, Nhật bản, Ấn Độ, .v.v… th́ họ không nghĩ rằng họ đă góp sức cho chủ nghĩa thực dân bành trướng vào thế kỷ 19.

 

Chủ nghĩa thực dân do nhiều yếu tố kết hợp lại: Từ sự chậm tiến về phương diện vật chất của Phương Đông đến việc Âu Châu cần nguyên liệu, sức lao động và đất đai của các vùng này. Lúc đó, việc phát triển đạo Thiên Chúa Giáo ngày càng trở nên không c̣n là yếu tố chính để biện minh cho việc thôn tính các quốc gia khác nữa. V́ thực tế, Giáo Hoàng ở La Mă không c̣n mấy quyền hành đối với các chính quyền ở Âu Châu sau cuộc cải cách Thanh Giáo được thực hiện ở Anh, Đức và cuộc cách mạng dân quyền 1789 ở Pháp, cũng như sau nhiều học thuyết khác nhau được h́nh thành trong các thế kỷ 17,18,19 giúp Âu Châu hiểu hơn về thế giới. Nhưng ư đồ của Âu Châu cho đến thế chiến II thực ra không rơ ràng ǵ cả. Rồi giữa họ với nhau lại đầy mâu thuẫn, họ như những con thú cùng tranh nhau một miếng mồi, cứ y như thế giới này là của riêng họ từ đất đai, tài nguyên thiên nhiên đến con người. Cuối cùng th́ bế tắc chồng chất lên bế tắc khiến Âu Châu mất quyền lănh đạo thế giới về tay Hoa Kỳ. Hoa Kỳ mặc dù cũng tuân thủ theo những các truyền thống Âu Châu nhưng có đủ thời gian tĩnh tâm, lên kế sách lâu dài trong việc thu hút các tinh hoa của cả Âu Châu lẫn Á Châu để h́nh thành nước Mỹ và đưa nước Mỹ đến vai tṛ thống nhất nhân loại một cách thực tế.

 

Để làm được việc này, ta cần xem xét lại t́nh h́nh thế giới trong thế kỷ trước (thế kỷ 20) rồi từ đó đưa ra các dự kiến cho thế kỷ 21 này.

 

Âu Châu cổ khi xâm chiếm các thuộc địa chỉ nhằm củng cố vai tṛ của từng quốc gia Âu Châu riêng lẻ trong điều kiện mà các mâu thuẫn giữa họ với nhau vẫn hiển hiện từ hơn 6 thế kỷ trước đó mà không hề có bất cứ cải tiến nào. Xă hội Âu Châu cổ vào thế kỷ 19 vẫn là các cấu trúc xă hội c̣n rất giống với xă hội Âu Châu vào cuối thế kỷ 13 sau khi quân Mông Cổ xâm lăng thế giới. Vào thời điểm ấy, biên giới các quốc gia Âu Châu đă được định h́nh gần giống như ngày hôm nay rồi. Trong khi mâu thuẫn giữa dân chúng trong từng quốc gia Âu Châu không hề được giải quyết đến nơi đến chốn. Xă hội Âu Châu vào thời kỳ thực dân cho đến thế chiến II là tiêu biểu cho một xă hội “Laisser-Faire”, trong đó các cấu trúc xă hội quá cổ nên không thể thích nghi được với thế giới khi cao trào đấu tranh dành quyền sống tại các quốc gia bị trị ngày càng mạnh mẽ hơn và mâu thuẫn giữa các quốc gia Âu Châu ngày càng trở nên gay gắt hơn. V́ thế, sự tan ră của Âu Châu cổ là tất yếu của lịch sử. Nó đă được báo hiệu ngay từ đầu thế kỷ 20 qua thế chiến I và thực sự tan ră vào thế chiến II khi phe trục (Đức-Ư-Nhật) phát động chiến tranh.

Thế chiến II chấm dứt đă đặt thế giới vào một t́nh huống hoàn toàn mới. Một loạt các quốc gia mới được h́nh thành mà không hề được chuẩn bị cách thích ứng với t́nh thế mới và sự khó khăn cho các quốc gia này được gia tăng gấp bội khi chủ nghĩa Cộng Sản cũng ứng dụng biện pháp huy động tổng hợp sức mạnh thông qua bạo lực nhằm thống nhất thế giới dưới một ngọn cờ chung do Nga Sô điều động. Như thế, nếu so sánh với chủ nghĩa Quốc Xă và Quân Phiệt trong thế chiến II th́ cao trào Cộng Sản Quốc tế làm cho t́nh h́nh thế giới sau thế chiến II nguy hiểm hơn rất nhiều v́ vũ khí nguyên tử nay đă được phổ biến rộng răi. Kế đó, không có ǵ có thể kềm hăm tinh thần quốc gia cực đoan chắc chắn sẽ xuất hiện trong số các quốc gia tiêu biểu cho các nền văn minh cũ (thí dụ Nga, Tàu), nay cũng muốn nhân cơ hội chủ nghĩa thực dân bị cáo chung, lại cũng muốn nổi lên tước đoạt ngọn cờ lănh đạo thế giới.

Như thế, giải quyết các vấn đề của thế giới sau thế chiến II sẽ hoàn toàn không đơn giản chỉ là sử dụng sức mạnh kỹ thuật và kinh tế để đoạt chiến thắng được. T́nh h́nh này đ̣i hỏi rất nhiều kế sách khác nhau (nhiều khi mâu thuẫn nhau nữa) mà c̣n phải tính trên đường dài hàng nhiều chục năm, đồng thời phải cân nhắc rất cẩn trọng về các ưu tiên, chỉ sơ sểnh một chút cũng có thể làm cho toàn bộ kế hoạch bị đổ vỡ và nhân loại phải đối diện với sự tan ră toàn diện. Cho nên, sau thế chiến II, Hoa Kỳ quyết tâm dồn mọi nỗ lực vào việc đánh sập chủ nghĩa Cộng Sản ở Liên Xô là trước hết, sau đó mới dồn nỗ lực để ổn định thế giới v́ đối với các quốc gia cựu thuộc địa muốn nổi lên thao túng thế giới th́ Hoa Kỳ đủ sức đập tan các thế lực ấy để đặt thế giới vào trật tự chung mà vào thời điểm sau 1945 thường được gọi là Pax Americana, tức là Trật Tự Mỹ. Nhưng bây giờ, chúng ta cần t́m hiểu xem Hoa Kỳ đă hành động như thế nào trước đà tan ră của Âu Châu cổ và sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản trên quy mô toàn cầu và các hệ lụy sau đó khi các thế lực mới muốn nổi lên để t́m kiếm sự thống trị thế giới theo cách của ḿnh.

 

I) Hoa Kỳ Trước Đà Tan Ră Của Âu Châu Cổ.

Thế chiến I đánh dấu cuộc khủng hoảng của toàn Âu Châu về đủ mọi mặt khi chủ nghĩa thực dân đang đi vào bế tắc toàn diện. Các quốc gia Áo - Phổ (Đức ngày nay) đang nổi lên đ̣i hỏi hai thế lực thù địch chính là Anh - Pháp phải nhượng bộ về thuộc địa cũng như về hệ thống cung cấp than đá cho các tàu thuyền của họ đi lại trên biển khơi. Thiếu hệ thống cung cấp này, nền kinh tế của các quốc gia ấy không thể phát triển được, xă hội các quốc ấy sẽ đi vào suy thoái và dễ dàng bị Anh-Pháp khống chế. Thế chiến I nổ ra là v́ vậy.

 

Vào thời điểm nổ ra thế chiến I, xă hội Hoa Kỳ đang vươn lên thành một nền kinh tế lớn nhất toàn cầu chỉ sau 50 năm sau của cuộc “Nội Chiến”. Chỉ sản lượng thép do Dale Carnegie sản xuất cũng đă hơn tổng sản lượng thép của cả Âu Châu cộng lại, riêng dầu hỏa là năng lượng của tương lai th́ đă nằm trong tay của Rockefeller, Cuba và Phi Luật Tân nằm trong tay của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ nắm chặt Phi Luật Tân để chuẩn bị cho mặt trận Thái B́nh Dương v́ Hoa Kỳ hiểu rằng nơi này sẽ là vùng đầy sóng gió trong tương lai và cũng là thị trường rất to lớn đối với thế giới. Nhưng xă hội Hoa Kỳ không sẵn sàng can thiệp vào Âu Châu, mặc dù Đức Hoàng Wilhelm muốn Hoa Kỳ làm việc này tức là đóng vai tṛ trung gian ḥa giải giữa Áo - Phổ với Anh - Pháp. Chiến tranh nổ ra là tất yếu v́ chỉ có nó mới làm suy yếu Âu Châu cổ mà thôi. Hoa Kỳ hiểu rằng không có cách nào khác làm tan ră Âu Châu ngoài việc từng bước một làm tan ră Âu Châu cổ bằng cách này hay cách khác (mà cách nhanh nhất là chiến tranh) để xây dựng lại một Âu Châu mới nhằm hoá giải các mâu thuẫn đă tồn đọng lại hàng ngàn lịch sử của cựu lục địa này.

 

Sự can thiệp của Hoa Kỳ vào giai đọan cuối của thế chiến I chỉ đem lại cho Âu Châu cổ một thời kỳ hưu chiến ngắn ngủi giữa hai thế lực tương tranh (Anh-Pháp với Áo-Phổ) mặc dù sau thế chiến I, một tổ chức được gọi là Hội Quốc Liên đă được đề nghị thành lập như là một diễn đàn chung của các quốc gia Âu Châu, nhưng khi thế giới “đang chuyển ḿnh mạnh mẽ” th́ một diễn đàn chung cho Âu Châu - nơi mà các mâu thuẫn vẫn tồn tại, th́ liệu người ta có thể làm ǵ được để ổn định Âu Châu ?

 

Hoa Kỳ đứng ngoài các toan tính này mặc dù Tổng Thống Mỹ lúc đó là Woodrow Wilson nhiệt t́nh ủng hộ. Thế chiến I cũng đánh dấu việc h́nh thành một thế lực mới đang ra sức can thiệp vào Âu Châu (lúc mà Âu Châu đang yếu đi v́ chiến tranh), đó là việc thành lập nhà nước Cộng sản do Lennin lănh đạo, đang nêu cao chủ nghĩa Cộng sản do Karl Marx đề xướng nhằm mục tiêu tối hậu là thống nhất các thuộc địa của Âu Châu để thực hiện ư đồ bành trướng kiểu Đại Nga, đánh bại chủ nghĩa Tư bản Phương Tây.

 

Thời kỳ hưu chiến giữa các quốc gia Âu Châu kéo dài chẳng được bao lâu, chỉ vọn vẹn có 21 năm (1918-1939) th́ một lần nữa cũng lại Đức chủ mưu cùng với sự tham gia của Nhật và Ư để phát động thế chiến II, mà về thực chất th́ lư do duy nhất vẫn là tranh chấp về việc xâm lăng thuộc địa và tài nguyên thiên nhiên.

 

Hoa Kỳ thấy rơ hiểm nguy trước việc chủ nghĩa Cộng sản đang bành trướng, có khả năng làm đảo lộn mọi toan tính của ḿnh và làm tan ră nền văn minh nhân loại. Nhưng Hoa Kỳ cũng thấy đây là cơ hội để thống nhất Âu Châu, khi Âu Châu đă chín mùi cho sự tan ră toàn diện để từng bước đặt nền tảng cho việc xây dựng lại một Âu Châu mới.

 

Trong 21 năm hưu chiến ngắn ngủi ở Âu Châu, khi mà thị trường thế giới bị xé lẻ ra và bị quan tỏa bởi các thế lực thực dân Âu Châu th́ nền kinh tế Mỹ đă đi được các bước phát triển mới với khả năng sản xuất ngày càng gia tăng. Mặc dù thị trường nội địa của Hoa Kỳ cũng đă gia tăng nhiều trong thời gian ấy nhờ vào các lực lượng di dân từ Âu Châu kéo vào Hoa Kỳ v́ họ chán nản sự nghèo khổ cũng như với sự tŕ trệ ở Âu Châu, nhưng chính v́ hàng hóa dư thừa đă dẫn đến cuộc. Đại Khủng Hoảng năm 1930 làm cho nền kinh tế Hoa Kỳ bị ảnh hưởng trầm trọng, xă hội Mỹ phải đối diện với một thách đố lớn lao. Xem xét t́nh trạng xă hội Mỹ vào thời Đại Khủng Hoảng năm 1930 cho ta thấy:

 

1) Về mặt xă hội th́ cách biệt giàu nghèo quá lớn, kế đến thị trường nội địa trong nước chưa được quan tâm đúng mức để khuyến khích tiêu thụ trong điều kiện sản lượng được gia tăng trên quy mô lớn (phương pháp sản xuất dây chuyền Taylor là một thí dụ điển h́nh).

 

2) Chính quyền Liên Bang và Tiểu Bang vẫn c̣n mang một h́nh thái nào đó của chủ nghĩa “laisser fair” đối với số di dân mới tới từ Âu Châu cũng như như với thiểu số da đen tại Mỹ.

 

3) Thị trường thế giới bị khoanh vùng nghiêm ngặt đă làm cho các sản phẩm của Mỹ ít có cơ hội xâm nhập

 

4) Cơn đói về nguyên liệu tất yếu sẽ dẫn đến chiến tranh giữa các quốc gia thiếu thuộc địa và các quốc gia nhiều thuộc địa

 

5) Chủ nghĩa Cộng sản sẽ là mối đe dọa thật sự với Âu Châu về lâu về dài.

 

Từ các nhận định mang tính cơ bản vừa nêu, các nhóm ảnh hưởng ở Mỹ được lănh đạo bởi những người như Dale Carnegie, Rockefeller, J. P. Morgan, Averell Harriman, Franklin D. Roosevelt và nhiều chính khách tên tuổi khác đă đi đến một thoả thuận có tính cơ bản gồm các đường lối chính yếu sau đây:

 

1) Cần giải quyết thoả đáng các mâu thuẫn trong ḷng nước Mỹ, đặc biệt là về vấn đề quyền lợi lao động giữa chủ và thợ theo đúng tinh thần bản Hiến Pháp năm 1776 của Hoa Kỳ qua việc củng cố vai tṛ của chính quyền Liên Bang, gia tăng công chi để tạo thêm sức tiêu thụ trong thị trường nội địa hầu khôi phục lại sản xuất. Các cơ sở sản xuất phải được đặt dưới sự giám sát nghiêm ngặt của chính quyền hầu tránh tối đa các bất trắc như đă từng xảy ra (Đại Khủng Hoảng năm 1930)

 

2) Cần chuẩn bị tối đa về mặt an ninh cũng như kinh tế xă hội để Hoa Kỳ sẵn sàng tham chiến trên quy mô toàn cầu khi t́nh h́nh đ̣i hỏi, trong đó vào thập niên 1930, Nhật Bản đang trở thành thế lực đe dọa an ninh của nước Mỹ và Liên Xô đang trở thành thế lực muốn chi phối toàn cầu (ở Đức th́ Hitler đă nổi lên nắm chính quyền rồi). Do đó, ta không ngạc nhiên khi tổ chức Mafia ở Mỹ bị tiêu diệt không khoan nhượng vào thời điểm đó.

 

3) Cách tốt nhất để hoá giải các mâu thuẫn giữa các quốc gia là dựa vào nguyên tắc “bỏ chung vô một rổ để tính toán”. Nó có nghĩa là sau khi chiến tranh kết thúc th́ các quốc gia đă từng mâu thuẫn về quyền lợi kinh tế, an ninh, dưới sự giúp đỡ của Mỹ, đều phải ngồi lại dưới một diễn đàn chung để tương nhượng nhau về các vấn đề gây chia rẽ dựa trên nguyên tắc về “một thị trường chung” trên qui mô toàn cầu.

 

Từ các nhận định căn bản ấy cho nên kế hoạch New Deal (nghĩa là Thoả Hiệp Mới) được Franklin D. Roosevelt đem ra trưng cầu dân ư thông qua bầu cử để ông Roosevelt tiến vào toà Bạch Ốc với một chương tŕnh rất cụ thể và một mục tiêu rất rơ ràng.

 

Do thế, Hoa Kỳ đă ngồi nh́n Hitler tái vũ trang, nh́n Nhật Bản thôn tính Măn Châu (Trung quốc), rồi thương thuyết lấy lệ với Quân phiệt Nhật về vụ cấm vận dầu hỏa. Trong khi đó Hoa Kỳ lại chuẩn bị các kế hoạch nhằm bắt tay với Staline, v́ người Mỹ biết rằng vào một ngày xấu trời nào đó, Hoa Kỳ sẽ cần Liên Xô trong cuộc chiến ở Âu Châu nhằm làm suy yếu lực lượng Đức Quốc Xă tại Âu Châu.

 

Thế chiến II kết thúc đă đặt Hoa Kỳ vào một t́nh thế hoàn toàn mới mẻ, người Mỹ không thể trở về với học thuyết Monroe (Tổng thống thứ 5 của Mỹ là James Monroe, ông đưa ra chủ trương Châu Mỹ của người Mỹ), do đó họ không c̣n chọn lựa nào khác ngoài việc nhận lănh lấy sứ mạng lănh đạo thế giới trong một cuộc chiến mới nhằm đánh bại chủ nghĩa Cộng sản trên quy mô toàn cầu và sau đó là các thế lực mới nổi lên nhằm dành quyền thống trị thế giới. Các thế lực này cũng hung hăn chẳng kém ǵ chế độ Cộng sản của Liên Xô.

 

Bản chất của cuộc chiến tranh thế giới sau Đệ Nhị Thế Chiến đă thay đổi một cách sâu rộng, trong đó vũ khí, sức mạnh kinh tế không phải là công cụ tối hậu có thể đánh bại kẻ thù (của nhân loại). Việc chiếm đóng không làm cho an ninh của Mỹ và thế giới trở thành tốt đẹp hơn. Thuyết phục thông qua việc làm thay đổi tương quan lực lượng về mọi mặt giữa Hoa Kỳ với Liên Xô là con đường tốt nhất để thúc đẩy Liên Xô từ bỏ tham vọng bành trướng của ḿnh. Khi Liên Xô (vỡ mộng Đại Nga) đồng ư từ bỏ tham vọng bành trướng, th́ tất cả các thứ khác đều có thể thương thuyết được để nước Nga có thể đạt được vị trí thích đáng của nước Nga trên bàn cờ thế giới.

 

Dĩ nhiên để đạt được mục đích làm tan ră Liên Xô, rất nhiều mưu kế khác nhau đă được thực hiện trong ṿng hơn 45 năm của cuộc chiến tranh lạnh ấy. Các mưu kế ấy nếu nh́n bề ngoài th́ có vẻ rất mâu thuẫn nhau, nên nhiều người không biết chuyện cứ tưởng rằng Hoa Kỳ bất nhất, tráo trở. Sự thực không phải vậy! Chính nhờ các nghịch lư trong chiến tranh lạnh mà thế giới mới tránh được thảm họa bom nguyên tử luôn ŕnh rập đe dọa toàn cầu trong thời gian vừa qua. Hai nghịch lư chính yếu khác mà ta cần phải kể ra đây là: Hồi Giáo và Trung Cộng (TC).

 

Với TC: Nếu De Gaule, Tổng Thống nền Đệ Ngũ Cộng Hoà Pháp chủ trương kéo Ấn Độ để đe dọa Liên Xô và TC th́ Hoa Kỳ chủ trương khác hẳn (điều này cho thấy De Gaule hẹp trí). Hoa Kỳ nghĩ rằng: Ấn độ thuộc khối Không Liên Kết, nước Ấn không sẵn sàng lao vào các hành động mạo hiểm (xă hội Ấn bất ổn). Nếu Ấn theo Mỹ th́ hẳn nhiên Liên Xô sẽ ra sức giúp TC (mà TC mới là đại địch thực sự của nhân loại), và lúc đó, các đồng minh Ả-Rập của Mỹ sẽ ngả theo Liên Xô như thế vùng dự trữ dầu hỏa thế giới là Trung Đông sẽ đi vào xáo trộn toàn diện. Cho nên việc chọn con bài TC để thuyết phục TC ngả theo Mỹ là ư đồ chiến lược chính yếu trong chiến tranh lạnh để đẩy Liên Xô đến chỗ phải chấp nhận thua cuộc. Việc giải quyết vấn đề TC sau đó lại là chuyện khác.

 

Trong chiến tranh cũng như chính trị, ta phải lượng sức ḿnh mà đánh, phải lượng sức đối phương mà ra tay. Làm sao cho ta vừa đánh địch vừa xây dựng nền kinh tế của ta được vững mạnh hơn. Khi đó ta mới có phương tiện để đánh tiếp hay có thể kéo dài chiến tranh mà không sợ bị kiệt sức đến độ phải đầu hàng, thua cuộc. Đó là sự chọn lựa khôn ngoan và bài học để đời cho bất cứ ai lăm le muốn làm chính trị hay đúng hơn là muốn mở một xuất lộ cho thế giới. Cho nên một nguyên lư để đời cho những ai muốn làm chính trị tới nơi tới chốn là:

“Balance of commitment and resources”, tức là phải biết quân b́nh giữa cam kết và tài nguyên.

 

TC chủ trương bành trướng theo đúng truyền thống Hán tộc. Họ đủ thực tiễn để ṿi vĩnh Hoa Kỳ đủ điều. Hoa Kỳ âm thầm đáp ứng để thử ḷng nhau cho đến khi TC xác định quyết tâm đi với Mỹ vào đầu năm 1969, th́ rốt cuộc 20 năm sau th́ Liên Xô tan ră là vậy. Ư đồ của Mao Trạch Đông cũng chẳng tốt lành ǵ. Đây chỉ là cái deal, mặc cả để TC có được những cái mà Liên Xô không dám cung cấp cho TC (kỹ thuật nguyên tử và hỏa tiễn), bao gồm thêm: Một lời hứa hẹn về mở rộng thị trường Mỹ cho hàng hoá Tàu nhập cảng vô Mỹ ào ạt, một chỗ đứng ở Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Đổi lại, TC chẳng mất ǵ cả ngoài việc giảm sự ủng hộ cho các cuộc chiến tranh du kích trong vùng Đông Nam Á (mà đang đi vào thế tàn lụi, ngoài cuộc chiến Việt Nam đang tăng cao).

 

Với thế giới Hồi Giáo th́ họ hiểu là Hoa Kỳ đang rất bận tâm về cuộc chiến tranh lạnh, cả thế giới đều cần dầu hỏa nên họ gia sức tăng giá dầu, nhưng không phải lấy lợi tức dầu hỏa để phục vụ cho dân chúng nước họ mà là để bành trướng Hồi Giáo ra khắp địa cầu, đặc biệt là vùng Châu Phi là nơi đang bị bỏ ngỏ trong một thời gian dài, rồi đem Hồi Giáo cực đoan để cấy vào trong ḷng xă hội Âu-Mỹ như là đạo quân thứ 5 (về tôn giáo).

 

Như thế, ư đồ của Trung Cộng (TC) và của các nhóm Hồi Giáo quá khích chả xa lạ ǵ với Hoa Kỳ, nhưng Hoa Kỳ đành làm ngơ v́ vấn đề Liên Xô mới là ưu tiên hàng đầu cần phải giải quyết lúc đó. Năm 1990, khi Liên Xô đang tan ră th́ cũng trùng lúc đó, Saddam Hussein tung quân vào chiếm Kuwait, khiến Mỹ có cớ chính đáng để một mặt đánh bại và làm suy yếu Saddam Hussein, nhưng đồng thời cũng thử xem Liên Xô phản ứng như thế nào khi Mỹ và đồng minh đổ quân ào ào vào vùng nhậy bén này. Hoa Kỳ không tiêu diệt Saddam Hussein ngay v́ t́nh h́nh thế giới chưa chín mùi cho một giải pháp tối hậu ở Trung Đông. Vả lại, tiến đến quá gần biên giới của Nga th́ cánh cựu Cộng sản Nga có thể có cớ để hồi sinh, và quan trọng hơn hết là sau 45 năm chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ cần rút về để củng cố lực lượng quân sự, kinh tế, xă hội nhằm chuẩn bị cho trận đánh kế tiếp nhằm dứt khoát diệt trừ các hậu họa (Tàu cộng, Hồi giáo quá khích) cho toàn nhân loại.

 

Công cuộc chuẩn bị này đă được Tổng Thống Bill Clinton thực hiện khá chu đáo cùng với nhiều kế sách khác nhau kể cả việc TT Clinton cố t́nh tỏ ra nhu nhược trước các vấn đề đối ngoại cũng như tạo ra các vụ tai tiếng về t́nh ái giả hiệu để cho hai kẻ thù của nhân loại là Tàu Cộng và Hồi Giáo quá khích qua đó, cứ tưởng là nước Mỹ suy đồi, yếu kém để hai nhóm này hợp tác với nhau trong canh bài toàn diện nhằm hủy diệt nước Mỹ, nô lệ hoá thế giới. Khi nước Mỹ bị hủy diệt th́ thế giới sẽ nằm trong tay của chủ nghĩa bành trướng Hán tộc và nhóm cực đoan Hồi giáo.

 

Khi TT Bush lên nắm quyền, mọi vấn đề của nước Mỹ đă được chuẩn bị chu đáo cho nên các thế lực thù nghịch của nhân loại mới nghĩ là cần phải ra tay sớm, để lâu th́ có thể các dự tính của chúng sẽ không thể thi hành được. Cho nên vụ 9-11 năm 2001 mới nổ ra.

 

Hoa Kỳ một lần nữa lại tham chiến với tất cả sức mạnh trong cuộc chiến tranh không khoan nhượng này nhằm đưa thế giới vào một trật tự mới trong đó không c̣n chiến tranh chủng tộc, tôn giáo, nghèo đói, bất công, đàn áp và con người sống hài hoà, thịnh vượng, tốt đẹp hơn.

 

Khi nh́n theo con mắt thông thường th́: Hoa Kỳ đă tỏ vẻ hiếu chiến, muốn suy tôn vai tṛ của nước Mỹ như là một thế lực chính yếu, muốn áp đặt trật tự thế giới theo kiểu của ḿnh. Như vậy, có khác chi với chủ nghĩa thực dân hồi xưa không ? Khi ta đặt vấn đề này trong bối cảnh an ninh toàn cầu th́ mọi sự lại khác hẳn. Phải chăng các nỗ lực của loài người từ xưa tới nay là t́m cách thống nhất nhau lại ? Từ thủa khai thiên lập địa tới bây giờ, đă có biết bao nền văn minh từng có thời kỳ sáng chói rồi tự nhiên biến mất đi, chỉ c̣n để lại vài truyền thuyết mù mờ, hoặc một vài dấu tích rời rạc mà nền văn minh Atlantis là c̣n được ghi nhớ nhất.

 

Phải chăng các nỗ lực của con người thuộc nền văn minh hiện nay chỉ là riêng của một dân tộc nào đó mà thôi. Ví như Trung Cộng hiện nay tự nhận lấy quyền có thể làm mọi thứ kể cả cướp đoạt các tài sản chung của nhân loại ?

 

Loài người từ thời công xă nguyên thủy đến nay đă trải qua biết bao vật lộn đắng cay với chính loài người với nhau và với thiên nhiên để tồn tại trong an ḥa, sống một đời sống xứng đáng là con người hơn. Đó là tiến tŕnh “Duy Dân biện chứng” nhằm thống nhất loài người lại trong một thế giới có trật tự, kỷ cương, luật pháp nhằm chấm dứt hẳn nạn “cá lớn nuốt cá bé”. Giúp xử dụng các tài nguyên thiên nhiên một cách khôn ngoan nhất để làm ra thật nhiều của cải vật chất và tinh thần cho toàn thể nhân loại nói chung, để loài người được sống viên măn hơn.

 

Như thế những kẻ nào muốn nhân danh tín ngưỡng, tôn giáo hay chủng tộc hoặc muốn xử dụng sức mạnh về dân số (Tàu cộng) đông đảo đang có mặt khắp mọi nơi trên thế giới, để thực hiện mưu đồ thống trị thế giới, th́ đều là kẻ thù của nhân loại và cần bị đập tan mau chóng. Cho nên, việc hủy diệt các ác thế lực, tăm tối đó thật là chính đáng.

 

Ai có thể làm việc diệt kẻ ác tới nơi tới chốn được nếu không phải là Hoa Kỳ ?

 

Truyền thống hơn 200 năm lập quốc của Hoa Kỳ đă đủ chứng tỏ rằng:

 

1) Sứ mệnh của Hoa Kỳ là phải đón nhận những trách nhiệm cao cả trước nhân loại

 

2) Xă hội Hoa Kỳ là một xă hội duy nhất có chủng mà không có tộc, nên gọi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ là vậy, nơi đây, mọi sắc dân trên thế giới đều có thể tới sinh sống, có cơ hội làm ăn và phát triển một cách b́nh đẳng (thế nên nước Mỹ mới được gọi là Vùng Đất Của Cơ Hội, làm cho mọi người trên thế giới đều mong ước được tới Mỹ sinh sống) trong khuôn khổ của Hiến Pháp cũng như Luật Pháp và cùng nhau thi hành trách nhiệm của ḿnh với xă hội (bổn phận công dân với đất nước). Cho nên xă hội này tự nó đă là xă hội “tiền Duy Dân” đáng làm mẫu mực để cả thế giới noi theo.

 

3) Xă hội Mỹ thực ra không phải được lănh đạo bởi đám đông ô hợp, mà được lănh đạo trong thực tế bởi một nhóm nhỏ có trí tuệ siêu quần, một tinh thần đạo đức gương mẫu, một tấm ḷng vị tha với con người và coi việc quyết tâm phục vụ con người như là mục tiêu tối hậu. Một ban lănh đạo tốt đẹp như vậy chỉ nước Mỹ mới có mà thôi. Ngoài ra, muốn dẫn dắt nhân loại, anh phải biết trưng dụng của cải vật chất và tinh thần cách tốt nhất để san xẻ cho các quốc gia, các vùng nghèo khó hơn để họ được sống b́nh an hơn hiểu biết hơn. Việc này, cũng chỉ có nước Mỹ làm được mà thôi.

 

4) Ngoài sức mạnh kinh tế, kỹ thuật, anh c̣n phải có sức mạnh quân sự và một khối kiến thức sâu rộng về mọi vùng khác nhau trên thế giới để vừa điều tiết được các mâu thuẫn do lịch sử hàng ngàn năm để lại, đồng thời lại biết xử dụng “chuyên chính dân chủ” khi cần thiết để làm cho các nước, các nhóm sống hài hoà với nhau trong một trật tự xă hội mới (t́nh h́nh Iraq, Afghanistan là tiêu biểu cho điểm này)

 

Như thế, chính nghĩa của Hoa Kỳ trong việc dẫn dắt nhân loại tiến vào thời đại Nhân Chủ không thể là từ sự cho phép của Liên Hiệp Quốc (LHQ) được. V́ LHQ chỉ là tập hợp gồm nhiều quốc gia mà phần lớn c̣n đang trong t́nh trạng chuyển hóa để tiến lên dân chủ (kể cả các quốc gia độc tài). Chính nghĩa của Hoa Kỳ cũng không đi từ sự ban phép của bất cứ tôn giáo nào, v́ mọi tôn giáo đều đang phải đối diện với sự thay đổi tận gốc rễ để thích nghi với thế giới mới mà nhân loại đang tiến vào, đó là Xă Hội Nhân Chủ Pháp Trị trên quy mô Toàn Cầu.

 

Như thế, chính nghĩa Hoa Kỳ nằm ngay trong ḷng bản Hiến Pháp Mỹ năm 1776 và nằm trong các sự giải thích về học thuyết Duy Dân Nhân Chủ do Cụ X.Y. Thái Dịch Lư Đông A đă đề xướng ra cách đây 60 năm.

 

II) Cực Đoan Hồi Giáo - Trung Cộng Là Liên Minh Tội Ác Chống Nhân Loại:

Thế giới không ngạc nhiên về liên minh “ác quỷ” này. Một bên ỷ vào dân số 1 tỷ 3 người tại Trung Cộng và một lực lượng đông đảo người Tàu hiện diện khắp nơi trên thế giới, như là đạo quân thứ 5 có khả năng khuynh loát các chính quyền địa phương nơi có người Tàu cư trú đông đảo và nắm nguồn lợi kinh tế (vùng Đông Nam Á). Bắc Kinh tin tưởng là với mạng lưới t́nh báo Hoa Kiều của họ giăng mắc khắp nơi ở Đông Nam Á, họ có thể kiểm soát được vùng này và dùng vùng này như là một bàn đạp để thống trị thế giới, áp đặt trật tự kiểu Tàu lên toàn nhân loại. Bên kia lợi dụng Hồi Giáo với những tín điều cực đoan, mù quáng, cũng đă cấy vào nhiều nơi trên thế giới những kẻ hay tổ chức cuồng tín, sắt máu nhất để chống lại Phương Tây là trước mắt, sau đó là chống lại toàn thể nhân loại, chống lại các tôn giáo khác và nhất là chống lại những giá trị nhân bản của con người (như coi các tôn giáo khác là thù địch cần phải tiêu diệt, coi nhân phẩm phụ nữ chỉ là món đồ chơi, coi tự do chân chính của con người là tṛ ma quỷ, v.v..) bằng mọi h́nh thức như khủng bố nhằm hủy hoại các chính quyền Hồi Giáo ôn ḥa tại nhiều quốc gia Hồi Giáo, đồng thời gây xáo trộn, bất ổn tại các quốc gia Phương Tây nơi có người Hồi Giáo sinh sống, nhất là tập trung phá hoại Hoa Kỳ, quốc gia mà nhóm Hồi Giáo quá khích này coi là biểu tượng lănh đạo của các thế lực thù nghịch với Hồi Giáo. Tuy bọn quá khích này chỉ là thiểu số nhỏ nhoi nhưng được sự tiếp tay của một số giáo sĩ Hồi Giáo quá khích và cuồng tín tại các quốc gia Ả-Rập, bọn chúng một phần nào đó đă tạo ra được những bất ổn, gây khó khăn cho các chính quyền sở tại bằng việc chém giết, đặt bom giết người vô tội nhằm hủy diệt các suy nghĩ đúng đắn của dân chúng Hồi Giáo nói chung. Nếu bọn chúng thành công trong việc áp đặt các suy nghĩ cực đoan kiểu này, th́ 1 tỷ 3 dân Hồi Giáo khắp thế giới sẽ phải sống dưới ách cai trị hà khắc của chúng như nhóm Taliban đă từng làm trước đây tại Afghanistan.

 

Cả hai thế lực dă man, cực đoan và tăm tối này đều đă liên kết với nhau trong cùng một kế hoạch chung, v́ họ có chung một mục tiêu ngắn hạn là: Tiêu diệt Mỹ và Phương Tây để đi tới việc thống trị thế giới theo cách suy nghĩ cực đoan của ḿnh. Nhưng cả hai đă bị trúng kế của Mỹ trong thời kỳ ông Tổng Thống Bill Clinton, khi ông ta tỏ ra là Hoa Kỳ bị yếu kém về mặt ngoại giao lẫn quyết tâm khi phải can thiệp vào các vùng lộn xộn trên thế giới mà các bài học tại Liban năm 1983 (mấy trăm lính Mỹ tại toà đại sứ Mỹ ở Liban bị bọn khủng bố Hồi giáo đặt bom giết chết), Somalia năm 1993 (Mỹ can thiệp vào sự lộn xộn tại quốc gia này, sau đó lại tháo chạy) là rất rơ. Thêm vào đó, những cuốn sách nhỏ kiểu có tựa đề “In Retrospect: the Tragedy and Lessons of Vietnam của ông Mc Namara cựu bộ trưởng quốc pḥng Mỹ đă chuyển đến cho Trung Cộng, Việt Cộng lẫn Bắc Hàn những tín hiệu sai lạc để cố t́nh đánh lạc hướng ư đồ chiến lược của Hoa Kỳ đối với thế giới. Cho nên TC và Al-Qaeda ra sức xúc tiến vụ 9-11 năm 2001 tại nước Mỹ (dĩ nhiên c̣n rất nhiều chuyện khác nữa).

 

Nhiều người nghĩ rằng: Tại sao Hoa Kỳ biết rơ ư đồ của Bắc Kinh và nhóm cực đoan Hồi giáo mà lại không ra tay trước để ngăn chặn ? Thực ra th́ mục đích là “phải để chúng ra tay trước th́ mới cảnh tỉnh thế giới và dân Mỹ được”, đồng thời mới có lư do chính đáng h́nh thành liên minh toàn cầu chống trục ác quỷ lớn. Trước hiểm họa vô cùng lớn lao ngày nay của nhân loại, không một nhà lănh đạo khôn ngoan nào lại dám cả gan dùng vũ lực để hủy diệt một thiểu số độc tài nhưng lại gây ra cái chết cho hàng trăm triệu người vô tội cả, trừ trường hợp bất khả kháng mà thôi. Quyết định vội vả một việc vô cùng quan trọng như vậy th́ sẽ ảnh hưởng tới âm đức của ḍng họ ḿnh và cả đất nước mà ḿnh đang lănh đạo nữa. Vậy những kẻ muốn lấy tội ác chồng lên tội ác th́ hăy để chúng tự làm cái việc tự hủy diệt họ. Nên sách xưa có câu: “Nhân hữu thổ điền, nhữ phản hữu chi, bỉ nghi hữu tội, dân chi sở dục, Thiên tất ṭng chi”, Nghĩa là “Người ta có đất đai bây dùng bạo lực để đoạt lấy, bây là kẻ có tội, khi người dân đă định tội bây như vậy, th́ trời cũng phải nghe theo”.

Bây giờ ta hăy xem Trung Cộng (TC) cấu kết với nhóm cực đoan Hồi Giáo như thế nào! Đặc biệt xem coi TC dính líu như thế nào vào một loạt các tội ác có thể làm hủy diệt cả nhân loại ra sao:

 

1) TC âm thầm thôn tính các lân bang nhằm cố gắng đưa chiến tranh ra khỏi nước Tàu càng xa càng tốt với hy vọng rằng: Như trong chiến tranh lanh, Hoa Kỳ sẽ nhảy vào các quốc gia ấy để thực hiện kế bao vây TC, như thế Hoa Kỳ sẽ rơi vào bẫy sập của TC. Khi đó Bắc Kinh sẽ trở lại với cuộc chiến tranh du kích nhằm làm tiêu hao lực lượng và ư chí của dân Mỹ.

 

2) TC ra sức phổ biến vũ khí hạch nhân và hỏa tiễn (mà TC có được là do Hoa Kỳ cho, kể cả việc TC ăn cắp kỹ thuật này của Nga và Hoa Kỳ) đến các quốc gia Hồi giáo và các quốc gia côn đồ (v́ dễ vận chuyển) nhằm tạo ảnh hưởng về mặt ngoại giao, chính trị và kinh tế hầu mở rộng liên minh ác quỷ, thậm chí lan rộng đến cả sân sau của Mỹ là vùng Châu Mỹ La Tinh. Kế đến là khi thế giới đầy những nước côn đồ, thù Mỹ và Tây Phương nhưng lại có bom nguyên tử th́ Mỹ phải t́m mọi cách đối phó cho nên không có thời giờ quan tâm tới sự bành trướng của Tàu trong vùng Đông Nam Á và Á Châu, mà Mỹ c̣n phải tương nhượng nhiều quyền lợi trong vùng này cho TC để TC có thể yểm trợ Mỹ trên một phương diện ngọai giao quốc tế nào đó (vụ vũ khí nguyên tử của Bắc Hàn là một thí dụ rơ rệt nhất trong những thủ đọan thâm độc này của TC).

 

3) TC xử dụng thặng dư mậu dịch với Mỹ để củng cố sức mạnh quân sự (chứ không phục vụ cho mục tiêu dân sinh của người dân Trung Hoa) nhằm kiểm soát các vùng nhạy bén có trữ lượng dầu hỏa phong phú (chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, tranh chấp vùng biển có trữ lượng khí dầu hỏa và khí đốt với Nhật Bản) gần TC, sau đó là khắp vùng Đông Nam Á (giới cầm quyền Trung Cộng trong thập niên 1906’s đă cho viết lại sách vở trong các trường đại học để dạy giới sinh viên là: “Việt Nam là một tỉnh của Trung Hoa và gần đây Trung Cộng cho viết lại sách giáo khoa dạy cho giới trẻ Tàu và giới trẻ người Tàu trong vùng Đông Nam Á cũng cùng một ư đồ xâm lăng như trên”). Việc này thực hiện bằng cách TC thiết lập các căn cứ tiền tiêu dọc theo vùng Đông Nam Á đến Ấn Độ Dương để làm thế ỷ dốc, yểm trợ cho các nhóm Hoa kiều tại Đông Nam Á để nhóm Hoa kiều này có chỗ dựa nhằm chuẩn bị cho việc thôn tính toàn Đông Nam Á, kế tiếp là thôn tính Úc và các hải đảo vùng Nam Thái B́nh Dương. Kế đó nửa là đánh bật Mỹ ra khỏi vùng Châu Á-Thái B́nh Dương cũng như là Ấn Độ Dương và sau cùng đuổi Mỹ khỏi vùng Vịnh Ba Tư (Persian Gulf) để TC làm chủ vùng dự trữ dầu hỏa chiến lược lớn nhất thế giới này.

 

4) TC đứng đằng sau vụ 9-11 qua việc yểm trợ ngầm cho nhóm Al-Qaeda để phá Mỹ, thêm bằng chứng hiển nhiên nhất là Giang Trạch Dân rất thích thú xem đi xem lại nhiều lần đọan băng ghi lại cảnh hai máy bay không tặc đâm vào toà Tháp Đôi tại New York.

 

Như thế, TC hy vọng rằng: Cú 9-11 sẽ làm nước Mỹ điêu đứng và cú đấm kinh hoàng này sẽ làm cho Mỹ ngă xuống và không đứng lên được nữa ít ra là trong ṿng 2 năm. Hai năm đủ để TC và nhóm Hồi giáo quá khích tiếp tục tung ra những cú đánh khác vào Hoa Kỳ và Tây Phương làm cho Hoa Kỳ và Tây Phương mất thế và TC cũng như nhóm Al-Qaeda sẽ tạo được ảnh hưởng sâu rộng trong vùng Đại Đông Nam Á.

 

Nhưng ước tính của Giang Trạch Dân và nhóm lănh đạo Bắc Kinh đă không xảy ra như họ nghĩ v́ Al-Qaeda chỉ làm được một cú 9-11 duy nhất mà thôi. V́ vụ 9-11 mà chế độ độc tài Hồi giáo điên khùng, lạc hậu của nhóm Taliban ở Afghanistan bị tiêu diệt, và Saddam Hussein bị lật đổ . Tóm lại, v́ vụ 9-11 mà Mỹ có thể đưa quân vào trấn những điểm chiến lược trong vùng Vịnh Ba Tư cũng như Tây Nam Á Châu là Iraq và Afghanistan.

 

Thực ra trong chiến dịch này, TC ra tay thông qua bàn tay của nhóm Al-Qaeda nhưng khi nhóm Al-Qaeda không làm thêm tṛ trống ǵ th́ TC bắt buộc tự ḿnh phải ra tay, nhưng TC ra tay rất ngấm ngầm và thâm độc để không ai có thể quy kết tội ác cho TC được. TC làm như sau:

 

Một mặt bên ngoài th́ TC “làm lớn” vụ Đài Loan, xúi Bắc Hàn làm lớn chuyện vũ khi nguyên tử sau đó là bày cho Bắc Hàn chơi tṛ thương thảo cù nhầy với Mỹ, c̣n bên trong th́ TC âm thầm thực hiện âm mưu đầu độc toàn cầu bằng vũ khí sinh học thông qua cửa ngơ chính là Việt Nam (chúng ta phải nhớ là trong mấy năm vừa qua, TC là nơi phát xuất ra những bịnh kỳ lạ và tại Việt Nam cũng có nhiều trường hợp bị bịnh kỳ lạ mà không bao giờ xảy ra trước đó). Khi làm việc này, TC nhắm vào hai mục tiêu:

 

A) Hủy diệt sinh lực của dân tộc Việt Nam

 

B) Qua các người Việt về nước thăm gia đ́nh, mầm bịnh sẽ được lây lan qua khắp thế giới. Ấy là chưa kể số người Tàu ở khắp nơi trên thế giới khi về thăm nước Tàu hay làm ăn buôn bán, sau đó khi quay lại các nước sở tại th́ sẽ là mầm truyền bệnh cho khắp nơi.

 

Chính trong điều kiện này mà Tŕ Hạo Điền, cựu bộ trưởng quốc pḥng của TC mới chắc chắn cả quyết nói (trong bài diễn văn đọc trước các cán bộ cao cấp của đảng Cộng sản Trung Cộng trong buổi họp “Mật”) về trận chiến bằng vũ khí sinh học do TC phát động, nhằm tiêu diệt toàn bộ thế giới Phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ để TC có thể đem người đến chiếm đóng nước Mỹ, Úc, Canada nơi đất rộng, tài nguyên phong phú và c̣n đầy đủ các phương tiện khoa học, kỹ thuật tân tiến sau khi bị TC đánh sụp.

 

Bây giờ th́ hậu quả khủng khiếp cho thế giới do TC (tạo ra) chưa xảy ra nhưng sẽ xảy ra trong những ngày tháng sắp tới đây, v́ mầm dịch bịnh cúm gia cầm giết người H5N1 đă lây lan đến Nga rồi Âu Châu, ngay cả Canada là nơi có khoảng 50 người chết v́ bịnh lạ mà chưa khám phá được nguyên nhân (sau đó bộ Y tế Canada nói là có 16 người chết và mầm bịnh đă được ngăn chặn. Chúng tôi không tin vào lời tuyên bố này v́ sự việc đâu có dễ dàng như vậy). Trong điều ấy, các cơ quan chuyên môn của thế giới đă lên tiếng cảnh báo là trên 100 triệu người toàn cầu sẽ chết v́ bịnh dịch cúm gia cầm này (do TC gây ra để giết nhân loại, tạo bất ổn trên thế giới. Đây là h́nh thức chiến tranh vi trùng mà Tŕ Hạo Điền đă hăm dọa Mỹ và Tây Phương). Các cơ quan y tế của thế giới và Liên Hiệp Quốc cũng lên tiếng cảnh báo là đại dịch cúm gia cầm chỉ c̣n chờ cơ hội theo tháng ngày ngắn ngủi để bùng nổ mà thôi, cho nên các nước cần phải chuẩn bị để đối phó với đại dịch này.

 

Nhưng ngăn chận ra sao ? Mọi việc đâu có dễ dàng như chiến tranh thông thường mà nhân loại đă từng chứng kiến. Khi đại dịch xảy ra mà chỉ cần một trường hợp được báo cáo là vi khuẩn H5N1 lây từ người sang người để trở thành loại dịch cảm cúm nơi người (Avian Flu) như đă từng xảy ra vào năm 1918 ở Âu Châu (Tây Ban Nha và giết chết khoảng 50 triệu người ở nhiều nơi) th́ mọi nơi trên thế giới sẽ phải thiết lập hàng rào y tế. Khi hàng rào y tế được lập ra th́ mọi sinh hoạt b́nh thường sẽ bị đ́nh đốn, mọi việc đi lại sẽ bị tê liệt và như thế, kinh tế toàn cầu sẽ rơi vào đại khủng hoảng một cách nghiêm trọng.

 

Ta hăy xem nếu cuộc đại khủng hoảng sắp tới xảy ra th́ sẽ ảnh hưởng như thế nào tới thế giới:

 

Ta biết rằng dự trữ dầu hỏa của TC chỉ có vỏn vẹn 3 tuần lễ (hiện nay Thượng Hải và 1 số thành phố lớn của TC phải thay phiên cúp điện khoảng 12 tiếng một tuần), nếu đại khủng hoảng do bịnh dịch cúm gia cầm gay ra th́ mọi sự đi lại trên biển cũng bị phong tỏa, các nước cung cấp dầu hỏa cũng phải ngưng việc cung cấp dầu thô. Như vậy, chỉ sau 3 tuần lễ, toàn bộ nước Tàu ch́m trong bóng tối và hỗn loạn, cướp bóc trên quy mô lớn sẽ xảy ra ngay trong nước Tàu, v́ dân chúng tại các quốc gia Cộng sản hay độc tài như TC đă lâu ngày sống trong chế độ gian trá, tàn ác nên dân chúng đă mất nhiều tính nhân bản của con người, rồi họ lại bị ḱm kẹp, đàn áp quá lâu cho nên khi có dịp, họ sẵn sàng vùng lên làm loạn (lănh đạo Bắc Kinh đâu biết rằng khi gây đại họa cho thế giới th́ họ cũng đang tự giết ḿnh)

 

Thiếu dự trữ năng lượng mới chỉ là một trong nhiều vấn đề khó khăn của TC mà thôi, ấy chưa kể chuyện cung cấp lương thực cho các thành thị của TC cũng chẳng dễ dàng ǵ v́ dự trữ thực phẩm của TC trên thực tế, không quá 2 tháng. V́ vậy, nếu hàng rào y thế được thiết lập trên quy mô toàn cầu trong ṿng 3 tháng th́ nước Tàu sẽ đi vào tan ră thật sự.

 

Trong t́nh h́nh ấy, tập đoàn lănh đạo hiếu chiến, gian ác Bắc Kinh sẽ không c̣n chọn lựa nào khác ngoài việc phát động chiến tranh công khai với lân bang (Nhật, Đài Loan, Việt Nam, Ấn Độ,v.v) nhằm phá thế bế tắc, loạn lạc trong nước Tàu. Nhưng khi TC phát động chiến tranh công khai, liệu có máy bay hay hoả tiễn nào của TC có thể rời khỏi bệ phóng hay phi trường được không hay tất cả đều bị đánh tan hoặc phát nổ trước khi bay lên bầu trời ?

 

Trong t́nh huống đó, Hoa Kỳ và các đồng minh thân cận sẽ ra tay hủy diệt lực lượng quân sự, công an, các cơ sở sản xuất vũ khí sinh hóa của TC, v́ đó cũng chính là chỗ dựa chính yếu để đảng Cộng sản Tàu dùng làm lực lượng trấn áp, bóc lột dân Tàu cũng như dân chúng các nước lân bang và xa hơn nữa là toàn thể nhân loại.

 

Khi nước Tàu bị phân ră làm 15 mảnh thay v́ 9 mảnh như dự trù trước đây th́ tất các nhóm cực đoan Hồi giáo cũng phải chịu “nộp kiếm” (kiếm là biểu tượng chiến tranh của Hồi giáo), các chế độ hung hăng hiếu chiến cực đoan ở Iran, Syria, Bắc Hàn, Cuba, Việt Nam, Venezuela, Miến Điện, v.v.. sẽ bị giật sập đồng loạt để trả lại cho dân chúng các nước này một cơ hội sống xứng đáng làm người.

 

T́nh huống ấy cũng đánh dấu một giai đọan hoàn toàn mới đối với lịch sử nhân loại khi cả nhân loại cùng bước vào giai đoạn cùng nhau xây dựng một thế giới mới, nhân ái, hài hoà, nhân bản và ấm no hạnh phúc.

 

III) Bàn Việc Cải Tổ Thế Giới:

V́ yêu thương con người như chính bản thân ḿnh, v́ tương lai của nhân loại, cho nên chúng ta vạn bất đắc dĩ mới phải xử dụng đúng mức “Chuyên Chính Nhân Chủ” nhằm đập tan các chế độ độc tài đảng trị, luôn dùng bạo lực dă man để đàn áp, tàn phá con người, tiêu diệt các chế độ tôn giáo hay chủng tộc toàn trị (Hồi giáo cực đoan và Tàu cộng) nhân danh các giá trị viễn vông, các nhóm manh nha ư đồ đen tối muốn nhận ch́m thế giới trong biển máu, lầm than, khổ cực và tan ră. Các chế độ tàn ác ấy rơ ràng muốn đưa con người trở về thời kỳ đồ đá cổ xưa, chúng chẳng có ḷng trắc ẩn nào và cũng chẳng hề biết rằng những ǵ mà nhân loại đạt được cho tới ngày nay là công sức đóng góp của biết bao thế hệ loài người trong quá khứ. Ngày nay khi nh́n lại các quá khứ ấy, chúng ta phải nói rằng: Các thế hệ loài người trong quá khứ đă để lại cho chúng ta những sản phẩm tinh thần lẫn vật chất quư giá nhưng cũng để lại biết bao tai ương, đắng cay, hận thù, cản trở, bế tắc mà con người ngày nay đang cố công giải quyết.

 

Trách cứ người xưa không phải là một thái độ khôn ngoan và tích cực trong việc giải quyết các bế tắc hiện nay của nhân loại. Nh́n lại quá khứ, ta thấy lúc đó nhân loại chưa có điều kiện chín mùi để hợp nhất lại toàn diện trên quy mô toàn cầu. Khi đó, lịch sử nhân loại mới chỉ là lịch sử của từng mảnh rời rạc, ở mỗi mảnh rời ấy, xuất hiện những con người vào thời điểm nào đó của lịch sử của mảnh ấy đă đứng lên đáp ứng lại với các diễn biến của t́nh thế vào lúc ấy nhằm thống nhất con người trong từng mảnh riêng rẽ ấy.

 

Trong mỗi mảnh rời rạc ấy, con người luôn có sự đấu tranh với nhau để phát triển và tồn tại để h́nh thành những mảnh lớn hơn. Ngay khi một mảng lớn được h́nh thành do sự áp đặt trật tự của nhóm mạnh nhất trên các nhóm yếu th́ tự bản thân của mảng lớn ấy vẫn tồn tại các giá trị được coi là tiến bộ của những mảng nhỏ (tức là các mảnh nhỏ, nhóm người nhỏ vẫn có công đóng góp vào sự phát triển chung của toàn khối lớn) trước đó, nay được xác nhập vào mảng lớn, nhưng sự kết hợp này cũng tạo ra các giao thoa giữa các mảng nhỏ với nhau. Điều này làm cho lịch sử văn minh nhân loại trở lên đa dạng, phong phú hơn, hợp nhất hơn và ngày càng hợp nhất hơn, nhưng đồng thời nó cũng tạo ra các mâu thuẫn mới.

 

Cho nên, đấu tranh liên lủy giữa cái mới và cái cũ là một vấn đề thuộc bản năng của loài người trong đó con người luôn muốn vươn lên, tiến lên theo chiều hướng thượng. Ta gọi là bản năng v́ theo Darwin th́ ngay cả trong thiên nhiên, các sinh vật khác kể cả thảo mộc cũng đi theo quy luật khách quan này của tạo hóa. Như thế, nh́n lại lịch sử h́nh thành các mảng mà nhỏ nhất là công xă nguyên thủy lấy gia đ́nh làm gốc đến mảng lớn hơn là bộ tộc thường là do nhiều công xă nguyên thủy hợp lại, rồi đến xă hội phong kiến sau đó là xă hội dân chủ, ta đều thấy: Quả thực đó là một quá tŕnh Duy Dây Biện Chứng.

 

Để thích ứng với mỗi xă hội ấy (hay gọi nôm na là mảng ấy), ta đều thấy có một tŕnh độ tri thức tương ứng trong kinh tế, thương mại, cấu trúc xă hội, niềm tin hay các giá trị tinh thần, đạo đức khác. Tất cả các thứ đó kết hợp lại tạo thành đặc trưng của mảng mà ta đang nói đến ở đây. Nó cũng cho thấy sự khác biệt giữa các mảng là như thế nào trong một thời điểm cụ thể nào đó khi các mảng giao thoa với nhau nhằm h́nh thành mảng mới lớn hơn, hợp lư hơn. Nhưng mặc khác, nó cũng cho thấy các mâu thuẫn giữa các mảng với nhau là như thế nào và các mảng ấy phải đấu tranh với nhau ra sao để tồn tại thông qua chiến tranh để đi đến dung hoà nhằm h́nh thành các cái mới được sự chấp nhận của các mảng liên hệ.

 

Quá tŕnh hợp nhất là tất yếu lịch sử của nhân loại, đó là biện chứng Duy Dân đích thực nhằm thống nhất loài người một cách toàn diện khi điều kiện khách quan cho phép. Như thế, quá tŕnh thống nhất phải phù hợp với quy luật khách quan trên căn bản từng mảng từ nhỏ đến lớn để cuối cùng là trên quy mô toàn cầu.

 

Ta đă nói: Lịch sử mỗi mảng đánh dấu quá tŕnh nhận thức của mảng ấy đối với khách quan để đáp ứng lại với khách quan ấy như là một tất yếu lịch sử vậy. Nên ta coi các sai lạc của quá khứ không phải là với hận thù, trách cứ v́ ta biết rơ rằng lịch sử thời ấy đánh dấu tiến tŕnh đáp ứng lại với điều kiện khách quan ấy. Thế nên, ngày nay nếu phải giải quyết các tồn đọng ấy của lịch sử loài người, chúng ta sẵn sàng sắn tay áo lên để cùng loài người giải quyết các bế tắc ấy một cách rốt ráo, trọn vẹn. Như thế, khi tuyên bố: “Chúng ta yêu thương con người như chính bản thân ḿnh” th́ lời tuyên bố này xuất phát từ đáy ḷng ḿnh cùng với một trí tuệ cao trội khi nh́n nhận lịch sử văn minh nhân loại như là một tiến tŕnh thống nhất và toàn diện. Như thế, khi tuyên bố rằng: “Chúng ta phải nắm vững Chuyên Chính Nhân Chủ để đưa loài người vào trật tự thích đáng để con người có thể sống xứng đáng là người”, chúng ta không lạm dụng bạo lực nhằm phục vụ cho những toan tính bẩn thỉu. Chính v́ con người mà chúng ta phải dùng bạo lực lúc cần thiết khi những sự thuyết phục bằng lời nói đă không đạt được kết quả mong muốn mà nếu vấn đề không giải quyết nhanh chóng, cứ để lâu dài th́ sẽ di hại cho nhân loại, lúc đó chúng ta không c̣n chọn lựa nào khác ngoài phải dùng sức mạnh. Thực t́nh mà nói, ngay cả các kẻ chủ trương khủng bố hay các kẻ chủ trương bành trướng, chúng ta vẫn phải yêu thương họ như là con người bởi v́ họ cũng chỉ là sản phẩm của bất toàn của quá khứ lịch sử, của những mảng cũ c̣n sót lại. Họ như những trái đắng trong một vườn cây mà loài người đang muốn vui xới. Để trái đắng ấy tồn tại th́ chúng có nguy cơ phá hủy cả vườn cây. Cho nên nhân loại phải vứt bỏ các trái đắng ấy đi là vậy.

 

Thử hỏi những người b́nh thường, yêu chuộng sự an lành th́ họ có lỗi ǵ khi họ không thích nghi được với đà tiến hóa của thế giới mới (chúng ta không nhắc tới những người quá khích cực đoan ở đây) ? Họ không có lỗi ǵ cả, cớ sao họ chưa được sống như những con người đích thực ? Do vậy, vấn đề của lương tri nhân loại ngày hôm nay là:

 

“Khuyến khích, giúp đỡ họ để họ có cơ hội thích nghi với thế giới mới, để cho họ có cơ hội tạo dựng cuộc sống xứng đáng dưới ánh mặt trời”.

 

Nhưng để làm được như vậy, các chế độ ác sát, các cá nhân, nhóm hay quốc gia muốn nô lệ hoá con người phải bị dẹp tan trước đă, rồi sau đó mới bàn tới chuyện xây dựng lại thế giới đến nơi đến chốn được, để từ các thành quả ấy mới tạo ra bối cảnh thuận lợi cho mỗi con người trong từng mảng nhỏ kết hợp thành mảng toàn cầu. Như vậy, con người mới có cơ hội thuận lợi được sống trong phẩm giá, công đằng, tự do no ấm, hạnh phúc. Cho dù có nhiều cách biệt về ngôn ngữ, tập quán, tôn giáo, ..v.v... nhưng con người có khả năng biết tự giải phóng ḿnh khỏi các ràng buộc do lịch sử mảng để lại, hầu đi vào ḍng chính của thế giới trong khi vẫn có thể bảo tồn bản sắc của riêng ḿnh mà không bị mất khi đi theo đúng tiến tŕnh Duy Dân Biện Chứng.

 

Nói cho cùng ra, th́ trong chỗ công khai, chưa một ai dám bàn chuyện xây dựng lại thế giới, nhưng trong chỗ riêng tư, đối với những người gần gũi với các Cụ ở hai phía Việt-Mỹ th́ vấn đề trọng đại này đă được bàn rất chi tiết và chính các Cụ đă đi đến quyết định chung cuộc nhằm thiết định một thế giới tương lai hầu từng bước dẫn dắt loài người đi vào một xă hội Nhân Chủ Pháp Trị trên quy mô toàn cầu.

 

Trong khuôn khổ bài này, chúng tôi chỉ đặt ra một số vấn đề có tính cách khái quát để các thế hệ trẻ Việt Nam nói riêng và các thế hệ trẻ của thế giới nói chung, có dịp làm quen và nếu có cơ duyên th́ các thế hệ trẻ Việt Nam sẽ có dịp mở rộng và thực hành trong thực tế để trở thành những công dân mẫu mực không phải chỉ cho Việt Nam không thôi mà c̣n cho toàn thể nhân loại nữa. V́ khi biết nh́n theo chiều rộng và chiều sâu của vấn đề nhân loại, th́ các bạn trẻ sẽ nắm được các bước tiến hoá, nắm được các nguyên tắc để dù ở bất cứ cương vị nào, ở đâu, các bạn vẫn có khả năng hành động thống nhất trên một mục đích chung, một đường lối chung có lợi cho tổ quốc và nhân loại. Ước mong của thế hệ chúng tôi là: Các bạn có cơ hội để trở thành các cán bộ nhân chủ đích thực trong một thế giới mới với một tầm nh́n thật chuẩn xác về tương lai dân tộc và nhân loại.

 

Các câu hỏi cần được đặt ra như thế này:

 

1) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi chu kỳ nóng của trái đất đang đi tới một đỉnh cao nhất trong tiến tŕnh chuyển hóa của vạn vật ? Điều này đang làm cho môi sinh bị đảo lộn toàn diện, băng giá đang tan nhanh ở một mức độ mà cách đây 10 năm, con người chưa thể h́nh dung ra rơ được, rồi tầng lớp ozone ở hai cực trái đất bị mỏng đi một cách đáng quan ngại.

 

2) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi dân số loài người có thể sẽ vượt qua con số 10 tỷ vào cuối thế kỷ này ? Các vấn đề ăn ở, đi lại, sinh họat sẽ trở thành một thử thách lớn lao với 10 tỷ người này. Đó mới chỉ là một mặt của vấn đề bao quát hơn khi ta nh́n vào vấn đề chất thải do 10 tỷ người này thải ra hàng ngày. Các chất thải này sẽ đóng góp nghiêm trọng vào việc làm cho trái đất ô nhiễm hơn, làm chết đi các nguồn hải sản vốn được coi là một trong những nguồn thực phẩm chính của nhân loại, nhất là của các nước nghèo hay đang phát  triển hiện nay. Khi nước biển dâng cao th́ đất đai sinh sống sẽ bị thu hẹp lại, tranh chấp dành sự sống, nguồn nước ngọt và thực phẩm sẽ trở thành gay gắt hơn và ngày càng trở thành gay gắt thêm lên. Việc này sẽ dẫn tới chuyện chính loài người sẽ tiêu diệt loài người bằng những thứ vũ khí có sức hủy diệt ghê ghớm nhất như bom nguyên tử chẳng hạn. Bản phúc tŕnh mới đây từ sự nghiên cứu do bộ Quốc pḥng Mỹ và công ty Shell tài trợ đă nói rơ về thảm họai này của nhân loại.

 

3) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi kỹ thuật về vũ khí có tầm sát hại trên quy mô lớn như nguyên tử được phổ biến rộng răi trên khắp toàn cầu ? Bất hạnh thay cho thế giới là các kỹ thuật ấy hiện đang được các quốc gia hung đồ sở đắc và các nhóm cực đoan Hồi giáo săn t́m. Các kỹ thuật về vũ khí sinh học đang được các quốc gia hung đồ tập trung nghiên cứu để chúng xử dụng vào mục tiêu sát hại nhân loại. Ngay cả các kỹ thuật chế tạo chất nổ cũng được phổ biến công khai ở trên Internet (các hệ thống chuyển tin điện tử toàn cầu) để mọi người có thể truy cập, t́m hiểu, chế tạo và xử dụng chúng.

 

4) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi bệnh dịch cúm gia cầm chết người đang lây lan trên quy mô toàn cầu nhanh chóng v́ sự đi lại của con người trên hành tinh này đă quá dễ dàng và mau lẹ ? Bệnh AID, cúm gia cầm là các bằng chứng hiển nhiên nhất. Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời th́ hàng trăm triệu người sẽ chết như chơi v́ dịch cúm gia cầm và cả trăm và triệu người khác sẽ chết v́ bịnh AID. Di hại của bệnh dịch sẽ không ngừng ở đó, số trẻ mồ côi sẽ gia tăng nhanh chóng đến một con số chóng mặt. Con số vài trăm triệu trẻ mồ côi này tập trung tại các vùng nghèo khổ trên thế giới như Châu Phi, Nam và Đông Nam Á, Châu Mỹ La Tinh và chúng sẽ trở thành mục tiêu khai thác của các tổ chức tội phạm quốc tế (ma túy, măi dâm, băng đảng, ..v.v..). Các vấn nạn về mặt xă hội trên quy mô toàn cầu sẽ tiếp tục xoay chung quanh ṿng lẩn quẩn ấy mà không có lối thoát. Các chính quyền địa phương hiện nay đang bó tay để mặc cho thảm họa tiếp tục xảy ra. Đây là vấn đề thách thức lương tâm nhân loại về mặt đạo đức.

 

5) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi các quốc gia vẫn lao vào các cuộc chiến tranh về chủng tộc, tôn giáo và dùng tối đa tài nguyên để tranh bị cho guồng máy quân sự khổng lồ hầu t́m cách lấn chiếm lân bang (thí dụ như Trung Cộng hiện nay) mà quên đi sứ mạng thiêng liêng nhất của nhà cầm quyền là: Chăm lo cho sự hạnh phúc, an hoà, no ấm của toàn dân.

 

6) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi cách biệt giàu nghèo tính trên quy mô toàn cầu ngày càng gia tăng ? Trong phạm vi từng quốc gia, nhất là tại các quốc gia độc tài và các quốc gia đang phát triển th́ cách biệt giàu-nghèo c̣n lớn lao hơn nữa, trong đó người nghèo là đa số, đang bị sống dưới mức nghèo khó. Họ chiếm một tỷ lệ không nhỏ, có thể từ 20% tới 30% tổng dân số tùy theo từng quốc gia. Việc rao bán phụ nữ Việt Nam ở Singapore hay Đài Loan trên Internet là một thí dụ điển h́nh của thảm trạng này.

 

7) Thế giới có thể tồn tại được không khi của cải vật chất và tinh thần của thế giới đang bị nhiều nhóm ích kỷ tự coi ḿnh là sở hữu chủ của các tài sản ấy và c̣n t́m mọi cách tích lũy thêm mà họ không hề động ḷng trắc ẩn khi nh́n thấy thế giới đang đi vào bế tắc toàn diện ?

 

8) Thế giới có thể tồn tại được hay không khi các nhóm tội phạm quốc tế đang củng cố mạng lưới toàn cầu nhằm cung cấp các loại thuốc kích thích, ma túy, măi dâm trên một quy mô lớn. Tệ hại thay, lại có một số chính phủ hung đồ dính líu vào việc này và cũng thật tệ hại thay khi các nhóm này có thể khuynh loát, làm tê liệt chính quyền của một số quốc gia độc tài, tham nhũng và biến dân chúng của các quốc gia ấy thành tù nhân thực tế trong tay chúng.

 

Các vấn nạn này, thế giới đă biết rơ ít nhất là từ hơn 30 năm qua và được cập nhật hoá từng ngày. Nhưng câu hỏi là tại sao thế giới không giải quyết dứt khoát các vấn nạn ấy đến nơi đến chốn để đến nay, t́nh h́nh càng trở nên suy đồi mau chóng hơn. Xin thưa: Thực ra trên thực tế th́ nhân loại đang được lănh đạo bởi Hoa Kỳ và Hoa Kỳ đă và đang giải quyết các vấn nạn ấy một cách có hệ thống, toàn diện, triệt để và hướng thượng đấy chứ! Nhưng v́ Hoa Kỳ không nói rơ ra việc này cho nên chỉ những ai có “duyên tri ngộ” th́ mới thấy rơ hướng đi của nhân loại mà các Cụ Mỹ - Việt đă vạch ra mà thôi.

 

Ta cần trở lại lịch sử nhân loại trong thế kỷ 20 khi Thế Chiến II phát khởi. Lúc đó, trong thực tế, Hoa Kỳ chưa h́nh thành ban lănh đạo uyên bác như hôm nay và cũng chưa có đủ các chuyên viên đủ tầm cỡ nh́n thấu thị về thế giới như bây giờ. Quyền lực của Hoa Kỳ lúc đó chỉ tập trung chung quanh một số đại gia Mỹ về tài sản (như Rockerfeller, J.P. Morgan, Ford, Dale Carnegie, ..v.v..) hoặc có trí tuệ như quư ông Hill, Cabot Lodge (cha) (bố của ông cựu đại sứ Mỹ tại VN Cabot Lodge) là các vị được coi là các ngự lâm về văn hóa. Sự kết hợp vật chất và tinh thần này chỉ nhằm mục đích chuẩn bị nước Mỹ nhằm đánh bại phe Trục (Đức-Ư-Nhật) để mở cửa các thị trường thế giới dựa trên một nguyên tắc “bỏ chung tất cả vào một rổ để tính toán” (tức là nhất thống thị trường) làm cho các quốc gia cùng tham gia, dựa vào sự cạnh tranh tự do về thị trường mà nền kinh tế xă hội của Mỹ đă chứng tỏ là hoạt động rất hữu hiệu. Cho nên khi Thế Chiến II kết thúc (thực ra th́ từ năm 1944) các vấn đề thống nhất về tiền tệ, thương mại đă được đặt ra khi các chuyên gia Mỹ-Âu họp bàn và đi tới kết qủa là h́nh thành Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và Ngân Hàng Thế Giới và sau đó là Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới mà lúc đầu thành lập, được gọi là Thỏa Ước Tổng Quát Về Quan Thuế Và Mậu Dịch (GATT). Nếu nh́n sâu vào việc thành lập tổ chức Liên Hiệp Quốc (xin đọc là LHQ) và các cơ quan phụ thuộc của nó, ta thấy đây cũng là ứng dụng nguyên tắc “bỏ tất cả chung vào một rổ để tính toán”. Cho nên, trong chiến tranh lạnh sau đó kéo dài 45 năm, LHQ với tính cách chỉ là một diễn đàn chung, cũng đă làm tṛn sứ mệnh lịch sử của nó: Giảm bớt được hiểm họa của một cuộc thế chiến hủy diệt trên quy mô lớn.

 

Sau chiến tranh lạnh, cuộc chiến Iraq năm 1991 không phải là cuộc chiến chính, cuộc chiến Iraq năm 2003 và Afghanistan 2001 chỉ mới là màn giáo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều lần sắp xảy ra mà thôi. Vấn đề Al-Qaeda và các nhóm Hồi giáo cực đoan hôm nay đây không phải là quá lớn đối với thế giới. Syria, Iran cũng chẳng phải là vấn đề thực lớn với nhân loại. Vấn đề mấu chốt trong bế tắc hiện nay của thế giới chính là sự cản trở của Trung cộng. Trung cộng đă và đang cản trở, làm cho nhân loại không tiến lên mau lẹ được. V́ thế:

 

“Đập tan tập đoàn Trung Cộng là tất yếu của lịch sử nhân loại vậy”.

 

Khi tập đoàn lănh đạo Cộng sản Bắc Kinh bị đập tan th́ thông lộ sẽ mở ra cho rất nhiều dân tộc đang bị Tàu ngấm ngầm hay công khai khống chế. Khi đó, các bế tắc mà ta đă liệt kê ở trên mới có cơ hội giải quyết đến nơi đến chốn.

 

          Như thế, ta có thể ví các bế tắc hiện nay của thế giới (nh́n lịch sử th́ 60 hay 100 năm chỉ là khoảnh khắc mà thôi) đă được giải quyết thông qua từng bế tắc một:

 

1) Phe Trục trong Thế Chiến II

2) Phe Cộng Sản trong Chiến Tranh Lạnh

3) Trung Cộng và Cực Đoan Hồi Giáo trong Thế Chiến III (tạm gọi Thế Chiến III)

 

Hai bế tắc trên đă giải quyết xong th́ bế tắc thứ 3 cũng phải giải quyết xong bằng cách này hay cách khác. Chúng tôi vững tin vào sự thành công của các đường hướng sắp tới để mở đường cho việc giải quyết các vấn nạn toàn cầu mà ta đă nêu ở trên.

 

IV) Vấn Đề Tái Tổ Chức Lại Thế Giới:

1) Con Đường Nhân Chủ: Kể từ khi các tổ phụ Mỹ đề ra Hiến Pháp như là luật tối thượng để đặt ra các nhận định có tính cách nền tảng cho xă hội Hoa Kỳ và hướng dẫn cách thức cho các thế hệ di dân đến nước Mỹ noi theo để làm việc và mưu t́m cuộc sống ấm no cho chính ḿnh th́ đến nay đă hơn 200 năm. Thời gian hơn 200 năm ấy không phải là dài đối với lịch sử nhân loại, nhưng cột mốc lịch sử ấy đánh dấu bước chuyển ḿnh rất quan trọng trong quá tŕnh nhân loại tự t́m ra ḿnh, tự t́m ra cách thức tốt nhất để cho các thế hệ con người tự thích nghi với nhau mà tồn tại, phát triển và làm sung măn thêm cho thế giới loài người. Hơn 200 ấy, nước Mỹ không phải là không có những sai lầm, nhưng họ biết cách sửa chữa các sai lầm ấy một cách thực tiễn và với ḷng bao dung (cuộc “nội chiến” Nam-Bắc là một điển h́nh). Cũng có lúc nước Mỹ đă đi những bước chân sai lạc, nhưng họ biết hối cải và sửa chữa lại cách thích đáng (việc chiếm Phi-Luật-Tân năm 1898 là một điển h́nh).

 

Trong hơn 200 năm ấy của lịch sử loài người kể từ khi cuộc cách mạng công nghiệp được h́nh thành, chủ nghĩa thực dân đă để lại biết bao nhiêu mâu thuẫn, khổ đau cho thế giới, chủ nghĩa Cộng Sản đă được đề ra với hy vọng là làm cho nhân loại thoát khỏi các bế tắc, làm cho bộ mặt của thế giới có vẻ nhân bản hơn. Nhưng chủ nghĩa thực dân, tự nó cũng là một trào lưu làm cho các dân tộc khác có một khái niệm đầy đủ hơn về thế giới loài người với những khác biệt và sự đa dạng của cung cách sống. Như thế, nó cũng đẩy quá tŕnh hợp nhất nhân loại trở nên mau chóng hơn (ta nh́n cả hai mặt tích cực và tiêu cực). C̣n chủ nghĩa Cộng Sản mặc dù rất tàn bạo, nhưng nh́n vào chỗ sâu thẳm của lịch sử, th́ nó cũng có đóng góp vào việc kềm hăm các khuynh hướng tự do vô chính phủ của các chủ nhân ông thiếu trí tuệ và làm cho chủ nghĩa tư bản ngày càng trở thành nhân bản hơn. Karl Marx đă đưa ra các nhận định rất cực đoan như là: Tôn giáo là thuốc phiện, chính quyền chỉ là công cụ trấn áp của phe này với phe kia. Như vậy Karl Marx đă đi vào ngơ cụt của tri thức, nhưng tệ hại hơn hết chính là những kẻ dùng chủ nghĩa của Marx như là tấm b́nh phong biện minh cho hành động bạo ngược, tàn ác chống nhân loại của ḿnh (Lenine, Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, Fidel Castro, Polpot, Ceausescu của Rumania, v.v…).

 

Kiểm điểm lại t́nh h́nh thế giới th́: Kể từ hơn 200 năm qua, các tiến bộ về mặt vật chất mà con người thực hiện được là vô cùng lớn lao đến đỗi Thượng Đế cũng phải kinh ngạc, nhưng tiến bộ về mặt tinh thần th́ lại vô cùng chậm lụt (tinh thần ta nói ở đây nghĩa là cách thức mà con người nh́n nhận khách quan về đồng loại). Cấu trúc thế giới ngày nay vẫn dựa trên những nhận định mơ hồ về những khái niệm liên quan đến quốc gia (bao gồm con người và lănh thổ), lấy sự chiếm đoạt bằng họng súng là chính yếu. Như vậy, nh́n vào tổng thể th́ cho dù con người có tiến bộ về vật chất rất nhiều nhưng về mặt tinh thần th́ con người vẫn hành xử như những sinh vật hành động theo bản năng.

 

Đưa con người thoát khỏi bản năng tính trong một chừng mực nào đó nhưng không quá thiên về lư tính là một bước quan trọng làm cho con người sống quân b́nh hơn. Sống quân b́nh hơn th́ thế giới sẽ an b́nh hơn. Có như thế, con người mới thăng hoa được, Nhân Chủ mới bén rễ và nảy mầm được và xă hội Nhân Chủ Pháp Trị mới thực sự h́nh thành trên trái đất này được. Chính trong chiều hướng này, cách đây trên 60 năm, Hiệp Hội Triết Học Hoa Kỳ mới lập ra một uỷ ban đặc nhiệm có nhiệm vụ nghiên cứu chiều hướng phát triển cần được thúc đẩy của tri thức cùng sứ mệnh của triết học. Năm 1945, ủy ban này đă đưa ra kết quả của cuộc nghiên cứu qua cuốn sách “Philosophy in American Education”. Một thành viên cốt cán của ủy ban là ông Brand Blanshard (một trong năm thành viên của ủy ban) ghi nhận trong báo cáo là: Các yêu cầu lớn trong triết học là thống nhất tri thức, thống nhất tâm thức, tái định nghĩa dân chủ và triết học nhân sinh (theo cuốn Triết Lư Lư Đông A, chương 14, tác giả Phạm Khắc Hàm). Thực ra th́ qua cuốn sách nêu trên, tác giả Phạm Khắc Hàm và những người tham gia viết cuốn sách này không làm phong phú thêm về học thuyết Nhân Chủ của Cụ Lư Đông A, nếu không nói là “cuốn sách đă làm cho người đọc bị lạc hướng để cuối cùng chẳng c̣n hiểu học thuyết Nhân Chủ là cái chi nữa”.

 

Học thuyết Nhân Chủ là một cương lĩnh để hành động dựa trên một loạt các nhận thức thống nhất, đan chéo vào nhau trong một thể hoàn chỉnh nhằm mục đích tối hậu là đưa nhân loại đi đúng hướng, ngỏ hầu cải tổ thế giới một cách toàn diện, triệt để và hướng thượng để đưa thế giới tiến vào thời kỳ Nhân Chủ Pháp Trị trên quy mô toàn cầu.

 

Do thế, muốn viết về Cụ Lư th́ đọc sách suông không đủ, đă từng là Duy Dân hay con cháu Duy Dân thôi cũng chưa đ. Muốn nói, viết về Cụ Lư, anh phải là người làm việc về vấn đề này (tức là gần gũi với quyền lực toàn cầu), anh phải nắm vững Đại Biện Chứng để hiểu rơ ngọn nguồn về hướng tiến tới của nhân loại và quyết tâm đi theo hướng ấy với tất cả ư thức trách nhiệm và ḷng cam đảm.

 

Ngoài ra, những người khác chỉ nên giới hạn vấn đề, tức là khai triển một vấn đề cụ thể trong biết bao vấn đề mà Cụ Lư đă nêu ra. Khi hàng loạt các chuyên gia am tường các vấn đề cốt lơi ấy hợp lại trong một cấu trúc hoàn chỉnh và cùng nhau hành động th́ thế giới mới tiến lên Nhân Chủ được.

 

Trở lại vấn đề mà ông Blanshard đă nêu ra, ta thấy Hiến Pháp Mỹ không nói như thế mặc dù bản văn Hiến Pháp Mỹ toát ra ư ấy một cách giới hạn. Vấn đề mà ông Blanshard nêu ra lại bao gồm một cách cụ thể và rất rơ nét về tinh hoa của học thuyết Nhân Chủ mà Cụ Lư đă đề ra từ ngay các năm 1942-1944 ở Liễu Châu (Tàu). Ta cần ghi nhận là vào thời điểm ấy, Liễu Châu là nơi tập trung nhiều nhà cách mạng VN cùng với OSS (tiền thân của CIA sau này), ngay cả có một số người Mỹ đă đến VN học và ở lại VN rất lâu cũng đă đến cư trú tại Liễu Châu khi Nhật Bản tham chiến trong Thế Chiến II và gián tiếp cai trị Đông Dương thông qua bàn tay người Pháp tại Đông Dương. Cho nên ân t́nh giữa Cụ Lư và người Mỹ xuất phát ngay từ lúc ấy và ông Blanshard mới có dịp nói lên nhận định để đời là vậy.

 

Ta thấy chế độ quân chủ ở Đông Phương được h́nh thành bằng việc giải thích của Khổng Tử về tính chính danh của nhà vua là thay Trời trị dân (sách Chính Danh). Chế độ quân chủ ở Đông Phương không giải thích quyền tư hữu, mặc nhiên công nhận thẩm quyền của bộ tộc c̣n sót lại và để cho làng xă giải quyết vấn đề phức tạp về mặt xă hội này. Nhà vua cũng chẳng dám can thiệp vào vấn đề sinh sống của dân chúng nên khi triều đ́nh cần lính hay thuế khóa, triều đ́nh cứ bổ xuống cho các quận huyện tùy nghi thi hành. Tự bản thân xă hội như vậy đă hàm chứa trong nó cái mầm mống của sự tŕ trệ rồi, cho nên Đông Phương không tiến nhanh về phía trước được là rất đúng (thị thành ở Đông Phương là một khía cạnh khác của vấn đề mà ta cần quan tâm nghiên cứu sau này).

 

Chế độ phong kiến ở Phương Tây có nhiều khác biệt, chế độ ấy h́nh thành do sự chiếm đoạt đất đai hoang vu và sự chiếm đoạt nô lệ do chiến tranh đem lại, nên quyền hành tập trung vào giới quư tộc cùng sự thoả hiệp với giới tăng lữ nhằm phân chia quyền lợi và thỏa hiệp trách nhiệm (hai bên ḥa mà chẳng đồng là vậy). V́ thế, chế độ phong kiến Tây Phương có khả năng tổng hợp sức mạnh khi cần thực hiện các công tŕnh nào đó đồng thời vẫn duy tŕ được sự ổn định, cũng như các tài sản tinh thần, vật chất được lưu giữ một cách tốt hơn so với Phương Đông (cho nên Tây Phương có rất nhiều tài liệu trong khi Đông Phương có rất ít). T́nh h́nh này làm cho Tây Phương xác định hướng đi của nhân loại chứ không phải là Đông Phương, mặc dù Đông Phương khởi đầu cho nền văn minh nhân loại.

 

Sự giải phóng nô lệ là tất yếu của lịch sử trong xă hội Tây Phương khi các nô lệ có tay nghề cao hơn, thậm chí kiến thức cao hơn giới tăng lữ và quư tộc, họ sống cần cù, nhẫn nại, làm việc siêng năng hơn trong khi đó, giới tăng lữ và quư tộc sống xa hoa, ỷ lại. Việc này làm tương quan trong xă hội thay đổi đủ để h́nh thành cuộc cách mạng tư sản rồi từng bước h́nh thành nhà nước dân chủ. Nhà nước dân chủ hay quốc gia dân chủ khi h́nh thành chỉ là sự biến cải từ lănh thổ và dân cư trong chế độ phong kiến mà ra, nên khi nhà nước dân chủ được h́nh thành - phù hợp với tŕnh độ sản xuất của nhà nước ấy, lúc đó cuộc cách mạng công nghiệp mới bắt đầu chớm nở. V́ vậy, việc chiếm hữu thuộc địa tạo ra chế độ thực dân, làm cho mâu thuẫn các quốc gia dân chủ Tây Phương không ngừng gia tăng, khiến chiến tranh liên miên xảy ra giữa các quốc gia này với nhau. Cuối cùng nhà nước dân chủ phải đối diện với sự tan ră.

 

Điều mà ông Diderot, Rousseau nói về dân chủ là dân chủ giữa người trong một quốc gia, cho nên dân chủ ở Pháp và Đức có khác nhau và hoàn toàn không phải là dân chủ cho Algeria, Maroc, Á Châu. Trong khái niệm dân chủ này, dân thuộc địa bị coi là “Sub-Human” hay dân ngu dốt. (chúng ta nên chú ư từ “dân chủ” của Pháp hay của Anh hay của Đức là dân chủ đă bị đóng khung và hẹp ḥi. Khác xa với sự áp dụng Dân Chủ của Hoa Kỳ, “dân chủ của Hoa Kỳ” là Dân Chủ làm cho con người bất tri bất giác thực hành dân chủ trong tinh thần Vô Chính Phủ. Nên nhớ là “Tinh Thần Vô Chính Phủ”, chứ không phải xă hội vô chính phủ và v́ lầm tưởng hay không hiểu ǵ về xă hội Hoa Kỳ nên nhiều người cứ tưởng rằng Hoa Kỳ là một xă hội vô chính phủ). Như thế, khi nói về tái cấu trúc dân chủ, chúng ta cần hiểu rằng: Thế giới phải tiến lên Nhân Chủ. Nhưng Dân Chủ theo tiến tŕnh của Duy Dân Nhân Chủ là: “Chính trị dân chủ, Kinh tế dân chủ, Giáo dục dân chủ, Dân tộc dân chủ và Nam nữ dân chủ”. Đó là hướng đi tất yếu mà nhân loại này cần phải đi đúng theo “Duy Dân Biện Chứng”.

 

Trên tổng thể đó, ta coi chế độ phong kiến là bước chuyển tiếp để loài người tiến lên dân chủ và dân chủ là bước chuyển tiếp để nhân loại tiến vào Nhân Chủ Đạo, rồi từ Nhân Chủ, loài người sẽ sống trong an b́nh, thịnh vượng hơn, hợp nhất hơn nhằm chuẩn bị cho các bước nhảy vọt vô cùng ngoạn mục tới đây (có thể cần 100 năm hay ít hơn). Nhất định văn minh nhân loại sẽ cất cánh để biến thành nền văn minh Liên Hành Tinh là vậy.

 

V) Cải Tổ Hệ Thống Tổ Chức Quản Trị Thế Giới:

Thực ra th́ khi nói đến Nhân Chủ, điều đó không có nghĩa là nhân loại sẽ tiến lên Nhân Chủ ngay được v́ sự cách biệt về tri thức và nhận thức đối với lịch sử. Con người vẫn c̣n giới hạn trong nhiều lănh vực ở nhiều vùng khác nhau trên thế giới, cho nên chỉ có một số quốc gia có thể tiến sớm hơn vào con đường Nhân Chủ. Các quốc gia độc tài đảng trị hiện nay phải tiến vào con đường Dân Chủ như là một tất yếu lịch sử để chuẩn bị tiến lên Nhân Chủ.

 

Đánh giá sự chín mùi của t́nh h́nh th́ Hoa Kỳ là quốc gia sẽ sớm đi vào chế độ Nhân Chủ, kế đến là Âu Châu, Nhật Bản, Úc, sau đó mới là Nam Mỹ, Á Châu, Trung Đông và cuối cùng là Châu Phi. Hiện nay Hoa Kỳ được coi là xă hội tiền Nhân Chủ.

 

Khi nói đến Dân Chủ, chúng ta cần nhấn mạnh đến vai tṛ lănh đạo quốc gia cùng với vị trí của người dân trong cấu trúc xă hội. Về nguyên tắc th́ ư kiến của mỗi người dân phải được tôn trọng trước các vấn đề của xă hội. Nhưng người dân b́nh thường đâu có đủ hiểu biết để thấu hiểu được các vấn đề của đất nước và của thế giới mà đất nước ấy là một bộ phận. Trong khi đó lănh đạo đất nước đ̣i hỏi một tầm nh́n sâu rộng về đủ mọi khía cạnh của xă hội, một tầm nh́n như thế ngay cả nhiều người có học vị rất cao cũng chưa chắc đă nắm vững thực tế của xă hội loài người. Ở đâu cũng thế, những người như vậy rất hiếm hoi, không nhất thiết họ phải là những người có học vị cao nhất. Chính yếu là ở chổ đầu óc họ có khả năng đặc biệt, để có thể tổng hợp toàn bộ các kiến thức của nhân loại trong một tầm nh́n toàn diện để xác định hướng đi, không v́ cái ngă (cái ta) và sẵn sàng sống ở phía sau hậu trường chỉ để đắm ch́m trong suy nghĩ mà thôi. Đó là các tinh hoa đích thực của mỗi dân tộc và của cả thế giới nên chẳng phân biệt anh thuộc sắc dân nào.

 

Trong cấu trúc xă hội c̣n chậm tiến th́ thỉnh thoảng cũng xuất hiện những bậc tài trí như thế, xă hội quá nhiễu nhương nên các vị này thường phải đứng ngoài quyền lực nên chẳng đóng góp được ǵ vào việc làm thăng tiến xă hội. Quyền lực tại các quốc gia ấy lại càng nằm trong tay những kẻ cơ hội, tham lam, đầu óc hẹp ḥi. Thế giới hôm qua và cả hôm nay tại nhiều nơi đang bị chi phối bởi nhóm vô lại này, cho nên lật đổ quyền lực chính trị hiện đang nằm trong tay các nhóm vô lại này là tất yếu lịch sử.

 

Ngay trong cấu trúc xă hội Âu Châu, những “bậc Thạc Đức” cũng đă hiếm hoi, họ cũng không gần nhiều với quyền lực để có thể đóng góp thực sự vào việc lănh đạo cụ thể đối với đất nước. Các đảng phái chính trị tại đó tuy có thực hiện được các sinh hoạt hài ḥa giữa các đảng nhưng trong đường dài th́ sao? Các quốc gia ấy thực tế vẫn nhận được các khuyên cáo của các “Bậc Thạc Đức Chính Thực” người Mỹ.

 

Rút tỉa các kinh nghiệm ấy, Hoa Kỳ đă giải quyết các vấn đề tưởng chừng mâu thuẫn nhau ngày một cách khôn khéo, bằng vào việc tổng hợp sức mạnh trí tuệ với sức mạnh kinh tế trong một ban lănh đạo duy nhất gồm toàn những “Bậc Thạc Đức Chính Thực” để chăm lo cho nước Mỹ trong đường dài. Trong đường ngắn th́ các đảng chính trị làm việc thi hành theo đúng tiến tŕnh hiến pháp.

 

Ở cấp địa phương th́ người dân toàn quyền quyết định về các kế hoạch ở địa phương ḿnh với rất ít sự can thiệp từ chính quyền liên bang. Cho nên những ai nghĩ rằng nước Mỹ này là của tài phiệt, phục vụ cho quyền lợi của tài phiệt là rất sai lầm. Thực tế mà nói phục vụ cho quyền lợi của các đại công ty là phục vụ cho ai? Các đại công ty đâu có phải là tài sản của cá nhân (Microsoft đâu phải là của Bill Gate, Bill Gate chỉ làm cái việc tổ chức và điều hành Microsoft mà thôi). Tất cả các đại công ty hay tiểu công ty thậm chí ngay cả các doanh nghiệp sở hữu cá nhân vẫn là tài sản của nước Mỹ khi nh́n vào tổng thể. Khi cả hệ thống ấy hoạt động tốt và hữu hiệu, th́ nước Mỹ ổn định phát triễn, dân Mỹ sống trong ấm no. “Cho nên an dân và dưỡng dân là trách nhiệm cao cả của nhà cầm quyền”. Nhưng an dân dưỡng dân không có nghĩa là để chủ nghĩa vô chính phủ “laisser faire” thao túng (mọi người cần nhớ việc này).

 

Cho nên khi nói nước Mỹ là quốc gia tiền Duy Dân là rất đúng v́ các lư do sau đây:

1) Hoa Kỳ h́nh thành được một ban lănh đạo mạnh, lănh đạo nước Mỹ trong đường dài có mục tiêu tối hậu là phục vụ con người dù sống bất cứ nơi đâu trên trái đất này, chứ không phục vụ cơ cấu.

 

2) Dân chủ và lănh đạo xă hội dân chủ được giải quyết rốt ráo trọn vẹn, nó tránh được các bấp bênh của các xă hội độc tài hay các xă hội dân chủ nửa vời thiếu lănh đạo.

 

3) Của cải vật chất và tinh thần trong xă hội được đặt trong tay những trí thức mẫn tiệp nhất để chăm lo cho toàn dân.

 

Chính sự vững chắc của cấu trúc xă hội như vậy nên dù anh ở đâu đến, văn hóa, màu da ǵ, khi đến đây anh phải sống trong khuôn khổ luật pháp Mỹ và hoàn toàn được bảo vệ bởi luật pháp. Làm được như vậy, anh được sống hạnh phúc và đóng góp công sức của anh làm giàu cho nước Mỹ và thế giới vậy.

 

Như thế khi nói về tái cấu trúc thế giới, ta phải bàn đến một loạt rất nhiều vấn đề thực tế khác nhau.

 

Tựu chung các vấn đề ấy có thể tóm gọn vào các chủ đề chính sau đây.

1) Quyền lực chính trị toàn cầu cần được đặt trong tay các trí thức.

2) Quyền sở hữu toàn cầu cần được đặt trong tay các trí thức.

3) Ban lănh đạo toàn cầu cần được đặt trong tay các trí thức.

 

Quyền lực chính trị toàn cầu: Đúng hơn thế giới đang phí phạm các tài nguyên nhân lực trên quy mô lớn, các chế độ độc tài luôn coi các trí thức đích thực là nhà của ḿnh. Trong khi đó đào tạo một trí thức đâu có dễ dàng ǵ; thời gian để h́nh thành được những người như vậy có thể tốn đến 30 năm trong một cấu trúc ổn định. Ấy thế mà tại nhiều quốc gia các tài sản trí tuệ này bị hủy diệt không thương tiếc (Staline, Mao, Hồ đă từng làm việc ấy)

 

Sắp tới đây khi mầm mống của bất ổn thế giới bị dẹp tan (Trung Cộng và Hồi Giáo cực đoan) để đưa thế giới vào giai đoạn tái cấu trúc lại toàn diện th́ vấn đề tối ư quan trọng là: Đặt trách nhiệm điều hành mỗi quốc gia vào tay các trí thức đích thực, nhiên hậu từng bước một mới h́nh thành được ban lănh đạo của từng quốc gia để mỗi quốc gia cho dù khác nhau về văn hóa và tập quán - vẫn đi theo đúng theo ḍng chính của nhân loại là ; từng bước tiến vào Nhân Chủ trên quy mô toàn cầu.

 

Để cho trí thức sống nghèo hèn là tội lớn đối với bất cứ nhà cầm quyền nào, để cho những người có kinh nghiệm về các vấn đề của quốc gia và thế giới phải sống trong tủi nhục là một lổi lầm không thể tha thứ được. Đặc trưng của xă hội chậm tiến là họ phí phạm các tài nguyên ấy.

 

Cho nên dẹp tan chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh hay Hồi Giáo cực đoan chỉ mới là bước khởi đầu mà thôi. Cuộc chiến đấu về mặt xă hội sau đó tại các quốc gia đang phát triển sẽ thoát khỏi ách độc tài sắp tới đây cũng cam go chẳng kém. V́ thế vai tṛ của lực dẫn đạo thế giới, của các tổ chức thế giới, của các tổ chức phi chính phủ trong tương lai tới đây sẽ là vô cùng quan trọng.

 

Chúng tôi cũng cần nói với các quốc gia mới hoặc sẽ thoát khỏi ách độc tài sắp tới đây là: Hợp tác với thế giới không phải là làm tay sai cho Mỹ hay phương Tây, người Mỹ nhận lấy sứ mệnh thế giới tiến vào Nhân Chủ là hoàn toàn đúng với tiến tŕnh duy dân biện chứng vậy. Các bài học Đức - Nhật, Nam Triều Tiên và biết bao bài học khác đă chứng minh thiện ư của Hoa Kỳ.

 

Quyền sở hữu toàn cầu: Lấy ǵ để biện minh cho quyền sở hữu trong chế độ phong kiến khi các vương quyền sở đắc tất cả những ǵ do các nô lệ làm ra. Lấy ǵ để biện minh cho quyền sở hữu chủ tư bản khi họ sở đắc các giá trị thặng dư ?. Vấn đề không thể giải quyết một cách máy móc như Karl Marx nói được, v́ sự công hữu hóa tư liệu sản xuất đặt để trong tay nhà nước c̣n nguy hại hơn gấp bội so với quyền sở hữu cá nhân; v́ khi đó mọi người cùng làm chủ là chả có ai làm chủ cả, sản xuất bị đ́nh đốn, xă hội đi vào bế tắc, con người từ từ bị mất hướng và từng bước mất dần tính người để trở thành cái máy người. Ấy là chưa nói đến việc sẽ xuất hiện một nhóm thư lại ăn hại đại diện cho người anh cả (nói theo George Owens) sẽ làm ung thối xă hội, khi đó bạo lực chồng lên bạo lực, sự tan ră của xă hội là tất yếu (các bài học về Liên Xô cũ, Trung Cộng thời Mao, Việt Cộng hiện nay là điển h́nh).

 

Cũng khá giống với quyền lănh đạo chính trị trong một xă hội dân chủ, ở đây quyền sở hữu và quyền quản lư xă hội cần được tách biệt ra thật rơ ràng nhằm hóa giải các mâu thuẫn giữa chủ sở hữu với người lao động, cũng như quyền quản lư của cá nhân hay tập thể, cá nhân kết hợp lại với quyền sở hữu của xă hội trên căn bản quốc gia là trước hết. Sau đó là trên quy mô toàn cầu. Ta cũng phải đặt và nh́n nhận vấn đề trên căn bản toàn khối (quốc gia hay thế giới) cũng như trong một thời hiệu căn bản đó mới được (trọng đối một người cụ thể).

 

Bây giờ ta đặt vấn đề trên căn bản quốc gia trước khi bàn về căn bản toàn cầu.

 

Trên căn bản từng quốc gia th́ lịch sử nhân loại là lịch sử của quá tŕnh giải phóng con người khỏi các ràng buộc do lịch sử khách quan để lại, đó cũng là lịch sử của quá tŕnh hợp nhất nhân loại. Về phương diện kinh tế, th́ đó là tiến tŕnh tổng hợp được sức mạnh trí tuệ vô vật chất để làm ra thêm của cải vật chất và tinh thần để phục vụ loài người, cho nên quá tŕnh giải phóng, quá tŕnh hợp nhất và quá tŕnh sản xuất luôn quyện vào với nhau trong một thể thống nhất không thể tách rời được.

 

Kể từ khi con người được giải phóng th́ của cải vật chất và tinh thần đă không ngừng được gia tăng. Do đâu ? Chính là do sáng kiến cá nhân khi họ nuôi tham vọng làm giàu cho chính bản thân ḿnh là trước hết. Nhưng khi họ làm giàu cho bản thân ḿnh th́ họ cũng làm giàu cho xă hội, cho nên các kiến thức mà họ thu thập được qua quá tŕnh làm ăn (thậm chí cả bóc lột nữa) không thể luôn bị coi là tội lỗi đối với xă hội. Xă hội thiếu vắng những người như vậy nào có hay ho ǵ đâu; khi cái đói khổ, bệnh dịch đến với xă hội, lúc đó nguy hại càng lớn hơn nhiều.

 

Như thế quá tŕnh tích lũy tư bản (nh́n theo nghĩa rộng bao gồm cả kiến thức lẫn tiền bạc) là tất yếu để doanh nghiệp không ngừng phát triển, họ thuê mướn nhân công nhiều hơn, sản xuất tốt hơn trong cạnh tranh tự do với sự điều tiết của luật pháp, sẽ làm cho họ trở nên có trách nhiệm hơn đối với xă hội và với lực lượng lao động mà họ thuê mướn. T́nh h́nh đó làm cho xă hội được phát triển lên, đời sống con người được thăng tiến lên cao hơn nữa. Khi đó, mối quan hệ giữa cá nhân với xă hội sẽ trở nên bền chặt hơn để giữ cho ổn cố hơn.

 

Vậy ta không thể coi một cái cây v́ một vài trái đắng mà chặt bỏ cây, vấn đề là điều tiết thế nào thông qua luật pháp để con người cố phát huy sáng kiến để làm ra của cải cho xă hội. Làm được việc ấy họ được xă hội thưởng công trong đời họ và được ghi ơn trong đời sau. Có như thế xă hội mới đối xử công bằng với con người và con người mới cố làm tốt hơn cho xă hội.

 

Ban lănh đạo toàn cầu: Thế c̣n những người giàu về trí tuệ th́ sao ? Đất nước phải được lănh đạo bởi những bậc trí tuệ, đạo đức, có ḷng bao dung thương dân thương nước. Những kẻ có đầu óc kém cỏi lại ngồi trên cương vị quá cao th́ chỉ mang họa cho chính họ và làm cho đất nước tan hoang, dân t́nh ngu dốt (xă hội Việt Nam hiện nay là thí dụ rơ nét nhất, những kẻ Dốt th́ làm việc ǵ cũng Nát cả, nên gọi “Dốt Nát” là vậy). Trong một xă hội khôn ngoan th́ người có trí tuệ phải được toàn xă hội kính trọng, không nên bạc đăi và để cho người trí thức sống nghèo hèn, v́ họ là thành phần hiểu biết và lănh đạo, phải kết hợp vật chất và tinh thần trong thể thống nhất, có như vậy th́ đất nước mới mỗi ngày mỗi tiến lên được.

 

Quan sát sâu rộng xă hội Mỹ, nhiều người tưởng rằng đây là một xă hội tư bản tư nhân thứ thiệt. Họ đă nhầm lẫn rất lớn. Đây là một xă hội mà quyền sở hữu của xă hội nắm vai tṛ chủ đạo, sở hữu tư nhân chỉ nắm vai tṛ rất khiêm nhường mà thôi. Nên nếu nói nước Mỹ là quốc gia tư bản là sai, mà phải nói Hoa Kỳ là quốc gia tư bản xă hội mới nói lên được một phần nào đó cái thực của xă hội này, thực tế được sở hữu bởi xă hội, nhưng việc quản lư thông qua tư nhân. Điều đó không làm phát sinh ra người anh cả và nhóm thủ hại, ăn hại, mà lại trọng điều kiện, để cá nhân tự do phát huy sáng kiến của ḿnh. Xét cho cùng ra th́ đây mới là “xă hội chủ nghĩa thứ thiệt”, chứ không phải là những ǵ mà trước đây (phe Cộng sản) ra sức tung hô (cứ xem việc công nhân được quyền hùn vốn mua cổ phần trong các công ty th́ rơ).

 

Chúng ta đă bàn nhiều về cấu trúc của nước Mỹ, v́ xă hội này đáng để các quốc gia khác lưu tâm học hỏi. Xă hội này giải quyết các mâu thuẫn một cách rốt ráo trọn vẹn đúng theo quy luật biện chứng, xă hội này mạnh trong lănh đạo nhưng không phá hủy sáng kiến tư nhân, xă hội này điều tiết quyền sở hữu một cách thực tiễn và khôn ngoan để từng bước giảm thiểu các cách biệt giàu nghèo (98% trung lưu 1% giàu 1% nghèo), xă hội này mới có khả năng tập trung sức mạnh để thực hiện các công tŕnh lớn cho nhân loại và dẫn dắt nhân loại vào con đường Nhân Chủ.

 

Bây giờ khi nêu lên vấn đề sở hữu toàn cầu cho dù là một chủ đề rất mới mẻ với thế giới tương lai, nhưng đó là một vấn đề đang gây mâu thuẫn trên thế giới giữa các quốc gia giàu có với các quốc gia nghèo. Các quốc gia nghèo vẫn bám víu vào thời thuộc địa đáng nguyền rủa đă qua, để quy kết tội cho các quốc gia giàu mà quên rằng mầm móng của nghèo khó nằm ngay trong ḷng các quốc gia chậm tiến đó, nói như vậy không có nghĩa là các quốc gia nghèo gánh chịu tội lỗi về sự nghèo kém của ḿnh, bởi chưng loài người đă cách biệt trong quá tŕnh Duy Dân biện chứng của ḿnh (kẻ trước người sau). Cho nên duy chỉ có Hoa Kỳ mới có những kế sách và tiền của để giúp đỡ các quốc gia nghèo vươn lên

 

Định nghĩa phổ biến hiện nay về quốc gia là lănh thổ, chủng tộc, cần được duyệt lại đến nơi đến chốn, sự phân bổ về dân cư không đều, tài nguyên thiên nhiên khác nhau, trí tuệ và cấu trúc xă hội của nhiều quốc gia đang bị đè nén bởi tầm nh́n hạn hẹp do một thiểu số đặc quyền đặc lợi nào đó. Đa số họ vẫn chưa chấp nhận một thẩm quyền quốc tế như là bậc tối thượng, cho nên b́nh tâm mà xét, hơn một nữa nhân loại này đang sống trong t́nh trạng rất bấp bênh không thực sự tin vào tương lai của chính ḿnh. Nhiều quốc gia vẫn nh́n các công ty đa quốc như là biểu tượng của chủ nghĩa thực dân kiểu mới đại diện bởi Hoa Kỳ, các nhóm cực đoan luôn dùng hận điểu sai lệch này nhắm cổ vũ cho hận thù. Cho nên việc đập tan nhóm cực đoan Hồi Giáo và chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh sẽ tạo ra một luồng gió mới thổi vào các quốc gia đang đắm ch́m trong bạo loạn và độc tài. Không ai có thể giải quyết riêng lẻ từng vấn đề trong một loạt các vấn đề phức tạp ấy được, mà phải giải quyết trên căn bản toàn khối, nhằm chấm dứt ngay tức khắc các cuộc tranh chấp về chủng tộc, biên cương, tôn giáo trong từng quốc gia và các mâu thuẫn giữa một số quốc gia với nhau.

 

Do thế ta mới nói đến việc cần nắm vững “chuyên chính Nhân Chủ” là thế, để đưa mọi chính quyền vào trật tự chung. Như vậy khi nói về sở hữu toàn cầu ta không nói suông, đó là một tất yếu lịch sử, một mặt làm cho đời sống nhân loại được hài ḥa hơn, mặt khác là xây dựng để đặt nền tảng cho một chính quyền toàn cầu tương lai.

 

Trong giai đoạn hiện tại của lịch sử loài người, là thời kỳ quá độ để tiến lên chế độ Nhân Chủ trên quy mô toàn cầu, nên trong mọi việc vẫn phải dựa vào sức mạnh vật chất và tinh thần của Mỹ và hy vọng người Mỹ nhận lănh trách nhiệm thiêng liêng cao cả này.

 

Trong nhận định này, từ ngữ “sở hữu xă hội” được dùng, thay v́ từ ngữ “sở hữu toàn dân”, “sở hữu nhà nước” như người Cộng Sản hay xử dụng. Cho nên, trong 50 năm tới đây, với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, toàn thể các quốc gia trên thế giới thực hiện công cuộc chuyển hóa đầy ngoạn mục, để h́nh thành sở hữu xă hội như nước Mỹ ngày nay. Khi đó, sở hữu toàn cầu sẽ thành h́nh; điều đó sẽ làm đảo lộn các khái niệm về quốc gia theo quan niệm cổ điển, trong khi nhân loại đă ở ngưỡng cửa của Nhân Chủ Đạo. Trong giai đoạn này, các công ty đa quốc sẽ biến thể thành công ty thế giới, để họ góp tay tích cực vào việc chuyển giao công nghệ, điều tiết thị trường. Các quốc gia giàu có tài nguyên sẽ đóng góp vào việc chung của thế giới theo tỷ lệ ấn định. Cách biệt giàu nghèo trong phạm vi toàn thế giới sẽ giảm đi rất nhiều, để mỗi quốc gia sẽ đóng góp phần ḿnh vào việc thành h́nh chính quyền toàn cầu.

 

VI) Bàn Về Chính Quyền Toàn Cầu:

Chính quyền toàn cầu là tất yếu của lịch sử khi nhân loại tiến đến Nhân Chủ, nhằm thống nhất loài người, thống nhất trí tuệ nhân loại, thống nhất mức sản xuất trên quy mô toàn cầu. Có như vậy con người mới đáp ứng được với các thách đố ở phía trước. Đồng thời có thể thực hiện được các công tŕnh khoa học kỹ thuật nhằm thúc đẩy nền văn minh này đi sâu hơn vào vũ trụ để h́nh thành nền văn minh liên hành tinh.

 

Thế nên, khi nói về chính quyền toàn cầu, mà không nói đến luật pháp toàn cầu và không nói đến các phương tiện để chính quyền toàn cầu có khả năng thi hành trọng trách của ḿnh th́ đó là lời nói suông.

 

Thế giới cần một hiến pháp toàn cầu như một luật tối thượng không? Rơ ràng là rất cần, nếu thiếu một văn bản luật tối thượng th́ các cơ cấu quốc tế nhân danh cái ǵ? có đủ tính chính danh để ép buộc các quốc gia tuân thủ các đường lối phục vụ cho lợi ích của nhân loại.

 

Nếu bảo rằng hiến chương Liên Hiệp Quốc (LHQ) là đủ th́ hiến chương ấy hiện nay có bao nhiêu quốc gia tuân thủ? Nếu Hoa Kỳ cho dù thông qua Hội Đồng Bảo An LHQ để thi hành một nghị quyết nào đó th́ có chắc quốc gia liên hệ có thi hành không? hay họ t́m các cớ khác nhau để báo trước và luôn coi sự can thiệp của Mỹ vào vấn đề nội bộ của họ.

 

Thế giới v́ tương lai của con người cần chấm dứt t́nh trạng vô kỷ luật này bằng việc thông qua một bản hiến pháp toàn cầu. Một hiến pháp toàn cầu giới hạn thẩm quyền của các quốc gia về nhiều vấn đề khác nhau để khi một quyết định được thông qua th́ quyết định ấy có giá trị chấp hành dứt khoát.

 

Vấn đề trọng đại liên quan đến toàn cầu nhiều người xem như viễn vông, nhưng lại là một vấn đề thực tiễn sẽ xảy ra trong ṿng 30 năm tới hay sớm hơn.

 

Một hiến pháp toàn cầu nếu được các quốc gia chính yếu thông qua th́ các quốc gia khác phải chấp nhận. Đó mới là một cú đấm rất mạnh đánh ngay vào đầu năo các kẻ độc tài hoặc manh nha độc tài; nó có khả năng mau chấm dứt các cuộc nội chiến hiện nay đang manh nha ở nhiều vùng trên thế giới.

 

Nhưng trước hết phải cải tổ toàn diện từ cấu trúc đến phương pháp làm việc. Khi ông Bolton được bổ nhiệm làm đại sứ Hoa Kỳ ở LHQ là nhằm mục đích chuẩn bị sâu rộng cho dự án cải tổ này để từng bước biến LHQ thành một Hội Đồng Quản Trị Toàn Cầu với các đại diện quản trị rộng răi hơn các vùng hiện c̣n quá cách biệt nhau về nhận thức. Nếu các vùng ấy bị gạt ra ngoài, cho dù họ có là hội viên tạm thời trong Hội Đồng Bảo An như hiện nay, th́ trách nhiệm của các vùng ấy với thế giới sẽ bị giới hạn.

 

Cho nên, sau khi đă đập tan chủ nghĩa bành trướng Bắc kinh, và chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo th́ ưu tiên của nhân loại là h́nh thành một hiến pháp toàn cầu để thay thế hẳn cho bản hiến chương LHQ trước đây. Các vấn đề liên quan đến thủ đô chính trị của thế giới nơi LHQ đóng trụ sở, liên quan đến cấu trúc Hội Đồng Quản Trị Thế Giới sẽ được bàn sau đó. Đối với các tổ chức trực thuộc LHQ như hiện nay sẽ dễ dàng biến cải vào cấu trúc toàn cầu mới này mà không gặp các khó khăn đáng kể. Vấn đề đại diện các quốc gia trong các tổ chức chuyên môn ấy phải được giảm thiểu tối đa để từng bước chuyển hóa các cá nhân tại các tổ chức này thành các công chức của thế giới.

 

Giả định rằng: các dự kiến trên là đúng và sẽ xảy ra th́ chính quyền toàn cầu sẽ làm ǵ để giải quyết các vấn nạn của thế giới?

Các vấn đề ấy là:

a) - Giải giới toàn cầu.

b) - Xóa đói giảm nghèo toàn cầu.

c) - Chống tội phạm toàn cầu.

d) - Giáo dục và y tế toàn cầu.

Đ) - Kinh tế toàn cầu

e) - Bảo vệ môi sinh toàn cầu.

g) - Luật pháp toàn cầu

 

a) - Giải giới toàn cầu:

Thế giới có an toàn không khi vũ khí nguyên tử được phổ biến rộng răi và được sở đắc bởi các nhóm hung đồ vô trách nhiệm với tương lai thế giới. Thế giới có được an toàn không khi tài nguyên tại nhiều quốc gia thay v́ để phục vụ nhân sinh lại được huy động để mua vũ khí giết người trên quy mô lớn nhằm giải quyết các mâu thuẫn trong nước cũng như giữa các quốc gia láng giềng.

 

Các chính quyền tăng trưởng quân lực là các chính quyền chủ trương chiến tranh và sẳn sàng trấn áp nhân dân nước họ - thế giới chẳng thể để cho các chính quyền này tồn tại được v́ mầm mống sự xáo trộn toàn cầu sẽ tiếp tục tiếp diễn từ họ.

 

Khi nói như vậy, ta tự hỏi: Tại sao Hoa Kỳ hô hào ḥa b́nh nhưng lại là quốc gia xuất cảng vũ khí lớn hàng đầu thế giới? Trong điều kiện của thế giới hôm qua và hôm nay, việc xuất khẩu quân sự trong thời gian qua không phải cho nhu cần kinh tế như nhiều người lầm tưởng mà là rất cần cho đường lối ngoại giao tạm thời trong điều kiện mà thế lực bành trướng Bắc Kinh và các nhóm Hồi giáo cực đoan chưa bị dẹp tan. Nhưng trong thế giới yên b́nh của ngày mai th́ Hoa Kỳ sẽ là nước đầu tiên tuyên bố chấm dứt hẳn việc sản xuất vũ khí quân sự.

 

Cho nên ở một khía cạnh nào đó, như Ấn Độ và A Phú Hăn, Hoa Kỳ muốn kéo Ấn Độ về phía ḿnh nhằm thành h́nh liên minh chống Tàu th́ Hoa Kỳ phải nghĩ ngay đến việc đáp ứng đ̣i hỏi của Ấn Độ là tái trang bị quân cụ. Nếu Ấn tái trang bị th́ Pakistan coi là Ấn đe dọa khi tương quan lực lượng trong vùng thay đổi có lợi cho Ấn Độ. Ấy là chưa kể đến việc Tàu cũng lăm le dùng xuất khẩu quân sự cho Ấn để lôi kéo đồng minh và tạo tai mắt t́nh báo trong vùng.

 

Khi quan sát vấn đề này, ta thấy tất cả đều tập trung tại hai điểm nóng chính yếu là Á Châu Thái B́nh Dương và Trung Đông. Thực tế cho thấy mọi việc “xuất khẩu” kỹ thuật nguyên tử đều phát xuất từ Tàu. Đă từ lâu Tàu lợi dụng lúc Liên Xô sa lầy ở A Phú Hăn, khi Hoa Kỳ cố t́nh buông lơi vùng này th́ Trung Cộng nhảy vào trám chổ nhằm tạo ảnh hưởng trong vùng Đông Nam Á. Thực ra, th́ việc Hoa Kỳ cố t́nh buông lơi vùng này với lư do sâu thẳm hơn nhiều, v́ sau năm 1975 sự thối lui tạm thời của Hoa Kỳ ở chiến trường Việt Nam và Đông Nam Á tạo ra một mồi nhử để Liên Xô rơi vào bẫy lớn là quân đội Liên Xô phải tham chiến ở khắp các chiến trường (cấu trúc xă hội Liên Xô không sẵn sàng để đáp ứng được kế hoạch nữa). Khi Liên Xô tan ră, quân đội Liên Xô rút khỏi A Phú Hăn, Hoa Kỳ cũng không tính việc hiện diện trong vùng, bỏ ngỏ cho Trung Cộng thao túng với một chính quyền Pakistan thân Tàu và đầy tham nhũng với một A Phú Hăn cai trị bởi khủng bố Taliban mà t́nh báo Tàu đă cấy sâu vào đấy (cho nên ta không ngạc nhiên khi nói: Tàu và A Phú Hăn dính chặt với nhau trong cuộc chiến tạo khủng bố toàn cầu luôn cả chiến tranh sinh học). Đó là tiền căn của cuộc chiến khủng bố toàn cầu.

 

Để đối đầu với lực lượng khủng bố quy mô toàn cầu, Hoa Kỳ cần có những kế hiểm, và thâm sâu để chuẩn bị trong thời gian dài của 20 năm để thi hành trọn vẹn.

 

Nh́n thời cuộc nhiều người mù mờ không thấy, nhưng những ai biết nhận định t́nh h́nh đúng mức th́: Khi cuộc khủng bố ngày 11 tháng 9 xảy ra cả Trung Cộng và Hồi Giáo cực đoan đă ở trong thế thua cuộc rồi. Khi cuộc chiến không khoan nhượng này tàn, cho dù c̣n phải vài năm để bảo đảm là con thú hoang bị chết thật sự, nếu Hoa Kỳ không giải giới toàn diện các quốc gia hung đồ, độc tài khác hiện đang nhan nhản trên thế giới và ở cả LHQ nữa th́ đó mới là điều làm cho ta khó giải thích.

 

* - Giải giới, mọi chính quyền phải giải giới. Mọi quốc gia phải giải giới, giải giới là khẩu hiệu sắp tới đây.

* - Giải giới để đem lại sự b́nh an cho thế giới, cho xă hội chúng ta đang sống.

* - Giải giới để bứng tận gốc rễ chổ dựa của các nhà độc tài nhược trí, làm sạch LHQ để đặt vào đó những con người đại diện đích thực của nhân dân nước họ, để đem lại cho con người một cơ hội sống “Là Người”.

 

Sứ mệnh cao cả này nếu không có Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ th́ không quốc gia nào có thể làm được.

 

b) - Xóa Đói Giảm Nghèo Toàn Cầu:

Cụ Lư nói:

Không đổ máu, tuyệt không thể giải quyết được vấn đề”. Thực tế ngày hôm nay đang xảy ra đúng như vậy.

 

Cụ Lư cũng nói:

Coi chừng chiến thắng trong chiến tranh nhưng thất bại trong ḥa b́nh. Lời nói này chắc chắn Hoa Kỳ hiểu rơ lắm. Cho nên xử dụng bạo lực trấn áp các nhóm hung đồ chỉ mới là bước khởi đầu của một loạt kế hoạch sâu rộng hơn cho thế giới, xây dựng lại thế giới trong tương lai đ̣i hỏi Hoa Kỳ phải hy sinh công sức nhiều hơn nữa cùng với sự tiếp tay của nhiều quốc gia đă được hưởng nhiều lợi ích do các hành động của Hoa Kỳ đem lại (các quốc gia ấy cũng thiện chí, sẵn ḷng) như Nhật, Đài Loan, Âu châu ..v..v.. thực ra th́ các quốc gia ấy có trí tuệ và hiểu rằng: qua các công tác xây dựng lại toàn diện thế giới th́ nền kinh tế toàn cầu sẽ phát triễn ổn định trong lâu dài nên các lợi ích mà họ có được là vô cùng lớn lao. Nó có khả năng giảm thiểu hẳn tỷ lệ thất nghiệp tại Âu châu (hiện nay thất nghiệp tại Âu châu là trên khoảng 10%, Đức trên 12%) cho nên thế giới cần một kế hoạch “giám sát rộng lớn” (Marshall) nhằm xóa hẳn nạn nghèo đói tại nhiều quốc gia, nó cũng đóng góp vào việc làm thăng tiến đời sống con người sao cho nhân ái hơn, giáo dục được phát triển tốt hơn, giảm thiểu đáng kể, giảm nạn di dân lậu đang lan tràn trên khắp thế giới cũng như giảm nhiều tệ nạn khác đang lan tràn khắp toàn cầu.

 

Thực tế mà nói, kỹ thuật nông nghiệp của Mỹ, việc nuôi sống con người là đạt được mà không gây ảnh hưởng quá lớn với môi sinh. T́nh trạng thực phẩm dồi dào núi bơ bể sửa tại Mỹ gây ra sự thèm thuồng đối với rất nhiều người nghèo khó trên thế giới. Qua h́nh ảnh này, các quốc gia nghèo coi Hoa Kỳ là vô lương tâm trước các đau khổ của nhân loại. Nhưng cho đâu phải là dễ khi tất cả các vùng đó đều nằm trong tay các nhóm hung đồ.

 

Cho nên biện pháp dùng vũ lực là cần thiết để đưa vào trật tự nhưng sau vũ lực phải biết cho cách cho những người đáng nhận và giúp cho họ biết làm ra của cải vật chật mà phục vụ cho chính bản thân ḿnh.

 

Đối với những người quá nghèo đói trong một xă hội luôn bị áp bức bóc lột, họ không dám tin tưởng ai và không dám toan tính xa. Khôi phục niềm tin cho họ cũng phải mất hơn 5 năm cho giai đoạn khởi đầu để rồi áp dụng chính sách giáo dục tốt hơn tạo t́nh h́nh ổn định sẽ giúp cho thế hệ sau một niềm tin vững chắc hơn vào tương lai. Cho nên việc này phải tính xa cho 25 năm, đó cũng là thời gian cần thiết để nhóm cực đoan Hồi Giáo tan ră hoàn toàn. Thực ra th́ đối với những người khốn khó ấy, họ c̣n sống nặng nề với bản năng cho nên cái ăn cái mặc sẽ là những sứ giả thuyêt phục tốt nhất, lư tưởng phải thực tiễn, sờ thấy được.

 

Trong t́nh h́nh ấy th́ vai tṛ của guồng máy nông nghiệp Mỹ và Âu Châu sẽ đóng một vị trí quan trọng trong việc cung cấp viện trợ thực phẩm trên quy mô lớn đến nhiều vùng trên thế giới, kế đó là đem kỹ thuật nông nghiệp cải biến gene đến các vùng khốn khó để tự họ có thể nuôi thân. Họ có cơm no áo ấm th́ mới nói đến điều tốt đẹp được. Khi đói th́ nói điều ǵ tốt lành cũng không ai nghe.

 

Việc đem thực phẩm cải biến gene nuôi thế giới là tất yếu, Âu Châu hay Nhật không v́ bất cứ lư do ǵ để phản bác v́ cái đói triền miên c̣n nguy hại hơn rất nhiều. T́nh h́nh các quốc gia nghèo khó ấy tại một số khu vực đầy xáo trộn, nếu phải xử dụng quân đội Mỹ và Âu Châu kết hợp với quân đội bản xứ trong việc h́nh thành các nông trại lớn nhằm sản xuất ra hàng loạt nông sản trên quy mô lớn th́ thế giới vẫn phải làm.

 

Cái đói phải giải quyết ngay và rất cấp bách để đẩy lùi bệnh tật và sự phân hóa, khôi phục được niềm tin. Khi đó chính nghĩa mà Hoa Kỳ xiển dương mới thực sự có giá trị và việc xử dụng bạo lực nhầm đưa các thế lực cực đoan vào trật tự toàn cầu.

 

V́ xuất thân từ chốn khốn khó nên tôi hiểu đời sống những nguời dân bần hàn khốn khó, tôi quyết tâm lo cho họ mà chẳng mưu cầu tư lợi. Hoa Kỳ đă không khéo cho trong thời gian dài đă qua. Khi quan sát cách làm việc của USAID, cơ quan điều hành các chương tŕnh viện trợ kinh tế theo thể thức tam giác (Hoa Kỳ - nước nhận viện trợ - nước cung cấp hàng) cũng như cách xử dụng các ngân khoản được gọi là quỹ đối giá. Các ngân khoản ấy giúp đỡ rất ít cho quốc gia được nhận viện trợ. Người dân khốn khổ cảm nhận sự giúp đỡ qua cái bao tử của họ là trước tiên, sau đó là môi trường nơi con em họ được đến trường hàng ngày, sau đó là bệnh viện chữa chạy bệnh tật cho họ. Chính nghĩa được thể hiện qua các sản phẩm cụ thể ấy.

 

Một câu ngạn ngữ Pháp nói: cách cho quư hơn của cho (la facon de donné vant mieux que ce quón donne). Hoa Kỳ trong giai đoạn này của lịch sử nhân loại cần phải duyệt lại toàn bộ cách cho sao để xứng hợp, để một đồng tiền cho ra hôm nay sẽ có giá trị 10 đồng của ngày mai.

 

Chúng ta đă nói đến kế hoạch “giám sát lớn” (marshall) v́ năm 1945 trị giá khoản 30 tỷ đô la, ngày hôm nay Hoa Kỳ có thể cung cấp ngân khoản 200 tỷ đô la mà không gây ra hệ lụy ǵ đối với nền kinh tế Mỹ. V́ lợi tức ngầm của nền kinh tế Mỹ là rất lớn đặc biệt là giá dầu tăng trong thời gian qua hay chứng khoán gia tăng sẽ làm cho nền kinh tế Hoa Kỳ trở nên rất mạnh so với các nền kinh tế khác. Nhật, Âu châu sẽ đóng góp ít ra là 200 tỷ nữa. Như vậy mới đủ phương tiện để khôi phục sản xuất trong các vùng kém mở mang này.

 

Kế hoạch ấy “có thể” xuất phát từ Bộ Quốc Pḥng nên được đặt tên là “Grand Rice” một tên gọi như vậy sẽ rất hay, v́ bà Rice là người da mầu, và làm ngoại trưởng như ông Marshall trước đây. (mặt dù kế hoạch này do Bộ Quốc Pḥng soạn thảo dưới thời ông Stumpson làm Bộ Trưởng Quốc Pḥng) “Grand Rice Plan” là kết hợp chữ Pháp-Anh. Tại Phi Châu th́ chữ Pháp cũng c̣n khá thịnh hành.

 

Đối với các quốc gia đă chiếm thuộc địa trước đây là dịp để họ hối lỗi bằng hành động cụ thể. Làm lỗi th́ dể, nhưng có dịp để hối lỗi th́ không nhiều. Hoa Kỳ là quốc gia không đi chiếm thuộc địa, nay Hoa Kỳ dẫn đầu kế hoạch này th́ các quốc gia khác nên noi theo.

 

Nhiều sự kiện mới đây khiến cho ta có thể tin vào sự thành công của dự án to lớn này. Khi quan sát quân đội Hoa Kỳ tham dự vào việc cứu trợ băo Katrina ở New Orlean, qua việc Hoa Kỳ cung cấp trực thăng tải thương cho nạn nhân động đất ở vùng Kashmir thuộc Pakistan. Bà Rice tuyên bố Hoa Kỳ cam kết giúp đỡ lâu dài cho vùng trên. Sau cuộc chiến không khoan nhượng này, quân đội Hoa Kỳ đi vào giai đoạn xây dựng kinh tế cho các quốc gia nghèo sẽ là một thành công rất lớn về mặt tâm lư.

 

Sự thống nhất nhân loại sẽ mở ra từ các hành động cụ thể và đầy t́nh người. Các thành quả ấy bỏ ra 3000 tỷ đô la cũng chưa chắc chắn mua được.

 

c) - Chống Tội Phạm Toàn Cầu:

Các tổ chức tội ác quốc tế đă trở thành vấn nạn toàn cầu từ nạn mua bán nô lệ t́nh dục của phụ nử, trẻ em, rửa tiền, bán nô lệ lao động, nạn làm hàng giả đến việc sản xuất mua bán ma túy. Các tội ác ấy kết hợp lại với nhau, hợp tác với nhau sẽ hủy hoại nghiêm trọng các nỗ lực của các chính phủ công chính muốn lo cho nhân loại, chúng có khả năng khuynh loát những chính phủ như Colombia, Al Qaeda là điển h́nh nhất.

 

Tiêu diệt các nhóm tội phạm quốc tế này là một công việc lâu dài không bao giờ chấm dứt được. Khi loài người hợp nhất lại, vai tṛ của quốc gia đang được duyệt lại tận gốc rễ để mở đường cho việc thành h́nh một chính quyền toàn cầu trong tương lai tới đây. Trong buổi giao thời này vai tṛ của tổ chức cảnh sát quốc tế Interpol chưa thể đảm nhận trách nhiệm to lớn là cảnh sát toàn cầu hoặc cơ quan điều tra toàn cầu có đủ căn bản pháp lư và phương tiện để trấn áp các tội phạm có tổ chức, th́ Hoa Kỳ với tính cách là lực lănh đạo thế giới sẽ phải tiếp tục nhận lấy trách nhiệm điều phối các công tác chống tội phạm chính yếu trên quy mô toàn cầu.

 

Các chi phí lớn lao ấy ngân sách Hoa Kỳ phải gánh chịu, đó chỉ mới là một phần nhỏ của công tác này mà thôi. Vấn đề phức tạp là rất nhiều cơ quan của Hoa Kỳ đều phải có mặt ở hải ngoại điều này làm cho guồng máy ở Bộ Ngoại Giao và ở các Ṭa Đại Sứ thành quá phức tạp và quá cồng kềnh, làm cho việc phối hợp và việc bảo mật trở nên khó khăn hơn (các cơ quan FBI, CIA, ATF, DEA, DIA..v..v.. đều phải điều động ra hải ngoại. Trong tương lai kể cả cơ quan môi sinh, FEMA v..v.. có thể cũng phải hiện diện trên thế giới).

 

Đó cũng chỉ là một mặt của vấn đề mà thôi! vấn đề quan trọng nhất là các quốc gia và nhân dân các quốc gia khác sẽ coi việc Hoa Kỳ can thiệp quá sâu rộng vào hoạt động quốc nội của họ, h́nh ảnh của Hoa Kỳ sẽ bị hoen ố trong khi Hoa Kỳ có đầy thiện ư giúp nhân loại.

 

Để việc làm trong sáng th́ nhân loại này cần có một hiến pháp toàn cầu. Hiến pháp toàn cầu sẽ tạo tính chính danh các trách nhiệm trực tiếp của nhiều tổ chức quốc tế hiện nay để từng bước các cơ quan này thay thế Hoa Kỳ trong việc điều phối các công tác toàn cầu.

 

Trở lại vấn đề tội phạm quốc tế, vào thập niên 50 của thế kỷ trước khi Thổ Nhĩ Kỳ và Tam Giác Vàng là hai vùng chính trồng cây thẩu (cây thuốc phiện). Công cuộc mở rộng Âu châu đă chấm dứt, việc trồng cây thẩu ở Thổ Nhĩ Kỳ là một thành công ngoạn mục. Nhưng ở khu Tam Giác Vàng (Lào Miên Thái) không hề đạt được tiến bộ ǵ cả. V́ chiến tranh lâu dài trong vùng nhạy bén có liên quan đến Trung Cộng (việc vận chuyển ma túy vùng này hiện nay do nhóm ngựi Hoa có liên hệ trực tiếp hay gián tiếp với Trung Cộng thực hiện cùng với sự tiếp tay của vài chính quyền trong vùng như Miến Điện, Bắc Triều Tiên và cả Cộng Sản Hà Nội nữa). Tôi không thấy bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sản xuất ở vùng Tam Giác Vàng bị suy giảm. Nếu tính theo tỷ lệ th́ có giảm xuống khi A Phú Hăn dưới thời Taliban và Colombia nổi lên thành hai nơi sản xuất chính cung cấp cho toàn thế giới.

 

Tổ chức làm hàng giả là một khía cạnh khác của vấn đề phức tạp này. Do Hong Kong và nhóm Hoa Kiều hải ngoại điều động lan tràn khắp nơi trên thế giới, đă trực tiếp hay gián tiếp đứng sau các tổ chức sản xuất, phân phối hàng giả trên quy mô lớn. Nhóm này hoạt động như một hội kín như Mafia hoặc có thể là một biến thái của “Thiên Địa Hội” nay đă suy tàn, nên không dễ ǵ xâm nhập, càng ngày hàng giả càng tinh vi do sự mua bán mang thiết bị trở nên dễ dàng hơn. Thị trường chính là các quốc gia độc tài hoặc bán độc tài khi quyền lực chính trị và kinh tế nằm trong tay một nhóm nhỏ thao túng nhân danh đảng trị. Kết hợp với tham nhũng đút lót vốn là sở trường của người Hoa, nhóm này thực tế đang kết hợp, đe dọa những người Hoa chân chính khác để trở thành các tổ chức tống tiền, từ đó lan sang lănh vực khác như buôn người, di dâu lậu, ṣng bài, rửa tiền ..v..v..

 

Ảnh hưởng của nhóm Hoa kiều này tăng lên rất nhiều trong hơn 20 năm qua khi Hoa Lục được Hoa Kỳ ch́u đăi, Hoa Lục đă trở thành nơi ẩn náu an toàn và là chổ dựa vững chắc cho các tổ chức tội phạm này. Ở một khía cạnh nào đó, ta cần đánh giá là Hong Kong trước đây đă coi kỹ nghệ làm hàng giả là một phần rất quan trọng của nền kinh tế Hong kong vào lúc cao điểm thập niên 50, nền kinh tế của Hong kong có thể chiếm đến 40% tổng sản lượng nội địa của Hong kong. Nay Hong kong đă giàu có hơn nên các nhóm làm hàng giả ở Hong kong đă chuyển sang Hoa Lục để thành h́nh một tập đoàn làm hàng giả quốc tế với sự liên minh nhiều nhóm khác nhau kể cả về chủng tộc.

Thực sự không ai có thể đưa ra h́nh ảnh đầy đủ của nền kinh tế phạm pháp này nhưng ít ra th́ trị giá hàng năm của nền kinh tế phạm pháp này có thể lên đến 200 tỷ đô la hoặc hơn nữa. Chưa kể riêng về vấn đề buôn bán và phân phối thuốc phiện trên quy mô toàn cầu đă đem lại cho chính quyền Hoa Lục khoảng 300 tỷ (ba trăm tỷ) đô la mỗi năm (đây là một bản báo cáo rơ ràng không phải phỏng đoán).

 

Vấn đề không đơn giản khi nh́n vào ảnh hưởng trực tiếp của vấn đề, nguy hiểm là ảnh hưởng gián tiếp của các tệ nạn quốc tế này sản sinh ra thêm một loạt các tệ nạn khác về mặt xă hội, nó hủy hoại các thế hệ trẻ và dẫn dụ họ vào băng đảng trên đường phố, nó làm gia tăng số người bị bệnh HIV/AIDS.

 

Các quốc gia phải chi phí rất nhiều nhằm giải quyết tệ trạng phức tạp này. Nhưng những giải quyết trước đây đều mang tính cách thụ động hoặc pḥng thủ mà thôi. Chưa có nỗ lực nào trên quy mô toàn cầu đánh thẳng vào các nhóm ấy một cách toàn diện, liên tục và đều khắp cả. Vấn đề chính yếu là chưa giải quyết xong Trung Cộng và cực đoan Hồi Giáo th́ việc đụng vào nhóm tội ác này là chưa phải lúc, bức giây động rừng. Sắp tới đây khi vấn đề Trung Cộng được giải quyết, thế giới cùng dùng lực để khai thác chiến thắng đập tan các nhóm sản xuất phân phối ma túy.

 

Bản thân người nông dân ở Colombia trồng cây thẩu không có tội t́nh ǵ, sự sống của họ không được bảo đảm trong khi các tay trùm ma túy có vũ khí và sẵn sàng xử dụng bạo lực để ép nông dân trồng cây thẩu. Họ thâu hoạch và mua lại với giá tạm đủ cho người dân sống qua ngày. Trách cứ xă hội là một việc, sửa chữa các sai lầm là việc cần hơn.

 

Ở A Phú Hăn th́ trồng cây thẩu là chủ trương của nhóm khủng bố Taliban và là nguồn lợi chính cho Taliban nuôi quân khủng bố. Người dân ở đây không có tội t́nh ǵ. Điều này cũng tương tự như khu Tam Giác Vàng.

 

Cho nên việc giải quyết dứt khoát vấn nạn này thông qua vũ lực và cải tiến xă hội tại chổ như tại Thổ Nhĩ Kỳ trước đây th́ mới chấm dứt được tệ nạn rất nghiêm trọng này của thế giới.

Một lần nữa, chỉ có Hoa Kỳ có thể cáng đáng nổi việc làm mà thôi! giải quyết dứt khoát vấn đề này, tội phạm ở Mỹ có thể giảm thiểu đến 30% và đặc biệt làm biến đổi rất nhiều về h́nh ảnh người da đen Mỹ, cũng như nước Mỹ đối với thế giới (nuôi một tù nhân ở Mỹ tốn 40,000 đô la hàng năm), điều giảm tội phạm giúp cho Hoa Kỳ xứng đáng là thủ đô của nhân loại. Dĩ nhiên Hoa Kỳ c̣n nhiều việc khác phải làm.

 

d) Giáo Dục Và Y Tế Toàn Cầu:

Xử dụng sức mạnh quân sự phối hợp với các kế hoạch kinh tế xă hội sẽ làm thăng tiến cuộc sống của nhân dân thế giới mới đẩy lùi được nghèo đói bệnh tật, mới tạo ra các tiền đề để con người tin vào tương lai của ḿnh hơn. Nhờ đó mầm non dân chủ mới bén rễ ở các vùng mà lịch sử lâu dài của họ chỉ toàn là áp bức, bóc lột, bất công.

 

Sứ mệnh cao cả này ai làm được? Tôn giáo chỉ hứa suông chứ làm rất ít cho nhân loại. Đây là một thực tế mà chúng ta phải nh́n nhận điều phủ phàng này, và nhiều lúc cũng như ở nhiều nơi trên thế giới, những người mang danh là các “nhà lănh đạo tôn giáo”lại là những tội phạm tống t́nh và tống tiền.

 

Lịch sử nhân loại là lịch sử Duy Dân Biện Chứng, điều này tuyệt đối đúng và măi măi đúng cho dù con người tiến vào nền văn minh liên hành tinh, để từng bước h́nh thành một văn minh vũ trụ (vị trí của con người trên trái đất này ra sao trong nền văn minh vũ trụ, điều này chưa nói được ở đây).

 

Một xă hội nếu không biết hoặc không dám chia sẻ của cải vật chất và tinh thần cho đa số quần chúng nhân dân th́ xă hội ấy bế tắc, tan ră đang chờ ở phía trước. Điều này đúng trên quy mô một quốc gia cũng như trên quy mô toàn cầu. Đó là vấn đề đạo đức tối thượng, đó là sứ mạng cao cả mà các tổ chức nhân danh con người từ chính quyền đến tôn giáo ..v..v.. phải làm và là lư do chính yếu giải thích sự hiện diện của các tổ chức ấy.

 

Kể từ đó khi tổ chức LHQ được thành lập đến nay đă 60 năm. 60 năm ấy tổ chức giáo dục y tế LHQ làm được rất ít trong việc làm thăng tiến phẩm cách cuộc sống của nhân dân thế giới. Chiến tranh phân hóa đă cản trở các nổ lực quốc tế này. Khi chiến tranh qua đi, các tổ chức quốc tế này cần đóng một vai tṛ tích cực hơn trong một kế hoạch toàn diện lâu dài nhằm ngăn chận bịnh dịch trên quy mô toàn cầu. Sự quan sát hoạt động của các tổ chức quốc tế trực thuộc LHQ, trên 50% ngân sách chi vào giấy tờ, di chuyển khi tiền viện trợ đến tay các quốc gia tiếp nhận lại mất thêm ít nhất là 25% vào túi riêng của lănh đạo tham nhũng; người dân nghèo đói chẳng được hưởng bao nhiêu. Nếu thực thi đúng th́ chi phí hành chính và di chuyển chỉ cần 25%, và 75% c̣n lại phải đến tay người nhận.

 

Trong điều kiện của thế giới hôm nay, nhiều chính phủ c̣n rất bấp bênh, viện trợ nhân danh LHQ qua chính phủ tham nhũng không được bảo đảm rằng kế hoạch được thực hiện đến nơi đến chốn.

 

Điều chính là tất cả các tổ chức chuyên môn thuộc LHQ cần phối hợp làm việc trên một cam kết lâu dài (về ngân sách, kỹ thuật) nhằm điều hành trực tiếp các cơ sở y tế giáo dục tại các quốc gia ấy, thông qua các công chức LHQ tại địa phương (người địa phương là chính yếu, vai tṛ của người ngoài sẽ từ từ giảm thiểu khi khả năng và sự hiểu biết của người địa phương được thăng tiến lên), cho đến khi các quốc gia này vững mạnh th́ vai tṛ các tổ chức quốc tế sẽ giảm xuống để trả lại quyền quản lư điều hành cho chính quyền địa phương.

 

Thực tế, quyền giám hộ về chính trị không xảy ra, nhưng đó là biểu hiệu của quyền giám hộ chuyên môn. Vả lại, sự hiện diện của chính quyền toàn cầu dù là bàng bạc thôi, cũng đủ tạo ra cho nhân dân sở tại một cái nh́n về thế giới để họ có trách nhiệm hơn với chính quê hương họ và thế giới.

 

Khuyến khích tư nhân làm y tế, giáo dục song song với chính quyền và song song với LHQ lại là một kế hoạch khác cần nghĩ tới.

 

Cách cho quư hơn của cho là thế. Cơ quan LHQ hiện được coi là trong giai đoạn chuyển tiếp lên chính quyền toàn cầu, LHQ sẽ và phải đi vào từng quốc gia cũng như các vùng khác biệt nhau về văn hóa và c̣n nhiều đố kỵ với phương Tây, với một kế hoạch khả thi và hữu hiệu nhằm thực hiện quyền giám hộ thực tế, trong một hạn kỳ nhất định khoảng 20 năm cho đến khi chính quyền toàn cầu được thật sự thành h́nh.

 

Cho nên LHQ phải cải tổ toàn diện là thế, dùng vơ lực dẹp các chủ nghĩa bành trướng, xâm lăng như Bắc Kinh và Hồi Giáo cực đoan là hợp đạo đức. Chiến thắng trong ḥa b́nh là tất yếu.

 

Về phương diện giáo dục, văn hóa, lịch sử mỗi dân tộc có cái khác nhau và thậm chí đầy đố kỵ với nhau trong tiến tŕnh Duy Dân Biện Chứng. Cho nên chỉ có sự giáo dục là công cụ chính yếu nhằm kết hợp nhân loại để hợp nhất ư chí toàn cầu, triệt tiêu các mầm mống phân rẽ chủng tộc.

 

Nhân Chủ Học Thuyết là tất yếu lịch sử có khả năng hóa giải các mâu thuẫn về tôn giáo, biên cương, chủng tộc nhằm thống nhất loài người, trên căn bản b́nh đẳng và yêu thương, con người phải chấp nhận “đại đồng, tiểu dị” để cùng sống. Trong thời điểm rất tế nhị này của lịch sử nhân loại, nếu chỉ lấy tinh thần hiến pháp Hoa Kỳ ra để áp dụng không thôi, th́ sẽ bị phản ứng của nhiều quốc gia cho là “thời kỳ thực dân Tây Phương thứ 2” và sẽ được các nhóm cực đoan chống Mỹ tận t́nh khai thác. V́ vậy thế giới cần nỗ lực đề cao Nhân Chủ Học Thuyết để cho mọi người trên thế giới có cái nh́n theo trật tự mới, hiểu biết về một thế giới mới.

 

Học Thuyết Nhân Chủ do một người Việt Nam là cụ X. Y. Thái Dịch Lư Đông A đề xướng, Cụ là một đại biểu cho một dân tộc bị áp bức bóc lột trong suốt mấy ngàn năm qua, điều cụ Lư đề xướng ra dễ dàng được các nước nghèo khó bị đè nén chấp nhận. (cách cho quư hơn của cho là thế). Nên Cụ Lư đă quyết tâm mang hoài bảo cứu vớt con người (người Do Thái cũng mang hoài bảo cứu vớt nhân loại từ chúa Giê-su đến Karl Marx, nhưng đều bị thất bại).

 

đ) - Kinh Tế Toàn Cầu:

Trong phần trên khi đặt ra vấn đề quyền sở hữu toàn cầu, chúng tôi chỉ nói ngắn gọn, đó là vấn đề sẽ được mở rộng hơn trong phần này khi ta bàn về kinh tế toàn cầu.

 

Xă hội nào chính quyền ấy, kinh tế ấy, luật pháp ấy. Khi một mặt này tiến mau về phía trước th́ các mặt khác cho dù có phản ứng (đó là yếu) nhưng sẽ phải chấp nhận tiến theo sao cho đồng bộ và làm cho xă hội thăng tiến hơn. Nhưng dù chính quyền, hay nhà doanh nghiệp hay nhà luật pháp có đề ra các cải biến, th́ điều xuất phát các cải biến này là từ con người và phải v́ con người mới được xă hội chấp nhận, nếu không là đi ngược lại và bị đào thải tự nhiên. Cho nên một xă hội năng động, tức là một xă hội đi bằng hai chân thực sự th́ các cải tiến liên tục là tất yếu. Lịch sử là tiến tŕnh Duy Dân Biện Chứng là vậy. (Mác gọi là cách mạng liên tục không bao giờ là một khái niệm đúng về tiến tŕnh này). Nhận định này hoàn toàn đúng trong phạm vi một cộng đồng nhỏ như công xă nguyên thủy cũng như trong phạm vi quốc gia hay toàn cầu. Cho nên chấp nhận tiến hóa đào thải liên tục là một tất yếu lịch sử, nó mở đường cho những bật tài trí đứng lên để mở ra hướng đi chủ đạo cho nhân loại trong việc phá bỏ các bế tắc.

 

Nhiều người tự hỏi: Nếu loài người hợp nhất tức là mâu thuẫn nội tại biến mất th́ chẳng lẽ loài người không tiến hóa nữa hay sao? thưa không phải như vậy!, mâu thuẫn ngoại tại là vũ trụ sẽ măi măi tạo ra các thách đố mới làm cho loài người phải đấu tranh và t́m cách thích nghi với vũ trụ để tồn tại. Cho nên hôm nay đây chúng tôi muốn gởi đến Nhóm Lănh Đạo Bắc Kinh một tín hiệu cụ thể rơ ràng là: Chúng tôi chống chủ nghĩa bành trướng Bắc Kinh không phải v́ hận thù (mặc dù hận thù giữa Bách Việt và Hán Tộc không bút nào tả cho xiết), mà v́ ḷng thương yêu con người, v́ chính nghĩa trong sáng nhân danh con người và v́ điều đó đi đúng với tiến tŕnh Duy Dân Biện Chứng (thầy của chúng tôi dạy như thế).

 

Nhiều người hay nói lịch sử nhân loại là lịch sử của chiến tranh, điều đó không đúng hoàn toàn, mà phải nói rằng: Lịch sử nhân loại là lịch sử của đấu tranh với đồng loại (cái củ với cái mới) và với khách quan (thiên nhiên) với mục đích tối hậu là làm thăng tiến con người về mọi mặt, để từng bước thống nhất loài người. Đó cũng là lịch sử giao lưu của các chủng tộc, ngôn ngữ, văn hóa. Đó cũng là lịch sử của sản xuất và tiêu thụ. Đó cũng là lịch sử của tôn giáo, của khoa học kỹ thuật, âm nhạc, nghệ thuật hay các mặt tồi tệ khác trong sinh hoạt hàng ngày của xă hội loài người. Ở mỗi mặt chuyên môn ấy các chuyên viên sẽ đưa ra nhận định của ḿnh.

 

đ1) - Về vấn đề kinh tế.

Tŕnh độ tri thức xác định cấu trúc xă hội, xác định guồng máy sản xuất lưu thông phân phối của xă hội ấy, nó cũng xác lập cái quyền sở đắc của cải vật chất và tinh thần phù hợp với xă hội ấy.

 

Chiến tranh là tồi tệ thật đấy! chủ nghĩa thực dân là tồi tệ thật đấy! nhưng nó đă thúc đẩy tiến bộ và kết hợp loài người. Nó phù hợp với cuộc cách mạng công nghiệp phát khởi Âu Châu, chủ nghĩa Marx là tồi tệ nhưng nó cũng là một cái thắng (tuy bất toàn) để kềm bớt chủ nghĩa cơ hội tư sản khi mới thành h́nh ở Âu châu (Staline, Mao, Hồ mới thực sự là tồi tệ). Ta khách quan đánh giá các diễn tiến đó không phải với hận thù hay ḷng hoài nghi mà với trí tuệ thực dụng khi quan sát tiến tŕnh Duy Dân Biện Chứng.

 

Theo cái nh́n của các tay chủ tư bản ở Âu Châu vào thế kỷ 19 - 20 th́ quyền sở hữu là vĩnh viễn (họ muốn như vậy), điều đó có nghĩa là họ có quyền ban phát theo ư họ muốn mà chẳng bị một ràng buộc nào cả. Chính quyền và luật pháp ở Âu Châu lúc đó đang c̣n trong bóng mờ, c̣n lại bị thao túng bởi chủ nghĩa tư bản và các thế lực cũ c̣n tồn tại. Các cuộc đấu tranh của nhân dân Châu Âu đă giới hạn cái quyền sở hữu này lại qua việc canh cải về thuế khóa (như thuế khóa bất di tài sản, thuế di sản, thuế lợi tức) và về ngân sách nhằm san sẻ sự sung măn cho nhân dân thông qua chính quyền.

 

Như thế khi nh́n theo Duy Dân Biện Chứng th́ cuộc cách mạng nông nghiệp đă thúc đẩy việc h́nh thành các quan niệm mới về cách thức tổ chức và điều hành chính quyền vậy. Nhưng họ đến Chế Độ Đại Nghị và ngưng ở đây nên không h́nh thành được ban lănh đạo để chăm lo cho quốc gia trong đường dài, cho nên xă hội Âu Châu thiếu năng động, chiến tranh triền miên, ít thực hiện các chương tŕnh lớn cho đến thời gian sau này là vậy. Trong cấu trúc xă hội ấy hướng chủ đạo ấy không được định rơ, v́ có quá nhiều người cũng coi như là có quyền lực và cũng muốn thao túng quyền lực cho nên mâu thuẫn nội tại quá lớn.

 

Xă hội Á Châu, Nam Mỹ, Á Rập hiện nay đang trong thời kỳ như Âu Châu vào thế kỷ 19 vậy. Nhưng tệ hại hơn v́ sự can dự của nhóm Hoa kiều ở Đông Nam Á, nhóm bảo hoàng hoặc giáo điều Hồi Giáo ở Trung Đông hoặc các tổ chức tội phạm ở Nam Mỹ. Cho nên sứ mạng của các quốc gia tiên tiến càng không thể nói suông là đem dân chủ đến cho họ được, mà phải hành động cụ thể về mọi mặt th́ dân chủ thật sự mới bén rễ được.

 

đ2) - Tại sao ta lại nói đến quyền sở hữu ở đây?

V́ quyền sở hữu rất quan trọng trong việc định h́nh hướng đi của nền kinh tế nói chung cũng như ảnh hưởng đến cấu trúc xă hội. Động lực phát triển của xă hội là con người và mục tiêu của phát triển là v́ con người, bỏ con người ra tất cả là vô nghĩa là duy vật (cụ Lư đă nói vậy). Như thế cấu trúc xă hội không tạo điều kiện để con người phát triển làm việc trong tự do đích thực th́ xă hội ấy bế tắc không phát triển được. Nh́n trong ngắn hạn hoặc nh́n vào con số ngụy tạo của nhà cầm quyền gian xảo (th́ không cần phải nói), trong đường dài th́ t́nh h́nh ấy từng bước một làm con người mất đi tính người là thế (hăy xem dân cựu Cộng Sản ở Đông Đức và trong các chế độ Cộng Sản độc tài, con người tha hóa và mất hết đạo đức). Quyền sở hữu trong chổ thâm sâu của nó c̣n giải thích khía cạnh đạo đức trong kinh doanh buôn bán, nghĩa là kinh doanh thương mại là phục vụ chứ không phải là lợi nhuận. Tóm lại là tính chính danh của quyền sở hữu.

 

Các xă hội từ Đông sang Tây từ cổ chí kim đều phải đối diện với câu hỏi muôn đời. Quyền sở hữu với việc quản lư là hai mặt của cùng một vấn đề, là làm thế nào để xă hội tiến lên tức là làm sao để của cải ngày càng nhiều hơn, tốt hơn, tiết kiệm hơn để con người tiêu dùng. Nh́n sâu, ta thấy những người được đặt cho địa vị làm chủ có sứ mạng cao quư lắm đối với xă hội; xă hội khôn ngoan phải biết không ngừng bồi đắp, tạo điều kiện thuận lợi cho họ làm việc nhưng sự răn đe lúc nào cũng phải sẵn sàng.

 

Từ quan niệm nêu trên ta thấy chủ trương của Marx là cực đoan đến như thế nào và ai áp dụng chủ thuyết ấy là nhược trí ra sao. Đặc trưng của xă hội hiện đại là biết huy động sức mạnh tập thể một cách tự nguyện, tránh xa bạo lực để làm tăng gia của cải cho xă hội và quyền sở hữu, với vai tṛ quản lư của cải ấy được dung ḥa ra sao để ư chí cá nhân được tôn trọng và không ngừng tăng tiến, trong khi quyền lợi của xă hội được bảo toàn trong đường dài (v́ đời người là hữu hạn, xă hội con người là vĩnh viễn).

 

Cho nên quyền của cá nhân trong khi mưu t́m sự giàu có cho ḿnh phải được luật pháp tối thượng bảo vệ, xă hội có trách nhiệm phải tăng tưởng thưởng cho họ v́ công lao ấy, không có họ th́ hẳn ǵ xă hội đă có của cải ấy. Nhưng sự tưởng thưởng không phải là vĩnh viễn như trong chế độ phong kiến xưa. Khi họ chết đi của cải ấy phải trả lại cho xă hội dưới một dạng khác nhằm vinh danh các công đức mà họ đă đóng góp lúc c̣n sinh tiền. Điều này mới tỏ cho thấy sự thủy chung của nhà nước, tự nó mặc cho nhà nước một khuôn mặt người công chính đích thực nhưng lại không tạo cho nhà nước trở thành người anh cả đáng nguyền rủa (như George Owens đă nói về chế độ Cộng Sản).

 

Để xă hội làm được điều đó, của cải phải được đặt trong tay những trí thức đích thực là vậy. Những ai đang có của cải, tùy theo mức độ đạo đức và trí tuệ cần được xă hội giáo dục, giúp đỡ để họ ư thức thật rơ nguyên tắc căn bản này, để họ biết giữ đạo đức trong thương trường cũng như trong sản xuất và họ tự nguyện trả lại tài sản cho xă hội khi họ ra đi.

 

Điều hành một xă hội nếu để dân chúng phập pḥng lo sợ th́ hậu quả khôn lường, không ai muốn tỏ ra có trách nhiệm cả, đó là môi trường thuận lợi nhất của bè phái, tham nhũng, vô trách nhiệm, cẩu thả và vô đạo đức (quan sát xă hội Cộng Sản Tàu, Cộng Sản Hà Nội, Bắc Triều Tiên là rơ). Cho nên xă hội nào muốn thực sự phát triển th́ vấn đề này phải quan niệm cho rơ, thật rơ để mọi người yên tâm làm ăn trong khuôn khổ luật pháp đă định.

 

đ3) - Tính chính danh được lập lại là thế.

Khi xă hội biết tuyển chọn những người công chính nhất, chuyên môn cao nhất và thực tiễn để bồi đắp để cung cấp phương tiện cho họ h́nh thành các đại công ty, hầu làm ra của cải vật chất cho xă hội th́ xă hội sung túc hơn, hàng hóa nhiều hơn, người lao động có việc làm nhiều hơn, được trả lương tốt hơn. Như thế các công ty dù sở hữu tư nhân hay sở hữu xă hội (không phải là quốc doanh) thông qua chứng khoán đều là những bộ phận không thể tách rời của xă hội. Để một đại công ty tan ră là trách nhiệm của xă hội, v́ hệ lụy khi đó là giây chuyền là niềm tin bị mất, niềm tin bị mất th́ biết bao lâu mới khôi phục lại.

 

Bây giờ ta quan sát xă hội Mỹ, nền kinh tế Mỹ vốn được coi là tiêu biểu cho “xă hội tư bản” đích thực. Định nghĩa về tư bản dường như chưa có trong sách vở một cách chính danh, đó không hẳn là sở hữu chủ cá nhân thuần túy, mà đúng ra là: tư nhân quản lư của cải ấy dùm xă hội mà thôi. Cho nên ngựi Mỹ rất vững tin vào hệ thống của ḿnh vào đạo đức của xă hội Mỹ và dẫn dắt thế giới.

 

Ta hăy xem khi nhân loại tiến vào nhân chủ th́ từng bước một biên giới bị xóa nḥa đi để thành h́nh các tổ chức tài chánh quốc tế, thị trường thế giới trở thành thị trường chung toàn cầu, các công ty đa quốc sẽ kết hợp lại để thành các đại công ty thế giới với hàng triệu nhân công trải dài trên khắp châu lục, có khả năng khai thác tài nguyên thiên nhiên trên một diện rộng cho nên nếu không có luật pháp để kềm chế họ, th́ họ lại trở thành các thế lực khuynh loát như Anh quốc đă làm ở Ấn độ vào thế kỷ 19, qua công ty đó Ấn thuộc Anh. Hiện nay các dấu hiệu đang xuất hiện từ từ thí dụ như: Các liên danh giữa Chrysler và Mercedes ..v..v.. Nếu mai này các công ty quốc doanh tại một số nước được tư doanh hóa th́ hẳn nhiên nhiều tập đoàn dầu hỏa sẽ nhảy vào tạo thành các đế quốc khổng lồ. Ai sẽ kiểm soát họ? nếu không phải là chính quyền toàn cầu thực hiện trách nhiệm giám sát về tài chính, môi sinh, kỹ thuật, an toàn, lao động ..v..v.. để bảo đảm rằng các tập đoàn ấy giữ đúng mức đạo đức và trách nhiệm với thế giới.

 

Như đă nói ở trên, quyền làm chủ của cá nhân trong phạm vi quốc gia không phải là vĩnh viễn; nhưng quá tŕnh làm giàu của họ cũng nhờ vào thị trường toàn cầu vào sức lao động toàn cầu. Như vậy khi họ trả lại tài sản cho xă hội th́ trong đó có một phần tài sản là của toàn nhân loại này. Cho nên các hiệp hội (Foundation) của Mỹ cần mở rộng ra cho toàn thế giới và khuyến khích các tỷ phú tại khắp nơi trên thế giới cũng lập ra các hiệp hội (Foundation) nhằm phục vụ cho nhân loại. Tập quán tốt cho nhân loại bắt đầu từ đây.

 

Với một nền kinh tế toàn cầu, nền tài chính toàn cầu th́ hệ thống giám sát toàn cầu phải nghiêm ngặt, v́ từng bước một cho đến ngân hàng trung ương của từng quốc gia hiện nay cũng phải tái duyệt lại để chỉ c̣n các chi nhánh địa phương có nhiệm vụ giám sát các sinh hoạt kinh tế tài chính tại địa phương mà thôi, các ngân hàng tư nhân, các công ty tài chánh môi giới chứng khoán, các quỹ hưu bổng, các quỹ đầu tư, các cơ quan bảo hiểm và tái bảo hiểm quốc tế sẽ sáp nhập lại trên một diện rộng. Nếu một định chế bị hư hỏng hay lạm dụng th́ tác hại chẳng nhỏ đối với thế giới. Đành rằng lấy cạnh tranh là chính yếu, nhưng khi đó người tiêu thụ không có nhiều chọn lựa và dể bị nhóm trung gian lừa bịp.

 

Nhưng việc hợp nhất là tất yếu không thể đảo ngược được, chiều hướng hiện nay là khá rơ ràng, thí dụ nhiều dự án cải tổ tại nhiều quốc gia tiên tiến đang thực hiện nhằm chuẩn bị cho chiều hướng này thí dụ như: NTT của Nhật là tiêu biểu, cải tổ hệ thống hưu liễm ở Pháp là một điển h́nh khác (NTT ngoài viễn thông c̣n làm công tác hưu liễm cho Nhật) cho nên không quốc gia nào có thể đứng ngoài hệ thống mới đang từng bước h́nh thành này được. Sự thống nhất loài người sẽ là sự thống nhất toàn diện về các mặt của xă hội loài người. Vấn đề nếu tiến quá nhanh về phía trước th́ nhiều quốc gia mới sẽ dể dàng đi vào tŕnh trạng bội thực, cho nên bước tiến mới cần nhắm vào các quốc gia tiền tiến công nghiệp trước rồi sau đó mới lan ra quy mô toàn cầu.

 

Nhưng dù sao, có lẽ chỉ trong ṿng 50 năm tới đây cả thế giới cũng chỉ c̣n một đồng tiền duy nhất được thực hiện thông qua Tổng Sản Lượng của từng quốc gia và tiền giấy sẽ biến mất để chỉ c̣n là thẻ tín dụng mà thôi (debit card).

 

Khi ấy luật lệ thế giới đă đủ hoàn chỉnh để đặt nhân loại vào một trật tự chung, chiến tranh sẽ vĩnh viễn chấm dứt trên trái đất này, quân đội hiện dịch cũng chẳng c̣n nữa thay vào đó là lực lượng vệ binh có nhiệm vụ giữ an ninh trật tự là chính yếu.

 

Khi ấy con người sẽ nh́n nhau để nhận ra nhau là người đích thực chứ không phải là kẻ thù hay đối thủ như hiện nay.

 

Khi ấy Nhân Chủ Học Thuyết thật sự bắt đầu tỏa sáng trên quy mô toàn cầu và mở đầu cho nền Văn Minh Liên Hành Tinh thực sự, để có thể trong ṿng 200 năm tới con người có thể là lực chủ đạo của nền văn minh địa cầu.

 

e) - Bảo Vệ Môi Sinh Toàn Cầu

Liệu thế giới có thể chận đứng đà nóng tăng lên của trái đất ? hay khôi phục lại băng hà Bắc cực, Nam cực để tạo lại quân b́nh cho sinh thái toàn cầu, những dự kiến các thiên tai như động đất, núi lửa, sóng thấn, băo lốc được không? (động đất cũng làm tan băng Bắc Nam cực). Dù thế giới này làm được nhưng phải nh́n qua nhiều kế hoạch cụ thể phối hợp trên qui mô toàn cầu và một số phương tiện khổng lồ cùng với sự chấp nhận giới hạn đúng mức thẩm quyền quốc gia. (nhiều quốc gia chưa chấp nhận quan niệm này, nhưng v́ tương lai của thế giới nên bắt buộc phải dùng sức mạnh để dẹp bỏ các nhóm cực đoan chậm tiến v́ đó là lực cản trở thực sự vào lúc này). Nên Hoa Kỳ có thể đóng góp vào các trách nhiệm lớn như khôi phục được băng hà, môi sinh, giảm nhiệt toàn cầu để cân bằng hóa hay chậm lại quá tŕnh nóng lạnh ấy trước khi t́m ra giải pháp tốt hơn cho nhân loại nói chung.

 

Như vậy, cũng chỉ Hoa Kỳ mới đủ lực lănh đạo thế giới mà thôi v́ họ hiểu trên không gian, trong ḷng đất, và trong ḷng người (nhờ họ nghiên cứu và thu thập đầy đủ tin tức về mọi vùng của trái đất) và những nguyên nhân chính là các trận mưa băo, lũ lụt, động đất, sóng thần, đất lở thường xảy ra trong những thập niên gần đây. Nạn phá rừng, xây đập bừa bải gây ra lũ lụt tàn phá môi sinh cũng không nhỏ. Theo cơ quan lương thực và nông nghiệp của Hội Đồng Bảo An LHQ gọp tắt là (FAO) th́ mức độ phá rừng cao nhất xảy ra ở Á Châu, từ 9.5% trong thập niên 1960 đến 11% trong thập niên 1980, cũng như nhiều nơi khác trên thế giới đang tàn phá môi sinh địa cầu một cách trầm trọng. Các cuộc điều tra và nghiên cứu của Hoa Kỳ cũng như nhiều nơi khác trên thế giới đă chứng minh rằng nguyên nhân hàng đầu của lũ lụt là có quá nhiều mưa xảy ra trong một thời gian ngắn ngủi, nhưng ở những vùng có nhiều cây cối sẽ ít lũ lụt hơn những vùng trơ trọi và việc phá rừng có thể ảnh hưởng quan trọng đối với lũ lụt trong các lưu vực hạn hẹp ở Á Châu.

 

g) - Luật Pháp Toàn Cầu

Hoa Kỳ phải thống nhất con người lại dưới một luật pháp chung, các tôn giáo phải được giải phóng, biên cương màu da phải được xóa mờ, mọi thành phần thấp kém nhất trên thế giới phải được sự giáo dục đúng mức, có vậy con người mới có đủ những điều kiện để tự cải tổ chính đất nước họ xă hội họ đang sống, và có như vậy thế giới này mới b́nh an.

 

Con người không sinh ra để chém giết nhau, để đàn áp lẫn nhau hay để bóc lột lẫn nhau, các ngân khoản tài chính mà các chính quyền độc tài đảng trị dùng để chế súng đạn vơ khí làm phương tiện dùng để đàn áp và đè nén người khác, những tiền bạc thừa mứa do bọn cầm quyền bóc lột người dân đang phung phí ăn chơi, hưởng thụ trên nỗi thống khổ của đồng loại, phải được thu hồi về cho người dân, dùng những ngân khoản đó để mở trường học cho dân chúng, mở nhà thương chữa trị giúp người dân, mở những nơi dưỡng lăo cho những người già cả, lập ra những viện mồ côi cho các em không thân thuộc, giúp đỡ những gia đ́nh nghèo hay bị tàn tật hoặc khuyến tật.

 

Nói chung luật pháp trên quy mô toàn cầu phải được áp dụng đúng mức và luật pháp toàn cầu phải căn cứ trên con người trong chủ thuyết Duy Dân Nhân Chủ, chứ không căn cứ trên người dân của mỗi quốc gia, có như vậy chúng ta mới thi hành luật pháp một cách triệt để.

 

VII) Bàn về Nước Hoa Kỳ:

Trước các nhận định lạc quan vừa nêu ra, nhiều người vội nghĩ ngay rằng: Chúng tôi quá lạc quan đến độ viễn vông, làm ǵ có việc nước Mỹ tốt đến như vậy.

 

Ở đây ta không vội bàn đến chuyện nước Mỹ tốt và xấu. Nhưng chúng ta tin tưởng một điều là thế giới này rồi đây sẽ thật sự ḥa b́nh và rồi đây loài người sẽ được sống trong thương yêu cũng như giúp đỡ của chính con người, hay nói đúng hơn là sự tận t́nh giúp đỡ từ các cường quốc giàu có luôn luôn muốn cho nhân loại này được b́nh an, họ muốn cứu giúp cho thế giới này với tâm hồn vô ngă. Và cứu giúp thế giới này cũng có nghĩa là họ tự cứu họ, như vậy nước Mỹ phải bước ra để lănh đạo thế giới. Để hiểu rơ ḷng tốt của người Mỹ chúng ta thử nh́n trong 60 năm trở lại đây thôi. Âu Châu trong thời đệ nhị thế chiến nếu không có Hoa Kỳ lao vào cuộc chiến để cứu giúp, th́ Âu Châu đă nát dưới gót giầy sắt của Hitler lâu rồi. Á Châu nếu không có Hoa Kỳ ra sức ngăn chận làn sóng đỏ Cộng sản, th́ Ấn Độ, Nhật bản, Đài Loan. Phi Luật Tân và các quốc gia Nam Á Châu đă bị nhuộm đỏ lâu rồi. Nếu không có một nước Mỹ tốt th́ làm ǵ có Nam Hàn như ngày hôm nay, làm ǵ có một Đài Loan như bây giờ, một Kuwait Hồi Giáo phồn thịnh như bây giờ ..v.v.. (đành rằng Kuwait có dầu hỏa, nhưng con người không uống dầu lửa để sống được mà cuộc sống cần nhiều thứ khác nửa. Cộng Sản Hà Nội cũng khoe là Việt Nam hiện có mỏ dầu hỏa lớn ngang ngửa với Kuwait, nhưng Hoa Kỳ vẫn lờ đi “lư do tại sao?”. Tại v́ người Mỹ tuy vậy nhưng họ không bao giờ thành thực hay làm bạn với những kẻ tham lam, tham nhũng chuyên làm tay sai cho ngoại bang).

 

Hiện tại và tương lai thế giới này chẳng lẽ được lănh đạo bởi những người như Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào hay Tŕ Hạo Điền ?. Hay chẳng lẽ được dẫn dắt bởi bọn Hồi Giáo cuồng tín như Bin Laden hay Zarqawi ?. Nếu thế giới được dẫn đạo bởi những kẻ như vậy, th́ thế giới này đă trở thành địa ngục như quần đảo Gulag lâu rồi, hay thành như các trại tập trung thời Hitler hay cánh đồng giết người thời PolPot. Chứ không c̣n là thế giới đầy hy vọng như ngày hôm nay

 

Ta phải rất thực tế để hiểu về thực trạng của cả thế giới. Liệu những người có trí tuệ có thể tĩnh tọa ngồi nh́n thế giới này đắm ch́m trong loạn lạc, ngồi nh́n Bắc Kinh và Hồi Giáo cuồng tín phá hoại thế giới ? hiển nhiên là không, cho nên cứu nhân loại này là cứu chính ḿnh vậy, Hoa Kỳ và nhiều cường quốc khác đă thấu hiểu thực trạng này và chúng ta cũng hiểu vấn đề này một cách rốt ráo, nên ta phải dứt khoát kiên định lập trường của ta.

 

Bây giờ ta hăy xem Hoa Kỳ chuẩn bị cho xă hội Mỹ như thế nào nhằm đáp ứng với chiều hướng mới mà về cơ bản chúng tôi đă tŕnh bày ở trên. Nhận định ấy có thể khác nhau về thời gian và chi tiết nhưng chắc chắn nó sẽ xảy đến như một tất yếu lịch sử trên con đường Duy Dân Biện Chứng vậy.

 

Ta hăy xem xét Hoa Kỳ trong 12 năm trở lại đây thôi; khởi đầu từ thời Tổng thống Bill Clinton (lúc tôi mới đến định cư ở Hoa Kỳ, như thế tôi ăn cơm Mỹ chưa nhiều và đi làm đầy đủ để thực hành trách nhiệm là người dân). Khi tôi mới qua, màn ảnh TV Hoa Kỳ đầy dẫy bạo lực và nhiều h́nh ảnh Sex nhưng không đầy 8 năm sau, các cảnh ấy hầu như biến mất, mặc dù ngày nay internet cũng xuất hiện, nhưng các cảnh này có lẽ sẽ chấm dứt sớm tới đây.

 

Các vụ khủng bố Oklahoma hay Waco, Texas đâu phải tự nhiên xảy ra, những ai biết chuyện th́ phải hiểu rằng các nhóm cực đoan vô chính phủ ấy phải chịu một áp lực ghê gớm lắm th́ các nhóm ấy mới hành động cực đoan như vậy, Hoa Kỳ dẹp tan các nhóm ấy một cách cương quyết.

 

Ta hăy xem các đại công ty Mỹ, tuyệt đại đa số có dám ngồi xổm trên luật pháp không ? Một thiểu số cố t́nh làm ăn không ngay thẳng là bị dẹp tan và bị trừng phạt bởi luật pháp ngay. Nếu bảo Hoa Kỳ là quốc gia tư bản tài phiệt th́ làm sao những vụ nói trên xảy ra được? Nhưng nó đă xảy ra đủ để cho chúng ta thấy nước Mỹ có kỹ cương, trật tự và luật pháp nghiêm minh; nó xác định rằng nước Mỹ này có người cầm cân nẩy mực đàng hoàng và những người ấy đúng là “thiện giả thực tiển”. Người Việt Nam ta cũng có câu “Duy thiện bất khả vi chính” (người hiền lành quá th́ không thể làm chính trị được, nhưng ngược lại nếu quá tàn ác như: Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Polpot th́ cũng chỉ gây tai họa cho đất nước).

 

Cho nên nước Mỹ dân chủ (nhưng có tinh thần vô chính phủ như trên đă nói), và một ban lănh đạo mạnh, biết nh́n xa trông rộng (có viễn kiến - far vision), một số sự kiện tiêu biểu vừa nêu đủ để cho thấy nước Mỹ trong thời gian 12 năm qua: “Một mặt chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới nhưng mặt khác họ kiên quyết sửa chửa nước Mỹ cho đúng là nước Mỹ của tương lai đóng vai tṛ mẫu nghi thiên hạ là vậy”.

 

Lại bảo vụ Clinton với Monica th́ sao? Vụ đó xảy ra là cả một loạt mưu kế mà trong trường hợp cần thiết một ai đó phải đóng vai đó mà thôi, thế mới thấy người làm chính trị ở Mỹ (như ông Bill) phải biết hy sinh và dám hy sinh cho mục tiêu của nước Mỹ và kỷ luật là thế.

 

Dù ǵ chăng nữa th́ ta cũng phải nói như thế này: Hoa Kỳ phải mất một thế hệ mới chuyển ḿnh thành một xă hội mẫu mực được. Mọi việc phải thông qua luật pháp cho nên việc bổ nhiệm các chánh án Tối Cao Pháp Viện sắp tới đây (sẽ c̣n thay đổi nữa do sự từ chức của vài vị c̣n lại trong Tối Cao Pháp Viện), sẽ cho thấy trong tương lai Tối Cao Pháp Viện đây sẽ là biểu tượng của một nước Mỹ chính thống để từ đấy các phán quyết được đưa ra có thể vô hiệu hóa các phán quyết hoặc luật pháp tiểu bang đă có trong thời gian qua về các vấn đề như phá thai hay vấn đề hôn nhân đồng tính.

 

Nếu so sánh với Âu Châu th́ Âu Châu cởi mở hơn nhiều nhưng Âu Châu có cải sửa ǵ chưa ? chưa cải sửa ǵ cả! thế mà nước Mỹ đă và đang tự hoàn thiện ḿnh (vụ New Orlean trong cơn bảo Katrina là một điển h́nh khác) để chuẩn bị bước vào Nhân Chủ, họ nhận lănh trách nhiệm dẫn dắt nhân loại đi vào thời đại mới.

 

Chúng ta phải “tận kỳ ngôn cùng kỳ lư” để xem xét sự việc, nhất là những việc trọng đại của thế giới liên hệ đến t́nh h́nh đất nước của chúng ta như hiện nay, chúng ta không làm công việc khen người Mỹ, nhưng chúng ta phải tự nhận trách nhiệm, để nói lên những điều đúng cần phải nói, khi những điều đúng này đem lại lợi ích cho các dân tộc nhỏ yếu, những điều đúng này sẽ giải phóng các nước nhược tiểu ra khỏi sự đàn áp bóc lột của những nước thực dân lớn và cuối cùng là đem lại b́nh an, hạnh phúc cho con người

 

Kể ra th́ thiên mệnh của nước Mỹ thật lớn nên mới sản sinh ra các đầu óc thật lớn, và thiên mệnh của nước Việt Nam cũng không nhỏ nên duyên đưa các cụ Mỹ có dịp gặp và trao đổi với cụ Lư về nhiều vấn đề của thế giới 60 năm trước ở Liễu Châu lúc đó họ c̣n trẻ cả. Nên mối duyên tri ngộ dù phải trăi qua nhiều thử thách, nhưng cuối cùng th́ trí lực đă hợp nhất để chăm lo cho nhân loại sau này như cụ Lư Đông A đă nói: Chỉ có chủ thuyết Nhân Chủ mới hóa giải được các mâu thuẫn tồn đọng của thế giới mà thôi và cũng chỉ có chủ thuyết Nhân Chủ mới hợp nhất nhân loại mà thôi. Sự hợp nhất mà nhân loại sẽ dẫn đến sự tổng hợp sức mạnh tinh thần và vật chất trên một qui mô lớn nhằm bảo vệ cho sự an toàn của nhân loại trên trái đất này cũng như các sự đe dọa đưa vào từ bên ngoài trái đất. Những kế hoạch vĩ đại ấy chỉ thực hiện được thông qua một lực chủ đạo dám nhận lănh trách nhiệm mà thôi, nhiều quốc gia sẽ hoan hỉ đóng góp công sức công sức ḿnh vào công tŕnh chung này.

 

Trước các câu hỏi là: Làm thể nào để lưu trữ các kiến thức mà nhân loại này đă thu thập được trong một quá tŕnh phát triển của ḿnh trên một hay hai hành tinh khác như một gia phả của nhân loại, để sau này “nếu trái đất” không c̣n nữa th́ người đời sau biết thế nào để xây dựng lại. Như vậy sẽ có nhiều người cho là viễn vông. Ư nghĩ viễn vông phát xuất từ đầu óc nhỏ tí teo, c̣n với đầu óc lớn th́ rất thực tế và đứng đắn.

 

Lưu trữ lịch sử chưa đủ, phải đem con người lên một hành tinh nào đó an toàn để đề pḥng bất trắc. Các dự án như vậy tốn cả ngàn tỷ đô la để thi hành trong thời gian hàng hai mươi hay ba mươi năm liên tục cho từng dự án. Để cùng tự đó các vẫn thạch có khả năng đe dọa an toàn cho toàn cầu phải được phá vỡ từ xa trước khi nó đến gần trái đất. Và rồi, nếu nhân loại tiếp xúc với các nền văn minh khác th́ phải đối đầu hay thỏa hiệp. Đối đầu trên vấn đề ǵ và thỏa hiệp thế nào và nếu các nền văn minh này có nguồn gốc thật xa xưa từ địa cầu th́ sao ? Cuộc hội ngộ phải kỳ thú lắm.

 

Đó chỉ là vấn đề từ trên trời, c̣n những vấn đề cụ thể của trái đất như xóa đói giảm nghèo toàn cầu liệu có làm được không ?. Rơ ràng là nhân loại phải làm với quyết tâm cao độ. Các chế độ độc tài không có khả năng xóa đói giảm nghèo trong phạm vi quốc gia được và sự nghèo đói tiếp tục lan tràn. Chỉ ở điều này cho thấy các chế độ này là kẻ thù của nhân loại. Liên Hiệp Quốc có làm ǵ được không ? Câu trả lời là không (nên hiện nay phải cải tổ tận gốc, để có một LHQ mới sẽ phải từng bước đảm nhận chính yếu vai tṛ này. Âu Châu làm được không ? Câu trả lời là không! Âu Châu c̣n hẹp lượng và đóng khung, không đủ sức huy động sức mạnh và cũng không dám làm chuyện ấy, chưa kể đến quá khứ lịch sử của Âu Châu bị hoen ố từ thời chủ nghĩa thực dân đi xâm lăng các thuộc địa). Chỉ Hoa Kỳ mới có thể nhận lănh sứ mệnh này mà thôi, Hoa Kỳ sẽ giúp thế giới thực hiện sứ mạng ngoạn mục này thông qua kế hoạch Grand Rice Plan như đă nói trên.

 

Nếu không phải là Hoa Kỳ th́ Ai có thể làm việc này, v́ Hoa Kỳ là đất nước mạnh trong lănh đạo, nh́n xa trông rộng, có nhiệt t́nh và đầy thiện cảm (đừng đánh giá nước Mỹ qua Playboys, Penthouse hay ngoài phố, mà hăy t́m hiểu Ban Lănh Đạo Hoa Kỳ nghĩ ǵ), nên họ mới huy động được sức mạnh vật chất lẫn tinh thần của toàn nhân loại để nhân danh nhân loại mà hành động lớn lao cho nhân loại (có ai khi có cơ hội lại không muốn đến Hoa Kỳ để sống không ? điều đó cho thấy trong chổ sâu thẳm của tâm hồn mỗi con người, tự họ ủng hộ kế hoạch mà Hoa Kỳ đề ra).

 

Câu hỏi lớn là: Hoa Kỳ lấy phương tiện đâu để làm hành trang lớn khi ngân sách, ngoại thương thâm thủng trên quy mô lớn, số nợ khổng lồ khoản 10,000 tỷ đô la vào lúc này.

 

Điều đó đúng, nhưng khi đặt ra câu hỏi ấy tức là chưa hiểu được nước Mỹ. Như đă nói nhiều lần là: quá tŕnh hợp nhất và giải phóng nhân loại, một mặt xă hội loài người tạo dựng những con người tự do có trách nhiệm và có trí tuệ (chứ không phải tự do vô chính phủ laisser faire” như Âu Châu trước đây, Á Châu trong hiện tại, và tương lai là Trung Đông, Phi Châu). Nhưng ở một mặt khác là tổng hợp sức mạnh cho xă hội thông qua cá nhân tự do được đào tạo đến nơi đến chốn.

 

Cho nên cấu trúc xă hội Mỹ nh́n th́ thấy tinh thần trọng thương mại bao phủ nghiêm ngặt toàn bộ các sinh hoạt của nước Mỹ (như ứng cử đ̣i hỏi phải có tiền, phải biết truyền đạt ư kiến của ḿnh cho cử tri). Nhưng nh́n sâu sắc th́ mọi sự lại khác hẳn, nào là kể hoạch đánh lạc hướng toàn cầu, nào là “quốc doanh” bao cấp ..v..v.. mà hiếm người có thể nh́n thấy.

 

Có ai t́m hiểu tại sao giá xăng Mỹ chỉ bằng ½ giá xăng Âu Châu ? các hàng hóa khác chỉ bằng ¼ giá Âu Châu ? Như vậy tính ra thâm thủng mậu dịch th́ Hoa Kỳ lấy đâu để bù đắp ? Nếu không phải là quốc doanh ? Nhưng có ai trên thế giới này thấy quốc doanh Mỹ là ǵ không ?

 

Khuyến khích cá nhân phát huy sáng kiến là để làm giàu cho xă hội, để cuối cùng th́ xă hội lại tập trung của cải và giao cho các cá nhân khác tiếp tục làm giàu, dựa vào sáng kiến cá nhân trong một tiến tŕnh dài không ngưng nghỉ, là con đường tiến vào chủ nghĩa xă hội một cách vững chắc mà không hủy hoại cấu trúc của xă hội là một chọn lựa thật khôn ngoan và đúng theo tiến tŕnh biện chứng. Vậy cho nên, có ai hiểu được rằng: Trong 7 chị em (7 sisters) tức là 7 công ty liên đới dầu lớn nhất thế giới do Rockerfellers tiếp tay thành lập trong đầu thế kỷ trước. Khởi đầu là tài sản cá nhân, nhưng khi ông Rockerfellers chết đi th́ tài sản trả lại cho xă hội th́ xét ra bao nhiêu phần trăm của 7 công ty liên đới dầu khí này là tài sản của nước Mỹ ? có ai biết trong IBM tỷ lệ tài sản của nước Mỹ với tính cách pháp nhân là bao nhiêu không ? c̣n trong Microsoft, Cisco, CIE hay các công ty tài chính khác cũng vậy.

 

Về phương diện kinh tế, lư giải duy nhất cho thấy: đó là quốc doanh nhưng không phải quốc doanh quản trị. Trong thực tế, chính phủ chỉ làm việc giám sát thông qua luật pháp mà thôi.

 

Ai làm kinh tế đều hiểu rằng: con gà đẻ trứng th́ phải nuôi gà cho tốt để có trứng mà ăn cho nên tạo điều kiện để của cải được tập trung vào các đại công ty thông qua các nhà quản trị được đào tạo có văn bằng (certified) là tất yếu. Đó hoàn toàn không là tài phiệt như thế giới đă nh́n quá sai lệch về hệ thống xă hội Mỹ (người Mỹ giữ bí mật này một cách chặt chẽ, phải rất trí tuệ mới thấy được, và sách vở của ông Samielson không bao giờ nói đến). Nước Mỹ nuôi gà rất kỹ là thế, nước Mỹ giàu có là vậy (để hưởng được mức sống như Mỹ th́ Nhật hay Âu châu phải đạt lợi tức đầu người ít ra là 45,000 đô la).

 

So chiếu với Âu châu hay Nhật, hay các quốc gia đang t́m lối thoát cho bế tắt th́ ta sẽ thấy các hệ thống ấy quá nhiều sơ hở và không đi đúng tiến tŕnh Duy Dân Biện Chứng.

 

Tại Âu Châu, nơi mà thuế di sản có thể lên đến 95% như tại Ư chẳng hạn, điều đó cho thấy họ không vỗ béo con gà nhưng ngược lại họ phanh thây gà ra để lấy trứng. Họ không tạo dựng được lớp quản trị có trách nhiệm và trí tuệ, họ không huy động được của cải cho xă hội, cho nên họ đứng lại thay v́ tiến lên bằng đôi chân vững chắc. Các tổ chức công đoàn này rơ ràng là thiếu trí tuệ nên chỉ nghĩ đến việc ăn rỗi ở th́ mà thôi.

 

Trong các chế độ Cộng Sản th́, tồi tệ quá mức! Cộng Sản Tàu cho dù có vài tiến bộ nhưng chủ yếu thông qua bóc lột và đi trên hai chân bằng đất sét. Với các quốc gia vẫn c̣n dựa vào một phần quốc doanh như là phương pháp tốt nhất nhằm huy động vốn liếng kỹ thuật. Tất cả các cách thức huy động chỉ nên coi là tạm thời, như là chuyển tiếp để trả lại cho tư nhân vai tṛ chủ đạo của họ trong sinh hoạt kinh tế, nếu quốc gia ấy không muốn đối diện với bế tắc ở phía trước.

 

Thị trường chứng khoán là một công cụ khác, có nhiệm vụ huy động tài nguyên điều tiết thị trường và giám sát thị trường nhằm bảo đảm rằng thị trường hoạt động trong điều kiện an toàn nhất có thể được. Khi một công ty chính thức ra đời (public) họ được thị trường chứng khoán giám sát kỹ về tài chánh, kế toán trong thời điểm ít ra là 3 năm liên tục trước khi được phép IPO (Initial Price Offer) nhằm tăng vốn hoạt động. Quá tŕnh hoạt động ấy được ngân hàng đầu tư, kiểm soát độc lập, thị trường chứng khoán, cố vấn, thuế vụ ..v..v.. giám sát liên tục. Như vậy, có ai dám làm bậy không? Mà họ làm bậy để làm ǵ khi ở cuối đường th́ tài sản ấy cũng trả về cho xă hội. Cho nên, của cải phải được đặt trong tay các trí thức mẫn tiệp nhất là như vậy.

 

Quá tŕnh phát triển của văn minh nhân loại trong 100 năm qua thực tế được dẫn đạo bởi Hoa Kỳ và trong hàng trăm năm tới đây vẫn tiếp tục dẫn đạo bởi Hoa Kỳ vậy. Khi xem xét các công ty đa quốc (Multiple National Corp), ta sẽ thấy đó là công cụ huy động vốn liếng trên quy mô toàn cầu nhằm tạo ra đà phát triển cho thế giới. Chính các công ty này mà của cải sẽ tập trung vào nước Mỹ nhiều hơn nữa, để từng bước tiến của cải ấy trở thành của cải, tài sản cho toàn nhân loại, nhưng nh́n bề ngoài th́ do Hoa Kỳ làm chủ là đa số, để từ đó Hoa Kỳ sẽ đóng góp tích cực vào việc giải quyết toàn diện các vấn nạn toàn cầu mà ta có dịp nói ở trên.

 

Ta hăy xem liệu gịng họ Fah ở Ả rập giàu có là nhờ từ đâu ? Kho dầu nếu không có kỹ thuật Mỹ th́ vẫn nằm dưới đất thôi, nếu bảo rằng Ả rập đóng 40% trị giá sản lượng khai thác ấy cho nhân loại th́ liệu họ có chịu không ? Hẳn nhiên câu trả lời là không! vậy phải làm sao ? Điều này cũng đúng với Venezuela hay Mễ Tây Cơ. Cho nên, phải có phương pháp khác hữu hiệu hơn nhằm huy động của cải ấy cho nhân loại, phần c̣n lại là của quốc gia sở đắc.

 

Việc lập ARAMCO (Liên Doanh Dầu Khí Ả Rập - Mỹ) là một biểu hiệu cho quá tŕnh này. Các liên doanh khác ở khắp nơi trên thế giới không phải chỉ có gom vào dầu khí sẽ hoá giải các mâu thuẫn về quyền khai thác tài nguyên, mà không đụng chạm đến tác quyền quốc gia trong tương lai tới đây, để từng bước một tiến đến việc h́nh thành các đại liên doanh sắp tới đây trên quy mô toàn cầu.

 

Có như vậy th́ bộ mặt của thế giới này sẽ trở thành dễ thương hơn, các bế tắc sẽ giải quyết đến nơi đến chốn nhằm kéo dài sự tồn tại của nền văn minh của nhân loại trên trái đất.

 

Theo đúng tiến tŕnh này là điều không thể đảo ngược được, là sẽ làm thay đổi cấu trúc của thế giới một cách sâu sắc. Nó có khả năng hóa giải các tồn đọng về tôn giáo, quyền sở hữu cá nhân - quốc gia - toàn cầu. Nó tạo ra một cơ hội rất lớn để loài người đi đến sự giao thoa sâu rộng hơn. Có lẽ chỉ trong 100 năm tới đây, đa số nhân loại sẽ có mầu da khác, ngôn ngữ khác so với hiện nay khá nhiều, khi ngôn ngữ từng vùng được cải biến nhằm thích nghi cho thế giới mới hơn.

 

Trong điều kiện ấy của thế giới. Hoa Kỳ sẽ là thủ đô chính trị - văn hóa - tài chính - kỹ thuật cho cả nhân loại này.

 

Lời Kết:

Nhân chủ pháp trị là tất yếu lịch sử.

Nhân loại hiện nay đang trong thời kỳ quá độ từ xă hội dân chủ lên xă hội nhân chủ liệu thế giới đang phải chứng kiến nhiều bế tắc trong mọi lănh vực. Nhưng thực tế, bế tắc lớn nhất hôm nay không c̣n nằm chủ yếu trong nhóm cực đoan Hồi Giáo mà nằm ngay ở Bắc Kinh khi Trung Cộng quyết liệt không chấp nhận trật tự mới trật tự nhân chủ pháp trị trên quy mô toàn cầu” phá vỡ bế tắc này là tất yếu phải hoàn tất trong thời gian rất gần (có thể nói tính theo từng tháng).

 

Chúng ta đánh đổ Cộng Sản Bắc Kinh không phải v́ ghét bỏ người Trung Hoa, mà là v́ ḷng yêu thương con người, yêu thương dân tộc Trung Hoa bắt buộc chúng ta phải làm. Thời gian để thuyết phục đă quá đủ. Trung Cộng chẳng những không hề lắng nghe, mà c̣n đang thi hành kế hoạch hủy diệt thế giới một cách có hệ thống ngấm ngầm phía sau bằng các loại vũ khí sinh học, vũ khí vi trùng, thậm chí họ có thể xử dụng cả vũ khí nguyên tử như lời Tŕ Hạo Điền đă từng tuyên bố (Điền là cựu bộ trưởng Quốc Pḥng Trung Cộng). http://www.dominotrungcong.com/chientranhkhongxa.htm

 

 

Nếu không đánh đổ chính quyền Bắc Kinh th́ đó mới là chuyện lạ, như vậy th́ làm sao giải thích được sự chính đáng khi Hoa Kỳ lao vào trong Thế Chiến I, II ? Làm sao giải thích được sự hy sinh vô bờ bến của nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến tranh lạnh đă qua? Các cuộc chiến đă làm cho nhiều thế hệ con người và hàng triệu thanh niên Mỹ đă chết trong thế kỷ qua và vẫn c̣n tiếp tục chết ở Irag, A Phú Hăn và các nơi khác, khi Hoa Kỳ phải thống nhất và đem quân b́nh định thế giới. Cuộc thảm sát giết hại hàng triệu người Cam Bốt do sự điều động bởi Cộng Sản Bắc Kinh đứng sau lưng. Và cuộc chiến ấy đă giết hơn 3 triệu người Việt Nam, đó là chưa kể đến 2 triệu người Việt chết do cuộc chiến của thực dân Pháp xâm lăng đất Việt (tôi suưt là nạn nhân).

 

Số người bị thương tật là vô cùng lớn lao, với tỷ lệ 1/10 về tinh thần cũng như vật chất. Cho nên, v́ tương lai của nhân loại, v́ loài người yếu mà nhân loại cần nắm vững chuyên chính nhân chủ để đập tan chủ nghĩa bành trướng “Đại Hán” và các chế độ độc tài Cộng sản c̣n sót lại họ chỉ biết dựa trên sự áp bức bóc lột con người. Ai dám đảm nhận việc làm ấy nếu không phải là Hoa Kỳ ? Hoa Kỳ có đủ chính nghĩa để làm việc ấy cho dù phải gánh vác nhiều đau thương như Cụ X. Y. Thái Dịch Lư Đông A nói:

 

“Không đổ máu tuyệt không xoay chuyển được thời đại”.

                                                (Trích Huyết Hoa).

 

Như vậy xă hội loài người được nới rộng ra từ xă hội của quốc gia, chiều hướng chung của nhân loại ngày nay không c̣n phải đóng kín biên giới mà phải mở rộng biên giới, nghĩa là phải thống nhất loài người trên căn bản con người. Xă hội xưa thống nhất quốc gia trên căn bản chủng tộc hay trên căn bản người dân của một quốc gia, đây là một điều tiến bộ nhưng chưa đủ. Nói theo ngôn từ của cụ Lư: Th́ đó là loại tiến bộ c̣n lom khom hay tiến bộ c̣n đội mũ cánh chuồn chân chưa đứng thẳng, chưa dám cởi bỏ những cái cần cởi bỏ.

 

Muốn tiến lên, xă hội hiện tại cần phải mạnh dạn đứng thẳng nh́n vào sự thật, nh́n vào nhu cầu hoàn cảnh hiện tại của nhân loại ở một thời đại mới. Hiện nay đă đến lúc loài người trưởng thành và có đầy đủ hiểu biết, những ǵ con người ngày hôm nay cảm thấy lỗi thời cần phải vứt bỏ, ta nên mạnh dạn vứt bỏ. Đây là điều mà cụ Lư gọi là: “Vứt bỏ những dư thừa có hại cho loài người”. Phải vứt bỏ những truyền thống cổ hủ không cần thiết, vứt bỏ những thói mê tín dị đoan những thứ mà các tôn quyền đă áp đặt vào tinh thần con người trong hàng ngàn năm qua, vứt bỏ những sai lầm tự tôn của những dân tộc tự kiêu căng, vứt bỏ những cái xấu xa đă áp đặt lên con người theo lề lối của bọn thực dân phong kiến, vứt bỏ những ư nghĩ xem thường và khinh miệt tổ tiên, vứt bỏ những tâm lư kiêu nịnh tổ tiên.

 

Tóm lại là vứt bỏ tất cả những cái thừa thải có hại cho ḿnh, có hại cho dân tộc ḿnh và những cái thừa thải có hại cho con người. Chúng ta phải b́nh tâm xét nghiệm lấy căn bản là “con người” dám nh́n vào sự thật của lịch sử để nói thật cho các thế hệ kế tiếp hiểu lấy cái sai và cái đúng của lịch sử. Lấy ví dụ nước Mỹ đây mà nói: “Người lănh đạo Hoa Kỳ họ dám nh́n thẳng vào sự thật lịch sử của nước họ, họ mạnh dạn phê phán lịch sử và xin lỗi những điều “sai lầm”trong quá khứ. Cụ Lư nói: “Ví như thể đất Mỹ trải qua một thời ṇi giống xâm lược, máu và nước mắt, xấu ác hôi tanh ở trên mồ đống đă nở ra đóa Hoa Tháng Năm. Đóa Hoa Tháng Năm đó đă xum sê phủ kín cái mồ đống tội ác lịch sử kia. Đóa hoa ấy tưới bón bằng những chất tố lịch sử của mồ đống đó…….Đó là trường hợp của 1865, Nam - Bắc chiến tranh cho cái lư tưởng cởi mở dân tộc da đen. Cuộc chiến tranh ấy gọi là phân liệt (Secession) th́ chửi rủa lịch sử quá. Cuộc ấy là thần thánh chiến tranh, thuần v́ ḷng yêu thương và nghĩa công đạo. Cuộc ấy phải là vị tha chiến tranh, không tư lợi và không vị kỷ”. (Trích Hoa Tháng Năm - Huyết Hoa. X. Y. Thái Dịch Lư Đông A).

 

V́ vậy phải gột rửa ngay cả máu dơ bẩn trong chính con người của chúng ta hay mỗi cá nhân của chúng ta, cuộc chiến tranh Nam - Bắc Mỹ (1861 - 1865) được gọi là cuộc chiến tranh thần thánh, chứ không phải là chiến chiến tranh phân liệt (hay ly khai) như nhiều người đă tưởng (xin t́m đọc War of Secession 1861 - 1865 North anh South, America). Người Mỹ v́ lư tưởng nên không bao che tội lỗi ngay cả chính anh em của ḿnh, để giải phóng nô lệ da đen. Ngày nay con người phải nh́n nhận lịch sử như những con người nh́n lại quá khứ của ḿnh, để thành khẩn ăn năn sửa đổi, chứ không phải để bao che tội lỗi cho nhau. Hoa Kỳ đă đi những bước chân đầu tiên kêu gọi mọi dân tộc trên thế giới này phải thành tâm nh́n lại các tội ác của chính họ đă làm trong quá khứ, kêu gọi yêu thương và xin tha thứ, kể cả các tôn giáo, tôn quyền đă nhúng tay vào tội lỗi của những thế kỷ trước đối với các dân tộc nhỏ yếu. Đây là mục đích chính của sự tiến hóa về mặt Tri Thức.

 

Mục đích của sự tiến hóa là ǵ ? Là mỗi ngày con người một “Tiến - Hóa” nên con người đă nh́n lại quá khứ, để t́m xem con người đă sai phạm ở điểm nào và kịp thời sửa chữa, cái ǵ tốt th́ chúng ta nên ǵn giữ và làm cho thêm đẹp thêm hoàn hảo, những ǵ xấu xa dơ bẩn th́ nên vứt bỏ để tránh những tai hại cho ngày mai. Nhưng tất cả những tiến - hóa vừa nói trên đây phải đặt trên căn bản con người và phải có mục đích là phục vụ cho con người, th́ tiến - hóa mới tồn tại và tiếp tục Tiến - Hóa, v́ con người là vốn quí của nhân loại, loài người là của chung của muôn thuở, chứ không phải con người là thành phần cá nhân với những cái kiêu căng hănh diện thoáng qua vô nghĩa và lại càng không phải của mỗi cá nhân phân chia đè nén, ghen ghét, áp bức, bất công. Nếu trái đất này, xă hội này không có con người th́ măi măi hành tinh này không có ǵ cả, chúng ta phải nh́n con người trong đó có ta, phải nh́n xă hội này trong đó có gia đ́nh ta và phải nh́n cho rơ để thấy thế giới này trong đó có tổ quốc chúng ta, cho nên khi chúng ta sống là phải chấp nhận tiến - hóa với mọi người chung quanh. Đó là quy luật chung của loài người, con người phải có “Phật Tính”, phải có “Chúa Tính” (xin hiểu Phật Tính, Chúa Tính theo một nghĩa rộng hơn nghĩa hẹp của lối nh́n duy tâm), th́ con người mới hoàn thiện được. Nói rộng ra là: Phải có nhân bản, nhân tính th́ con người mới có thể hoàn thành một xă hội nhân chủ. Đó cũng là mục đích cuối cùng của sự “tiến - hóa”.

 

Nhân Chủ Học Thuyết sẽ đi đến một tổng hợp chung cho loài người. Tổng hợp chung đó là ǵ ? Đó là một chế độ Duy Dân Nhân Chủ Pháp Trị của một chính phủ toàn cầu, của một làng địa cầu (Global Village) nhỏ bé trong vũ trụ bao la này (xin đọc lại bài 1 nói về nền văn minh liên hành tinh và thời gian tới đây con người sẽ có cơ hội hiểu thêm về nền văn minh khác trong vũ trụ). Hiện tại con người sống trong một xă hội hầu như đều bị lệ thuộc vào nhau, con người đang ở giai đoạn đầu của thiên niên kỷ thứ III này không c̣n là một cá nhân đơn lẻ nửa, mà là một tập thể con người trong một làng địa cầu. V́ vậy tập thể con người có trách nhiệm liên hệ, liên đới với nhau, thương yêu nhau giúp đỡ cho nhau để cùng sống và cùng tiến mau về phía trước, v́ hiện tại loài người của chúng ta chỉ có một quả đất này để cùng sống mà thôi (tương lai có một địa cầu khác để sống, th́ đó lại là một chuyện khác nửa). Cho nên tài nguyên thiên nhiên, môi sinh, bịnh tật, thiên tai và sự hâm nóng địa cầu phải được đặt ra một cách thận trọng, không ai có quyền “tự do” làm sai để phá hủy môi sinh của địa cầu này. Các quốc gia càng văn minh, càng hiểu biết về khoa học kỹ thuật bao nhiêu th́ lại càng phải hạn chế nhiều hơn các chất phế thải có thể làm ô nhiễm môi sinh cho toàn cầu.

 

Từ thập niên 1980’s đến nay Hoa Kỳ là một quốc gia đi tiên phong trong việc bảo vệ môi sinh một cách chặc chẽ, nhưng 60 năm trước cụ Lư Đông A đă có đưa ra vấn đề Duy Nhiên trong học thuyết Nhân Chủ của Cụ, v́ Cụ biết rằng: “Giữ được cân bằng sinh thái của thiên nhiên th́ chúng ta sẽ tránh được bịnh tật, cũng như các đại họa do thiên tai đem lại cho con người và nếu thiên nhiên bị tàn phá th́ không khéo thiên nhiên có thể hủy diệt loài người”. (cơn động đất tạo ra sóng thần Tsunami ở Nam Dương hôm 26 tháng 12 năm 2004 đă thật sự giết khoảng 1 triệu (1,000,000) người Nam Dương và các du khách, không biết có làm cho nhà cầm quyền Hoa Lục và Cộng sản Hà Nội tỉnh ngộ chăng ? hay họ chỉ tham lam và kém hiểu biết vẫn tiếp tục phá rừng, xây đập, ngăn chận sông ng̣i một cách bừa bải vô ư thức, điều này đă tàn phá môi sinh của Á Châu và của chính họ một cách trầm trọng và theo sự đánh giá của chúng tôi, th́ hai nhà cầm quyền nói trên đă tàn phá môi sinh một cách có hệ thống v́ mưu đồ chính trị để xâm lăng, xâm thực các quốc gia lân bang mong thống trị Á Châu mà Cộng sản Hà Nội là tay sai đắc lực nhất hiện nay của Bắc Kinh).

 

Hiện nay các cường quốc văn minh họ đă góp công, góp của, góp sức rất nhiều trong việc bảo vê môi sinh và họ cũng sẽ làm nhiều hơn nữa để giúp các quốc gia nghèo kém mở mang, v́ đây là trách nhiệm của các cường quốc và đó cũng là ư nghĩa của câu: “Lá lành đùm lá rách” mang đầy tính yêu thương, chứ không phải là h́nh thức bố thí hay đi xâm lăng chiếm thuộc địa như vài quốc gia Âu Châu trong quá khứ đă làm với các quốc gia Á Châu, Phi Châu hay các quốc gia Trung Đông. Trong sự giúp đỡ mang đầy tính yêu thương này không ai có thế chối bỏ tấm ḷng hào hiệp của các cường quốc mà nhất là đối với Hoa Kỳ về môi sinh để cải thiện đời sống tốt đẹp cho con người trên trái đất này.

 

Trong vấn đề cấp bách như hiện nay giới sĩ phu và trí thức của Việt Nam nói riêng: Phải mạnh dạn đứng lên cứu lấy nước giữ lấy ṇi, phải cứu lấy hơn 80 triệu con dân Việt thoát khỏi ách nô lệ của Trung Cộng và Cộng sản Hà Nội, những nạn tham lam, tham nhũng cũng như nạn bệnh tật, đói nghèo môi sinh đang tàn phá đất nước Việt Nam. Đây là một việc làm gấp bách và vô cùng trọng đại. Hơn nửa giới trí thức là thành phần hiểu biết hơn người, có cơ hội hơn người, cho nên phải ra sức cứu lấy dân tộc ḿnh, cứu lấy con dân của ḿnh, v́ họ cũng là con người như ḿnh và gần hơn nửa họ là anh em đang mang cùng một gịng máu Việt như ḿnh. V́ vậy điều kiện tối thiểu thương dân thương nước là phải cứu dân giúp đỡ người dân, mở tấm ḷng bao dung, rộng lượng, là người trí thức hiểu biết nhiều hơn th́ phải có trách nhiệm hy sinh nhiều với tổ quốc hơn là những kẻ thất phu.

 

Trong giai đoạn hiện nay của thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng. Trí thức là thành phần tinh hoa của một quốc gia của một dân tộc, cho nên công việc đầu tiên của giới trí thức là mạnh dạn đứng lên gióng tiến nói thay cho đại chúng, thành phần trí thức là thành phần luôn có ưu thế trong một xă hội và được người dân luôn dành nhiều sự kính trọng, người trí thức v́ hiểu biết nhiều nên phải hy sinh nhiều hơn và có trách nhiệm nhiều hơn, chứ không phải lo cho dân là một ưu tiên cao cả nào đó để họ coi thường người dân, khinh khi người dân, mà nên coi là một trách nhiệm phải đóng góp cho xă hội Việt Nam. Thành phần trí thức phải nhận lấy hết mọi trách nhiệm khi quốc gia suy vong tai biến.

 

Theo quan niệm của người xưa, kẻ trí thức khi nhận trách nhiệm lănh đạo là nhận trách nhiệm với trời với đất để lo cho dân, chứ không nhận trách nhiệm lănh đạo để chỉ sống xa hoa và hưởng thụ, hay không phải lănh đạo đất nước để ức chế đất nước, coi tổ quốc như của riêng ḿnh tùy nghi đem rao, đem bán để mưu cầu quyền và lợi. “Làm trước thiên hạ, hưởng sau thiên hạ” đó cũng là trách nhiệm của kẻ sĩ phu, quân tử đối với lịch sử dân tộc vậy.

 

* - Xuân Thu ướm hỏi bởi v́ vị,

* - Hay bởi Xuân Thu bởi vị v́.

                   (Trích Đạo Trường Ngâm. X. Y. Thái Dịch Lư Đông A)

 

Người lănh đạo không thể đem lại cơm no áo ấm cho người dân cũng như đem lại b́nh yên cho đất nước, đấy chỉ là bọn người cơ hội và kém trí, họ là những kẻ tội đồ của dân tộc, họ là những kẻ cầm quyền bạo ngược, họ không phải là những người lănh đạo đúng nghĩa của nó. Mọi người sống trong một xă hội đều phải b́nh đẳng trong trách nhiệm và b́nh đẳng trước luật pháp, cho nên người lănh đạo, người trí thức hoàn tất nhiệm vụ của người lănh đạo, người trí thức. Người nông dân, người chiến sĩ làm tṛn nhiệm vụ của người nông dân, người chiến sĩ. Đó là trách nhiệm của mỗi người sống trong một xă hội, đó cũng là trách nhiệm mà đất nước đă phó thác cho ḿnh, càng ngồi trên cương vị cao của xă hội bao nhiêu th́ trách nhiệm và bổn phận càng nặng nề to lớn bấy nhiêu. Người trí thức khi đă nhận lănh trách nhiệm lănh đạo đất nước th́ không được quyền làm sai v́: “Thất bại là có tội với tổ quốc” và không có luật gia giảm, v́ mỗi quyết định sai lầm của người lănh đạo là mỗi tàn phá ghê gớm xảy ra cho dân cho nước.

 

Tóm lại ngày xưa con người thường ích kỷ và muốn sống xa rời xă hội, từ ư nghĩ “Tôi”, của riêng tôi, gia đ́nh tôi, làng tôi, tôn giáo tôi, dân tộc tôi, đất nước tôi và cái ǵ “Tôi” cũng đều muốn hơn người. Nhưng với thời gian cũng như hiện tại đây những suy nghĩ trên đă trở nên đóng khung và hẹp ḥi, v́ vậy muốn ḥa đồng và b́nh đẳng trong một xă hội hài ḥa th́ chúng ta phải phá vỡ những suy nghĩ hẹp ḥi trên để cùng nhau sống yên vui. Khi chúng ta hiểu được nỗi khổ của người cũng là nỗi đau của ḿnh, sự b́nh an của người cũng là hạnh phúc của ta, chúng ta yêu người để được người kính trọng, th́ đó là một xă hội thái b́nh an lạc để cùng giúp nhau tiến lên. Sự giới hạn biên cương quốc gia của thời quá khứ đă làm cho con người bị giới hạn về nhiều lănh vực, chúng ta nên hiểu rằng giá trị của mỗi cá nhân không phải v́ màu da hay chủng tộc, v́ địa vị xă hội, v́ tài chính giàu nghèo, mà giá trị của mỗi cá nhân được đánh giá qua sự hiểu biết, đạo đức và ḷng bao dung. Thiếu những đức tính trên con người đó không được trọng nể, hơn nửa một xă hội Nhân Chủ không đánh giá mỗi cá nhân qua màu da, chủng tộc, tôn giáo, giàu nghèo, nhưng một điều cần nhắc lại ở đây là: “B́nh Đẳng và Đồng Đẳng” hoàn toàn khác nhau (xin xem lại bài 1 trong ư nghĩa “quần long vô thủ”. B́nh đẳng ở ngoại tại, nhưng đồng đẳng chỉ khi nào con người đồng đẳng trong nội tâm nghĩa là bằng nhau trong sự hiểu biết của trí tuệ), để rồi một ngày nào đó trong tương lai không xa con người sẽ được đồng đẳng trong trí tuệ, v́ lúc đó mỗi cá nhân đều biết tự giác và hoàn thành trách nhiệm của chính ḿnh

 

Những thứ “dân quyền”, “dân chủ” giả hiệu của thời quá khứ hiện nay đều không được chấp nhận và không được mọi người tin và nghe theo nữa. Rồi đây mọi chủng tộc trên thế giới này sẽ phá tan biên cương màu da, để chỉ c̣n lại trên làng địa cầu nhỏ bé này chỉ có “Một Loài Người”, cũng v́ sự giới hạn của chủng tộc của tôn giáo, mà con người hàng ngàn năm qua đă không ngớt chém giết nhau coi như như kẻ thù cần phải tiêu diệt. Nói một cách khác đă đến lúc con người phải xóa bỏ biên cương màu da, ḷng hận thù tôn giáo, ḷng ghen ghét đố kỵ, con người phải xuyển dương Học Thuyết Nhân Chủ để cho con người có cơ hội b́nh đẳng, để cho thế giới có một cơ hội ḥa b́nh, con người có cơ hội sống đúng nghĩa là một con người họ sẽ góp công góp sức vào công việc hoàn thiện và làm thăng hoa con người trên trái đất này. Những ai cố t́nh phân chia chủng tộc, cố t́nh đàn áp bóc lột hay hành hạ diệt chủng các dân tộc nhỏ yếu, là họ đă cố t́nh chia rẽ và diệt chủng loài người và họ có dă tâm muốn phá hủy nền văn minh địa cầu này. Họ là tội phạm của loài người. V́ văn minh của nhân loại mà chúng ta đang có ngày hôm nay là nền văn minh tổng hợp của loài người, nên không có văn minh Đông hay Tây mà chỉ có một nền văn minh, đó là “Văn Minh Của Loài Người” và loài người đă phải mất nhiều ngàn năm mới dựng xây nên được, cho nên mỗi cá nhân trong chúng ta đều phải có nhiệm vụ bảo vệ.

 

Khi đạt đến tinh thần Nhân Chủ th́ mỗi cá nhân phải hiểu rằng chúng ta xây dựng một xă hội b́nh an cho chúng ta, chúng ta làm việc để hoàn thành xă hội cho chúng ta, cho con người chung quanh chúng ta, cho đất nước chúng ta đang sống. Đó là sự giáo dục đúng nghĩa Duy Nhân Cương Thường trong Học Thuyết Nhân Chủ vậy. Quá khứ chúng ta đă thấy con người đă suy đồi đạo đức, vô trách nhiệm ngay chính bản thân của chính họ (lấy một ví dụ ngay xă hội Việt Nam hiện tại dưới sự “giáo dục của Cộng Sản” đây th́ rơ, con người Cộng Sản chỉ biết lười biếng, lường gạt lẫn nhau, lănh đạo Cộng sản th́ lo tham lam tham nhũng. lo vơ vét làm giàu cho bản thân và gia đ́nh, bỏ dân chết mặc dân. Người dân khi đă chán chê chế độ th́ họ chống đối chế độ bằng cách sống buông thả, nên họ cũng lười biếng và vô trách nhiệm đối với đất nước. Người xưa quả nói không sai “Thượng bất chính th́ hạ tắc loạn” là vậy. Kinh nghiệm người ta cho rằng dưới chế độ Cộng sản họ dạy con người theo “văn hóa sợ hăi của Cộng Sản”, cũng v́ sợ hăi nên con người không c̣n đặt nặng vào niềm tin tương lai và càng nhiều sợ hăi nên con người càng nhiều dối trá. Cho nên người dân sống ở bất cứ chế độ Cộng sản nào trên thế giới họ đều chống lại nhóm cầm quyền Cộng sản bằng cách thoái hóa nhân cách (Thoái hoá nhân cách là: ăn cắp, nói dối, lười biếng, lường gạt, vô trách nhiệm với ngay chính bản thân của họ). V́ vậy khi chúng ta đưa ra tinh thần Nhân Chủ là tinh thần không c̣n sợ hăi, mọi người được vực lại niềm tin, họ tự tin nơi chính bản thân của họ, họ tự chủ lấy chính họ, họ tự trọng lấy ngay con người của họ, có như vậy chúng ta mới tạo được cơ hội chung cho tất cả mọi người, để rồi ngày mai con người sẽ được b́nh đẳng trong nội tâm cũng như ngoại tại. Họ tự giác, tự chủ để tự thắng, thắng những nỗi sợ hăi nơi nội tâm, thắng những ươn hèn, tham lam, ti tiện của ngoại tại. Đó cũng là lúc mỗi cá nhân họ đă hiểu và biết trách nhiệm của chính ḿnh, hiểu biết để rồi hoàn thành trách nhiệm với xă hội ḿnh đang sống, có như vậy th́ mỗi con người, mỗi cá nhân mới có thể đạt đến “Chân, Thiện, Mỹ” được. Nhưng để đào tạo những con người tự giác, tực lực, tự chủ, tự tin, tự trọng, th́ không có ǵ hữu hiệu bằng áp dụng tinh thần nhân chủ như trên đă nói. Muốn có tinh thần Nhân Chủ th́ trước hết con người phải có khởi điểm đầu tiên là “B́nh Sản Thủy Chuẩn”, v́ con người muốn sống phải có kinh tế, kinh tế là khởi điểm của sự sống là điều kiện sống tối thiểu của mỗi cá nhân .

 

Cho nên WTO là tạo ra cho mọi quốc gia trên thế giới có một cơ hội chung, có một hoàn cảnh kinh tế chung cho mọi dân tộc, để mọi người trên trái đất này có điều kiện tối thiểu để sống như một con người, sống xứng đáng với danh con người. Xây dựng lại con người nhất là con người ở các quốc gia độc tài đảng trị, con người ở những quốc gia đó họ hầu như mất hết phẩm giá của con người thật sự. Công việc đầu tiên là phải xây dựng một nên kinh tế thật sự vững mạnh, sau kinh tế là giáo dục, y tế ..v..v… đều phải có tính cách chung cho mọi người, xa hơn mỗi dân tộc, mỗi quốc gia là vấn đề toàn cầu phải được giải quyết ở nhiều lănh vực khác nhau như ví dụ: Bệnh dịch cúm gia cầm H5N1 (chúng tôi đă nhiều lần nói qua, xin miễn nhắc lại ở đây) chẳng hạn hay tai nạn thiên tai như: Sóng thần (tsunami) xảy ra ở Nam Dương vào năm 2004, th́ mọi quốc gia trên thế giới đều phải giúp đỡ lẫn nhau khi những thiên tai bất ngờ xảy ra cho một quốc gia nào đó. Thế giới ngày hôm nay quả thật nhỏ bé so với khoa học kỹ thuật hiện đại và các hệ thống truyền thông, truyền h́nh tối tân của thời đại điện tử ngày hôm nay.

 

Tóm lại là con người phải tiến lên cao đến nền Nhân Chủ (Humocracy), v́ nếu con người của ngày hôm nay không tiến lên Nhân Chủ th́ thế giới sẽ phải đối diện với các cuộc chiến tranh chủng tộc, chiến tranh tôn giáo và chiến tranh về biên cương (tranh giành lănh thổ), bởi lúc đó con người không nh́n thấy cái chung mà họ chỉ nh́n thấy cái riêng, họ không chấp nhận bản chất chung của con người, với những cái hay, cái đẹp, cho nên con người không thể thống nhất được, v́ vậy giá trị của con người là giá trị chung mà mọi người, mọi quốc gia đều phải chấp nhận để làm mẫu mực chung cho toàn thế giới. Thế cho nên Hoa Kỳ là quốc gia đầu tiên chấp nhận cái giá trị chung của con người và sẽ trở thành giá trị chung cho toàn cầu trong tương lai, quyền tự do, quyền tư hữu, quyền của con người đă được hiến pháp Hoa Kỳ đề cao không phải chỉ dành riêng cho người dân Hoa Kỳ không thôi, mà c̣n áp dụng cho con người trên toàn thế giới nửa, v́ đó là tiêu chuẩn của loài người. Đời sống của người dân Hoa Kỳ là một niềm mơ ước cho hàng triệu triệu người trên thế giới này, v́ người dân trên thế giới này ai cũng mong ước có một cuộc sống với tiêu chuẩn như người dân Hoa Kỳ, có đầy đủ tiện nghi tối thiểu của cuộc sống, không bị kỳ thị bởi màu da, có công ăn việc làm, được tự do phát biểu tư tưởng cho riêng ḿnh, trước luật pháp mọi người đều được b́nh đẳng. Nhưng nước Mỹ không thể là nơi dung thân cho hơn 6 tỷ người trên thế giới này, nếu xóa bỏ đi biên cương lănh thổ, (cứ nh́n người dân trên thế giới này nhập cư bất hợp pháp vào Mỹ chúng ta sẽ thấy điều này), v́ vậy trong hiện tại muốn giải quyết vấn đề của con người trên thế giới chỉ có một điều là Hoa Kỳ mang ư niệm dân chủ ra cho cả thế giới, với sự cộng tác của các phần tử trí thức của từng quốc gia đó, (phải dân chủ hóa toàn cầu trước khi tiến lên ư niệm Nhân Chủ), để ở bất cứ nơi nào trên thế giới này cũng hiểu và cũng có được Dân Chủ như Hoa Kỳ, (v́ mọi người dân trên thế giới này khi họ đă có những điều kiện Dân Chủ th́ họ sẽ không c̣n bỏ nước họ để ra đi), và với sự quyết tâm của Hoa Kỳ và các phần tử trí thức trên thế giới, chúng ta sẽ dựng xây một nền dân chủ vững mạnh trước khi tiến lên Nhân Chủ vậy. Trong Đạo Trường Ngâm X.Y. Thái Dịch Lư Đông A có nói:

* - Sao được tráng sĩ vài ngh́n muôn,

* - Cùng ta dong ruỗi khắp doanh hoàn,

* - Lập lại non sông xưa Bách Việt,

* - Dựng nên thế giới mới Duy Dân

* - Chèo sang một bến cực lạc.

* - Vớt lấy năm bể trầm luân.

* - …………………………

* - …………………………..

                   Trích Hứng Ngâm . 4822 T. V. Đạo Trường Ngâm

 

Cho nên v́ lẽ đó Hoa Kỳ đă mạnh mẽ cổ vơ cho nền Dân Chủ và lên án các chế độ độc tài đảng trị ở những quốc gia c̣n đang bị đàn áp bóc lột, mà Việt Nam hiện nay dưới sự cai trị của đảng Cộng sản Hà Nội là một thí dụ rơ nét nhất (kể cả Trung Cộng, Bắc Hàn, CuBa), và đến một lúc nào đó Hoa Kỳ sẽ dùng biện pháp quân sự nếu các nước độc tài đảng trị không chịu từ bỏ quyền lực tham lam của họ.

 

Lư tưởng yêu thương con người đề cao con người phải được thực hiện đúng mức, nên nhớ là chúng ta đề cao con người chứ không đề cao chủng tộc nào cả, có như vậy con người mới cảm thấy b́nh đẳng, cảm thấy yên vui hơn, và khi con người tự cảm thấy b́nh an trong tâm hồn (nội tâm), th́ họ mới xây dựng một xă hội (ngoại tại) lư tưởng , và sống đúng theo nhân cách của con người được. Con người là sống cho … sống với … chứ không ai có thể tự sống một ḿnh được, v́ có như vậy mới tạo thành một xă hội, nhưng khi đă thành một xă hội th́ xă hội phải đi theo nguyên tắc sau đây: “Giao dịch, Biến dịch và Bất dịch” và khi đă hiểu được nguyên tắc th́ chúng ta phải biết dùng nguyên tắc trên để tiến lên, con người v́ có trí khôn nên con người nh́n được nhiều vấn đề để sửa đổi những cái sai của quá khứ. Nói khác đi là: “làm sao cho cuộc sống tốt đẹp hơn, làm sao để ngày mai phải vượt xa ngày hôm qua”, người xưa có dạy “Nhật tân, nhật nhật tân” (mỗi ngày mỗi tốt đẹp hơn) quả không sai.

 

Tự do nội tâm và ngoại tại không phải một thứ để con người phải đi xin ở bất cứ ai (tự do nội tâm - cũng có nghĩa là tín ngưỡng - chúng ta nên nhớ điều này), mà con người phải tự t́m lấy cho nên phải tranh đấu để được có, nhưng tranh đấu phải có phương tiện để tranh đấu, phải có hiểu biết mới tranh đấu hiệu quả được (xin xem lại bài 1 về chân lư tuyệt đối, chân lư tương đối và chân lư đại đồng).

 

Sự đụng chạm của một nền văn hóa là v́ cách làm khác nhau, cho nên chúng ta phải chọn ra một phương pháp hay nhất và ḥa đồng giữa hai nền văn hóa Đông và Tây là vậy. Văn Hóa là cốt để làm cho mọi sự việc phát triển hay hơn, tốt đẹp hơn. Những nền văn hóa cổ lâu đời trên thế giới này nếu không đem ra phục vụ cho xă hội, cho con người, th́ dầu văn hóa có cổ xưa và tồn tại bao lâu chăng nửa cũng trở nên vô nghĩa và không có giá trị. V́ văn hóa đó không phục vụ cho con người. Chúng ta phải đào sâu để t́m lại quá khứ của các nền văn hóa cổ trên hành tinh này để hiểu được kinh nghiệm và từ kinh nghiệm đó chúng ta mới có thể rút ra được điểm đúng và sai, từ điểm đúng và sai đó chúng ta lại áp dụng cho tương lai.

 

Nói một cách khác chúng ta phải đọc lịch sử để có bản lĩnh chính trị và một cái nh́n suốt dọc cho tương lai của quốc gia của loài người (trong đó có chúng ta). Chúng ta học cái đúng của lịch sử để làm đẹp cho tương lai, nhưng chúng ta cũng nên học cái sai của người xưa để tránh lầm lẫn vậy. Con người tự xa xưa cho đến nay đều có những điểm giống nhau, ví dụ như: Phải ăn mới sống được, phải có những nhu cầu hít thở, phải có nhu cầu học hỏi, phải có nhu cầu truyền sinh ..v.v…Đó là những như cầu căn bản muôn thuở của con người. Nhưng khi nói đến sự tiến hóa của loài người th́ những nhu cầu căn bản nói trên phải được nâng cao cả phẩm lẫn lượng, có nghĩa là từ cuộc sống thiếu thốn, nghèo đói của ngày qua, con người của ngày nay phải thăng hoa lên cho cuộc sống có nhiều, ư vị, ư nghĩa sống hơn và cuộc sống có nhiều giá trị hơn, cho nên chúng ta phải đề cao con người, đề cao con người là đề cao phẩm giá của loài người, đề cao giá trị của con người là ư nghĩa đó. Từ ư nghĩa này chúng ta đi vào thực hành là tôn trọng Nhân Quyền, đề cao Nhân Chủ.

 

Đề cao giá trị của con người ngày hôm nay là đề cao Dân Quyền (không phải thứ “dân quyền” của ngày qua), nhưng chỉ có dân quyền không thôi vẫn chưa đủ và không hữu hiệu để giải quyết những bế tắc trong xă hội loài người. V́ đề cao dân quyền chỉ đóng khung trong một xă hội nào đó, hay nói nôm na là “đèn nhà ai nấy rạng”. Chúng ta đề cao giá trị của con người ngày hôm nay là một trách nhiệm chung cho toàn cầu và đề cao giá trị của mọi chủng tộc dù nhỏ hay lớn, dù giàu hay nghèo, và v́ tất cả đều là con người sống trong ngôi làng địa cầu nhỏ bé này, cho nên thiên tai và bịnh tật xảy ra cho một nước láng giềng là thiên tai bịnh tật cho tất cả mọi người trên thế giới (ví dụ như các loại bịnh dịch truyền nhiễm như hiện nay), con người càng ngày càng ư thức cho nên con người càng ngày càng liên kết với nhau. V́ vậy những suy nghĩ hẹp ḥi, những đầu óc kém cỏi, những con người kém trí ti tiện cần phải được dẹp bỏ. Con người hiểu biết có trách nhiệm và có suy nghĩ lớn cần phải đứng lên để giải quyết các vấn nạn đang xảy ra cho toàn nhân loại. Ở mỗi quốc gia những thành phần trí thức hiểu biết của từng quốc gia ấy phải có trách nhiệm đối với đất nước của ḿnh, lo cho sự đói nghèo của dân ḿnh, lo cho sự b́nh an hạnh phúc của chính tổ quốc ḿnh, th́ những nước lớn (cường quốc) có trách nhiệm sẽ giúp đỡ. Để cho nhân dân đói khổ đất nước lầm than nghèo đói, đó là trách nhiệm của phần tử trí thức. Người trí thức hiểu biết nhưng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ trước sự thống khổ của dân ḿnh, sống vinh thân ph́ da trong khi hàng triệu người khốn khổ, hay chỉ biết chạy theo bả danh vọng của đám cầm quyền ti tiện tham lam để hưởng thụ trục lợi, th́ đó là một trọng tội với dân với nước. Cụ Lư nói:

 

* - Thẹn những bác y ô chi lải nhải

* - Mải sân Tŕnh, cửa Khổng, mải Ba Lê!

* - Mộng hầu quan tứ xứ lạc đường quê,

* - Quê nước ở trong hồn người tự chủ.

* - ……………………………………

* - Thẹn dân nước trong sống c̣n ngoi ngóp.

* - Cũng vua quan, phẩm sắc, cũng giàu sang.

* - Miếng thịt xôi luồn lọt mà đỉnh đang,

* - Luống để thẹn ngh́n năm người da ngựa.

 

                             Đạo Trường Ngâm - Quốc Sỉ - 4824 T.V.

 

Trí Thức là thành phần hiểu biết, là tinh hoa của một xă hội. Là người trí thức ḿnh phải nh́n nhận công ơn của dân của nước và coi đó như là công ơn của một công tŕnh giáo hóa, mà không thể coi như một thị trường mua bán chữ nghĩa. Nghĩa là thành phần trí thức phải tự nhận ḿnh có trách nhiệm với đất nước để lo cho dân cho nước khi được người dân tôn trọng và dành cho ḿnh một địa vị xứng đáng trong xă hội, chứ không phải ngồi vào địa vị cao trong xă hội mà chỉ biết tham lam, tham nhũng, đàn áp bóc lột, ức hiếp người dân để vinh thân ph́ da. Những suy nghĩ trên là quan niệm của thời thực dân, phong kiến ngày hôm qua c̣n rơi rớt lại. Nhưng ngày hôm nay th́ lại khác hẳn, người trí thức của ngày hôm nay là lo cho thiên hạ trước nhưng lại hưởng sau thiên hạ. Kiến thức của ngày hôm qua trước tiên là dùng để phục vụ cho chính bản thân ḿnh, cho gia đ́nh ḿnh. Kiến thức của ngày hôm nay là để phục vụ chung cho tất cả mọi người, ngày nay và ngày mai là kiến thức chung của toàn nhân loại để phụng sự cho nhân loại, v́ vậy chúng ta nói rằng không có văn minh Đông hay Tây mà chỉ có một văn minh chung của nhân loại. Chỉ có những con người hiểu biết mới dám mạnh dạn bước đi những bước tiên phong, chỉ có những con người hiểu biết mới dám hy sinh cho đại nghĩa, chỉ có hiểu biết mới mạnh dạn đứng lên đem ánh sáng vào trong bóng tối.

 

Giá trị của giáo dục là cải hóa con người, biến đổi con người từ xấu sang tốt, giáo dục là dạy con người không biết trở thành người hiểu biết, và từ sự hiểu biết đó con người sẽ thương yêu nhau nhiều hơn, chúng ta thương yêu trẻ, kính già, v́ chúng ta hiểu rằng trẻ thơ của ngày hôm nay sẽ tiếp tục thay thế vai tṛ của chúng ta ngày mai và ngày mai chúng ta cũng sẽ trở thành già nua lỗi thời, chúng ta được sự hiểu biết không phải v́ chúng ta giỏi mà v́ chúng ta may mắn có được môi trường, có được cơ hội tốt để học hỏi, cho nên chỉ có quên ḿnh th́ chúng ta mới nh́n thấy chính ḿnh, v́ người cũng giống như ḿnh, họ cũng biết đau, biết khổ, biết vui, biết buồn. Nói một cách khác là chúng ta tạo ra một hoàn cảnh tốt cho người để ngày mai chúng ta lại được giúp đỡ v́ tiến tŕnh sống của mỗi con người đều giống nhau trong quan niệm sinh lăo bịnh tử, sự hiểu biết là một thấu kính nh́n xuyên suốt vào tương lai mà người không hiểu biết không thể nh́n được. Cho nên giá trị của sự giáo dục là giá trị cao nhất cho kiếp nhân sinh này, chỉ có giáo dục mới đem con người tiến nhanh đến xă hội Nhân Chủ.

 

Chúng ta đang trong tiến tŕnh h́nh thành một xă hội Nhân Chủ cho toàn cầu, nên phải áp dụng chính trị quan tương đối để thực hiện lư tưởng của con người, ngày mai đây khi con người hiểu được sự “Tiến - Hóa”, th́ nhân loại sẽ thống nhất và định được hướng đi đến xă hội “Duy Dân Nhân Chủ Pháp Trị”. Như vậy cuộc cách mạng hiện nay Hoa Kỳ đang mang một sứ mệnh là: Thống Nhất Nhân Loại, chỉ có hiến pháp Hoa Kỳ mới bảo vệ Nhân Quyền (con người) chứ không bảo vệ chỉ riêng công dân Hoa Kỳ. Nghĩa là Hiến Pháp của Hoa Kỳ bảo vệ tất cả mọi người dân sống trong đất nước của họ không phân biệt màu da hay chủng tộc, hay cho dù những người sống bất hợp pháp, xa hơn nửa “Nhân Quyền” là bảo vệ con người sống trong “Làng Địa Cầu” này.

 

Cuộc cách mạng “Dân Quyền của Pháp” đă được thay thế bằng cuộc cách mạng “Nhân Quyền của Hoa Kỳ” (chúng ta không được lần lẫn điều này).

 

Sự đụng chạm giữa hai nền văn hóa Đông và Tây phải giải quyết trên căn bản con người. Đó là sự ra đời của các ủy ban Không Biên Giới và tất cả phải ăn năn phải sám hối trước “Mồ Đống Lịch Sử”, quên đi quá khứ thù hận và hướng về tương lai với tất cả chân t́nh để xây dựng ngày mai. Đó là tinh thần “Viêm Tế của Hoa Kỳ” như cụ Lư đă nói tới.

 

Nhóm người khủng bố đă xem sự sống con người quá rẻ, dùng sinh mạng của con người để tạo áp lực, cũng như vài chính quyền Cộng Sản c̣n rơi rớt lại trên hành tinh này chúng xem sinh mạng và sự sống con người như là một phương tiện, điều này sai nên không thể chấp nhận được. Các nhóm khủng bố, nhà cầm quyền Bắc Kinh cũng như các chính quyền Cộng Sản, độc tài cần phải bị đập tan, th́ nhân loại này mới thật sự b́nh an.

 

 

Lê Văn Xương

 

C̣n tiếp bài 3